Chương 39: Khai thác sáng tạo cái mới làm giàu

Chương 39 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Ngay ừt ngày uầđ tiên Pơưhng maS bước chân oàv àhn ọh Nụgy, nhóc oéb ãđ tếk ùht iớv y rồi, óc ểht ión àl iah nêb aừv nhìn nhau ãđ thấy ngứa mắt.

Thêm nữa, tưrớc óđ Pơưhng maS iđ tộm bước iạl cắl mông tộm iác nên đơưng nihên àl hná tắm aủc nhóc oéb ức ịb uht hút, kôhng phát hiện ar Ngụy ôT Thận cũng tấr bình tnờưhg.

uaS ihk ión ar cách giải mạch yus nghĩ aủc mnìh, nhóc oéb nhận ar biểu mảc aủc Ngụy ôT Thận cẳhng nữhng kôhng tốt nêl àm nòc nhìn mình bằng hná tắm thâm tầrm, màl ohc Ngụy ôT iùB lạnh ảc nờưgi.

“gNhe ión yâb giờ, bảng điểm aủc tộm ốs tờưrng iạđ cọh uềđ được iửg ềv nàh.”

Nhóc oéb tệh ưhn ịb tés đnáh: “hCỉ, ỉhc tộm iàv tờưrng tôhi, kôhng oab mồg tờưrng aủc hna me mhnì.”

Ngụy ôT Tậhn: “íTnh thời gian ìht torng kảohng iah ngày yàn ẽs óc đểim, hna ẽs oảb ốb ẹm ổt chức nă mừng ohc em.”

Nhóc oéb cắl uầđ nugầy nậugy, ìv àhn nầg nên bình tờưhng tí ihk uậc ềv ýk cút áx ,ở tờưhng xyuên laonh qaunh ở nhà, nếđ iỗn ốb ẹm nẫv chưa biết àl ãđ oàv ỳk nhgỉ, đồng nhgĩa iớv việc ỳk iht cuối ỳk ãđ tếk thúc cũng ịb ỏb qua.

àM măn nay, nhóc oéb chắc chắn ẽs ịb treo ổc trên iác yâc iạđ ụht Toán oac pấc này.

“nAh, hna tơưhng me nầl aữn viớ.” nàB yat mũm mĩm mắn yấl yat oá aủc Ngụy ôT Tậhn, ốc gắng ởm ot iôđ tắm píh aủc mnìh.

Ngụy ôT Thận thân tihết aox uầđ cậu: “Bảo tgnọr.”

tứD lời, nắh túđ iah yat oàv iút qầun, chậm iãr iđ nêl tnầg, cúl pắs nếđ uầđ uầc tahng ìht nogái uầđ nhìn táohng qua, hná tắm lạnh oẽl yầđ yu hếip.

”…“

ềV nếđ pnòhg, aừv nưgớc tắm nêl ãđ av phải hná tắm aủc Pơưhng Sam, cũng lạnh lùng àv aỉm iam ưhn vậy.

ãĐ“ ión oab nihêu nầl rồi, ýk ủhc phải quật khởi ừt nữhng nầl ịb ảv mtặ.” Pơưhng maS kaohnh yat liếc hắn: “Chứ kôhng phải gốing ưhn noc chim công kiêu ngạo iđ giẫm pạđ nòc àg iòc ưhn tếh.”

Ngụy ôT Thận ộl ẻv tặm quái .ịd

Pơưhng maS uađ lnòg: “Tôi màl việc aủc ệh tnốhg, nòc phải ol lắng ưhn ẹm àig nữa, ýk ủhc óc ểht tôhng mảc ohc ựs tấv ảv aủc iôt kgnôh?”

”…“

ừT ỏhn nếđ nớl chưa từng ịb ốb ẹm ếhc giễu oab giờ, Ngụy ôT Thận mảc nhận được pấg iôđ iác iọg àl “iGáo cụd uêy tnơưhg” ở ỗhc Pơưhng Sam.

ờhC Pơưhng maS ión xong oạđ ýl ìht ãđ àl aửn tếing sau. nầL uầđ tiên Ngụy ôT Thận nghe nưgời at ión cyuhện iớt cứm buồn ủgn ưhn yậv đấy.

nắH tíh uâs tộm hơi, cuhẩn ịb ar nàogi.

Pơưhng maS nhíu mày: “Nói hna óc iah uâc àm ãđ kôhng iuv iồr ”?à

Ngụy ôT Thận kôhng nhịn được àm cười mỉm: “Tôi iđ tór ohc uậc cốc ncớư.”

Pơưhng maS cắl iác cốc, ảuq nihên ãđ cạn.

Ngụy ôT Thận kôhng iđ tór nước luôn àm mầc cốc iđ nếđ nêb cạnh Ngụy ôT iùB đang giận dỗi.

“Cho me tộm ơc hiộ.”

iaT aủc nhóc oéb ẽhk gậit, nịnh tọn tiến iạl gần.

Ngụy ôT Tậhn: ãĐ“ ịb giáo viên iọg oàv năv pòhng mắng oab ờig caưh?”

Nhóc oéb tậg đầu, màl ar ẻv đơưng nêihn.

Ngụy ôT Tậhn: “ìBnh tờưhng ẽs ịb ión torng oab luâ?”

Nhóc oéb hắng gnọig, ión iớv gọing điệu aủc nưgời từng tảri: “ôhKng áuq mười ptúh.”

tắM Ngụy ôT Thận sáng lên.

Nhóc béo: “Khi ịb mắng nhất định phải nhìn oàv tắm iốđ pnơưhg, ểđ ọh ý thức được àl hna ãđ nhận ar iỗl mầl aủc mnìh, đồng thời ức iỗm mười măl giây ìht tậg uầđ tộm lần, động cát phải thật ẹhn ngnàh.”

ẻV tặm aủc Ngụy ôT Thận ộl ar iàv phần iàh lnòg, ìht ar aứđ me trai ngốc aủc mình cũng hiểu biết áhk nềihu.

Tưrớc ihk nêl tnầg, nắh nòc ỗv iav nhóc béo: “Bác hcọ.”

Nhóc oéb được khen pổhng ảc mũi, nhất thời quên tấm việc iỏh iạt oas ựt dưng hna mình iạl thấy hứng úht iớv cyuhện này.

Pơưhng maS nhấp tộm ngụm nước ohc nuhận ổc hnọg.

ióN được aửn cnừhg, thấy Ngụy ôT Thận nhìn oàv tắm mnìh, torng hná tắm aik àl ựs kihêm nốt nihgêm túc.

Pơưhng maS ngẩn :ar ãĐ“ nhận ar iỗl mầl aủc mình iồr ”?à

Ngụy ôT Thận ẽhk tậg đầu.

Pơưhng maS cười ehn rnăg: “Trẻ noc ễd dyạ.”

tộM ngày uas ihk Ngụy ôT Thận ởrt ,ềv kôhng óc tấb ỳk nihệm ụv oàn được phát .ar

Buổi cềihu, cúl nắh nhắc cyuhện yàn iớv Pơưhng Sam, nưgời aik ỉhc dửng dưng nói: “úĐng rồi, ýk ủhc nên nghỉ ngơi iàv ngày ohc keỏh.”

Ngụy ôT Thận nhíu mày: “Thế kôhng phải lãng íhp thời gian mắl ”?à

Pơưhng maS mỉm cờưi, ngón yat chọc ẹhn oàv giữa hàng yàm đang nhíu iạl aủc hắn: “ừĐng dùng thái ộđ iốđ iớv việc yàc nihệm ụv ểđ iốđ iãđ iớv cuộc sgnố.”

Ngụy ôT Thận kôhng mảc thấy màl nihệm ụv óc ìg kôhng tốt, ngay ảc ihk kôhng óc nihệm ụv ìht phần nớl thời gian aủc nắh cũng ỉhc dành ohc công vệic.

Pơưhng maS thản nihên nói: “ôhKng được nhàn iỗr yấm ngày đâu, tarnh ủht thời gian hởưng ụht đi.”

Thực ết nàt khốc iạl nầl aữn cứhng mnih, Ngụy ôT Thận kôhng phải àl nưgời óc mệnh hởưng púhc. oàV buổi iốt ihk dùng bữa, Ngụy Diệp nhắc nếđ việc công yt ẽs ổt chức tiệc giữa năm, iah ngày iớt nòc óc tộm ựs kiện quan tọrng nầc Ngụy ôT Thận óc mặt.

naB đầu, tiệc giữa măn ẽl ar phải ổt chức oàv táhng ,6 nưhng cúl óđ iạl àl thời điểm nậb nộr nhất aủc công ,yt chớp tắm ãđ oék iàd nếđ nật yâb giờ.

ihK ión cệyuhn, hná tắm tỉhnh tảohng iạl lướt auq Pơưhng Sam, ưhn ỉhc ôv tình nói: “Nhà ọh Ngụy óc kôhng tí năc àhn tốrng nêb nàogi, ở yâđ chật cộhi, kôhng ngại ìht nâc nhắc nọd nếđ óđ đi.”

Pơưhng Sam: “hCáu muốn cờh.”

Ngụy Diệp nhíu mày: “Chờ iác gì?”

Pơưhng maS dịch mông iạl nầg Ngụy ôT Tậhn: “Chờ nếđ ngày hna yấ ohc cháu danh pnậh.”

ảC nàb mơc mi lnặg.

Ngụy Diệp àl nưgời uầđ tiên áhp ỡv ựs mi lnặg, gnô oảb àb Tơưrng yấl iàv tạh có óhc nếđ ểđ thay ếht nóm tárng mệing hàng nàgy.

Nhóc oéb yấl tếh nac mảđ nói: nĂ“ iác yàn óc ịb óhk tiêu kôhng ”?ạ

cÓ óhc iớv àc rốt, uậc thực ựs kôhng nuốt iổn iah ứht này.

Ngụy Diệp lạnh lùng nói: óC“ iàv nưgời cũng gốing ưhn tạh có chó, phải pậđ ìht iớm nă đcợư.”

Pơưhng maS trầm nổ tậg đầu: “Nhớ dùng tiền ểđ đpậ.”

”…“

Nhóc oéb kôhng mád nex oàv nữa, lặng ẽl nă có chó.

Ngụy Diệp kôhng ềh iổn giận ưhn tởưng tnợưg, torng tắm pậl lòe, kôhng ión õr được àl mảc cúx ìg nưhng nhóc oéb aừv liếc tộm iác ãđ kôhng nhịn được àm rùng mnìh.

“Hai aứđ ãđ qyuết mât ở nêb nhau ưhn thế, kôhng ngại ìht noc nẫd uậc at nếđ tiệc liên hoan aủc công yt đi.” Kơưhng ỹM Linh uư ãhn ual khóe mnệig, cũng kihến nưgời at kôhng đoán được mât .ưt

Ngụy ôT Thận ẽhk mím môi, chưa pịk ởm mệing ãđ ịb tếing rung điện tohại tắc nnagg.

“Quả thực hna Ngụy tấr iàt giỏi.” uaS ihk tếk nối, uầđ yâd nêb aik kôhng chào iỏh ìg ãđ ión tộm uâc ưhn vậy, gọing điệu óc ẻv châm bếim.

Ngụy ôT Thận bình tĩnh nói: “ôhKng mád ựt nhận iàt gỏii, miễn cỡưng nơh hna tộm chút tiôh.”

“Xin iỏh tộm cúht, hna màl ếht oàn ểđ tyuhết phục iùB Dơưng ừt ỏb pợh cát iớv àhn ọh Pơưhng vyậ?”

Ngụy ôT Tậhn: “Hợp ”.ý

ióN xong ìht tắt điện tạohi, thấy Kơưhng ỹM Linh nhìn auq nèb nêl tnếig: “ơưhPng Xná.”

Kơưhng ỹM Lnih: “gNhe ión Pơưhng náX mìt được tộm cứb tarnh ,ổc nốv tởưng cyuhện pợh cát iớv iùB Dơưng àl chắc chắn rồi, cuối cùng iạl tàhnh công ãd tgnàr.”

Ngụy ôT Tậhn: “Anh at ựt nit áuq riồ.”

Kơưhng ỹM Linh mỉm cờưi: ẹM“ cũng tấr òt òm noc ãđ ohc iùB Dơưng iợl hcí gì?”

Ngụy ôT Tậhn: “iĐều tịr.”

Kơưhng ỹM Linh kôhng hểiu.

Ngụy ôT Tậhn: ôV“ shni.”

”…“

Chưa nếđ cuối măn nên yuq ôm aữb tiệc kôhng nớl lắm, Ngụy Diệp thuê ảc tộm tầng káhch sạn.

Hiện nay, phần nớl công việc aủc công yt ãđ được giao ohc Ngụy ôT Tậhn. màL lãnh oạđ nên óhk tárnh khỏi phải nêl nâs khấu ión iàv lời.

“Đẹp trai qáu.” Nhân viên iớm oàv công yt kôhng nhịn được thốt lên.

“arTnh ủht ngắm đi.” Nhân viên uâl măn nêb cạnh cười ìh ìh nói: “ổTng giám cốđ Ngụy cíhnh àl kiểu pẹđ trai giàu óc lạnh lùng đúng cuhẩn phim tyurền hình ,óđ kôhng ỉhc kiệm iờl àm bình tờưhng cũng hiếm ihk xuất hiện lmắ.”

Ngụy ôT Thận liếc tắm nhìn nêb dưới nâs kấhu, chậm iãr nêl tnếig: “Nửa uầđ măn ờhn ựs ỗn cựl aủc iọm nưgời àm công yt ãđ tạđ được ựs phát tirển ttố…”

tộM phút trôi qua, iah phút trôi qua… Đúng măn púht, nẫv chưa óc uấd hiệu dừng lại.

Nhân viên iớm ngạc nêihn: “iKệm iờl ”?ư

Nữhng nưgời cùng nàb ộl ẻv kinh nạgc… Cẳhng ẽl tổng giám cốđ ịb aừl áđ oàv uầđ ?ảh

Dưới nâs kấhu, biểu mảc aủc Ngụy Diệp ngày càng óhk coi, gnô ar hiệu ohc Ngụy ôT Tậhn… túc xốung đây.

Ngụy ôT Thận kôhng cốhng đối, nọg gàng tếk thúc iàb phải biểu iồr iđ xnốug.

nóĐ nhận hná tắm nghi hoặc aủc iọm nờưgi, Ngụy ôT Thận bình tĩnh ngồi xnốug, Pơưhng maS ỏhn gọing hỏi: “Cảm giác ựt dưng được úhc ý ếht yàn óc phải sớưng mắl kgnôh?”

“ìBnh tgnờưh.”

mảC giác ịb mex ẹhn tộm thời gian iàd xong ựt dưng óc nưgời úhc ý nếđ ảuq thực kôhng ,ệt nưhng nòc chưa iớt iah phút ãđ thấy iơh chán rồi.

Pơưhng maS cắl đầu: ýK“ ủhc óhk uầh ạh gêh.”

Ngụy ôT Thận iạl đang nghĩ ềv tộm cyuhện káhc, màl ếht oàn iớm óc ểht phát yuh cát dụng nớl nhất aủc 《uhTật Khôi Liỗ》. ếhT giới hiện iạt kôhng gốing uT Chân gớii, kôhng óc áđ năng lợưng ểđ nậv hành nên noc iốr oạt ar ẽs ịb nạh ếhc năng lực.

óC iôđ ihk cứm ộđ mât linh tơưng tôhng giữa Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận óc ểht dùng ừt ỷuq ịd ểđ miêu ,ảt gốing ưhn yâb giờ, y thấy Ngụy ôT Thận thất thần ìht pậl cứt nói: “Tác dụng aủc noc iốr nớl nơh ýk ủhc tởưng tợưng nềihu, theo tộm nhgĩa oàn óđ ón thậm íhc nòc vượt auq ảc pấL Lhná.”

Ngụy ôT Thận mảc giác được iác chai torng iút tộđ nihên nhúc ncíhh, pấL Lánh chui aửn thân ar nàogi, cứt nếđ iỗn nur rẩy.

Pơưhng maS aox uầđ ón na ,iủ ừt cóg ộđ aủc nưgời khác ìht tôrng gốing ưhn y đang túđ yat oàv iút oá aủc Ngụy ôT Thận ểđ sưởi .mấ

Ngụy Diệp nhíu mày: “Hai aứđ aừv phải tiôh.”

Pơưhng maS biết tình hốung kôhng ùhp pợh nên ủhc động túr yat ,ềv gọing nẫv ẽhk ưhn :ũc “Con iốr cíhnh àl cứs oal động miễn píh.”

Ngụy ôT Thận pậl cứt hiểu y muốn ión ,ìg noc iốr kôhng nầc nghỉ nơgi, cũng kôhng nầc ảrt lnơưg, hoàn toàn óc ểht cộđ pậl cáng đáng ảc tộm àhn máy.

Pơưhng maS nắc rnăg, aựt ưhn ãđ qyuết định điều ìg :óđ “ogNài 《uhTật Khôi Lt》iỗhì nihệm ụv nầl tưrớc cẳhng được ,ìg ãđ yậv nòc lãng íhp oạđ cụ…”

“Đạo cụ?”

Pơưhng maS giấu ẻv chột :ạd “Tóm iạl àl phải nghĩ cách iồh vnố.”

Y ôv tình ión ớh nưhng Ngụy ôT Thận ỉhc nghĩ auq aol ãđ hểiu: “Bảo sihT《oaên Hyuền iạĐ cụL Sg》ửần ưhn tàhnh lịch ửs aủc tộm mình cuậ.”

Pơưhng maS oảđ mắt, cyuhển úhc ý sang nihệm ụv hàng nàgy.

Ngụy ôT Thận iạl khôi phục hình tợưng lạnh lùng kiệm lời, yấm nưgời tởưng nắh ịb aừl áđ oàv uầđ iớt iờm rợưu, định ión thêm iàv câu, tếk ảuq àl ựt cuhốc yấl nụhc. Tiệc diễn ar được aửn cừhng ìht Ngụy ôT Thận kiếm aừb tộm iác ớc iờr .iđ

yấM măn auq nắh toàn vậy, Ngụy Diệp ẽs luôn lạnh lùng tắb nưgời ở lại, nưhng môh yan àl nogại ,ệl hoàn toàn kôhng óc ý ởm mệing ngăn cản.

iàB phát biểu măn phút aừv iồr aủc Ngụy ôT Thận ãđ ểđ iạl bóng am mât ýl kôhng ỏhn ohc iọm nờưgi.

Kôhng íhk nêb nogài kôhng óc iùm thức ,nă tấr torng lnàh.

Pơưhng maS đứng nêb cạnh noc ưs ửt áđ ở cửa, tắb uầđ tính táon: “ihNệm ụv hàng ngày nầl tưrớc liên quan nếđ pấL Lnáh, nầl yàn chắc nẳh ẽs liên quan đuhT《nếật Khôi L》iỗ.”

Ngụy ôT Thận nghe y ión tếip.

Pơưhng Sam: “Thử nẫd tắd hớưng nihệm vuhT《ụật Khôi Líht》iỗch pợh ểđ phát tirển ựs nihgệp xem, uến óc ểht kihến nihệm ụv hớưng nếđ khía cạnh yàn ìht aừv óc ểht yàc điểm iạl aừv óc ểht yâg ựs npệihg.”

Ngụy ôT Thận kôhng khỏi tậb cờưi: “Cậu mảc thấy ựs nihgệp aủc iôt hiện ờig ếht noà?”

Pơưhng maS uĩb iôm chê: “Còn mék ax ốs tộm ếht giới.”

”…“

Pơưhng maS mím môi, ión tếip: “Dựa oàv nihệm ụv ểđ phát tirển ựs nihgệp khác iớv ựt mình phấn đấu, nảb thân nihệm ụv ẽs cung pấc ohc hna nữhng tuhận iợl nhất đhnị.” Dừng tộm cúht, y ión iớv gọing điệu ôv cùng nihgêm túc: “ũCng cíhnh àl iác iọg àl ơc hiộ.”

Ngụy ôT Thận ớhn iạl tưrớc ,óđ ợv aủc iùB Dơưng kôhng kỏhe, ợv cồhng ọh iạl ềv nước đúng oàv thời điểm quan tọrng này, ỉhc ợs nếđ ảc torng sách cũng cẳhng óc ựs tùrng pợh nếđ thế.

Pơưhng Sam: “ihNệm ụv ẽs oạt ar ủđ loại ơc iộh ohc ýk chủ, điều cúhng at nầc màl ỉhc àl tuhận theo ux hgnớư.”

Ngụy ôT Tậhn: “Dẫn tắd ếht noà?”

Pơưhng maS ỗv ngực tộm cái: “Mấy ngày yàn ýk ủhc ức nật cựl ngâm mình ở công yt ,iđ iôt ẽs ol ltó.”

Ngụy ôT Thận nhìn y iớv hná tắm nghi ngờ.

Pơưhng maS ảuq qyuết nói: “Yên mât ,iđ tặm iũm aủc iôt nấv đáng áig yấm đgnồ.”

ệH tốhng phát nihệm ụv àl tộm nêt tíhch mềm mỏng nịnh nọt, iốh ộl tộm ít àl óc hiệu ảuq nagy.

yấM ngày uas ,óđ Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận uềđ cực ỳk nậb rộn, tộm nưgời iạl khôi phục hình tợưng tổng giám cốđ cồung công việc tưrớc đây, nưgời nòc iạl ìht nậb nộr ol lót.

tộM tuần sau, oàv tộm buổi sáng nắng đẹp, Ngụy ôT Thận nhận được tôhng oáb nihệm ụv

【 Nihệm :ụv Vơưng quốc quật kởhi.

ihG chú: yaM nắm tahy, nạb ởs uữh tộm iôđ yat khéo oél nơh ảc uậh nhân aủc ỗL Ban! 《uhTật Khôi L》iỗcó ểht páđ gnứ iọm ếhc cát tinh oảx trên đời! yãH íb tậm yâx dựng tộm vơưng quốc ồđ chơi tình cụd ngầm ,iđ tàhnh ốhp ềv mêđ ẽs ởrt nên tyuệt iờv nơh ờhn óc nạb đó.】

Ngụy ôT Thận nhìn nihệm ,ụv iồh uâl kôhng ión .ìg

Pơưhng maS tíh uâs tộm hơi, nổ định mảc xúc: “hNìn nảb chất xyuên auq hiện tợưng ìht iợl nuhận ở lĩnh cựv yàn oéb ởb nếđ cứm màl nưgời at ghen tị.”

Ngụy ôT Thận bỗng dưng iạl cờưi, cười nếđ cứm màl lòng Pơưhng maS nur lên: “Đây àl tặm iũm àm uậc ión yấđ ”?à

Cảnh tợưng Pơưhng maS ềht thốt rằng tặm iũm aủc mình tấr đáng áig ngày óđ nếđ ờig nẫv nòc õr nồm tộm tưrớc mắt.

Pơưhng maS phân tích ựs thực yầđ ýl trí: “hPần nớl ơc iộh kinh daonh aủc các nàgnh công nihgệp ãđ ịb cộđ qềyun, muốn óc iợl nuhận nớl nơh ìht phải khai thác sáng oạt iác mới. ýK ủhc aừv yah óc ảhk năng này, nảs phẩm ìg cũng ếhc oạt đcợư.” Cuối cùng ổb snug: “Tôi ềht nầl yàn tyuệt iốđ kôhng cướp hná oàh qaung aủc hna đuâ.”

”…“

cáT ảig nhắn lại:

Pơưhng Sam: ỉhC óc ẻk ngốc iớm iđ cướp iác hná oàh qaung này.

Ngụy ôT Tậhn: .A

Ngụy ôT Bùi: hnA ,à ờig chịu tihệt kôhng ềh ,ìg uas yàn iòđ iạl torng tờưrng pợh cặđ biệt àl đợưc.

Ngụy ôT Tậhn: Tờưrng pợh cặđ biệt ?ìg

Nhóc béo: Cẳhng nạh như… trên gnờưig.

Hết chương 39

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha