Chương 40: Khai thác sáng tạo cái mới làm giàu

Chương 40 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Ngụy ôT Thận nhìn Pơưhng maS iớv hná tắm yầđ nẩ ,ý bỗng nói: “Vậy ức pá dụng cách pợh cát ưhn ở ut chân giới ,iđ uậc phác tảho, nòc iôt ếhc tcá.”

Pơưhng maS tắb cưhớc điệu ộb aủc yấm ôc nàng náb hoa, ơig ngón yat tú lên: “hGét gêh.”

Ngụy ôT Thận lạnh lùng nhìn .y

Pơưhng maS uĩb môi: “Tôi óc biết ìg ềv lĩnh cựv yàn đuâ.”

Ngụy ôT Thận ựt dưng iạl cờưi: “Xem ar ốs măn uậc cộđ thân cũng nagng ngửa iớv noc iốr iồr đyấ.”

Pơưhng maS pậl cứt iổn gậin: “Bổn tốhng kinh nihgệm as tờưrng uâl iồr nhé, áh óc ểht ểđ tộm nêt nhóc noc cót vàng ưhn nưgơi êhc bia!”

Ngụy ôT Thận bình tĩnh yấl ar tộm chai rượu ừt ték tắs —

Đúng vậy, àl ték sắt.

ểK ừt ihk Pơưhng maS xuất hệin, tất ảc rợưu, ểk ảc àl aib trái yâc cũng phải khóa torng ték sắt.

Pơưhng maS cười eot toét nhận lấy, uống tộm nụgm.

Ngụy ôT Tậhn: “iKnh nihgệm as tgnờưr?”

Pơưhng Sam: “Tôi ãđ từng cứhng kiến ôv ốs ýk ủhc cihnh cihến as tgnờưr.” Gọing ìht ểu iảo nưhng iạl ar ẻv cạl qaun: “ưhNng cộđ thân màl iôt iuv vẻ.”

Ngụy ôT Tậhn: “Nói ttậh.”

Pơưhng maS ìht tàho: “ôhKng ớhn õr oab uâl nữa, iôt luôn phải đứng nhìn nữhng ýk ủhc óđ uêy đnơưg, yâx dựng uậh cnug, uht pạn nàđ em…”

Ngụy ôT Thận hắng gnọig: “Vậy nòc cuậ?”

Pơưhng maS nhìn nắh iớv hná tắm u oán: ãĐ“ ión iồr nòc ,ìg iôt ỉhc đứng nêb cạnh nhìn tiôh.”

”…“

Ngụy ôT Thận bỗng hiểu ar ýl od iạt oas Pơưhng maS tíhch gàinh shgiltopt.

óC ẻv nấv ềđ yàn ãđ kích tíhch Pơưhng Sam, y iđ iớt iđ iul torng pnòhg, ẻv tặm thâm trầm ưhn ểht aừv biết nit Ngụy ôT Thận kôhng tạđ điểm tiêu cẩuhn.

“Tôi kôhng ủđ xuất cắs sao, yah àl kôhng ủđ póhng đnãg, iạt oas cẳhng óc ia ểđ tắm nếđ tiô?”

Ngụy ôT Thận mảc thấy kôhng phải àl y kôhng ủđ póhng đnãg, àm àl ãđ tirệt ểđ bôung ảht nảb tâhn, mười noc trâu cũng oék kôhng lại.

“ôhTi, đờưng tình ãđ long đong ìht nổb tốhng ẽs cyuhên mât oàv ựs nihgệp vyậ.”

Ngụy ôT Tậhn, nưgời nẫv mi lặng lắng nghe ừt yãn ờig bỗng óc linh mảc cẳhng lành chợt thấy Pơưhng maS tộđ nihên bình tờưhng ởrt lại: ýK“ ủhc nêy tâm, hna sinh ar ểđ màl vua, óc iôt ở yâđ iồr ìht việc ngồi nêl ngai vàng ỉhc àl cyuhện mớs yah muộn tiôh.”

Ngụy ôT Thận nhắm tắm lại, qyuết định yủh ỏb ếk hạoch iđ thắp hơưng ohc ýk ủhc thực .ựs ohC nếđ ngày môh nay, tốr cuộc àl ia iạh ia đúng àl óhk àm ión đợưc.

iaH nưgời hna nhìn iôt iôt nhìn anh, cuối cùng nẫv àl Pơưhng maS nêl tếing tớưrc: “Hay àl cúhng at aum iàv nóm trên mạng iồr ềv nihgên uức tưrớc đã?”

Y thực ựs kôhng biết ồđ chơi tình cụd óc nữhng iác .ìg

Ngụy ôT Tậhn: ớV“ vẩn, yấđ toàn yấm ứht kôhng ar gì.”

Pơưhng maS liếc nắh tộm cái, Ngụy ôT Thận thản nihên nói: “Khi oàn tặđ hàng ớhn iổđ nêt nưgời nhận tàhnh Tiểu Biù.”

Pơưhng Sam: “Còn ốs điện tohại ìht soa?”

Ngụy ôT Tậhn: “ũCng iổđ lnôu.”

Pơưhng maS tậg đầu: “Vậy ìht iổđ tàhnh ốs điện tohại aủc tiô.” mạT dnừg, y kôhng nhịn được àm hỏi: “Hai nưgời àl hna me ruột thật yấđ ”?à

Ngụy ôT Thận cũng ỉhc ềđ pòhng cẳhng yam tôhi, oạd yàn ahc nắh yah ở nhà, uến hàng giao nếđ đúng cúl pặg phải ìht ẽs iơh pềihn.

“ơưĐng nihên àl hna me rtộu.”

Pơưhng maS ừh cờưi: “Anh me ruột àm iạl công khai iạh nuah.”

Ngụy ôT Thận bình tĩnh nói: ừT“ ỏhn ón ãđ tuhận buồm xuôi gió, kôhng trải auq iàv thất iạb ìht oas biết iùm iờđ óhk kăhn. yâB ờig mến iùm đắng cay, uas yàn iớm óc ểht ởrt tàhnh nưgời đứng trên nạv nưgời đcợư.”

”…“

nàB yat lành lạnh pá oàv trán Ngụy ôT Tậhn, Pơưhng maS nhìn chằm chằm oàv tặm Ngụy ôT Tậhn: óC“ tốs uâđ nỉh.”

Ngụy ôT Thận mỉm cười nô hòa: “Đây uềđ àl nữhng oạđ ýl àm uậc ãđ yạd tiô.”

Pơưhng maS ợs run, yâđ àl uấd hiệu cắh aóh tưrớc mnìh!

ióN õr xnog, Ngụy ôT Thận àv Pơưhng maS ar nogài chọn aịđ đểim. cặM ùd cíhnh ủhp kôhng ar lệnh mấc ởm loại aửc hàng này, nưhng iớv thân phận aủc Ngụy ôT Tậhn, nắh ảuq qyuết kôhng ởm aửc hàng ồđ chơi tình cụd torng uhk mầs tấu aủc turng mât tàhnh phố.

Nhóc oéb đang iuv ẻv nă bánh ngọt torng pnòhg, aửc ểđ ởm taong ohc táohng khí. aừV thấy Pơưhng maS ìht cắs tặm pậl cứt uấx nẳh ,iđ uậc at mầc aĩn nêl vung yẩv eđ dọa.

Pơưhng maS mỉm cờưi, tốt lắm, tằhng oéb yàn iạl kôhng úhc ý nếđ ựs hiện diện aủc hna trai ón rồi.

iãM uas nhóc oéb iớm tôrng thấy Ngụy ôT Tậhn, uậc at chột ạd nói: “nAh, hna nă bánh kgnôh?”

Tôrng Ngụy ôT Thận kôhng óc uấd hiệu oàn pắs iổn gậin, trái iạl thái ộđ nòc cực ỳk thân tếiht: “Anh trai kôhng đói, me nă nihều voà.”

Cnaohg!

aĩĐ iơr xốung đất, ỡv nat tnàh.

Nhóc oéb áh cốh mồm, mếing bánh torng mệing cũng iơr ar nàogi.

ờiG phút này, thậm íhc Ngụy ôT iùB nòc quên mình iớv Pơưhng maS kôhng aư nhau àm nhìn iốđ pơưhng iớv hná tắm uầc cứu.

Pơưhng maS dùng khẩu hình nói: cắH aóh rồi.

Nhóc oéb nur rẩy, định iỏh thêm nưhng iah nưgời aik ãđ sóng iav iờr .iđ

Trên đnờưg, tỉhnh tảohng Pơưhng maS iạl liếc nhìn Ngụy ôT Tậhn, òg ám lạnh lnùg, pặc tắm sáng nờgi… Tôrng oas nẫv àl ịv pếs lạnh lùng kia.

Chưa hoàn toàn cắh hóa.

Pơưhng maS ởht pàho, nẫv uức đợưc!

Hiện ờig Ngụy ôT Thận đang pật turng oàv cíhnh ựs nên kôhng ểđ ý áuq nihều nếđ yus nghĩ aủc Pơưhng Sam, nắh giới tihệu iạđ khái ềv phân ốb các uhk cựv torng tàhnh phố.

“Nơi nguy hiểm nhất cíhnh àl iơn na toàn ntấh.” Pơưhng Sam: “Hay àl chọn torng công yt lnôu?”

Ngụy ôT Tậhn: “Nhà ọh Ngụy màl nă chân chníh.”

Pơưhng Sam: “hTật ?à yaH ìv ợs oạt ar động tĩnh mầ ĩ áuq ẽs ịb phát hnệi.”

Ngụy ôT Thận nhìn :y “Cậu nghĩ soa?”

”…“

Tàhnh ốhp yàn tấr lớn, nưhng iơn thực ựs óc ểht dùng iạl tấr ,tí Pơưhng Sam: “hTực ar óc tộm iơn áhk ùhp hpợ.”

Ngụy ôT Thận biết y đang ión nếđ iơn nào, ẽhk aox im tâm.

àhN yám ỏb hnaog, tếv uàm trên tờưng nẫv còn.

Pơưhng maS mảc káhi: “Nơi yâđ chứa đựng ỷk niệm pẹđ cúl iôt àv ýk ủhc pặg nhau nầl uầđ tnêi.”

Ngụy ôT Tậhn: …“ uậC thấy pẹđ àl đcợư.”

ióN ềv kinh dnaoh, mảnh tấđ tốrng yàn ìv ụv ná mạng măn aưx àv nắg liền iớv iah ữhc “ôhkng lnàh” nên các tơưhng nhân tí nihều uềđ óc ựs kêing ịk điểm này, ùd óc aum iạl cũng cẳhng nốt oab nihêu tềin.

iơN vắng ,ẻv ex buýt cũng nừgng hoạt động yấm măn tưrớc iốđ iớv Ngụy ôT Thận iạl óc lợi.

Bước chân tộđ ngột dừng lại, Ngụy ôT Thận ữig chặt Pơưhng maS đang tiếp cụt iđ ềv phía tớưrc.

nàB ềv giác quan ìht hiếm óc ia nhạy néb nơh Ngụy ôT Tậhn, Pơưhng maS nín thở, dỏng iat nẩc thận lắng nhge, tộm mâ tahnh trầm cụđ khác tờưhng tyurền oàv iat .y

óC“ ẻv ưhn ừt phía tưrớc tyurền đnế.” Pơưhng maS ión nhỏ: “Mấy iơn cặđ biệt ưhn ếht yàn óc iah loại cặđ snả.”

Ngụy ôT Tậhn: íV“ dụ?”

íV“ ụd ưhn ýk ủhc hoặc àl ẻk xuấ.” Pơưhng maS yus nghĩ chốc lát: “Thế yàn ,iđ hna iđ tưrớc mex tình hình ếht nào, iôt nẩ pấn ở đây, ờhc hna quay liạ.”

“cợưĐ.” Ngụy ôT Thận aừv iớm tấc bớưc, bỗng quay nưgời nhíu mày, tắm sáng ưhn đốuc, ức ếht nhìn chằm chằm oàv Pơưhng Sam.

Gọing điệu aủc iốđ pơưhng aừv iồr tấr bình tnĩh, tấr bình tnờưhg, nếđ cứm cúl uầđ Ngụy ôT Thận nghe àm kôhng ềh nhận ar điều ỳk .ạl

Pơưhng maS cướp lời: “Tôi nit tởưng ahn.”

Ngụy ôT Thận đang định ión ìg ,óđ cắs tặm iah nưgời cùng cúl thay đổi.

Pơưhng Sam: “Anh óc nghe thấy kgnôh?”

Ngụy ôT Thận tậg đầu, àl tếing noc iág cứn ,ởn yut tấr ỏhn nưhng nẫv nghe tấhy.

Pơưhng maS thay iổđ cihến lợưc, tặđ yat nêl iav Ngụy ôT Tậhn, chân tàhnh nói: “Anh ở yâđ nogan nogãn ờhc iôt quay lại, ừrt ihk iôt iọg ìht đừng nêl tgnếi.”

Ngụy ôT Thận dửng dưng tạg yat y .ar

Pơưhng maS ơig yat név iám cót aòl aòx nêb iat y ar sau, ưhn ểht pắs phải sinh yl ửt bệit: “gNhe liờ.”

tứD lời, y cỉhnh iạl quần ,oá cuhẩn ịb màl hna hùng uức ỹm nâhn.

ừT uầđ nếđ cuối ỉhc óc tếing bước chân aủc tộm nờưgi, tôhng tờưhng cáx suất ẻk uấx óc ơc iộh mầc súng tấr tấhp, ađ phần ỉhc mầc ũv íhk cắs nhọn àv liều lĩnh tôhi.

Chơi ìht cơhi, Pơưhng maS iđ iàv bước ar hiệu iớv Ngụy ôT Tậhn… cọb đnáh.

iáM àhn óc ỗhc tộd kihến tặm tấđ yầl lội, kôhng íhk tràn ngập iùm óhk nửgi.

ùD nhìn ừt cóg ộđ oàn ìht cũng tấr ùhp pợh iớv nữhng iơn àm nưgời àig iọg àl mâ íhk áuq nnặg.

Pơưhng maS trốn uas cột, tộm bóng lưng oac nớl xuất hiện tưrớc mặt, nưgời nàđ gnô aik oék tộm iác oab tải, tỉhnh tảohng iạl áđ tộm cái, tắg nêl qáut: “Câm mồm ohc ôgn!”

mèK theo tếing cứn ởn torng oab tải, Pơưhng maS nhíu mày.

àL tùrng hợp? yaH liên quan nếđ nihệm ,ụv ngay ảc y cũng nhất thời kôhng đoán .ar

ùD oas ìht àhn yám yàn cũng àl tộm iơn tíhch pợh ểđ giết nưgời cướp của.

uaS ihk cáx định ỉhc óc tộm nờưgi, Ngụy ôT Thận nhặt tộm cục áđ mén ềv phía nêb tári, ãg nàđ gnô giật yản mnìh, ôv thức nhìn ềv hớưng .óđ

Thời ơc mắn tắb tấr cuhẩn xác, ihk Ngụy ôT Thận iốđ óhp iớv ãg nàđ gnô ìht Pơưhng maS chạy iớt ởm oab tải, nêb torng àl tộm ôc iág kảohng 02 tổui, gơưng tặm xinh pẹđ iát xanh ìv tihếu yxo torng thời gian dài.

Pơưhng maS ểđ ôc iág ựt bình tĩnh lại, quan tás nêb phía Ngụy ôT Tậhn, nêt tắb cóc aik nhìn auq àl biết biết ,õv nưhng tưrớc óđ ãg ịb đánh nél nên cuối cùng tấm ếht ủhc đnộg. Ngụy ôT Thận kôhng oab ờig nơưng yat iớv ẻk thù, tứd kohát ẻb trật khớp yat chân aủc nêt tắb cóc, uas ihk chắc chắn ãg kôhng nòc ảhk năng hoạt động aữn iớm áđ văng ãg ar .ax

ôC iág thấy uám càng ợs têhm: “Giờ phải màl soa?”

Pơưhng maS ởht dài: “Báo cảnh stá.”

Torng cúl ôc iág iọg điện tạohi, Ngụy ôT Thận liếc nhìn Pơưhng Sam, nưgời aik ẽhk cắl đầu, ý àl mạt thời kôhng aưđ ar được páđ .ná Y iđ iớt nêb cạnh Ngụy ôT Tậhn, ạh gọing nói: “Bảo nưgời điều art danh tính aủc nêt tắb cóc xme.”

pặG phải ẻk uấx ở iơn ỷuq quái yàn àl ý trời yah liên quan nếđ nihệm ,ụv ia cũng nắđ ođ óhk đáon.

Kôhng nầc y nói, Ngụy ôT Thận cũng ãđ iọg ohc Auhtrr.

àhN ọh Nụgy.

Ngụy ôT Thận nẫv chưa ềv nhà, cúl tưrớc ìht yâđ àl cyuhện tnờưhg, nưhng nầg yâđ nắh uềđ ềv àhn đúng ờig nên iạl kihến nưgời at kôhng quen lắm.

Ngụy Diệp aừv ừt quán àc êhp ,ềv ủhc quán ión Ngụy ôT Thận iạl nix nghỉ ab ngày rồi.

Nhóc oéb chần chờ: “Anh trai àl nưgời tởưrng tàhnh rồi, iôđ ihk cũng nầc phải ở káhch snạ.”

tÍ ar màl loạn ở káhch nạs nòc nơh àl màl loạn ở nhà.

Ngụy Diệp liếc qua, nhóc oéb pậl cứt mi mnệig.

“hTeo nảb nit iớm nhất aủc iàđ cúhng tôi, cihều nay, tộm ữn sinh viên iạđ cọh ịb tắb ccó…”

yấM nit cứt kiểu yàn luôn uht túh ựs úhc ý aủc iọm nờưgi, nhóc oéb tấb giác tăng mâ lợưng nêl tộm cúht.

“Anh Ngụy nhgĩa hiệp ãđ yat kôhng cất tắs tậv nộl iớv iột pạhm, uức sống ôc iág ẻrt nyà.”

Hình hnả aừv cểyuhn, gnố kính quay ềv phía Ngụy ôT Tậhn, póhng viên iỏh iàv uâc theo tờưhng :ệl “Anh óc ểht ểk iạl ềv tình hình cúl óđ kgnôh?”

“Lúc óđ iôt cũng kôhng nghĩ ìg nềihu, ỉhc mảc thấy kôhng ểht ểđ tộm ôc iág ẻrt ưhn yậv ịb mãh hiạ.” Ngụy ôT Thận ión theo kịch nảb àm Pơưhng maS cung cấp.

Tưrớc nàm hình ,VT nhóc oéb áh cốh mồm: “Bố, ,ốb bố…”

“Bố” iãm tộm cúl iớm nặr được tộm câu: ốB“ óc noc rêing ”?à

aừV ión xong ìht ịb tộm pậđ oàv đầu.

Nhóc oéb mấ :cứ “Nếu kôhng phải noc rêing ìht oas iạl tôrng gốing hna noc tếh?”

Theo nữhng ìg uậc at bếit, ùd tặm trời óc cọm ở đằng yât ìht hna trai uậc cũng kôhng óc mếing oàn liên quan nếđ nhgĩa hiệp hết.

Đang nghĩ ìht nưgời torng VT iạl ởm mnệig: ừT“ ỏhn ahc iôt ãđ yạd iôt rnằg, ỉhc nầc iọm nưgời póg chút tình uêy àl ếht giới ẽs ởrt tàhnh nhân gian tươi đpẹ.”

nầL yàn kôhng ỉhc óc nhóc oéb àm ảc Kơưhng ỹM Linh cũng ộl ar ẻv tặm khác tnờưhg, àb quay sang iỏh Ngụy Dệip: “Anh yạd ón yấm iác yàn yấđ ”?à

Ngụy Dệip: “ồĐ…”

Cuối cùng nẫv kôhng tậb ar iờl ôht tục.

Nhóc oéb ởht dài: ùD“ óc phải yah kôhng ìht e àl tất ảc iọm nưgời torng giới cũng biết tếh riồ.”

Hết chương 40

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha