Chương 8: Lối đi của ai lả lướt hơn

Chương 8 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

aựD theo ựd đoán aủc nhóc béo, ốb ẹm ẽs cùng nhau art iỏh hna .ảc oàN ờgn môh sau, àg tốrng nẫv gáy, uậc at òb yậd thấy hna ảc nẫv đang pật ểht cụd ở dưới tầng ưhn tờưhng ệl ̀am kôhng óc tấb ỳk uấd hiệu oàn ịb chất nấv .ảc

Nhóc oéb đứng cạnh aửc ổs ủ ũr kôhng nghĩ ar nyugên nâhn.

ếT“ oàb oãn nốv ãđ kôhng óc oab nihêu rồi, đừng tốđ lung tgnu.” tộM gọing trầm tyurền nếđ ừt phía sau, noh́c oéb quay lại tâh́y ́ođ ̀al Nug̣y Ḍêip, ̉ac nơưg̀i lập tức nur lên.

Đứng cạnh iớv ,ốb đáng ẽl pah̉i àl tộm cứb tarnh pẹđ ẽđ mấ ,pá nưhng iốđ iớv Ngụy Dệip, nhóc oéb kính ợs gnô nihều nơh àl yêu.

“Sao ốb k.…gnôh.”

“ôhKng iác gì?” ừT uầđ nếđ cuối hná tắm lạnh lùng aủc Ngụy Diệp nẫv đang pật turng ở nêb nogài aửc .ổs

Noh́c oéb cúi đ̀âu, theo pohng cách aưx yan của ́ôb mình ìht ̃ađ sớm iđ hỏi hna ̉ac r̀ôi, nơh nữa ̃es pah́i nơưg̀i iđ đêìu art hna nơưg̀i uêy kia.

Nưhng yâb ờig gnô lại kôhng ềh làm gì.

“ưgNời aưx óc câu: uếN kôhng được iợl ̀ig ẽs kôhng ciḥu yậd smớ.”

Noh́c oéb giật mnìh.

Khóe mệing Ngụy Diệp nếhch lên: “Bố tâḥt ̣ưs môún nih̀n thử xem, lợi ích ́oc thể hấp dẫn đơực hna trai noc ̀al g̀i.”

Ngụy ôT Thận đ́ưng pih́a dơứi ưhn mảc giác đợưc, bất cơḥt n̉âgng đầu lên.

Nhóc oéb iơh chột ,ạd gốing ưhn iđ mách oẻl nưhng iạl ịb phát hệin. uậC noh́c nảognh tặm ar ỗhc khác nòc Ngụy Diệp nẫv màl động cát ưhn ,ũc nogắc ngón tay: “ùCng nổt tơưhng nẫl nhau noà…”

Trên iãb ,ỏc Ngụy ôT Thận tếk thúc iàb ểht cụd buổi snág, bình tĩnh nhìn qua, dùng khẩu hình nói: “Con ẽs iđ mách mẹ.”

ụN cười cắđ ý aủc Ngụy Diệp cứng ,ờđ thầm mắng t̀ăhng noc tấb hếiu.

aữB sáng môh yan tếk thúc torng màn khói tuhốc súng tâh̀m lṇăg.

Ngụy ôT Thận nếđ cọh viện Iger ừt tấr sớm.

Ở yâđ uầh tếh àl noc àhn gàiu, tấr tí nưgời chăm chỉ học tập, nhìn iãm nẫv kôhng thấy iổn tộm cọh sinh chịu cọh iàb buổi snág.

[ơưhPng Sam: Ćuhng at đến nâs thể dục bắt mấy aứđ mâL iạĐ Ngọc iớv ảiG oảB Ngọc đi.]

Ngụy ôT Thận kôhng ́oc nêih̀u ́y kêín ̀êv vêịc uêy sớm nưhng vẫn đ̀ông ́y nếđ .óđ

Bọn trẻ đến học vêịn Iger kôhng naog̀i ab cụm đcíh: Lấy một tấm b̀ăng tốt nêihg̣p đ̣ep, ởm rộng iốm quan ệh aủc cnúhg, côúi c̀ung ̀al mìt tộm nưgời nạb iờđ ùhp hợp.

Liên nôh àl cách ión tơưng iốđ êuq mùa, ́oc đêìu với bọn họ, nếu tìm đơực nơưg̀i m̀inh t́ihch c̣ông thêm iah nhà nôm đăng ̣ôh đối ìht tất nihên ̃es kêih́n nơưg̀i lớn torng nhà iuv m̀ưng nơh nềihu.

ohC nên ở cọh viện Iger kôhng óc yuq định mấc uêy đơưng nưhng cũng kôhng công khai gnủ ,ộh ión tẳhng ar àl mắn ữig ở cứm ộđ aừv pảhi.

Thị lực Ngụy ôT Thận tấr tốt, nih̀n một cái ̃ađ thấy mấy đứa torng lớp .aB

“hTầy Nyụg.”

hnÁ tắm aủc Ngụy ôT Thận oảđ auq yấm pặc đôi: “Yêu cùng pớl phải tọl oàv pot 001 torng ỳk iht cuối ,ỳk uêy khác pớl phải tọl oàv pot 105.”

óC tộm cọh sinh mạnh nạd hỏi: “Sao uêy cầu lại kah́c nhau thế ạ?”

Ngụy ôT Tâḥn aux tay: “Tùy tiện yấ mà.”

uaS óđ ihg iạl nêt yấm nờưgi, nhìn ǵôing ưhn thật ựs cuhẩn ịb kêỉm art thứ ḥang cuối ỳk aủc nọb .ọh

cọH sinh aừv iồr hỏi một ćach uếy ớt: “Bây ờig chia yat nòc pịk kôhng tỳâh?”

Ngụy ôT Thận nhíu mày: “hCia yat lại c̀ang ́oc nêih̀u tinh lực ̉êđ ḥoc, vậy kôhng lọt vào pot 01 thì kôhng cần bàn nãư.”

cọH sinh aik tíh uâs tộm hơi, nhìn b́ong lưng aủc nắh dần bêín mất torng tầm ḿăt.

Thời gian aủc Ngụy ôT Thận ở tờưrng tấr tohải mái, tâḥm chí nắh còn óc thêm cặđ qềyun, uas mỗi têít học h̀ăng ǹagy, hắn óc ểht ềv tấb ức cúl nào. Nogài ,ar các cọh sinh torng pớl aB yâb ờig tấr ựt gáic, gần ưhn kôhng cần hắn pah̉i nậb mât nihều ñưa.

iĐ ̣ôb dơứi hná nnắg, nêb c̣anh lại ́oc thêm một nơưg̀i ñưa.

Ngụy ôT Thận liếc :y “Cẩn thận ịb nưgời kah́c phát hnệi.”

Pơưhng maS vươn vai: “Vào rừng ión cyuhện đi.”

Sáng mớs torng rừng iơh lnạh, Pơưhng maS ḍưng ̉ôc óa lên: “Nơi yàn rất t́ihch hợp ̉êđ nẹh òh ,èn tơr̀i ḷanh ́oc thể mô ̉êđ sưởi mấ nẫl nuah.”

Ngụy ôT Thận ̃ađ sớm nghe quen yấm lời nói póhng đãng của ,y cực ̀yk kiên nâh̃n đợi Pơưhng maS nói nếđ cyuhện nihgêm túc.

“Sắp cuối ỳk riồ.” Khóe iôm Pơưhng maS vẫn yud ìrt ụn cười nhàn nạht: “Anh óc ý tởưng ̀ig kgnôh?”

Ngụy ôT Tậhn: “uhTận theo ựt nnêih.”

ụN cười aủc Pơưhng maS dần lạnh nắgt: “nôhKg, tính hna kôhng chịu na pậhn, thế gơíi hna coḥn kêỉu ̀ig c̃ung tấr tấm ntế.”

G̣oing Ngụy ôT Thận trầm xńôug: “Tôi ̃es kôhng lấy t́inh ṃang ar đàu.”

Pơưhng maS nẫv kôhng nit iờl ión nah̉m nhí của h́ăn: “êiĐ̉m ́ôs nêiḥm ̣uv hàng nag̀y của ́yk chủ ́oc ḥan, ohc nên ́ôs ḷơưng thế gơíi uầđ tiên óc ểht coḥn ̃es kôhng nêih̀u ĺăm, iôt đoán tấr óc ểht hna ẽs chọn ếht giới cuối cgnù.”

Ngụy ôT Tậhn: “Là g̀i?”

Pơưhng Sam: “oĐán xme.”

”…“

Pơưhng maS đổi sang mâ tahnh máy ḿoc: “êyuQ̀n hạn kôhng đủ, kôhng ểht tiết ộl tưrớc tôhng nit ục tểh.”

Ngụy ôT Thận c̃ung kôhng nhgĩ ̀al y ́ôc ́y làm khó mình àm hiểu rằng nảb thân phải tỉnh táo.

Nyugên cắt aủc Pơưhng maS tấr nơđ gảin: ́oC thể tùy têịn song kôhng được áuq mức.

“Mua hiệu sách iốđ diện tờưrng cọh đi.”

iớV ựs ổhp biến aủc sách điện ửt ngày nay, việc nồt iạt aủc các hiệu sách gâíy ngày càng ởrt nên óhk khăn hơn. Pơưhng maS bảo hắn aum chắc chắn kôhng liên quan ̀ig nếđ iợl nậuhn.

óC“ liên quan nếđ ếht giới pắs nếđ à?”

Pơưhng maS mi lnặg, tộm cúl uas iớm nói: “Có lợi ohc ahn.”

gnÔ ủhc àl tộm nưgời tứd káoht, nốv làm nă thua lỗ, đang bôùn lại ́oc nơưg̀i đến h̉oi. Toh̉a tâuḥn xong giá ̉ac ìht cêyuh̉n ṇơưhng luôn ngay nag̀y môh đó.

Nug̣y ôT Tâḥn kêỉm êk iọm ứht torng aửc hàng àv pắs pếx iạl các qyuển scáh.

Pơưhng maS ǵôing ưhn một lão già tán rợưu, nab ngày mầc chai rơựu nôg̀i trên ghế x́ich ,uđ tỉhnh tảohng iạl liếc sang Nug̣y ôT Ṭâhn, lắc uầđ nhấp tộm ngụm rợưu: “ôŔi laọn ḿa ảnh c̃ơưng ćêh.”

Ngụy ôT Tâḥn tâh́y y cuhẩn ịb nôút nắp chai v̀ao, đang đ̣inh ngăn lại thì côuhng đêịn taoḥi bỗng vang lên, uas ihk bấm nâḥn đầu nêb aik nói tn̉ăhg: “aĐng làm g̀i?”

Ngụy ôT Tậhn: “aL̀m vệic. “

uầĐ nêb aik tyurền nếđ tếing cười nạho: ốB“ đang ở tnờưrg, nghe các giáo viên khác ión noc ãđ ̀êv ćach yâđ tộm tếing rìô.”

Ngụy ôT Ṭâhn: “iHệu sách hnÁ Dơưng iốđ dnệi.”

ióN xong tắt điện tạohi.

Pơưhng maS nòc đang cắl ưl trên ếhg xích ,uđ Ngụy ôT Thận iđ tới: “Bố iôt pắs đńê.”

Pơưhng maS pậl cứt iởc iah khuy óa trên cǹug, vừa nih̀n ̃ađ bêít nẫv nòc ớhn iav diễn nơưg̀i tình ảl iơl của mǹih.

Ngụy ôT Ṭâhn: “Ông ýâ kôhng ̃êd ̣ib lừa đâu. Lúc nữa đ̀ưng nói linh thni.”

Pơưhng maS ỉhc nhìn chằm chằm vào chai ṛơưu, cúi đầu c̀ơưi.

ốB“ iôt ́oc một chai rơựu rất q́yu.” Nug̣y ôT Tâḥn ̣ud dỗ: “hCỉ cần cậu mi lṇăg, ihk nào ̀êv iôt ̃es tôṛm ohc cụâ.”

hnÁ tắm Pơưhng maS sáng ưhn sao, nih̀n ̀am chói mắt.

Nưhng vừa đơực tộm phút ̃ađ óc uấd hiệu iổđ :ý “ôṂt ữhc c̃ung kôhng đơực nói à?”

Ngụy ôT Thận cười nạht: “ôhKng ểht vượt áuq mười cữh.”

ùD oas vẫn pah̉i cah̀o h̉oi, mơừi ữhc ̀al ̉uđ rồi.

Pơưhng maS chớp mắt: “cợưĐ.”

Ngụy ôT Thận nẫv mảc thấy kôhng nêy tâm, nghĩ tộm tál rồi ổb snug: “ũCng kôhng đơực làm mấy đ̣ông tác ưd tàưh.”

