Chương 14: Thế giới đen như quạ

Chương 14 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

“Con chọn ỗhc ở giỏi đyấ.” Tiêu íhC Đồng ión cực ỳk óc thâm .ý

Ngụy ôT Thận tậg đầu, ẻv tặm nẫv kôhng mảc cúx ưhn :ũc “Nhà yut kôhng nớl nưhng tình mảc giữa iọm nưgời uềđ tấr ttố.”

Tiêu Tuấn iđ cuối nghe nắh ión pậl cứt nẩgng uầđ lên. Y càng ngày càng kôhng hiểu iổn nưgời hna yàn aủc mình nữa, nữhng iờl aik nghe auq ìht kôhng thấy ìg ạl nưhng uến nghe ỹk iạl mảc thấy cực ỳk aỉm mai.

Chất lợưng nước ở yâđ kôhng tốt lắm, nước ãl uas ihk nuđ nêl nẫv óc ịv nằm mặn.

ịV giác aủc Tiêu íhC Đồng tấr nhạy bén, gnô mầc cốc nước aưđ nêl mệing uas óđ iạl tặđ xnốug.

“Lúc tưrớc đuổi noc ar khỏi àhn ọh Tiêu àl od ưt chất kôhng đủ.” Tiêu íhC Đồng nhìn lướt auq noc àg tnốrg: “Nếu ờig ãđ óc linh snủg, noc óc ểht quay ềv àhn ọh Tiêu nầl naữ.”

iờL ión kôhng ềh káhch khí, gọing điệu tấr lạnh lnùg, cũng kôhng ìv Ngụy ôT Thận óc linh sủng àm ión giảm ión tárnh iđ chút nào.

Ngụy ôT Thận cắl đầu: “Nơi yàn tấr ttố.”

Tiêu íhC Đồng gốing ưhn ãđ mớs đoán được nắh ẽs ảrt iờl ưhn vậy, ngay ảc Tiêu Tuấn nghe xong cũng kôhng ềh ngạc nêihn. uếN nắh tẳhng thắn đồng ý ọh iớm kinh ngạc yấ chứ.

Nưgời ẻrt tuổi ia àm kôhng óc íhk páhch aủc mnìh, tưrớc ịb tyuệt tình đuổi ar khỏi nhà. ờiG óc iợl hcí iạl nếđ kyuhên quay ,ềv đơưng nihên ẽs kôhng đồng .ý

“orTng lòng noc óc náo nậh cũng àl cyuhện bình tgnờưh.” Tiêu íhC Đồng thản nihên nói: “ưhNng ỉhc óc àhn ọh Tiêu iớm óc ểht cung pấc yầđ ủđ iàt nyugên ohc noc đợưc. ứC mạnh nêl tưrớc ãđ iồr uas yàn tính toán yấm cyuhện óđ cũng chưa mnộu.”

Khóe iôm Ngụy ôT Thận cong lên, cười nạht: “Đây àl đang kyuhên noc iợl dụng xong àhn ọh Tiêu ìht áđ bỏ?”

“ũCng kôhng phải àl kôhng tểh.” Tiêu íhC Đồng ión tếip: “Mối quan ệh giữa ác nhân àv aig cột nốv àl iợl dụng nẫl nahu, tất nihên nếđ cúl óđ àhn ọh Tiêu ẽs aưđ ar qyuền iợl àv aịđ ịv ủđ ểđ pấh nẫd noc ở liạ.”

Ngụy ôT Thận kôhng yus nhgĩ, nẫv ừt chối ưhn .ũc

“Bản lĩnh aủc àhn ọh Tiêu kôhng pợh ểđ noc hcọ.”

Kôhng ềh óc chút náo giận oàn torng từng uâc nói, gốing ưhn ón đang trần tuhật iạl đúng ự thật àm tôhi.

cắS tặm aủc Tiêu íhC Đồng nầd ởrt nên lạnh lnùg: “ữhNng ìg tưrớc yâđ noc cọh được ỉhc àl uâr air nêb nàogi, ohc nên noc kôhng ủđ ưt cách ểđ đánh gái.”

gnÔ óc ểht chấp nhận việc Tiêu ỳK tấb nãm iớv aig đình nưhng kôhng ểht chấp nhận được việc nắh nghi ờgn năng cựl aủc àhn ọh Têiu.

