Chương 14: H+
Eidt: Lune
ihK Tịhnh Lăng Nyugệt nắb tinh oàv torng ơc ểht cậu, dòng tinh dịch nóng bỏng tràn oàv kaohng sinh nảs mỏng manh màl uậc nóng nếđ iỗn nồh ưhn muốn aìl khỏi xác.
Torng kảohnh khắc êm mang ,yấ tộm ý nghĩ chợt eól nêl torng uầđ cậu, óc ihk oàn Tịhnh Lăng Nyugệt ãđ phát hiện ar íb tậm torng ơc ểht uậc iồr knôhg?
ếhT nưhng uậc cẳhng óc thời gian rảnh àm nghĩ thêm aữn ìv nưgời chen giữa iah chân uậc ãđ iổđ tàhnh tộm nưgời káhc. Chưa pịk màl ìg ìht bụng dưới ãđ tyurền nếđ nơc uađ mâl râm, Tịhnh Lăng Tinh ức ếht xông tẳhng oàv ơc ểht uậc àm kôhng oáb tưrớc ìg .ảc
nắH kôhng ẹhn nàhng ưhn Tịhnh Lăng Nệyugt, kiểu mâđ loạn ạx cẳhng theo yuq cắt oàn ếht yàn kihến nầT Trăn mảc giác ưhn pắs ịb mâđ hỏng iớt iơn vậy.
nầT Trăn siết chặt ag gnờưig, iah iác iùđ kôhng khép iạl iổn ịb iah nưgời aik pậd nếđ ộđ ỏđ rực. Chắc àl iơn óđ ãđ sưng yất nêl rồi, tìhnh lình Tịhnh Lăng Tinh thúc mạnh oàv kihến nầT Trăn mảc thấy uađ rát.
mE“ kôhng chịu iổn nữa… dnừg, dừng tộm cúht… đa…ua…”
Nưhng Tịhnh Lăng Tinh uâđ dừng ễd yậv đợưc, nắh nhịn uâl mắl rồi, ùd ãđ nắb tộm nầl torng yat nầT Trăn nưhng iớt ihk thật ựs mâđ oàv torng ơc ểht nầT Tărn, nắh iớm biết ếht oàn àl tấm kốhng chế.
ẹM“ kếip, aóh ar iđ cịhch iạl sớưng ếht nyà…” Tịhnh Lăng Tinh thỏa nãm ởht tộm hơi, nắh èđ chặt iùđ nầT Trăn xốung ar cứs yàc cấy, Tịhnh Lăng Nyugệt ngồi nêb cạnh nghe yậv ìht kôhng nhịn được àm tậb cờưi.
nầT Trăn ịb nắh pậd uađ quá, uậc khóc cứn ởn muốn òb nêl phía tớưrc, muốn òb nếđ ỗhc Tịhnh Lăng Nyugệt nưhng iạl ịb Tịhnh Lăng Tinh mót yấl ổc chân oék .ềv
“uMốn chạy iđ uâđ ảh éb yêu? Nhìn õr mex ờig ia đang cịhch me noà?” Tịhnh Lăng Tinh tấb nãm nói, yậg thịt dưới háng kôhng chút nơưng tình thúc uâs oàv iác ỗl ỏhn tớư tá aủc nầT Tărn.
“Ưm… đnừg… hcứ…”
nầT Trăn kôhng ờgn Tịhnh Lăng Tinh trên gờưing iạl nagng nợưgc, ôht oạb àv haong iạd iớt vậy. yuT dơưng tậv aủc nắh kôhng ot bằng Tịhnh Lăng Nyugệt nưhng cũng cẳhng nhỏ, cúl mâđ uâs oàv óhk chịu lắm. ùD àl ia torng iah nưgời ìht ọh uềđ óc ểht ễd dàng chạm nếđ aửc kaohng sinh nảs aủc cậu.
nầT Trăn pắs phát điên rồi, uậc ỉhc mảc thấy ơc ểht mình càng cúl càng nnóg, tyuến ểht uas yág ngứa nar ưhn óc ứht ìg óđ pắs áhp ỡv pớl tuhốc kiềm ếhc trào ,ar uậc kôhng muốn ịb nọb nắh cịhch nếđ cứm động dục, nưhng uậc kôhng ngăn iổn từng tợđ kohái mảc iốn tiếp nhau ếht này.
