Chương 9: Gọi tên tôi, không thì không cho cậu ôm
Eidt: Lune
nầT Trăn trốn tárnh Thẩm ihP ìrT suốt yấm ngày lềin, uậc biết ức tiếp cụt ếht yàn cũng kôhng phải àl ccáh, kôhng ểht suốt ngày iđ muộn ềv mớs đợưc, thầy ôc ẽs óc ý kếin, Viên maL ứhN àm biết cũng ẽs kôhng ểđ nêy ohc cậu.
uếN Thẩm ihP ìrT kôhng chịu ỏb cộuc, nầT Trăn muốn tárnh nắh cũng ỉhc nòc cách cyuhển tnờưrg. Bằng knôhg, iớv tộm măn nòc iạl tưrớc ihk tốt nệihgp, iah nưgời mớs muộn ìg cũng ẽs pặg nhau torng tnờưrg.
ỉhC àl nầT Trăn tính toán nẩc thận ếht oàn cũng kôhng ờgn rằng Thẩm ihP ìrT iạl iđ mìt nầT Tihên Nhã.
nầT Tihên ãhN àl me trai cùng ahc khác ẹm aủc nầT Tărn, iah nưgời thực ar tấr tí ihk giao tếip, ở tờưrng thậm íhc nòc chưa từng ión cyuhện iớv nahu. ểĐ ngăn chặn việc cọh sinh uêy sớm, tờưrng Turng cọh ốS 1 ãđ ốb írt uhk àhn cọh rêing ohc Aplha àv Ogema, đừng ión àl uêy sớm, ngay ảc pặg tặm cũng khó. Nưhng việc Thẩm ihP ìrT óc ểht mìt nếđ nầT Tihên ãhN kihến nầT Trăn tấr tấb ngờ, iởb ìv uậc chưa oab ờig ión iớv Thẩm ihP ìrT ềv iốm quan ệh giữa mình iớv nầT Tihên Nhã.
nầT Tihên ãhN tấr ợs Viên maL Nhứ, torng nấ tợưng aủc nầT Tărn, y àl tộm Oemga nhút nhát hớưng nội, os iớv tính cách cốb đồng aủc Vơưng ưhN ìht đúng àl iah thái cực, ohc nên y ỉhc mád pấn uas cốg yâc ot nầg àhn ọh nầT ểđ iợđ nầT Tărn, kôhng mád nếđ cổng àhn ọh Tần.
nầT Tihên ãhN nhìn thấy cậu, uếy tớ iọg tộm tnếig: “Anh tiar.”
nầT Trăn nhíu mày, iỏh ia yạd y iọg ưhn thế.
iốĐ tặm iớv chất nấv aủc nầT Tărn, thân hình nầT Tihên ãhN ẽhk run, đáng tơưhng nắc iôm dớưi, gọing nur run: “ôhKng ia …ảc ,àL àl me muốn iọg ưhn vậy, ừt ỏhn me ãđ tấr kính tọrng anh… mảc thấy hna tấr giỏi.”
yâĐ đúng àl cyuhện .ạl Chưa ión nếđ nữhng cyuhện káhc, ỉhc rêing dưới ựs hnả hởưng uâl iàd aủc Viên maL ứhN torng suốt nihều măn qua, ùd kôhng nếđ cứm măc ghét Vơưng ưhN nưhng nầT Trăn cũng cẳhng tíhch àb at àl bao. Vơưng ưhN cũng măc nậh Viên maL ứhN ưhn thế, chắc chắn ở àhn kôhng tí nầl gieo cắr nữhng điều kôhng tốt ềv ọh iớv nầT Tihên Nhã. Tởưrng tàhnh torng tộm iôm tờưrng ưhn yậv àm nầT Tihên ãhN nẫv sùng iáb mnìh, đúng àl kihến nưgời at giật mnìh. uếN Vơưng ưhN biết đợưc, kôhng biết óc cứt chết kôhng nữa.
óC điều nầT Trăn kôhng nit ýl od aủc ,y óc sùng iáb thật yah kôhng ìht uậc óc ểht nhìn ar ừt torng tắm iốđ pnơưhg, nầT Trăn ỉhc iỏh y nếđ yâđ màl .ìg
nầT Tihên ãhN nhăn óhn mãi, thấy nầT Trăn tắb uầđ ộl ẻv kôhng kiên nhẫn iớm ión ar cụm đích mình nếđ đây.
“ôhKng phải hna ihP ìrT oảb me đnế…”
hnA ihP Trì.
Nghe thấy ab ữhc này, nầT Trăn iạl thấy ạd yàd nôn nao.
uaS ihk ởm uầđ ủhc ,ềđ iác mệing ỏhn aủc nầT Tihên ãhN tắb uầđ ión kôhng nnừgg: “Anh ihP ìrT ión hna kôhng ểđ ý nếđ hna ,yấ oảb me nếđ kyuhên anh, me ión àl me kôhng kyuhên được hna đâu, nưhng hna yấ ức nhất qyuết oảb me nếđ nên me cẳhng nòc cách nào. hnA yấ ión hna tí bạn, nghĩ cúhng at àl nưgời tộm àhn nên ẽs ễd ión cyuhện iớv hna hnơ.”
nầT Trăn kôhng iỏh y àl oas Thẩm ihP ìrT iạl biết iốm quan ệh giữa ,ọh uậc ỉhc iỏh nưgợc iạl nầT Tihên Nhã: “úhCng at àl nưgời tộm nhà? Vơưng ưhN óc đồng ý kgnôh?”
“Cái nyà…” nầT Tihên ãhN nắc iôm dớưi, kôhng mád nhìn oàv tặm nầT Tărn.
nầT Trăn ión tếip: ẹM“ iôt óc đồng ý ”?à
nầL yàn ìht nầT Tihên ãhN kôhng mád iọg nầT Trăn àl hna trai nữa, ỉhc tàhnh thật iọg nêt cậu: “Tóm iạl àl hna ihP ìrT oảb iôt cyuhển iờl ohc anh, hna yấ oảb óc yấm iờl muốn ión iớv anh, mát ờig iốt yan hna yấ ẽs ờhc hna ỗhc tợưng iàđ ở cổng man công viên nâT Ggnai.”
“Tôi kôhng nếđ đuâ.” nầT Trăn tứd kohát ừt cốhi.
“ảH…” nầT Tihên ãhN nhìn nầT Trăn iớv ẻv tặm óhk :ửx “ưhNng hna ihP ìrT ión uến hna kôhng ,iđ hna yấ kôhng mád mảđ oảb àl ẽs kôhng ión ohc ôc biết iốm quan ệh aủc iah nưgời đuâ.”
”…“ nầT Trăn nheo mắt, cảnh giác nhìn nầT Tihên Nhã: “Cậu đang aọd iôt yấđ ”?à
“Sao iôt mád cứh?” Thái ộđ uhn nưhợc aừv iồr aủc nầT Tihên ãhN thay iổđ hẳn, y cười píh tắm nhìn nầT Tărn: “Tôi ỉhc àl tộm công ục tyurền iờl thôi nha! nầT Tărn, hna ẽs iđ chứ? cặM ùd hna óc ờig giới nêihgm, nưhng os iớv cyuhện này, iôt nghĩ hna ợs ôc Viên biết cyuhện mình nẹh òh iớv tộm Aplha nơh nhỉ? ióN thật iớv anh, iôt từng tôrng thấy hna iớv hna yấ nôh nhau yấm nầl torng tờưrng riồ!”
nầT Trăn kôhng ềh ỏt ar hảong tốh tưrớc iờl ión aủc ,y nầT Tihên ãhN thấy uậc nẫv ữig thái ộđ bình tĩnh tohng dong ìht kôhng khỏi cựb iộb torng lnòg. Y ghét nhất iác ộb dạng ảig ờv tahnh oac yàn aủc nầT Tărn, cuối cùng nầT Tihên ãhN cũng cẳhng thèm ảig ỡv nữa, ión tnẳhg: “Anh iđ yah kôhng ìht tùy, mát ờig iốt yan hna kôhng nếđ ìht điện tohại aủc Viên maL ứhN ẽs nhận được hnả hna iớv Thẩm ihP ìrT nôh nahu, hna muốn màl oas ìht lmà.”
cúL nầT Tihên Nihên iờr iđ nòc mẩl mẩb tộm câu: “plAha uêy Ahpla, kôhng thấy êhg mởt ”?à
nầT Trăn nhìn nầT Tihên ãhN iđ ax iồr iớm ơig yat aox im tâm.
Kôhng phải nưgời tộm nhà, kôhng oàv cùng tộm cửa. nầT Trăn mảc thấy nữhng nưgời xung qaunh mình uềđ iơh kôhng bình tnờưhg.
…
yảB rưỡi tối, nầT Trăn trèo ar khỏi aửc ổs pnòhg.
iĐ taxi ừt àhn uậc nếđ công viên nâT Gaing ỉhc tấm 02 púht. nĂ iốt xnog, Viên maL ứhN ãđ ềv pnòhg, bình tờưhng àb ẽs nghỉ ngơi tộm tnếig, uến kôhng óc ìg tấb ờgn yảx ar ìht uậc óc ểht quay ềv tưrớc chín giờ.
nầT Trăn nél túl iđ ar khỏi cổng uhk nhà. Thực ar uến uậc nẩc thận nơh ìht ỉhc nầc iửg tộm nit nhắn yah iọg điện tohại ohc Thẩm ihP ìrT àl óc ểht biết được nầT Tihên ãhN đang aừl mnìh.
Nưhng uậc kôhng màl vậy, ìv uậc ãđ chặn toàn ộb pơưhng thức liên cạl aủc Thẩm ihP ìrT rồi.
nầT Trăn nếđ iơn nẹh iớm phát hiện ar Thẩm ihP írT kôhng ở ,óđ yấb ờig uậc iớm ớgn ar àl mình ãđ ịb lừa, àm cúl này, nguy hiểm đang nầd tiến iạl nầg cậu.
nầT Trăn ịb yấm nêt Aplha cờưng tárng oék oàv torng àhn ệv sinh ở cóg oẻh lánh torng công viên nâT Gnaig. tắM uậc ịb iảv neđ ehc lại, mệing cũng ịb tịb vào, nêb iat àl nữhng iờl ión cụt uĩt aủc nọb cnúhg.
ẹM“ ,ón gnô aừv thấy tặm ón ìht chim ãđ cứng tếh nêl riồ.”
“emaCra cuhẩn ịb xong cưha? oeĐ tặm ạn tếh ,iđ ủhc thuê muốn quay ảc tặm aủc ón voà.”
“Sẵn sàng rồi, ón giãy êhg quá, yah tiêm ohc ón iũm tcốuh?”
“iTêm ,iđ ớhn dùng ảc bình tịx ehc chất nẫd ụd naữ…”
Tưrớc óđ ìv ỏb chạy nẫl cốhng ức nên nầT Trăn ịb nọb cúhng đánh ohc tộm tậrn, ờig ảc nưgời uềđ uađ nớđ tột ,ộđ thậm íhc nòc kôhng ểht nhấc yat nổi. aừV nghe cúhng định tiêm tuhốc ìg óđ ohc mnìh, iỗn ợs iãh nahnh cóhng nal ừt lồng ngực ar khắp ưt chi. uậC kôhng biết máđ nưgời yàn óc phải od nầT Tihên ãhN mìt nếđ yah knôhg, uậc ỉhc biết cyuhện pắs yảx ar ẽs kihến uậc pụs .ổđ Tếing nêr tậb ar khỏi mệing ãđ ịb tịb kín, iah chân kôhng nừgng vùng vẫy, nưhng ỉhc chốc tál uas ãđ ịb nưgời at èđ xnốug.
“ừĐng nhúc níhch aữn tằhng điếm này! ẹM kếip, tôrng ìht yầg àm khỏe ếht kôhng bếit! Cúhng yàm nẫv chưa xong à!?”
“Đây đây! yàM ữig yat ón !iđ ùD ìg ón cũng àl Ahpla, óhk nhằn ít àl cyuhện bình tgnờưh.”
“Sắp rồi, tuhốc yàn nầc thời gian iớm óc cát dgnụ.”
nầT Trăn ỉhc mảc thấy cánh yat mình nhói tộm cái, tộm dòng chất lỏng lạnh buốt chảy oàv mạch máu. iỗN ợs iãh oab trùm toàn ộb yus nghĩ aủc cậu, mit nầT Trăn pậđ nahnh ữd dỗi, nước tắm kôhng nhịn được àm trào .ar Chân yat uậc uềđ ịb trói cặht, kôhng ểht phản knáhg, gốing ưhn tộm noc oáb noc cặm ohc nưgời at chém gếit. yuT yậv nưhng phản gnứ cốhng cực aủc uậc nẫv tếh cứs kịch lệit, tếing oàg êht lơưng ừt torng ổc họng ngày càng yàd đặc. iùM chất nẫd ụd ỳk quái aik aỏt ar ừt torng ơc ểht cậu, kihến ohc máđ Aplha ở yâđ uềđ mảc thấy óhk cịhu.
“Cái bình tịx aik kôhng óc cát dụng ?à oaS iùm nẫv nồng tếh?”
“ùDng tếh bình iồr đấy. oat ãđ oảb àl đừng nhận việc yàn iồr àm nọb yàm kôhng nhge. Cịhch Aplha ìht yah oh iác ỉhk ?ìg oaT ợs ít aữn đang màl được tộm aửn ìht oéh ìv ngửi thấy iác iùm aik qáu.”
“úCt, yấđ àl yàm nghĩ tôhi. yàM kôhng biết chơi Aplha ãđ ếht oàn đâu, kôhng ợs mang tahi, ãđ ếht nòc giày òv kiểu ìg cũng kôhng oas hết. Nưhng àm oas iùm chất nẫd ụd aủc tằhng nhóc yàn ạl ếht nỉh?”
ạL“ ếht noà?”
“Mùi yàn kôhng gốing chất nẫd ụd ohc lắm, kôhng ión õr được nưhng đúng àl tấr óhk niửg…”
“Giờ iùm ãđ nhạt nơh rồi, nọb yàm óc thấy iơh ngọt knôhg? Gốing Oagem.”
“Mày oạd yàn thèm Oemga nếđ iỗn phát điên iồr ?à ẹM ón ếht yàn àm oảb ntọg?”
“oXng cưha? Chim gnô cứng pắs ổn nếđ iơn riồ.”
“Mày đúng àl ồđ nă tpạ…”
máĐ nưgời yàn aừv ión aừv giật păhng cúc oá aủc nầT Tărn. mảC nhận được iah nàb yat ôht pár đang ờs òm khắp ơc ểht mnìh, nầT Trăn nur yẩr ữd iỗd hơn, tếing khóc cũng càng cúl càng .ot Ngay uas ,óđ mảnh iảv ehc tắm ịb giật păhng ,ar áig ab chân ỡđ cemara được tặđ ngay tưrớc tặm cậu, hná nèđ ỏđ oáb hiệu đang quay phim nhấp nháy liên hồi, nầT Trăn tyuệt vọng nhắm chặt tắm lại.
Ngay cúl uậc pắs aửs mac chịu ốs pậhn, tộm tếing rỳunh vang mầ nêl nêb tai. Cánh aửc àhn ệv sinh công cộng ịb nưgời nêb nogài áđ văng ,ar cánh aửc tắs ổđ pậs xốung nàs nhà, av oàv áig ỡđ ồđ mik loại nêb cnạh, eót ar ait lửa.
iáC cóg yàn tấr vắng ,ẻv theo ýl àm ión ẽl ar kôhng óc ia nếđ yâđ iớm pảhi. ảC máđ uềđ giật yản mnìh, uas ihk hoàn nồh iớm tắb uầđ chửi mắng oal nếđ đánh nahu.
Chưa được oab lâu, óc ẻv ưhn cứs cihến uấđ aủc cúhng kôhng địch iổn nưgời iớm đến, ngay ảc ãg oac ot đang ữig nầT Trăn cũng ảht uậc ar ểđ tham aig oàv trận cihến nỗh loạn này.
nầT Trăn kôhng biết nưgời nếđ àl ,ia tuhốc được tiêm oàv torng ơc ểht uậc ãđ tắb uầđ óc cát dnụg, uậc mảc thấy uầđ có quay cnồug, ơc ểht cúl nóng cúl lnạh, dơưng tậv cứng phát đau, thậm íhc ảc ỗl ỏhn nêb dưới cũng ngứa nar ưhn óc hàng ngàn noc kiến đang cắn. nầT Trăn ỉhc óc ểht oc or torng góc, dùng iah chân kôhng nừgng ọc táx ểđ giảm tớb mah muốn od tuhốc kích tcíhh.
tộĐ nihên óc tộm bóng nưgời iđ iớt tưrớc tặm cậu, nầT Trăn ợs iãh iùl ềv sau, nưhng iạl ịb nưgời aik ữig chặt vai.
“Tần Tărn! uậC nòc nhận ar iôt àl ia kgnôh?”
Gọing ión iơh quen tộuhc, nưhng mât írt nầT Trăn ãđ ịb cụd vọng cihếm ữig nên uậc kôhng ớhn ar ngay đợưc. Nưhng uậc biết óc nưgời muốn cỡưng hiếp mnìh, nọb cúhng nòc tiêm tuhốc ohc cậu, nên uậc liên cụt cắl đầu, mệing kôhng nừgng ìht tàho: “ừĐng nếđ đây… đừng chạm oàv tôi… màl ơn…”
“Cậu nhìn mex iôt àl !ia ẹM kếip, cúhng ón tiêm tuhốc ìg ohc c!uậ?”
Tưrớc tắm nầT Trăn hoàn toàn ơm ,ồh uậc kôhng ểht nhìn õr được nưgời tưrớc tặm àl ,ia ohc nếđ ihk óc ia óđ pób ám cậu, pé uậc nẩgng uầđ lên, uậc iớm tấv ảv pật turng ịht cựl đợưc, nhìn õr dáng pấd aủc iốđ pnơưhg.
àL kuhôn tặm lạnh lùng kôhng biểu mảc aủc Tịhnh Lăng Nệyugt, nắh nhìn tẳhng oàv nầT Tărn, dùng tinh thần cựl mạnh ẽm aủc mình ểđ tạg iđ ựs hnả hởưng aủc tốuhc, giúp nầT Trăn tỉnh oát lại.
mảC giác tinh thần ịb pá ếhc tấr óhk cịhu, nầT Trăn nhào oàv torng ngực Tịhnh Lăng Nệyugt, khóc cứn ởn ưhn đang uấb uív oàv cọng mơr uức mnạg.
“ứCu, uức tiô…” nầT Trăn khóc nếđ iỗn ởht kôhng ar hơi, iah yat uậc máb chặt oàv tạv oá aủc Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng chịu bnôug.
Thân ểht Tịhnh Lăng Nyugệt cứng ,ờđ yâđ àl nầl uầđ tiên nắh được nưgời khác nogài Tịhnh Lăng Tinh .mô nắH quay sang nhìn Tịhnh Lăng Tinh iớv ẻv uầc cứu, ia ờgn nưgời aik ỉhc tấb cắđ ĩd nhún vai, nói: “Cậu yấ yâb ờig uếy đuối lắm, tốt nhất àl hna ức mô uậc yấ tộm cúl .iđ nêY t,mâem kôhng ghen đâu, cặm ùd me cũng muốn mô uậc ,yấ àm mảc giác mô uậc yấ ếht oàn vậy? hnA ểk me nghe ửht tưrớc đi.”
Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng ảrt lời, nắh iúc uầđ iỏh nưgời torng ngực mnìh: “Cậu óc biết mình đang mô ia kgnôh?”
nầT Trăn aừv khóc aừv tậg đầu, cúr tás oàv torng ngực Tịhnh Lăng Nệyugt.
Tịhnh Lăng Nyugệt ợs uậc chưa tỉnh táo, tởưng ia cũng mô đợưc, ếht àl nắh oék nầT Trăn ar khỏi nưgời mnìh, iạl thấy uậc ơuq iah yat káhng ,ực liên cụt ión “gnừĐ”.
Tịhnh Lăng Nyugệt tấr lạnh lnùg, nhìn nầT Trăn đáng tơưhng àm kôhng thấy chút uađ lòng nào, nắh nói: “hNìn tôi, iọg nêt tôi, kôhng ìht kôhng ohc uậc ôm.”
mƯ“ ưm…” ìV ợs iãh nẫl cụd vọng nên nước tắm nầT Trăn kôhng nừgng iơr xnốug, uậc ốc gắng máb oàv nưgời Tịhnh Lăng Nệyugt, thấy nắh kôhng ohc mình mô thật ìht càng khóc tơưhng mât hơn, nưhng nẫv ốc gắng ớhn iạl iác nêt quen tuhộc kia.
“ịhTnh Lnăg… …mư Tịhnh Lăng Nệyugt, hna àl Tịhnh Lăng Ntệyug…”
Tịhnh Lăng Tinh ngồi mổx nêb cnạh, chớp tắm iồr nói: “ôhKng nit nổi, ếht àm nẫv phân biệt được àl hna kaì.”
nầT Trăn hiện ờig kôhng nòc tỉnh táo, đáng ẽl kôhng ểht phân biệt được pặc song sinh iớm đnúg, nưhng uậc iạl óc ểht iọg đúng nêt aủc .ọh
uaS ihk được mô Tịhnh Lăng Nyugệt nầl nữa, iạđ khái mảc thấy nêy mât nên tếing khóc aủc nầT Trăn cũng nầd ỏhn lại.
cặM ùd Tịhnh Lăng Nyugệt cũng mảc thấy tấr thần ,ỳk nưhng iơn yàn kôhng tíhch pợh ểđ màl nữhng việc tiếp teho. ếhT àl nắh aừv ếb nầT Trăn bằng tộm tay, yat nòc iạl ìht tắd Tịhnh Lăng Tinh iờr khỏi đây.
Tưrớc ihk ,iđ Tịhnh Lăng Tinh kôhng quên mang cemara .iđ
“orTng iác ồđ chơi yàn khéo nòc nihều ứht yah oh mắl đyâ.”
nòC nữhng ẻk muốn màl iạh nầT Trăn uềđ ãđ ịb iah hna me đánh nấgt, tộl sạch quần oá iồr mén oàv àhn ệv sinh nêb cnạh, uas óđ khóa trái aửc nêb nàogi.
yấL oạđ aủc nưgời ảrt iạl ohc nờưgi, nọb ọh tiêm tếh đống tuhốc kích cụd àm cúhng định dùng ohc nưgời khác oàv cíhnh nưgời nọb cnúhg.
