Chương 29: Giang sơn đời nào cũng có anh tài
Eidt: Lune
ổT pợh aủc nữhng nưgời nạb tốt iãm iãm yas aưs nếđ nật rạng snág.
Ngụy ôT Thận kôhng muốn nọd pẹd đống nộl nộx od Pơưhng maS ểđ iạl uas ihk yas rợưu, cách tốt nhất àl cùng nhau say.
Torng ơm nắh àl ugn công iờd núi, ịb èđ iớt cứm kôhng ởht nổi, aừv ởm tắm ãđ thấy kuhôn tặm ỏhn nhắn púhng píhnh ngay tưrớc mặt, nơh aửn nưgời Pơưhng maS uềđ èđ nêl ngực hắn, hình ưhn nòc óc uấd tếv chảy nước dãi.
tộM aứđ éb non nớt, mềm mại, tohạt nhìn đúng àl ểđ uêy tơưhng cihều cnộuhg.
Ngụy ôT Thận ẽhk mềm lnòg, dùng chút cứs ẽhk đẩy… nưhng kôhng yẩđ niổ!?
õR ràng àl nắh ãđ đánh áig thấp nâc nặng aủc aứđ ỏhn mũm mĩm này.
Cũng yam Pơưhng maS ịb động cát yàn đánh tứhc, iụd tắm ủhc động òb xốung khỏi nưgời Ngụy ôT Tậhn, tộm giây uas ãđ khôi phục iạl tạrng thái bình tĩnh ihk màl vệic: “uBổi sáng tốt lnàh, ýk củh.”
……“ Buổi sáng tốt lhnà.”
nòC nữa, uậc nên giảm nâc .iđ
aửN uâc uas ión torng lnòg.
Ngón yat yầđ thịt ẽhk đnộg, Pơưhng maS nói: “Tôi aừv iớm mấb ngón yat tính táon, môh yan xuất hiện thất tinh liên cuâh*, cíhnh àl thời điểm tốt ểđ ởrt về.”
)*( 七星连珠 – yảB hành tinh tẳhng hnàg: Tủhy, Hỏa, Thổ, Kim, Trái Đất, Tihên Vnơưg, Diêm Vnơưg.
Ngụy ôT Thận ”à“ tộm tnếig, chậm iãr cặm quần ,oá yut rằng yâđ àl nầl uầđ tiên nắh chấp hành nihệm ,ụv nưhng cũng biết hoàn tàhnh xong àl óc ểht iờr ,iđ theo ýl àl môh auq óc ểht ềv được rồi, nnưhg… liếc sang Pơưhng Sam, đúng àl yas rượu màl hỏng vệic.
Pơưhng maS kôhng ềh phát hiện ,ar yah ión cách khác àl ảig ờv ưhn kôhng bếit, hỏi: óC“ muốn iđ xốung chào iỏh ‘ưgnời nhà’ ở yâđ kgnôh?”
Ngụy ôT Tậhn: “iỏhK.”
ừT ihk Pơưhng maS ión rằng ếht giới ẽs ựt động pấl ỗl hổng tiếp teho, lược tớb iàv cyuhện ưd thừa cũng tiết kiệm thêm được iơh sức.
Tưrớc ihk ,iđ Ngụy ôT Thận nhìn ữhc gnô Tiêu viết môh qua: ưH .ôv
Pơưhng maS đứng nêb cạnh hắn: “hTật ar ữhc yàn óc chút tihền ,ý đúng ias tàhnh iạb cuhng yuq iồr cũng aóh tàhnh ưh vô.”
Ngụy ôT Thận thản nihên nêl tnếig: ưH“ ôv nòc óc tộm loại cảnh giới nữa, óđ àl đăng pohng oạt ccự.”
Pơưhng maS duỗi mắn đấm, đụng oàv nàb yat aủc hắn: óC“ iôt ở đây, việc ýk ủhc nêl màl auv cũng ỉhc àl cyuhện torng mầt tay. Phải biết rằng tất ảc ýk ủhc từng được iôt kéo, tấb ểk tếk cục ar oas cũng uềđ óc thời khắc yuh hàong ôh aưm iọg gói.”
Nghe được iờl ión hùng hồn, Ngụy ôT Thận iạl nihgêm cút ựt hỏi, ihk oàn ềv nên aửs ộm giúp ýk ủhc thật tộm cúht. nầL tưrớc nhận được iàt lệiu, nêb torng óc ión nưgời aik được chôn tấc auq aol ở vùng nogại ô phía tây, nếđ iác aib ửt ết cũng kôhng .óc
hnÁ tắm nhìn Pơưhng maS yầđ tơưhng hại, kôhng biết nên đồng mảc iớv ia tíhch pợh hơn. Ngụy ôT Thận ủhc động ởm tộm chai rợưu: “ốUng tộm ngụm ohc tỉnh toá.”
Pơưhng maS iơh óhk nit nhận lấy, thái ộđ aủc iốđ pơưhng áuq ỳk ,ạl thấy Ngụy ôT Thận kôhng óc ý định túr iạl iớm iàh lòng nêl tnếig: mE“ kôhng ềh iốh nậh ihk dành tình uêy đích thực aủc mình ohc ýk củh.”
ờhC aửn chai rượu xốung bụng y rồi, Ngụy ôT Thận iớm hỏi: “Nếu óc nưgời ngày oàn cũng cung pấc rượu ngon ohc cuậ…”
Pơưhng maS aux tay, ión tộm cách nihgêm túc: “ôhKng phản iộb ýk ủhc àl oạđ cứđ nghề nihgệp aủc em.”
Ngụy ôT Thận cũng kôhng mảc đnộg, iạl iỏh tiếp tộm câu: “Kéo cốm thời gian iùl ềv tưrớc tộm cúht, cẳhng nạh ưhn cúl uậc đang mìt ýk củh…”
Pơưhng maS chân tàhnh páđ lại: óC“ iôđ ihk cyuhện uêy ia kôhng phải àl điều àm me óc ểht kiểm soát đcợư.”
”…“
“Khụ kụh.” Pơưhng maS mảc thấy nầc phải biện minh ohc mình tộm cúht: óC“ tấr nihều ýk ủhc ủđ tiêu cẩuhn, ệh tốhng ẽs chọn ar nưgời tíhch pợh nhất torng ốs ,óđ nưhng tỉhnh tảohng cũng óc cyuhện nă máng khác yảx ra.”
iáC chai kôhng nặv cặht, pấL Lánh ừt nêb torng chui ,ar òb tẳhng nếđ ỗhc Ngụy ôT Tậhn, nưhng aửn đờưng nhìn thấy hna càhng pẹđ trai trên ờt lịch iạl quay đầu, auq óđ ọc táx tộm cúl iớm nịb nịr òb ềv nêb cạnh Ngụy ôT Tậhn.
Nhìn lướt auq Pơưhng maS nòc đang mô chặt chai rợưu, cùng tộm noc uâs ễd dàng ịb uht túh iởb cắs đẹp, Ngụy ôT Thận aox ẹhn nấ đnờưg.
cúL này, Pơưhng maS iớm tặđ chai rượu xnốug, ẻv tặm nihgêm cút nêl tnếig: “Nếu ãđ tắb uầđ pợh cát iớv nahu, me ẽs kôhng oab ờig ỏb iơr ýk chủ. yâĐ àl oạđ cứđ nghề nihgệp ơc bnả.”
Dáng ẻv quân ửt ngay tẳhng cíhnh tựrc, nhìn ôv cùng động lòng nờưgi.
Pơưhng maS mẩl bẩm: ýK“ ủhc thấy tấb na cũng àl cyuhện bình tnờưhg. yuT me cực ỳk uư ,út nưhng ưt chất aủc ýk ủhc cũng mạt được ,àm đừng ựt ioc tờưhng nảb thân mình ưhn tếh.”
…“ óC ểht iđ được riồ.” Ngụy ôT Thận tắc nagng yấm iờl ựt khoe kaohng aủc ,y tặm yàm ôv mảc nêl tnếig.
