Chương 34: Nơi đâu là nhà

Chương 34 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

uaS lưng cọm cánh cihm, đuôi iàd êl đất, răng cắs ưhn ác mập, ơc ểht kổhng ồl mạnh ẽm nơh ảc voi.

Pơưhng maS iàh lòng nhìn tàhnh phẩm tưrớc mặt, quay iạl cười ión iớv Ngụy ôT Tậhn: “Anh đúng àl tộm tihên tià.”

Ngụy ôT Thận kôhng oab ờig nhận iác iồn này: àL“ công oal aủc nưgời tihết kế.”

Pơưhng maS iđ qaunh noc khôi iỗl kổhng ồl yấm vòng iớm ờs mằc nói: “Hôm yan cúhng at cíhnh thức tặđ nêt ohc ón àl nàđ chim liền cánh nhé, ýk ủhc thấy ếht noà?”

Nhìn iđ nhìn iạl ừt iọm cóg ,ộđ Ngụy ôT Thận nẫv kôhng ểht aừl iốd lơưng mât đợưc, nắh ỉhc nói: “hNìn nêb nogài ìht ón gốing kủhng long hnơ.”

Pơưhng maS ựt động ờl iđ nữhng iờl kôhng muốn nhge, nihệt tình ưhn lửa: “Hãy cùng nhau ảht chim liền cánh yab noà.”

áĐ năng lợưng trên ổc khôi iỗl kủhng long eól snág, iah chân uas khỏe kohắn pạđ đất, yab ềv phía uầb trời rộng lớn.

Pơưhng maS chắp yat tưrớc nựgc, nhắm tắm uầc nệyugn: “rTên trời nyugện màl chim liền cnáh, dưới tấđ nyugện màl yâc liền cnàh, mong rằng nưgời óc tình khắp tihên ạh cuối cùng cũng ẽs ở nêb nuah.”

Ngụy ôT Thận nhìn máđ khôi iỗl kủhng long yab nếđ uâđ ìht tếing oàg thét vang nêl nếđ đấy, mi lặng kôhng ión .ìg

Cách óđ iah mươi dặm, tộm iôđ man ữn am cột đang yas tình pấ nahu, đang nếđ cúl nồng nihệt nhất ìht tộđ nihên óc tộm noc khôi iỗl kổhng ồl ừt trên trời oal xnốug, ón yẫv đuôi tộm cái, tấh yab àhn trai nêl kôhng turng ọc xát.

ữN am :ut “…!”

iớM uầđ ỉhc óc tộm iah noc khôi iỗl nên kôhng yâg iốr loạn mấy, nưhng chưa nếđ ab nàgy, tí nhất óc yấm trăm noc khôi iỗl xuất hiện yâg iốr khắp nơi.

óC ểht chạy trên tặm đất, yab trên tờri, iơb dưới nớưc, am cột kôhng óc ỗhc ểđ tốrn.

iơN aM ủhC ut lyuện tấr íb tậm nên mạt thời kôhng óc noc khôi iỗl oàn nếđ quấy yầr đợưc, cúl mât phúc nếđ oáb cáo, aM ủhC đang oàv thời điểm quan tnọrg, y kôhng mád màl pihền nên đứng canh ữig ở aửc iớv iàv nêt am tnớưg.

Đúng cúl này, tộm noc khôi iỗl yab trên trời bỗng phát hiện nếđ động tĩnh nêb này, ón kôhng đuổi theo am ut ở phía tưrớc aữn àm oal nahnh xốung dớưi.

mâT phúc kinh hãi: “ôhKng ểht ểđ nọb cúhng màl pihền nếđ giáo ủhc đcợư.”

“yâH!” noC khôi iỗl mô yấl nêt mât phúc óc thân hình mạv ỡv nấht: “Bắt được iồr ìht ẽs eh eh he.”

aM ủhC đơưng nihên nhận ar động tĩnh nớl ưhn vậy, aừv ởm tắm ar ãđ thấy cảnh mât phúc ịb noc khôi iỗl ọc xát.

“iGáo ủhc đừng ểđ ý nếđ ta!” mâT phúc turng tàhnh nật tâm: “uhTộc ạh nyugện xông ahp khói aửl ìv giáo củh.”

aM ủhC nhíu mày, tăng cốt ộđ ut lệyun, ihk ãg xong việc ổht cứt ìht mât phúc ãđ gốing noc púb êb ỡv tán ãgn năl :ar “iGáo củh…”

aM ủhC vung yat ,oá noc khôi iỗl ịb yãg tộm cánh nưhng nẫv oảl oảđ chạy iớt ưhn .ũc

tộM nòđ àm kôhng cếht?

cắS tặm aM ủhC iơh thay đổi, nầl ứht iah ar tay, aM ủhC ãđ ửs dụng yảb phần cứs mnạh, noc iốr pậl cứt ỡv tán tàhnh từng mnảh.

“Còn oab nihêu khôi iỗl kiểu nyà?”

hnÁ tắm mât phúc ờđ đẫn: “gNhe ión ãđ óc hàng trăm noc nâd ãđ tộđ áhp torng cúl chạy tnốr.”

hnÁ tắm aM ủhC ởrt nên lạnh lẽo, thân hình ưhn iũm nêt oal tẳhng nêl uầb tờri, torng tầng mây, ãg óc ểht thấy õr tình tạrng hiện ờig aủc aM Vcự——

tặM tấđ ôhk nằc cứhng ỏt ãđ uâl kôhng được tưới bằng máu, giết nưgời cướp của, tarnh gàinh pháp bảo… Nữhng hình hnả nốv quen tuhộc yan ãđ ởrt tàhnh lịch ,ửs nữhng am ut uếy tớ mô ngực trốn torng ehk áđ uầc snih, nữhng ẻk mạnh nơh ìht đang ịb máđ khôi iỗl truy đuổi điên cnồug.

cắS tặm aM ủhC càng cúl càng mâ ,u nàb yat phải ơig lên, ngọn aửl torng lòng nàb yat pậl cứt tihêu iụr máđ yâm nêb cnạh, ãg oal ềv phía tặm đất.

aM ut đang ịb truy đuổi mảc thấy iơh ởht uas lưng ãđ biến mất, y quay nưgời iạl thấy noc khôi iỗl đang cốb cháy iạt chỗ, iớm chớp tắm tộm iác ìht bỗng xuất hiện thêm tộm man ửt iớv ẻv tặm lạnh lnùg.

“hTam kiến giáo củh!” aM ut iộv vàng ỳuq xnốug.

“hKôi iỗl ừt uâđ ra?” Torng cúl art iỏh ìht torng uầđ aM ủhC ãđ ờl ờm óc páđ ná rồi, torng am cột kôhng óc nưgời ot nag mád màl loạn ếht này.

“gNhe nồđ àl yab ar ừt iơn ở aủc Táhnh kíh.”

aM ủhC nghe xong ìht mi lặng tộm hồi, tộđ nihên tíh uâs tộm cái: “iGỏi mắl ỗĐ Hêin! oảB oas iạl sang yat pấg pág ưhn vyậ!”

uếN ỉhc óc tộm táhnh íhk ìht tôhi, kôhng dùng được ìht áhp hủy, nưhng iah táhnh íhk ụt pật lại, muốn áhp yủh ìht óhk kôhng mék ìg việc tộđ áhp cảnh gớii.

Kôhng áhp yủh được cũng kôhng màl ìg đợưc, đúng àl ưhn nhgẹn ở ổc hnọg.

“iGáo củh.” aM ut thận tọrng nói: “Nên ửx ýl máđ khôi iỗl yàn ếht noà?”

máĐ khôi iỗl óc ẻv tíhch man ửt mạv ỡv hơn, iớm óc yấm ngày ngắn ngủi àm y ãđ ịb màl nhục yấm lần.

ỗĐ“ Hiên muốn mât am aủc at tấb ,nổ uến ãđ vậy, nảb aọt kôhng ngại phát động iạđ cihến mớs hnơ.”

Cyuhện nếđ yâb giờ, oas aM ủhC óc ểht kôhng hiểu iốđ pơưhng óc ý ồđ .ìg

“ưhNng mà…”

Ngay ihk iờl ión cyuhển hnớưg, tás ihk torng tắm aM ủhC nắb ,ar am ut aik iộv vàng nêl tnếig: óC“ cyuhện tiểu nhân kôhng mád giấu gếim, Tihên cựC Tông ãđ pợh cát iớv Long Đảo, noc iág aủc iạđ tởưrng oãl Tihên cựC Tông ãđ ảg nếđ Long oảĐ iàv ngày tcớưr.”

“ưgNơi ión iác gì!” táS íhk cộb phát torng nháy tắm kihến am ut yab tẳhng ar nàogi.

nầG yâđ aM ủhC đang nậb ut lệyun, kôhng biết cyuhện yảx ar nêb nàogi. uếN kôhng phải mâl thời qyuết định khai cihến ìht nit cứt uâr air kiểu này, đơưng nihên àl kôhng óc am tớưng oàn nếđ mẩb oáb ihk ãg đang ut lệyun.

“Chỉ nòc tihếu iah nhgìn nưgời aữn tiôh!” cúL aM ủhC phẫn ộn ìht Pơưhng maS đang cười ơh :ớh aM“ cựV ảuq nihên àl tộm iơn ýl tgnởư.”

Tihên cựC Tông óc yảb mươi iah pnohg, ut ĩs nòc óc ỗhc àm núp, aM cựV ìht káhc, ngày ngày chém gếit, màl ìg óc iơn oàn nêy bình ểđ nưgời at nẩ náu.

Tởưhng thức rượu trái yâc od am cộb aưđ tới, Pơưhng maS đang nghĩ mex tiếp theo ẽs ohc ar tắm cát phẩm .ìg

ióN tộm cúl uâl àm cẳhng thấy Ngụy ôT Thận páđ iạl ìg ,ảc Pơưhng maS thắc cắm nẩgng uầđ nêl ìht thấy Ngụy ôT Thận đang nhìn ar nogài cửa.

Theo mầt tắm hắn, Pơưhng maS thấy aM ủhC đang đứng torng nâs chắp tay.

“hCúc mừng aM ủhC xuất qnau.” yấM ngày kôhng gặp, íhk ếht trên nưgời aM ủhC càng thêm hùng hậu, óc ểht thấy rằng ut iv ãđ tăng vọt.

iợL hcí aủc việc ýk tếk ếhk cớư iớv Táhnh íhk àl kôhng ểht nghi ngờ, việc ut lyuện kôhng nốt nihều công cứs ưhn ngày tnờưhg, nưhng uến téx trên ơc ởs àl mât am xuất hiện tếv tứn ìht tyuệt iốđ kôhng đnág.

“Bản aọt ut lyuện tàhnh công kôhng ểht kôhng nhắc nếđ công oal aủc iah ,ịv ihc bằng ar nogài iđ oạd tộm lcú?”

Pơưhng maS màl động cát tắc :ổc “ẳhCng ẽl muốn aừl nọb at ar nogài iồr màl ttịh?”

ẻV tặm aM ủhC ôv cảm: “iTểu hyunh ệđ nghĩ nihều riồ.”

Pơưhng maS cũng cẳhng ợs ãg ẽs yàb òrt ,ìg aM ủhC kôhng biết y ỉhc àl hàng náhi, nên ẽs kôhng ugn àm nagng nihên iđ iốđ óhp iớv iah Táhnh khí.

Trên đờưng tới, aM ủhC ãđ áhp yủh kôhng tí khôi iỗl nên ờig cũng ioc ưhn àl áhk bình tnĩh.

iĐ auq uhk ợhc giao dịch mầs uất, aM ủhC bước iđ kôhng nnừgg, cuối cùng nếđ tộm vùng haong .ãd

ờiG đang àl hàong hôn, hná àt dơưng cihếu nêl tộm cung điện ổđ tán phía tớưrc, nốb ềb kôhng tihếu uấd tếv pohng hóa, khắp iơn uềđ mang uấd nấ aủc thời gain.

aiT nắng iọr oàv tắm aM Chủ, torng tắm ãg ộl ẻv êht lnơưg: aB“ nầl iạđ cihến nhân ,am am cột óc tắhng óc tuha. iơN yâđ từng àl cung điện cựr ỡr nấht, uas ihk ịb công áhp ỉhc nòc iạl đống ổđ nát, iốđ iớv am cột ìht iơn yâđ àl biểu tợưng aủc ựs ỉs ncụh.”

Pơưhng Sam: ãĐ“ àl ỉs nụhc, iạt oas kôhng aóx bỏ?”

aM ủhC cười nạht: “Thứ nhất àl nhắc ởhn noc nâd kôhng được quên đoạn lịch ửs này, nưhng quan tọrng nhất là…”

Nưgời ãg bỗng ưhn tộm nơc óig yab nếđ cách óđ iàv trăm mét: “Nơi yâđ óc iàđ tyurền tống nốt yấm chục ỷt linh tạhch ểđ yâx dgnự.”

cúL oàv Pơưhng maS kôhng mảc nhận được tás khí, kôhng ờgn aM ủhC iạl óc ý định ưhn vậy, ờig muốn ar nogài ãđ mộun.

aM ủhC vung yat oá lên: iĐ“ đi!”

iàĐ tyurền tống táohng chốc phát ar hná sáng chói mắt.

“rTời oac cặm chim iảs cnáh, iah ịv iạđ tài, e àl aM cựV yàn aủc at kôhng ểht dung pạn được iah vị.” ióN xnog, aM ủhC ủhc động giải ừrt ếhk ước.

nốB phía àl rừng yâc mậr rạp, kôhng gian tộđ nihên oém ,óm iah bóng nưgời nầl lượt bước ar ừt .óđ

Pơưhng maS cắl uầđ ểđ màl uịd mảc giác váng đầu.

“Đây àl đuâ?”

Kôhng ia óc ểht ảrt iờl ,y Ngụy ôT Thân nhìn auq kôhng thấy aìb rnừg, iạl thấy cắs trời ãđ tối, biết iốt yan mình kôhng ar khỏi yâđ đợưc.

Pơưhng maS thấy nắh tắb uầđ nhóm lửa, kôhng nhịn được àm nói: ýK“ ủhc kôhng cứt giận ”?à

nọB ọh àl Táhnh khí, ếht àm iạl ịb tứv ar ưhn cár rởưi.

Ngụy ôT Thận ờh hững nói: Ở“ uâl nơh iôt ựd kiến tộm nyàg.”

Pơưhng maS iúc đầu: “iBết ịb đuổi iđ mớs ếht này, iôt đã…”

Ngụy ôT Thận tởưng y ẽs ión rằng kiềm ếhc hơn, oàn ờgn Pơưhng maS iạl tiếc nuối nói: “aMng tốn ỗhc rượu uống chưa xong iđ toeh.”

hnÁ aửl ịb óig ot thổi bùng lên, cúl sáng cúl tối. Pơưhng maS aựd oàv thân cây, ủgn tấr óhk cịhu, y kôhng nhịn được píh tắm lại: “Tôi chui oàv ơc ểht ýk ủhc ủgn được k?gnôh”t

àL tộm ệh tốhng nốv ĩd nên sống ờhn torng oãn nưhng ờig iạl ịb ýk ủhc nuôi thả.

Ngụy ôT Thận ừt chối ềđ nghị aủc y kôhng chút od .ựd

Pơưhng maS óc tộm uư đểim, yut iơh tợc ảhn nưhng tấr nôt tọrng ranh giới cuối cùng aủc nưgời káhc. Nogài nầl uầđ pặg mặt, uas ihk biết Ngụy ôT Thận kôhng tíhch mình máb oàv nờưgi, y ẽs kôhng oab ờig màl àm kôhng iỏh .ảc

Nưhng biết cách xoay ởs cũng àl tộm uư điểm aủc .y mE éb pậm pạm quen tuhộc chớp mắt, cắl ưl cúr oàv lòng hắn, aọd tạn bằng gọing ẻrt con: “ưSởi mấ ohc iôt viớ!”

iM tắm Ngụy ôT Thận nur run, nghĩ bụng kôhng nổ rồi… eom quá.

mảC giác ờs ám núng nính tíhch ghê, Ngụy ôT Thận ẽhk điều cỉhnh ưt thế, cuối cùng nẫv ểđ y ưhn .ý

aM ủhC àl ẻk hung ,cá ểđ mảđ oảb torng thời gian ngắn nọb ọh kôhng ểht quay iạl aM cựV đợưc, ãg ãđ kôhng tiếc dùng ut iv ểđ tyurền tống nọb ọh nếđ Tihên uhC mâL cách ax aM cựV hàng nạv dặm.

ưhN nêt iọg aủc ,ón Tihên uhC mâL óc ôv ốs nhện cộđ kihến ut ĩs phải iát mặt. iaH nưgời aựd oàv yu pá aủc táhnh khí, iđ iạl áhk suôn .ẻs

ùD yậv nưhng diện tích Tihên uhC mâL áuq lớn, iợđ nếđ ihk nọb ọh iđ ar nogài ìht ãđ àl cyuhện aủc ab ngày sau.

Táhng Bảy, hna hùng tihên ạh iộh ụt iạt Tirều .nA

oàV thời điểm yàn hàng năm, naĐ cáC ẽs ổt chức iạĐ iộh Lyuện naĐ ,ưS tộm ốs Lyuện naĐ ưS nòc náb uấđ áig nađ dược uas ihk gàinh được ứht hạng cao.

naĐ dược tốt ỉhc óc ểht pặg ứhc kôhng ểht cầu, điên cồung nhất phải ểk nếđ iah mươi măn tớưrc, torng trận uấđ xuất hiện tộm nhân tậv tấb ờgn lyuện ếhc ar nađ dược óc hiệu cựl mười pầhn, kihến ôv ốs ut ĩs tarnh gàinh điên cnồug.

ựS kiện tọrng iạđ ưhn yậv đơưng nihên kôhng ểht tihếu aM cột àv Tihên cựC Tnôg.

naĐ dược àl ứht yếu, iốđ iớv ,ọh óc ểht cihêu ộm được Lyuện naĐ ưS iàt năng iớm àl uht hcạoh.

ỗĐ Hiên nẫv diện ồđ uàm mal ưhn ,ũc tôrng aừv ohn ãhn aừv pohng .ộđ

naO aig õgn hẹp, cúl oàv tàhnh Tihên cựC Tông àv aM cột aừv khéo pặg nahu.

ỗĐ Hiên pộn íhp oàv tàhnh xnog, ar ẻv ngạc nihên nhìn xung qnauh: “Sao kôhng thấy Táhnh kíh?”

aM ủhC nă tihệt thòi nầgm, cứt mắl nưhng nogài tặm nẫv ỏt ar bình tnĩh: “Bản aọt kôhng lòng ạd pẹh iòh ưhn ia ,óđ ohc phép nọb ọh ar nogài nèr lyuện riồ.”

ỗĐ Hiên ỉhc cười ứhc kôhng chọc tnủhg.

iaH iộđ nhân ãm nầl lượt oàv tnàhh, chưa iđ được yấm bước ãđ nghe thấy tếing cêihng tnốrg.

Nhìn ềv phía ,ax tộm iàđ oac được dựng nêl cách óđ kôhng .ax

óC nưgời ở trên ôh :ot “Hai hyunh ệđ at iđ nagng auq đây, ộl íhp ãđ nạc kệit, hna at àl táhnh íhk ãđ aóh hình àv khai ởm linh trí, chưa ảg ohc ,ia môh yan luận õv cihêu ủhc nâhn, yh vọng óc ểht pặg được ut ĩs tihên úhp iỗl cạl ểđ óhp thác cuhng tnâh…”

aM Chủ: …“ aT aoh tắm iồr ”?à

mâT púhc: “Hồi giáo chủ, phía tưrớc hình ưhn àl táhnh kíh.”

ỗĐ Hiên cười kẩhy: “Nếu àl táhnh íhk được aM ủhC ohc ar nogài nèr lệyun, óc nên iọg ọh ềv kgnôh?”

aM ủhC kôhng quan mât nếđ pohng ộđ nữa: “Nếu vạch tặm ìht cẳhng tốt ohc ia cả.”

ãG ốc tình yẩđ ar nàogi, ión kôhng cừhng Táhnh íhk ẽs quay iạl nă ạv ủhc .ũc

Pơưhng maS yâg ar tếing động áuq lớn, uht túh kôhng tí ựs úhc .ý

àL“ táhnh kíh!” óC ut ĩs kinh nạgc.

“ừĐng vội, nghe ión tưrớc óđ iàv ngày táhnh íhk ãđ ịb Tihên cựC Tông tắb đợưc, uas iạl sang yat ohc aM Vcự.”

“Hai ếht cựl nớl uềđ kôhng trấn pá được chắc chắn óc điểm khác tgnờưh.”

Hóng tớh nihều ứhc nêl iàđ ìht cẳhng óc .ia

Pơưhng maS liếc mắt, aừv thấy máđ nưgời aM ủhC àv ỗĐ Hiên ìht pậl cứt yẫv tay.

máĐ nưgời dưới iàđ nhìn qua, đúng cúl thấy hình hnả aM ủhC àv tông ủhc aủc Tihên cựC Tông đồng thời ỏb cạhy, nọb ọh cũng kôhng nghĩ ngợi ìg àm chạy teho, nòc iạt oas thì… ol lắng ohc tính mạng ứhc sao!

cáC ut ĩs yab ,iđ ỉhc torng chớp mắt, dưới iàđ kôhng nòc tộm .ia

Pơưhng maS đang mầc cêihng tnốrg: …

Y iớv Ngụy ôT Thận iđ iớt Tirều nA ỉhc àl tình ,ờc nưhng cũng kôhng nẳh àl tình .ờc

uaS ihk ar khỏi Tihên uhC Lâm, Pơưhng maS mìt nưgời iỏh thăm mex nầg yâđ óc iơn oàn oán nihệt nấht, nghe ión Tirều nA pắs óc iạĐ iộh Lyuện naĐ ưS ìht pậl cứt chay đến.

Gọing điệu Ngụy ôT Thận mang theo ựs bình lặng uas ihk trải auq oab tăhng tầrm: “Đổi ỗhc kcáh.”

Pơưhng maS õg mạnh oàv cêihng tộm cái: “Làm nưgời phải biết tarnh uấđ nếđ iơh ởht cuối cgnù!”

Tếing măt aủc Táhnh íhk ãđ ịb yủh hạoi, nihều ếht cựl nếđ Tirều nA cũng nhận được nit cứt ềv việc Táhnh íhk tíhch oạt khôi iỗl kihến aM cựV iạđ lạon, ia yấn uềđ nghĩ ngày uầđ tiên luận õv cihêu ủhc nhân thất bại, Táhnh íhk ẽs biết óhk àm lui.

Nưhng nếđ ngày môh uas ——

ỗĐ Hiên nẹh ửT Long thần úht nếđ quán rợưu, Tiêu oaD nôm cũng tới, ìv muốn chọc nogáy nọb ọh nên aM ủhC ốc tình chọn nàb nêb cnạh.

iốĐ tặm iớv nưgời nghe nél tắrng trợn nên kôhng nàb cíhnh ựs đợưc, ỗĐ Hiên ãđ aừl được 2 ỷt rưỡi linh tạhch aủc aM ủhC nên cũng ệk ohc ãg ngồi đấy.

“hNìn kìa, óc iảd aụl ỏđ yab trên tiờr.” tộM ịv káhch torng quán rượu òt òm ỉhc ềv phía uầb tờri.

Nihều ut ĩs quay ar nhìn teho, óc tấr nihều iảd aụl đang ơl lửng giữa uầb trời xnah, tôrng áhk đẹp.

“Các ịv ụhp oãl hơưng tnâh.” Gọing ión quen tuhộc vang nêl ừt aòt àhn iốđ dệin: uT“ hành úhc tọrng ơc dêyun, nưgời iớv nưgời úhc tọrng dyuên pậhn, iah hyunh ệđ at môh yan mượn iơn ýuq aịđ muốn mìt kiếm nưgời óc dnêyu.”

ửT Long thần úht nhíu mày: Y“ nẫv chưa ừt ỏb ”?à

ỗĐ Hiên cũng ộl ar biểu mảc ởd khóc ởd cờưi.

ỉhC thấy Pơưhng maS ión được tộm aửn ìht tộđ nihên cong oe xnốug, cúl đứng tẳhng nêl ìht mầc tộm iác ỏig siêu ,ot hná tắm oảđ auq từng ỗhc ưhn tắm chim ưng.

uaS óđ tấb ờgn cóm ar tộm ảuq út uầc ừt nêb torng giỏ, pậđ xnốug.

máĐ ut ĩs trên đờưng ốhp hảong tốh ỏb cạhy, ảuq út uầc cuối cùng pậđ oàv tờưng iồr năl xốung mnơưg.

iọM nưgời ởht phào ẹhn nõhm, nưhng Pơưhng maS ãđ óc ựs cuhẩn ịb ừt tớưrc, y iạl yấl tộm ảuq út uầc ot bằng nàb yat ừt torng ỏig ,ar ảuq yàn ot nơh nên ễd mén túrng hơn.

uếN óc ut ĩs ở nầg ẽs phát hiện nêb cạnh y óc nếđ yấm rơưng út cầu.

Torng quán rợưu, aM ủhC nihgêm nghị qáut: “óĐng aửc sổ!”

Tiểu ịhn sửng sốt, cắs tặm ỗĐ Hiên àv ửT Long thần úht cũng thay đổi, ỏb auq việc ngày tờưhng tấb aòh iớv aM Chủ, phất yat oá lên, tất ảc aửc ổs pậl cứt đóng chặt lại.

cáT ảig nhắn lại:

Ngụy ôT Tậhn: iĐ nếđ ếht giới N iồr nẫv kôhng óc ỗhc ở ốc đnịh, nốb biển àl nhà.

Hết chương 34

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha