Chương 6: Chúng ta chia tay đi

Chương 6 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

mêĐ auq nầT Trăn ủgn tấr nogn, sáng yậd kôhng thấy tệm iỏm .ìg

ióN yấm uâc theo tôhng ệl iớv Viên maL ưhN xong ìht nầT Trăn iờr khỏi nhà.

niT nồđ liên quan nếđ Thẩm ihP ìrT àv mầS nêY torng tờưrng nẫv tiếp tục, nưhng nầT Trăn kôhng nòc ểđ ý ưhn tưrớc nữa. nầG đây, uậc kôhng nghe thấy iờl nồđ ìg ión rằng mầS nêY nhận được nóm àuq tắđ ỏđ ,ảc nên uậc biết nưgời nhận àuq àl tộm nưgời káhc. Hoặc óc ẽl àl iọm nưgời nghĩ nềihu, nóm àuq aik óc ểht àl aum tặng nưgời torng nhà.

Nưhng ùd àl ,ìg nầT Trăn cũng kôhng mád chắc cắhn, ión ohc cùng ìht óđ toàn àl nữhng điều nưgời nogài ión ohc cậu, oab mồg ảc cyuhện Thẩm ihP ìrT ión iốd uậc àl iđ thăm gnô àb nưhng thật ar àl nẹh òh nă iốt iớv nưgời káhc, cũng óc ểht àl pặc song sinh aik ãđ aừl cậu, cụm đích àl ìv muốn chia ẽr mình àv Thẩm ihP Trì.

Nưhng trực giác nầT Trăn mách oảb rằng pặc song sinh ẽs kôhng ión dối.

ùD oas ìht nhìn iah hna me aik óc ẻv tấr ioc tờưhng nưgời iốd trá.

ếhT ưhn tắb uầđ mìt hiểu ừt uâđ ìht nầT Trăn kôhng óc manh mối, uậc kôhng quen nạb èb aủc Thẩm ihP Trì, nghe nógng nit cứt ừt nọb ọh hiển nihên àl kôhng thể, nòc ễd kihến Thẩm ihP ìrT úhc ý nữa. uếN nắh phản iộb mình thật ìht nếđ ihk óđ iah nưgời chia yat àl đợưc, nòc uến mình hiểu mầl nắh ìht óhk ỗd dành lắm.

Tỉhnh tảohng Tịhnh Lăng Tinh ẽs iửg nit nhắn ohc cậu, ủhc uếy àl hnả pohng cảnh iớv yấm iờl nát tỉnh kôhng uâđ oàv đâu.

nầT Trăn mảc thấy nọb ọh tấr rảnh rỗi, ảc ngày kôhng ở trên iún ìht cũng àl đờưng nêl núi. uậC cũng kôhng biết Song Tàhnh iạl óc nihều iún ưhn vậy, àv pẹđ nếđ vậy.

iôĐ ihk nầT Trăn ẽs nhắn nit ảrt lời, nưhng ađ phần àl phớt .ờl cụM đích aủc ọh iớv uậc kôhng tuhần kếiht, ềv tình àv ềv ýl ìht uậc kôhng nên nầg iũg iớv nọb ọh quá.

oạD yàn thái ộđ aủc Thẩm ihP ìrT iạl ởrt iạl cúl iah nưgời iớm tắb uầđ nẹh ,òh iỏh nah nâ cần, sáng chúc ngày iớm iuv ,ẻv iốt chúc ủgn nogn. nầT Trăn tấr tíhch kảohng thời gian ở nêb Thẩm ihP Trì, iởb ìv torng cuộc iờđ chưa áuq iàd aủc cậu, Thẩm ihP ìrT àl nưgời ùhp pợh iớv mât nồh aủc uậc nấht. nắH hiểu mảc cúx aủc cậu, hiểu được ựs tấb cựl aủc cậu, cặm ùd iác iag aik nẫv mằn torng trái mit cậu, nưhng uậc chọn ờl ón .iđ uậC nit rằng theo thời gain, mình ẽs óc ểht tiêu aóh được hết.

cúL iah nưgời tình nồng ý mật, nầT Trăn từng iỏh Thẩm ihP Trì, uến uậc àl Oemga ìht liệu nắh óc nẫd uậc ềv pặg gnô àb yah knôhg.

Nưhng Thẩm ihP ìrT ỉhc cười iồr név cót iam aủc nầT Trăn ar uas iat cậu, tárnh ión oàv nấv ềđ cníhh: “rTăn Tărn, cót uậc iàd iồr này, nưhng pẹđ nơh tưrớc nuềih.”

Nghe nắh ảrt iờl ưhn vậy, nầT Trăn kôhng iỏh thêm nữa, uậc tộđ nihên mảc thấy mình áuq nhát gan, uậc biết õr tơưng ial iah nưgời ar oas nưhng nẫv ợs ngày mình iớv Thẩm ihP ìrT chia tay.

uếN uậc chưa từng được ia uêy tnơưhg, chưa từng được ia nâng uin ehc ởhc ưhn yậv ìht uậc cũng ẽs kôhng mong cớư tơưng ial ẽs ếht nào.

Nưhng uậc kôhng ờgn được àl uậc àv Thẩm ihP ìrT iạl chia yat nahnh cóhng ưhn vậy,

nầT Trăn óc ểht chịu đựng nữhng kyuhết điểm ỏhn torng cuộc snốg, óc ểht chịu đựng ựs kôhng hoàn oảh torng tình yêu, nưhng uậc kôhng ểht chịu đựng được ựs phản iộb aủc nưgời yêu.

ihK ựs thật ãđ cìhnh hnì yàb ar tưrớc mắt, nầT Trăn cuối cùng cũng kôhng ểht tiếp cụt aừl mình iốd nưgời được nữa.

môH yan nầT Trăn mầc iàt liệu àm nầT Cíhnh ểđ quên ở àhn nếđ công yt ohc gnô ìht tấb ờgn tôrng thấy Thẩm ihP ìrT cùng máđ nạb aủc nắh nogài aòt nhà. uậC nốv định iđ iớt chào iỏh ìht óc tộm tihếu niên ừt uâđ xuất hiện nahnh chân nếđ tớưrc.

Tihếu niên aik nhào nêl nưgời Thẩm ihP Trì, tươi cười iồr ẹhn nàhng iọg nắh àl “Anh ihP Tìr”, uas óđ Thẩm ihP ìrT iúc uầđ nôh tihếu niên torng ngực mnìh, iah nưgời nôh nếđ iỗn quên ảc tấđ tờri, kihến máđ nạb nêb cạnh nhao nhao trêu cọhc.

nầT Trăn nhìn nêb cạnh óc iah kuhôn tặm mình bếit, thầm ủhn aóh ar ỉhc óc mình uậc àl kôhng biết .ìg

Điện tohại torng iút quần uêk tứđ qnãug, nầT Trăn yấl ,ar yấm nầl iớm ởm khóa được nàm hình điện tạohi.

àL nit nhắn od pặc song sinh iửg tới, nầT Trăn kôhng nhìn ,ỹk liếc auq ìht thấy hnả chụp pohng cảnh iơn káhc, tiếc àl uậc kôhng óc lòng ạd oàn ểđ tởưhng tứhc.

tặM trời nóng cựr nưhng yat chân nầT Trăn iạl lạnh bốut, uậc nhìn Thẩm ihP ìrT đứng cách mình nơh trăm mét, àv nắh cũng đang nhìn cậu.

ờiG khắc này, nầT Trăn mảc thấy Thẩm ihP ìrT ax ạl cực ,ỳk nắh ưhn kohác nêl tộm pớl ỏv àm nầT Trăn kôhng bếit, ụn cười quen tuhộc ngày aưx cũng ởrt nên ảig dối.

nầT Trăn kôhng muốn chạy tốrn, uậc bước chậm iãr ềv phía Thẩm ihP Trì, ưhn cúl Thẩm ihP ìrT theo đuổi uậc ihk tớưrc, nắh ión rnằg: Trăn Tărn, uậc kôhng nầc phải ,iđ ớt ẽs ừt ừt tiến ềv phía cậu…

nòC ờig phút này, nầT Trăn đang ừt ừt bước ar khỏi trái mit Thẩm ihP Trì, cánh aửc từng rộng ởm ìv Thẩm ihP ìrT aik cũng chậm iãr đóng iạl theo iỗm bước chân aủc cậu.

nầT Trăn óc ểht nhìn thấy ẻv iốb iốr chợt eól nêl torng tắm Thẩm ihP Trì, óc ẻv ưhn nắh thấy áuq tấb ngờ, màl oas tộm nưgời ịb quản ýl nihgêm ngặt ềv ờig giấc iạl xuất hiện ở đây?

nầT Trăn dừng bước tưrớc tặm Thẩm ihP Trì, uậc kôhng ềh màl mầ ,ĩ nòc ión “ìTnh ờc quá” iớv Thẩm ihP Trì.

Thẩm ihP ìrT nốv đang mầc yat tihếu niên nêb cnạh, nưhng ngay cúl nhìn thấy nầT Trăn ãđ pậl cứt bôung .ar

Tihếu niên óhk hểiu, uậc at nhìn Thẩm ihP ìrT iồr iạl nhìn nầT Tărn, óc ẽl àl od tén tặm kôhng được ựt nihên aủc Thẩm ihP ìrT nên trực giác aủc tihếu niên mách oảb rằng nầT Trăn óc ý nhgĩa cặđ biệt iớv Thẩm ihP Trì. ếhT àl uậc at duỗi yat mô cánh yat aủc Thẩm ihP Trì, thân tậm iỏh hắn: “Anh ihP Trì, hna pẹđ trai yàn àl nạb aủc hna hả?”

Động cát aủc uậc at aừv óc ý thăm òd aừv óc ý tyuên ,ốb nưhng Thẩm ihP ìrT chưa pịk ảrt iờl ìht nưgời nạb nêb cạnh nắh ãđ cướp iờl ión tớưrc: “ơưĐng nêihn, yâđ àl nạb iớv hna ihP ìrT aủc me đấy, cũng torng iộh cọh shni.”

Tihếu niên nêt cạL cạL ”à“ tộm tnếig, nhìn nầT Trăn bằng hná tắm torng veo, nòc cười ngọt ngào chào cậu: “hCào anh, me àl Minh Lạc, àl nưgời uêy aủc hna ihP Tìr…”

“Lạc cạL ”—— uậC at nòc chưa ión xong ìht ịb Thẩm ihP ìrT tắc nnagg, Minh cạL kôhng õr iạt oas nưhng uậc at ịb gọing điệu aủc Thẩm ihP ìrT aọd ohc ,ợs uậc at pụhng phịu iỏh Thẩm ihP Trì: “Sao vyậ?”

Minh cạL iôm hồng răng tnắrg, xinh pẹđ nếđ aól mắt, ừt chất nẫd ụd ãđ nhận ar uậc at àl tộm Ogema, cúl uậc at iủt tâhn, dáng ẻv điềm mạđ đáng uêy kihến ia nhìn oàv cũng mềm lnòg, kôhng liên quan nếđ điều ìg káhc, yâđ àl ựs tơưhng tóx nốv óc àm iọm nưgời dành ohc Ogema.

Thấy nầT Trăn nêy lặng kôhng ión iờl nào, Thẩm ihP ỉhc óc ểht ỗv ềv Minh cạL tớưrc: “Xin lỗi, chắc od nắng áuq nên hna iơh váng đuầ.”

Minh cạL pậl cứt ol lắng iỏh hắn: “Hay ịb mảc nắng rồi, ếht cúhng at uam oàv ỗhc oàn nghỉ ngơi ,iđ nòc hna pẹđ trai này… ,à kôhng biết xưng ôh ếht nào, hna óc muốn iđ cùng nọb me kgnôh?”

Thẩm ihP ìrT ảrt iờl nagy: “ôhKng cần, cạL Lạc, me iớv máđ Trần mảC mìt ỗhc oàn ngồi tưrớc ,iđ hna với… hna pẹđ trai yàn ión yấm uâc ,ãđ cúl aữn mìt me uas néh.”

“ưhNng mà…” Minh cạL iơh chần chờ, Oemga àl sinh tậv tấr nẫm cảm, nọb ọh kôhng muốn ểđ Aplha aủc mình ở cuhng tộm ỗhc iớv tấb ỳk ia óc ểht eđ aọd nếđ nọb .ọh

ểK ảc iốđ pơưhng àl Aplha ìht uậc at cũng kôhng mốun.

Thẩm ihP ìrT ar hiệu ohc nạb mnìh, Trần mẩC pậl cứt hiểu nagy, y kyuhên Minh cạL iđ cùng nọb y tớưrc: “hCắc àl cyuhện torng iộh cọh snih, cúhng at ở yâđ ẽs hnả hởưng nếđ họ.”

Thẩm ihP ìrT cũng ởm mệing ỗd uậc :at “gNhe iờl néh?”

ióN iớt yậv rồi, uến tiếp cụt oèl nhèo aữn ẽs ịb géht, Minh cạL tấr biết cừhng mực: “Vậy được rồi, ếht hna ihP ìrT ión nahnh nêl đấy… uêY ahn!”

Tưrớc ihk iđ Minh cạL nòc nôh óig Thẩm ihP ìrT tộm cái, uầđ ngón yat aủc nầT Trăn nur nầb bật, uas óđ siết chặt tàhnh mắn đấm.

Nưgời nogài iđ tếh rồi, nầT Trăn bỗng kôhng biết nên ión ìg iớv Thẩm ihP ìrT .ảc

Nưhng õr ràng àl Thẩm ihP ìrT óc tấr nihều iờl muốn ión iớv nầT Tărn.

“rTăn Tărn, đứng yâđ nắng lắm, cúhng at mìt ỗhc oàn ngồi ãđ néh…”

“ôhKng nầc đuâ.” nầT Trăn ngắt iờl hắn, ẽhk tạg nàb yat Thẩm ihP ìrt đang oék yat mình .ar

“ứĐng yâđ ión luôn ,iđ ión ngắn nọg tiôh.”

Thẩm ihP ìrT cười khổ: “ưhNng cyuhện yàn kôhng ểht mót tắt bằng tộm iah uâc đợưc, uậc ohc ớt ơc iộh giải tíhch được knôhg? ớT óc ýl do.”

“Ừ.” nầT Trăn kôhng ờgn mình nẫv óc ểht bình tĩnh ưhn vậy, ởs ĩd uậc nòc óc ểht ngồi xốung ión cyuhện iớv Thẩm ihP ìrT kôhng phải àl ìv muốn nghe ýl od aik ểđ aht ứht ohc Thẩm ihP Trì, àm uậc ỉhc muốn iốm quan ệh yàn tếk thúc tộm cách õr ràng tôhi.

Torng quán àc phê, nầT Trăn lẳng lặng nghe Thẩm ihP ìrT giãi yàb iỗn ổhk tâm.

“iMnh cạL àl nưgời od àhn ớt pắs xếp, uas ihk tốt nihgệp ảc àhn ớt ẽs cyuhển nếđ ủht ,ôđ uậc biết ủht ôđ àl iơn ếht oàn iồr đấy, tấr óhk ểđ óc ểht đứng vững tóg chân ở .óđ aiG đình Minh cạL ở ủht ôđ cũng được ioc àl danh aig vọng tộc, ohc nên ốb ẹm ớt iớm muốn ớt thân tihết iớv me ,yấ ểđ thúc yẩđ iợl hcí auq iạl giữa iah aig đnìh. Nưhng àm Minh cạL nòc ỏhn nên hiểu mầl tình mảc aủc ớt ohc me ,yấ ớt thật ựs ỉhc ioc me yấ ưhn me trai tôhi, nòc ụn nôh kia… Trăn Tărn, ớt nix lỗi, torng kảohnh khắc ,yấ ớt ioc me yấ tàhnh cuậ…”

”…“ yấM iờl yàn aủc Thẩm ihP ìrT kihến ạd yàd nầT Trăn buồn nôn, theo ưhn Thẩm ihP ìrT ión ìht yâđ ỉhc àl Minh cạL nơđ pnơưhg, nắh kôhng tíhch Minh Lạc, nắh ỉhc ioc iốđ pơưhng tàhnh cậu, yậv Minh cạL phải màl sao? nầT Trăn óc ểht nhìn ar torng tắm Oemga aik tràn ngập tình uêy iớv Thẩm ihP Trì.

nầT Trăn nặng ền ởht ar tộm hơi, hỏi: “Cậu nêl gờưing iớv me yấ caưh?”

ìG“ cơ?” Thẩm ihP ìrt kôhng ờgn nầT Trăn ẽs iỏh vậy, bỗng nhgẹn lời.

ớT“ hỏi, uậc nêl gờưing iớv me yấ cưha? uậC đánh uấd me yấ caưh?”

Thật ar kôhng nầc Thẩm ihP ìrT ión ìht uậc cũng óc ểht mảc giác được chất nẫd ụd aủc Aplha trên nưgời Minh Lạc, uậc ãđ áuq quen tuhộc àv từng is êm iớv chất nẫd ụd óđ nếđ thần nồh điên đảo, óđ àl chất nẫd ụd aủc Thẩm ihP Trì.

Thẩm ihP ìrT mi lặng iồh lâu, mêđ auq nắh màl tình iớv Minh cạL suốt tộm đêm, môh yan trên nưgời Minh cạL toàn àl chất nẫd ụd aủc mnìh, nầT Trăn àl Aplha nên đơưng nihên cũng mảc nhận được chất nẫd ụd aủc nắh trên nưgời Minh Lạc.

ỉhC …àl

“Bọn ớt màl rồi, nưhng ớt kôhng đánh uấd me ấy.” Thẩm ihP ìrT nẫv muốn tahnh minh ohc mnìh: “rTăn Tărn, ớt àl Ahpla, ớt cũng óc mah mốun, nọb mình ở nêb nhau tộm măn nưhng nogài nôh ar ìht chưa màl cyuhện ìg hết. Đơưng nihên àl ớt kôhng tárch uậc nưhng cặđ tính sinh ýl aủc Aplha màl ớt chùn bớưc, cúl uầđ ớt nghĩ àl nọb mình óc thể, nưhng cuối cùng nẫv od ớt đánh áig oac nảb thân mình qáu.”

uầĐ có nầT Trăn tốrng rnỗg, uậc kôhng biết mình đang nghĩ ìg nữa, uậc éh mnệig, kôhng nhịn được àm iỏh Thẩm ihP Trì: “Chỉ ìv ớt àl Aplha ?à uếN ớt àl Oemga ìht sao? óC phải cũng kôhng được kgnôh?”

“rTăn Tnăr…”

ựS ngập nừgng aủc Thẩm ihP ìrT kihến nầT Trăn chân cíhnh nhận thức được mình óc ý nhgĩa nếđ oàn iớv Thẩm ihP Trì. ùD uậc àl Aplha yah Oemga ìht Thẩm ihP ìrT cũng kôhng óc ý định tiếp cụt iớv cậu. Tưrớc tặm nưgời này, iọm iờl aứh nẹh torng áuq ứhk uềđ àl iốd trá.

Thậm íhc nầT Trăn nòc kôhng mád chắc nogài mình àv Minh cạL ,ar liệu Thẩm ihP ìrT óc nưgời ứht ab yah ứht ưt oàn aữn yah knôhg.

àC êhp trên nàb ãđ nugội lnạh, cũng gốing ưhn iốm tình giữa nầT Trăn àv Thẩm ihP Trì.

Aplha oac nớl uịd dàng torng lòng nầT Trăn cuối cùng ãđ ởrt tàhnh iác bóng ờm torng ýk cứ aủc cậu.

iồH uâl sau, nầT Trăn nưgớc tắm lên, nihgêm cút ión iớv Thẩm ihP Trì: “úhCng at chia yat đi.”

Hết chương 6

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha