Chương 5: Không ngờ hai người kia lại dễ gần đến vậy

Chương 5 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iọM iờl ngọt ngào tưrớc yâđ uềđ ởrt nên nặng ,ền nác nâc torng lòng nầT Trăn kôhng nừgng lung lay. uậC muốn nit tnởưg, nưhng ihk thấy Thẩm ihP ìrT nêl ex iđ ềv phía nưgợc iớv àhn nắh ìht uậc iạl od .ựd

uậC chần chừ, kôhng biết nên tiếp cụt iđ theo yah knôhg. Nưgời auq iạl pất nập, tỉhnh tảohng óc ex noc dừng iạl iỏh uậc muốn iđ đâu, nưhng ihk ngửi thấy iùm chất nẫd ụd Aplha trên nưgời uậc iạl pậl cứt iờr .iđ

nầT Trăn pặg áuq nihều tình hốung ưhn yậv iồr nên cũng kôhng thấy ngạc nêihn.

tộĐ nihên óc tộm gọing man mê iat vang nêl phía sau, nầT Trăn giật yản mnìh, quay uầđ iạl ìht thấy Tịhnh Lăng Tinh àv Tịhnh Lăng Nệyugt.

iạT oas iah nưgời aik luôn xuất hiện tấb ờgn ếht nhỉ?

“uĐổi theo ,iđ oas kôhng đuổi theo naữ?”

Tịhnh Lăng Nyugệt chưa từng ởm mnệig, ohc nên nưgời ión đơưng nihên àl Tịhnh Lăng Tnih.

nầT Trăn iơh ợs nọb hắn, tóg chân kôhng được ựt nihên iùl ềv uas tộm bớưc.

“Sao các hna iạl ở đyâ?”

Tịhnh Lăng Tinh cờưi: ĩD“ nihên àl iớt mìt cuậ.”

”…“ iốĐ pơưhng ión tẳhng ưhn yậv kihến nầT Trăn cẳhng biết páđ iạl ếht nào.

“Tìm iôt màl gì?”

“yầH!” Tịhnh Lăng Tinh ar ẻv ởht dài: “uCối cùng iôt cũng biết iạt oas nêt aik ỏb uậc riồ.”

nắH dùng ừt tấr đáng géht, nầT Trăn kôhng tíhch nên nhắc hắn: “Bọn iôt chưa chia tya.”

Tịhnh Lăng Tinh iớt nầg cậu, yấb ờig nầT Trăn iớm phát hiện iốđ pơưhng oac nơh uậc nầg tộm iác đầu. uậC kôhng ểht kôhng nưgớc uầđ nêl nhìn hắn, aừv khéo iốđ diện iớv hná tắm aủc tihếu nêin.

Tịhnh Lăng Tinh nói: “Cậu kôhng iỏh iôt iạt oas ”?à nắH nâng mằc nầT Trăn lên, ơc pắb ảc nưgời nầT Trăn oék căng ar ưhn mâl iạđ đcịh.

Cũng yam iác mảc giác pá cứb tinh thần kủhng kihếp aik kôhng xuất hệin, nên uậc táohng ởht pàho, iỏh hắn: “Tại soa?”

Tịhnh Lăng Tinh ạh gnọig, ión mót tắt tộm lèo: “Vừa iồr cúl uậc đứng nev đờưng 01 phút óc nốb cihếc ex dừng iạl tắb cệyuhn, uậc đoán nọb ọh muốn aưđ uậc iđ đâu? Káhch sạn? õgN nhỏ? yaH àl ờhc kôhng pịk àm trên ex lôun? uậC iạl đoán mex nọb ọh muốn màl ?ìg tộL quần oá cậu, cẳhng nầc biết uậc óc phải Aplha yah kôhng cũng muốn mìt cách ểđ uưl iạl iùm aủc mình trên nưgời cậu. ùD oas uậc xinh pẹđ ếht yàn ơc ,àm đơưng nêihn, iôt cũng muốn màl yấm cyuhện nọb ọh muốn màl kia, nưhng ờig iôt đang cực ỳk óhk cuịh.”

nầT Trăn nghe yấm iờl nắh ión àm kinh iãh kôhng tôhi, nhát nag iỏh lại: “Sao hna iạl óhk cuịh?”

“Tôi nòc chưa nă được ìht nọb ọh aựd oàv iác ìg àm điò?”

”…“ Thôi được rồi, ioc ưhn uậc chưa hỏi.

nầT Trăn ỡđ tárn: “Tôi uâđ óc iđ iớv họ.”

Tịhnh Lăng Tịnh khịt mũi: “Cậu tởưng nọb ỏb iđ ễd dàng ưhn yậv ”?à

nầT Trăn sững ờs iah gâiy, bừng tnỉh: “ẳhCng …ẽl àl các ahn?”

Tịhnh Lăng Tinh ỏt ẻv “Chứ uậc nghĩ soa?”

nầT Trăn kôhng phải nưgời kôhng biết tốt xấu, thấy ếht nèb ạh gọing mảc .nơ

Tịhnh Lăng Tinh cười nói: “ôhKng nầc mảc ,nơ yấl thân oáb páđ ìht soa?”

nầT Trăn uấx ổh cờưi: “hCưa nếđ cứm đó.”

Đoán tưrớc được uâc ảrt iờl này, Tịhnh Lăng Tinh kôhng oas ,ảc quay ởrt iạl nêb cạnh Tịhnh Lăng Nệyugt. Thấy nọb nắh kôhng óc ý iờr ,iđ nầT Trăn cũng kôhng nghĩ nữa, cúl quay nưgời iđ ềv ìht nghe thấy Tịhnh Lăng Tinh iỏh mnìh: “Cậu kôhng muốn mex nạb trai uậc nél túl màl ìg uas lưng uậc ”?à

nầT Trăn dừng bớưc, ión trái iớv lòng mnìh: “ôhKng mnốu.”

“Thì ar uậc àl nưgời ưhn vyậ.”

nầT Trăn uầr ĩr páđ lại: “Tôi àl nưgời ếht noà?”

“ưgNời tứd ktáoh.”

“Vậy ìht màl hna thất vọng rồi, iôt kôhng phải nưgời ưhn vyậ.”

“Thế nên iôt iớm oảb iôt tgnởư.”

nầT Trăn nốv ãđ tấr cứb iốb ìv cyuhện aủc Thẩm ihP Trì, ờig nòc phải nghe tộm nưgời thậm íhc nòc kôhng quen biết gảing gảii, uậc pậl cứt iổn nnóg, cứt giận nói: “úhCng at kôhng thân nahu, iôt kôhng nầc hna phán téx iôt àl nưgời ếht noà!”

“À.” Tịhnh Lăng Tinh cười nói: “Vậy màl quen iạl nhé. iôT àl Tịhnh Lăng Tnih, lăng torng tịhnh íhk lăng nâhn, tinh torng tinh .út nòC yâđ àl hna trai tôi, Tịhnh Lăng Nyugệt (玥), nyugệt )月( óc ữhc vơưng )王( nêb cnạh. nọB iôt hiểu õr uậc iồr nên ờig uậc ỉhc nầc hiểu õr nọb iôt àl đcợư.”

tếH ưhn mấđ oàv bnôg, nầT Trăn uì xìu, óhk hiểu nói: “Sao iôt iạl phải hiểu õr các ahn?”

“ẳhCng phải uậc ión cúhng at kôhng thân ,à iôt đang ohc uậc ơc iộh yấđ tiôh?”

”…“ nầT Trăn thật ựs muốn ởm uầđ Tịhnh Lăng Tinh ar mex tốr cuộc chứa iác ìg nêb tnorg.

“Cậu kôhng nầc ởm uầđ iôt ,ar iôt óc ểht ión ohc uậc biết iôt đang nghĩ ìg mà.”

“iáC—” nầT Trăn kihếp ợs nhìn hắn: “Sao hna biết iôt đang nghĩ gì?”

“gNhĩ yậv thật ”?à Tịhnh Lăng Tinh aựd oàv iav Tịhnh Lăng Nyugệt cười ngặt nẽhgo, àm Tịhnh Lăng Nyugệt cũng ỏt ar tấr cưng cihều hắn, ỡđ nắh ểđ tárnh ịb ãgn xnốug.

nầT Trăn yad hyuệt thái dnơưg, thầm nghĩ iah nưgời aik yut áhp ỡv nhận thức aủc uậc nưhng tấb ờgn àl iạl mang nếđ mảc giác áhk tốt ohc cậu.

iỗN ợs iãh iớv ọh giảm iđ nềihu, nầT Trăn cũng ãđ bình tĩnh ưhn ,ũc uậc aừv định ión mạt biệt iớv ọh ìht iạl nghe thấy Tịhnh Lăng Tinh nói: “Cậu kôhng định iđ mex thật ?à nọB iôt biết uậc at iđ uâđ đyấ.” ióN xong nòc hoạt táb nháy tắm iớv nầT Tărn.

”…“ nầT Trăn nẩgng uầđ nhìn bóng đêm, ngần ừgn nói: “ôTi… phải ềv àhn riồ.”

óC“ ờig giới nihgêm ”?à Tịhnh Lăng Tinh iạl nầg uậc tộm bớưc, nắh óc ểht thấy õr hàng im yàd đang rung rinh aủc nầT Tărn.

“mỪ.”

“ogNan tếh.”

nầT Trăn iơh ỏđ mặt, yâđ àl nầl uầđ tiên óc nưgời ión uậc naogn. uậC mím môi, cừhng aửn phút uas iớm nêl tnếig: “Tôi ềv tưrớc đyâ.”

,Ừ“ uến uậc muốn tắb gian ìht nếđ mìt nọb iôt cúl oàn cũng đcợư.”

”…“ nầT Trăn kôhng ểđ ý nếđ nắh àm quay nưgời iđ ềv phía àhn mnìh. iĐ thêm kảohng iah trăm mét, kôhng biết xuất phát ừt mât ýl ìg àm uậc dừng bước iồr quay uầđ nìhn, thấy iôđ hna me aik nẫv đứng iạt chỗ.

”…“

ưhN ểđ cứhng thực yus đoán aủc cậu, Tịhnh Lăng Tinh yẫv yat iớv cậu, kôhng ờgn cách ax ưhn yậv àm uậc cũng óc ểht nhìn ar khẩu hình aủc Tịhnh Lăng Tnih.

nắH nói: Nưgời pẹđ uam ềv àhn .iđ

yâĐ àl tộm mảc giác tấr ỳk ,ạl được tộm nưgời kôhng áuq quen tuhộc tiễn ềv nhà, ưhn đang cáx định uậc ãđ ềv àhn na tàon.

uậC àv Thẩm ihP ìrT ãđ ở nêb nhau nầg tộm măn nưhng Thẩm ihP ìrT chưa oab ờig màl nữhng việc ưhn vậy.

Kôhng biết àl od iốđ pơưhng tấb nẩc yah ìv uậc àl Ahpla.

nầT Trăn iộv ãv ềv nhà, Viên maL ứhN đúng àl ãđ tặđ ờig giới nihgêm ohc cậu, uến vượt áuq thời gian ,óđ àb at ẽs iọg điện nếđ tờưrng ểđ iỏh hớưng iđ aủc cậu.

aừV ềv nếđ nhà, giày nòc chưa pịk cởi, nầT Trăn ãđ ịb Viên maL ứhN chất nấv iốx .ảx

“Con màl ìg ở nàogi? nếĐ cổng iồr àm nòc kôhng ,ềv noc ở iớv ?ia ióN cyuhện gì?”

iốĐ tặm iớv tộm loạt iờl chất nấv aủc ,àb nầT Trăn thấy chán nản ôv cùng , nưhng nghĩ iạl iạl mảc thấy kôhng đnúg, uậc ềv tưrớc thời gian yuq đnịh, màl oas àb yấ biết uậc ãđ ở nogài oab lâu?

ếhT àl uậc thốt lên: ẹM“ theo iõd noc ”?à

Viên maL ứhN cười nạht: ẹM“ nầc màl yậv ccắh?”

nầT Trăn pậl cứt hiểu ,ar kôhng mád nit àm hỏi: ẹM“ iàc định ịv trên nưgời cno?”

Viên maL ứhN ión hùng hồn: ẹM“ kôhng nên màl yậv ”?à

“Làm yậv àl phạm ppáh!”

“Vậy noc oáb cảnh tás tắb ẹm đi.” Viên maL ứhN bình tĩnh ảrt lời.

ẹM“ ịb bệnh nặng áuq iồr đyấ!” nầT Trăn kôhng muốn ión cyuhện iớv àb nữa, uậc iđ vượt auq àb ềv pòhng mình trên tầng hai, ia ờgn aửc pòhng ãđ kôhng còn.

Viên maL ứhN ỡd ón iđ tậht!

Viên maL ứhN iđ theo uas nầT Trăn nêl tnầg, thấy biểu mảc pụs ổđ aủc uậc ìht thấy tấr iàh lnòg.

“Sao ẹm iạl màl vậy? ẹM muốn pé noc phát điên gốing ẹm iớm aừv lòng phải kgnôh?” nầT Trăn ỉhc oàv cửa, quay uầđ iạl nhìn àb iớv khóe tắm ỏđ bnừg, uếy tớ nêl .ná

Viên maL ứhN muốn mình gốing ưhn .àb

uậC ẽs kôhng ểđ àb toại nệyugn.

Viên maL ứhN bình tĩnh nhìn cậu, ión iớv uậc bằng gọing điệu nầg ưhn kihển tcárh: “Đây àl thái ộđ ión cyuhện iớv nưgời nớl tuổi aủc noc ”?à

nầT Trăn tíh uâs tộm hơi, ốc èđ nơc giận torng lòng xnốug, uậc ảht yat xnốug, cười ựt giễu iồr nói: “Con nix lỗi, noc ềv pòhng đyâ.”

“ứĐng liạ.” Viên maL ứhN iọg uậc lại.

“Còn cyuhện ìg aữn ”?ạ

“Con nẫv chưa ảrt iờl ẹm aừv yẫn noc ở nêb nogài iớv ai.”

nầT Trăn nắc chặt khớp hàm, pắs pếx iạl ngôn ngữ: “Hội tởưrng iộh cọh sinh aủc nọb con, Thẩm ihP Tìr.”

“Con trai aủc ả tiện nhân Trần Thấm aik ”?à Viên maL ứhN àv ẹm aủc Thẩm ihP ìrT àl nạb cọh ngày tưrớc iớv nahu, nưhng quan ệh tấr ,ệt ohc nên nầT Trăn ãđ nghe Viên maL ứhN chửi Trần Thấm cừhng 01 phút liên cụt uas .óđ

Cuối cnùg, Viên maL ưhN nói: “Sau yàn đừng auq iạl iớv noc trai aủc noc ụm aik naữ.”

óC iôđ ihk nầT Trăn kôhng hểiu, Viên maL ứhN kôhng muốn ohc uậc tiếp cúx iớv nưgời nogài ìht óc ểht nhốt uậc torng àhn .àm Nưhng àb at iạl ểđ uậc ởrt tàhnh ộb tặm aủc àb ,yấ đồng thời iạl nạh ếhc ựs ựt od aủc cậu. tốR cuộc àb yấ ioc uậc àl nưgời yah chó? nếĐ óhc nòc óc ểht ựt chọn iác tộc oàn ểđ èt vào, àm uậc ìht ỉhc óc ểht dùng nồb uầc od Viên maL ứhN ỉhc đnịh.

uaS ihk Viên maL ứhN iđ rồi, nầT Trăn oàv pòhng ệv sinh iởc sạch quần ,oá uậc kiểm art qaunh nưgời tộm lần, cuối cùng phát hiện torng gnố yat oá đồng phục aủc mình óc tộm iác yám theo iõd éb xíu. uậC nit yám theo iõd kôhng ỉhc óc mình iác này, thậm íhc uậc nòc nghi ờgn điện tohại aủc mình cũng ịb nghe tộrm.

óC điều theo tính cách aủc Viên maL ứhN ìht hiện ờig điện tohại aủc uậc nẫv na tàon. ứhC uến cyuhện uậc nẹh òh iớv Thẩm ihP ìrT àm ịb phát hiện ìht chắc chắn àb yấ ãđ iổn điên nêl rồi.

nầT Trăn nghĩ nếđ cảnh tợưng kia, nogài việc ợs cíhnh Viên maL ứhN ar ìht nòc óc mảc giác ẹhn nhõm óhk ión nên iờl nữa. Torng kảohnh khắc ,yấ uậc tấr muốn tọv iớt tưrớc tặm Viên maL Nhứ, ión iớv àb yấ rằng noc đang yêu, noc đang nẹh òh iớv noc trai aủc nưgời ẹm ghét nhất thời cọh snih.

uậC muốn mex biểu mảc aủc Viên maL ưhN ihk ,yấ óc phải ẽs phẫn ộn nếđ cứm muốn pób chết mình knôhg?

uậC mảc thấy uến ức ịb Viên maL ứhN nồd pé tiếp ưhn yậv nữa, mớs muộn ìg uậc cũng ẽs phát đêin.

iãM ohc nếđ rạng sáng nầT Cíhnh iớm ềv nhà.

nầT Trăn biết Viên maL ưhN ẽs ở pòhng káhch iợđ gnô ,at uas óđ iah nưgời kiểu ìg cũng ẽs iãc nhau tộm tậrn.

ỉhC àl yâb ờig aửc pòhng kôhng nòc nên tếing nồ oà dưới tầng càng chói iat nơh iọm khi.

nầT Trăn nhìn trần pòhng mnìh, thầm nghĩ nữhng ngày ưhn ếht yàn nếđ oab ờig iớm tếk túhc. uậC tậl nờưgi, nàm hình điện tohại sáng nêl torng bóng tối. uậC tởưng àl nit nhắn aủc Thẩm ihP Trì, nưhng ởm khóa ar iớm thấy àl nưgời .ạl

Nưhng gọing điệu ión cyuhện aủc iốđ pơưhng iạl tấr quen tộuhc, nầT Trăn pậl cứt đoán được nưgời yàn àl .ia

“oĐán mex nọb iôt đang ở đuâ?”

Đính kèm: Hình ảnh.

nầT Trăn mấb ởm cứb hnả kia, phát hiện àl chụp trên núi.

Muộn ếht yàn iồr àm iah nưgời aik nòc iđ oel iún ?à

iốĐ pơưhng aựt ưhn kôhng thèm quan mât nầT Trăn óc nhắn iạl yah knôhg, cứb hnả ứht iah iạl được iửg tới.

iốB cảnh àl uầb trời yầđ sao, nòc iah nưgời aik chụp hnả ựt sớưng iớv gnố kníh.

tộM nưgời tặm ,ơđ tộm nưgời cười rạng .ỡr

nầT Trăn nghĩ chắc chắn Tịhnh Lăng Nyugệt ịb Tịhnh Lăng Tinh tắb chụp cnùg, yut vậy, ùd kôhng tíhch nưhng nắh nẫv phối pợh ơig ngón yat hình iác kéo.

Thấy cứb hnả này, oab pihền muộn aủc nầT Trăn bỗng nat biến tệh ưhn ỳk tcíh.

noC nưgời luôn hớưng iớt nữhng ứht pẹđ ,ẽđ cảnh pẹđ phối iớv ỹm nâhn, nầT Trăn õg nit nhắn ảrt iờl hắn: ‘Đây àl ở uâđ vyậ?”

ốS :ạl “ưgNời pẹđ chưa ủgn ”?à

nầT Tărn: “Ừm, chưa ủgn đcợư.”

ốS :ạl “uMốn ngắm oas kgnôh?”

nầT Tărn: “ôhKng ar nogài đcợư.”

Côuhng điện tohại tìhnh lình vang lên, ốs ạl iửg iớt uêy uầc iọg vedio.

nầT Trăn giật mnìh, iộv vàng chui oàv torng căhn.

nầT Tărn: ốB“ ẹm iôt ẽs nghe thấy mtấ.”

ốS :ạl “Bọn iôt kôhng nêl tếing đuâ.”

nầT Trăn od ựd tộm lát, cỉhnh điện tohại sang ếhc ộđ nêy lnặg.

nầT Tărn: “Vậy hna iọg iạl đi.”

tộM giây sau, uêy uầc iọg vdieo được iửg iớt nầl nữa, nầT Trăn mấb nậhn. tộM tihên àh chói tắm pậl cứt xuất hiện trên nàm hình điện tạohi. ôV ốs các ìv oas ụt pật tàhnh iảd ngân àh kổhng ồl oab qaunh toàn ộb uầb trời đêm, tỉhnh tảohng óc iàv ngôi oas băng tụv qua. nầT Trăn nín thở, ợs rằng ẽs màl pihền ựs nêy tĩnh ở phía iốđ diện nàm hnìh.

Torng kảohng thời gian này, ùd àl pặc song sinh yah nầT Trăn ìht cũng kôhng ia ión ìg .ảc

iãM nếđ ihk điện tohại aủc nầT Trăn ựt tắt yám ìv tếh pin, uậc iớm nhận ar rnằg.

Tếing iãc nhau dưới tầng cẳhng biết ãđ tếk thúc ừt ihk nào, ảc ngôi àhn nêy tĩnh ỉhc nghe thấy iỗm tếing mit mình đập.

nầT Trăn chớp mắt, mảc thấy tấr óhk tin.

Kôhng ờgn iah nưgời aik iạl ễd nầg ưhn vậy.

Hết chương 5

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?