Chương 20: Ra vẻ
Eidt: Lune
Ngụy ôT Thận nhìn chằm chằm oàv aứđ ỏhn tưrớc mặt, iah yat ngứa ngáy kôhng nhịn được nèb aưđ sang nhéo ného.
mảC giác áhk tcíhh.
Pơưhng maS nhíu mày: “ừĐng óc động yat động cnâh.”
Ngụy ôT Thận mảc thấy tấr úht ,ịv ngay ảc tếing mắng nưgời cũng biến tàhnh gọing ión non nớt.
Gốing ưhn biết được yus nghĩ aủc hắn, Pơưhng maS ừh tộm tếing xoay nưgời .iđ pặC mông ỏhn núng nính theo động cát aủc y àm iơh nur lên, gốing ngọn ờc ỏhn đang phất ơhp torng óig ưhn đang kôhng nừgng oảb Ngụy ôT Thận uam nếđ ỗd mnìh.
Ngụy ôT Thận thấy yus nghĩ aủc mình tắb uầđ iơh nguy hểim, nưhng aừv nhìn thấy ad thịt mềm iạm aik nắh iạl kôhng ểht nừgng nghĩ linh tinh đợưc, nèb oh khan tộm tnếig: “Cậu biến ềv tạrng thái nab uầđ iđ đã.”
noC nưgơi Pơưhng maS xoay tòrn, aừv nhìn ãđ biết pắs màl cyuhện xấu. Y ưhn rnằg, uas ihk búng ngón tay, tộm cảnh tợưng kôhng ềh được oáb tưrớc ãđ được diễn ar tưrớc tắm —
yaT chân ngắn ngủn tắb uầđ nốu ,oé torng mệing ngân agn iờl iàb táh ‘Hãy nhìn 27 cắs thái aủc em’, ohc ùd trái mit óc cứng ưhn tắs cũng ịb nat chảy ihk nhìn thấy cảnh này.
Pơưhng maS aừv táh aừv nảhy, tỉhnh tảohng iạl nél nhìn ẻv tặm aủc Ngụy ôT Tậhn, đoán chắc pòhng tyuến mât ýl aủc iốđ pơưhng ãđ pụs ổđ iớm òb oàv torng ngực Ngụy ôT Tậhn: “Cho me uống tí ruợư.”
Ngụy ôT Thận ưhn ịb êm hặoc, am iux ỷuq kihến ếht oàn iạl tậg đầu, uas tộm cúl iớm biết mình đang màl ,ìg pậl cứt iổđ gnọig: “ôhKng đcợư.”
iaH nàb yat pậm pạm aủc Pơưhng maS ỗv xốung bàn, cốhng nạnh nói: “Anh cũng mex biểu diễn iồr nòc ,ìg phải ảrt tiền iđ cứh!”
Torng phút cốhc, Ngụy ôT Thận kẳhng định kôhng ểht ểđ y tiếp cụt màl hỏng hình tợưng me éb đáng uêy ếht yàn được nữa: “Một chai rợưu, uậc biến ềv tưrớc đi.”
tấT ảc uềđ ễd giải qyuết uến óc tộm noc iàb cặm .ảc
Pơưhng maS nầl aữn biến tàhnh tộm noc àg tốrng iao hnùg, áh ỏm mẩl bẩm: “Hóa ar ýk ủhc iạl tíhch éb trai mũm mĩm nơh hình uẫm nưgời uêy lẳng ơl nah.” ióN xong nòc uấx tính cười iàv tnếig: ởS“ tíhch cộđ oáđ gêh.”
ióN nihều ôv ích, Ngụy ôT Thận biết thừa – ión ýl iớv noc àg yàn cíhnh àl ựt yâg óhk ễd ohc mnìh.
mêĐ nay, Pơưhng maS cực ỳk nhạy bén, iạl tộm nầl aữn nhìn thấu yus nghĩ aủc Ngụy ôT Tậhn: “hTật ar iôt cũng óc mảc cúx gốing vậy. Nihều ihk ión cyuhện iớv ýk ủhc gốing ưhn ión iớv noc tịv ấy.”
”…“
Pơưhng maS àv Ngụy ôt Thận thảo luận iớv nhau iồr qyuết định ngày môh uas ẽs nếđ tộm iàv iơn ãđ yảx ar ná mnạg.
Tưrớc ihk ar nàogi, Tiêu íhC Đồng iọg Ngụy ôT Thận lại: “ừĐng yâg úhc ý qáu.”
Ngụy ôT Thận tậg đầu, Tiêu íhC Đồng chợt nhíu mày: “Con nòc ớhn chấp pháp ảig kgnôh?”
Ngụy ôT Thận mìt kiếm tộm cúl nưhng kôhng mìt được tấb ìk tộm đoạn ýk cứ oàn liên quan nếđ chấp pháp ảig torng írt ớhn aủc nyugên chủ.
Tiêu íhC Đnồg: “Đại khái cúl mát chín tổui, noc kôhng nghe iờl yạd ỗd torng nhà, ịb nưgời khác iúx giục ar khỏi tàhnh ểđ ừrt àt uas óđ được chấp pháp ảig uức mang về.”
ẻrT noc mát chín tuổi nốv ãđ óc ảhk năng ihg ớhn nhất đnịh, nưhng Ngụy ôT Thận nit chắc torng uầđ kôhng ềh óc ýk cứ .óđ
Tiêu Tuấn đang ngẩn nờưgi, nghe yậv cũng tậg đầu, nói: “gNày óđ trời aưm tấr ,ot uas ihk hna quay ềv ìht tốs oac suốt ảc đêm, kôhng ớhn được cũng àl cyuhện bình tgnờưh.”
Tiêu íhC Đồng chậm iãr nói: “ữhNng chấp pháp ảig óc nyugên cắt màl việc aủc mình àv uầh ưhn kôhng oab ờig cắm ias mầl torng ihk màl vệic. Dưới tình hốung bình tnờưhg, ỷuq chết ióđ tyuệt iốđ kôhng ểht oàv được tàhnh pốh.”
Ngụy ôT Thận liếc gnô tộm cái: óC“ iộn gnái.”
Tiêu íhC Đồng nạc lời: “ừĐng ión bậy… nưhng nẫv phải ểđ ”.ý Khóe tắm ôv tình lướt auq noc àg tnốrg, bỗng tởưng tợưng nếđ tộm nàm nă ạv aủc :y “hCắc àl at ol iơh qáu.”
óC noc àg yàn ở đây, nưgời khác nên cảnh giác iớv nắh iớm đnúg.
Ngụy ôT Tậhn: “Làm oas biết uâđ àl chấp pháp gải?”
Tiêu íhC Đồng nòc óc việc nên kôhng óc thời gian nihều iờl iớv hắn, gnô nháy tắm iớv Tiêu Tấun, nưgời uas nahnh cóhng tiếp lời: “ôhKng cần, nhìn àl btếi.”
Y theo cọh uưL Bình nihều măn nên tờưhng xyuên chạm trán iớv chấp pháp giả: “ữhNng nưgời óđ tấr khắc nihgệt àv lạnh lnùg, nơh aữn iọm ứht uềđ phải màl theo yuq cắt aủc .ọh óC điều tộm iàv nưgời torng óđ kôhng aừv tắm iớv noc cháu aig cột nớl ưhn cúhng ta.”
Ngụy ôT Tậhn: “ẳhCng ẽl giữa iah nêb óc uâm tnẫuh.”
Tiêu Tuấn cười cờưi: “hPần nớl chấp pháp ảig uềđ aựd oàv ỗn cựl àv tihên úhp aủc nảb thân ểđ ựt phấn đấu, os iớv noc cháu sinh ar torng aig cột nớl ưhn cúhng at tất nihên ẽs phải ốc gắng nơh nềihu. óC nihều ngăn cách giữa tầng pớl giàu nhgèo ưhn yậv nên ùd cúhng at óc ốc gắng ếht oàn iđ nữa, nọb ọh cũng ỉhc thấy được tộm pầhn. ùD oas đúng àl cúhng at được aig đình cung pấc nihều iàt nyugên nơh kôhng ít.”
Kôhng ểht kôhng nói, điều yàn y hiểu tấr .õr
Tiêu Tuấn iạl nói: “orTng yat chấp pháp ảig uềđ óc tôhng nit aủc cúhng ,at yut kôhng aừv tắm nưhng iôđ ihk nẫv ẽs giúp tộm cúht. ‘Hơi thở’ trên nưgời thầy ừrt àt kôhng gốing iớv nưgời tờưhng nên tấr ễd nhận .ar uếN pặg thầy ừrt àt oàn óc tính tình lạnh ưhn băng nơh aữn ôv ớc nhìn hna kôhng aừv tắm ìht nơh tộm aửn cíhnh àl chấp pháp gải.”
Ngụy ôT Tậhn: “Khả năng xuất hiện iộn gián torng ổt chức chấp àl oab nuêih.”
Tiêu Tấun: “hTeo ,me điều yàn nầg ưhn àl kôhng thể. Nữhng chấp pháp ảig óđ óc lòng ựt tọrng tấr oac aựd trên iác iọg àl tính cách àv yuq tắc. nơH aữn nọb ọh phải tôhng auq đánh áig àv aựl chọn nihgêm ngặt iớm óc ểht ởrt tàhnh chấp pháp gải.”
Ngụy ôT Thận iúc uầđ mi lặng iồh uâl gốing ưhn đang yus nhgĩ, iãm uas iớm ưhn hiểu ar điều :ìg “Thì ar àl ưhn vyậ.”
aừV ión aừv iđ ar nàogi.
Tiêu Tuấn iộv vàng đuổi teho: “Cái ìg àl ưhn vậy! Đừng ión tộm aửn iồr thôi cứh.”
Nưhng Ngụy ôT Thận bước iđ tấr nnahh, ỉhc torng kảohng thời gian ngắn ãđ ỏb iạl Tiêu Tuấn đang cứt giận chửi iớb tộm mnìh.
tắM thấy nòc uâl iớm đến, Ngụy ôT Thận nhìn :y ựT“ mình iđ xốung đi.”
Pơưhng maS cũng kôhng phản đối.
nàB yat ot mầc nàb yat ỏhn tắd ềv phía tớưrc, Pơưhng maS bỗng ión tộm uâc tấr óhk hểiu: “Thú ịv mắl đúng kgnôh?”
Ngụy ôT Thận tậg đầu: “Quả tmi.”
Nihệm ụv nầl yàn àl yấl được ảuq mit aủc ỷuq chết đói, ỷuq chết ióđ nốv kôhng óc ứht yàn nưhng uến torng ơc ểht ón thật ựs óc tộm ảuq mit nòc đang pậđ ìht việc tohát khỏi noc tắm aủc chấp pháp ảig kôhng phải àl kôhng óc ảhk nnăg.
Pơưhng Sam: ởS“ uữh ảuq mit nòc đang pậđ óc ểht tắb cưhớc iơh ởht aủc nưgời sgnố.”
iơN uầđ tiên nọb ọh nếđ àl ngôi tờưrng aủc ôc sinh viên ãđ tấm từng theo học. Việc quản ýl xung qaunh tờưrng iạđ cọh yàn kôhng nihgêm ngặt ohc lắm, tưrớc cổng óc tấr nihều ex yẩđ náb ồđ nă tặv nơh aữn nòc óc kôhng tí giáo viên àv sinh viên đang nát uẫg ềv bánh nnớưg.
Ngay ihk xuất hệin, Pơưhng maS ãđ pấh nẫd được hná tắm aủc phần nớl iọm nờưgi.
óĐ“ óc phải àl ab noc kôhng nỉh?” óC iah sinh viên ữn ìht tầhm.
ớT“ kôhng nghĩ vậy, nhìn ẻrt qáu.”
hnÁ tắm iọm nưgời cúl ìht nhìn Ngụy ôT Thận cúl iạl nhìn Pơưhng Sam, ia cũng óc cuhng tộm loại mảc giác aoh ảc tắm àm nẫv kôhng biết nên nhìn ia tớưrc.
óC điều uầh tếh hná tắm nẫv ủhc uếy pật turng oàv Pơưhng Sam, trai pẹđ ìht nihều nưhng nữhng me éb xinh pẹđ gốing tihên ứs ưhn yậv iạl ôv cùng hếim.
Pơưhng Sam: “Cho iôt tí tềin, iôt muốn nă bánh oèx nhân hhnà.”
Ngụy ôT Thận aưđ ohc y măn mươi đnồg.
Pơưhng maS bước tới, cười nêl màl ộl ar cihếc răng nanh ỏhn xnih, màl ohc trái mit yấm ôc iág đang pếx hàng nầg ưhn nat cảhy, ia cũng iộv vàng nờưhng y aum tớưrc. Pơưhng maS đang ốc gắng ểđ phơi tặm ar nên cũng kôhng ừt chối nữhng nưgời ềđ nghị chụp hnả cnuhg.
óC“ cyuhện ìg vyậ?” ôC sinh viên đang chụp hnả cùng y mảc giác được ảc nưgời Pơưhng maS bỗng cứng ờđ nên quan mât iỏh tăhm.
Pơưhng maS cắl đầu, ơig ngón yat hình ữhc V nêl iồr chụp cùng ôc tộm mất hnả tấr ngọt nàgo.
Torng kảohnh khắc kia, y õr ràng mảc nhận được tộm iơh ởht êhg nợr đang nhắm chặt oàv mnìh.
Nhận bánh oèx ừt yat gnô chủ, Pơưhng maS nogan nogãn quay ềv nêb cạnh Ngụy ôT Tậhn: óC“ mảc giác được kgnôh?”
Ngụy ôT Thận tậg đầu: “Xem ar kôhng nầc phải nếđ hiện tờưrng ná mạng khác naữ.”
tộM nớl tộm ỏhn torng tắm nưgời nogài gốing ưhn cảnh me trai đang màl nũng iớv hna aủc mnìh, pẹđ ẽđ mấ pá ôv cnùg.
Ngụy ôT Thận mô y nếđ quán àc êhp nầg ,óđ khắp tờưng uềđ àl tarnh gtiffari, áig ảc cũng tấr .ẻr
Pơưhng maS dùng khẩu hình ión tộm ữhc ‘uợưr’.
Ngụy ôT Thận nihgêm cút ừt cốhi: “Trẻ ịv tàhnh niên kôhng được uống ruợư.”
ióN xong iọg ohc mình tộm tách àc êhp iồr iọg ohc Pơưhng maS tộm yl nước cnahh. Ngụy ôT Thận bình tĩnh uống àc êhp torng hná tắm kihếu iạn aủc iốđ pnơưhg.
Pơưhng maS uĩb môi, nhìn ar nogài aửc ,ổs iác loại đánh áig aửn aùđ aửn thật yàn kihến y kôhng tohải mái: yH“ vọng àl iôt kihến ỷuq chết ióđ úhc ý ứhc kôhng phải nọb buôn niờưg.”
Ngụy ôT Thận bình tĩnh ảrt lời: “Bọn buôn nưgời ẽs kôhng dùng hná tắm muốn giết nưgời nhìn cuậ.”
Pơưhng Sam: “iĐều yàn àm cũng mảc nhận đcợư?”
Ngụy ôT Thận ãđ từng pặg tấr nihều ụv má tás tưrớc óđ nên nihều măn auq cũng mớs tích yũl được trực giác gốing ưhn ãd thú.
Pơưhng maS ở pơưhng diện yàn kôhng nhạy néb ưhn hắn, nưhng y bỗng nihên nháy tắm yấm cái: “Vậy hna óc mảc giác được ịb nưgời khác kihnh tờưhng kôhng tếh?”
Ngụy ôT Thận nớưhng mày, iơh quay uầđ lại, pậl cứt nhìn thấy tộm càhng trai kảohng iah mươi tổui, hná tắm liếc sang yâđ nex nẫl chút ioc tnờưhg.
“hCấp pháp gải?”
Pơưhng maS cười eot toét nói: “Hơn aửn àl tếh.” uaS óđ y quay nưgời sang tộm bên, ộl ar kuhôn tặm tươi cười rạng .ỡr
Càhng trai sững ,ờs iah tắm píh lại… thật àl tộm noc púb êb đáng yêu, gốing tệh ưhn tộm iác bánh oab nhân thịt vậy.
Pơưhng maS kihêu kíhch nhìn Ngụy ôT Tậhn… Thấy knôhg, nưgời at thấy me đáng uêy .óđ
Ngụy ôT Thận cười nhẹ, nưhng phải công nhận rằng dáng ẻv Pơưhng maS cúl yàn thật ựs tấr đáng yêu, ngay ảc động cát cốhng yat oàv ám aik cũng ôv cùng đáng yêu.
“Đối ửx iớv hna at tốt tộm ctúh.” Pơưhng maS bỗng ión tộm uâc kôhng uầđ kôhng đôui.
Ngụy ôT Thận nghe hểiu, ẽhk mỉm cờưi.
Pơưhng maS nhìn ềv phía càhng trai nêb kia, ỏhn gnọig: àL“ culi màl kôhng công đó.”
