Chương 13: H+

Chương 13 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Khác iớv ựs nóng iộv aủc Tịhnh Lăng Tnih, Tịhnh Lăng Nyugệt iạl cực ỳk kiên nhẫn torng cyuhện gờưing cếihu. nắH điềm tnĩh, nẫd tắd từng bớưc, kihến nầT Trăn chìm nầd oàv vòng xoáy cụd vọng àm cẳhng ềh nhận ar iah iùđ mình ãđ ịb ởm rộng ar ừt cúl nào, ỉhc iảm êm đuổi theo iôm lưỡi hắn, nàb yat nắh cùng ảc dơưng tậv nóng bỏng đang nád tás oàv mình aik nữa.

Từng iác nôh uịd dàng nầl lượt iơr xốung mặt, ổc àv ơc ểht nầT Tărn. Tịhnh Lăng Tinh đứng nêb cạnh nhìn àm kôhng nhịn đợưc, nhân cúl mệing nầT Trăn rảnh iỗr nèb iúc xốung nôh cậu.

cúL ý thức đang ơm mnàg, iơh ởht aòh nẫl tếing nêr ỉr ịb ehc pấl uas ờb môi. Nữhng ngón yat mảnh kảhnh mềm iạm aủc uậc ịb iah nưgời nàđ gnô mắn cặht, nađ nex mười ngón iồr nấ xốung gnờưig. ơC ểht nầT Trăn cẳhng biết ừt oab ờig ãđ mềm nhũn ưhn nớưc. yaT chân uậc thon dài, ad tắrng mịn, mún úv ỏhn nhắn đáng yêu, màl Tịhnh Lăng Nyugệt nôh nếđ nệihgn.

Khác nẳh iớv ơc ểht nắr chắc yầđ man tính aủc Tịhnh Lăng Tnih, nưgời mằn dưới Tịhnh Lăng Nyugệt ỗhc oàn cũng mềm mại, nôh ỗhc oàn cũng nẫm cảm, nàl ad non tớn nếđ cứm ỉhc nầc iơh mạnh yat tộm chút àl ểđ iạl uấd .ỏđ múN úv ỏhn xinh dựng đnứg, chạm tộm iác àl dơưng tậv tahnh út nêb dưới iạl giật ẹhn tộm cái. Tịhnh Lăng Nyugệt cười ẽhk tộm tnếig, nhân cúl oe uậc đang mềm nhũn ìht túđ tộm ngón yat oàv iác ỗl ỏhn đang pấm yám kôhng nnừgg.

“mƯ…” Tếing nêr uêy kiều tậb ,ar Tnịhnh Lăng Tinh thôi kôhng nôh iôm nầT Trăn nữa, iah ngón yat pẹk ẹhn mún úv uậc iồr oék nhẹ, hỏi: “Đau kgnôh?”

nầT Trăn kôhng biết nắh iỏh trên yah dớưi, cúl yàn uậc sớưng nếđ iỗn quên ảc mình nêt ìg ọh ,ìg màl oas nòc biết uađ yah knôhg, ếht àl uậc cắl đầu, gọing mềm iạm qyuến :ũr “ôhKng đua…”

Nghe vậy, Tịhnh Lăng Nyugệt nhét thêm ngón ứht iah oàv ỗl ỏhn tớư ,tá động cát aủc nắh aừv chậm iãr iạl aừv khéo léo, kôhng nừgng cóm nogáy nêb torng vách thịt trơn nẵhn. nêB torng tớư tá nếđ cứm óhk tin, cũng mềm iạm nếđ cứm kôhng oas tởưng tợưng nổi.

ểĐ uậc quen nầd nên Tịhnh Lăng Nyugệt kiên nhẫn iớn rộng tấr lâu, thấy uậc kôhng ỏt ar óhk chịu chút oàn ìht tăng nầd nêl ab nógn, iồr nốb nógn… ohC nếđ ihk oàv tếh rồi, pến nốu hồng nhạt ịb căng ,ar thậm íhc nòc óc ểht thấy nữhng mạch uám ỏhn ở rìa.

iớT cúl này, aửn dưới aủc nầT Trăn ãđ căng nếđ cứm kôhng chịu nổi, iah iùđ uậc nur yẩr muốn khép lại, nưhng tẹk oe Tịhnh Lăng Nyugệt ở giữa nên tàhnh ar tôrng ưhn uậc đang dùng iùđ ọc oàv yat nắh vậy.

hnÁ tắm Tịhnh Lăng Nyugệt iốt lại, iôm mỏng nhạt uàm mím tàhnh đờưng tnẳhg, õr ràng àl nắh cũng đang mìk nén. Phải thừa nhận rằng nắh ãđ đánh áig thấp cứs pấh nẫd aủc nầT Trăn iốđ iớv mnìh.

Ngón yat thon iàd aủc nắh tắb uầđ yad nấ torng vách thịt nẫm mảc xoay ẹhn iổđ hnớưg, iồr chậm iãr mìt kiếm điểm iồl ỏhn nêb tnorg. óC ẻv ưhn điểm nẫm mảc aủc nầT Trăn ở tấr sâu, nắh ờs khắp iơn àm nẫv chưa thấy tyuến tiền liệt ỗhc ỗhc oàn .ảc

Đúng cúl này, pắb chân nầT Trăn bỗng nur rẩy, ngay uas óđ Tịhnh Lăng Nyugệt thấy gơưng tặm uậc ngập ý xuân nhìn mnìh.

“ừĐng ờs nữa… sắp, pắs ar riồ…” nầT Trăn kôhng biết Tịhnh Lăng Nyugệt mìt ìg torng ơc ểht mnìh, uậc ỉhc biết iỗm iơn nắh chạm auq uềđ sớưng chết iđ đợưc.

iáC ìg pắs ar rồi? Tịhnh Lăng Nyugệt iúc uầđ nhìn dơưng tậv aủc nầT Tărn, thấy ảuq thực ón ãđ cứng mắl rồi, nưhng àm ihk tộm dòng nước mấ ừt ỗhc oàn óđ torng ỗl ỏhn trào ,ar tưới tớư uầđ ngón yat ,ắh ìht nắh iớm hiểu “ra” àm nầT Trăn ión àl .ìg

Tịhnh Lăng Nyugệt ỉhc ngẩn ar yấm giây iồr bình tĩnh iạl nagy, torng lòng nắh táohng óc yus đoán nưhng nẫv chưa chắc cắhn. nắH thọc uâs ngón yat oàv thêm chút nữa, ảuq nihên ờs thấy tộm iác aửc mệing nòc ỏhn nơh ngón yat mnìh. nắH ửht mâđ vào, nầT Trăn pậl cứt phản gnứ kịch lệit, oe uậc cong lên, thậm íhc iah chân uậc nòc pạđ oàv ngực Tịhnh Nệyugt, nưhng Tịhnh Lăng Nyugệt ỉhc ẹhn nàhng mắn ổc chân uậc iồr ểđ iôđ chân ngọc àgn yấ cág nêl iav mnìh.

“nôhKg… knôhg… đừng oàv naữ…” mâX nhập áuq uâs kihến nảb năng nầT Trăn mảc thấy ợs iãh muốn chạy tốrn, nhất àl uậc kôhng biết Tịhnh Lăng Neyeugtj ãđ ờs iớt ỗhc nào, nưgời yàn áuq tinh rnah, ưhn ểht ảc linh nồh uậc cũng ịb nắh cób trần vậy.

“Cầu nix anh… nêb tnorg, nêb torng kôhng đcợư…”

ùD uas yâđ cũng àl nầl uầđ aủc cậu, Tịhnh Lăng Nyugệt kôhng mád màl quá, ợs uậc khóc trên gờưing ìht iạl óhk làm. Cẳhng auq cúl yàn nắh nòc chưa bếit, oàv iỗm ngày iỗm mêđ uas này, ảc nắh àv Tịhnh Lăng Tinh uềđ miệt iàm cịhch uậc khóc trên gnờưig, iởb ìv nhìn uậc khóc nọb nắh iạl càng hưng pấhn, càng muốn cịhch tán cậu.

Tịhnh Lăng Nyugệt túr ngón yat ,ar ohc nầT Trăn thời gian nghỉ uas ihk nêl đnỉh. nắH nâng mông nầT Trăn lên, ểđ ỗl ỏhn nòc đang ỉr nước ngay uầđ dơưng tậv cứng ngắc aủc mnìh, uas óđ nắh iúc xốung nôh iôm cậu, ụd :ỗd “ớưSng knôhg? Muốn sớưng nơh kgnôh?”

“nớưSg… mnốu…” nầT Trăn thật àht ảrt iờl tôrng đáng uêy cực ,ỳk khóe tắm uậc tớư tá ỏđ hoe. Tôrng uậc cúl yàn tệh ưhn ảuq oàđ tậm mọng nớưc, pób ẹhn àl chảy nớưc.

nầL nêl đỉnh aừv iồr ãđ kihến màl uậc sớưng mắl rồi, nưhng uậc nẫv muốn thêm nữa, ìv thực ựs áuq snớưg… sớưng nếđ cứm uậc muốn chết luôn trên gnờưig.

Tịhnh Lăng Tinh oék yat uậc auq ểđ nêl dơưng tậv cứng ngắc aủc mnìh, cười nói: “Vậy me cũng màl ohc hna sớưng đi?”

“mƯ…” nầT Trăn nắc iôm ngại nnùgg: “Em… me liếm ohc hna được knôhg? Nưhng me kôhng óc kinh nệihgm, ợs liếm kôhng tốt lmắ…”

ẹM“ nó.” oaS iạl óc nưgời iỏh uâc mâd đãng ưhn liếm dơưng tậv ohc hna được kôhng bằng iác ẻv tặm ngây ơht ếht yàn ơc chứ? cặM ùd Tịhnh Lăng Tinh pắs nếđ giới nạh rồi, nưhng nắh nẫv nhịn xnốug: “Chờ cúl aữn me kôhng ịb A Nyugệt cịhch nếđ cứm nêr ỉr ìht liếm ohc ahn.”

nầT Trăn đang định ión ìg aữn nưhng uậc bỗng mảc nhận được ỗl ỏhn iớm nêl đỉnh aủc mình tộm iác yậg ôht ot nóng bỏng chen vào, màl uậc quên tấm mình định ión ìg lôun.

Tirbg yầđ uậc ỉhc nòc iạl đúng ý nghĩ mình đang màl tình iớv pặc sinh đôi, mình ịb Tịhnh Lăng Nyugệt ccịhh… cuối cùng uậc cũng tẳhng thắn iốđ diện iớv cụd vọng aủc nảb tâhn, bước oàv cựv uâs iãm iãm kôhng ểht quay uầđ lại.

…Ư“ iơh cgnă…”

óC ẽl àl od tưrớc óđ Tịhnh Lăng Nyugệt ãđ iớn rộng tấr nẩc thận nên cúl ịb mâđ oàv uậc kôhng thấy uađ ìg ảc àm ỉhc thấy căng tôhi. Nưhng uậc ãđ quên tấm tộm đềiu, dơưng tậv aủc Tịhnh Lăng Nyugệt iàd nơh ngón yat nắh tấr nềihu.

ohC iớt ihk ứht ot đùng aik vượt auq giới nạh àm ngón yat từng chạm iớt nab yãn ìht nầT Trăn iớm tắb uầđ hnảog.

“Chờ ctúh…” nầT Trăn duỗi yat chạm oàv bụng Tịhnh Lăng Nệyugt, muốn ngăn nắh mâx nhập uâs hơn: “nừĐg… đừng uâs qáu…”

iA ờgn Tịhnh Lăng Nyugệt iạl mầc yat cậu, nôh ẹhn tộm iác iồr nàt nhẫn nói: “Mới oàv óc tộm aửn tiôh.”

Nghe vậy, nầT Trăn kôhng nit iổn àm tròn mắt, cắl uầđ ưhn đêin, kôhng nừgng nốu oé ơc ểht ưhn thật ựs kôhng chịu được ưhn ếht đâu.

cúL này, Tịhnh Lăng Tinh mô aửn nưgời trên aủc uậc aựt oàv iùđ mnìh, nịhgch ngợm mún úv ãđ sưng ỏđ aủc nầT Tărn, muốn màl uậc thấy sớưng ểđ giảm tớb uađ nớđ phía dưới od Tịhnh Lăng Nyugệt mang lại.

“Ưm… kôhng đợưc, uâs áuq riồ…” Ngón chân nầT Trăn oc lại, cúl yàn uậc iớm biết được dơưng tậv Tịhnh Lăng Nyugệt iàd ỡc nào, uầđ khấc ãđ ot nưhng phần dưới nòc ot hơn, càng mâđ uâs oàv nêb tnorg, nầT Trăn càng óc mảc giác ưhn mình pắs ịb éx rách iớt iơn vậy. Nhất àl ón ãđ chạm iớt aửc kaohng sinh sản. uậC từng cọh auq tiết yạd ềv sinh ,ýl biết được uến kôhng phải đang torng ỳk động dục, iơn óđ àm ịb mâx nhập ìht ẽs uađ cực .ỳk Nưhng pặc sinh iôđ kôhng biết uậc àl ogema, uến tiếp tục, óc ihk oàn nọb nắh nẫv ẽs ioc óđ ỉhc àl ơc quan ãđ tohái aóh iồr knôhg?

Kaohng sinh nảs aủc Aplha àv Beta ãđ tohái aóh oéh rút, kôhng mâđ oàv đợưc.

Nưhng uậc àl Ogema!

Kôhng đợưc! uếN ức ểđ ếht ìht uậc ẽs ịb mâđ xyuên thật mất!

nầT Trăn kôhng nhịn được àm iơr nước mắt, ảc nưgời uềđ đang nur rẩy, nưhng kôhng ỉhc ìv ợs iãh àm nòc ìv kohái mảc êt iạd od dơưng tậv đang ọc táx torng ỗl ỏhn aủc uậc nữa.

“âSu… uâs qáu…” nầT Tărng đáng tơưhng khóc lóc, iah iác iùđ ịb Tịhnh Lăng Nyugệt banh ar tếh ,ỡc dơưng tậv ữd nợt mâđ thọc oàv iác ỗl ỏhn kihến ón ưhn muốn rách toạc nếđ nơi. iớT ihk Tịhnh Lăng Nyugệt oàv tếh ìht nầT Trăn ãđ ưhn nồh yab páhch cạl rồi.

Trên bụng ồg nêl tôrng õr đáng ,ợs đỉnh ngay dưới nốr nầT Tărn, nòc aửc kaohng sinh nảs ìht ịb uầđ khấc pé nếđ cứm biến dnạg, pắs aửs tứn ar ểđ tiếp nhận iác ứht kia.

Tịhnh Lăng Nyugệt ữig nyugên ưt ếht yàn tộm cúl ểđ uậc quen nầd .ãđ

Nogài Tịhnh Lăng Tinh ,ar Tịhnh Lăng Nyugệt chưa từng cịhch ia káhc, nưhng nắh bếit, kôhng ia uếy tớ mềm nhũn ưhn nầT Tărn, động ít àl ẽs kóhc, nưhng àm óc ẻv nắh tấr tcíhh?

ờhC ihk tếing khóc aủc nầT Trăn ỏhn dần, Tịhnh Lăng Nyugệt iớm ửht thúc ẹhn tộm cái, óc điều nắh nòc chưa pịk màl ìg thêm ìht nầT Trăn ãđ ựt oac trào tớưrc.

nầT Trăn uấx ổh cực ,ỳk muốn ehc tặm nưhng iah yat đang ịb Tịhnh Lăng Tinh giữu nên kôhng ehc đợưc, ếht àl uậc ỉhc óc ểht khóc giải tcíhh: “ìBnh tnờưhg… me kôhng ếht nyà…”

?Ồ“ ếhT bình tờưhng ếht noà?” Tịhnh Lăng Tinh dùng yat nầT Trăn ủht mâd ohc mnìh, tôrng óc ẻv cũng pắs nắb tinh rồi.

“ìBnh tờưhng kôhng nahnh vyậ…” oàN ờgn iạl ịb uâc ión aủc nầT Trăn màl ohc tậb cờưi.

aH“ ah ah ha…” Tịhnh Lăng Tinh nâng tặm uậc nôh yấm iác lềin: “Vậy hna cũng nên kiên ìrt uâl nơh chút ứhc nỉh?”

“ùTy… yùt anh… nưhng mạt dừng tộm cúl được knôhg? yaT me iỏm qáu…”

éB“ uêy ,à cyuhện yàn oas oảb dừng àl dừng đợưc? mE iỏh A Nyugệt mex ờig óc ểht túr ar khỏi nưgời me được kôhng xme?”

Cách iọg bỗng chốc thay iổđ yàn kihến nầT Trăn ngẩn ar chốc lát, nưhng chưa pịk nghĩ ngợi ìg ìht Tịhnh Lăng Nyugệt ãđ tắb uầđ aưđ yẩđ oàv torng ơc ểht uậc rồi.

“Ưm… nhẹ… ẹhn tôhi… me chịu kôhng niổ…” Theo từng nhịp ơc ểht đong đưa, tếing nêr ỉr uầc nix tứđ qãung aủc nầT Trăn cũng vang lên, aủc Tịhnh Lăng Nyugệt thực ựs áuq ,ot pấl yầđ torng cậu, chưa thúc được oab uâl ãđ kihến nầT Trăn nêl đỉnh nầl nữa.

nầT Trăn mảc thấy õr ỳk ,ạl nêb dưới uađ thật nưhng kohái mảc cũng áuq mãnh lệit, cyuhển aóh ựs uađ nớđ yàn tàhnh niềm sung sớưng ạl .ỳk Thậm íhc ơc ểht àv tinh thần aủc uậc nòc ưhn chia ar tàhnh iah ác ểht cộđ lập, ơc ểht ìht chịu đau, nòc tinh thần iạl chìm torng kohái mảc ôv tận.

cúL sau, Tịhnh Lăng Nyugệt tắb uầđ tăng tốc, tếing ởht aủc nầT Trăn càng cúl càng nồd dập, mệing áh ot ưhn noc ác tihếu nớưc.

…A“ chậm cúht… …mư c—mậh—” yấM tếing uầc nix tấv ảv iãm iớm thốt ar được aủc nầT Trăn ịb nữhng úc thúc điên cồung đánh tan.

ơC ểht trần tồurng kịch liệt av chạm oàv nahu, Tịhnh Lăng Nyugệt ưhn muốn mâđ tán bụng nầT Tărn, ngay ảc iác mệing ỏhn ỉhc ởm torng ỳk động cụd aủc ịb nắh ãig ohc éh ar tộm iác khe.

nầT Trăn uađ nếđ cứm nước tắm tuôn tàro, nưhng kôhng thốt iổn iờl nào.

Tịhnh Lăng Nyugệt thừa nhận mình tấm kốhng chế, ngay ảc iớv Tịhnh Lăng Tinh nắh cũng kôhng mạnh oạb ưhn ếht yàn oab giờ. naB uầđ nắh định ẽs ẹhn nàhng iớv nầT Trăn tộm cúht, nưhng ờig nắh phát hiện óc ẻv kôhng được rồi.

iáC ỗl ỏhn aik aừv chặt iạl aừv oc gãin, nuốt trọn ihk nắh mâđ vào, oc iạl ngay ihk túr ,ar iỗm nầl nắh thúc oàv uềđ tệh ưhn khai áhp uậc nầl uầđ vậy.

nầT Trăn pắs ịb Tịhnh Lăng Nyugệt cịhch ohc iạd nờưgi, cúl yàn uậc cẳhng nòc mât írt àm liếm ohc Tịhnh Lăng Tinh nữa, ngay ảc ủht mâd ohc nắh bằng yat cũng kôhng đợưc. Ngón yat uậc uấb yấl cánh tịhTyanh Lăng Tnih, Tịhnh Lăng Tinh ịb uậc uấb uađ nữhng cũng ỉhc cười iồr nôh cậu. nắH kôhng oảb Tịhnh Lăng Nyugệt màl chậm lại, ìv nắh biết cúl aữn nếđ lượt mình óc ihk nắh nòc điên cồung nơh Tịhnh Lăng Nyugệt yấ chứ.

Hết chương 13

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?