Tưrớc ihk ốb ẹm hắn quay về, Pơưhng maS ̃ađ haòn taòn chìm mắđ torng iav diễn nơưg̀i tình ảl lơi, tỉhnh tảohng iạl nah́y ḿăt, nôh gió với hắn suốt một tơh̀i gian dài làm hắn cực ỳk uađ đ̀âu.

“cợưĐ.” Pơưhng maS đồng ý tấr nahnh gọn, nòc chủ đ̣ông cất chai rơựu iđ uas ́ođ giả ̀ơv iôl một qêyủn śach ̀ưt trên ̣êk x́ôung ̉êđ đ̣oc.

ỉhC ćach óc một noc đ̀ơưng nên chưa đầy măn puh́t uas b́ong d́ang Nug̣y Dêịp ̃ađ xâút hêịn torng hêịu śach Ánh Dnơưg.

gnÔ nhìn xung qnauh: “Con làm ìg ở đyâ?”

“Làm tmêh.”

Koh́e ṃêing Ngụy Diệp giật gậit, uầđ tiên àl giáo vêin, uas àl quán àc phê, nếđ ờig iạl àl hiệu scáh.

máĐ nưgời ẻrt tuổi đang phấn uấđ torng t̀ahnh phố aik ợs àl cũng kôhng “ihc̣u koh́” nếđ ṿây.

Ngụy ôT Thận kôhng ểđ ý nếđ nghi ờgn torng tắm ông, g̣oing đêịu ôv cùng b̀inh tñih: “365 nhgề, noc môún thử mex nhgề nào phù hợp với m̀inh hnơ.”

nàB ềv nảb lĩnh nói dối kôhng cơh́p ḿăt, bọn ̣oh ia c̃ung kôhng kém nơh .ia

Nehg̣n iờl xnog, Nug̣y Dêịp nahnh ćohng chú ́y đến Pơưhng maS đang lặng ẽl nôg̀i một bên, aừv nghĩ yâđ ̀al nơưg̀i uêy của noc trai mnìh, ánh mắt gnô lập tức ởrt nên u .má

nốB tắm nhìn nhau torng giây ĺat, Pơưhng maS đột nihên dựa vào nưgời Nug̣y ôT Ṭâhn: “ahĆu ̣oh Pgnơưh.”

Nhà ̣oh Pơưhng iớv nhà ̣oh Nug̣y ̀al đối thủ của nahu, Nug̣y Dêịp ôv tưh́c nhgĩ r̀ăng y ̀al nơưg̀i àhn nêb .óđ

noC trai uêy ̉ek tuh̀?

tấB nãm àl ứht yếu, song Ngụy Diệp c̃ung cảm tâh́y b̀inh tǹơưhg, t́inh ćach của Nug̣y ôT Tâḥn ̀am chịu tìm một têỉu ưht khuê các rồi nêy n̉ô śông auq nag̀y mới đúng àl kihến gnô tâh́y ỳk .ạl

Ngụy ôT Thận biết Ngụy Diệp hiểu lầm, đang đ̣inh giải tíhch ìht Pơưhng maS iạl ởm mnệig: “ôhKng phải àhn ọh Pgnơưh.”

Torng lời nói nẫl ánh mắt nih̀n Nug̣y ôT Tâḥn aựt ưhn đang ńoi, ểk ̀ưt ihk uêy h́ăn, y ̃ađ kôhng còn liên quan đến nhà ̣oh Pơưhng ñưa.

Ngụy Diệp chế gễiu: “oH́a ar ̀al dêĩn Rmoeo ̀av Jteilu.”

uaS ,óđ quay uầđ iờr .iđ

Pơưhng maS vươn iah ngón yat dựng trên đ̀âu, ǵôing ưhn iôđ iat toh̉: “oC̀n hẳn iah cữh.”

Ngụy ôT Thận gơíi hạn ohc y mơừi chữ, vẫn còn .ưd

Ngụy ôT Tâḥn ẽhk tíh oàv tộm hơi, kôhng ión ,ìg lẳng lặng túr qyuển “iKnh P̣âht” trên ệk ar đọc.

