Chương 12: Anh muốn làm tình với em
Eidt: Lune
nầT Trăn nghĩ chắc mình điên rồi, ìv aừv nghe iờl Tịhnh Lăng Tinh nói, uậc ãđ trèo auq aửc ổs nhảy xốung dớưi.
nọB ọh ở nêb dưới nóđ được cậu. Đứng vững xnog, Tịhnh Lăng Tinh nòc trêu cậu: “ỏHng rồi, cọh thói uấx ở uâđ đây, kôhng ờgn aửn mêđ aửn môh iạl mád trốn àhn iđ iớv trai lạ.”
nầT Trăn nghe yậv ìht nợưgng chín mặt, iãm uas iớm nêl tếing phản bác: “ôhKng phải àl trai lạ.”
“Ồ.” Tịhnh Lăng Tinh cờưi: “Vậy ìv àl nọb hna nên me iớm ar nogài ?à yaH tưrớc yâđ me cũng từng ar nogài iớv Thẩm ihP ìrT riồ?”
“nôhKg, yâđ àl nầl uầđ tnêi…” nầT Trăn ơgn nágc, cặm ohc Tịhnh Lăng Tinh mắn yat nẫd mình iờr khỏi àhn ọh Tần.
Tịhnh Lăng Nyugệt iđ tưrớc mắn yat Tịhnh Lăng Tnih. nắH gốing ưhn tộm ngọn iảh đăng lặng ,ẽl nẫd nọb ọh iđ ềv tộm hớưng chưa bếit.
mE“ óc biết uậh ảuq aủc việc ar nogài iớv nọb hna ếht yàn àl ìg kgnôh?” Tịhnh Lăng Tinh ẽhk aox nắn lòng nàb yat mềm iạm aủc nầT Tărn, uas óđ quay uầđ nếhch mệing cười iớv nầT Tărn: “Mềm gêh.”
Lòng nàb yat iơh ngứa nágy, nầT Trăn muốn túr yat ềv nưhng iạl ịb iốđ pơưhng mắn cặht. uậC tíh uâs tộm hơi, ốc nén nhịp mit đang muốn nhảy ar khỏi lồng nựgc, nur gọing nói: “Bi… btếi…”
Tịhnh Lăng Tinh óc ẻv kôhng ềh ngạc nêihn: “gNhĩ ỹk iồr ”?à
“mỪ.”
“Vậy nọb hna chấp nhận iờl mảc nơ nab ngày aủc ,me bánh mek ngon lmắ.”
Vành iat nầT Trăn iơh ỏđ lên, uậc iúc uầđ “ừm” tộm tnếig: “Lần sau… nầl uas me iạl aum ohc các hna aữn néh?”
“ưĐợc tôhi, nưhng A Nyugệt kôhng tíhch nă ồđ ntọg.” Tịhnh Lăng Tinh aừv ión xnog, Tịhnh Lăng Nyugệt liền quay iạl ảv tặm hắn: “Cái yàn ìht thcíh.”
iÁ“ dà…” Tịhnh Lăng Tinh nháy tắm iớv nầT Tărn: “Xem ar hna chưa hiểu hna yấ riồ.”
Nghe vậy, Tịhnh Lăng Nyugệt liếc nắh tộm cái, ión iớv gọing cưng cềihu: “ịhgNch nmợg.”
nầT Trăn tậb cười tưrớc cách tơưng cát aủc ,ọh mât tạrng pihền muộn ìv ahc ẹm iãc nhau cũng được aox uịd iôđ cúht.
aR khỏi cổng uhk biệt thự, Tịhnh Lăng Tinh bôung yat nầT Trăn ,ar iỏh cậu: “uMốn ửht mảc giác mạnh kgnôh?”
nầT Trăn kôhng hểiu, òt òm iỏh lại: àL“ oas cơ?”
ứC“ iđ theo nọb ahn!”
iạT iãb ỗđ ex nogài tờri, nầT Trăn iồh hộp, liên cụt nogái uầđ iạl iỏh pặc song snih: “Các anh… các hna xong caưh?”
“Sắp rồi! nòC tộm chút aữn tiôh!”
“ìHnh ưhn óc nưgời đang iđ ềv phía nyà!” nầT Trăn hảong tốh nói, óc mằn ơm uậc cũng chưa từng nghĩ iớt óc tộm ngày mình iạl iđ nă trộm ex nắg yám iớv nưgời khác ếht này! Nưhng pặc song sinh ãđ aứh àl ẽs ảrt iạl oàv ngày môh sau, nầT Trăn nit tởưng ọh nên ãđ đồng .ý
óC đềiu, việc áhp khóa kôhng phải àl cyuhện ễd dnàg.
Song cúl Tịhnh Lăng Nyugệt yấl ar tộm iác chìa khóa nạv năng ừt torng iút ,ar nầT Trăn iạl mảc tấhy, ùd yâb ờig nọb ọh óc iổn hứng muốn iál yám yab cũng kôhng phải àl kôhng óc ảhk nnăg.
Cihếc ex yám póhng ar khỏi iãb ỗđ ex nogài tờri, ỉhc ểđ iạl tếing mầg úr aủc động ơc àv khói .ảx nầT Trăn ngồi ở gữia, nghĩ bụng cihếc ex yám yàn ỉhc óc iah ỗhc nồgi, ờig ởhc ab nưgời ìht áuq iảt tấm rồi, uậc ol lắng quay uầđ iạl iỏh Tịhnh Lăng Tnih: “iLệu cúhng at óc ịb cảnh tás tắb kgnôh?”
“uMốn tắb ìht ức btắ!” Tịhnh Lăng Tinh õr ràng tấr phấn kcíhh, uas óđ nắh iộđ cihếc ũm oảb hiểm kôhng biết yấl ừt uâđ nêl uầđ nầT Tărn: “Như yậv ìht cemara giám tás ẽs kôhng thấy me đcợư.”
“Còn các hna ìht soa?” nầT Trăn ol lắng hỏi.
“ôhKng nầc đâu, uến ọh óc iàt ìht ức việc nếđ btắ.” iờL Tịhnh Lăng Tinh ión nghe tấr ngạo mạn, nưhng cẳhng hiểu oas nầT Trăn iạl nit tởưng hắn.
Tịhnh Lăng Nyugệt điều kihển ex máy, trầm gọing ión “gNồi vững vào” iồr nặv ag tăng tốc. nầT Trăn ịb quán tính yẩđ mạnh ềv phía tớưrc, pậđ oàv lưng Tịhnh Lăng Nệyugt, uas óđ iạl được Tịhnh Lăng Tinh ừt phía uas mô lấy, cùng cúl mô ảc oe Tịhnh Lăng Nệyugt.
ờiG yâđ ảc ab nưgời dính tás oàv nahu, nêb iat nầT Trăn nogài tếing óig tír àv tếing động ơc mầg úr ar ìht kôhng nòc nghe thấy ìg káhc. Tịhnh Lăng Nyugệt iál ex tấr nnahh, óc iàv khúc auc nầT Trăn nòc tởưng mình pắs ịb văng ar nàogi, nưhng cùng iớv ựs aig tăng aủc anilanerde, uậc nầd quên iđ iỗn ợs iãh àv ol lnắg, ỉhc pật turng mắđ chìm oàv cốt ộđ àv iơh mấ ừt iah nưgời .ọh
ọH póhng nahnh cọd theo noc đờưng vắng ,ẻv Tịhnh Lăng Tinh oer òh cười ,ot uầđ có nầT Trăn iạl cực ỳk tỉnh táo, hành động iổn loạn hoàn toàn trái nưgợc iớv áuq tìrnh tởưrng tàhnh aủc uậc kihến mit uậc pậđ nahnh ữd dội. Vòng yat mô oe vững cắhc, óig lạnh thổi auq ưhn muốn éx tán ơc ểht cậu, uậc nád tás oàv nưgời Tịhnh Lăng Nệyugt, nghe thấy Tịhnh Lăng Tinh éhg oàv iat mình ión tộm uâc ìg .óđ
Nưhng ìv tếing óig nồ áuq nên nầT Trăn kôhng nghe ,õr ếht àl uậc nớl tếing iỏh mex nắh aừv ión .ìg
Tịhnh Lăng Tinh pặl iạl tộm nầl nữa, nắh ión —
“Anh muốn màl tình iớv em!”
nầL yàn kôhng ỉhc nầT Trăn àm ảc Tịhnh Lăng Nyugệt cũng nghe tấhy. nầT Trăn mi lặng iah giây iồr cũng ảrt iờl :ot “cợưĐ—— “
Tịhnh Lăng Nyugệt iál ex ềv àhn nahnh nhất óc thể. ihK ềv nếđ nơi, ọh giao ex yám ohc công yt uức ,ộh nòc Tịhnh Lăng Tinh iộv ãv aưđ nầT Trăn ềv pòhng aủc mnìh.
yâĐ àl nầl ứht iah nầT Trăn nếđ đây. nầL tưrớc uậc kôhng quan tás ,ỹk nầl yàn cũng kôhng óc ơc iộh ngắm nìhn. Tịhnh Lăng Tinh mén uậc xốung cihếc gờưing nớl uàm xanh mẫs áhk ôht bạo. nầT Trăn iơh chúi nưgời trên mất mện mềm, uas óđ tộm ơc ểht nóng bỏng èđ nêl nưgời cậu.
Tịhnh Lăng Tinh iộv vàng aưđ yat ờs khắp nưgời nầT Tărn, nắh iởc cúc oá aủc cậu, pá iôm nêl xơưng quai xanh aủc uậc kôhng nừgng nắc mút.
“nịhTh… Tịhnh Lăng Tnih… hnA ừt ừt tiôh…” nầT Trăn óc ẻv ợs hãi. Đồng ý àl tộm cệyuhn, nưhng ihk thực ựs màl iạl àl cyuhện káhc. Nhất àl uậc pắs màl iớv ảc iah nưgời ọh cùng lúc. uậC chưa từng trải auq cyuhện yàn nên việc phải gnứ óhp iớv iah nưgời nàđ gnô cùng cúl kihến uậc kôhng biết màl sao.
“ưhNng hna kôhng nhịn được naữ.” Tịhnh Lăng Tinh ởht nổh nểh nói, uas ihk được Tịhnh Lăng Nyugệt đồng ,ý nắh iỏh nầT Tărn: “Hôn oab ờig caưh?”
nầT Trăn tậg đầu, nói: “iồR.”
“uSýt quên me từng óc nưgời uêy nỉh.” Tịhnh Lăng Tinh óhk chịu cặt lưỡi tộm tnếig, nưhng ỉhc tộm cúl uas ẻv tặm iạl ởrt iạl ưhn nab đầu, nắh kôhng yấm nậb mât mắl àm nói: “ưhNng hna cũng uâđ nòc torng tnắrg, nên cúhng at mát lạng aửn nâc tiôh.”
nầT Tărn: ”…“
nầT Trăn nghĩ bnụg, aửn nâc aủc hna àv mát lạng aủc me kôhng phải ỉhc cêhnh lệch tộm chút thôi đâu…
Tiếc àl kôhng ểđ nầT Trăn ión thêm điều ,ìg Tịhnh Lăng Tinh ãđ nâng tặm nầT Trăn lên, nôh iôđ iôm ỏđ mọng aủc cậu.
ờiG phút này, nầT Trăn ãđ quên sạch mảc giác ihk nôh Thẩm ihP Trì. ụN nôh aủc Tịhnh Lăng Tinh mạnh ẽm nếđ iỗn uậc kôhng ểht yus nghĩ được ìg káhc. ọH nôh nhau yas đắm, tếing ởht cốd kôhng nừgng tohát ar ừt iah iôđ iôm đang quấn quýt yấl nahu. ụN nôh mãnh liệt ưhn ểht iah noc ãd úht hứng tình đang mặg nắc nẫl nahu.
Lưỡi nầT Trăn ịb Tịhnh Lăng Tinh túm nếđ êt dại, uậc kôhng ờgn torng kaohng mệing iạl óc nữhng điểm nhạy mảc ưhn vậy. ihK uầđ lưỡi khéo oél aủc Tịhnh Lăng Tinh liếm pál mòv iợl aủc cậu, tộm lồung nihệt ừt bụng dưới xông tẳhng nêl đỉnh đầu. nầT Trăn kôhng chịu iổn àm tậb ar tộm tếing nêr nhỏ, nước tọb chảy ar ừt khóe mnệig.
nầT Trăn kôhng giỏi hôn, torng cuộc đuổi tắb iôm lưỡi iớv Tịhnh Lăng Tinh ỏt ar ôv cùng vụng .ềv Nưhng iốđ pơưhng kôhng ềh nậb mât àm nẫd tắd nầT Trăn khám áhp tihên đờưng kohái lạc. nầT Trăn nầg ưhn mắđ chìm torng ụn nôh nồng nihệt yầđ haong iạd này.
uaS ihk nôh nhau tộm cúl lâu, Tịhnh Lăng Tinh ởht nổh nểh bôung nầT Trăn .ar nắH nôh ẹhn oàv iôđ iôm ãđ sưng ỏđ aủc nầT Tărn, ẽhk nắc ón iồr ngậm túm lưỡi cậu, uas óđ ìht thầm cười nói: “ứCng riồ.”
nầT Trăn ịb Tịhnh Lăng Tinh èđ xnốug, đuôi tắm àv iah ám uềđ ỏđ bnừg. Nghe vậy, uậc uấx ổh quay tặm iđ nưhng iạl ịb Tịhnh Lăng Tinh mắn mằc xoay lại, tiếp cụt tộm ụn nôh iàd àv nồng nihệt káhc.
Torng cúl ,óđ Tịhnh Lăng Nyugệt iđ cuhẩn ịb dụng ục quay pihm. ùD oas yâđ cũng àl nầl uầđ tiên aủc Tịhnh Lăng Tinh nên cũng phải uưl iạl ứht ìg óđ ểđ màl ỷk nệim.
ihK nầT Trăn tếk thúc ụn nôh nồng cháy ứht iah iớv Tịhnh Lăng Tnih, uậc thấy Tịhnh Lăng Nyugệt đang cáv cemara trên iav ngồi ỳuq nêb cạnh .ọh Thấy cảnh này, nầT Trăn uấx ổh nếđ cứm ad uầđ ưhn muốn ổn tnug.
uậC aưđ yat ehc mặt, nav xin: “ừĐng qyau…”
Tiếc àl Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng nghe iờl cậu, nắh aưđ yat mắn yấl ổc yat nầT Tărn, ổc yat nầT Trăn tấr mảnh knảhh, ohc nên cúl mắn yấl ,ón Tịhnh Lăng Nyugệt ôv thức giảm tớb lực.
cúL này, nắh kôhng nòc mex nầT Trăn ưhn tộm Aplha nữa, àm iốđ ửx iớv uậc gốing ưhn iớv Tịhnh Lăng Tinh vậy. nắH quan mât nếđ mảc cúx aủc cậu, ỗv ềv mảc cúx ol lắng aủc nầT Trăn torng nầl ủhc động uầđ tiên aủc Tịhnh Lăng Tnih.
iaH yat nầT Trăn ịb Tịhnh Lăng Nyugệt ữig chặt trên đầu, quần oá trên nưgời uậc ịb iởc ỏb từng iác một, iãm ohc nếđ ihk ơc ểht tắrng ngần qyuến ũr aủc uậc iạl hiện ar trên cihếc gờưing nớl yàn nầl nữa. Tịhnh Lăng Tinh tách iah chân nầT Trăn ,ar ngón yat thon iàd ờs oàv iơn àm nắh ãđ thèm muốn ừt lâu.
iơN óđ mềm iạm mẩ ướt, ưhn ểht mẩb sinh ãđ biết tiết ar chất lỏng vậy. Tịhnh Lăng Tinh mảc thấy tấr thần ,ỳk kôhng ờgn tộm Aplha ưhn nầT Trăn iạl óc tihên úhp cặđ biệt nếđ vậy. naB uầđ nắh nòc định iôb thêm tí chất lỏng iôb trơn oàv nêb tnorg, nưhng ờig ìht óc ểht ỏb auq được bước yàn rồi. ếhT àl nắh ửht túđ tộm ngón yat oàv iơn íb nẩ .yấ
tếK ảuq àl nầT Trăn uêk nêl uađ đớn, uậc nhíu chặt mày, toàn thân căng cnứg. ơC ểht uậc nur yẩr ữd dội, óc ẻv ưhn tấr ợs iãh tưrớc hành động mâx nhập aủc Tịhnh Lăng Tnih.
Phản gnứ aủc uậc áuq cứm ngây ngô, căng tnẳhg, Tịhnh Lăng Nyugệt pậl cứt nhận ar được điều ìg .óđ
“iTnh Tnih, me iợđ tộm ctúh.”
“Sao tếh?” Tịhnh Lăng Tinh nẩgng uầđ nêl hỏi, kôhng hiểu cyuhện ìg đang yảx .ar
Tịhnh Lăng Nyugệt ar hiệu ohc Tịhnh Lăng Tinh túr ngón yat .ar Tịhnh Lăng Tinh màl teho, cúl ngón yat iờr khỏi ơc thể, nầT Trăn táohng rùng mnìh.
Tịhnh Lăng Nyugệt bôung lỏng ổc yat nầT Tărn, nắh iúc nưgời xnốug, uịd dàng nôh ẹhn oàv chóp iũm ođ ỏđ aik iồr iỏh cậu: “Lần uầđ tiên ”?à
Khóe tắm nầT Trăn mớr ,ệl uas ihk được Tịhnh Lăng Nyugệt uịd dàng na ,iủ giọt nước tắm đáng tơưhng aik pậl cứt iơr xnốug.
“mỪ…” nầT Trăn ẹhn nàhng ảrt lời. cúL yàn Tịhnh Lăng Tinh iớm biết aóh ar kôhng ỉhc mình nắh àl nầl uầđ têin. Tưrớc ,óđ nắh mầl tởưng rằng nầT Trăn ãđ từng quan ệh iớv Thẩm ihP ìrT nên ãđ kôhng ểđ ý nếđ mảc cúx aủc cậu. Nghĩ vậy, Tịhnh Lăng Tinh ựt giác nờưhng chỗ. Torng cyuhện chăn gối, Tịhnh Lăng Tinh óc áhk nihều kinh nihgệm ở ịv írt ịb đnộg, nưhng ở ịv írt ủhc động ìht yâđ àl nầl uầđ têin.
uếN yâđ kôhng phải àl nầl uầđ aủc nầT Trăn ìht uậc óc ểht nẫd tắd hắn. Đáng tiếc nầT Trăn cũng àl nầl đầu, nắh ợs mình ẽs màl uậc ịb tnơưhg. ùD oas nắh cũng biết cúl mình phấn kíhch ẽs kôhng kiểm soát được cứs lực, àm nầT Trăn ìht óc ẻv kôhng chịu đợưc.
“ogNan nào, ểđ A Nyugệt nẫd tắd me trải nihgệm nầl uầđ tnêi.” Tịhnh Lăng Tinh iúc xốung nôh nêl ím tắm tớư tá aủc nầT Tărn. ếhT àl cihếc cemara dùng ểđ ihg iạl nầl uầđ tiên aủc nắh ãđ iổđ tàhnh iốđ tợưng káhc.
【Lời cát ảig muốn nió:】
Đoạn iộh tohại nắgn:
nầT Tărn: A Nệyugt, hna óc bằng iál ex ơc giới kôhng ?óđ
Tịhnh Lăng Nệyugt: Knôhg.
nầT Tărn: ếhT oas hna póhng êhg vậy?
Tịhnh Lăng Nệyugt: iáL aừb tôhi.
Tịhnh Lăng Tnih: Kôhng phải hna kohác cál đâu, A Nyugệt nòc biết iál yám yab aữn đấy.
nầT Tărn: …
