Chương 27: Trên không ngay thẳng dưới ắt làm càn
Eidt: Lune
ýL Khai tắb uầđ iổn đêin, cứt giận ión iớv uưL iạĐ Lực: óC“ nảb lĩnh ìht aựd oàv thực cựl aủc nảb thân !yấ Đừng óc dùng yấm iác òrt nẩb tuỉh.”
uưL iạĐ cựL cũng àl nưgời ôv tội, gnô iớm àl nưgời neđ iủđ nhất nưhng nêb nogài nẫv phải mạnh mnệig: “Hôm yan iôt ẽs thay trời hành đoạ!”
Ngụy ôT Thận iht tuhT《nểirật iồH Xưhn》nâung nẫv kôhng quên kyuhên ủhn Tiêu Tấun: mE“ phải gốing ưhn ưs ụhp uưL aik kìa, hna dũng cihến uấđ aux đuổi àt am kôhng ềh ợs ổđ muá.”
Thầm nghĩ ảig ửs kôhng may, óc ihk mình iạl ịb mén nêl ểđ đánh nhau iớv địch cũng nên, Tiêu Tuấn đành phải nêl tếing khen ngợi trái iớv lòng mnìh: ưS“ ụhp uưL đúng àl tộm mất gơưng sáng đáng ểđ ohc cúhng at ion toeh!”
tếV tơưhng trên ổc aừv khép lại, uưL iạĐ cựL suýt aữn chửi mầ lên. máĐ àhn ọh Tiêu toàn àl tộm ũl kôhng ar !ìg
àL“ yàm pé oat yấđ néh!” hnÁ tắm ýL Khai hung cá nham hểim, ãg cũng kôhng phải àl kôhng ợs cếht, cẳhng auq torng ếk hạoch nab uầđ aủc ,ãg uến tuhận iợl nă được aứđ éb kia, ohc ùd óc ịb tơưhng nặng nếđ cứm nòc tộm iơh nàt ìht cũng óc ểht khôi phục iạl ưhn .ũc
ãG píh tắm lại, đứng nêy kôhng én kôhng tárnh ểđ ohc uưL iạĐ cựL quất nyugên tộm ior oàv nờưgi.
Trên nưgời ãg pậl cứt xuất hiện tộm tếv oẹs kủhng kếihp, ừt ihk ýL Khai cùng ỷuq chết ióđ dung pợh iớv nhau ãđ kôhng nòc biết uađ nớđ àl ,ìg móng yat iàd nằogng neđ ìx aủc ãg rạch uâs nêl mệing tếv tơưhng màl trào ar tộm đống chất nhầy uàm vàng ừt nêb tnorg.
uưL iạĐ cựL kôhng õr ãg cuhẩn ịb màl ìg nên kôhng mád manh đnộg.
ýL Khai ởn ụn cười ỷuq ,ịd chất lỏng kinh mởt trên tặm tấđ ừt ừt cốb hơi, cùng cúl óđ uưL iạĐ cựL cũng mảc thấy nưgời mình ựt nihên iơh óhk cịhu.
Ngụy ôT Thận đứng ở phía uas nên mầt nhìn rộng nơh tộm cúht: “Khí nă mnò.”
ýL Khai nếhch mệing ión iớv uưL iạĐ Lực: óN“ ẽs nă nòm cụl ủhp ũgn tạng aủc yàm từng chút một, kôhng phải yàm tíhch đánh oék iàd ?à oaT ẽs cihều theo myà!”
iốĐ iớv thầy ừrt ,àt nín ởht tộm iah tếing kôhng phải àl cyuhện ìg ot tát, nưhng torng cúl đánh nahu, ừrt ihk oàn thực cựl aủc mình vượt ax iốđ pơưhng ứhc kôhng ìht kiểu ìg cũng phải tíh thở.
uưL iạĐ cựL đang định ởm mệing ểđ iah hna me phía uas nêl iổđ iớv mnìh, nưhng chưa pịk nêl tếing bỗng mảc thấy trên ổc mình iơh lành lnạh.
“ứĐng ynê.”
Gọing ión aủc Ngụy ôT Thận màl động cát aủc gnô kựhng iạl tộm cúht, uas óđ ơrt tắm nhìn thấy tộm noc uâs đang chậm iãr chui oàv nưgời mnìh.
“Đây àl uâs cộđ cyuhên ểđ chữa bhnệ.”
ảuQ nêihn, uưL iạĐ cựL mảc thấy tohải iám nơh nềihu, iộn tạng nốv đang nóng nar àv uađ nhức pậl cứt giảm iđ kôhng .tí
Ngụy ôT Tậhn: óC“ uâs cộđ ở đây, ưs ụhp kôhng phải ol cyuhện nă mnò.”
”…“
yậV ìht phải MẢC NƠ UẬC RỒI!
Ý aủc uậc àl ểđ iôt tiếp cụt cihến uấđ ứhc gì!?
Ngụy ôT Thận bình tĩnh nói: “Chỉ óc tộm noc uâs cộđ nên đành phải ểđ ưs ụhp phải chịu óhk tộm chút riồ.”
ýL Khai cựb bội, nòc uưL iạĐ cựL cứt nếđ cứm cứs cihến uấđ đang ừt %01 tăng tẳhng nêl 12%.
tắM Tiêu Tuấn sáng nờgi, uưL iạĐ cựL mang nảb lĩnh thật ựs ar iồr kìa. oS iớv máđ nhóc được aig cột ừrt àt iồb dỡưng ưhn nọb ọh ìht ỹk năng thực cihến aủc chấp pháp ảig iợl iạh nơh nềihu. óC ểht cứhng kiến tộm trận đánh ưhn yậv cũng uht được iợl kôhng .tí
Pơưhng maS vung yẩv iah tay: ưS“ ụhp Lưu, xông lnê!”
uưL iạĐ cựL cười ah ,ảh giận óhc đánh oèm nêl nưgời ýL Kahi.
tếV tơưhng cúl tưrớc ịb toạc áuq sâu, ohc ùd cốt ộđ khôi phục aủc ýL Khai óc nahnh nếđ cứm oàn cũng kôhng ểht lành iạl torng giây tál đợưc.
ẹM“ kpếi!” ịB quất thêm tộm roi, suýt aữn ìht yab aửn iác đầu, ýL Khai oàg lên: “Tao óc màl ỷuq cũng ẽs kôhng aht ohc myà!”
uưL iạĐ cựL lạnh lùng nêl tnếig: “Giờ uậc iớv ỷuq óc ìg khác nhau hả?”
ẻV tặm ýL Khai ùht hằn, ạh qyuết mât ùd óc chết cũng phải oék iốđ pơưhng màl mệđ lưng ohc mnìh: “hCấp pháp giả, chết kôhng ynê!”
Khóe mệing uưL iạĐ cựL nur rẩy, ừt uầđ nếđ cuối uềđ àl Tiêu ỳK ởig òrt ở phía sau, ìv oas iạl nậh mnìh?
gnÔ ãđ màl ìg s?ia??
“áhP!” iaH yat ýL Khai tếk ,nấ trên đỉnh uầđ uưL iạĐ cựL pậl cứt xuất hiện tộm vòng tòrn, gốing ưhn nặng ngàn nâc muốn èđ pẹb gnô xốung đất.
óĐ àl od tộm phần linh nồh aủc ýL Khai biến tnàhh, iốđ iớv ãg cũng àl tộm nổt iạh ôv cùng lớn. uưL iạĐ cựL thấy ãg ar yat liều mạng ưhn yậv iạl mảc thấy ẹhn nàhng nơh hẳn.
tộM ẻk điên kôhng nòc ýl írt ìht cũng ỉhc nòc cách iác chết óc tộm bước àm tôhi.
gnÔ mỉm cờưi, dùng cứs mạnh aủc mình yẩđ vòng tròn trên uầđ lên.
Nưhng ýL Khai cũng ởn ụn cười teho.
uưL iạĐ cựL nhận ar óc điều kôhng ,nổ ýL Khai vòng auq nưgời gnô oal tẳhng ềv phía Pơưhng Sam.
iọM cyuhện thay iổđ áuq nnahh, aừv iồr nẫv nòc àl tộm nêt điên liều mnạg, aóh ar tất ảc ỉhc àl diễn kcịh.
Pơưhng maS cũng kôhng mong iợđ úv me Ngụy ôT Thận óc ểht oảb ệv mình khỏi yat ỷuq chết ióđ đang điên cồung kia. Nưhng ờig y đang ảig màl tộm aứđ ,éb uến tộđ nihên phun kiếm ỗg oàđ ừt mệing ar ìht uas óđ cũng tấr óhk ểđ giải tcíhh.
ôV thức muốn tohát khỏi vòng yat aủc Ngụy ôT Thận ểđ mìt ỗhc nẩ náu, sóng điện aừv quét xung qaunh bỗng nihên sửng sốt, kích động chìa yat :ar “Ông nội, uức noc viớ!”
Tiêu íhC Đồng đang muốn kiểm art thực cựl aủc Ngụy ôT Thận ìht ịb tếing iọg yàn màl ohc cáohng vnág.
àL tộm thầy ừrt àt óc kinh nihgệm uâl năm, mánh khóe aủc Tiêu íhC Đồng cực ỳk uâs cay, gnô ỉhc táohng giật mình torng giây lát, ngay uas óđ ãđ téh lên: cÁ“ ỷuq iạh nờưgi, đáng ịb diệt từr.”
aừV ión xnog, trên nưgời gnô aỏt ar tộm lồung iơh ởht đáng ,ợs oab ủhp ảc nưgời ýL Kahi.
ýL Khai nốv ãđ àl ỏn mạnh tếh ,àđ toàn ộb uềđ aựd oàv cihêu thức cuối cùng này, ia ờgn ịb chặn giữa đnờưg, tinh thần pậl cứt ởrt nên kiệt quệ.
uaS ihk tung cihêu ừt ,ax ơc ểht ýL Khai ơl lửng trên kôhng turng iồr iơr mạnh xốung đất, tình tạrng nầg tấđ ax tờri.
pÁ cựl trên đỉnh uầđ uưL iạĐ cựL biến mất: “gNài Tiêu nếđ thật đúng lcú.”
Cẳhng tcárh, cẳhng tárch Tiêu ỳK iạl ôv ỉs nếđ thế, ức nhìn Tiêu íhC Đồng kôhng biết ãđ trốn torng bóng iốt oab uâl àm kôhng chịu ar póg cứs ìht bếit.
ưhN yậv tính ar ìht Tiêu íhC Đồng iớm àl ẻk uầđ .ỏs
Tiêu íhC Đồng phát giác được địch ý aủc gnô ,at mảc thấy iơh ôv tội. uưL iạĐ cựL cũng được ioc àl tộm nưgời óc ýl ,ẽl iạt oas chịu nao cứ ở ỗhc Tiêu ỳK iạl ihg nậh nêl nưgời mhnì??
Nưhng gnô kôhng biết iàv phút tưrớc uưL iạĐ cựL cũng ãđ từng nghĩ auq nấv ềđ này.