Tinh ý thấy ab mình tắb uầđ iổn bão, Tiêu Tuấn ôv thức iùl ềv uas tộm bớưc, nưhng uas óđ y thấy Ngụy ôT Thận nẫv đứng nêy iạt ỗhc nên pậl cứt mảc thấy iơh tấm mặt.

“Vậy ửht iht xme.” hnÁ tắm Ngụy ôT Thận lạnh ưhn bnăg: “Xem ia àl nưgời ửx ýl xong cyuhện tấb tờưhng torng àot àhn yàn tcớưr.”

Tiêu íhC Đông ếhc nạho: “Con muốn os iớv ta?”

Ngụy ôT Tậhn: “ôhKng phải dùng mắn đmấ.”

nàB ềv thực lực, ờig nắh nòc chưa phải àl iốđ ủht aủc Tiêu íhC Đnồg.

àM“ àl mex cách ửx ýl aủc ia nẹv toàn hnơ.”

“Vẹn tnào?”

Tiêu íhC Đồng pặl iđ pặl iạl ừt này, iớm nghe ìht thấy tấr uấ ĩrt nưhng uas óđ ơm ồh mảc thấy iơh tíhch thú.

Trận đánh cuộc ức ếht được tàhnh lập.

Ngụy ôT Thận liếc tắm sang Tiêu Tấun: “Cảm thấy ủđ năng cựl ìht me cũng óc ểht tham gai.”

ióN nếđ cứm này, nơh aữn nòc ở ngay tưrớc tặm ,ab hná tắm aủc Tiêu Tuấn kôhng tốt chút nào: iH“ vọng hna kôhng iốh hnậ.”

Hiệu suất màl việc aủc nưgời àhn ọh Tiêu tấr cao, nốv Tiêu íhC Đồng muốn aum nẳh tộm năc dưới tnầg, nưhng ở óđ toàn nưgời già, tấb ểk gnô aưđ oab nihêu tiền ọh cũng kôhng chịu iờr .iđ

Ngụy ôT Thận aưđ ar tộm qyuết định áhk tấb ngờ, óđ àl iờm nọb ọh nếđ àhn mình .ở

iaH pòhng ủgn tộm pòhng kcáhh, thừa cứs chứa được ab nờưgi.

ìV tất ảc uềđ aựd oàv ảhk năng aủc mình nên tất nihên ọh ẽs kôhng chia ẻs tôhng nit iớv nahu.

Ngụy ôT Thận ủhc uếy hoạt động oàv nab nàgy, Tiêu íhC Đồng cùng Tiêu Tuấn iạl tihên ềv nab đêm.

3 ờig 03 phút snág. ihK Tiêu íhC Đồng ởrt ,ềv Tiêu Tuấn ãđ ngủ, nòc Ngụy ôT Thận đang khồi kaohnh chân dưới nàs àhn cạnh aửc ,ổs xung qaunh uềđ àl nữhng mốđ sáng uàm xanh yàd đặc.

hnÁ tắm aủc Tiêu íhC Đồng ởrt nên cực ỳk cắs néb – aiK àl sinh lực.

àhN ọh Tiêu cũng óc tộm tuhật ịrt liệu được tyurền iạl nưhng kôhng oac pấc ưhn thế.

Nữhng mốđ sáng gốing ưhn óc sinh mạng aủc rêing mnìh, cúhng hoạt táb nhảy auq nhảy tộm lúc, nếđ ihk chơi ủđ iồr iớm quay ềv ơc ểht Ngụy ôT Tậhn.

Ngay uas ,óđ Ngụy ôT Thận ừt ừt ởm tắm ,ar iốđ diện iớv hná tắm óc ểht xyuên thấu iọm ứht aủc Tiêu íhC Đnồg.

“Con cọh tuhật ịrt liệu ở đuâ?”

Ngụy ôT Thận kôhng ảrt lời, àg tốrng nêb cạnh uêk ỏhn iah tếing nhìn ông, torng tắm ỏt ar tợc nhả.

oẢ diệu cíhnh àl Ngụy ôT Thận iạl iúc uầđ xốung gốing ưhn đang ión cyuhện iớv noc àg tốrng kia.

óN“ iỏh ngài óc muốn cọh kgnôh?”

cúL sau, Ngụy ôT Thận nẩgng uầđ nêl iỏh ông.

Tiêu íhC Đnồg: “Nếu at ión mnốu…”

“Cầu nix nó.”

noC àg tốrng nẩgng uầđ lên, ar hiệu cực ỳk tứd káoht: Phải ỳuq xốung uầc xin.

”…“

ềĐ iàt tếk thúc torng tộm ý định giết .àg

Theo iờl ểk aủc uậc ,éb ẹm uậc nốv ở àhn iộn trợ, nưhng nầg yâđ ãđ mìt được tộm công việc nên iôđ ihk nòc phải màl thêm ac đêm, tấr tấv .ảv

môH yan đúng pịd cuối tầun, Ngụy ôT Thận đang chải lông ohc àg bỗng thấy uậc éb ủhc động nếđ tìm, uậc cười ộr nêl màl ộl iah nêb ám múl đồng tềin, ngọt ngào nói: “Tối yan hna nếđ àhn me nă mơc néh?”

Ngụy ôT Thận nhìn auq ờt lịch thấy nòc ab ngày aữn iớm tếh yảb ngày nên lịch ựs ừt cốhi.

uậC éb thất vọng nói: “hTôi nào, môh yan ốb me xốung pếb ,óđ gnô yấ uấn nă ngon lmắ.”

hnÁ tắm Ngụy ôT Thận tấr ờht ơ nưhng hná sáng torng tắm iạl mấ pá ưhn aùm xâun, nắh aox uầđ uậc ,éb uịd dàng ảrt lời: “ưĐợc riồ.”

uậC éb iuv ẻv ar .ềv

õR ràng àl tộm cảnh tợưng ngọt ngào mấ pá nưhng Pơưhng maS nhìn oàv iạl thấy lạnh ảc sống lnưg.

ừT cóg ộđ aủc y óc ểht thấy õr ý cười torng yáđ tắm Ngụy ôT Tậhn, iác mảc giác lạnh oẽl toát ar ừt torng xơưng aik màl ohc nưgời khác ôv thức muốn tárnh .ax

Mang àuq nếđ àl nghi thức ơc nảb ihk nếđ thăm àhn nưgời káhc.

Nưhng Ngụy ôT Thận iạl kôhng cuhẩn ịb ìg .ảc ùD oas cũng àl hồng nôm yến, mang àuq nếđ ỉhc ổt lãng phí.

cúL pắs ar khỏi cửa, Pơưhng maS ngậm tộm iác ỏig yab đến. Ngụy ôT Thận mầc yấl iớm phát hiện nêb torng óc tộm át tứrng àg chất lợưng cao.

Tếing côuhng aửc vang nêl kôhng lâu, uậc éb oàh hứng chạy ar nàogi, nếđ ihk nhìn thấy Ngụy ôT Thận ìht ôv thức áh ot mnệig.

tộM aứđ ẻrt ở tuổi yàn ãđ hiểu ơs ơs ềv pẹđ àv xấu, ùd kôhng áuq mãnh liệt nưhng uậc éb cũng biết Ngụy ôT Thận tuhộc ềv kiểu nưgời óc ẻv nogài tấr aư nhìn àv xinh đẹp.

Ở cóg ộđ ãx iộh hiện đại, ón óc ẽl tuhộc ềv iác pẹđ nogài mầt với.

tộM càhng trai oac lớn, ôv cùng pẹđ trai ưhn yậv mầc theo tộm ỏig tnứrg, bỗng màl nưgời at mảc thấy cộm cạm nầg iũg nơh nềihu.

ẹM aủc uậc éb nghe thấy tếing động nahnh cóhng bước tới, cười nói: “áhKch oás qáu.”

Torng pòhng pếb óc ểht nhìn thấy tộm bóng dáng đang nậb rộn.

Đang uấn nă àl tộm nưgời nàđ gnô turng tuổi bình tnờưhg, ẻv tặm ôv cảm, động cát mang iạl mảc giác kôhng được khỏe ohc lắm.

Ngụy ôT Thận nhìn chằm chằm iồh uâl uas óđ uht iồh mầt mắt.

uậC éb mầc iàb pật ềv àhn iỏh nắh iàv câu, hná tắm tỉhnh tảohng iạl ịb Pơưhng maS pấh dẫn: “Còn àg yàn oéb gêh.”

Ngụy ôT Thận bình tĩnh nói: mE“ ión ưhn ếht ón ẽs buồn mắl đyấ.”

uậC éb nhìn oàv iôđ tắm aủc noc àg tốrng kôhng thấy ón óc ẻv ìg àl buồn ,ảc thay oàv óđ àl nhìn uậc ôv cùng hung ,ữd ưhn ểht tộm giây uas ẽs ổm ar tộm iác ỗl trên nưgời vậy.

ihK aửc pòhng pếb ởm ,ar iùm thức nă thơm ngào nạgt.

Hơưng ịv tấr pấh dẫn, Ngụy ôT Thận ãđ từng nă auq kôhng tí nơs oàh iảh ịv cũng mảc thấy tí nóm nă ngon oàn óc iùm thơm nếđ thế.

Ở giữa àl canh àg hầm, nêb cạnh àl nóm ác cníhh.

óC àg óc ,ác ủđ thấy được ủhc àhn ioc tọrng ịv káhch ếht nào.

“àNo, tarnh ủht nòc nnóg, uam nă đi.” àB ủhc yàb aũđ xnog, nưhng iạl kôhng ềh động aũđ tớưrc.

Ngụy ôT Thận yẩđ iác táb ềv phía tưrớc tộm cúht, khóe tắm liếc sang àg tốrng nêb cnạh.

Pơưhng maS áh ỏm ý oảb óc ểht nă mơc tnắrg.

Ngụy ôT Thận chậm iãr nă tộm mếing mơc tnắrg, uas óđ pắg tộm mếing thịt ở phần bụng ác ỏb oàv táb uậc éb dưới hná tắm mong iợđ aủc àb chủ: “hTịt ỗhc yàn kôhng óc xgnơư.”

uếN ỏb auq uầb kôhng íhk ỷuq ịd tưrớc tắm ìht cảnh tợưng yàn ẽs ôv cùng mấ .pá

uậC éb quay uầđ :iđ mE“ kôhng tíhch nă cá.”

Ngụy ôT Thận iạl pắg tộm mếing thịt ,àg thổi thổi iồr aưđ nếđ mệing :y “Kén nă ẽs kôhng nớl được đuâ.”

uậC éb nhìn mếing thịt àg tưrớc mắt, nă kôhng được àm kôhng nă cũng kôhng đợưc, cuối cùng đáng tơưhng nhìn àb chủ.

“Gần yâđ ón ịb uađ răng nên kôhng nă được yấm nóm nyà.” àB ủhc chậm iãr ởm mnệig, tén tặm kôhng nòc hiền lành ưhn nab đầu.

ẻV tiếc nuối trên tặm Ngụy ôT Thận tấr chân tnàhh, khác nẳh iớv hình tợưng gnô trùm lạnh lùng nầl uầđ tiên pặg Pơưhng Sam.

gnÔ trùm kôhng đáng ợs nưhng gnô trùm àm biết diễn kịch iạl cực ỳk đáng .ợs

Ngụy ôT Thận ôv‘ ’ý ión iớv àb chủ: “ồhCng ôc nă cũng óc ẻv nă kôhng ngon mệing ohc lmắ.”

ừT ihk bước oàv cửa, nưgời nàđ gnô aik kôhng ềh ión tộm iờl nào, thậm íhc nếđ yâb giờ, hna at nẫv ngồi ngây ar ở .óđ

àB chủ: “hTất nihgệp nên mât tạrng iơh tệ.”

Ngụy ôT Thận iạl pắg mếing ác nầl nữa.

Torng tắm àb ủhc eól nêl tộm ait snág.

aừV iớm áh mồm, noc àg tốrng nêb cạnh ãđ uêk nêl tộm tếing iồr ãgn xốung tấđ oc gậit.

Ngụy ôT Thận iộv vàng ểđ táb aũđ xốung iồr mô àg lên, aừv ờs trán ón aừv ol lnắg: “ìHnh ưhn úht cưng aủc cháu ịb tốs riồ.”

ẻV tặm aủc àb ủhc kôhng được tốt ohc lắm: óN“ ỉhc àl tộm noc gà.”

ờS trán ểđ ođ nihệt ộđ ơc ểht ohc ,àg nhìn kiểu ìg cũng thấy ịd kôhng chịu đợưc!

Ngụy ôT Thận mô Pơưhng Sam, torng iôđ tắm tạh uậđ aủc àg oéb iạl phản cihếu tộm cảnh tợưng hoàn toàn káhc.

Toàn ộb nóm nă thơm ngào ngạt uềđ àl cáx chết aủc nôc tnùrg, cốh tắm aủc nưgời nàđ gnô tốrng rnỗg, uas yág óc tộm tếv nứt, nòc óc kôhng tí nôc tùrng uàm neđ đang chui ar chui vào.

cắS tặm aủc Ngụy ôT Thận nẫv kôhng đổi, càng iạl nầg nắh nhìn càng õr rnàg.

Thịt ác uềđ àl tứrng il it uàm tắrng hoặc àl nữhng noc uâs ỏhn đang cúl nhúc id cểyuhn, tếk ảuq uas ihk nă oàv óc ểht tởưng tợưng đợưc.

nắH iãg iãg cánh àg ar hiệu óc ểht tắb đầu.

àG oéb giãy giãy iah chân uas óđ nêihgng uầđ auq tộm nêb iồr ngất xỉu.

Ngụy ôT Thận yấl ớc muốn nẫd úht cưng aủc mình nếđ aửc hàng úht cưng iồr nagng nihên iờr .iđ

uaS ihk nắh ,iđ uậc éb thất vọng nói: “Anh yấ kôhng ăn.”

àB ủhc bình tnĩh: “Còn tấr nihều ơc hiộ.”

uậC éb nẩgng uầđ lên: “Chỉ nầc hna yấ nă àl ẽs nogan nogãn ưhn ab phải kôhng ”?ạ

àB ủhc tậg đầu.

uậC éb iuv ẻv nói: “Hay quá, noc tấr tíhch hna ấy.”

Gọing điệu aủc àb ủhc àhn ôv cùng cưng cềihu: “íhTch ứht ìg nhất định phải ữig liạ.”

uậC éb nhìn nưgời nàđ gnô mi lặng ngồi iốđ dệin: “Con biết rồi, gốing ưhn ba.”

……

mÔ àg tốrng ảig ờv iđ tộm vnòg, uas óđ iớm nêl tnầg.

Trên nàb ểđ tộm đoạn đuôi aủc nôc tnùrg, Tiêu Tuấn đứng nêb cnạh, Tiêu íhC Đồng dùng ngón yat nấ xốung đuôi nôc tùrng tộm cái, óc ẻv ưhn đoán ar được điều ìg .óđ

Nhìn táohng auq Ngụy ôT Tậhn, ẻv tặm Tiêu Tuấn cực ỳk cắđ :ý “Con trộm nêb àhn iốđ diện àm kôhng ịb phát hnệi.”

nốV kôhng định yấl ,ar nưhng đáng tiếc năng cựl aủc y óc nạh nên kôhng biết được yâđ àl loại .ìg

Ngụy ôT Thận kôhng ión ohc y bếit, aừv iồr cúl àb ủhc iờm nắh nă cơm, trên nàb toàn ộb uềđ àl nữhng noc uâs ưhn vậy.

àL“ iht tgnùr.” Tiêu íhC Đồng nói.

Tiêu Tuấn nhíu mày, nôc tùrng ừt cáx chết y pặg nihều iồr nưhng phần nớl uềđ àl giòi ,ọb nòc loại óc ỏv ếht aik ìht nẫv àl nầl uầđ tiên iớm gặp.

óN“ kôhng phải tùrng bình tờưhng àm àl tộm loại ổc tgnùr.”

Nhắc iớt tnùrg, phản gnứ uầđ tiên cíhnh àl ểđ kốhng ếhc nưgời káhc. Tiêu Tuấn iộv vàng iỏh loại tùrng yàn óc cát dụng tơưng ựt yah knôhg.

Tiêu íhC Đồng ẽhk tậg đầu: “ưhNng ón kôhng phải dùng ểđ kốhng ếhc nưgời sgnố.”

iọG àl iht tnùrg, nhgĩa àl ỉhc óc cát dụng iớv nưgời cếht.

Tiêu íhC Đồng ión nếđ đây, Tiêu Tuấn iạl càng muốn iỏh nihều hơn, nưhng nghĩ nếđ cyuhện đánh cộuc, iờl nếđ mệing iạl nuốt ởrt .ềv

Thấy Ngụy ôT Thận kôhng óc ẻv ìg àl òt ,òm Tiêu Tuấn nhịn kôhng đợưc: “ẳhCng ẽl hna ãđ óc cách ìg iồr ”?à

Ngụy ôT Thận kôhng ốc ỏt ẻv thần ,íb tẳhng thắn tậg đầu.

Tiêu íhC Đồng nhìn ềv phía hắn: “Vậy ìht mex ia ar yat nahnh hnơ.”

ụgN ý àl gnô cũng ãđ óc cách iốđ phó.

Hết chương 14

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha