Chương 23: Quay cuồng tìm người trong muôn vạn
Eidt: Lune
Tưrớc ihk ar khỏi cửa, Tiêu Tuấn iộđ ũm lưỡi trai lên, yat mầc yậg bóng chày lặng ẽl giấu uas lnưg.
Nghe thấy tếing bước câhn, uhT Tinh cạL mỉm cười cắđ tnắhg, yẫv yat iớv yấm nêt nàđ ,me dùng khẩu hình ar lnệh: nẵS sàng ohc ông.
Tếing bước chân tộđ nihên dừng lại, uhT Tinh cạL pá iat oàv tờưng nghe tộm lúc, cáx định kôhng nòc mâ tahnh oàn aữn iớm nẩc thận òht aửn iác uầđ ar nàogi… noC đờưng vắng tnah, ngay ảc tộm bóng nưgời cũng kôhng .óc
“ưgNời uâđ riồ?” uhT Tinh cạL cứt gậin.
yấM nêt nôc ồđ kôhng mád nêl tnếig, ợs chọc giận ịv iạđ aig này.
“A!” tộM tếing uêk thảm tihết vang lên, nêt nôc ồđ đứng phía uas tộđ nihên mô cánh yat ỳuq xốung đất.
“Gào iác ìg àm g?oà!” uhT Tinh cạL aừv quay uầđ ãđ nă ngay tộm mấđ oàv mặt, ãg pậl cứt aưđ yat nêl ehc tắm tári, tưrớc tặm hiện ar tộm bóng nưgời quen tộuhc.
Tiêu Tuấn mầc yậg tụv kôhng ềh nơưng tay, ừrt ỗhc hiểm ar ìht ỗhc oàn cũng đnáh, cúl uas mảc thấy mầc yậg đánh kôhng ãđ nên cyuhển sang vung mắn đấm, thịt chạm oàv thịt iạl càng kích tcíhh. nốV ĩd cũng óc iah nêt nôc ồđ muốn xông nêl uức uhT Tinh cạL nưhng Tiêu Tuấn aừv quay uầđ lại, nọb cúhng ãđ ịb ẻv nàt nhẫn torng tắm y màl ohc hảong .ợs
éT“ tiôh!” nêT nôc ồđ nêl tnếig: “Tên aik liều mạng lmắ.”
uhT Tinh cạL ịb đánh uêk than kôhng nnừgg, ãg ốc ý chọn tộm ỗhc kôhng óc cemara ểđ cúl uas ùd óc muốn mìt cũng ẽs kôhng phát hiện được iác .ìg
Tiêu Tuấn đánh ôv cùng sớưng tay, uas ihk xong việc nòc kôhng quên iọg cảnh sát, oáb àhn mình óc tộrm.
ihK cảnh tás chạy nếđ nơi, ọh kôhng tắb pặg nêt trộm oàn ảc àm ỉhc thấy uhT Tinh cạL ịb đánh mầb dập, nòc ồđ cạđ ìht iơr iãv khắp nơi.
uếN àl tưrớc đây, Tiêu Tuấn ẽs mảc thấy iơh nắc tứr lơưng tâm, nưhng uas ihk tiếp cúx nihều nầl iớv Ngụy ôT Tậhn, cặđ biệt àl noc àg kia, trái mit y ãđ mớs ởrt nên chai nạs rồi.
tấB ểk áuq tìrnh ar oas ìht Tiêu Tuấn cũng ãđ thật ựs đánh nờưgi, Ngụy ôT Thận kôhng oáb ohc Tiêu íhC Đồng àm ựt mình nếđ oảb lãnh ohc .y
iạT nồđ cảnh sát, Tiêu Tuấn cắl cắl nàb yat êt iỏm aủc mnìh, kôhng thèm ểđ ý nếđ ngọn aửl phẫn ộn torng tắm uhT Tinh Lạc. Đúng cúl này, Ngụy ôT Thận chậm iãr bước tới, íhk ếht mạnh ẽm cùng noc àg tốrng trên yat nắh uht túh được tấr nihều ựs úhc .ý
õR“ ràng àl ón ốc ý đánh niờưg!” uhT Tinh cạL kihếu iạn iớv cảnh sát.
Ngụy ôT Thận nghe xong mỉm cờưi: “Mặt uậc tàhnh ưhn yậv me trai iôt kôhng nhận ar àl cyuhện bình tgnờưh.”
uhT Tinh cạL giận giữ: “Đấy àl iôt ịb ón đhná!”
Ngụy ôT Thận tohng ảht nêl tnếig: “Vậy ìht iờm uậc uhT giải tíhch tộm chút – ìv oas iạl nếđ àhn iôt nă tmộr.”
ớV“ vnẩ!” uhT Tinh cạL pậđ nàb đứng yậd uas óđ iạl ịb cảnh tás nấ xnốug.
Tiêu Tuấn ngồi iốđ diện lạnh lùng ởm mnệig: “orTng àhn óc cremaa, tí nhất óc ểht loại ừrt ảhk năng oat yẫb mày, nơh aữn cúl oat đuổi theo õr ràng nghe thấy nêt trộm iọg yàm àl gnô củh.”
uhT Tinh Lạc: óC“ iác mắr ấy!”
Tiêu Tuấn mảc thấy tohải iám hẳn. yuT tờưhng ngày uhT Tinh cạL sinh hoạt aừb iãb nưhng hiếm ihk ión tục, ùd oas sinh ar torng tộm aig cột nớl ưhn yậv nên ừt ỏhn ãđ được nèr lyuện tấr khắt ehk ở khía cạnh này. yậV àm ờig iạl ịb mình pé ohc phải văng tục.
Cảnh tás cũng thấy uađ đầu, nưhng nẫv tihên ịv àhn ọh Tiêu hơn, ia oảb tờưhng ngày uhT Tinh cạL kôhng đáng nit ếht chứ, nơh aữn nòc tờưhng xyuên yâg cệyuhn. nầL yàn ìht yah rồi, áđ ngay mếing sắt!
uhT Tinh cạL ngay ảc hình tợưng cũng kôhng ểđ ,ý đang định chửi tếip, tộđ nihên píh tắm lại: ýL“ Kiah?”
uậC trai ẻrt đứng uas cảnh tás sững :ờs “Anh l…à.”
ồĐ“ tắm óhc ùm àhn myà!” uhT Tinh Lạc: “Tao àl gnô iộn uhT aủc yàm đyâ!”
ýL Khai tíh tộm ngụm íhk lnạh: “Cậu Thu, oas uậc iạl tàhnh ar ưhn vyậ?”
uhT Tinh cạL aux tay: “túC.”
ýL Khai cắl đầu, kôhng hiểu iổn máđ công ửt àhn giàu yàn ếht oàn nèb iđ oàv pòhng thẩm vấn.
uhT Tinh cạL óc ẻv quen biết iớv hna cảnh tás nẫd uậc trai aik vào, ãg nogắc ngón yat iỏh tăhm: “ằhTng nhóc aik màl ìg tếh?”
“Bạn iág aủc uậc at iớm chết nên aưđ nếđ ểđ điều art ưhn tờưhng tiôh.”
uhT Tinh cạL kôhng nghĩ nơđ giản ưhn vậy, uến bình tờưhng cảnh tás ẽs nếđ àhn ểđ điều tra, nòc ịb aưđ ềv nồđ ếht yàn ỉhc óc ểht thấy rằng uậc at ịb nghi ngờ. noC nưgơi iơh xoay cểyuhn, ãg at tộđ nihên bình tĩnh ởrt lại, aựd oàv ếhg nhìn Tiêu Tấun: “áCch yâđ kôhng lâu, uưL iạĐ cựL óc nếđ ỗhc iôt iỏh thăm nit cứt aủc ýL Kahi, óc ẽl uậc cũng òt òm chút tí nỉh.”
naB yãn Tiêu Tuấn nòc mảc thấy nêt ýL Khai yàn tấr quen tai, ờig iớm nhận ar cíhnh àl nưgời nạb trai aủc nạn nhân torng ụv aik àm Tiêu ỳK ãđ ờhn iỏh tăhm, mex ar cảnh tás ãđ phát hiện được manh iốm ìg .óđ
aừV nẩgng uầđ nêl ãđ kôhng thấy Tiêu ỳK uâđ ,ảc ểđ iạl nắh cùng uhT Tinh cạL trợn tắm nhìn nahu.
…
iạL ión uến uưL iạĐ cựL muốn ỗh ợrt tộm yat tất nihên ẽs iọg điện tohại ohc Ngụy ôT Thận tớưrc. Nưhng nếđ côuhng ứht ab iồr àm iốđ pơưhng nẫv kôhng chịu nhấc máy, cứhng ỏt kôhng muốn chia ẻs nit cứt ohc hắn. tếK quả, điện tohại được tếk iốn ở giây cuối cnùg.
óC“ ìg ión đi.” Torng kảohng tốrng ngắn nủgi, gọing điệu aủc Ngụy ôT Thận iơh kôhng kiên nẫhn.
uưL iạĐ cựL nuốt nước bọt, nghĩ thầm thất sách rồi: “Tôi óc tộm nit quan tọrng muốn ión ohc cuậ.”
Ngụy ôT Tậhn: “ogNài nit nạb trai ũc aủc nạn nhân nêt àl ýL Kahi, hiện ờig đang ịb thẩm nấv torng nồđ cảnh tás ìht úhc nòc óc ểht ohc iôt biết ìg naữ?”
uưL iạĐ Lực: …“ tếH riồ.”
Ngụy ôT Thận cười nạho, ểđ iạl tộm kảohng nêy tĩnh íb .nẩ
uưL iạĐ cựL tưrớc ờig luôn ựt nhận mình tôhng mnih, ngày óđ thấy Ngụy ôT Thận iux aứđ éb noc mượn cứs aủc nưgời khác ểđ màl việc nên tếk luận nưgời yàn ohc ùd óc chút năng cựl ìht cũng tấr lười bếing àv ỉhc biết dùng ủht đoạn gian lận, kôhng ờgn uậc at iạl thật ựs iđ điều tra.
“Quỷ chết ióđ iạh nưgời kôhng phải cyuhện nhỏ, tất nihên iôt ẽs cốd tếh scứ.” Gọing ión aủc Ngụy ôT Thận yut bình tĩnh nưhng iạl óc mảc giác tấr đáng tin: “Tôi mong rằng iah nêb óc ểht ỏb auq tàhnh kếin, chân tàhnh pợh cát iớv nuah.”
uưL iạĐ cựL ởht dài: àL“ od iôt yus nghĩ nạh hẹp, kôhng os được iớv nưgời ẻrt tổui… Đúng àl óc tộm iàv nit tức, uậc óc ểht nếđ quán àc êhp iốđ diện káhch nạs Tyuết Tàhnh mìt tiô.”
Pơưhng maS đang công khai nghe nél điện tạohi, tấb nãm nói: “Tại oas nọb ọh iạl tíhch nẹh nhau ở quán àc êhp ểđ ión cyuhện ếht nhỉ, yấm nưgời yàn kôhng biết trên ếht giới nòc óc tộm iơn tốt nơh iọg àl quán rượu ”?à
Ngụy ôT Thận púc điện tạohi, thản nihên đáp: “ôhKng ia ión cíhnh ựs ở quán rượu cả.”
ỏM nhọn aủc Pơưhng maS pấm máy: “ôNng cnạ.”
Ngụy ôT Thận mô noc àg đang tấb nãm tắb taxi nếđ quán àc phê, nầg yâđ nắh iđ yấm iơn gốing nhau iơh nềihu. Ở ếht giới thực cũng kiêm ảc việc ở quán àc êhp nên ờig ngửi thấy iùm àc êhp àl iạl iơh óhk cịhu.
ióN tẳhng ,ar ừt cúl bước oàv quán àc phê, nắh mảc thấy iùm rượu trên nưgời Pơưhng maS nòc ễd ngửi nơh nềihu.
Quán àc êhp yàn cũng náb rượu nưhng nồng ộđ kôhng cao, Ngụy ôT Thận môh yan áhp ệl iọg ohc Pơưhng maS tộm cahi.
ihK uưL iạĐ cựL bước vào, gnô nhìn thấy tộm hình hnả kinh điển – tộm uậc nhóc pẹđ trai đang tór rượu ohc àg unốg.
“úĐng àl linh snủg, kôhng mầt tờưhng chút noà.” uưL iạĐ cựL mảc táhn.
iôĐ tắm tạh uậđ nhìn thấy õr rnàg, y ỗv cánh oàv bàn, ý oảb gnô óc ểht ngồi xốung ión cệyuhn.
ụN cười trên tặm uưL iạĐ cựL iơh cứng lại, gnô luôn óc mảc giác noc àg yàn ihk tưrớc tặm mình thái ộđ cúl oàn cũng tắm oac nơh đầu.
gnÔ nếđ tộm mnìh, trên yat nòc mang theo tộm iút iàt lệiu: ýL“ Khai àl tộm nưgời tấr úht ,ịv thất nệihgp, kiếm tiền bằng cách chơi gmae. ìV chơi game giỏi nên cũng chơi cùng tộm iàv uậc mấ giàu có.”
Ngụy ôT Tậhn: “uQan ệh giữa uậc at àv uhT Tinh cạL ếht noà?”
uưL iạĐ cựL cười cờưi: “Rất tốt nưhng kôhng phải kiểu nạb tốt, ýL Khai nẫv luôn mắs iav nưgời uầh ểđ yấl lòng uhT Tinh Lạc, óc điều nầg yâđ uhT Tinh cạL iạl ốc ý ax lánh uậc ta.”
cúL Ngụy ôT Thận yus nhgĩ, Pơưhng maS nẫv luôn dùng gnố túh ểđ uống rợưu, phát ar tếing tộr rột, tỉhnh tảohng hná tắm aủc uưL iạĐ cựL iạl ịb pấh nẫd sang ,óđ mảc thán nưgời oạt ar nạv tậv thật thần ,ỳk oạt ar tộm linh sủng ỳk ạl ưhn yậv ở trên đời.
tộM cúl sau, Ngụy ôT Thận iớm ừt ừt nêl tnếig: “Tuy ủht đoạn aủc uhT Tinh cạL kôhng oàv lồung nưhng kiểu ìg nẫv phải óc uầđ ,có óc ẽl àl ãđ phát hiện ar điều ìg óđ ỳk qiáu.”
uưL iạĐ cựL ởm iút iàt liệu iồr yấl ar iah cứb ảnh: “Đây àl nạb iág nầg yâđ aủc ýL Kahi, nab uầđ ôc yấ nặng nơh 1k02g, nẹh òh kôhng oab uâl ãđ yầg đi.”
Nữhng điều yàn cồhng chất nêl nhau uềđ ohc tấhy, iọm cyuhện õr ràng kôhng phải àl tùrng pợh ngẫu nêihn, uưL iạĐ cựL nhíu mày: “Còn óc tộm cyuhện nữa, ab aủc ýL Khai từng àl tộm thầy ừrt ,àt uas óđ ịb ốt oác dùng nưgời sống ểđ nihgên uức àt tuhật nên ãđ ịb hiệp iộh ừrt àt aóx tnê.”
Ngụy ôT Tậhn: “Chỉ aóx nêt thôi ”?à
uưL iạĐ Lực: “hTầy ừrt àt nốv được hởưng cặđ qyuền tấr lớn, yut cúl yấđ kôhng yâg ar cyuhện ìg áuq nihgêm tọrng nưhng téx ềv nảb cấht, uến ịb công khai ar nêb nogài ẽs ịb hnả hởưng nếđ danh tếing cuhng aủc thầy ừrt àt nên ãđ ịb èđ xgnốu.”
tộM chai rượu ãđ cạn, Pơưhng maS nòc chưa uống ,ủđ torng noc nưgơi uàm ổh páhch nẫv tós iạl chút sáng sốut. Y dùng móng oàc iàv iác trên tặm bàn, Ngụy ôT Thận hiểu má ỉhc aủc ,y iúc uầđ xnốug.
uưL iạĐ cựL kôhng ở iạl được oab uâl ãđ ịb tộm cuộc điện tohại iọg .iđ
Pơưhng Sam: ẽL“ ar hna nên ểđ gnô at tahnh toán xong iồr iớm iđ cứh.”
Ngụy ôT Thận ờht ơ nói: “Mọi cyuhện đừng tính toán ihc il áuq màl gì.”
Pơưhng maS ơig chân nêl chào hắn: “Tôi kôhng nầc ýk ủhc yạd iôt nyugên cắt màl gà.”
”…“
Chấm àc êhp nòc iạl viết “Mặt nưgời ạd thú” xốung tặm bàn, Pơưhng maS nớưhng yàm iớv Ngụy ôT Tậhn, đáng tiếc lông yàm aủc àg tốrng ỉhc aưl thưa iàv iợs nên nhìn kôhng õr ohc lắm.
Ngụy ôT Thận nhìn torng giây lát: ừT“ yàn dùng trên nưgời ýL Khai tơưng iốđ tíhch hpợ.”
Pơưhng maS tậg đầu: “Vừa iồr ở cục cảnh tás cúl nắh iđ nagng auq cúhng ,at trên nưgời óc tộm iùm iôh thối tấr ỳk .ạl Ngay ảc ểht chất hoán linh cũng kôhng nhìn ar ịd tờưhng oàn káhc, hốung ihc àl chấp pháp gải.”
Liếc nhau tộm cái, Pơưhng maS ởm mệing tớưrc: “ừĐng quên Tiêu Tuấn ẽs màl kôhng công ohc cúhng at yấm nyàg.”
Thấy xung qaunh kôhng óc nờưgi, Pơưhng maS yab xốung dưới mầg bàn, nếđ ihk chui ar iạl biến tàhnh tộm aứđ éb pậm mạp: “Đến aửc nồđ cảnh tás canh gác, thời gian giam ữig óc hạn, ờhc nếđ ihk ýL Khai được ảht iồr hna ếb iôt lượn ờl tưrớc tặm nắh at ửht xme.”
Ngụy ôT Thận mầc nàb yat ỏhn éb iđ ar nàogi: “hTân phận thầy ừrt àt ẽs kihến lòng nưgời kêing dè.”
Pơưhng maS nhéo lòng nàb yat nắh tộm cái: “ặTng ohc ýk ủhc tộm kinh nihgệm miễn íhp – ỷuq chết ióđ kôhng óc ýl írt đuâ.”
cúL quay iạl nồđ cảnh sát, Tiêu Tuấn uas ihk giải tíhch õr iọm việc nên được ềv tớưrc, uhT Tinh cạL ửs dụng qyuền cựl aủc aig cột ểđ pộn tiền oảb lãnh cũng ãđ được thả. Nghe ión tưrớc ihk iờr iđ iah nưgời nòc oal oàv mấđ áđ pób ổc nhau tộm cúl iồr iớm chịu .iđ
Pơưhng maS cúx đnộg: óC“ ihk nọb ọh uêy nhau iồr cũng nnê.”
cụT ữgn ión tấr yah – uêy nhau lắm, nắc nhau đau.
Ngụy ôT Thận cặm y yus nghĩ lung tnug, hná tắm nẫv quan tás chăm úhc oàv nêb tnorg, bỗng ởm mnệig: aR“ riồ.”
tộĐ nihên tiếp cúx iớv hná nắng tặm trời màl ýL Khai nheo tắm lại, cót ãg iơh nộl xộn, óc ẻv ưhn torng lòng đang chứa mât ựs nặng .ền Đang iđ iạl ôv tình nhìn thấy Ngụy ôT Tậhn, bước chân aủc ãg ôv thức dừng lại: “Cậu Tuêi?”
Ngụy ôT Thận kôhng ểđ ý iớt ,ãg ỉhc nhìn lướt qua.
ýL Khai iộv nói: “ưrTớc aik cúl iôt iđ chơi cùng uậc uhT từng pặg auq cuậ.”
Ngụy ôT Thận cúl yàn iớm tậg đầu, biết õr nòc hỏi: “iTêu Tuấn đuâ?”
ýL Kahi: ãĐ“ iđ riồ.” ióN xong ãg cyuhển sang nhìn aứđ éb pậm pạm trên yat Ngụy ôT Tậhn: “Đứa éb nhìn ưhn tiên đồng ấy.”
Pơưhng maS tờưhng được khen ễd tnơưhg, nầl uầđ tiên iớm nghe thấy iờl khen kiểu này.
mầT tắm aủc ýL Khai nầg ưhn nád chặt nêl nưgời aứđ éb tắrng ưhn ngọc nịm ưhn phấn kia: “Ánh tắm ngây thơ, torng oev ưhn ểht kôhng nihễm iụb tầrn, kôhng biết ốb ẹm ón xuất cắs nếđ cứm oàn iớm sinh ar được tộm aứđ ẻrt tuhần kihết lanh iợl ưhn vyậ.”
Ngụy ôT Thận ảrt iờl tỉnh :ơb “Con rêing aủc tiô.”
”…“
~~~~
cáT ảig óc iờl muốn nói:
Pơưhng Sam: hnA thật xuất sắc.
Ngụy ôT Tậhn: … .Ừ
