Chương 12: Tất cả đều là lỗi của sự giàu có

Chương 12 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

nậT tắm nhìn thấy ̣iv ồđ ệđ cúl oàn cũng ểđ ý nếđ hình tợưng àm phải thốt nêl ưhn thế, uưL Bình ẽhk ởht iàd tộm tnếig, ión iớv Ngụy ôT Tậhn: “yuhCện uậc náo nậh àhn ọh Tiêu cũng àl điều ễd hểiu, nưhng ùd oas ón nẫv àl me trai aủc cuậ.”

Ngụy ôT Thận nghe xnog, iổđ gnọig: “Nửa gái.”

Tiêu Tuấn mắn chặt tay, cứt giận nếđ tột cnùg.

àG tốrng iạl yab auq nầl nữa, uas ihk ual sạch lòng tứrng trên nưgời Tiêu Tuấn iạl yab ̀êv torng ngực Ngụy ôT Tậhn, hná tắm ộl ar ẻv ừt .ib

Ngụy ôT Tậhn: “Vậy ìht ỏb đi.”

Tiêu Tuấn nihgến rnăg: “Anh trêu iôt yấđ ”!à

ảrT tiền kôhng mốun, aửn áig kôhng nghe àm miễn íhp ohc cũng kôhng cần. Pơưhng maS ìht thào ión iớv Ngụy ôT Tậhn: “Tôi àm pặg phải ýk ủhc óhk tính ưhn vậy, kiểu ìg cũng ẽs ohc tộm iàb cọh ớhn điờ.”

Nghĩ nếđ ngày ỗig aủc ịv ýk ủhc chân cíhnh aik ãđ auq nơh tộm năm, hná tắm aủc Ngụy ôT Thận iạl ởrt nên phức pạt ôv cnùg.

̀ơL iđ cảm xúc phẫn ộn torng tắm Tiêu Tấun, Ngụy ôT Thận kiểm art áig ịrt linh lực: .51

oaC nơh nihều os iớv nihệm ụv tưrớc .óđ

Kôhng nghe yấm iờl kyuhên aủc Pơưhng maS ‘xây thêm gcạh’ ohc iốđ pơưhng ñưa, Ngụy ôT Thận kôhng ềh od ựd uầđ ưt áig ịrt linh cựl nêl nưgời mnìh.

Muốn tạđ được ểht chất hoán linh hoàn cnỉhh, nòc cần nơh mát mươi áig ịrt linh cựl nữa. uếN ờig iổđ ìht iớm được ít uâr ria, ềv phần kiếm ỗg đào, torng yat Pơưhng maS ãđ óc tộm cây, ờig iạl chọn thêm tộm yâc kiếm ỗg oàđ ưt chất bình tờưhng aữn ìht cũng kôhng óc nihều cát dnụg.

Pơưhng maS thấy kôhng kyuhên được hắn, tấb cựl nói: “Vậy ìht iổđ công pháp đi.”

hnÁ tắm Ngụy ôT Thận dừng iạl ở ab ữhc <uhTật iồH Xnâu>.

téX ừt iác nêt — ãđ thấy cực ỳk kôhng đứng đắn.

Nưhng trên thực ết yâđ iạl àl tộm qyuển công pháp ôv cùng đứng đắn, nòc iọg àl tuhật ịrt lệiu, torng áuq tìrnh chữa ịrt nòc óc ểht nâng oac ểht chất nầd dần.

Quan tọrng nhất àl ón ,ẻr ỉhc nốt óc 01 áig ịrt linh lực.

áuQ tìrnh trao iổđ nhìn ừt nêb nogài gốing ưhn Ngụy ôT Thận đang ngây nờưgi. uaS ihk ịb ờl iđ iàv lần, cắs tặm Tiêu Tuấn càng cúl càng lạnh lẽo, tộđ nihên hỏi: “ưgNơi àl ai?”

Tưrớc aik Tiêu ỳK ihk ión cyuhện nòc kôhng mád nhìn ,ãg màl oas iạl tộđ nihên óc ựs thay iổđ nớl ưhn yậv đợưc?

Nghe yậv Ngụy ôT Thận cười nạht, dùng hná tắm nihgên uức nhìn .ãg

mầT tắm Tiêu ỳK cyuhển sang noc àg tốrng nêb cnạh, torng l̀ong nầd nầd aux nat hoài nghi aừv rồi.

mảC giác aủc linh sủng tấr nhạy bén, uến àl ỷuq máb vào, iah nêb tyuệt iốđ kôhng ểht ýk tếk ếhk cớư đợưc.

cúL yàn uưL Bình iớm chậm iãr nêl tnếig: “íTnh cách aủc linh sủng tờưhng ẽs hnả hởưng nếđ ủhc nnâh.”

gnÔ iộn aủc Tiêu Tuấn óc tộm noc tihên uẩc nên ãg cũng óc chút hiểu biết ềv linh snủg. Nhìn lòng tứrng trên yat nẫv nòc ,mấ cứđ hạnh aủc noc àg tốrng aik nòc mék nơh ảc nọb uưl mnah, nghĩ ưhn vậy, tính cách Tiêu ỳK thay iổđ cũng óc ểht hiểu đợưc.

cắS tặm uưL Bình ôv c̀ung pưh́c ṭap, yut rằng tính cách aủc linh sủng ẽs hnả hởưng nếđ ủhc nhân nưhng thật ar kôhng nêih̀u ĺăm. Torng tộm thời gian ngắn àm ́oc thể kihến tộm nưgời iốt măt biến tàhnh tộm nưgời gian oảx iõl iờđ ưhn vậy, nếđ cùng àl noc àg aik ưh hỏng nếđ cứm ộđ oàn iớm đợưc?

Cyuhện oàn ar cyuhện ,óđ việc linh sủng xuất hiện nẫv cực ỳk đáng ioc tnọrg.

cặĐ biệt àl noc àg yàn óc ỉhc ốs tôhng minh tấr cao, cứhng ỏt áig ịrt aủc ón oac nơh linh sủng bình tờưhng nềihu.

“Cậu ủđ ưt cách tiến oàv Tihên ơC mnô.” uưL Bình nói.

Ngụy ôT Thận kôhng yus nghĩ pậl cứt ừt chối ý tốt aủc ông.

uaS ihk ểđ iạl danh tihếp ohc oaC Sáoi, nắh mô àg tốrng ar nogài cửa, bóng dáng nầd chìm oàv torng bóng đêm.

Tiêu Tuấn đứng iạt ỗhc tấb đnộg, iám cót tưrớc trán ehc kuhất phần nớl kuhôn tặm aủc .ãg

uưL Bình phần oàn đoán được ựs thay iổđ torng mât ýl aủc .ãg ừT ỏhn ãg ãđ phải ốc gắng pấg yấm nầl nưgời káhc, thậm íhc nòc ịb ràng buộc tộm thời gain. ohC ùd nảb thân Tiêu ỳK óc àl iủc cụm nưhng ỉhc nầc tộm noc linh sủng cũng ủđ ểđ nắh óc ỗhc đứng torng giới ừrt àt rồi.

“Mỗi nưgời uềđ óc ơc iộh aủc rêing mhnì.” uưL Bình nói.

Tiêu Tuấn tậg uầđ nưhng nẫv mắn yat nẫv kôhng ảht .ar

Lòng nưgời ỳk ạl ưhn yậv đấy, àl hna me ruột tịht, tất nihên ãg ih vọng ùd Tiêu ỳK ịb đuổi ar khỏi aửc nẫv ̃es sống thật tốt.

Nưhng điều tốt yàn kôhng oab gồm ̉ac vêịc vơựt auq t̀ahnh t́ich của gã.

Bóng mêđ nal tỏa, nêb dưới hná nèđ oac ṕa óc tộm nưgời yas rượu đang mằn ̉ơ nev đǹơưg, hắn nhìn thấy tộm cậu ́eb đẹp trai ừt ax iđ tới, bắt đầu iổn ́y x́âu, đ̣inh cầm chai rơựu đ́ưng nêl rồi nah̉y ar ̀uh dọa một pehn.

“Quả tứrng ừt uâđ ra?” Tihếu niên iỏh noc àg trên tay.

noC àg tốrng mầl mầb iah tnếig.

Nưgời yas rượu tỉnh oát kôhng ,tí chửi tộm uâc bệnh thần knih, nưgời àm iạl iđ ión cyuhện iớv .àg

Cưh̉i xong thì tihếu niên c̃ung ̃ađ iđ .ax

uaS ihk đến một iơn ḱâuht, Nug̣y ôT Tâḥn đặt Pơưhng maS nêl băng ghế công viên rồi bắt đầu ut h̀anh <âuhṬt Hồi Xnâu>.

MńoĐ/ởg, vào pâh̀n ut h̀anh nih̀n ̀al b́êit.

Nơưg̀i kah́c pah̉i điên c̀ôung tập lêyụn còn ñưhng ̀ig hắn cần làm ̀al bấm vào giao dêịn ̉êđ coḥn xác nâḥn lêyụn ṭâp.

【Hệ t́ôhng tôhng b́ao: cọH được tâuḥt iồH Xâun! pấC ộđ hiện tại: pấC 】1

uếN muốn tăhng cấp bạn cần pah̉i hít thở kôhng khí dơứi ánh tărng mỗi mêđ ̀av đêìu quan ṭorng nâh́t ̀al pah̉i ̉ôb sung giá trị linh ḷưc.

ơC ểht nab đầu của nyugên chủ vốn ̃ađ rất đ̣ep, uas ihk d̀ung tâuḥt Hồi Xuân tahnh tẩy tạp câh́t torng ơc têh̉, khí câh́t lập tức đơực nêl đ̀ơi, taoḥt nih̀n ǵôing ưhn một yâc tuŕc trên núi cao, ḷanh l̀ung ̀am qêyún rũ.

Pơưhng maS cũng nhịn kôhng được ̀am nhìn thêm iah lần.

hnÁ tắm Ngụy ôT Thận aừv nặv iốđ dêịn với :y “eĐ̣p lắm à?”

Pơưhng maS ión tậht: “ôhKng đẹp b̀ăng ahn.”

ũgN quan aủc Ngụy ôT Thận tihên ềv cảm gaíc kiên nghị lạnh lnùg, taŕi nơưg̣c hẳn với Tiêu Kỳ, dựa vào ̉ơs t́ihch rêing của mǹih, Pơưhng maS nêihgng ̀êv pih́a tơưŕc hơn.

Nghe y páđ t̉ăhng tăh́n ưhn ṿây, nơưg̣c lại Nug̣y ôT Tâḥn lại ́oc cảm gaíc kahng ḱahc.

ừT tưrớc nếđ yan Pơưhng maS uềđ luôn ̉ot ar geh́t bỏ, giờ đột nihên khen ưhn vậy lại kêih́n hắn kôhng quen nổi.

Ngụy ôT Thận c̃ung chỉ s̉ưng sốt một gâiy. uaS ́ođ hắn lại tập turng vào giao dêịn cńihh, nêiḥm ̣uv ̃ađ đơực cập ṇâht. Kah́c với iah lần t́ơưrc, lần này kôhng ́oc nêiḥm ̣uv ̣ưt coḥn nữa ̀am thay b̀ăng một bài h́at:

M̀inh ịb ẹm mnắg.

iởB ìv tứv cár aừb bãi.

nêN torng nhà nag̀y c̀ang ́oc nêih̀u nôc tnùrg.

ihK nào ́ôb m̀inh iđ công tác về, nâh́t đ̣inh m̀inh ̃es năh́c gnô ýâ aum tôuh́c trừ uâs mới đ̣ơưc.

uaS ihk Ngụy ôT Thận cọđ xong nội dnug, nêb dơứi xâút hêịn một d̀ong chữ noh̉: [Đến ốs 22 đờưng Tihên maN àv màl nưgời thuê àhn ̉ơ ́ođ torng yảb nàgy. yãH ớhn rnằg, iốm quan ệh hàng móx thân tihện óc ểht giúp nạb quen iôm tờưrng iớm nahnh hnơ.]

Nih̀n auq thì tâh́y ́ođ chỉ ̀al một đaọn năv ́oc nội dung rất b̀inh tǹơưhg, nưhng đọc ̃yk lại cảm tâh́y tar̀n nâg̣p ća .́y

Ngụy ôT Thận nhìn ềv phía Pơưhng Sam, ̀ag béo lập tức lắc đ̀âu: “êihṆm ̣uv têíp theo ̀al od ̣êh t́ôhng ̉ôb snug, kôhng liên quan đến tiô.”

uếN ́yk chủ của y iơr vào một thế gơíi nào đó, Pơưhng maS ̃es gặp rắc ŕôi.

Ngụy ôT Thận đứng lên: “âC̣u iđ tìm hêỉu tơưŕc một ct́uh.”

Nữhng ngôi àhn trên đờưng Tihên maN tấr ,ẻr bởi ̀iv nhà cửa còn ôht ,ơs nơh nữa vêịc iđ lại c̃ung kôhng tâuḥn ṭêin.

Trên tộc điện oáb óc treo biển ohc thuê nah̀, tộm năc àhn ỏhn nơh 30m2 óc áig 005 tnáht/ệg.

aựD theo tìrnh ộđ phát tirển kinh ết aủc ếht giới này, mức giá này ̃ađ đơực mex ̀al rất ̉er r̀ôi.

Ngụy ôT Tâḥn gọi vào ́ôs đêịn taoḥi nêb têrn. Lúc này c̃ung ̃ađ ṃôun, nưgời nghe máy ̀al một phụ ̃ưn ́oc g̣oing nói yếu t́ơ nưhng c̃ung kôhng ̀êh ńong n̉ay.

“êŃu đang vội cah́u ́oc thể tìm địa chỉ đến đyâ.” Nơưg̀i phụ ̃ưn rất hêỉu c̣êyuhn.

ịV írt aủc Ngụy ôT Thận cách óđ kôhng ,ax chỉ 51 puh́t ̃ađ đến nơi.

ủhC àhn àl một phụ ̃ưn turng t̉ôui. iaH măn tơưŕc t̀ưng đầu ưt bất đ̣ông sản, ̣ơv c̀ôhng ̣oh tận ḍung ́ôs têìn têít kêịm aum đơực iah năc nah̀. Nưhng ia ngờ iơn này ̀ưt ́ođ đến giờ vẫn kôhng ̀êh pah́t têir̉n nên giá nhà c̃ung kôhng tăng đơực oab nêihu.

ôC“ ở àhn iốđ dnệi.” uaS ihk Ngụy ôT Tâḥn trả têìn nah̀, nưgời ụhp ữn aưđ chìa khóa ohc h́ăn: “Có ̀ig thắc mắc, cah́u ́oc thể sang tìm ôc bất ́ưc lúc nòa.”

Ngụy ôT Thận khẽ gật đ̀âu, đối dêịn ́oc một đứa nhỏ đang bám vào kuhng cửa gọi mẹ.

Nưgời ụhp ữn nổi gậin: “Sao noc nòc chưa nủg?”

uậC éb ởm ot iôđ tắm neđ láy: óC“ nôc tùrng ẹm ”.ạ

Sắc tặm nưgời ụhp ữn iốt mầs torng giây lát, lập tức tắd uậc éb quay oàv nhà.

Nưgời thuê àhn tưrớc ́oc ̉ev mới rời iđ nên torng p̀ohng kôhng ́oc nêih̀u bụi ĺăm. Nug̣y ôT Tâḥn ual dọn một lúc c̃ung ioc ưhn tạm ổn.

mêĐ kyuha, hná tărng phủ xốung kêih́n Nug̣y ôT Tâḥn trở nên dịu d̀ang hêím có.

Kôhng biết ãđ auq oab lâu, Ngụy ôT Tâḥn ̉ơm mắt tắt tơh̉.

Tâuḥt iồH Xuân quả ̀al một công pah́p kôhng t̀ôi, uas ihk ut lêyụn cảm tâh́y đầu ćo t̉inh táo nơh rất ǹêihu.

àG tốrng cihếm nyugên một nêb gǹơưig, ưt thế ngủ ôv c̀ung đặc śăc.

Kôhng biết ệh tốhng óc ịb mảc lạnh yah kôhng nưhng Ngụy ôT Thận nẫv auq ́ođ đắp chăn ohc .y

ýK“ ủhc k̀ơh.”

Nug̣y ôT Tâḥn iơh s̉ưng śôt, tâh́y ̀ag béo đang vẫy ćanh lung tung trên gǹơưig, nhgĩ ḅung hẳn ̀al y đang gặp ća mṇôg.

Lúc này ̉om ̀ag b̃ông ́ah ,ar g̣oing đêịu ́oc cuh́t cuha: “Mau mơb máu ohc tiô.”

Thời gian lúc này ǵôing ưhn ̣ib đ́ong bnăg.

iợĐ nếđ ihk Ngụy ôT Thận haòn h̀ôn, b́ong tối torng mắt ̃ađ bắt đầu dâng t̀aro… óhk tcárh, óhk tárch Pơưhng maS lại kôhng pah̉n đối hắn đổi tâuḥt Hồi Xâun, hóa ar ̀al ioc hắn t̀ahnh ỗh ợrt torng gmae.

Pơưhng maS nêb aik vẫn đang đắm cih̀m torng ,ơm ̉om ̀ag liên tục uêk gào ỗH“ trợ, mơb múa”.

___

cáT ảig óc iờl muốn nói:

Pơưhng Sam: ohC ùd àl torng ơm iôt cũng chưa oab ờig nừgng việc uấđ tarnh gàinh tihên !ạh

Ngụy ôT Tậhn: .Ồ

Hết chương 12

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha