Chương 11: Tất cả đều là lỗi của sự giàu có

Chương 11 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iĐ“ nagng qau.” Ngụy ôT Thận ẹhn nàhng nêl tnếig.

Tiêu Tâún nheo ḿăt, nơưg̀i hna trai luôn ̣ưt it ̀av yah haòi nghi côục đời yàn giờ lại còn bêít nói đ̀ua.

gnÔ àig nêb cạnh àl ưs ụhp của Tiêu T́âun, nêt ̀al uưL Bǹih. Nơưg̀i nih̀n gầy vậy thôi nưhng gnô rất nổi t́êing torng gơíi trừ .àt

Tơưŕc aik uưL Bình cũng từng pặg auq Tiêu ỳK iàv lần, ỉhc óc ểht ión àl kôhng ar h̀ôn, nhà ̣oh Tiêu pậđ nêih̀u nugồn cựl vào ưhn vậy ̀am ưt câh́t vẫn ̀al ̀ôđ ̉ob .iđ

môH yan nih̀n lại cảm tâh́y kahng kah́c lúc t́ơưrc, tinh tâh̀n tốt nơh nêih̀u os với cúl tớưrc, nâh́t ̀al iôđ mắt đang nẩ gâíu ựs cộđ cá cùng oảx qyuệt aủc tộm noc iós nơđ cộđ kia.

hnA ủhc nhà cười g̉aing h̀oa: “âC̣u trai này nih̀n tâh́y nơđ của iôt ̉ơ trên mṇag, thế nên iôt kôhng đành lòng ̉êđ cậu ýâ caḥy tộm cyuhến ôv ích iớt yâđ đc̣ơư.”

hnA at àl một nơưg̀i kinh dnaoh, cực ̀yk sắc sảo nên nahnh ćohng đaón đơực iah nơưg̀i ̣oh ̀al hna ,me nơh aữn quan ệh giữa nọb ọh óc ẻv kôhng tốt ohc lắm.

Tiêu Tuấn uac mày: “ìTnh h̀inh tấr nguy hểim, hna rời iđ thì tốt hnơ.”

Ngụy ôT Tâḥn lêíc y một ćai, Tiêu Tâún ôv tưh́c ̣ib ánh mắt aik dọa lùi ḷai, uas ́ođ bỗng cảm tâh́y thật cựn c̀ơưi, thế ̀am lại ́oc một nag̀y y ̣ơs một nêt phế ṿât.

“iVệc aủc ia nưgời yấ lmà.” Ngụy ôT Thận thản nihên páđ trả.

Tiêu Tuấn đ̣inh nói thêm nưhng uưL B̀inh lại lắc đầu ngăn c̉an: “ừĐng lãng íhp thời gnai.”

Tiêu Tuấn tất nihên ̃es kôhng làm taŕi ́y ưs puḥ, y ńêhch iôm nói với Nug̣y ôT Ṭâhn: “uhĆt nữa nếu gặp nguy h̉êim, me c̃ung kôhng r̉anh ̀am ol ohc hna đuâ.”

Cuộc gặp mặt khó ciḥu tạm tơh̀i kết tuh́c ̉ơ đây.

ủhC àhn ọh Cao, nêt àl oaC Śaoi, Pơưhng maS nghe xong cảm tâh́y nêt này vẫn chưa đầy đủ, đ́ang ẽl pah̉i thêm chữ ‘uhṔ’ nữa mới đńug.

oaC Soái mex ưhn lập nêihg̣p ̀ưt iah bàn yat tńărg. uaS ihk tốt nêihg̣p đại ḥoc, hna ̣ưt m̀inh yâg ḍưng ̣ưs ṇêihgp, tar̉i auq kôhng t́i tăhng târ̀m côúi c̀ung c̃ung ioc ưhn ̃ađ tạo đơực một m̉anh vơưng qôúc ohc rêing mǹih.

Rất t́i nơưg̀i t̀ahnh công ̀am trên mặt lại kôhng ̉ot ar đắc ́y ưhn ṿây, gưĩa lông mày ́oc rãnh rất sâu, vừa nih̀n ̃ađ bêít torng l̀ong ́oc cêyuḥn bôùn p̀êihn.

“oṂi cêyuḥn bắt đầu ̀ưt nơh một măn t́ơưrc. Một nag̀y côúi tâùn nào đó, ihk iôt iđ nagng auq một qaún ̀ac êhp thì bỗng tâh́y iơh kah́t ńơưc, bèn vào torng nôg̀i một ĺuc. uaS óđ tộđ nihên ́oc tộm ôc iág caḥy tới qâún lấy tôi, bảo rằng ãđ uêy iôt ngay ừt iác nhìn uầđ tiên ohc nên môún làm nơưg̀i uêy aủc tiô.”

ióN nếđ đây, oaC Soái cười ổhk tộm tnếig: “âT́t nihên ̀al iôt ̃ađ ̀ưt ćôhi. uaS ́ođ nag̀y nào ôc yấ c̃ung iđ theo tôi, uas ihk bêít được địa chỉ công yt iôt rồi thì aum rất nêih̀u quà cáp mang đ́ên, iôt trả lại một hộp ôc ýâ lập tức ṭăng mơừi ḥôp. Tâḥm chí iôt còn ar nơức naog̀i ̉êđ t́arnh koh̉i đầu śong nog̣n goí, nưhng ̀am ôc ýâ vẫn iđ toeh…”

ềV“ uas iôt iớm biết đợưc, ôc iág ́ođ sắp pah̉i tar̉i auq một côục pâh̃u tâuḥt ôv c̀ung nguy h̉êim, %08 ̀al kôhng auq đ̣ơưc. Tơưŕc aik ôc ýâ vốn ̀al một ôc gái nogan naog̃n nên lần này môún làm hết ñưhng vêịc chưa t̀ưng làm torng đ̀ơi. yuT nêihn, ac pâh̃u tâuḥt uas ́ođ ̃ađ cực ̀yk t̀ahnh cnôg, uas ihk ôc ýâ koh̉e lại b̃ông caḥy đến koh́c lóc ̉êk ̉êl với tôi, nói r̀ăng ôc ýâ ̃ađ tiêu taòn ̣ôb ́ôs têìn têít kêịm aủc mình ̉êđ theo đôủi iôt nên bắt iôt pah̉i ciḥu t́arch nêiḥm với ôc âý.”

“ârT̀n đời iôt chưa t̀ưng gặp nơưg̀i nào ôv ́yl ưhn vậy nên c̃ung ́oc nói vài câu. Kôhng ngờ nag̀y môh uas ôc at lại đến iồr ựt tás ngay tơưŕc cửa nhà tôi, tâḥm chí còn d̀ung máu vêít nêl cửa nói ohc ̀ud làm ỷuq c̃ung ̃es kôhng aht ohc tôi. ̀êV sau, torng nhà t̀ơưhng xyuên xảy ar ñưhng cêyuḥn ̀yk lạ, đèn cuh̀m đột nihên iơr xńôug, nơức tắm kôhng cần bật c̃ung ̣ưt nihên ńong lên… “

oaC Soái tốhng ổhk mô đầu: “Tôi bêít ôc at nâh́t đ̣inh ̃ađ hóa t̀ahnh quỷ, c̉ăhng ñưhng môún lấy ṃang iôt ̀am còn môún ̀ưt ̀ưt art tấn iôt nãư.”

̉ơM đầu ưhn phim ngôn tǹih, tâḥm chí đaọn gưĩa còn iơh Mary euS nưhng cái kết lại quá bất nmc ngờ làm ohc uâc cêyuḥn ḷêch hẳn sang thể laọi ḱahc, Pơưhng maS nghe àm ngây ǹơưgi.

Cẳhng rêing ìg Pơưhng Sam, nếđ uưL Bình làm nhgề trừ am diệt ỷuq nêih̀u măn r̀ôi, àm nghe xong uâc cêyuḥn c̃ung kôhng koh̉i nih̀n oaC Saói tâḥt sâu… yâđ àl pah̉i neđ iủđ đến mức nào cưh́.

Nưhng cuối cùng gnô cũng ỉhc iđ uống tộm tách àc phê.

Tiêu Tuấn yus nghĩ tộm cúht: “ưrTớc tiên hna iđ lấy một ̣ôb qâùn óa đang mặc đến đây. ̀aM ̀ôđ ôc gái aik ṭăng hna vẫn còn ̉ơ yâđ ćưh?”

oaC Saói aux tay: “Tôi ảrt iạl ohc ôc at ừt uâl riồ.”

Tiêu Tuấn nhgĩ tâh̀m rắc ŕôi: “êiB́t măn sinh t́ahng ẻđ của ôc at kgnôh?”

oaC Sáoi: “Tôi chỉ bêít nag̀y sinh tiôh.”

Tiêu Tuấn ớhn ,ỹk koh́e mắt lêíc sang uưL Bǹih, tâh́y nét mặt của gnô vẫn b̀inh t̃inh nên kôhng koh̉i thở pah̀o nhẹ ñohm. ưhN vậy ́oc thể bêít ưs phụ khá hài l̀ong với ćach y ̉ưx ́yl lần ǹay.

oaC Soái iđ yấl qâùn áo, tâuḥn têịn hỏi Ngụy ôT Tậhn: “âC̣u cần ̀ig kgnôh?”

Ngụy ôT Thận cắl đầu.

Tiêu Tuấn nhịn kôhng đợưc, ńoi: “Tay kôhng bắt ỷuq trừ ihk cah́n sgńô.”

“ôhKng phải qỷu.”

Tiêu Tuấn kôhng biết nắh đang nói nah̉m cái ̀ig nưhng uưL B̀inh lại quay sang nih̀n tộm cái.

Ngụy ôT Ṭâhn: àL“ nồh ma.”

oS sánh àm nói, nồh am yếu nơh qyủ, ́on chỉ dựa vào câh́p nêịm cúl nòc śông ̉êđ qâúy phá uas ihk cêh́t ứhc kôhng thể làm vêịc ća ưhn quỷ đ̣ơưc.

Tiêu Tuấn cười ṇaho: “Anh dựa vào uâđ ̀am đaón ưhn vỵâ?”

Ngụy ôT Thận lại trở ̀êv ṭarng tah́i ḷanh l̀ung t́i nói nab đ̀âu.

Pơưhng maS mằn torng ngực hắn, mảc thấy Ngụy ôT Thận đúng àl biết ảig ,ờv nêt nihệm ụv àl nưgời uêy am ứhc uâđ phải àl nưgời uêy ỷuq nên tất nihên ứht đang má torng biệt ựht yàn àl nồh am rồi.

Nhìn ẻv tặm Ngụy ôT Thận cúl này, hná tắm thâm tầrm, kảohnh khắc nốb tắm nhìn nhau y thấy bóng iốt torng noc nưgơi iốđ pơưhng gốing ưhn óc ểht oab trùm khắp nưgời vậy.

Muốn cứhng thực àl ỷuq yah nồh am cũng kôhng khó, tí nhất Tiêu Tuấn óc pháp nôm aủc mnìh. Y iđ tộm vòng torng pnòhg, ơig al nàb torng yat nêl iồr mẩl bẩm, uas óđ cắs tặm pậl cứt thay đổi, gốing ưhn ãđ óc được páđ .ná

“Sai àl sia.” uưL Bình nhìn qua: iV“ ưs ãđ mớs cảnh oác nưgơi kôhng nên phán đoán theo nảb ngnă.”

Tiêu Tuấn iúc uầđ thừa nhận ias lầm.

Ngụy ôT Thận tộđ nihên ởm mệing ión iớv oaC Sáoi: “uhCẩn ịb ohc iôt tộm pnòhg, iôt nầc nghỉ niơg.”

aừV iồr nắh ỉhc nầc phán tộm uâc ãđ cẩuhn, kihến ohc oaC Soái càng nit nắh óc năng cựl nên tứd kohát cuhẩn ịb ohc nắh tộm pnòhg.

uưL iạl tộm bóng lưng oac thâm óhk lnờưg, Ngụy ôT Thận èđ uầđ àg đang nhìn đông nhìn tây, iđ nêl tnầg.

oaC Soái tỉhnh tảohng cũng ẽs iọg nưgời giúp việc nếđ nọd pẹd pòhng kcáhh, yut uâl ngày kôhng óc nưgời ở nưhng nẫv tấr sạch ẽs nọg gnàg.

aừV oàv pnòhg, Pơưhng maS ãđ yab nếđ aửc :ổs “ohPng cảnh pẹđ gêh.”

Ngụy ôT Thận đứng ở phía uas ,y tuhận mệing páđ ‘ìBnh tgnờưh’.

mE“ trai ựt ohc àl tihên iàt aủc hna yâb ờig đang kihnh tờưhng ahn.” Pơưhng maS hứng úht oac nấgt: “Đợi nếđ buổi iốt ar yat iớv nồh ,am nảb lĩnh aủc iôt ỉhc nầc ểht hiện ar chắc chắn ẽs ảv ohc uậc at sưng mtặ.”

Tởưng tợưng ar hình hnả aik tộm cúht, Pơưhng maS cười gain: óC“ phải àl kích tíhch mắl kôhng hả?”

Ngụy ôT Thận nhắc nhở: “ưgNời ểht hiện àl cuậ.”

nòC iôt óc màl ìg uâđ àm kích tcíhh.

Pơưhng Sam: “Tôi àl uậh pơưhng vững chắc aủc ahn.” tộM cúl uas iạl ổb snug: “ồĐng thời cũng àl tiên pgnoh.”

Ngụy ôT Thận cực ỳk rộng lợưng cặm y ựt high tộm mnìh, yấl tộm ờt oáb kôhng biết ừt măn oàn trên nàb ểđ giết thời gain.

nàM mêđ lặng ẽl bôung xnốug.

cúL Ngụy ôT Thận iđ ,ar torng pòhng ỉhc thắp yấm ngọn nến ểđ cihếu snág, quần oá aủc oaC Soái ịb tắc tán pếx ở nốb góc, nòc hna ngồi nêb cạnh bàn, kuhôn tặm tắrng bcệh.

óC“ ểht được kgnôh?” ùD biết ión iờl yàn tưrớc tặm thầy ừrt àt àl kôhng tốt, nưhng hna nẫv nhịn kôhng được àm muốn mìt tộm páđ ná óc ểht màl ohc lòng mình bình tĩnh tộm cúht.

Tiêu Tuấn kôhng tíhch nưgời khác nghi ờgn mình nên y tiếp cụt lặng ẽl cuhẩn ịb ồđ torng yat mnìh.

Ngụy ôT Thận mô àg oéb iđ xốung tnầg, àg tốrng uêk cục cục gốing ưhn đang ảrt iờl oaC Sáoi.

uưL Bình ỉhc ngồi nêy kôhng ềh óc ý ar tay. iớV thân phận aủc gnô chắc chắn ẽs kôhng nhận loại nơđ ưhn vậy, cẳhng auq àl ểđ ohc ồđ ệđ mình óc kiến thức àv lyuện pật àm tôhi.

Pơưhng maS ión rêing iớv Ngụy ôT Tậhn: ìV“ cúhng at ãđ nhận nihệm ụv nên nếđ cuối cùng nồh am phải od cúhng at giải qtếyu.”

Ngụy ôT Thận tậg uầđ nưhng nẫv kôhng óc ý ảht yat ểđ ón tham cếihn.

Tiêu Tuấn yấl tộm giọt uám aủc oaC Sáoi, ỏhn nêl aùb chú, iah ngón yat pẹk mất aùb cắl torng kôhng íhk iàv cái, ngay uas óđ mất aùb bỗng bùng cáhy.

Nữhng mâ tahnh ỳk quái tắb uầđ vang nêl torng biệt thự, nghe gốing ưhn óc ôv ốs noc uâs đang òb ar ừt iác cốh oàn vậy. nầG ưhn cùng cúl ,óđ Tiêu Tuấn dùng ngón yat màl kếim, chém ềv tộm cóg oàn óđ torng bóng tối.

cựL úhc ý hiện ờig uềđ pật turng trên nưgời Tiêu Tấun, Ngụy ôT Thận bình tĩnh đứng tộm nêb ỉhc đểim: “Đợi ón đánh nầg xong uậc iớt chém tộm ptáh.”

Pơưhng maS cắl ưl oàm :àg “Anh uấx tính thật đyấ.”

Gọing điệu ngán ngẩm aủc y kihến Ngụy ôT Thận iơh nhíu mày.

Nưgời bình tờưhng kôhng ểht nhìn thấy nồh ,am nưhng uas ihk Tiêu Tuấn tốđ bùa, tộm linh nồh uàm tắrng xuất hiện tưrớc tắm iọm nờưgi, nồh am nẫv ữig nyugên dáng ẻv cuối cùng tưrớc ihk cếht, cót buộc đuôi nựga, kuhôn tặm nốv xinh nắx iạl ìv ùht nậh àm ởrt nên nặv oẹv ữd tợn.

cúL này, bước chân aủc Tiêu Tuấn ôv cùng ẹhn nàhng ưhn đang bước trên mây, cực ỳk gốing tộm ịv iạđ hiệp torng phim ổc tnarg.

óC ểht được liệt oàv danh sách nữhng nưgời ừrt àt óc tiền ồđ nấht, tất nihên thực cựl aủc Tiêu Tuấn kôhng mék chút nào, tộm nồh am ỏhn éb hoàn toàn kôhng phải àl iốđ ủht aủc .y

iaS ở ỗhc Tiêu Tuấn ãđ đánh áig thấp nồh am này.

nốV àl óc ểht đánh tếh cứs tộm tậrn, nưhng nồh am iạl tộđ nihên nhào ềv phía oaC Sáoi, cặm ệk ait sáng đang mâđ ềv phía mnìh.

õR ràng ohc ùd óc ịb nồh ihp páhch nát ón cũng tyuệt iốđ kôhng ểđ ohc oaC Soái nêy .nổ

Tiêu Tuấn thầm nghĩ kôhng ,nổ uưL Bình thấy yậv cắl uầđ cuhẩn ịb ar tay. Pơưhng maS nốv đang mằn torng ngực Ngụy ôT Thận bỗng yab ar nàogi.

“cáuQ!”

uaS tộm tếing uêk yầđ cứs mnạh, àg oéb phun ar tộm tahnh kiếm bằng ỗg oàđ ừt torng mnệig, gàinh tưrớc tộm bước mâđ xyuên auq nồh .am

nàL khói xanh nảt ar nốb píha, nồh am hoàn toàn biến khỏi ếht giới này.

“iLnh sgnủ!” Torng tắm Tiêu Tuấn xuất hiện oad động mãnh lệit.

Kôhng ión nếđ ,y ngay ảc torng lòng uưL Bình cũng iốr loạn kôhng .tí

Tiêu Tuấn tộđ nihên nhìn ềv phía Ngụy ôT Tậhn: “Sao hna iạl óc linh sgnủ?”

“hNặt nogài đgnờư.” Ngụy ôT Thận ảrt iờl ẹhn bnẫg: óN“ thấy hna đáng tơưhng nên kôhng ỡn ỏb đi.”

Tiêu Tuấn cười nạht: “Anh nghĩ me ẽs nit ccắh?”

Ngụy ôT Thận kôhng ểđ ý iớt ,y ión iớv oaC Sáoi: “hTêm tiền uức mnạg, áig ảc pấg điô.”

oaC Soái liên cụt tậg đầu.

Tiêu Tuấn nẫv chưa tếh kinh nạgc, tiếp cụt mẩl bẩm: “Sao àg iạl óc ểht tiến áoh tàhnh linh sủng được cứh.”

iôĐ tắm tạh uậđ píh lại, àg oéb tộđ nihên yab ềv phía Tiêu Tấun, Tiêu Tuấn nòc chưa pịk phản gnứ ãđ mảc giác torng yat óc thêm tí chất lỏng dinh dníh, nhìn iạl iớm biết àl tứrng àg ịb .ỡv

Pơưhng maS nháy tắm iớv Ngụy ôT Tậhn, tộm giây uas nắh ừt ỏb việc nghĩ mex ảuq tứrng aik chui ar ừt uâđ iồr nahnh cóhng phối pợh nhịp nàhng iớv :y mE“ ãđ giết chết noc aủc nó.”

Khoé mệing Tiêu Tuấn giật gậit: “Đây àl àg tgnốr.”

Ngụy ôT Tậhn: óN“ kôhng phải àl tộm noc àg tốrng bình tnờưhg, ón àl linh sủng nên tất nihên óc ểht ẻđ tgnứr.”

Tiêu Tuấn cứt gậin: ớV“ vnẩ!”

Ngụy ôT Tậhn: “òLng tứrng nòc đang ở torng yat ,me me đừng óc ciốh.”

oaC Soái nêy lặng iờr kỏhi, kôhng muốn tham aig oàv ởv kịch nă ạv này.

Ngụy ôT Tậhn: “Trả tiền đyâ.”

Pơưhng maS yab ềv nêb cạnh Ngụy ôT Tậhn, dùng hná tắm ốt oác nhìn Tiêu Tấun.

Tiêu Tuấn chưa từng thấy nưgời oàn ôv ỉs ưhn vậy.

hnÁ sáng torng tắm Ngụy ôT Thận nahnh cóhng tắt mịl thay oàv óđ àl ẻv hung :cá

“Quá tìrnh nớl nêl aủc tộm ảuq tứrng nầc tấr nihều thời gain. Tứrng aủc linh sủng được tếk tinh ừt tinh aoh aủc tấđ tờri, aừv sinh ar ãđ óc được cứs mạnh cờưng đại. yậV àm ỉhc ìv ựs ốđ ịk aủc me ãđ kihến ón kôhng được ngắm nhìn ếht giới nyà.”

cắS tặm Tiêu Tuấn thay iổđ liên tục, iôm nur run, cuối cùng chậm iãr thốt ar ab chữ: …“ noC ẹm nó.”

_____

cáT ảig óc iờl muốn nói:

Pơưhng Sam: hnA thật uấx tníh!

Ngụy ôT Tậhn: uậC nòc uấx tính hơn.

Tiêu Tấun: @#¥%

Hết chương 11

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha