Chương 8: Rõ ràng không phải lỗi của cậu, bọn hắn dựa vào cái gì mà giận chứ?

Chương 8 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Bánh ếuq aủc tiệm tấU ýK tấr thơm nogn, mềm dẻo, nầT Trăn aum thêm tộm pầhn, ioc ưhn ểđ páđ iạl viên oẹk kia.

uậC kôhng đồng ý iớv ềđ nghị aủc pặc song sinh ngay àm ỉhc lich ựs ión rằng ẽs yus nghĩ têhm. Tính ar ìht yâđ ãđ àl nầl ứht ab nầT Trăn ừt chối nọb hắn, áuq mat ab bận, iớv tính cách aủc pặc song sinh ìht óc ẽl ẽs kôhng tiếp cụt ềđ nghị ưhn yậv iớv uậc nữa.

Nghĩ nếđ biểu mảc aủc Tịhnh Lăng Tinh uas ihk ịb ừt chối kého, nầT Trăn kôhng khỏi cắl đầu.

oS iớv Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng biểu ộl mảc cúx ar nàogi, mât tạrng Tịhnh Lăng Tinh óc tốt yah uấx ìht uềđ ểht hiện õr trên tặm hết. aừV iồr mình aưđ bánh ếuq ohc nắh ìht nắh giận kôhng thèm nậhn, ỉhc mầs tặm kôhng nhìn mình nữa. Cuối cùng đành aưđ ohc Tịhnh Lăng Nệyugt, yam àl Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng phớt ờl mnìh, ỉhc àl ừt biểu mảc aủc Tịhnh Lăng Nệyugt, nầT Trăn đoán được nắh óc tíhch yah knôhg.

nầT Trăn bỗng thấy tứhc, ỏb auq việc iốđ pơưhng óc cụm đích kôhng torng sáng ìht uậc thực ựs tấr muốn tếk nạb iớv ,ọh nưhng uậc cũng hiểu rằng kôhng ia tốt iớv ia ôv ớc ,ảc việc pặc song sinh mìt cách màl uậc iuv ỉhc aựd trên ơc ởs nọb nắh óc ý“ ”ồđ iớv uậc tôhi.

aB nưgời chia yat torng kôhng vui, lòng nầT Trăn nặng tĩru, nếđ aửc àhn ìht tấb ờgn tôrng thấy Vơưng ưhN àv nầT Tihên Nhã.

nầT Trăn ôv thức trốn ar uas cốg yâc ot cách nầg .óđ

uậC thấy nầT Tihên ãhN khóc sướt mớưt, nòc Vơưng ưhN đang mắng chửi Viên maL Nhứ.

Nghe ý ìht nầT Cíhnh ãđ áhk uâl kôhng nếđ mìt àb ,at nên ờig àb at tắd theo noc trai nếđ àhn uậc ểđ iòđ nờưgi.

nầT Trăn nhìn ẻv tặm aủc Viên maL Nhứ, phát hiện mât tạrng àb đang tấr tốt, theo ưhn írt ớhn aủc nầT Trăn ìht uậc nầg ưhn chưa từng thấy àb iuv ẻv ưhn vậy.

Viên maL ứhN nhìn ộb móng yat mình iớm làm, gọing điệu iơh ảh :êh “Sao thế? iôT cũng uâl iồr kôhng pặg hna ,at ôc nếđ àhn iôt tìm, yậv iôt iđ uâđ mìt đyâ?”

Ý torng iờl ión tấr õr rnàg, hiển nihên àl nầT Cíhnh iạl mìt được nhân tình iớm nêb nogài rồi. iờL yàn kihến Vơưng ưhN cứt ổn pổhi, àb at ỉhc oàv Viên maL ứhN àm mnắg: “Tần Cíhnh ở nogài mìt nưgời khác àm ôc kôhng cứt ?à íhK ếht chửi iôt măn aưx uâđ rồi? yâB ờig nếđ lượt nưgời khác ìht iạl tàhnh aùr tụr uầđ à!?”