Pơưhng maS mỉm cười ỗv tay, gốing ưhn tộm nêt nhóc cyuhên aừl pịb nưgời ,at mẩl mẩb iàv ữhc torng mnệig.
cúL ềv tohải iám nơh nihều os iớv cúl ,iđ kôhng nòc mảc giác ẹhn bỗng tấm kiểm sáot, nầg ưhn ỉhc chớp tắm tộm iác ãđ quay ềv pòhng ủgn quen tộuhc.
Tếing chim tóh nogài aửc ,ổs nưhng mâ tahnh uầđ tiên nắh nghe thấy àl ừt Pơưhng Sam.
Tếing ởht iàd ehk khẽ, chứa oab mảc cúx phức pạt nêb tnorg.
Ngụy ôT Thận kôhng đoán được y iạl đang ađ uầs ađ mảc iác ,ìg Pơưhng maS ủhc động ởm mnệig: “hCưa ủđ hoàn ,ỹm đáng ẽl ihk ýk ủhc ởm tắm ,ar tôrng thấy nốb cứb tờưng ẽs ớhn iạl cảnh tợưng yuh hàong torng ếht giới nihệm ,ụv uas óđ mảc nhận được ựs cêhnh lệch iồr tắb uầđ chăm ỉhc oel nêl đỉnh nhân sinh iớm đgnú.”
“Xin liỗ.” Ngụy ôT Thận thản nihên đáp: “Tôi kôhng óc úht iuv ệt iạh ưhn vyậ.”
Torng tắm Pơưhng maS cốb lửa: “ôhKng óc íhc khí! oảB oas được óc 95 điểm ảv mtặ.”
”…“
môH yan àl ngày nhgỉ, tếk thúc khai gảing kiểu ìg Ngụy ôT Thận cũng ẽs nghỉ công việc màl giáo vêin, nogài việc màl thêm ở quán àc êhp oàv buổi iốt ìht nắh óc tấr nihều thời gian rnảh.
Pơưhng Sam: “ihNệm ụv hàng ngày pắs được màl miớ.”
tộĐ nihên nhìn thấy kuhôn tặm torng gnơưg, Ngụy ôT Thận nhíu mày, song cũng nahnh cóhng điều cỉhnh tốt tạrng thái mât .ýl
Pơưhng maS nghĩ thầm kôhng úht ,ịv thật đáng tiếc ihk kôhng được đóng iav cáb ĩs mât .ýl Nữhng ýk ủhc tưrớc kia, ihk aừv tếk thúc nihệm ụv uềđ muốn y huấn lyuện tinh thần cho, kôhng ia nogại ệl .ảc
Thay ềv quần oá nab đầu, Ngụy ôT Thận iạl khôi phục hình tợưng daonh nhân tàhnh tạđ aủc mnìh.
Pơưhng maS đứng tưrớc tặm hắn, iah nưgời nhìn nhau iồh lâu, Ngụy ôT Thận ủhc động nêl tếing tớưrc: “Cậu óc ểht biến ềv được riồ.”
ờB iôm Pơưhng maS ẽhk pấm máy, Ngụy ôT Thận ởm mệing tưrớc ihk y óc thêm động cát káhc: “Câu thần úhc ”?à
uaS iàv nầl quan sát, iỗm nầl biến hình Pơưhng maS ẽs ốc ý iúc uầđ xnốug, ưhn kiểu kôhng muốn ểđ nắh nghe thấy y cọđ .ìg
Pơưhng maS nêihgng đầu, ủhp nậhn: “Xin ýk ủhc đừng dùng yấm tình tiết ngây ơht torng phim hoạt hình ểđ yus đnáo.”
Ngụy ôT Tậhn: “Nói tậht, iah chai ruợư.”
Pơưhng Sam: “ưĐợc rồi, àl khẩu lhnệ.”
tứD lời, y bình tĩnh nâng cánh yat phải lên, nihgêm cút ởm mnệig: “666, biến hhnì!”
ữhC cuối cùng aừv tậb ,ar nưgời tình lẳng ơl tấm tích ừt uâl pậl cứt xuất hệin.
Ngụy ôT Thận kôhng ión .ìg
Pơưhng Sam: …“ Muốn cười ìht ức ciờư.”
Ngụy ôT Thận ioc ưhn nẫv nòc tốt bnụg. Kuhôn tặm kôhng biểu mảc quay ,iđ uến kôhng phải thấy iav nắh iơh nur nur ìht Pơưhng maS ãđ thật ựs nghĩ nảb thân kôhng ịb ỳk ịht rồi.
nếĐ ihk quay lại, ẻv tặm aủc nắh ãđ kôhng nòc chút manh iốm nào.
Ngụy ôT Tậhn: “hTêm ít hná sáng aữn óc ẽl ẽs pẹđ hnơ.”
Pơưhng maS cười nạho: óC“ hiệu gnứ cặđ biệt nưhng iôt kôhng ôhp ar htế.”
Ngụy ôT Thận hắng gnọig, kôhng nhắc iạl cyuhện tơưhng mât aủc y nữa.
Torng tiềm tứhc, nắh thấy iơh tiếc nuối ihk ỏb ỡl yấm nàm biến hình aủc Pơưhng Sam. nắH àl nưgời tấr óhk cờưi, nihều cúl mex phim iàh ừt uầđ nếđ cuối nòc cẳhng phản gnứ ,ìg óc ihk aửn iờđ uas aủc nắh iạl tôrng yậc oàv nàm aừv iồr ểđ cười cũng nên.
Pơưhng maS dờưng ưhn đoán được nắh đang nghĩ ,ìg ý cười torng tắm nat bếin, hná tắm ởrt nên cắs bén, tiến ộđ cắh aóh ãđ tạđ iớt 50%.
Ngụy ôT Thận dùng rượu nồc ểđ mạt thời yâg êt iốđ pnơưhg. ỉhC àl nầl này, cúl uống rượu Pơưhng maS ẽs nhìn nắh nẩ ý tộm cúl lâu, torng ụn cười cũng ảhp ar iơh lnạh.
Trêu aữn chắc ẽs ùx lông tậht, Ngụy ôT Thận mắn chắc cừhng mực, qyuết kôhng nhắc nếđ cyuhện biến hình nữa.
Gọing điệu aủc Pơưhng maS lạnh lnùg, nưhng y nẫv màl tếh chức tárch aủc nảb tâhn: “ogNại ừrt nihệm ụv hàng ngày nab đầu, nữhng ứht nòc iạl tí nihều ẽs liên quan nếđ ếht giới nihệm vụ.”
Ngụy ôT Tậhn: “iDệt qỷu?”
Pơưhng maS cắl đầu: “Thế giới yàn chắc kôhng óc quỷ, ục ểht ếht oàn nòc phải mex nihệm ụv àm ệh tốhng phân piốh.”
Ngụy ôT iùB nél túl chơi game torng pnòhg, cúl Ngụy ôT Thận iđ nagng auq ìht iộv vàng dùng sách ehc lại, ảig ộb ưhn me“ đang viết luận vnă”. Nưgời giúp việc torng àhn nẫv nọd pẹd óc trật ựt ưhn tớưrc, ahc ẹm Ngụy ôT Thận nẹh nạb ũc iđ uống trà.
iọM ứht oàv sáng mớs uềđ tếh cứs tốt đẹp, kôhng khác ìg ngày tnờưhg.
Nưhng iốđ iớv Ngụy ôT Thận aừv ởrt ềv ừt tộm ếht giới khác àm nói, kôhng ểht tárnh khỏi óc oả giác ưhn ểht ãđ trải auq yấm đời.
Đang nă được aửn aữb sáng ìht óc nihệm ụv tôhng oáb xnốug, tếing “cíth” môh yan ot khác tnờưhg, yat mầc aũđ aủc Ngụy ôT Thận ẽhk chao đảo, uậđ àH naL đang pẹk trên aũđ năl luôn oàv táb aủc nhóc mập.
“hnA?” Nhóc pậm uầr ,ĩr ìht ar hna uậc cũng óc cúl nur tay.
Ngụy ôT Thận ảig ờv ưhn kôhng óc ìg yảx ,ar thản nihên nói: “uMốn hna aửs luận năv giúp ”?à
Khóe mệing nhóc pậm nur rẩy, iốh nậh ihk ãđ ủhc động ión cệyuhn.
Kôhng úhc ý nếđ nihệm ụv nagy, ãđ yấm ngày Ngụy ôT Thận kôhng nếđ công yt nên nắh auq óđ tớưrc, ýk tộm iàv năv kiện quan tọrng iồr iớm cuhẩn ịb iờr .iđ
Ahtrur iọg nắh lại: “Ông củh.”
Ngụy ôT Thận quay nờưgi. màL tộm pấc dưới ủđ tiêu cẩuhn, Ahtrur ãđ ốc gắng tếh cứs ểđ kôhng nhìn oàv nữhng ứht kôhng nên tấhy… ív ụd ưhn càhng trai kôhng đứng nắđ nêb cạnh gnô chủ.
“Nhà ọh Pơưhng nêb aik óc động cát miớ.”
Năng cựl nihgệp ụv aủc Ahtrur tấr mnạh, việc óc ểht kihến hna ủhc động ởm mệing đơưng nihên ẽs tơưng iốđ óhk giải qếyut, ohc nên Ngụy ôT Thận iớm nhẫn iạn nghe hna ión tếip.
“gNhe ión ợv cồhng iùB Dơưng íb tậm ềv nớưc, àhn ọh Pơưhng óc ý định mượn cứs nọb họ.”
iùB Dơưng cùng ếht ệh iớv ahc aủc Ngụy ôT Tậhn, nắh cũng được ioc àl tộm nhân tậv màl aưm màl óig trên tơưhng tnờưrg, kôhng ỉhc ểht hiện ở ựs nihgệp àm nôh nhân aủc nắh iạl càng được nhắc nếđ nihều hơn.
iùB Dơưng tuổi nòc ẻrt ãđ tàhnh dnah, nếđ nầg 04 tuổi nẫv chưa pậl aig đnìh. uaS này, thậm íhc nòc óc nữhng iờl nồđ ơm ồh ión nắh tíhch nàđ ông, tếk ảuq măn tưrớc tộđ nihên yấl ,ợv ợv nắh nòc tấr trẻ, ihk yấ iớm 52 tổui. uâC cyuhện aủc ọh kôhng nếđ iỗn ịb nưgời iờđ ión àl trâu àig mặg ỏc non, nưhng iớv cát pohng nihgêm cút ngày tờưhng aủc iùB Dơưng ìht đúng àl kihến iọm nưgời tấb ngờ.
Torng nấ tợưng aủc Ngụy ôT Thận cúl nòc cọh pấc ,ab iùB Dơưng từng nếđ àhn cơhi, thảo luận ềv cyuhện nôh nhân iớv ahc hắn, ihk yấ iùB Dơưng ỉhc ión nốb chữ: àht tihếu kôhng .uẩ
Ahtrur cũng từng nghe gnô ủhc ión ềv cyuhện ũc này, ờig nghĩ iạl thấy mảc khái ôv cnùg: “ôhKng ờgn tộm nầl tihếu aủc nắh iạl tihếu nếđ nật iah mươi nmă.”
Ngụy ôT Thận kôhng ểđ ý nihều nếđ iờđ ưt aủc iùB Dnơưg: “Nhà ọh Pơưhng aưđ ar iợl hcí gì?”
Giao tihệp aủc iùB Dơưng cùng àhn ọh Pơưhng kôhng uâs lắm, uến óc đồng ý pợh cát ìht e àl àhn ọh Pơưhng phải ỏb ảc vốn.
“Gãi đúng ỗhc naứg.” Ahtrur nói: “gNhe ión ôc ợv ỏhn aủc iùB Dơưng tíhch uưs mầt ổđ ,ồc àhn ọh Pơưhng dờưng ưhn nẵs lòng biếu tặng tộm cứb tarnh ưht ppáh.”
uếN óđ àl tộm cứb tarnh ưht pháp iổn tếing được uưl tyurền uâl đời, ngàn vàng cũng óhk đổi.
Ngụy ôT Thận tậg đầu: “Tôi biết riồ.”
Ahtrur ởht phào ẹhn nõhm, gnô ủhc ión ưhn yậv nhất định àl ãđ óc cách ngăn cản.
uaS ihk Pơưhng maS oàv công yt ãđ yâg ar tộm chấn động lớn, y cũng kôhng muốn ịb nưgời quan tás ưhn noc khỉ, ohc nên nêy lặng iợđ Ngụy ôT Thận torng pòhng màl vệic.
iợĐ nọb ọh ión cyuhện xnog, Pơưhng maS đứng yậd iồr iờr iđ iớv Ngụy ôT Tậhn.
Ahtrur tấr tinh ,ý yấl ýl od nèr lyuện thân ểht àm iđ tahng .ộb
ùD kôhng gian torng tahng yám tấr lớn, nưhng Pơưhng maS nẫv aựd oàv nưgời Ngụy ôT Tậhn. tộM nưgời lẳng ơl thấu xnơưg, tộm nưgời cặm uâ phục giày ,ad ia kôhng biết nòc tởưng àl phim thần tợưng hiện iạđ Mary Sue.
íK“ ủhc cuhẩn ịb iốđ óhp ếht noà?”
Ngụy ôT Tậhn: ểĐ“ ohc ốb iôt ar mtặ.”
…“ Pơưhng maS ẽhk nur lên: “ẳhCng ẽl hna kôhng muốn aựd oàv cứs mình ểđ ựt giải qyuết ”?à
Ngụy ôT Thận ờht ơ liếc :y ổC“ phần công yt aủc ốb iôt nihều nơh iôt 10%, ìv oas iôt phải ar scứ?”
cúL Pơưhng maS đang ốc gắng nàh nắg mat quan ịb ỡv nát, Ngụy ôT Thận iớm tắb uầđ nihgên uức nihệm .ụv
【ihNệm :ụv Hành y uức đời.
ihG chú: Kôhng nừgng phấn đấu. nạB ãđ óc tộm noc uâs độc, nix yãh uam cóhng yấl được danh hiệu ‘iDệu ủht iồh xnâu’. Điều ịrt ohc tộm nưgời nầc giúp đỡ.】
uaS ihk mex xnog, hná tắm Ngụy ôT Thận mang theo iàv phần nihgên uức uâs ,ax nihệm ụv yàn nơđ giản áuq mức, nơđ giản nếđ ộđ khác tnờưhg.
óC pấL Lánh ở đây, óc ểht ión àl cẳhng nầc nốt yấm cứs cũng óc ểht hoàn tnàhh, ẹhn nàhng áuq thật ar iạl kihến ohc nưgời at mảc thấy óc yẫb nẩ nêb tnorg.
iạL nhìn Pơưhng Sam, thấy cắs tặm tấb cắđ ĩd aủc ,y Ngụy ôT Thận hoàn toàn chắc chắn nihệm ụv yàn kôhng nơđ giản ưhn ềb nàogi.
Pơưhng maS tưrớc tếh iỏh tộm câu: Ý“ nhgĩa aủc sinh mệnh mằn ở đuâ?”
Ngụy ôT Tậhn: “Rất nuềih.”
ụN cười trên tặm Pơưhng maS biến mất: ýK“ ủhc kôhng phải àl tầhn, kôhng ểht yùt tiện thay iổđ việc sống chết aủc tộm nờưgi, sinh mệnh uềđ óc ỹuq tích nậv hành rêing aủc nó.”
pấL Lánh ừt torng chai chui ,ar cắl ưl thân mình gốing ưhn kôhng iàh lòng iớv cách ión này.
Pơưhng maS kôhng ểđ ý iớt :ón “Như yâb ờig óc nưgời cắm bệnh nan ,y ýk ủhc óc ểht dùng uâs cộđ ểđ uức cữha, nưhng năng cựl aủc uâs cộđ óc hạn, uức chữa được yah kôhng àl tộm cệyuhn, nưhng uến chữa khỏi ìht ýk ủhc ãđ thay iổđ ỹuq tích nậv hành yàn riồ.”
Ngụy ôT Tậhn: “Nếu ếht ẽs ếht noà?”
“ôhKng ión chắc đcợư.” Pơưhng maS nói: “ưhNng tấr óc ểht ýk ủhc ẽs ịb nắg cám yâg hnả hởưng áuq nớl àv ịb ếht giới aóx bỏ.”
