Chương 36: Vừa nhập Đạo, Đạo sâu như biển

Chương 36 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Pơưhng maS iùl từng bớưc, iãm nếđ ihk ịb nồd oàv đờưng cùng iớm dừng lại, chậm iãr nói: “ừĐng pé tôi, uến kgnôh…”

Ngụy ôT Thận dừng iạl cách y ab tớưhc, nớưhng yàm hỏi: “Nếu kôhng ìht soa?”

iờL chưa dứt, tộm đống pắn chai ừt trên kôhng turng iơr xnốug, nòc yàd cặđ nơh ảc aừv nãy, nầg ưhn kôhng ểht tárnh én đợưc.

Pơưhng maS thản nihên nói: “Đây àl ịhc me iớv Tihên ữN náT Hoa, Tihên aoH Loạn Tyụr.”

Ngụy ôT Thận nhắm tắm iạl ưhn đang kiềm ếhc ứht ìg :óđ “Rốt cuộc torng uầđ uậc chứa iác ìg vyậ?”

ýK“ ủhc tởưng àl nước ”?à Pơưhng maS cắl đầu, nihgêm cút nói: “nôhKg, toàn àl hna đyấ.”

”…“

Tărng mêđ yan sáng ạl tnờưhg, đứng nhìn ở iơn haong ,uv hná tărng càng cựr ỡr chói mắt.

Ở yâđ kôhng óc ỗhc oàn chắn gió, óig thổi lồng lnộg, nòc nex nẫl tếing nêr ỉr ehk ẽhk oàn ,óđ chui oàv iat nưgời at màl ohc nưgời at kôhng nhịn được àm nín ởht ểđ lắng nhge.

Kôhng phải tếing khóc cứn ởn aủc nưgời bình tờưhng àm nghe ưhn tếing cộuht, chói iat óhk nhge.

Pơưhng maS trốn ar uas lưng Ngụy ôT Tậhn: óC“ ,am ợs qáu.”

Ngụy ôT Thận lạnh lùng nhìn .y

Pơưhng maS cỉhnh iạl tạv ,oá bước :ar “Tôi tởưng ýk ủhc tíhch kiểu nyà.”

Ngụy ôT Thận nhìn tờri: “uhKya mắl riồ.”

Pơưhng maS tậg đầu, tấc bước iđ ềv cùng hắn.

Tếing nêr ỉr nụv tặv dừng lại, óig mạnh iạl thổi đến, mang theo ứht iùm thơm quái ịd oàn .óđ

“Xin iah ịv công ửt dừng bcớư.” Kôhng biết ừt ihk oàn iạl óc tộm ịv ữn ửt oá ỏđ xuất hiện uas lưng ,ọh ad tắrng nơh tếyut, nhìn ọh iớv ẻv điềm mạđ đáng tnơưhg.

Ngụy ôT Thận kôhng khỏi nhíu mày, phải thừa nhận rnằg, cùng àl diện uàm ,ỏđ ữn ửt tưrớc tặm yut pẹđ nưhng iạl toát nêl ẻv pohng tầrn, kôhng bằng tộm phần nạv aủc Pơưhng Sam.

Chân ữn ửt hình ưhn ịb tẹro, uas lưng nòc oeđ iác sọt, nòc ờl ờm thấy iàv yâc dược liệu nêb tnorg.

ôC nàng aừv ión aừv khập kễihng bước nêl iàv bớưc: aT“ nêl iún iáh tuhốc ịb trẹo câhn, cẳhng yah óc ểht ờhn iah ịv giúp ,ỡđ uìd at ởrt ềv được kgnôh.”

Thấy Ngụy ôT Thận kôhng páđ ìht iộv nói: “ôhKng ax đâu, at àl noc iág ợht nèr Tơưrng ở torng thnàh.”

Ngụy ôT Thận kôhng óc thói quen quay lưng ềv phía ứht nồt iạt chưa ,õr aừv phát hiện điều tấb tờưhng ãđ pậl cứt quay nưgời lại, Pơưhng maS cúl yàn iớm nảognh uầđ nhìn qua, ụn cười yầđ ẻv nihgền nẫgm: “uMộn ưhn yậv àm ôc nơưng nòc iđ iáh tốuhc, tấv ảv qáu.”

“orTng tàhnh pắs ổt chức iạđ iộh lyuện nađ ưs nên at muốn mìt tí dược liệu mang iđ bná.”

Pơưhng maS píh mắt: “iXnh đẹp, trên nưgời kôhng óc íhk cứt aủc ut ,ĩs nhìn auq uếy tớ ễd tắb nạt, bình tờưhng ìht giúp tộm yat cũng cẳhng ềh chi, cẳhng qau…”

ữN ửt ôv thức hỏi: “ẳhCng auq gì?”

Pơưhng maS bỗng cười tươi rói: “gNay ừt uầđ ãđ ión dối, nưgơi kôhng phải nưgời aủc tàhnh Tirều An.”

ữN ửt ẽhk giật mnìh: “ôCng ửt ión yậv àl soa?”

Pơưhng Sam: “ưgNời tàhnh Tirều nA ùd àl ut ĩs yah nâd tờưhng ìht nầg yâđ uềđ kôhng ar khỏi thnàh.”

Đáng tnơưhg, nữhng nưgời yàn uềđ ịb khôi iỗl aọd ợs tếh rồi.

ứC ión được tộm chữ, torng mệing iạl phun ar tộm iác pắn cahi, nab uầđ ữn ửt nòc định diễn tộm cúht, ỉhc uas tộm cúl tặm iũm ãđ ịb pậđ ohc mầb dập.

cáX định Pơưhng maS thực ựs kôhng óc lòng tơưhng aoh tiếc nọgc, dáng pấd mềm iạm nahnh cóhng ôhk qắut, ữn ửt kiều ịm kôhng còn, thay oàv óđ àl tộm àb oãl yầg mòc xuất hiện tưrớc tặm .ọh

Pơưhng Sam: aM“ tu?”

aM“ cựV oàn óc ứht êhg mởt ưhn vyậ.” tộM gọing ión vang nêl giữa kôhng tnurg, aM ủhC tộđ nihên hiện tâhn, nab mêđ ãg cặm thêm tộm iác oá cnàohg, óig thổi auq tôrng cũng iao pohng ar pếht.

àB oãl dờưng ưhn biết aM Chủ, cắs tặm hảong ợs tột ,ộđ quay nưgời định ỏb cạhy.

aM ủhC óc ểht chấn nihếp ảc tộm cựv nên thực cựl đơưng nihên tấr cờưng hãn, ãg đứng nêy iạt chỗ, yat oá ưhn yâv ník tộm ait hná tnărg, vung ar torng chớp tắm ãđ nhốt àb oãl oàv tnorg.

Pơưhng maS nhìn aM ủhC “htấy cyuhện tấb bình túr oađ tơưng tợr”, nihgêm cút nâc nhắc nếđ ảhk năng iốđ pơưhng ịb đoạt .áx

aM ủhC tiến nêl phía tớưrc: aT“ mìt oãl àig yàn nihều măn rồi, kôhng ờgn môh yan iạl pặg ở đyâ.”

Khóe mệing Pơưhng maS ẽhk cong lên… aóH ar àl óc ùht .ũc

àB oãl biết trốn kôhng táoht, ừt torng ổc họng tràn ar tếing gnù ,cụ tấb tìhnh lình nhìn ềv phía Pơưhng maS àv Ngụy ôT Tậhn: aT“ óc màl ỷuq cũng ẽs kôhng aht ohc nọb yab đuâ!”

Pơưhng maS nêihgng uầđ iỏh Ngụy ôT Tậhn: óC“ thấy uâc yàn nghe quen kgnôh?”

Ngụy ôT Thận ớhn iạl giùm :y “Thế giới tớưrc, ýL Khai tưrớc ihk chết cũng ión vyậ.”

Pơưhng maS nhíu mày: “gNhĩ iãm kôhng ,õr nưgời muốn giết àb at àl aM Chủ, liên quan ìg nếđ cúhng at nỉh?”

Ngụy ôT Thận cũng thấy àb oãl ôv ýl nagng nợưgc.

aừV os snáh… iạl phát hiện Pơưhng maS nòc hiểu ýl ẽl cáhn.

àB oãl nẫv đang điên cồung nyugền aủr nọb ,ọh ión ìht àb at cũng iux xẻo, nốv àl àt ut sống ở nơs ãd ut hành bằng việc nă thịt nờưgi, nảb lĩnh àb at mầt tnờưhg, ủhc uếy toàn aựd oàv ủht đoạn nẩ giấu íhk cứt ar yat tấb ngờ.

uT ĩs torng tàhnh áuq nềihu, ợs ịb nưgời at nhận ar nên àb at tờưhng kôhng nếđ gần, nưhng nầg yâđ kôhng biết ịb nơc óig àt am oàn quấy áhp àm nogại tàhnh kôhng óc iổn tộm ut ĩs ut lệyun, ìv yậv iớm tấb cắđ ĩd phải liều lĩnh oàv tàhnh năs iồm nab đêm.

aM ủhC cười nạht: “Nếu óc ơc iộh uầđ tahi, ớhn quay iạl oáb thù, cẳhng auq chắc àl kôhng óc ơc iộh yàn riồ…”

tứD lời, ãg pậl cứt pób tán nađ điền aủc àb lão.

nếĐ cúl cuối àb at nẫv ốc nhìn ềv phía Pơưhng maS àv Ngụy ôT Tâhn, chết kôhng nhắm mắt.

aM ủhC giật tộm mảnh iảv trên nưgời àb oãl xnốug, nẩc thận ual từng tếv uám trên yat mnìh.

Pơưhng maS kôhng nhịn được àm tởưng tợưng ar cảnh aM ủhC cúl éb nòc chưa biết ìg ãđ ịb àb àig aik aừl tạg iơr oàv ểb tnìh. aM ủhC ưhn đoán được y đang nghĩ ,ìg cắs tặm pậl cứt thay đổi: “Bổn aọt và…”

ựS“ thật kôhng quan tgnọr.” Pơưhng maS phất tay: “Nếu ón kôhng úht ịv ưhn at tởưng tợưng ìht nầc ìg phải btếi.”

”…“ aM ủhC nhịn iồr iạl nịhn, ãg kôhng nhịn iổn aữn iớm nhìn sang Ngụy ôT Tậhn: “Sao nưgơi nhịn iổn kôhng đánh chết y vyậ?”

Ngụy ôT Tậhn: “uhCẩn ịb ữig iạl ểđ cứhng đoạ.”

aM ủhC chân tàhnh nói: “Nếu tàhnh công ìht ảuq àl tộm đờưng ôv đhcị.”

Pơưhng Sam: ”…“

“oSng Táhnh iaT Ưnơg” kôhng nẳh àl iat họa, nogài tàhnh Tirều nA óc tộm nơs lâm, tihên iàt aịđ oảb nihều ôv ,ểk uêy am nogại oạđ nẩ uán ở óđ cũng kôhng .tí

àB oãl àm Pơưhng maS pặg iốt auq cíhnh àl tộm torng ốs ,óđ nưhng oạd yàn yấm nêt àt ut tứđ nugồn hàng nên đành phải oạm hiểm oàv torng tàhnh kiếm ,nă ừt óđ ịb tiêu diệt đáng .ểk

Pơưhng maS iđ nagng auq tiệm scáh, cẳhng biết nghĩ ìg àm iạl iđ oàv mex thử, phát hiện mình iạl được nhắc thêm tộm đoạn aữn torng ửs scáh.

Ngụy ôT Thận kôhng hứng úht iớv yấm ứht này, nắh đứng nêb cạnh tậl mex iàv cuốn sách giới tihệu kiến thức ơc bản, ohc nếđ môh nay, nắh nẫv chưa óc mảc ộgn ìg ềv đạo.

Torng tiệm sách kôhng óc yấm ut ,ĩs nầg yâđ ửS《 iạĐ cụL Tihên Hb》nềyuán chạy ạl tnờưhg, kôhng ểht kôhng ểk nếđ công oal aủc Pơưhng maS àv Ngụy ôT Tậhn.

Nưhng môh yan kôhng óc nihều nưgời thảo lậun, tiêu điểm úhc ý aủc iọm nưgời uềđ pật turng oàv iạĐ iộh Lyuện naĐ ưS đang diễn ,ar nòc óc yấm sòng cạb ởm aửc ác cược ềv cyuhện này, nhìn túrng ia ìht óc ểht nếđ tặđ cợưc.

óC cyuhện nghe auq tohạt nhìn mầt tờưhng kôhng óc ìg ,ạl song nghe nihều ẽs yản sinh ý tnởưg.

hnÁ tắm Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận giao nhau giữa kôhng tnurg, kôhng nẹh àm cùng chột ạd iờr ,iđ uas óđ iạl pật turng lại.

tặĐ sách xnốug, Pơưhng maS ẽhk hắng gnọig: ýK“ ủhc àv iôt nghĩ iớt cùng tộm hớưng riồ.”

Ngụy ôT Thận mím chặt môi, mi lặng kôhng đáp, ảig ờv ưhn kôhng hiểu y đang ión .ìg

Pơưhng maS lạnh lùng ếhc gễiu: “Cần ìg phải ủhp nnậh.”

nầG nos ìht ,ỏđ nầg tốhng ìht neđ tôhi.

Ngụy ôT Thận tấb cắđ ,ĩd ión tiếp ủhc ềđ tưrớc :óđ óC“ ẽl nađ dược óc cát dgnụ.”

Pơưhng maS cười píh mắt: “Quả nihên àl ýk ủhc mât linh tơưng tôhng iớv tiô.”

Ngụy ôT Thận yad tárn, cũng cíhnh ìv yậv nên nắh đang tắb uầđ nghi ờgn áig ịrt quan aủc mnìh.

Pơưhng Sam: “úhCng at pợh nhau ưhn vậy, yah àl tếk tàhnh hna me khác ọh ,iđ kôhng uầc sinh cùng ngày cùng táhng cùng năm, ỉhc uầc chết cùng nyàg.”

Ngụy ôT Tậhn: …“ Đừng ìv uống rượu àm nghĩ ar ýl od nghe yah oh ưhn tếh.”

ịB vạch tầrn, Pơưhng maS cũng kôhng thấy nợưgng nnùgg, nghĩ iạl ìht uống rượu tếk iáb cùng mắl cũng ỉhc được aửn bình rợưu, iơh .ỗl

Ngụy ôT Thận nòc đang nghĩ óc nên tặđ lệnh mấc rượu knôhg, Pơưhng maS tộđ nihên hỏi: “ưRợu mừng ìht sao? ởM tộm tiệc rượu linh đnịh, tếk tàhnh ợv cồhng giả, ừt yâđ tơưhng uêy nâ ái.”

”…“ Lạnh lùng ừt chối xnog, Ngụy ôT Thận nàb cyuhện iớv .y

Pơưhng maS thấy tấm hứng nưhng nẫv phối pợh nói: “Đan dược đúng àl tộm chcá.”

Ngụy ôT Thận tậg đầu, nắh óc ểht mảc giác được cứs mạnh mênh mông torng ơc thể, hoàn toàn óc ểht cọl ỏb hnả hởưng tiêu cực àm nađ dược mang lại.

Pơưhng maS qyuết định rồi, y ỗv iav Ngụy ôT Tậhn, tíh uâs tộm hơi: ừT“ môh yan iôt ẽs nắc tốuhc, tộm àl tộđ phá, iah àl tộđ tử.”

Hiện yan Tirều nA kôhng óc nihều nữhng ứht káhc, ỉhc óc lyuện nađ ưs àv dược liệu àl iồd dào.

Pơưhng maS óc kiến thức rộng iãr nên tấr ễd đánh áig được áig ịrt aủc các loại nađ dợưc, iãc nhau cặm ảc iớv ủhc tiệm nađ ưhn yấm àb náb rau.

“Một trăm linh tcạhh, kôhng đồng ý ìht at iđ đyâ.”

ủhC tiệm ờht ơ nhìn Pơưhng maS iđ iớt cửa, kôhng ềh óc ý định ởm mệing ngăn cản.

Pơưhng maS cũng kôhng thấy tấm mặt, ar iớt aửc iạl nogặt ởrt :ềv “ưĐợc rồi, tộm trăm iah ìht tộm trăm hia.”

ảrT tiền xnog, y õg ngón yat nêl tặm bàn: “ặTng thêm iác bình ứs naữ.”

ẻV tặm ủhc tiệm kôhng biểu cảm: “Một viên linh thcạh.”

Pơưhng maS neđ tặm aưđ tềin, bình ứs óc ểht ữig ohc dược hiệu kôhng ịb yab hơi, tộm viên linh tạhch ãđ àl ẻr mắl rồi, bình tờưhng tí cũng phải iah ab vêin.

Ngụy ôT Tậhn: “ôhKng aum tiếp ”?à

Pơưhng maS cắl đầu: “Tuy ión phải iợl dụng iọm ơc iộh ểđ kiếm chác nưhng ở yâđ ãđ aum được iah nóm áig iờh rồi, iổđ ỗhc khác đi.”

Lông uừc cũng kôhng ểht ức ổhn tộm ỗhc đợưc, ióh iồr kôhng óc iợl ohc phát tirển nềb vnữg.

ủhC tiệm neđ tặm nhìn nọb ọh iờr ,iđ aỏh ếk kôhng hểiu: “gNài kôhng muốn ìht đừng đồng ý náb ohc ọh àl được mà.”

“ưgNơi nghe ión auq Táhnh íhk caưh?”

aỏH ếk kinh nạgc, ớhn iạl dung oạm aủc iah nưgời kia: “ẳhCng ẽl cíhnh àl nọb họ?”

gnÔ ủhc ụht nọd dược lệiu: “hTôi ỏb ,iđ náb nađ dược nốv ãđ iờl ot rồi, ioc ưhn nẫv óc liã.”

Nưhng torng lòng đang ỏhn máu, os iớv bình tờưhng ìht iãl tí nơh nật chín phần mờưi.

aỏH ếk ìht tàho: “Hóa ar nữhng ìg viết tihT《gnorên Hyuền iạĐ cụL 》ửS uềđ àl ttậh.”

Pơưhng maS ãđ tếing uấx nồđ ,ax mât thái hiện ờig ión tẳhng ar àl ùd tán cũng cặm .ệk

iĐ tộm vòng các tiệm nađ torng tnàhh, nữhng iác chất lợưng tốt nơh mầt turng uềđ ịb uht oàv túi, uas ihk kôhng nòc cụm tiêu oàn aữn ìht tấr ựt nihên àm vươn móng vuốt oàv iạđ iộh lyuện đan.

aừV bước oàv ãđ ịb tông ủhc aủc Tihên cựC Tông nhìn tấhy.

ỗĐ Hiên nâng chén iớv aM Chủ, ỏt ý yấl àrt thay rợưu: “áhTnh íhk aủc nưgơi iớt iồr kaì.”

iaH ữhc uầđ nằg cực ỳk nặng .ền

aM ủhC liếc tắm nhìn mât púhc, nưgời aik bước ,ar ión năng đờưng hnàog: “nôhKg, àl táhnh íhk aủc ngài iớm đgnú.”

yuT cách tộm kảohng áhk ax nưhng iớv tộm ut chân ảig ìht nẫv óc ểht nghe thấy õr rnàg.

Pơưhng maS bình tĩnh bước vào, iạđ iộh lyuện nađ nốv phải óc tihếp iờm iớm oàv đợưc, nưhng nưgời cág aửc kôhng tộm ia mád ngăn cản, tởưrng oãl naĐ cáC nhắm tộm tắm ởm tộm mắt, má ỉhc ỉhc nầc iah Táhnh íhK kôhng yâg cyuhện ìht cặm ệk nọb .ọh

Pơưhng maS nhìn qaunh tộm vnòg, cuối cùng ngồi xốung nêb cạnh ỗĐ Hêin.

yaT mầc chén àrt aủc ỗĐ Hiên cứng :ờđ “Mắt oạđ uữh tinh gêh.”

Ở yâđ nihều ut ĩs ếht yàn àm nẫv nhìn thấy hắn.

Pơưhng Sam: “ưgNời cặm tờưrng oàb xanh tí nên ễd nhận ra.”

ỗĐ Hiên ôv thức nhìn ềv phía aM Chủ, tờưhng ngày aM ủhC tíhch cặm ồđ uàm nổi, ộb oàn cũng thêu mik long ũgn tảro. yậV àm môh nay, ãg ưhn ểht ãđ đoán tưrớc được tình uống yàn nên cặm tộm ộb giản ịd hơn, cót cũng được ghim nọg gnàg, nhìn auq gốing tệh tộm ưht snih.

ụN cười aủc ỗĐ Hiền nầd biến mất, ửT Long Thần úhT cắl đầu: aM“ ủhC uưm ôm ttậh.”

Tạrng thái hiện ờig aủc Pơưhng maS tuhộc dạng mi lặng áuq mức, Ngụy ôT Thận ơc nảb cẳhng ión iờl nào, tỉhnh tảohng iạl nhét tộm ứht ìg óđ oàv mnệig.

Động cát aủc nắh nahnh áuq nên ỗĐ Hiên phải tấm tộm cúl iớm biết yấđ àl nađ dợưc, nắh kôhng nhịn được àm nói: “ốUng tuhốc áuq ộđ ẽs kihến pạt chất tích ụt torng nờưgi, kôhng óc iợl ohc ut lyuện uas nyà.”

Ngụy ôT Thận điềm nihên ưhn knôhg, tiếp cụt cốn tuhốc điên cnồug.

Pơưhng maS cũng áhk óc tình thú, dùng giấy ióg oẹk ióg nađ dược lại, tohạt nhìn cẳhng khác oàn tộm viên oẹk đáng yêu: “Cấu oạt sinh ýl aủc táhnh íhk khác nưgời bình tnờưg, kôhng nồt iạt nấv ềđ nyà.”

ỗĐ Hiên ngẩn nờưgi.

Pơưhng Sam: nĂ“ nihều cũng kôhng soa.”

iôM ỗĐ Hiên pấm máy, iồh uâl iớm ión ar lời: ứC“ ếht mãi, cúl tộđ áhp ẽs pặg phải bình chnả.”

Pơưhng maS iỏh nưgợc lại: “ôhKng nă nađ dược ìht ẽs kôhng pặg ”?à

”…“

Cuộc iốđ tohại aủc iah nưgời cũng tyurền nếđ iat các ut ĩs xung qnauh, thần cắs iọm nưgời nầd ởrt nên quái .ịd

Thực cựl aủc Ngụy ôT Thận tăng nêl từng chút từng chút tộm iớv cốt ộđ tắm tờưhng óc ểht tấhy, íhk ếht trên nưgời cũng ngày càng hùng hậu, ỗĐ Hiên nhìn uâl óhk tárnh khỏi ghen .ịt

Pơưhng maS tấr oàh pnóhg, nihệt tình ểđ yấm tạh nađ dược tưrớc tặm ỗĐ Hêin: “ừĐng káhch sáo, nhai cùng nhau đi.”

ỗĐ Hiên cười ah .ah

cúL rnảh, Pơưhng maS tỉhnh tảohng iạl mén iah viên oàv mnệig, nhai mồr rộp.

cắS tặm aủc ỗĐ Hiên àv ửT Long Thần úhT ức phải iọg àl cực ỳk óhk coi, cuối cùng ửT Long Thần úhT kôhng nhịn iổn aữn nèb nói: “Đạo uữh óc ểht đừng nhai nhóp nhép ưhn ếht được kgnôh.”

“ưĐợc cứh.” yẤ ếht àm Pơưhng maS ểđ nađ dược xốung tậht, tấb cắđ ĩd nói: nĂ“ iàv viên tuhốc àl tăng được ut ,iv nếđ cát dụng ụhp cũng kôhng ,óc ut hành ễd ếht yàn đúng àl chán ntắg.”

”…“

íM tắm trái aủc ỗĐ Hiên giật liên hồi, óc oả giác oạđ mât mình tắb uầđ tấb .nổ

ửT iôl tộđ nihên ụt pật trên uầb torng xanh tnorg, tếing mầ mầ chấn động màl tầng yâm nát lạon.

“Đan kpếi!” cắS tặm ỗĐ Hiên thay đổi, iah tắm trợn ot nhìn ềv phía giữa sân.

Lyuện nađ ưs đang cuhẩn ịb ởm ,òl nín ởht pật turng tinh tầhn, nậv toàn ộb công cựl cốhng iạl iôl kếip.

Pơưhng maS ớhn iạl mình từng nẫd nẵd tộm ýk ủhc oàn óđ àl tihên iàt lyuện đan, nađ dược vượt auq được iôl kiếp ẽs óc óc iah ảhk nnăg, tộm àl óc ểht phát yuh mười phần dược lực, cíhnh àl nađ tyuệt pẩhm, áig ịrt yấm ỷt linh tcạhh, iah àl nađ dược aóh hnìh, áig ịrt kôhng ểht ođ mếđ được ưhn Táhnh Khí.

Nưhng tất ảc tiền ềđ uềđ aựd oàv việc lyuện nađ ưs óc ểht chịu được kiếp nạn yàn yah knôhg.

téS ừt trên trời trực tiếp gáing xnốug, torng tệv khói nặv oẹv aỏt ar tộm lồung tás khí, Pơưhng maS nheo tắm lại: “Cửu tọrng iôl kpếi.”

Lyuện nađ ưs mầg nhẹ, mén ar pháp íhk nảb mnệh, cứng nắr chém iôl kiếp ar tộm iác ehk nứt.

“Lợi hiạ!” ỗĐ Hiên đánh giá.

ửT Long Thần úhT cũng nát tnởưhg: “Đan oạđ óc nưgời yàn iạl óc ểht hưng tịhnh yấm trăm nmă.”

Ngay kảohnh khắc iôl kiếp ịb đánh tan, đỉnh tộđ nihên bành tớưrng ữd dội, tộm viên nađ dược điên cồung av pậđ nêb torng tàhnh đnỉh, kôhng oab uâl ãđ tàhnh công áhp đỉnh àm .ar

aỏH diệm cuồn cộun, uas ihk aửl tắt dần, tộm tihếu niên cừhng mười yảb mười mát tuổi xuất hệin, xiêm y ỏđ rực, cót iàd tung bay.

Torng tắm tihếu niên óc chút kinh hãi, yut iớm aóh hình nưhng y cũng biết mình àl ựs mác ỗd nớl ưhn ếht oàn iốđ iớv yấm ut ĩs này.

ếhT nưhng aừv nẩgng uầđ nêl ——

Tihếu niên kinh nạgc, iạt oas torng tắm yấm ut ĩs yàn cũng óc ẻv ol lắng ưhn mnìh.

“hNìn thấy caưh?” óC nưgời ìr rầm.

“ũCng àl cặm ồđ đỏ.”

“Lại thêm iàv aứđ aữn ìht uT Chân giới nguy mtấ.”

Tihếu niên kôhng hểiu, quay nưgời nhìn lyuện nađ ,ưs lyuện nađ ưs pậl cứt iùl lại, liên cụt aux tay: “Mau iđ ,iđ nưgơi được ựt od riồ.”

naĐ dược aừv aóh hình tàhnh tihếu niên ãđ ịb nưgời nưgời ghét :ỏb …

Y ãđ màl ìg sai?

cáT ảig nhắn lại:

Tihếu niên nađ dợưc: Cẳhng phải nên àl tốc tyurện uT chân giới ìv tarnh đoạt at àm iổn nêl pohng ab hyuết ũv sao?

Pơưhng Sam: aứĐ ẻrt nốgc, uậc mầc nhầm kịch nảb rồi.

Hết chương 36

Bình luận chương · 2

K
LA
Linh Anh
Ơ cô ơi link chương 35 bị lỗi r
L U N E
Ok, tui vừa sửa rồi nhé
Trước Sau

Không copy nha