“Đọc oạĐ cứĐ Kinh tíhch pợh hnơ.” Pơưhng Sam: “Sau này iôt ́oc thể thêm một mục nữa trên b̉ang tôhng tin, bêịt danh ̀al Roemo.”

oàN ờgn Ngụy ôT Thận đang cọđ sách tộđ nihên vươn yat ềv phía ,y ̉ơn ̣un cơừi tấr iỗđ dịu dǹag, g̣oing đọc ơht târ̀m ḿâ ôv cnùg: “iluJet đ́ang uêy nâh́t trên đ̀ơi! Hãy đến yâđ với anh, hna ̃es aưđ me iđ năǵm b̀inh minh rồi ćuhng m̀inh c̀ung nhau caḥy trên ćanh đ̀ông néh.”

Pơưhng maS s̃ưng sờ, chỉ cảm tâh́y chỗ rơựu y úông nab nãy yâb giờ đang iôs tar̀o ̃ưd dội torng ̣ad d̀ay.

Ngụy ôT Thận cũng kôhng áhk nơh ̀al bao, vốn ̀al nơưg̀i ḷanh l̀ung t́i ńoi, yâb giờ ̣ưt nihên lại đọc ơht tǹih, tình tạrng aủc nắh cẳhng khác Pơưhng maS chút nào.

hnÁ tắm nađ nex giữa kôhng tnurg, iah nêb đạt đơực ̣ưs đ̀ông tâuḥn cnuhg… bôung aht ohc mǹih, cũng bôung aht ohc nahu.

uâC cyuhện ̀êv Rmoeo ̀av Jiluet đến yâđ àl kết t́uhc. Nug̣y ôT Tâḥn treo một tấm ḷich torng hêịu sćah, ̀yk iht côúi ̀yk nag̀y c̀ang đến gần nên ḷơưng học sinh nếđ aum sách tham kah̉o cũng ngày càng nềihu.

cọH sinh pớl aB vừa tôrng tâh́y Nug̣y ôT Tâḥn ãđ lập tức môún cưh̉i m̀â lên. ́oC bêít cái ̀ig gọi ̀al mâ hồn kôhng nat kôhng ?ảh Ćihnh ̀al yâđ ǹay!

“âhT̀y Ṇugy, oas tâh̀y lại ̉ơ torng hêịu shća?”

Ngụy ôT Thận cười cờưi, nhìn qêyủn ̀êđ tham kah̉o cậu học sinh aik mua, ión yầđ nẩ :ý “ôhKng tệ, rất chăm c̉ih.”

uaS ihk được khen nợgi, máđ cọh sinh ỉhc mảc thấy mit m̀inh nur lên, kôhng pah̉i ḱich đ̣ông ̀am ̀al ̣ơs h̃ai. C̉ăhng ̃el Nug̣y ôT Tâḥn tới yâđ làm vêịc chỉ ̉êđ mex bọn ̣oh ́oc aum sách tham khảo ̀êv ểđ yàc ềđ yah kôhng ?ảh

yuS nhgĩ haong đờưng kôhng nừgng xuất hiện torng đầu, bơức chân tơưŕc ihk rời iđ c̃ung nur lẩy b̉ây.

́oC một nơưg̀i tâh̀y ća am ưhn ṿây, kôhng môún nhà m̀inh ̣ib phá sản thì pah̉i lêìu ṃang ̀am ḥoc.

Pơưhng maS đ̀ông cảm nih̀n b́ong d́ang đám học sinh rời ,iđ nưhng cẳhng oab uâl uas cuh́t tơưhng xót côúi c̀ung c̃ung bêín ḿât: “hCăm chỉ ưhn ṿây, căh́c ộđ śơưng cuối c̀ung của hna ̃es kôhng tṕâh.”

yuT với đêìu kêịn của nhà ̣oh Nug̣y tưh̀a sức cung cấp nêih̀u tài nyugên nưhng torng vêịc gaío dục lại cực ̀yk nihgêm ḱăhc. ̀iV thế Nug̣y ôT Tâḥn c̃ung kôhng mềm l̀ong với máđ ỷuq ỏhn ǹay, t̉ihnh t̉aohng c̃ung ̃es ̀uh dọa một ćuht: iH“ ṿong kôhng pah̉i nêiḥt t̀inh nâh́t tìơh.”

uaS ihk hoàn tàhnh nihệm ,ụv hắn ̃es kôhng têíp tục công vêịc g̉aing dạy ñưa.

Pơưhng Sam: “óĐng aửc tưrớc iđ rồi iôt dẫn hna ar naog̀i kêím giá trị ̉av mṭă.”

Ngụy ôT Tâḥn nih̀n tấm ḷich lắc đ̀âu: “oC̀n ́oc mấy ǹagy, ẽs kôhng óc cát dụng yấm đuâ.”

Thầm nghĩ nẫv àl tí giày òv nhau thì tốt hơn.

Ngày 2 táhng 7 ỳk iht tếk túhc, tếk ảuq ̃es đơực công ́ôb vào nag̀y .5

Tàhnh tích pớl aB tộđ nihên tăng vọt, nưhng cách uư út nẫv nòc ax lắm, ùd oas tưrớc aik hổng áuq nihều kiến thức nên kôhng thể một sớm một cêih̀u ̀al ́oc thể ̀ub lại đ̣ơưc.

C̀ung nag̀y đó, ̣êh t́ôhng aưđ ar tếk táon: Điểm sńơưg: ;08 Giá trị ̉av ṃăt: .95

Pơưhng maS nih̀n xong tức đến mức ngay ảc rượu cũng kôhng nuốt nổi: “59? Chỉ cần ́ôc ǵăng một cuh́t ̀al xnog! uêK còn ́oc mấy nag̀y ̃es kôhng óc cát dụng yấm đâu, kôhng môún ar naog̀i kêím giá trị ̉av ṃăt. Giờ thì yah r̀ôi, TÊIH́U – MỘT – Đ!M̉ÊI!”

Ngụy ôT Tâḥn iúc ​ầđ​u, mảc thấy chột ạd khác tnờưhg.

ióN tẳhng ,ar ̀ưt nhỏ nếđ nớl hắn luôn ̀êv ńâht, giờ nih̀n ́ôs 95 aik c̃ung tâh́y óc chút iốb rối.

Tâḥt ar c̃ung kôhng thể t́arch Nug̣y ôT Tâḥn đ̣ơưc, ia bảo aig cảnh àhn nắh áuq tốt. yuT cũng ãđ trải auq sóng ot óig nớl nưhng vẫn luôn tâuḥn bôùn xuôi goí. Ñưhng ́yk chủ kah́c b̀inh t̀ơưhng chưa cần làm ̀ig ̃ađ ́oc 06 điểm giá trị ̉av mặt r̀ôi, còn hắn àl bắt đầu ̀ưt ́ôs .0

“Lần này iôt ̃es ởm aửc uas ohc anh, XXX iôt nẫd tắd tơưŕc đây, yut nơưg̀i at c̃ung ̀al nơưg̀i mới nưhng lúc ́ođ giá trị ̉av mặt t́i nâh́t c̃ung đơực ,07 nòc hna ếht yàn ̃or r̀ang ̀al đang phá hỏng danh t́êing của tiô!”

Ngụy ôT Thận àl nưgời làm nihệm ̣uv đầu tiên ̀am ́oc điểm śơưng oac ńâht, nưhng c̃ung ̀al nơưg̀i ́oc giá trị ̉av mặt tâh́p ńâht.

“Ký chủ nơưg̀i at pâh́n đấu ưhn thế ǹao, ̀iv oas nơưg̀i kah́c iạl ́oc thể lấy đơực ,08 09 tâḥm chí ̀al đêỉm tối ,ađ nòc hna ngay ̉ac tiêu câuh̉n c̃ung kôhng đạt đc̣ơư!” Pơưhng maS ćôhng nṇah: “ơưĐ̣c dạy ̃ôd ưhn nahu, hna ́oc t̀ưng yus nhgĩ ̀iv oas m̀inh lại kém nơưg̀i at thế kôhng h̉a?”

Ngụy ôT Thận cẩn tâḥn ĺăng nhge, torng lúc ôv t̀inh liếc tâh́y một phụ hyunh đang ḿăng noc m̀inh làm bài iht kôhng tốt nogài đờưn, ̉ev mặt c̀ung động cát gốing hệt Pơưhng Sam.

ừT tưrớc nếđ yan nắh uềđ àl noc àhn nưgời at được nhắc tới, chưa từng nghĩ ẽs óc tộm ngày iạl ̣ib ḿăng ̀iv kôhng tạđ tiêu cuhẩn ếht này.

mảC giác này…

ôV cùng ìk dệiu!

Hết chương 8

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha