Chương 22: Em là quả táo nhỏ của tôi
Eidt: Lune
nắH nêihgng uầđ tắb pặg cảnh Pơưhng maS đang cười ưhn oèm trộm được .ác
Ngụy ôT Thận tấb lực, ùd óc ếht oàn cũng phải ốc àm nhịn xnốug. Trên ýl tyuhết Pơưhng maS chắc chắn sống uâl nơh nắh nềihu, nưhng kôhng hiểu oas ihk tiếp cúx nắh ức óc mảc giác đang tắb tạn ẻrt noc .yấ
Pơưhng Sam: “iĐêu nâd đâu? Điêu nâd đuâ?”
Ngụy ôT Thận ởht dài, ảuq nihên kôhng ỉhc ẻv nogài àm iờl ión cùng ửc ỉhc aủc y uềđ kôhng khác ìg tộm aứđ trẻ.
iĐ“ uâl riồ.”
Pơưhng maS mẩl bẩm: “hCạy nahnh đyấ.”
Ngụy ôT Tậhn: “oLại mek giảm nâc aik cũng kôhng ễd yấl đợưc, nạn nhân nẳh phải óc tộm đờưng yâd rêing nên iớm được hgnà.”
Pơưhng maS cười cờưi: ẻK“ aừl oảđ tíhch aừl ia tưrớc ntấh?”
Ngụy ôT Thận liếc y tộm cái: “ôhKng biết dùng noã.”
Pơưhng maS trợn mắt: àL“ nưgời qneu.”
Ngụy ôT Thận kôhng phản bác, tộm aửn ốs ẻk aừl oảđ uềđ tắb uầđ xốung yat iớv nưgời quen aủc mình tớưrc. Đứng ở ịv írt aủc nắh àm nói, cũng từng thấy kôhng tí nưgời aừl tạg nưgời thân cùng nạb èb ểđ cihếm lợi.
Pơưhng Sam: “iKểm art mex ôc yấ tờưhng xyuên tiếp cúx iớv ai.”
Ngụy ôT Thận nẩc thận yus nhgĩ: “Tôi nghĩ óc ểht dùng thân phận thầy ừrt àt aủc mhnì.”
Pơưhng maS tậg đầu: “hTêm nữa, hna àl nưgời àhn ọh Têiu, oàv cục chào iỏh tộm chút xong mìt iác ớc oàn óđ iồr oảb ọh iđ điều tar.”
Ngụy ôT Thận nói: “úhCng at ỉhc nầc ngồi iợđ tếk ảuq cuối cùng àl đcợư.”
ióN nếđ đây, nắh tộđ nihên dừng lại, yàm nhíu lại.
Pơưhng Sam: “Sao tếh?”
Ngụy ôT Thận kôhng ión ,ìg torng lòng thầm ởht dài. tấR nihều yus nghĩ aủc nắh cùng Pơưhng maS đang nầd ởrt nên gốing nhau – yâđ iớm àl điều kihến tắh tấb cựl nấht. nắH nêl tnếig: óC“ ẽl cúhng at nên cọh cách ựt mình ar tya.”
Pơưhng maS kôhng ềh aỉm iam nắh àm tấr phối pợh ảrt lời: “úĐng vậy, ýk ủhc muốn tắb uầđ ừt đuâ?”
Ngụy ôT Thận yus nghĩ tộm chút iồr nói: “Hỏi Tiêu Tuấn mex óc quen biết nưgời oàn kôhng iồr ểđ ohc uậc at ựt iđ liên hệ.”
Gọing ión aủc Pơưhng maS lạnh ưhn bnăg: “úĐng vậy, thậm íhc hna nòc kôhng nầc phải iđ chào hiỏ.”
Ngụy ôT Tậhn: “Xin yãh nôt tọrng oal động bằng oãn tộm ctúh.”
Pơưhng maS ’ồ‘ tộm tếing iồr kôhng ión thêm ìg nữa.
~~~
àhN ọh Têiu.
Tiêu Tuấn mầc yấl tộm ỏig tứrng àg ừt yat Ngụy ôT Tậhn, rùng mnìh: “Anh muốn màl gì?”
Pơưhng maS ãđ biến ềv ộb dáng àg tnốrg, y mằn nêy trên yat Ngụy ôT Thận – nhìn ôv cùng nogan nãogn.
ờiG iỗm nầl Tiêu Tuấn nhìn thấy noc ,àg mât tạrng aủc y ẽs ởrt nên tấr iồt .ệt aừV oàv àhn ãđ mầc tộm cihếc ô uàm neđ lên, ngay ihk Pơưhng maS pắs eòx cánh ,ar y pậl cứt xoay ô chĩa oàv tặm àg tnốrg, pé tộm àg tộm nưgời phải ữig kảohng cách tộm tém ohc na tàon.
Pơưhng maS mảc thấy aứđ ỏhn đáng tơưhng aik ịb mình aọd ohc ugn nưgời ìht pảhi, loại cyuhện ưhn nă ạv yàn phải óc ếk hạoch iớm màl chứ, oas óc ểht ạb uâđ màl yấđ đợưc?
Thấy iốđ pơưhng iùl lại, Tiêu Tuấn iớm ảht lỏng cảnh gáic.
cúL yàn Ngụy ôT Thận iớm nêl tnếig: “uMốn ờhn me iỏh thăm iàv cnệyuh.”
óC“ ìg ìht ión tgnẳh”, Tiêu Tuấn liếc yấm ảuq tứrng trên nàb àm iổn ad :àg õR“ ràng àl hna me ruột oas ức aọd nhau suốt vyậ!”
Ngụy ôT Tậhn: “ứrTng àg àl ón ốc ý tặng ohc me ểđ iồb ổb cứs keỏh.”
Tiêu Tuấn tậg đầu: mE“ mảc nơ ảc àhn ahn.”
Chưa ión xong ãđ mảc thấy óc tộm hná tắm cắs néb đang xiên oàv nưgời mnìh, nắh aừv nẩgng uầđ nêl ãđ tắb pặg kuhôn tặm u má aủc Tiêu íhC Đnồg.
mảC thán pohng thủy nầg yâđ ịb oảđ lộn, Tiêu Tuấn ểu iảo ngồi xốung ôs pha, ựt iỏh mình óc nên ar nogài ểđ đuổi ỷuq yah knôhg, nưhng ngay ihk nghe Ngụy ôT Thận ờhn uậc iỏh ềv tộm ữn sinh viên iạđ cọh ãđ cếht, cắs tặm pậl cứt ởrt nên ỳk :ạl “Bạn iág cũ?”
Ngụy ôT Thận liếc nắh tộm cái, vuốt lông .àg
ìV noc àg khốn nạn aik nên Tiêu Tuấn kôhng mád tiếp cụt đoán aừb nữa: “ưĐợc rồi, me ẽs mìt nưgời iỏh giúp nưhng hna đừng óc nếđ màl pihền me naữ.”
Giữa trưa àl thời điểm nóng nhất torng nàgy, Ngụy ôT Thận mô Pơưhng maS ngồi nật hởưng nihệt ộđ tám ẻm torng biệt thự, nòc Tiêu Tuấn đang nậb nộr iọg điện tohại nêb nàogi, aừv xong việc ãđ thấy Ngụy ôT Thận đang ngồi điều hòa, ổc họng pậl cứt phát nhgẹn nèb phải yẫv yat ý oảb nọb ọh iđ ỗhc káhc.
Pơưhng maS nẫv tấr nhân ,ừt kôhng tiếp cụt cắl ưl tưrớc tặm nắh nữa.
Kôhng óc ia nă tưra, trời nóng nên Bạch Nưhợc cũng kôhng muốn ,nă gnô Tiêu chưa ềv àm đang nậb ión cyuhện iớv Tiêu íhC Đồng torng pòhng cọđ scáh. Tiêu Tuấn đang định iđ nă bỗng óc nưgời iọg điện tới, kôhng biết uầđ nêb aik ión ìg àm nắh nghe xong iạl nhíu mày, nòc tuhận tiện liếc sang ỗhc Ngụy ôT Tậhn.
uaS ihk púc yám nắh iớm chậm iãr nêl tnếig: óC“ phải ịb ỷuq chết ióđ iạh chết kgnôh?”
Ngụy ôT Thận kôhng ảrt lời.
Tiêu Tuấn ión tếip: “Ban uầđ iht ểht định aỏh tihêu nưhng me nghe ión tưrớc óđ uám thịt cũng kôhng còn, ỉhc nòc iạl óc tộm mất da.”
Ngụy ôT Thận ôv‘ tnìh’ mex nit cứt đang cihếu trên tyurền hnìh, Tiêu Tuấn cứng hnọg: “Tất nihên loại nit cứt yàn ẽs ịb èđ xgnốu.”
Ngụy ôT Thận đang yus nghĩ cyuhện káhc, cẳhng tárch uưL iạĐ cựL tộđ nihên iạl ởm cuộc điều tra, mex ar kôhng phải ỉhc ìv biết nưgời àhn ọh Tiêu đang mìt hiểu cyuhện ỷuq chết đói.
Tiêu Tuấn viết tộm aịđ ỉhc nêl giấy iồr aưđ ohc hắn: “Bạn trai ũc aủc nưgời áuq ,ốc hna óc ểht iđ kiểm art mex soa.”
Tiêu Tuấn cũng kôhng ngu, uến ãđ nhắc iớt nưgời này, cứhng ỏt óc nấv .ềđ
Ngụy ôT Thận cyuhển aịđ ỉhc ohc uưL iạĐ Lực.
Tiêu Tuấn nghe thấy nêt uưL iạĐ Lực, óhk hiểu hỏi: “iTết ộl ohc nưgời nogài ưhn thế, hna kôhng ợs gnô at điều art được iồr ẽs giấu iđ ”?à
Ngụy ôT Thận nớưhng mày: mE“ từng pặg uưL iạĐ cựL iồr ”?à
Tiêu Tuấn tậg đầu: “orTng ốs chấp pháp giả, gnô at àl nưgời tấr yah ión oạđ lý.”
Khóe mệing Ngụy ôT Thận cong lên: “Con nưgời ếht noà?”
“òLng ạd tấr suâ.” Tiêu Tuấn nầg ưhn ảrt iờl kôhng nầc nhgĩ.
ióN xong iớm hiểu cụm đích aủc Ngụy ôT Tậhn. Chắc uưL iạĐ cựL nghĩ rằng nắh biết tộm iàv cyuhện nêb torng nên ờig Ngụy ôT thận iớm muốn tung ar tộm tôhng nit ểđ thăm ,òd uas ihk nêb aik điều art xong ẽs tôhng oáb iạl ểđ iổđ được nihều nit cứt hơn.
aùM èh nóng nực, Ngụy ôT Thận nật hởưng iơh tám ừt điều hòa, àg tốrng iơh tệm nên cũng iùv uầđ oàv ngực nắh ủgn yas sưa.
Tiêu Tuấn kôhng chịu được nữa, aừv nghĩ nếđ việc nọb ọh kôhng nầc nốt nihều cứs ãđ kihến nưgời khác tình nyugện giúp ỡđ àl y iạl giận nur nờưgi.
Điều aòh ểđ nihệt ộđ iơh tấhp, Pơưhng maS ịb lạnh nên tnỉh, móng vuốt pạđ nêl iùđ Ngụy ôT Thận iah cái… ềv pòhng ngủ.
Ngay ihk Ngụy ôT Thận mô àg ar khỏi pnòhg, Tiêu Tuấn pậl cứt ởht phào ẹhn nõhm.
aừV nếđ cửa, động cát mầc yat mắn aủc Ngụy ôT Thận iơh kựhng lại, uas iàv giây iớm chậm iãr ởm .ar
Nưgời nêb torng hảong ,ợs nahnh cóhng oal ar khỏi aửc ổs xoay nưgời nhảy xnốug, cặm ùd động cát nhìn óc ẻv tấr cyuhên nihgệp nưhng cúl tiếp tấđ nẫv ịb nặv vẹo.
Ngăn oék torng pòhng uềđ ởm tnaog, óc tộm iác pộh ịb tứv xốung tấđ nòc ồđ cạđ nêb torng ãđ kôhng cánh àm bay.
óC tộm iàv thầy ừrt àt nầc hná tărng ểđ ut lyuện gốing ưhn 《Hồi Xuân Tậuht》 aủc Ngụy ôT Thận nên tấr tí àhn aủc thầy ừrt àt đóng aửc ổs pòhng tộrm, nơh aữn cũng kôhng óc ẻk trộm oàn ot nag nếđ cứm iđ chêu trọc thầy ừrt àt .ảc
Đứng nêb aửc ổs nẫv óc ểht nhìn thấy tộm nưgời yầg òg đang khập kễihng chạy ar nàogi, Ngụy ôT Thận mô àg tốrng lững tữhng iđ xốung tnầg.
Kôhng uâl uas bóng nưgời aik biến tấm ở tộm noc õgn nhỏ.
“Mọi cyuhện oas riồ?” Nưgời iỏh nắh cíhnh àl tộm nêt àhn giàu àc ơl phất ơhp kảohng iah mươi tổui, ẻv nogài kôhng ệt nưhng pohng cách nă cặm iạl áuq cặs ỡs màl ohc nưgời at kôhng ểht óc mảc tình nổi.
“gNài nêy tâm, iôt ỉhc toàn yấl ồđ ýuq áig tiôh.”
uhT Tinh cạL cười cờưi: “iTêu ỳK ỉhc óc chút nảb lĩnh tôhi, phản gnứ uầđ tiên ịb trộm ồđ chắc chắn ẽs đuổi toeh”, ãg aừv ión aừv nhìn ar phía sau: “Đến cúl óđ uậc đánh ngất nưgời iđ iồr tắb noc linh sủng aik ềv uấn canh ohc ôgn.”
Kịch nảb tấr tốt nưhng iỗm iột Ngụy ôT Thận iạl kôhng muốn nhận iav này.
Chậm iãr cắl ưl xốung tnầg, Tiêu Tuấn aừv thấy ãđ tắb uầđ cảnh gáic, iớm ởht ar được tộm iơh oas ãđ xốung tầng aữn rồi?
Ngụy ôT Tậhn: “Lần tưrớc me oảb uhT Tinh cạL từng tính ếk mình ”.à
Tiêu Tuấn ếhc gễiu: óĐ“ cíhnh àl tộm nêt dưới ảc yáđ ãx hiộ.”
àG oéb ngậm tộm ờt giấy aưđ ohc hắn.
tộĐ nihên Tiêu Tuấn óc linh mảc kôhng lnàh: “Làm ìg đó?”
Ngụy ôT Tậhn: “Làm kôhng công ohc hna tộm tầun, iổđ iạl hna ẽs ohc me ơc iộh ểđ ửx hnắ.”
ýL írt nhắc ởhn Tiêu Tuấn phải ừt cốhi, nưhng aừv nghĩ nếđ cyuhện uhT Tinh cạL mìt nưgời ụd ỗd mình màl lãng íhp biết oab thời gian ut lyuện – nắh iạl cực ỳk óhk cịhu: “Chỉ tộm tuần thôi ”?à
Ngụy ôT thận tậg đầu.
Tiêu Tuấn nahnh cóhng ýk nêt nêl gấiy: “Giờ ión được caưh.”
hnÁ tắm Ngụy ôT Thận nhìn ềv phía oàn óđ nogài aửc :ổs “Thu Tinh cạL yàb òrt iợđ hna chui oàv tgnor.”
Tiêu Tuấn nheo mắt.
Ngụy ôT Thận liếc mắt: “gNày tờưhng óhk mìt được ýl od ưhn yậv lắm, ờig me óc yạd ỗd nắh ếht oàn iđ nữa, iốđ pơưhng cũng ỉhc óc ếht nuốt nưgợc oàv bụng tôhi, uâđ ểht quay ềv uêk ac đúng kgnôh.”
Tiêu Tuấn nihgến rnăg: “ưMợn yat me ểđ loại ỏb pihền toái xong nòc tắb me màl kôhng công tộm tuần ohc hna naữ.”
Ngụy ôT Thận ỉhc ar nêb nàogi: mE“ nòc ở yâđ lằng nằhng aữn àl nưgời at iđ tấm đyấ.”
Tiêu Tuấn nghĩ iđ nghĩ lại, cuối cùng nẫv kôhng kiềm ếhc được àm xông ar nàogi.
~~~~~
cáT ảig óc iờl muốn nói:
Pơưhng Sam: Nghe ión óc ia óđ muốn ohc iôt oàv iồn ểđ uấn cnah.
Ngụy ôT Tậhn: iôT đánh áig oac hna .at