“Sao iôt phải cứt giận nhỉ? iôT màl aùr tụr uầđ ìht óc ìg kôhng ttố?” Viên maL ứhN kinh ngạc nói: “ẳhCng ẽl yâđ àl nầl uầđ tiên hna at ở nogài mìt nưgời khác ccắh?” ióN xnog, àb ehc mệing mình ưhn chợt ỡv :ẽl ,Ồ“ aóh ar ôc cũng biết mình àl nưgời nầT Cíhnh nuôi nêb nàogi, ôc kôhng ión ìht iôt nòc tởưng iôt iớm àl nưgời chen chân oàv nôh nhân aủc nưgời khác đyấ…”

Vơưng ưhN cứt iát ảc mặt, àb at đứng dưới uầc tahng nẩgng uầđ nhìn Viên maL ứhN đang đứng ở aửc biệt thự, nầl uầđ tiên óc mảc giác ưhn nưgời mầc nă hàong lêin: “Năm óđ uến kôhng phải ôc cuhốc tuhốc nầT Cníhh, dùng vdieo aik pé hna yấ phải yấl ,ôc ìht ôc nghĩ yâb ờig ôc óc ưt cách ión cyuhện iớv iôt ưhn yậv ?à iôT chen chân oàv nôh nhân aủc ?ôc cựN cờưi, õr ràng àl ôc cướp Aplha aủc tôi! ihK óđ iôt iớv nầT Cíhnh ãđ óc nôh cớư rồi, àl ồđ it tiện àhn ôc dùng ủht đoạn nẩb thỉu ểđ cướp hna yấ khỏi tiô!”

Vơưng ưhN ión nếđ cứm nhgẹn nàgo, ỉhc tihếu điều cóm mit nag tán yấb ar ohc Viên maL ứhN xem.

Nưhng Viên maL ứhN ỉhc bình tĩnh nhìn àb ,at lạnh lùng nói: ôC“ cũng óc ểht cướp hna at ,ềv mex ôc óc nảb lĩnh yấđ yah kgnôh.”

Tưrớc iờl kihêu kíhch aủc Viên maL Nhứ, Vơưng ưhN giận ữd ỏb yat xnốug, ừh lạnh tộm tnếig: “ừĐng tởưng óc iác danh ợv pợh pháp aủc nầT Cíhnh àm ôc ioc kihnh iọm thứ. hnA yấ kôhng ỉhc tộm nầl ión iớv iôt cúl trên gờưing rằng hna yấ ghét ôc nếđ cứm nào. Tằhng noc aik aủc ,ôc cẳhng phải od ôc cuhốc tuhốc hna yấ oàv mêđ óđ iớm óc ?à oaB măn yan nầT Cíhnh kôhng ềh chạm oàv ôc phải knôhg? ôC kôhng thấy mình đáng tơưhng mắl ?à ốC uín ữig tộm nưgời ẽs kôhng oab ờig uêy mhnì!”

“Anh at ión yậv iớv cô?” Biểu mảc trên tặm Viên maL ứhN kôhng nừgng thay đổi, nầT Trăn kôhng biết àb đang nghĩ ,ìg nưhng yâđ àl nầl uầđ tiên uậc đứng ở cóg ộđ aủc Viên maL ứhN yus nghĩ ềv cuộc nôh nhân aủc àb iớv nầT Cníhh. uậC kôhng ểht hiểu iổn Viên maL ứhN phải uêy nầT Cíhnh nếđ cứm oàn iớm óc ểht chịu đựng được việc ịb iốđ pơưhng phớt ờl suốt oab nihêu măn ưhn vậy. uậC ểđ yat nêl ngực ựt hỏi, uến iổđ iạl àl uậc ìht uậc kôhng ểht màl đợưc.

iởB ìv áuq thấp nèh nên cũng áuq đáng tnơưhg.

nầL uầđ tiên Viên maL ứhN kôhng phản cáb iờl Vơưng Như, àb ỉhc ngắm nhgía móng yat aủc mnìh, gọing mẩl bẩm: “Sao Trăn Trăn nẫv chưa ềv vậy? Khéo bánh ếuq nugội tếh riồ…”

Thấy àb iổđ ủhc ,ềđ Vơưng ưhN cười nạho: “hCắc tàhnh uựt nớl nhất iờđ yàn aủc ôc àl sinh được aứđ noc àl Aplha nhỉ, cẳhng auq cũng ôv dụng tôhi, nòc chưa biết ia àl nưgời cười nếđ phút cuối đâu. Tưrớc yâđ iôt nòc thắc cắm nầT Cíhnh nếđ bệnh viện khám cứs khỏe àl khám ,ìg aóh ar àl hna at định sinh thêm tộm aứđ iớv nưgời káhc, hna at kôhng tíhch noc trai ,ôc tơưng ial chưa chắc ãđ nhận được ít iợl hcí oàn đâu, noc trai ảc àl Aplha ìht sao? ôC iãm iãm cũng kôhng ểht aựd oàv aứđ noc trai ểđ uín oék trái mit nầT Chníh.”

Từng uâc từng ữhc aủc Vơưng ưhN uềđ ưhn mâđ oàv gnố ởht aủc Viên maL Nhứ, nầT Trăn đứng yâđ nghe àm ỉhc ợs Viên maL ứhN oal nếđ đánh àb .at ùD oas ìht tưrớc tặm nưgời nàogi, uậc cũng àl ộb“ mặt” Viên maL ưhN quan mât nhất nên kôhng dung ứht ohc tấb ức ia ión ít kôhng tốt oàn ềv mnìh. Nưhng biểu hiện aủc Viên maL ứhN môh yan iạl nogài ựd kiến aủc nầT Tărn, àb kôhng ỉhc kôhng iãc nhau iớv Vơưng ưhN àm nòc ỏt ar cẳhng ềh ểđ .ý

Viên maL ứhN bình tĩnh iỏh àb :at “Nói xong caưh?”

Vơưng ưhN ịb gọing điệu ờht ơ aủc Viên maL ứhN màl ohc sững ,ờs torng phút chốc quên ảc aỉm mai, cuối cùng nẫv àl Viên maL ứhN ạh lệnh đuổi kcáhh, ión mình muốn iđ ủgn trưa nên kôhng tiếp cyuhện được nữa. ióN xong àb cặm ệk Vơưng Như, xoay nưgời bước từng bước ỏhn oàv àhn tộm cách kiêu nạgo.

iaH ẹm noc Vơưng ưhN ịb ừt chối tiếp nóđ đứng nhìn nhau trân trối nogài cửa. Vơưng ưhN dờưng ưhn nòc chưa chửi ,ủđ nèb đứng tưrớc cổng àhn ọh nầT chửi mầ ĩ ưhn tộm ả nàđ àb đanh .áđ Cẳhng oab uâl sau, tộm nhân viên oảb na cặm đồng phục uàm neđ iđ nếđ tưrớc cổng àhn ọh Tần, ión rằng ủhc àhn oáb óc nưgời nếđ yâg rối. Nghe nhân viên oảb na miêu ,ảt biểu mảc trên tặm Vơưng ưhN ôv cùng cặđ sắc, nưhng uẫd oas àb at cũng kôhng muốn tấm tặm nên đành oék theo nầT Tihên ãhN mậh cựh ỏb .iđ

uaS ihk Vơưng ưhN àv nầT Tihên ãhN iđ ax rồi, nầT Trăn iớm ừt uas thân yâc iđ ,ar uậc ờs iút giấy đựng bánh quế, nêb nogài nẫv nòc mâ ,mấ uến ểđ Viên maL ứhN biết mình iạl nán ở nogài ìht kôhng biết ẽs chửi mắng uậc ếht oàn nữa.

nầT Trăn bước oàv tấr khẽ, kôhng ểđ Viên maL ứhN torng pòhng káhch nghe tấhy, nên nầT Trăn óc ểht nghe thấy Viên maL ứhN chửi Vơưng ưhN ở uas lưng ar sao.

cúL yàn àb iạl iơh kùhng đêin.

Viên maL ứhN chửi Vơưng ưhN xong iạl quay sang chửi nầT Cníhh, qaunh iđ quẩn iạl cũng ỉhc óc từng yấ câu. uậC đoán àl Viên maL ứhN kôhng muốn ểđ mình tôrng áuq thất iạb tưrớc tặm Vơưng ưhN nên iớm ỏt ar tohải iám ưhn vậy, nơh nữa, ởs ĩd Vơưng ưhN óc ểht nagng nihên mìt nếđ nật aửc nihều nầl ưhn vậy, hoàn toàn àl od nữhng măn auq Viên maL ứhN ãđ thua tihệt torng yat Vơưng ưhN áuq nềihu.

ựS dung túng aủc nầT Cíhnh iớv Vơưng ưhN àv ựs phớt ờl aủc gnô at iớv Viên maL ứhN ãđ nẫd nếđ cục diện hiện giờ.

úC cốs tình mảc àm Thẩm ihP ìrT mang nếđ ohc nầT Trăn môh yan kihến uậc hiếm ihk óc được tộm nầl đồng mảc thực ựs iớv Viên maL Nhứ.

ìV nảb thân đang chìm torng mảc cúx yus pụs nên cúl yàn thấy Viên maL ứhN iổn kùhng uác knỉh, nầT Trăn iạl thấy kôhng nòc óhk chịu ưhn tưrớc nữa.

ùD oas ìht àb yấ nòc thảm nơh mnìh, nầT Trăn óc ýl od ìg ểđ buồn nơh àb yấ đây?

nếĐ tối, nầT Trăn mằn trên gờưing nhìn trần àhn ngẩn nờưgi.

ảC iốt nay, Thẩm ihP ìrT kôhng nừgng nhắn nit ohc cậu, uậc chặn ốs àv WhCeat aủc Thẩm ihP Trì, nắh iạl iổđ ốs khác nhắn nit ohc cậu.

iộN dung cẳhng óc ìg nogài nhận ias àv nix uậc đừng chia tay.

Đúng àl cyuhện .ạl

nầT Trăn mảc thấy tấr châm cọhc, ihk nòc nẹh ,òh cúl oàn uậc cũng mong Thẩm ihP ìrT iửg nit nhắn ohc uậc nihều hơn, thậm íhc iỗm iốt uậc nòc phải nhìn nit nhắn chúc ủgn ngon ngắn nọg aik iớm nêy mât ủgn đợưc, ờig chia yat iồr ìht iạl nihều nit nhắn hơn, nưhng nầT Trăn kôhng cọđ tấb ức nit nhắn oàn .ảc Trái iạl iốt yan pặc song sinh iạl kôhng nhắn ohc uậc nit nào, kihến lòng uậc iơh óhk cịhu.

õR ràng kôhng phải iỗl aủc cậu, nọb nắh aựd oàv iác ìg àm giận chứ? aừV nghĩ nếđ biểu mảc ởrt tặm aủc Tịhnh Lăng Tinh àl nầT Trăn iạl thấy iủt tâhn.

Mình ừt chối ềđ nghị ỳk quặc aik aủc nọb nắh kôhng phải àl cyuhện đơưng nihên ?à óC ia bình tờưhng iạl đồng ý loại cyuhện óđ ?ảh

Nưhng nghĩ iạl ìht pặc song sinh đúng àl kôhng phải nưgời bình tnờưhg.

ùD oas nưgời bình tờưhng cũng kôhng màl được cyuhện hna me loạn luân ưhn vậy.

nầT Trăn bỗng nhận ar mình kôhng nên dùng ưt yud aủc nưgời bình tờưhng ểđ đánh áig ,ọh uậc nên yus nghĩ ềv tính ảhk iht aủc việc yàn ừt cóg ộđ aủc pặc song sinh iớm đnúg…

nầT Trăn tìhnh lình aưđ yat ehc tắm mình lại, thầm nghĩ nảb thân ìv cyuhện yàn àm qyuết định iổđ cóg ộđ yus nhgĩ, óc phải mình cũng iơh óc nấv ềđ ìg iồr knôhg?

ếhT àl uậc pé nảb thân kôhng nghĩ ìg nữa, nưhng điện tohại rung liên cụt kihến mât írt uậc iốr bời, kôhng ểht bình tĩnh đợưc. Thực ar nầT Trăn óc ểht tắt máy, ỉhc nầc tắt yám ìht mâ tahnh ìg cũng kôhng nghe tấhy.

Nưhng uậc iạl kôhng màl thế, uậc kôhng biết mình đang ờhc điều ,ìg õr ràng uâđ óc ia thật lòng iớv cậu.

Tình mảc aig đình mỏng manh ưhn sơưng giá, tình nạb tịm ờm ưhn yâm kóhi, tình uêy cũng cẳhng iđ nếđ đâu, ảc ab ứht yàn uềđ ax iờv iớv cậu.

Torng ihk nit cứt ềv việc nầT Trăn àv Thẩm ihP ìrT nạr tứn nal tyurền khắp tờưrng cọh ìht nầT Trăn đang ngồi ngẩn ơgn nhìn đống ồđ nă tặv chất yầđ trên bàn.

nạB cùng nàb aủc nầT Trăn cũng nghe được nit đồn, uậc at èd tặd iỏh nầT Trăn rằng óc đúng knôhg.

nầT Trăn ảrt lời: “úĐng vyậ.”

“iTếc gêh…” nạB cùng nàb ỏt ar tiếc nốui: “ưhNng đống ồđ nă tặv yàn chắc àl od Thẩm ihP ìrT tặng nhỉ? ớT nghĩ nạb èb iãc nhau àl cyuhện bình tnờưhg, nưhng uến tộm nưgời chịu nợưhng ộb ìht mình nghĩ cũng óc ểht aht ứht ohc uậc yấ .àm ùD oas ìht torng cuộc iờđ yàn mìt được tộm nưgời nạb tốt óhk lắm, cúhng at nên trân tọrng ứhc phải knôhg? nầT Tărn, uậc ión mex ớt ión đúng kgnôh?”

àL tộm nưgời nogài cộuc, ia cũng thấy õr Thẩm ihP ìrT iốđ tốt iớv nầT Trăn ưhn ếht nào, uas óđ iạl aựd tính cách aủc iah nưgời ểđ phân tcíh, tất ảc iọm nưgời uềđ ohc rằng nầT Trăn kôhng biết tốt xấu.

Nưhng nầT Trăn ỉhc cười ứhc kôhng giải tíhch ,ìg trái mit uậc nốv éb ếht tôhi, ỉhc muốn dành ohc nữhng nưgời mình muốn dnàh.

ờiG ar cơhi, uậc nếđ pặg thầy giáo ểđ nix thôi chức ụv ở iộh cọh snih.

Thẩm ihP ìrT nahnh cóhng nhận được nit tức, yut nắh kôhng cọh cùng pớl iớv nầT Trăn nưhng nắh nẫv óc ểht biết được iọm nit cứt liên quan nếđ nầT Tărn, cúl yàn nghe thấy nầT Trăn kôhng nòc mảđ nihệm chức ụv ở iộh cọh sinh nữa, nắh bỗng thấy hảong tốh ôv cnùg.

môH qua, ìv lòng ựt tọrng chết tiệt àm nắh ểđ nầT Trăn iờr ,iđ cẳhng uâl uas ãđ thấy iốh hận. uaS óđ nắh óc ạh mình liên cạl iớv nầT Tărn, nưhng cúl óđ nầT Trăn ãđ kôhng nghe điện tohại cũng kôhng ảrt iờl nit nhắn aủc hắn, thậm íhc môh yan ở tờưrng nòc trốn tárnh hắn, õr ràng môh auq nắh nòc óc ơc iộh giải tcíhh, nưhng tiếc àl ịb nắh ãđ ỏb .ỡl

cúL nat học, Thẩm ihP ìrT ờhc nầT Trăn ở aửc pớl học, iạl nghe thấy nạb cùng pớl iớv nầT Trăn ión àl uậc ãđ ềv mớs aửn tiết rồi.

Thẩm ihP irT mảc thấy tấr tấb lực, tộm phần ýl od nắh kôhng muốn ễd dàng ừt ỏb nầT Trăn àl ìv nab uầđ theo đuổi nầT Trăn tấr khó, nắh iơh kôhng mac lòng ihk iọm ỗn cựl aủc mình kôhng được nềđ đáp, nưhng ýl od nớl nơh àl nắh thực ựs tấr tíhch nầT Tărn, nắh kôhng muốn bôung tay. Torng tộm măn nêb nahu, nắh cũng tấr uêy cihều cậu, hiển nihên àl uas óđ nắh iơh lâng lnâg, quên rằng nầT Trăn àl tộm nưgời óhk ởm lòng ếht nào, ờig uậc giận rồi, Thẩm ihP ìrT muốn ỗd uậc e àl nòc óhk nơh ảc cúl theo đuổi uậc tưrớc đây.

iốM quan ệh tưrớc yâđ aủc iah nưgời kôhng ểht ịb phơi bày. yâB ờig iọm nit nồđ torng tờưrng uềđ ổđ iỗl ohc nầT Tărn, kôhng biết liệu pá cựl ưd luận óc ểht kihến nầT Trăn quay iạl yah knôhg.

Hết chương 8

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?