Chương 19: Ra vẻ
Eidt: Lune
Biểu hiện aủc Pơưhng maS càng lạnh lnùg, noc óhc nớl uàm neđ càng kích đnộg. Cuối cnùg, gnô Tiêu kôhng nhìn được aữn nèb qáut: “Vẫy đuôi yấl lòng iác ,ìg ởrt về!”
cúL yàn noc óhc aik iớm đành uưl lyuến nhìn Pơưhng maS iồr quay .ềv
ỉhC ốs tôhng minh aủc óhc nốv kôhng tấhp, uas ihk óhc tiến aóh tàhnh linh sủng iạl càng óc nihều biểu mảc gốing ưhn nờưgi.
Pơưhng maS kôhng ểđ ý nếđ chút mảc cúx gốing nưgời aủc ,ón nẩgng uầđ nỡư ngực màl ưhn kôhng tấhy.
cặM ùd nghe ión aứđ cháu kôhng nên thân aủc mình ãđ ôv tình ýk được ếhk cớư iớv linh snủg, nưhng gnô Tiêu nẫv mảc thấy nghi ngờ. cúL yàn nhìn nật tắm torng lòng iớm ẹhn nhõm kôhng ,tí iạl thêm Tiêu ỳK kôhng nòc ộb dáng khúm mún ưhn tưrớc aữn màl ohc gnô mảc thấy tấr iỗđ iuv mnừg.
“gNhe ión àl nhặt được nogài cợh?” gnÔ Tiêu nheo mắt.
Ngụy ôT Thận tậg đầu.
Thầy ừrt àt muốn tạđ iớt đỉnh oac iôđ ihk ẽs nầc nếđ yam mắn, nưhng cyuhện ỳk lạ nếđ yậv cũng tấr hiếm gặp.
Pơưhng maS yab qua, nogan nogãn mằn trên iùđ gnô Têiu.
ẻV tặm Tiêu Tuấn ngồi nêb cạnh tắb uầđ thay iổđ nòc Tiêu íhC Đồng iạl iơh uac mày.
Nưhng Pơưhng maS môh yan iạl màl oảđ nộl ựs hiểu biết aủc nọb .ọh iàV giây trôi auq nẫv chưa thấy cảnh mén tứrng nă ạv đâu.
iổĐ tính rồi?
Ngay cúl Tiêu Tuấn thắc mắc, noc àg tốrng bỗng dùng cánh ỗv ẹhn nêl cánh yat aủc gnô Tiêu gốing ưhn đang chào hỏi.
yuT gnô Tiêu kôhng yah ión cười nưhng cũng mảc thấy tấr tíhch noc àg tốrng “ognan nãogn” tưrớc tặm mnìh.
àG tốrng dùng ỏm chọc chọc oàv cihếc nhẫn óc nắg tộm viên tạhch hna uàm ỡm àg gnô oeđ trên tay, dáng ẻv cực ỳk òt .òm
noC nưgời at ihk àig iđ ẽs ởrt nên mềm uếy nơh nềihu, gnô Tiêu ỡg ón xốung ểđ tưrớc tặm Pơưhng Sam: “íhTch kgnôh?”
àG tốrng “áuqc” tộm tếing iồr ỏt ar ễd tnơưhg.
gnÔ Tiêu ịb chọc cờưi, aửn aùđ aửn thật nói: “Nếu yấl được ìht ón àl aủc niơưg.”
ữhC cuối nòc chưa ión xnog, àg tốrng ãđ aóh tàhnh ưd hnả biến mất. nếĐ ihk gnô hoàn hồn, iác nhẫn trên yat ãđ kôhng còn, ỗhc óđ ỉhc nòc iạl tộm chút iơh mấ nhắc ởhn gnô rằng ón ãđ từng ở đây.
Pơưhng maS ngậm iác nhẫn mén ềv ohc Ngụy ôT Tậhn, iôđ tắm tạh uậđ nhấp náhy… tấc ,iđ ồđ tốt đấy.
Ngụy ôT Thận kôhng ềh od ựd tấc oàv túi, ứht óc ểht màl ohc Pơưhng maS nhìn túrng ìht chắc chắn áig ịrt kôhng mék rồi.
iọM cyuhện yảx ar áuq nnahh, iợđ nếđ ihk iọm nưgời phản gnứ iạl ia cũng óc ẻv tặm tấr ihc àl phức tạp. nòC nưgời torng cuộc – gnô Tiêu uas cúl iơh giật mình nab uầđ cũng ỉhc cắl uầđ tậb cờưi.
gnÔ màl ủhc àhn ọh Tiêu nihều năm, ồđ tốt torng yat óc tấr nềihu. iáC nhẫn gnô oeđ trên yat yut tấr ýuq nưhng kôhng nếđ cứm áuq ioc tnọrg. óC điều gnô ãđ oeđ ón tấr uâl rồi, ờig tộđ nihên biến tấm nên mảc thấy kôhng quen lắm.
Tiêu Tuấn nuốt nước bọt, ức nghĩ ốb mình ẽs ngăn nảc tắb Tiêu ỳK ảrt lại. iA ờgn Tiêu íhC Đồng iạl ảig ờv ưhn kôhng nhìn tấhy, cặm ệk cyuhện ãđ yảx .ar
Ở tộm khía cạnh oàn ,óđ Tiêu íhC Đồng àv Pơưhng maS óc yus nghĩ tấr gốing nahu: ựT mình yấl được ìht oas phải ảrt lại?
gnÔ Tiêu tậb cờưi, ùd oas cũng kôhng ểht iđ os ođ iớv tộm noc àg đợưc, gnô ởht iàd nói: “ưĐợc rồi, ioc ưhn àl àuq pặg mtặ.”
Pơưhng maS iùv uầđ oàv ngực Ngụy ôT Thận ỏt ar thẹn tnùhg.
Diễn kcịh!
Tiêu Tuấn mắn chặt iôđ aũđ aủc mnìh, ón õr ràng àl tộm noc àg tốrng cyuhên iđ diễn kcịh!
Đáng tiếc gnô Tiêu kôhng ềh biết nếđ ựs tích cá liệt tưrớc aik aủc àg béo. gnÔ càng nhìn iạl càng thấy tcíhh, ngay ảc việc ịb yấl tấm iác nhẫn aừv iồr cũng quên torng tích tắc.
“gNồi xốung nă mơc đi.” gnÔ Tiêu nhìn Ngụy ôT Thận nòc đang đứng .mi
Ngụy ôT Thận ngồi xốung cạnh Tiêu Tấun, nưgời uầh thấy cuộc òrt cyuhện ãđ tếk thúc nên nahnh cóhng mang thức nă ãđ cuhẩn ịb ừt tưrớc lên.
gnÔ Tiêu ểđ tộm phần nếđ tưrớc tặm noc chó, tuhận tiện iỏh tộm câu: “iLnh sủng aủc noc tíhch nă iác gì?”
Ngụy ôT Thận ión tấr ôv :ưt “ứrTng àg cáb àc cauh.”
”…“
Pơưhng maS kôhng ềh ý thức được việc mình đang nă nóm àm được ohc àl iơn mình chui .ar Thậm íhc Ngụy ôT Thận aừv cób xong tứrng àg ểđ tưrớc mặt, y ãđ tắb uầđ nă ưhn óig bão.
iợĐ y nă xnog, phát hiện uầh ưhn iọm nưgời uềđ đang nhìn mình oab mồg ảc nưgời giúp vệic, hná tắm aủc nọb ọh uềđ mang theo mảc cúx tấr óhk .ảt
cúL Pơưhng maS nẩgng uầđ nêl ia yấn cũng ãđ uht iồh mầt tắm .ềv
Ngụy ôT Thận àl nưgời cuối cùng bôung aũđ xnốug, gnô Tiêu iợđ nắh nă xong iớm chậm iãr ởm mnệig: “Mấy àhn khác ãđ tắb uầđ nhận được nit noc óc linh sgnủ.”
Ngụy ôT Thận tậg đầu, tén tặm kôhng ềh ol lnắg.
gnÔ Têiu: “Tuy linh sủng ảc iờđ ỉhc óc ểht nhận tộm chủ, nưhng iôđ ihk kôhng óc nhgĩa àl kôhng ểht tiêu diệt đcợư.”
cứS mạnh aủc tộm aig cột ụhp tuhộc oàv việc thay uám liên tục, hành động vùng nêl yầđ tấb ờgn nầl yàn aủc Tiêu ỳK chắc chắn ẽs hnả hởưng nếđ iợl hcí aủc nihều nờưgi.
Thấy ẻv tặm aủc Ngụy ôT Thận nẫv ưhn ,ũc gnô Tiêu cũng thầm mảc thấy kinh nạgc. cứM ộđ thay iổđ yàn os iớv tưrớc aik áuq lớn, cẳhng ẽl linh sủng iạl óc ểht thay iổđ tính cách nab uầđ aủc ủhc nâhn?
“Con ẽs úhc ”.ý
gnÔ Tiêu uht iồh yus nghĩ uas óđ iớm ión tếip: “Bốn aig cột nớl luôn thầm cạnh tarnh iộn ộb iớv nahu, nưhng nẫv pợh cựl iớv nhau ểđ iốđ óhp nêb nàogi. uếN iỗm nầl óc tihên iàt xuất hiện iạl iđ chèn pé ìht chắc chắn ẽs kôhng ểht phát tirển nếđ môh yan đcợư.”
Ngụy ôT Thận yus ưt tộm cúht, nói: “uQân lính uấđ iớv quân lníh, tớưng uấđ iớv tgnớư.”
gnÔ Tiêu khen nợgi: “íhCnh àl ýl od này. Cúhng at kôhng nac tihệp oàv cuộc uấđ tarnh aủc nữhng nưgời ẻrt tổui, tàhnh công yah thất iạb uềđ ụhp tuhộc oàv iỗm ác nnâh.”
Pơưhng maS iúc đầu, dùng mâ tahnh cực ỏhn ión iớv hắn: “ưgNời aưđ tarng ịb pắs iớt riồ.”
Bóng óig rằng cớư ìg óc nưgời nahnh cóhng mìt iớt cửa.
Ngụy ôT Thận mầc cốc nước nêl ehc iđ ụn cười nhạt ở khóe môi… diễn iãm ởv nă ạv cũng kôhng phải àl cách hay, óc nưgời ựt động nếđ aửc ưhn ếht yàn đúng àl cyuhện tốt.
gnÔ Tiêu cyuhển ềđ tài: “Con cháu àhn ọh Tiêu kôhng oab ờig màl noc cuhột nhắt tụr đầu, ỉhc ìv ợs iãh nên suốt ngày đóng aửc kôhng ar đợưc. Thầy ừrt àt ỉhc ihk trải auq iôt lyuện iớm óc ểht nớl mạnh đcợư.”
iờL yàn aừv ión ,ar Tiêu íhC Đồng cũng tậg uầđ đồng ,ý chèn pé àl cyuhện bình tnờưhg. Ngày tớưrc, thời điểm gnô iớm tắb uầđ cũng kôhng phải luôn tuhận buồm xuôi gió. Hành động kihêu kíhch giữa nữhng nưgời cùng ếht ệh uến được giải qyuết đúng cách ẽs ởrt tàhnh áđ iàm oađ tốt nấht.
nốB aig cột nớl nầl lượt àl Têiu, Tệiru, ,ềT Thu. Torng óđ àhn ọh Tiêu cùng àhn ọh Tirệu àl nớl mạnh nấht, năng cựl aủc ếht ệh tưrớc cũng kôhng nơh mék nihều lắm, ủhc uếy nẫv àl nhìn thực cựl turng gain.
Tiêu Tuấn gốing ưhn đang nghĩ nếđ cyuhện ,ìg ẻv tặm óc chút ỳk ,ạl kôhng nhịn được àm nêl tếing nhắc nhở: “orTng óđ nên nẩc thận nhất cíhnh àl àhn ọh Tuh.”
Ngụy ôT Tậhn: “hTực cựl àhn ọh uhT kôhng phải uếy nhất ”?à
Tiêu Tuấn nihgến răng nói: “Thu Tinh cạL cùng ếht ệh iớv cúhng ,at nưhng nắh àl tộm ẻk kôhng ừt ủht đnạo.”
Nghe gọing điệu yàn õr ràng àl ãđ từng nă kôhng tí tihệt thòi trên yat iốđ pơưhng rồi.
Ngụy ôT Thận àv Pơưhng maS ôv thức phác aọh ar tộm nưgời óc hình tợưng nham hiểm cộđ .cá
Tiêu Tấun: “ôhKng ưhn hna nghĩ đâu, uhT Tinh cạL àl tộm nêt nă chơi trác táng nưhng ủht đoạn iạl tấr ỉb ổi.”
gnÔ Tiêu nêl tnếig: àL“ ugn thật yah ảig oeh nă thịt ổh ìht phải mex liạ.”
Tiêu Tuấn trầm mặc.
Ngụy ôT Thận aừv uống tộm ngụm nớưc, chợt nghe Tiêu Tuấn nói: “Hắn từng thuê nưgời ểđ qyuến ũr ,me ụd me as oàv tình uêy trai iág kôhng iốl ,ềv màl ohc tiến ộđ ut lyuện aủc me chậm lại, cụm đích àl ểđ hna trai nắh óc ểht gàinh tắhng iợl torng cuộc iht ừrt àt aủc tahnh nnêi.”
“ụhK…” yaM àm nuốt nước mớs ứhc kôhng iạl ịb sặc.
Nghe vậy, gnô Tiêu cười nạht, ngay ảc khóe mệing Tiêu íhC Đồng cũng cong lên: “ôhKng óc ủht đoạn ỉb iổ oàn ở yâđ ảc nưhng nẫv áhk hiệu qảu.”
Tiêu Tuấn uấx ,ổh pụhng phịu quay tặm .iđ
Ngụy ôT Thận kôhng ờgn nòc óc cyuhện ũc ưhn vậy, ìv ếht nắh iốđ iớv uhT Tinh cạL tắb uầđ óc chút hứng thú.
“iBết nưgời biết at trăm trận trăm tgnắh.” Niệm tình mảc kôhng nihều lắm, Tiêu Tuấn qyuết định ởm mnệig: ềV“ uhT Tinh Lạc, hna muốn biết cyuhện ,ìg uến me biết me ẽs ión ohc ahn.”
Ngụy ôT Tậhn: “Hắn óc nihều tiền kgnôh?”
Tiêu Tuấn ngây ar tộm cúl iồr tậg đầu.
Ngụy ôT Tậhn: óC“ nihều ồđ ýuq áig kgnôh?”
Tiêu Tuấn tiếp cụt tậg đầu: “Thu Tinh cạL tấr ợs chết nên trên nưgời mang theo kôhng tí ồđ ttố.”
Ngụy ôT Thận kôhng ởm mệing aữn àm tắb uầđ trầm nâgm.
Tiêu Tuấn nhíu mày… kôhng iỏh ìg aữn ?à
gnÔ Tiêu nghĩ nếđ cyuhện ìg óđ nèb mi lặng cười cờưi.
uhT Tinh cạL ỉhc àl tộm tình tiết óc yah kôhng óc cũng đợưc, iốđ iớv Ngụy ôT Thận ìht việc quan tọrng nhất cúl yàn nẫv àl hoàn tàhnh nihệm .ụv
àhN ọh Tiêu chưa oab ờig lỏng oẻl torng việc ut lệyun, ùd àl noc trai ảc aủc Tiêu íhC Đồng uến kôhng óc năng cựl cũng ẽs ịb đuổi ar khỏi nhà.
gnÔ Tiêu tất nihên àl muốn kiểm art tiến ộđ ut lyuện aủc noc cáhu, os sánh mex óc tiến ộb os iớv cúl tưrớc yah knôhg.
Pơưhng pháp kiểm art cíhnh àl hoàn tàhnh uêy uầc àm gnô aưđ .ar aựD theo ếk hạoch aủc gnô Tiêu ìht muốn nọb ọh nếđ tộm ngôi àhn ểđ ừrt am diệt quỷ.
Nyugên ủhc tưrớc aik ìv thực cựl kôhng ủđ nên chưa được iđ nầl nào, ờig được iđ iạl ịb Ngụy ôT Thận ừt cốhi.
Bạch Nưhợc ngồi trên ôs ahp nầg óđ nưhng kôhng ión được iờl nào, àb muốn nhắc noc trai đừng màl trái ý ốb cồhng mnìh.
“yugNên nnâh?” gnÔ Tiêu píh mắt.
Ngụy ôT Tậhn: “Con óc cyuhện khác quan tọrng hnơ.”
“Trừ àt yah cyuhện uêy đgnơư?” gnÔ Tiêu iỏh tnẳhg.
nêB aik Tiêu Tuấn nghe được uâc này, torng lòng tắb uầđ thầm mắng uhT Tinh cạL ôv ốs lần. Chắc chắn ẽs óc tộm ngày y ẽs đánh ohc nêt khốn nạn aik ỳuq xốung tấđ nix lỗi.
Ngụy ôT Tậhn: ếV“ tcớưr.”
gnÔ Tiêu kôhng ión ìg nữa, ngón yat tỉhnh tảohng õg ẹhn nêl yat vịn, Bạch Nưhợc thấy yậv iộv vàng nói: “Con àv me Tuấn cùng iđ màl xong uêy uầc aủc gnô nôi, uas óđ iah aứđ óc ểht giúp ỡđ nẫl nhau mà.”
Ngụy ôT Thận nẫv kôhng ểđ .ý
“oLại noà?” tộM tál sau, gnô Tiêu hỏi.
Ngụy ôT Tậhn: “Quỷ chết đió.”
aừV tứd lời, cắs tặm aủc gnô Tiêu àv Tiêu íhC Đồng uềđ thay đổi, Tiêu íhC Đồng nhìn chằm chằm noc trai ,ảc hỏi: “Con chắc chắn torng tàhnh ốhp xuất hiện ỷuq chết đió?”
Ngụy ôT Tậhn: “Tất nnêih.”
tứD iờl pậl cứt nêl tnầg, tính cách nắh nốv kôhng tíhch giao tiếp nên ảrt iờl xong cũng lười ở iạl òrt cệyuhn.
Tếing đóng aửc õr nồm một, ia cũng nghe thấy nưhng Tiêu íhC Đồng iạl kôhng tính toán iớv hắn, gnô nhíu mày: “Sao tộđ nihên iạl xuất hiện ỷuq chết đió?”
Tiêu Tuấn ỏhn gọing nói: “Hay àl hna ảc đoán nhầm rồi, nơh aữn ỷuq chết ióđ cũng uâđ phải óhk ửx ýl mắl đuâ.”
“ôhKng phải àl cyuhện ửx ýl ễd yah kóh.” Tiêu íhC Đồng trầm ngâm nói: “hTeo ýl tyuhết ìht ỷuq chết ióđ kôhng nên xuất hiện ở tàhnh ốhp nyà.”
Tiêu Tuấn nghe kôhng hiểu nưhng Bạch Nưhợc iạl biết tộm cúht. nêB nogài tàhnh ốhp óc nưgời thực iht pháp luật cyuhên nôm giám tás ỷuq chết ióđ cùng ạgn quỷ. ỷuQ chết ióđ tíhch yâg aọh ohc nưgời ẻrt tổui, ạgn ỷuq óc chứa iht độc, nưgời ịb ón nắc auq chắc chắn ẽs aóh tàhnh thây .am Dưới ựs giám tás aủc nưgời thực iht pháp luật ìht iah loại ỷuq yàn nầg ưhn kôhng óc ảhk năng nẻl oàv tàhnh ốhp cụđ nước oéb .òc
ểĐ“ at iđ nghe nit tcứ.” gnÔ Tiêu liếc sang Tiêu íhC Đnồg: “ưrTớc tắm đừng ểđ Tiêu ỳK ión cyuhện ềv ỷuq chết ióđ ar nêb niàog.”
Tiêu íhC Đồng tậg đầu, ỏt ẻv torng lòng hiểu .õr
Pòhng trên tầng hai.
cúL yàn àg tốrng biến tấm thay oàv óđ àl tộm uậc éb mũm mĩm đứng tưrớc tặm Ngụy ôT Tậhn, iah nưgời iốđ diện nhìn nahu.
yuT oéb nưhng uậc éb iạl cực ỳk óc íhk cấht, ngay ảc Ngụy ôT Thận cũng phải thừa nhận rằng nhìn y tấr gốing tộm tihên thần nhỏ.
Ngụy ôT Tậhn: “Cậu màl ìg đấy? “
Pơưhng maS aox kuhôn tặm mũm mĩm aủc mnìh: “Làm iồm uâc ỷuq chết đió.”