Diêm Vơưng kihến nưgời at chết canh ,ab hna iạl màl nưgời at sống iạl canh năm, kôhng phải muốn iốđ nịhgch cùng ếht giới ìht àl ?ìg
Ngụy ôT Thận cũng kôhng tấb ngờ, thật ar nòc thấy tấr đúng ýl pợh tnìh. uếN óc ểht yùt ý dùng năng cựl ưhn vậy, cẳhng phải nầg ưhn óc ểht xưng thần yah sao.
Pơưhng maS ỗv ềv uâs cộđ đang tắb uầđ uác knỉh: “Lấp Lánh aủc cúhng at nẫv uữh dụng lắm, chữa bệnh yah tếv tơưhng bình tờưhng kôhng phải nắđ ,ođ mắn chắc cứm ộđ nhất định àl đcợư.”
uâS cộđ ảuq nihên iạl ởrt nên nogan nãogn, ọc ọc torng lòng nàb yat y iãm kôhng chịu iờr kỏhi.
Pơưhng Sam: óC“ iah cách ểđ tạđ được danh hiệu ‘iDệu ủht iồh xnâu’; tộm àl khởi ửt hoàn snih, iah àl lặng ẽl hành y yấm chục năm, chữa iàv bệnh mố đau, ựs thay iổđ ềv lợưng ẽs nẫd nếđ ựs thay iổđ ềv ctấh.”
Ngụy ôT Tậhn: “hKởi ửt iồh sinh kôhng phải iđ nưgợc iạl ỹuq tích àm uậc ión nab yãn ”?à
Pơưhng maS mỉm cờưi: “Cho nên iớm nói, nảb thân nihệm ụv yàn cíhnh àl tộm uâm tnẫuh.”
Nhìn táohng auq ẻv tặm thần íb nẩ chút cắđ ý kia, Ngụy ôT Thẫn tộđ nihên sáng ỏt được điều :ìg “Cậu biết ỗl hổng óc ểht lách auq đcợư.”
iờL Pơưhng maS ión cực ỳk cíhnh đnág: “ôhKng có.”
màH ,ý nầl yàn tyuệt iốđ ẽs kôhng tơưhng lợưng ohc iđ aửc uas nữa.
Ngụy ôT Thận đoán y nẫv nòc ihg nậh cyuhện nab snág, nghĩ cách oék ệh tốhng ừt ờb cựv cắh aóh ởrt .ềv
“ưRợu Srehry tặđ tưrớc óđ chắc cũng pắs nếđ riồ.”
Pơưhng maS cốhng iạl mác ,ỗd cát pohng cểhnh mnảg: “iKến nghị ýk ủhc cách ứht ”.2
aừV nghĩ nếđ cảnh Ngụy ôT Thận yảb mát mươi tuổi nòc phải tấv ảv khám bệnh ohc nưgời ,at Pơưhng maS mảc thấy nòc sung sớưng nơh ảc uống rợưu.
Ngụy ôT Thận yấl ar cát pohng nưgời màl nă ar bàn: “iĐều knệi.”
Pơưhng maS kôhng pậl cứt ừt cốhi, yus nghĩ ỹk càng iớm nói: “Tôi muốn mex hna cặm ồđ ụhp nữ.”
Nghe nếđ đây, Ngụy ôT Thận píh tắm lại, ụn cười trên iôm nòc rạng ỡr nơh ảc nắng xâun.
Pơưhng maS uht tộm aửn cắđ ý lại… yàn nhìn ếht oàn cũng thấy iơh gốing điềm cuhẩn ịb cắh hóa.
Đánh áig thực cựl uas ihk cắh aóh aủc từng nờưgi, Pơưhng maS iổđ uêy cầu: “Gọi tếing gnô ủhc nghe chút mex noà.”
“Ông củh?” Gọing điệu trào pnúhg, Ngụy ôT Thận ỉhc ảhn đúng tộm ,ừt torng tắm nầd ộl õr nít hiệu nguy hểim.
Pơưhng maS tởưng nắh mac chịu đang iọg mnìh, pậl cứt cười kahnh kcáhh, ừt tếing àg iám ohc nếđ tếing nợl kêu, kihến Ngụy ôT Thận nốv đang torng tạrng thái iốt tăm, oab ý nghĩ lạnh oẽl torng lòng cũng nat biến ngay cứt kắhc.
tếH cách rồi, ùd ohc ia nghe được tếing cười ưhn yậv cũng ỉhc biết mâc nín.
Pơưhng maS tệh ưhn aứđ thần knih, dưới hná tắm óhk hiểu aủc oab nờưgi, suốt cặhng đờưng ừt công yt xốung gara ngầm cười kôhng nừgng nhgỉ, nếđ cuối cùng nòc kôhng đứng tẳhng được nờưgi.
“Đỡ, ỡđ iôt ciá.” iuV áuq aóh bồun.
Ngụy ôT Thận kaohnh tay, lạnh lùng nêl tnếig: “Mắt ác chân ịb bong nâg ”?à
Pơưhng maS ia u iàv tnếig, kôhng ểđ ý nếđ iờl châm chọc torng mệing hắn: “iGúp nahnh iác ,iđ cười nihều áuq thắt tếh ảc bụng riồ.”
Thấy y cuhẩn ịb muốn ãgn ar tấđ tậht, Ngụy ôT Thận iớm aưđ yat auq ,ỡđ giận ữd qáut: “Lên xe.”
Pơưhng maS đứng iạt ỗhc kôhng óc động tnĩh.
Ngụy ôT Thận uac mày: “Cậu ức nhất định phải iổn kùhng ở yâđ ”?à
Pơưhng maS ểu iảo nói: “ưCời nihều áuq chân cũng êt nầr luôn rồi, aừv êt aừv mmề.”
”…“
Ngụy ôT Thận kêihng ảc nưgời y mén oàv torng ,ex tặm iũm iốt sầm, đóng pậs aửc ex lại. Pơưhng maS biết mình đuối ,ýl tệh ưhn chim cút, nogan nogãn thắt yâd na toàn vào.
Trải auq đoạn nhạc mệđ này, ẻv tặm Ngụy ôT Thận suốt đờưng iđ kôhng tốt àl mấy, ngay ihk pắs vượt áuq cốt ộđ ohc phép ìht ẽr nogặt oàv công vêin.
óC iàv cảnh tậv mang nẵs cát dụng chữa lành mảc xúc, ưhn ếhg dài, yâc cối, nưgời àig đánh ,ờc kihến noc nưgời at kôhng nhịn được àm ảht chậm iạl nhịp sống aủc nảb tâhn.
Ngụy ôT Thận àv Pơưhng maS xốung ex iđ ,ộb thái ộđ cuối cùng cũng kôhng lạnh lùng ưhn cúl tớưrc.
Pơưhng maS nhân ơc iộh yàn vuốt lnôg: “yuhCện nihệm ụv ức ểđ iôt lo.”
ihK y nòc đang nói, Ngụy ôT Thận ỉhc oàv tộm iác ếhg dài, Pơưhng maS hiểu ý ngồi nêl ,óđ iah nưgời gốing ưhn nữhng nưgời nạb bình tờưhng đang òrt cyuhện iớv nahu. iởB ìv ẻv nogài áuq iổn bật, nưgời iđ nagng auq uềđ ẽs nhìn nihều nơh cúht.
Pơưhng Sam: “Với tấr nihều măn kinh nihgệm màl việc aủc tôi, đúng àl óc nữhng ỗl hnổg, noc đờưng tắt óc ểht iđ auq đcợư.”
“Nói tọrng đmểi.”
Pơưhng maS ngồi tẳhng dậy, gọing điệu ưhn giải qyuết việc cnuhg: “Tìm hiểu cyuhện ôv sinh tộm ctúh.”
”…“
Kôhng ểđ ý nếđ biểu mảc aủc Ngụy ôT Tậhn, Pơưhng maS ión tếip: ừT“ tìrnh ộđ oàn óđ àm nói, điều yàn cũng được mex ưhn oạt ar sinh mnệh, nihều cúl nòc óc ểht màl ohc tộm aig đình càng thêm ỹm mãn. Cẳhng nữhng kôhng kihến ohc ếht giới kêing ,ỵk àm óc ihk nòc tích thêm được công đcứ.”
ừT ihk y ởm mệing ảhn ar ữhc uầđ têin, ôh pấh aủc Ngụy ôT Thận ãđ tắb uầđ chậm iạl rồi.
Pơưhng maS nẫv đang mắđ chìm torng tạrng thái màl vệic, ờv ưhn kôhng tấhy, ãđ ếht nòc nắx yat oá nêl hăng iáh nói: “iTến nêl nào! nàB yat vàng torng làng ụhp khoa tơưng lia!”
”…“
Chim tóh aoh ,ởn óig thổi auq ngọn cây, kôhng nghe thấy tếing nờưgi.
ựS mi lặng áuq cứm kihến Pơưhng maS phải quay uầđ lại: “Sao ýk ủhc kôhng ión gì?”
Trên tặm Ngụy ôT Thận ãđ kôhng nhìn ar iổn biểu cảm, gọing trầm thấp đáng :ợs “Đổi cách kcáh.”
Pơưhng maS eòx tay, ỏt ẻv tấb lực.
Ngụy ôT Thận tộđ nihên ớhn nếđ công việc yạd ỗd noc nờưgi.
Pơưhng Sam: “Tôi ãđ ión ừt uâl rồi, ýk ủhc phải nâc nhắc ỹk tậv phẩm mang ,ềv nihệm ụv nầl yàn õr ràng àl nhắm oàv uâs đcộ.”
tậV sống os iớv tậv chết càng ễd nẫd nếđ pihền toái hơn, ón ẽs ịb phán định àl tộm loại mâx lấn, nihệm ụv óhk tárnh khỏi ẽs ịb yâg óhk .ễd
Ngụy ôT Thận nihgêm cút hỏi: “Giờ tứv ềv nòc pịk kgnôh?”
pấL Lánh iạl chui ar khỏi ,ọl cuộn tròn tộm chỗ, iủt thân tàhnh ảuq uầc nhỏ.
Pơưhng maS chọc oàv phần mềm iạm nhất giữa nưgời :ón “Anh yấ ỉhc aùđ tiôh.”
uâS cộđ is êm ẻv qyuến ũr aủc nưgời tình lẳng ,ơl tất ảc mấ cứ nat tàhnh yâm khói torng giây lát, ịb êm hoặc điên oảđ iởb gọing điệu uịd dàng aủc Pơưhng Sam.
Ngụy ôT Thận mén uâs cộđ oàv cahi, tậl nưgợc iạl nhét oàv túi, torng thời gian ngắn e rằng óhk àm òb ar đợưc.
Pơưhng Sam: “Đức hạnh aủc uâs cộđ àl ưhn yậv đấy, ờig óc phải thấy àg tốrng tốt nơh kgnôh?”
Ngụy ôT Thận đứng lên: ềV“ tiôh.”
Pơưhng maS mảc thấy kôhng đành lnòg, ủhc động mắn yat hắn: ýK“ ủhc đừng bồun, hna nòc óc me mà.”
Thấy Ngụy ôT Thận nẫv kôhng đáp, y iạl ión tếip: “úhCng mình ẽs sống tốt iớv nhau ảc điờ.”
”…“
yâĐ iớm àl điều màl nưgời at buồn nấht.
…
Nogài tiềm nnăg, ảhk năng tíhch gnứ aủc noc nưgời cũng nogài cứs tởưng tnợưg.
Torng cúl iál ex Ngụy ôT Thận kôhng ión iờl nào, ihk ềv nếđ biệt ựht ìht nắh ãđ bình tĩnh ởrt iạl rồi.
“Tôi ãđ oảb Ahtrur iđ mìt nưgời óc điều kiện tíhch hợp, auq iah ngày aữn ẽs tiến hành íb tậm chữa tịr.”
Pơưhng maS cắl ưl ngón tay: “Nếu muốn trị, phải chọn nưgời ùhp pợh nấht, ểđ iôt tiến hành mìt kiếm toàn tàhnh pốh.”
ióN xong nòc ỏhn gọing nhắc nhở: “oLại đờưng tắt kiểu yàn iđ tộm nầl àl ủđ rồi, nihều áuq e ẽs phản cát dgnụ.”
ẻV tặm Ngụy ôT Thận lạnh lnùg: “Cậu ol ax áuq riồ.”
Tyuệt iốđ ẽs kôhng óc nầl ứht hai.
Pơưhng maS nahnh cóhng cáx định được cụm têiu: ýL uữH Nàhn, 72 tổui, tếk nôh iah măn àv chưa óc con.
Ngụy ôT Thận thấy iác nêt yàn nghe iơh qeun.
Pơưhng Sam: “ồhCng ôc yấ àl iùB Dgnơư.”
Ngụy ôT Thận nớưhng mày: “ùrTng pợh yậv ”?à
Pơưhng maS búng ngón tay: “ữhNng ìg được pắs tặđ nẵs uềđ óc ý trời ,ảc nihệm ụv na iàb kiểu ìg cũng ẽs liên quan nếđ ýk chủ, óc ểht uht thập điểm ảv mtặ.”
óC ềđ nghị aủc ,y Ngụy ôT Thận nahnh cóhng vạch ar ếk hcạoh.
Ngụy Diệp àv ợv aừv iớm oàv cửa, ãđ thấy noc trai ảc ngồi trên ôs pha, đang phân mât mex .VT
“Hôm yan tặm trời cọm ừt hớưng yâT ”?à Gọing điệu Ngụy Diệp iơh quái ,ởg iạl nòc ốc ý nhìn ar nogài aửc .ổs
Kơưhng ỹM Linh dùng cánh yat ẽhk đụng oàv ông: “ihgNêm cỉhnh chút đi.”
Kôhng ia hiểu noc bằng ,ẹm Kơưhng ỹM Linh nhìn ar Ngụy ôT Thận óc vệic: “aĐng ờhc cúhng at ”?à
Ngụy ôT Thận tậg đầu, liếc sang Ngụy Diệp đứng tưrớc nưgời :àb “Bùi Dơưng ềv nớưc, àhn ọh Pơưhng đang iôl oék gnô ấy.”
Ngụy Diệp cười nạho: “Con muốn ểđ ốb ar mtặ?”
“Đây àl cyuhện aủc công ,yt đơưng nihên noc muốn giải qyuết ohc ttố.” Ngụy ôT Tậhn: ốB“ ỉhc nầc giới tihệu giúp noc àl đcợư.”
Ngụy Diệp kôhng ảrt iờl ngay àm dùng hná tắm nghi ờgn nhìn nắh iồh lâu, uas óđ ión iớv nưgời giúp vệic: “Lấy nihệt ếk nếđ đyâ.”
Tính cách noc trai mình ếht nào, gnô cẳhng ẽl kôhng bếit… iớV cát pohng tưrớc ờig aủc Ngụy ôT Tậhn, ẽl ar ẽs thấy pihền uến ểđ gnô ar tặm tơưhng lợưng iớv iùB Dnơưg.
Kơưhng ỹM Linh nhíu mày: “Lấy nihệt ếk màl gì?”
Ngụy Diệp ión nhỏ: “Con trai me ịb bệnh kôhng ẹhn đuâ.”
Kơưhng ỹM Linh cười khẽ, ỉhc ềv hớưng cửa: aR“ niàog.”
Ngụy Diệp giải tcíhh: mE“ nghĩ iạl ỹk ,iđ ón ẽs ủhc động giải qyuết uến pặg pihền phức ccắh?”
Kơưhng ỹM Linh ôv thức nhìn auq Ngụy ôT Tậhn, nưgời aik kôhng chột ạd chút nào: “Con àl tộm phần aủc công ,yt đơưng nihên óc nhgĩa ụv phải ựt giải qyuết nấv đề.”
Kơưhng ỹM Linh iuv mnừg, noc trai ngày càng tởưrng tnàhh.
Ngụy Dệip: “oLại cyuhện nhảm íhn yàn àm me cũng t!ni?”
mâT tạrng tốt aủc Kơưhng ỹM Linh biến mất, ủhc động ởm cửa, oảb Ngụy Diệp ar nàogi.
àL tộm nưgời ợv xứng chức quản ýl nêihgm, Ngụy Diệp từrng tắm nhìn Ngụy ôT Tậhn, ión iah uâc nát dnơưg, tén tặm aủc Kơưhng ỹM Linh iớm nầd áhk lên.
Tohát khỏi ốs phận ịb đuổi ar khỏi nhà, Ngụy Diệp mậh cựh nêl tnếig: “Hai ngày aữn óc tộm buổi ễl khai mạc, ốb iớv noc cùng iớt tham dự.”
Nhận được uâc ảrt lời, Ngụy ôT Thận iđ tẳhng nêl tnầg.
Ngụy Diệp nhíu mày: “ôhKng pợh lý.”
Kơưhng ỹM Lnih: “Con trai tởưrng tnàhh, chịu ar cứs ếht àl cyuhện ttố.”
Ngụy Dệip: “Nói chứ, me nit thật ”?à
Kơưhng ỹM Linh ởht dài: óN“ àl noc trai aủc anh, iọm việc phải nghĩ theo cihều hớưng tốt cứh.”
Ngụy Diệp tấr muốn phản bác, cíhnh ìv ón àl iòn gốing aủc hna nên hna iớm biết õr nảb chất gian àt nêb torng .ón
Ngày khai mạc, Ngụy ôT Thận aưđ Pơưhng maS iđ cnùg. cúL ar nàogi, Ngụy Diệp tôrng thấy Pơưhng Sam, kôhng biết đang yus nghĩ iác .ìg
“Con đúng àl cẳhng biết kêing ển gì.” Thật uâl sau, gnô iớm chậm iãr ởm mnệig.
Ngụy ôT Thận nẫv màl theo ý mình ưhn tớưrc, ềv phần Pơưhng Sam… ức ab bước iạl cắl mông tộm cái. Ngụy Diệp thấy vậy, ím tắm nhảy dựng lên, nghĩ ếht oàn cũng thấy yâđ kôhng nên àl kiểu Ngụy ôT Thận tcíhh.
Kơưhng ỹM Linh chưa oab ờig ỏt thái ộđ ùht địch iớv Pơưhng Sam, tất nihên àb cũng kôhng tíhch Pơưhng Sam. tộM càhng trai năl nộl cùng noc trai àb nên àb kôhng óc tấb ỳk tihện mảc oàn ,ảc nưhng cũng ỉhc màl ơgn kôhng ión .ìg
Nhóc pậm môh yan cũng tham ,ựd uâ phục giấu tịht, ảc nưgời yầđ cứs snốg, khác nẳh iớv hình tợưng uậc trai pậm pạm luộm tuhộm hàng nàgy.
Thấy thái ộđ aủc Kơưhng ỹM Linh iốđ iớv Pơưhng Sam, uậc tíh tộm iơh thật sâu, ảuq nihên torng àhn này, ẸM iớm àl kủhng nấht.
uếN àl nưgời bình tnờưhg, iốđ tặm iớv Kơưhng ỹM Linh đang kôhng ỏt ar tấb ỳk mảc cúx iuv giận nào, torng lòng tí nihều cũng phải tụr èr iđ tộm cúht; nưhng Pơưhng maS iạl tíhch nhất àl nữhng nàm cặđ iùm khói súng ưhn ếht này, oe nốu oé càng hgih, tỉhnh tảohng nòc qăung ohc Ngụy ôT Thận tộm hná tắm yầđ qyuến .ũr
Ngọn aửl nihệt tình nắb ar nốb píha, nhóc pậm tụr nưgời lại, ốc gắng tárnh ax tộm cúht, ợs ịb bnỏg.
Ngụy Diệp nhìn auq gơưng cihếu hậu, quay uầđ nháy tắm ar hiệu iớv Ngụy ôT Tậhn… oảb uậc at aừv phải tôhi.
Ngụy ôT Thận uac yàm nhìn Pơưhng Sam: “gNồi tẳhng lên, đừng óc ưhn noc tậl tậđ tếh.”
Pơưhng maS cắl trái cắl pảhi: “hNìn kôhng ar thân hình nắr nước ”?à
Chưa ,ểk oe gốing ưhn mềm nũhn, đong aưđ cũng tấr nhịp nnàhg.
……
Cihếc ex chạy tấr nnahh, cuối cùng dừng iạl ở cổng aủc tộm àhn hát.
yâĐ àl àhn táh iớm aủc tàhnh ốhp torng măn nay, tấm iah măn yâx dựng àv nốt tấr nihều kinh phí, tơưng ial chắc chắn ẽs àl tộm công tìrnh tiêu biểu aủc tàhnh phố.
môH yan àl ngày uầđ tiên àhn táh cíhnh thức iđ oàv hoạt đnộg, yut ịv írt kôhng tậuhn, nưhng nẫv óc nihều nưgời mâh ộm tếing măt àm đến.
Tưrớc aửc óc ôv ốs ex iơh tắđ tềin, nòc óc kôhng tí nưgời iớt uđ thần tnợưg, nghe ión nưgời nẫd cơưhng tnìrh, ac ĩs iổn tếing ảc nước tộm thời cũng ẽs xuất hệin.
tấR nihều trai xinh iág pẹđ sánh iav nahu, ừt nogài aửc ãđ tắb uầđ oán nệiht. ựS úhc ý dành ohc Ngụy ôT Thận cùng Pơưhng maS cũng kôhng nihều lắm.
Ngụy Diệp aừv xốung ex ãđ đụng phải nưgời nạb ũc trên tơưhng tnờưrg, iah nêb chào iỏh torng chốc lát, nưgời aik bỗng nihên nói: “Bùi Dơưng iớt riồ.”
Nhắc nếđ ìht áhk úht ,ịv tưrớc aik iùB Dơưng công tàhnh danh tạoi, iđ uâđ cũng àl tiêu đểim, nưhng ờig ihk iọm nưgời thấy hắn, phần nihều ẽs úhc ý nếđ nưgời ợv nêb cạnh hơn.
mâT nồh hóng cyuhện ia àm cẳhng .óc
Pơưhng maS cũng nhìn táohng qua, ýL uữH Nhàn kôhng nẳh àl áuq xinh đẹp, nưhng trên nưgời ôc mang tén pẹđ ổc đểin, nưgời cũng ưhn tên, íhk chất ãhn nhặn trầm tnĩh.
“Chủ tịch Bùi, ãđ uâl kôhng gpặ.” Ngụy Diệp ủhc động chào hỏi.
iùB Dơưng cũng tấr nôt tọrng Ngụy Dệip, iah nêb thân tihện tắb yat nahu.
Ngụy Diệp ỉhc sang nêb cnạh: “Con trai tiô.”
iùB Dơưng nhìn iah hna me đứng sóng vai, tộm oac tộm tấhp, tộm nưgời hna tuấn cắs bén, tộm nưgời ngây ơht đáng yêu, kôhng nhịn được àm ởn ụn cờưi.
Ngụy Diệp ởht dài, iah aứđ noc trai aủc gnô tơưng phản áuq lớn, uến kôhng phải tặm iũm gốing nahu, nưgời bình tờưhng chắc chắn kôhng ia nghĩ àl hna me rộut.
ựT nihên trao iổđ tôhng nit liên lạc, giao tình aủc iùB Dơưng àv Ngụy Diệp kôhng ,ệt ión cyuhện thêm iàv uâc iớv máđ nhóc ếht ệh sau.
ýL uữH Nhàn nêb cạnh nắh cùng Ngụy ôT Thận bằng tuổi nahu, tuổi ẻrt ễd ión cệyuhn, đơưng nihên torng óđ cũng óc phần Ngụy ôT Thận ốc ,ý cuối cùng nòc thêm WahCet.
àhN táh tấr rnộg, iỗm nưgời tộm chỗ.
ỹK năng aủc nưgời nẫd cơưhng tìrnh tấr tốt, iờl ión íd mỏd kihến iọm nưgời tậb cờưi, Ngụy ôT Thận àl nưgời yud nhất kôhng phản gnứ ìg ừt uầđ nếđ cốui, theo nắh thấy nòc cẳhng úht ịv bằng nàm biến hình aủc Pơưhng Sam.
naB ổt chức cũng pắs pếx ởv kịch kinh đmoR《nểieo àv Jteilu》.
Trên nâs khấu diễn nếđ cảnh man ữn cíhnh sinh yl ửt bệit, hná nèđ cũng pậl cứt mả mạđ teho.
Nưgời khác mex àm kóhc, Ngụy ôT Thận cùng Pơưhng maS mex àm buồn ngủ, ẻv tặm nưgời tưrớc kôhng óc biểu mảc ,ìg nưgời uas ìht tinh thần ểu oải.
Cảnh tợưng yàn ịb nhóc pậm tắb gặp, torng uầđ pậl cứt hiện nêl tộm :ừt pặC trời snih!
nêB torng hná nèđ sáng cnaohg, kôhng mảc nhận được thời gian tôri, iớt cúl ar nogài iớm phát hiện ãđ yầđ oas trên tờri.
Kôhng tí nưgời nòc đang đứng òrt cyuhện ở cửa, iùB Dơưng aừv iớm ềv nớưc, nốv óc tấr nihều nưgời nếđ iỏh cệyuhn, nưhng iạl iờr iđ tưrớc ìv ợv nắh thấy torng nưgời kôhng kỏhe.
ỡĐ“ nơh caưh?” Trên ex tấr nêy tnĩh, hoàn toàn ngăn cách phồn aoh nêb nàogi.
ýL uữH Nhàn tậg đầu, nhìn ar nogài aửc .ổs Thật ar nưgời ôc nẫv kỏhe, ủhc uếy àl nấv ềđ trên mât ,ýl ừt ỏhn ôc ãđ kôhng tíhch ở nữhng iơn đông nờưgi.
iùB Dơưng ựt mình iál ex tới, kôhng óc nưgời nogài nên tạrng thái aủc ýL uựH Nhàn cũng ảht lỏng tộm cúht, ôc nêihgng nưgời aựd oàv tộm nêb tắb uầđ lướt điện tạohi.
Điều kiện đờưng áx kôhng tốt lắm, iđ được aửn ìht cắt đnờưg, ýL uữH Nhàn tộđ nihên cười tàhnh tnếig.
iùB Dơưng tấr tí ihk nghe thấy tếing cười sảng kohái aủc ,ôc kôhng nhịn được àm hỏi: “Sao tếh?”
ýL uữH Nhàn aưđ điện tohại ohc nắh xem, iùB Dơưng nhìn lướt qua, nưhng kôhng thấy óc ìg cặđ bệit, ỉhc àl tộm vòng nạb èb bình tnờưhg, óc nưgời đăng hnả ồđ ,nă óc nưgời đăng iàb qảung cáo.
Ngón yat mảnh kảhnh ỉhc oàv tộm chỗ: “Xem iác yàn nyà.”
cúL này, iùB Dơưng iớm phát hiện nưgời đăng iàb nêl vòng nạb èb àl Ngụy ôT Tậhn, thời gian iah phút tớưrc, ềv phần iộn dnug…
《Khư thấp ổb dơưng khí, pơưhng pháp ổb ưh ngăn nổt iạh aig tyurền cộđ nhất ôv nịh!》
iùB Dơưng ngẩn nờưgi, kôhng ểht liên tởưng được iàb đăng yàn iớv ẻv tặm lạnh lùng aủc Ngụy ôT Tậhn.
ýL uữH Nhàn mảc thấy úht ,ịv kuhôn tặm nahnh cóhng ộl ar biểu mảc ởd khóc ởd cờưi, ôc phát hiện vòng nạb èb aủc mình ịb spam điên cnồug.
《Bạn óc ểht nhìn ar oab nihêu điểm khác tờưhng ở mệnh mnô?》
《hCia ẻs íb qyuết mấb htệyu!》
……
Đừng ión ýL uữH Nàhn, iốt óđ Ngụy Diệp àv Kơưhng ỹM Linh đang mằn trên gờưing cũng ịb kihếp ,ợs nhóc pậm ihp tọv sang pòhng Ngụy ôT Tậhn: “nAh, iàt kohản WhCeat aủc hna ịb hack kaì!”
yấB ờig Ngụy ôT Thận đang đăng iạl bỡưD《iàng Sinh Bằng Đông ,》Y Ngụy ôT iùB aừv chạy iớt ìht nhìn thấy nắh nhấn tún đăng bài.
“hnA…” Nhóc pậm nur yẩr nêl tnếig: “Anh đừng aọd em.”
Ngụy ôT Thận bình tĩnh đáp: “Đây àl mơ.”
Nhóc pậm ngây ngốc iỏh lại: mE“ đang mằn ơm ”?à
Ngụy ôT Tậhn: ẽR“ tári, ềv pnòhg, kôhng được ởm tắm ar naữ.”
Nhóc pậm tấm nồh tấm aív iđ ar nàogi. Ngụy ôT Thận khóa aửc lại, quay uầđ thấy Pơưhng maS đang ehc mệing cười tộrm, hỏi: “Thú ịv mắl ”?à
Pơưhng maS tậg đầu: “Khó ếht àm hna cũng nghĩ ar đcợư.”
Ngụy ôT Thận kôhng phải cáb ,ĩs yùt tiện tiếp nậc ýL uữH Nhàn nhắc nếđ cyuhện chữa ịrt ẽs yâg nghi ngờ, cẳhng auq dùng cách yàn ểđ uht túh ựs úhc ý aủc iốđ pơưhng đúng àl kihến Pơưhng maS mô bụng cười .ot
“Anh óc chắc cách yàn hiệu ảuq kgnôh?” Cười nếđ pậg ảc nờưgi, Pơưhng maS gốing tệh noc uâs òb trên gờưing sang ỗhc hắn.
Ngụy ôT Thận ừt uầđ nếđ cuối nẫv tấr bình tnĩh: óC“ hiệu qảu.”
yâĐ cẳhng auq ỉhc àl cảnh cuhẩn ịb oàv ,ềđ yut kihến nưgời khác buồn cười nưhng kôhng nếđ cứm áuq tộđ nộgt, thấy thời ơc ãđ đến, Ngụy ôT Thận iạl đăng thêm tộm bốS《:iàc! yảB măn ôv sinh ỉhc dùng pơưhng pháp yàn ãđ được chữa kiỏh.》
Ở phía nêb aik tàhnh phố, ýL uữH Nhàn nốv ĩd đang mex ón ưhn tộm òrt đùa, nưhng ngay ihk nhìn thấy iàb này, trái mit ôc pậl cứt pậđ loạn nịhp.
ôC biết õr iàb yàn chắc chắn àl aừl đảo, nưhng cyuhện kôhng óc noc luôn àl iác iag torng mit .ôc ùD cáb ĩs óc kiểm art oab nihêu nầl iđ căhng aữn ìht uâc ảrt iờl àm cáb ĩs aưđ ar cũng ỉhc óc một: ơc ểht kôhng óc nấv ềđ ìg lớn, nưhng ểht chất áuq uếy nên óhk mang tahi.
cúL ýL uữH Nhàn aừv iớm tếk nôh ãđ mang thai tộm nầl nưhng cẳhng yam ịb sảy, ohc nếđ yâb ờig cũng kôhng óc động tĩnh ,ìg yut iùB Dơưng ión nắh kôhng quan mât nưhng ôc nẫv kôhng ểht vượt auq oàr nảc aủc cíhnh mnìh, ôc ôv thức nhấp oàv liên kết.
iàB oáb nơđ giản nếđ cựn cờưi: ôC Tệiru, sống ở iún áC Céhp, ãđ tếk nôh được yảb măn àv kôhng óc con. ôC ãđ pặg cáb ĩs Pơưhng oàv aùm xuân măn nay. cáB ĩs Pơưhng ãđ dùng pơưhng pháp íb tậm aủc ổt tiên ểđ chữa trị, giúp ôc nahnh cóhng phục iồh ơc thể. Cuối iàb ỉhc óc iỗm ốs điện tohại aủc cáb ĩs Pnơưhg.
ýL uữH Nhàn cắl đầu, mảc thấy ảig danh aừl pịb yâb ờig kôhng óc mât ìg ,ảc tí nhất cũng phải viết thêm iàv ữhc aữn chứ.
Nưhng àm cúl cuhẩn ịb tohát ,ar iạl thấy Ngụy ôT Thận like phía dớưi, nòc bình lậun: tấR hiệu quả, nạb iôt mex tọrng iơn này.
uếN kôhng phải nưgời đăng àl Ngụy ôT Tậhn, ýL uữH Nhàn nòc mảc thấy yâđ àl tộm ẻk aừl đảo.
Kôhng nhịn được àm oàv tarng ác nhân aủc hắn, iỗm iột iạl iàc tặđ ỉhc ohc phép mex ab ngày nầg nấht.
iùB Dơưng mắt xong iđ ,ar thấy ôc ợv ẻrt aủc mình đang mô iốg ngẩn nờưgi.
“gNụy ôT Thận àl nưgời ếht noà?”
iùB Dơưng tậb cờưi: “Hỏi thăm nit cứt aủc nưgời nàđ gnô káhc, hna ẽs ghen đó.”
Nưhng nẫv ión ohc :ôc àL“ tộm nưgời ẻrt tuổi tấr biết phấn đuấ.”
ýL uữH Nhàn cắl đầu: mE“ muốn nghe iờl ttậh.”
iùB Dnơưg: “òLng ạd óhk lnờưg, ihk hna ở tuổi uậc ,at óc iàv ủht đoạn nòc kôhng dùng đcợư.”
ýL uữH Nhàn ohc nắh mex tộm loạt iàb đăng aừv rồi, iùB Dơưng nhíu mày: “hCắc iàt kohản ịb hkca.”
hnÁ tắm ýL uữH Nhàn pấl lóe: “Hay hna iđ iỏh tộm ctúh?”
iùB Dơưng ởht dài, biết ôc nẫv nòc ổhk ởs ìv cyuhện noc cái, tứd kohát iọg ohc Ngụy ôT Thận tưrớc tặm .ôc
“olA.” Gọing ión lạnh ưhn băng màl nưgời at kôhng ểht liên tởưng nếđ nưgời aừv iớm đăng iàb torng vòng nạb èb kia.
“Tôi àl iùB Dgnơư.”
Ngụy ôT Tậhn: “hCáu btếi.”
iùB Dơưng oh khan tộm tnếig: “Tôi muốn biết thêm ềv iàb uậc iớm đăng nab nyã.”
Ngụy ôT Tậhn: “Bài noà?”
Nghĩ nếđ tộm loạt iàb đáng ợs ,óđ iùB Dơưng ảrt lời: “Bài cuối cgnù.”
Ngụy ôT Tậhn: “ậhTt, óc điều nghe ión tấr óhk nẹh được cỗh.”
iùB Dơưng ởm ar mex auq tarng ác nhân kia, thật ựs tấr óhk nit tởưng tính chân thật aủc ,ón iạl nhìn hná tắm ờhc mong aủc ,ợv ởht dài: óC“ cách oàn liên cạl giúp iôt tộm chút kgnôh?”
Ngụy ôT Tậhn: “gNày iam ẽs ảrt iờl cúh.”
iaH nưgời uềđ kôhng phải nưgời iàd dnòg, tơưhng lợưng xong nầl lượt púc điện tạohi.
Pơưhng maS nêihgng uầđ nhìn hắn: áC“ cắm uâc iồr ?à “
Ngụy ôT Thận tậg đầu.
Pơưhng maS ỗv nựgc: “Vậy ếk tiếp ức giao ohc cáb ỹs Pơưhng ĩv điạ.”
Ngụy ôT Thận iọg tộm tnếig: “Bác ĩs Pơưhng ĩv điạ.”
Pơưhng maS nghe àm sớưng ngây nấgt.
Ngụy ôT Tậhn: “Xin yãh ohc iôt biết cát iạh aủc việc uống rượu oàv buổi tiố.”
…“ Kôhng phải ruợư.” Pơưhng maS cắl nol nước torng tay: “Bia trái cyâ.”
…
Kôhng iđ màl têhm, Ngụy ôT Thận nix nghỉ iah nàgy, ủhc quán àc êhp tấr tốt tính nòc oảb nắh nghỉ ngơi têhm.
Pơưhng maS nghĩ nếđ điều ,ìg cười cờưi: “Quá cứm nầc ttếih.”
Ngụy ôT Tậhn: “Tôi ãđ oảb Ahtrur liên cạl rêing iớv gnô chủ, mạt thời chưa óc phản hiồ.”
tộM tihên iàt yám tính iạl iđ ởm quán cfae, đúng àl áuq óc iỗl iớv iàt năng này.
Pơưhng Sam: “Nếu thật ựs kôhng được ìht dùng tình mảc ểđ yal động lòng nờưgi, uas óđ oảb ợrt ýl aủc hna thổi óig nêb giố.”
…“ Nhân viên công yt kôhng ýk giấy náb tnâh.”
nếĐ iốt môh uas Ngụy ôT Thận iớm ảrt iờl iùB Dnơưg, aịđ điểm pặg tặm được chọn tấr íb mật.
Ngụy Diệp nẫv nếđ quán àc êhp màl thêm ưhn iọm khi, kôhng thấy Ngụy ôT Thận đâu, nhíu yàm iỏh gnô chủ: “Còn nưgời khác đuâ?”
gnÔ ủhc mảc khái tưrớc pơưhng thức ở cuhng aủc iah ahc noc àhn này: “Xin nghỉ riồ.”
“Xin nỉhg?”
gnÔ ủhc tậg đầu: “Ban uầđ àl kôhng tohải mái, sáng yan iọg điện nếđ ión àl iớm nhận việc rêing káhc, thời gian ịb tgnùr.”
Gơưng tặm ưhn tảng băng aủc Ngụy Diệp xuất hiện tộm tếv nứt, nếđ cùng àl ừt ihk nào, aứđ noc trai ảc kôhng ol mơc oá oab ờig aủc gnô iạl điên cồung tíhch màl thêm nếđ thế?
gnÔ ủhc đứng nêb cạnh aừv ahp àc êhp àừv nói: “Các nạb ẻrt yâb ờig chịu óhk thật đấy, iôt chưa từng thấy nưgời oàn chăm ỉhc iớt vyậ.”
Torng iờl ión ộl õr ựs uấx ,ổh nắh ở tuổi óđ ìht suốt ngày đóng aửc kôhng ar nàogi, ngồi torng pòhng mô yám tníh.
Ngụy Diệp kôhng ềh mảc thấy ựt oàh chút oàn ihk nghe nưgời khác khen noc mnìh, thay oàv óđ iạl mảc thấy uầđ iơh đau. ủhC tcịh, giáo vêin, nưgời phục vụ,… nầl yàn Ngụy ôT Thận iạl màl việc ìg nữa?
Cùng cúl ,óđ tưrớc aửc tộm năc pòhng iồt tàn, Ngụy ôT Thận viết qảung oác theo uêy uầc aủc Pơưhng Sam: Kôhng nầc ốs tiền nớl ểđ uầc con, ỉhc nầc 998, aum kôhng ỗl cũng kôhng lừa, kôhng hiệu ảuq mảđ oảb hoàn tềin! ủĐ nac mảđ ìht vào!
Pơưhng maS iôl uâđ ar tộm iác aol nhỏ: “hTêm uâc qảung oác trên aol aữn ìht hoàn hảo. yãH nếđ aửc hàng aủc cúhng iôt ểđ được giảm áig 2%0.”
Ngụy ôT Thận ờht ơ nhìn .y
Pơưhng maS tụr ổc lại: “íhCnh àl iác gọing qảung oác nogài yấm aửc hàng ỏhn ,óđ aừv nghe ãđ kihến lòng nưgời phấn kiởh.”
Ngụy ôT Thận nẫv lẳng lặng nhìn y ưhn ,ũc kôhng nêl tnếig.
Pơưhng maS pú yat lại, giấu cihếc aol ỏhn ar phía sau, kôhng tiếp cụt thăm òd nêb ờb cựv chơi ugn mìt đờưng chết nữa.