Tịhnh Lăng Tinh aưđ yẩđ tộm cúl ìht phát hiện điều khác tờưhng torng ơc ểht nầT Tărn, yấb ờig nắh iớm nhận ar ỗhc àl ,ạl oas torng ơc ểht nầT Trăn tớư ếht nhỉ? Nước phun ar ừt uâs torng ỗl ỏhn kôhng gốing kiểu Aplha ẽs .óc ếhT àl nắh nheo tắm lại, mảc nhận ỹk hơn, kôhng nừgng mâđ oàv iác mệing ỏhn íb nẩ torng nưgời nầT Tărn, pậl cứt kihến nầT Trăn khóc cứn ởn uêk đau.
“nừĐg! Đừng thúc oàv !óđ niX anh! uaĐ qáu…”
ióN kôhng chạm àl kôhng chạm tậht, Tịhnh Lăng Tinh cười uưl mnah, ếb nầT Trăn ngồi nêl iùđ mnìh, yậg thịt dưới háng thúc mạnh lên, nòc ốc tình ọc táx oàv aửc kaohng sinh nảs đang sưng .ỏđ
Bụng nầT Tărng aừv ngứa aừv êt iạl aừv đau, oe ỏhn cong lên, iạl ịb Tịhnh Lăng Tinh ghìm chặt xốung iồr thúc oàv ưhn ũv bão.
“hNìn mex hna iớv A Nyugệt nhặt được uáb tậv ìg này? aóH ar àl tộm éb Oemga đóng ảig Ahpla! ióN mex hơưng nẫd ụd me àl ìg nào? Nihều nước ếht yàn ìht chắc àl oàđ tậm nỉh?” Tịhnh Lăng Tinh aừv màl aừv kôhng biết mệt, aừv ngậm mún úv aủc nầT Trăn hưng phấn nói. cặM ùd nắh àl Beta kôhng ngửi thấy hơưng nẫd ụd nưhng trên nưgời nầT Trăn óc tộm iùm thơm ễd chịu cực ,ỳk nắh tấr tcíhh.
nầT Tărn: ”…“
Thực ar iỏh Oemga ềv hơưng nẫd ụd àl tộm cyuhện tấr kihếm nhã, ở iơn công cộng àm iỏh ếht yàn óc ểht nòc ịb ốt oác àl quấy rối.
Nưhng ờig nọb uậc đang ở trên gnờưig, màl cyuhện thân tậm nhất iớv ựs đồng tuhận aủc iôđ nêb nên cẳhng óc ìg iọg àl quấy iốr .ảc
Thấy nầT Trăn kôhng ión ,ìg Tịhnh Lăng Tinh càng màl mạnh hơn.
“nừĐg, đừng mạnh thế… ẹhn chút đi…” nầT Trăn mô ổc Tịhnh Lăng Tnih, kuhôn tặm nóng bừng iùv oàv ổc hắn.
Kôhng dừng lại, ỗhc óđ aủc uậc thật ựs ẽs ịb cịhch tán mất!
“Vậy me ión hna nghe hơưng nẫd ụd aủc me àl ìg iđ iồr hna ẽs màl me ẹhn hơn, nhé? óC phải éb oàđ knôhg? ióN iđ noà!”
uH“ …uh piảh…”
“hTấy cưha, mệing hna linh tậht, ión ìg túrng .óđ oảB oas me iạl ngọt tếh…”
nầT Trăn phát hiện ùd Tịhnh Lăng Tinh kôhng màl mạnh aữn nưhng cốt ộđ iạl nahnh hơn, uậc ịb nắh thúc ohc oảl đảo, ión kôhng tàhnh lời, toàn thân tệh ưhn cihếc tyuhền ỏhn lênh đênh giữa sóng ,ữd uầđ có quay cnồug, tắm cũng aoh tếh ,ảc phía dưới iạl càng tớư tá ưhn ũl lụt.
Nưhng Tịhnh Lăng Tinh ức liên cụt bôung iờl mâd trên gnờưig, nầT Trăn ịb nắh cịhch nếđ aoh tắm cóhng tặm iạl nòc phải nghe iờl trêu ghẹo aủc nắh nữa.
Torng cúl ơm ,ồh nầT Trăn nòc nghĩ tốr cuộc phải màl ếht oàn iớm óc ểht tịb được iác mệing mắl iờl aủc Tịhnh Lăng Tinh đây?
hnÁ tắm uậc nhìn nắh nhòe ,iđ torng uầđ cọl auq hàng trăm ccáh, cuối cùng uậc chọn cách uấx ổh nấht.
nầT Trăn ủhc động nôh Tịhnh Lăng Tinh ểđ yấl lnòg, nòc nắc ẹhn oàv iôm nắh yấm cái, ởht nổh nểh nói: “nAh, hna đừng ión nữa… me ohc hna làm, ohc hna làm… hna đừng ión aữn được kgnôh…” oaS nắh kôhng ểht iùv uầđ màl iớt ihk nắb ưhn Tịhnh Lăng Nyugệt chứ?
Nưhng ia biết ụn nôh ủhc động yàn iạl kích hoạt tính mâd torng nưgời Tịhnh Lăng Tnih, nắh tộđ ngột yẩđ nầT Trăn ãgn ar gnờưig, banh rộng iùđ uậc ar iồr èđ xnốug.
“hCết tệit, óc phải me thấy hna ễd trêu nên iớm dùng cách yàn ểđ trêu hna kôhng !ảh hnA nớl ếht yàn iồr àm chưa óc ia trêu hna ưhn yậv nogài A Nyugệt đâu, nưhng hna tíhch me ủhc động ưhn thế. Dạng rộng ,ar hna muốn chơi em…” tứD lời, dơưng tậv cẳhng biết iỏm tệm aủc nắh iạl hung nãh mâđ oàv ỗl ỏhn aủc nầT Tărn, nầl yàn nòc mạnh nòc nahnh nơh tưrớc nềihu.
nầT Trăn ịb uađ oàc lưng Tịhnh Lăng Tinh ar yấm tệv ,ỏđ nyugên tộm mêđ iùđ uậc cẳhng ihk oàn khép iạl đợưc, torng ỗl ỏhn luôn óc dơưng tậv cứng ngắc mắc vào, màl uậc sống ởd chết .ởd
iớM tấm nầl uầđ àm uậc ãđ ịb pặc song sinh thay nhau màl iớt snág. Tịhnh Lăng Tinh aừv nắb xong ìht Tịhnh Lăng Nyugệt iạl cihếm yấl uậc nầl nữa.
iáC nêt tí ión aik màl nầl ứht iah ìht ađ dạng hơn, yut kôhng ión yấm iờl mâd cụd ưhn Tịhnh Lăng Tinh nưhng dơưng tậv mắc torng ỗl ỏhn aủc uậc iạl iổđ ủđ cóg ,ộđ ãig ohc iác ỗl ỏhn nẫm mảc aủc uậc sưng ỏđ lên. uậC oac trào liên tục, phun yầđ nước dâm, nòc pặc song sinh ìht páđ iạl bằng iác bụng chứa yầđ tinh dịch cùng uấd nôh ihc chít trên nưgời cậu.
nếĐ ihk hná bình minh ól dnạg, uậc iớm được Tịhnh Lăng Nyugệt ếb oàv pòhng mắt aửr ráy.
yaM àm torng thời gian yàn Viên maL ứhN kôhng mìt cậu, nầT Trăn nghĩ óc ihk yâb ờig àb cũng cẳhng nòc mât írt oàn àm quan mât mình nữa, uậc iọg điện tohại nix giáo viên nghỉ buổi snág.
Tịhnh Lăng Tinh uĩb môi: “ihCều me nòc định iđ cọh ?à Nhìn me yâb ờig xem, iđ iổn aữn kgnôh?”
nầT Trăn mi lặng yus nhgĩ, ờig uậc thảm ếht yàn àl od ia nab tặng ?ảh
uậC ẽhk aực nờưgi, iổđ sang ưt ếht khác tohải iám nơh ểđ aựd vào: ẹM“ me ẽs iọg nếđ tờưrng hiỏ.”
mE“ ợs iác ”ìg Tịhnh Lăng Tinh mô uậc ừt phía sau, ốc gắng ểđ uậc aựt tohải iám nơh tộm cúht.
cúL yàn ảc ab đang ngồi torng nồb tắm, nầT Trăn ngồi aựt oàv nưgời Tịhnh Lăng Tnih, iah chân uậc banh ar cág sang iah nêb kuhỷu yat hắn, nòc Tịhnh Lăng Nyugệt ìht ngồi phía tớưrc, luồn ngón yat oàv torng ơc ểht uậc ểđ iom sạch tinh dịch .ar
Việc ỉt ỉm kiên nhẫn ếht yàn ìht ỉhc óc mình nắh màl được tôhi.
Nưhng điều kihến nầT Trăn kôhng ờgn được àl uậc ịb giày òv ảc tộm mêđ yậv àm cúl Tịhnh Lăng Nyugệt túđ yat oàv ơc ểht uậc iạl iổn nêl mah mốun. Tưrớc yâđ uậc kôhng biết mình iạl mâd đãng ưhn yậv đâu.
Nhìn dơưng tậv ngóc oac aủc mnìh, nầT Trăn uấx ổh quay uâđ .iđ
ếhT iạl tiện ohc Tịhnh Lăng Tnih, nắh iúc xốung ngậm yấl iôđ iôm ỏđ cựr aủc nầT Tărn, têru: “úĐng àl éb dmâ.”
nầT Trăn ịb nắh nôh nếđ cứm nêr ỉr kôhng tôhi, iãm iớm ởht nổh nểh đáp: mE“ kôhng piảh.”
Ừ“ ,ừ me kôhng pảhi, hna phải được caưh.” Tịhnh Lăng Tinh :ỗd “uMốn màl nầl aữn knôhg? nầL yàn nọb hna màl ẹhn tiôh.”
“nưhNg… nưhng iah hna uâl quá… tộm nưgời tấm ảc tnếig, me nòc muốn ủgn thêm cúht… nơh aữn ỗhc óđ uađ lmắ…” nầT Trăn iủt thân nói, yut cũng muốn aữn nưhng ơc ểht uậc thật ựs kôhng chịu iổn nữa, àm uậc cũng buồn ủgn áuq rồi.
,Ừ“ sưng riồ.” Tịhnh Lăng Nyugệt ión ụhp họa.
Ngay ảc Tịhnh Lăng Nyugệt cũng ión vậy, Tịhnh Lăng Tinh đành phải tôhi: “Vậy mạt aht ohc ,me ùd oas cũng nòc nihều thời gain, me chạy kôhng tohát đuâ.”
tặM nầT Trăn ỏđ bnừg: “mỪ…”
Cuối cùng Tịhnh Lăng Nyugệt dùng yat vuốt ohc nầT Trăn nắb ,ar uậc tệm áuq iồr nên aừv nắb xong ìht ủgn tihếp iđ torng ngực Tịhnh Lăng Tnih, việc mắt aửr uas óđ giao tếh ohc pặc song snih.
nầT Trăn ơm màng mảc giác iơn rêing ưt aik được ọh iôb tuhốc cho, nam mát, tấr ễd cịhu. cúL tỉnh iạl ãđ àl uas tưra, pắs nếđ ờig iđ học.
Quần oá aủc uậc kôhng biết tứv uâđ mất, ờig trên nưgời đang cặm ồđ aủc ia ,óđ rộng tùhng tnìhh, tạv oá iàd ehc ník mnôg.
aG gờưing ãđ được thay mới, kôhng nòc uàm xanh mẫs àm àl tắrng ngà.
nầT Trăn xốung gnờưig, chân trần bước trên thảm mềm dưới sàn, pặc song sinh kôhng óc ở đây, cúl yàn uậc iớm rảnh ểđ nhìn qaunh năc pnòhg.
Pohng cách tarng írt mậđ chất Gihtoc, trên tờưng treo tấr nihều cứb tarnh uầd uàm cắs cựr ỡr iớv ốb cục ỳk ,ạl àm ở phía ax uầđ nêb kia, uas mất mèr yàd àl tộm cứb chân dung kổhng ồl aủc uhp nhân Ouehprs, cihếm trọn tộm cứb tnờưg.
Tarnh ẽv sinh động ưhn tậht, gơưng tặm xinh pẹđ aủc uhp nhân Oehprus được khắc aọh ôv cùng tinh ,ết óc ểht thấy aọh ĩs ãđ nồd tấr nihều mât hyuết oàv cứb tarnh này.
àM dưới cùng àl ữhc ýk tếing hnA nghệ tậuht.
nầT Trăn ửht cọđ lên: …V Vni…”
“ecniVnt Wtihe, yâđ àl tarnh od uậc hna vẽ.” Gọing Tịhnh Lăng Nyugệt vang nêl uas lnưg, kôhng biết nọb nắh oàv ừt cúl nào, nầT Trăn iộv quay lại, ión nix lỗi: “Xin iỗl anh, me kôhng nên nhìn lung tgnu.”
“ôhKng sao, oas kôhng iđ dpé?” Tịhnh Lăng Nyugệt oék mèr lại, kôhng phải nắh kôhng muốn ohc nầT Trăn tôrng thấy cứb chân dung aủc ẹm mnìh, ỉhc àl nầT Trăn đang iđ chân tầrn, quần oá kôhng nihgêm cnỉhh, ểđ àb thấy ìht kôhng yah lắm.
mE“ kôhng mìt tyấh.” nầT Trăn tấb na oc ngón chân lại, yấb ờig uậc iớm nhận ar hành iv aừv iồr aủc mình tấm lịch ựs ếht nào, àm việc Tịhnh Lăng Nyugệt oék mèr iạl càng cứhng minh việc uậc ãđ tihếu ễl péhp.
ếhT àl uậc iạl ión nix lỗi: “Lúc tỉnh yậd kôhng thấy iah anh, cũng kôhng biết iah hna ở đâu… me kôhng ốc ý nhìn lung tung đuâ.”
Tịhnh Lăng Tinh ịb điệu ộb èd tặd aủc uậc chọc cờưi, nắh nói: “Bọn hna kôhng óc ý tárch ,me aừv iồr me cũng thấy ,àm cứb chân dung aủc ẹm hna treo iốđ diện iớv gnờưig, kôhng oék mèr ẽs ịb ẹm hna nhìn tếh đyấ.” ióN đạon, Tịhnh Lăng Tinh mô nầT Trăn oàv lnòg, nòc ỗv ẹhn oàv mông cậu: mE“ kôhng cặm quần tól cũng ẽs ịb ẹm hna thấy lnôu.”
tặM nầT Trăn ỏđ lên, pắl bắp: “Em, me kôhng mìt thấy quần oá aủc mhnì…”
“Đưa ohc ôc giúp việc mang iđ giặt rồi, ờig màl oas đây? éB oàĐ kôhng óc quần tól ểđ cặm riồ.”
nầT Trăn uấx ổh chết iđ đợưc, giãy khỏi yat Tịhnh Lăng Tinh iồr chạy ềv gờưing trùm chăn lại: “Hai hna ohc me mượn ộb ồđ được knôhg? mE pắs muộn cọh riồ…”
Cuối cùng cũng mượn được quần ,oá óc điều kích ỡc kôhng aừv nên nầT Trăn ức cặm quần tól aủc nọb nắh oàv àl iạl tụt, ếht àl uậc đành phải ểđ tốrng iđ học.
nầT Trăn óhk chịu nyugên ảc tộm buổi cềihu, tộm àl ìv kôhng cặm quần tól kihến uậc mảc thấy tấr tihếu na tàon, iah àl ìv ỗhc óđ uađ quá. cúL mằn ìht kôhng sao, nưhng ngồi uâl torng pớl màl õr uađ mnôg.
nầT Trăn mằn pấs ar bàn, tệm iỏm nghĩ nầl uas phải oảb iah nưgời aik đừng óc màl mạnh ưhn ếht nữa.
uậC cặm oá đồng phục rộng tùhng tnìhh, nhìn àl biết aủc nưgời káhc.
cặM ùd iùB Tưhớc ỳK tấr òt òm oas sáng yan nầT Trăn iạl nix nghỉ học, nưhng uậc at kôhng mád hỏi, iởb ìv uậc at tôrng thấy dưới ổc oá rộng aủc nầT Trăn yầđ uấd nôh ihc cíht.
àM phản gnứ uầđ tiên aủc uậc at ihk thấy nữhng uấd nôh yàn :àl áM iơ Oemga oàn àm mạnh oạb thế?