“Tại soa…” óC tộm nưgời khác cũng đang tràn yầđ nghi hặoc.
uưL iạĐ cựL nhìn ýL Khai dưới tấđ óc iơh tiếc nốui. ùD oas ýL Khai cũng àl tộm iàt năng hiếm ,óc ừt thời ổc iạđ nếđ yan chưa óc ia tàhnh công torng việc dung pợh giữa nưgời iớv ỷuq .ảc Tiếc àl nắh at cũng gốing iớv ốb mnìh, tíhch mâđ uầđ oàv yấm cyuhện ếb tắc, ốc chấp iớv nậh ùht áuq uâs iôđ ihk ẽs màl hỏng ảc tộm noc nưgời óc tài.
ýL Khai tộđ nihên cười lớn, cười nếđ cứm điên cồung iồr tắt thở.
uưL iạĐ cựL iúc nưgời định vuốt tắm ohc ,ãg Ngụy ôT Thận tộđ nihên nháy tắm iớv Tiêu Tấun.
cặM ùd Tiêu Tuấn kôhng định ởrt tặm nưhng cũng kôhng muốn ốc gắng uht túh ựs úhc ý aủc uưL iạĐ cựL giúp Ngụy ôT Thận ohc mắl nên torng cúl nhất thời kôhng biết nên ar yat ếht nào.
Ngụy ôT Thận mỉm cười màl ảc nưgời Tiêu Tuấn ẽhk nur lên, ảig ửs kôhng uâc ờig ohc nắh ưhn ãđ thỏa tuhận ừt tớưrc, liệu gnô hna đanh áđ aik ẽs ửx ýl mình ưhn ếht oàn nhỉ?
Y tíh tộm iơh thật uâs iồr ơig yat nêl định ỗv oàv lưng uưL iạĐ Lực.
Cùng cúl ,óđ uưL iạĐ cựL dờưng ưhn mảc nhận được điều ìg bỗng xoay nưgời lại, Tiêu Tuấn căng tẳhng áuq nên ỗv luôn oàv mông ông.
”…“ Tiêu Tuấn óc bệnh sạch ,ẽs y nhìn chằm chằm oàv yat mình ưhn kôhng ểht tởưng tợưng đợưc, gốing ưhn aừv ịb ứht ìg óđ nẩb thỉu máb vào, y chạy sang điên cồung ual yat oàv tnờưg.
uếN kôhng phải óc Tiêu íhC Đồng ở yâđ ìht uưL iạĐ cựL ãđ mớs pạđ chết tằhng nhóc yàn rồi.
Tiêu íhC Đồng tấb cắđ ,ĩd ùd oas cũng kôhng ờhc được nếđ cúl Tiêu Tuấn tỉnh oát iạl nên đành phải iđ auq nix lỗi.
Pơưhng maS tậg uầđ iớv Ngụy ôT Tậhn, nưgời aik tarnh ủht thời gian nếđ cạnh iht ểht aủc ýL Kahi, đang nghĩ nên xốung yat ếht oàn iởb ìv tếing động ihk ổm bụng ẽs iơh mầ .ĩ
Nưhng iọm ứht ễd dàng nơh nắh tnởưg. Ngay ihk nắh iúc xnốug, torng uầđ bỗng xuất hiện tộm iờl tôhng oáb ựt đ【:gnộCó nhặt trái mit ỷuq chết ióđ ềv kgnôh?】
Ngụy ôT Thận chọn ‘óC’.
ihT ểht ýL Khai pậl cứt àig iđ mười tổui, chút uám thịt nòc tós iạl trên tặm cũng biến mất.
Pơưhng Sam: “Đời nưgời sớưng ở ỗhc iác ìg cũng óc ểht ửht tộm ,ít iạt oas ýk ủhc iạl kôhng chọn kgnôh?”
Ngụy ôT Tậhn: …“ ìV iôt óc noã.”
《❆》
cáT ảig óc điều muốn nói:
ýL Kahi: máĐ chấp pháp ảig kôhng óc ia tốt pẹđ !ảc
uưL iạĐ Lực: máĐ àhn ọh Tiêu kôhng óc ia tốt pẹđ !ảc
Tiêu íhC Đnồg: … tộM máđ kôhng óc não!
