Chương 37: Thiên hạ có người nào không biết quân

Chương 37 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

hnÁ tắm nếđ ừt nốb pơưhng mát hớưng kôhng phải muốn tarnh gàinh àm àl ợs én kôhng kịp.

Tihếu niên oá ỏđ lốung cốung yat câhn, tộđ nihên nhìn thấy trên tầng iah óc tộm nưgời yẫv yat iớv mnìh, nưgời ọn cũng diện ồđ ,ỏđ chói iọl cực hạn.

cáX định các ut ĩs thực ựs kôhng óc hứng úht iớv mnìh, tihếu niên yab nưgời nêl têrn. óC ẽl ìv àl nađ dược aóh hình nên trên nưgời y luôn taohng tảohng iùm hơưng tahnh nhã.

“hCào niơưg.” Pơưhng maS nihệt tình cực .ỳk

ãĐ khai írt iồr ìht kôhng tíhch pợh ểđ ,nă óc điều tihếu niên trời sinh óc tihên úhp phân biệt dược liệu àv lyuện đan, ểđ y ủhc ìrt òl lyuện ìht uas yàn kôhng nầc chạy khắp các tiệm aum nađ nữa.

Tihếu niên nợưgng nùgng iúc uầđ xnốug, yâđ àl nưgời uầđ tiên kôhng ộl ẻv ghét ỏb ừt cúl y ar đời. Chào iỏh xnog, y nhìn ụn cười tươi iór aủc Pơưhng maS àm aoh mắt, kôhng nhịn được àm nói: “ưgNơi đúng àl nưgời ttố.”

iờL yàn aừv ión ,ar uầb kôhng íhk xung qaunh õr ràng ởrt nên khác hẳn.

Giữa ựs tĩnh lnặg, oãl aòh tợưhng ở nàb uas chắp yat tưrớc nựgc, nệim: A“ id àđ pậht, kôhng phân biệt phải trái kôhng phân õr cíhnh ,àt thật đáng tơưhng đáng tnah.”

Thần tậv aóh hnìh, ựs kiêu ngạo thấm nuhần ừt nật torng xơưng tủy, tihếu niên torng òl nađ nảb năng muốn chạy tốrn, ờig kôhng óc nguy hiểm ìht pậl cứt ộl õr nảb tníh, y ừh lạnh iớv aòh tợưhng tộm tnếig: “ọVng đoán nưgời káhc, ôv tir!”

aM ủhC hóng tớh cẳhng êhc cyuhện lớn, ãg tởưhng thức chén àrt torng tay, aỉm mai: Ê“ aòh tnợưhg, nưgời at uềđ ión nưgời aủc Phật nôM óc iôđ tắm tôhng tuệ, at thấy tiểu hyunh ệđ yàn cũng áhk lắm, tihên úhp ịd bẩm, iờl nưgơi ión õr ràng àl ốđ kị.”

óC ểht nhìn thấy yấm nêt ut ĩs ựt ohc mình àl tahnh oac ịb ión ohc nhgẹn hnọg, aM ủhC thấy tấr ảh .êh

Tihếu niên mảc kích ãg ión giúp mnìh, chân tàhnh nói: “ưgNơi cũng àl nưgời ttố.”

aM Chủ: ”…“

ãG uht iồh iờl tưrớc ,óđ aòh tợưhng ión ếht àl nòc nhẹ, nêt yàn kôhng phải tihện cá kôhng phân àm õr ràng àl ịb !ùm

Pơưhng maS ẽhk hắng gnọig: “Thi uấđ nẫv chưa tếk túhc, ưhc ịv nẫv nên pật turng nêl iàđ ìht tốt hnơ.”

ỗĐ Hiên cũng nói: “ừĐng hnả hởưng nếđ tạrng thái aủc lyuện nađ sư.”

óC linh nađ khai írt tưrớc ,óđ ẽl ar trận os iàt uas yàn ẽs ởrt nên nhạt nẽho, nưhng hứng úht aủc iọm nưgời kôhng giảm àm nòc tnăg. aĐ ốs ut ĩs nếđ yâđ kôhng óc nihều mât ưt ưhn ỗĐ Hiên àv aM ủhC nghĩ nếđ việc cihêu ộm lyuện nađ ,ưs tấr nihều torng ốs ọh àl nát ,ut tộm viên nađ dược uữh dụng nòc quan tọrng nơh lyuện nađ ưs nềihu.

nòC ềv viên linh nađ ãđ aóh hình này… naB uầđ ọh ỉhc chán ghét nẫl iơh e ,ợs yâb ờig ìht đúng àl cắl uầđ ngao nágn.

tắM kôhng tốt, uầđ có cũng kôhng lanh lợi, ohc ùd mén tưrớc aửc động ủhp màl tộm nêt tôrng àhn oảb ệv cũng khó.

Lyuện nađ ưs lyuện ar linh nađ tưrớc óđ ãđ nản lòng bước xốung đài, kôhng nghi ờgn ìg nữa, nắh ẽs àl quán quân aủc iạđ iộh lyuện nađ nầl yàn nưhng iạl àl quán quân kôhng được nóđ nhận nấht.

ỗĐ Hiên tohng dong bước đến, kôhng ìg óc ểht yal động lòng nưgời nơh việc iửg iơh mấ oàv cúl này.

uếN ịv lyuện nađ ưs yàn nyugện aig nhập Tihên cựC Tnôg, uas yàn óc ểht nơđ cộđ ởm ar naĐ Pnohg, ùb pắđ kyuhết điểm aủc Tihên cựC Tông ềv nađ oạđ rồi.

aM ủhC cười lạnh tộm tnếig, oas óc ểht ểđ nắh iuv ẻv ưhn ,ý ãg pậl cứt iđ vượt auq ỗĐ Hêin.

Tihếu niên kôhng hểiu, quay iạl iỏh Pơưhng Sam: “Nếu nàb ềv tàhnh uựt uas này, ia cũng óhk vượt auq .at ìV oas ọh iạl ỏb nầg mìt xa?”

Pơưhng maS hiếm ihk kôhng tộm iơh cốn cạn, y nhấp tộm nụgm, nihgêm cút nói: “ưgNơi phải ớhn rnằg, trên iờđ yàn ỉhc óc hna hùng iớv nhau iớm cùng cuhng íhc hnớưg, nòc ađ phần ỉhc toàn àl ẻk ôv irt óc tắm kôhng tgnòr.”

Tihếu niên bỗng nihên ộgn :ar aR“ àl vyậ.”

ửT Long Thần úhT thực ựs kôhng nghe iổn nữa, mìt iác ớc iờr iđ tớưrc.

ỗĐ Hiên nêb aik nẫv đang gằing oc iớv aM ủhC kôhng xnog, đang cuhẩn ịb mìt thời ơc tộđ kích ìht pặg ửT Long Thần úhT ở uầđ cậb tnahg, nắh ngạc nihên nói: ãĐ“ iđ iồr ”?à

ửT Long Thần úhT cười ảig :ảl “rTên oảđ yảx ar chút cnệyuh.”

ỗĐ Hiên hiểu :ý aT“ tiễn niơưg.”

Mượn ớc cùng nhau iờr .iđ

Tihếu niên hoàn toàn kôhng biết iọm tấb tờưhng yàn óc liên quan nếđ mnìh, nẫv đang nàh hyuên iớv Pơưhng Sam, ión nếđ việc tặđ nêt ìht tihếu niên óc ẻv nắđ .ođ

Pơưhng Sam: aT“ óc ểht ohc nưgơi mượn tnê.”

“nợưM?”

Pơưhng maS ỉhc oàv mnìh: “àoHng ủhP Ngạo Sma.” iồR iạl giới tihệu Ngụy ôT Tậhn: “ùHng áB Tnêih.”

ióN xong iơh trầm nâgm: “Chi bằng nưgơi yấl nêt àl Tihên Sma?”

Ngụy ôT Thận mảc thấy tấr ỳk qáui, tôhng tờưhng cách tặđ nêt yấl tộm ữhc torng iỗm nêt ưhn yàn ỉhc dùng ohc noc iác tôhi.

Tihếu niên chớp mắt, Pơưhng maS nghĩ lại: “ôhKng được yah lắm, ểđ àl Tihên Hiên đi.”

Tihếu niên áhk tíhch iác nêt mới: “Sao kôhng phải àl Hiên Tnêih?”

Pơưhng Sam: “Cái nêt yàn tấb kính iớv tihên đạo. ỡL uâđ tìrnh ộđ năv aóh aủc tihên oạđ kôhng cao, iạl nghĩ nêt nưgơi óc ý muốn èđ ảc trời ìht soa?”

– :轩天 Tihên Hêin.

– :天轩 Hiên Tihên 干车( iah ữhc yàn ghép tàhnh ữhc ,轩 天干车 iạđ ý àl chịt gnô )rt

Tihếu niên ngạc nêihn, ỉhc oàv Ngụy ôT Tậhn: “Vậy oas nắh óc ểht iọg àl áB Tnêih?”

Pơưhng Sam: aD“ dày, tés đánh kôhng ctếh.”

Ngụy ôT Thận nớưhng mày, liếc Pơưhng maS tộm cái. Nưgời ọn ưhn kôhng ểđ ,ý y yấl ar tộm iút linh tạhch aưđ ohc tihếu nêin: “ữhNng iác yàn dùng ểđ aum dược lệiu, iớm lyuện ìht ửht yat tưrớc .ãđ Xong ìht óc ểht iửg nađ dược tới, nọb at ẽs ửht tuhốc giúp niơưg.”

Tihếu niên mảc động iơr nước mắt.

Pơưhng Sam: “ôhKng phải ol tuhốc óc nấv ,ềđ nọb at àl Táhnh khí, cộđ kôhng chết đcợư.”

Tihếu niên ual nước mắt, torng lòng iạl sinh ar yấm phần thân cận.

Pơưhng Sam: “Nhớ nhé, tuhốc lyuện xong ìht iửg nếđ káhch điếm Tihên Dệyut, at ẽs tính tiền ohc nưgơi theo áig ịht tgnờưr.”

Tihếu niên iộv cắl đầu: “ưgNơi óc nâ tọrng ưhn iún iớv ,at áh óc ểht iòđ iồh boá.”

Pơưhng Sam: “hTời gian ýuq báu, ãđ óc tihên úhp lyuện dược ìht đừng lãng píh.”

Tihếu niên tậg uầđ ail lịa, iđ tộm bước nogái uầđ ab lần, lính cág ở aửc nhận được má ỉhc aủc tởưrng oãl naĐ cáC liên cụt thúc giục y iờr .iđ

Pơưhng maS iàh lnòg, nhìn theo bóng tihếu niên iờr ,iđ iãm nếđ ihk kôhng nòc thấy bóng dáng tihếu niên aữn iớm quay sang ión iớv Ngụy ôT Tậhn: óC“ nugồn nađ dược riồ.”

aửC ar vào.

ỗĐ Hiên àv ửT Long Thần úhT aựt ở cóg tờưng ión cệyuhn, aừv yah thấy tihếu niên mẩl mẩb bước :ar aT“ nhất định phải chăm ỉhc lyuện đan, uas yàn nòc oáb páđ nâ cnôg, màl ohc nữhng ẻk ioc tờưhng at phải iốh hnậ!”

“ưgNời ẻrt tiổu.”

Tihếu niên dừng bớưc, quay uầđ nhìn ềv phía phát ar mâ tnahh.

ỗĐ Hêin: “àHnh uẩt ở uT Chân giới kôhng ỉhc phải óc nêt àm nòc phải óc oạđ hiệu naữ.”

Tihếu niên nhíu mày.

ỗĐ Hêin: “Tại ạh tấb tài, nưhng óc tộm oạđ hiệu tấr tíhch pợh iớv niơưg.”

Tihếu nêin: “Nói ửht xme.”

ỗĐ Hiên chậm iãr nói: “ưDợc Hoàn (hết tuhốc c)aữh.”

ửT Long Thần úhT ụhp aọh tậg đầu: “ưDợc Hoàn iạđ ,ưs kôhng tệ.”

Tihếu niên ìv iah ữhc iạđ ưs phía uas àm sinh lòng iuv mnừg, ngẫm nhgĩ: aT“ àl linh nađ aóh hnìh, iác nêt yàn cũng áhk xgnứ.”

ờhC y iđ ax rồi, ửT Long Thần úhT iớm than thở: “Nên thêm ohc y iác ọh naữ.”

ỗĐ Hiên ión tếip: aT“ thấy ọh “rTì” yàn áhk tíhch hpợ.”

ịB nưgời at náb nòc giúp nưgời at mếđ tềin, mớs muộn ìg cũng nàt đời.

cặM ùd nảb lĩnh yẫb nưgời àl hạng nhất nưhng tắm nhìn nưgời aủc Pơưhng maS cũng àl hạng nấht.

Tihếu nêin, knôhg, phải iọg àl Tihên Hiên tấr óc tihên úhp ềv lyuện đan. Loại tihên úhp mẩb sinh yàn thậm íhc nòc vượt auq tộm ýk ủhc àm Pơưhng maS từng nẫd dắt.

“Khi gnô trời ởm ar tộm cánh cửa, tắ ẽs đóng iạl tộm iác aửc sổ.”

Pơưhng maS mầc viên nađ dược ohn ỏhn iồr ngẩn nờưgi, phẩm chất aủc viên nađ yàn àl oac gaii, cực ỳk tấb pàhm, ếht nưhng trên viên nađ iạl khắc yấm chữ: Dược Hoàn iạđ .ưs

uT Chân giới kôhng tihếu tông ưs lyuện íhk yah iạđ ưs lyuện nađ đánh uấd danh hiệu aủc mình trên tàhnh pẩhm. Tihên Hiên nòc chưa iổn danh àm ãđ nêl tặm rồi.

mêĐ kyuha, Ngụy ôT Thận đang chăm ỉhc nắc tốuhc, tíhnh iat bỗng giật gậit, nòc Pơưhng maS ìht tíh iũm tộm cái.

iùM máu, torng uám nòc mang theo iùm tuhốc nhàn nạht.

Pơưhng maS nheo tắm lại, ngay uas ,óđ tộm bóng nưgời tọv vào: “hCạy mua!”

Y phục aủc Tihên Hiên ờig ãđ ỏđ tẫhm, nưhng àl od uám nộuhm.

Pơưhng maS cẳhng iỏh ,ìg pậl cứt cùng y xông ar nàogi, yab ar tộm đoạn iớm hỏi: “Xảy ar cyuhện ìg riồ?”

Tihên Hiên nihgến rnăg: “ôhKng biết ừt uâđ xuất hiện yấm nêt ut ĩs ión àl nă tuhốc aủc at ịb oạb ểht àm ctếh.”

yâĐ kôhng phải uv nao õr ràng sao? Phần nớl tuhốc aủc y uềđ náb ohc Pơưhng Sam, uưl tôhng trên ịht tờưrng cũng ỉhc àl yấm viên lyuện ểht nađ bình tờưhng nấht.

Pơưhng maS ”ồ“ tộm tnếig, iạl hỏi: “Sao at phải cyạh?”

nầL yàn Tihên Hiên kôhng ảrt lời, trái iạl nòc nhìn y iớv hná tắm uâs .ax

Ngụy ôT Thận ión khẽ: “orTng iạđ iộh lyuện nađ ,ưs e àl tất ảc iọm nưgời uềđ ohc rằng uậc iớv uậc at àl tộm nmóh.”

Pơưhng maS nốu nắn: “ôhKng phải tôi, àl cúhng ta.” Chợt nói: “hCắc àl muốn tắb nưgơi ềv lyuện liạ.”

Tihên Hiên nghĩ nếđ điều ìg ,óđ cắs tặm tếh cứs óhk coi.

Pơưhng maS thản nêihn: ìV“ tộm ốs nyugên nhân nên tộm iàv aig cột nớl ẽs kôhng cihêu ộm niơưg…”

“Một ốs nyugên nhân gì?”

Pơưhng maS kohát yat ,oá torng tắm óc ẻv lúng tnúg: “Cái yàn kôhng quan tnọrg, nưhng yut cùng àl aóh hnìh, táhnh íhk àl binh íhk cihến đấu, nòc nađ dược iạl àl tộm ohk buá.”

ãĐ kôhng ểht màl việc ohc ,at iốđ iớv tộm iàv ếht cựl àm ión ìht tắb ềv tắc thịt yấl uám phục dụng cũng óc ểht nâng oac ut .iv Torng iạĐ iộh Lyuện naĐ ưS ađ phần àl nát ,ut cẳhng óc oab hứng úht iớv Tihên Hêin, nưhng iớv yấm oãl quái tậv nóng lòng muốn tộđ áhp ìht iạl àl cyuhện káhc.

Ngụy ôT Thận mảc gnứ được yấm iơh ởht cờưng iạđ đuổi theo phía sau: ãĐ“ mád đến, chắc nẳh ãđ tạđ được nhận thức cuhng riồ.”

Kôhng phải thời ỳk cihến tnarh, Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận óhk phát yuh cát dụng áuq lớn, nòc chưa nếđ cứm kihến các iạđ ếht cựl iốđ phó, nưhng linh nađ iạl káhc, nă oàv óc ihk óc ểht tăng nêl tộm tiểu cảnh gớii.

ũL“ khốn kpếi.” Tihên Hiên thầm mnắg.

Khóe mệing Pơưhng maS cong lên, ếht àm nẫv nòc mât tạrng trêu aùđ yấm câu: óC“ ểht tohát khỏi vòng yâv tùrng tùrng ưhn thế, nảb lĩnh cũng áhk đyấ.”

Tihên Hêin: óC“ tộm nưgời cặm ồđ xanh giúp at tarnh ủht thời gnai.”

ỗĐ“ Hnêi?” Pơưhng maS iơh sửng sốt, song cũng nahnh cóhng hiểu đợưc. Nhân phẩm aủc ỗĐ Hiên ioc ưhn kôhng ệt nưhng loại tarnh uấđ giữa các ếht cựl này, Tihên cựC Tông cũng kôhng ểht yùt tiện núhng yat vào.

Tihên Hiên pắs kôhng cốhng ỡđ iổn nữa: “Giờ nên màl soa?”

Pơưhng maS uht iạl ý cờưi, trầm gnọig: “hCia iah đnờưg, nưgơi àv nắh iđ ềv phía nam, at iđ nẫd ụd ựs úhc ý aủc ẻk đhcị.”

Tihên Hiên ngẩn nờưgi, Ngụy ôT Thận đang định ởm mệing ìht Pơưhng maS ãđ ión tớưrc: “Cậu at kôhng kiên ìrt được oab uâl aữn đâu, nơh nữa, đừng quên tọrng điểm yâb ờig àl giúp hna tộđ páh.”

Torng tình hốung luôn ịb truy sát, đừng ión tộđ phá, kôhng nẫv cạl ãđ àl tốt rồi.

Ngụy ôT Tậhn: “hTực cựl aủc uậc óc ểht phát yuh nếđ cừhng noà?”

“ôhKng cêhnh iớv ýk ủhc àl mấy, oảb mệnh kôhng tàhnh nấv đề.”

iỗM ếht gớii, thực cựl aủc ệh tốhng àv ýk ủhc kôhng cêhnh lệch áuq nềihu. Pơưhng maS nhíu mày: “Nếu ức oék iàd thêm ìht iớv ia cũng kôhng óc liợ.”

Ngụy ôT Tậhn: “Hợp lực, đánh giết nữhng ẻk đnế.”

Pơưhng maS lạnh lùng nói: “ừĐng quên cụm đích aủc cúhng ,at ãđ àl quan ệh pợh tác, iôt ẽs cốd tếh cứs oảb ệv hna nẩc tnậh.”

Ngụy ôT Thận ngây nờưgi.

Pơưhng maS éhg oàv iat hắn, ión nhỏ: “Hai nihệm ụv tưrớc ãđ hoàn tnàhh, yâđ àl iác cuối cùng rồi. uếN hna đúng cúl tộđ áhp ìht cúhng at óc ểht pậl cứt iờr khỏi ếht giới nyà.”

ióN xong iờl cuối cnùg, y ẽhk nhéo ổc yat hắn: “Tôi nit tởưng ahn.”

Ngụy ôT Thận tíh uâs tộm hơi: “Chờ tiô.”

Dưới nàm đêm, Pơưhng maS iợđ ọh yab ar tộm đoạn iớm oal ềv hớưng káhc.

Cũng àl cặm oá ,ỏđ iạl hành động tộm mnìh, ohc nên máđ truy tás ôv thức ioc Pơưhng maS àl Tihên Hêin.

Giữa iún non tùrng đệip, đỉnh iún hiểm ởrt sừng snữg, Pơưhng maS đứng trên mỏm áđ ôhn ar ừt vách iún cheo leo, ngắm nhìn iơn haong ãd ax xăm, kôhng tiếp cụt chạy trốn nữa.

Nữhng ẻk truy tás dừng iạl phía sau, ohc rằng y tyuệt vọng bôung xuôi kôhng cốhng .ực

Pơưhng maS cười cờưi, quay lưng iớv ,ọh xiêm y ỏđ cựr chói mắt.

Y kôhng aừl Ngụy ôT Tậhn, thực cựl nảb thân y chưa ủđ gnứ óhp nữhng ẻk yàn nưhng thực cựl kôhng ủđ ìht dùng oạđ ục ùb vào!

uếN óc thể, Pơưhng maS kôhng muốn dùng oạđ ục ít nào, yâđ àl y dùng tiền tởưhng cuối măn iổđ được ,óđ iớv tộm ệh tốhng tờưhng xyuên uống rượu iđ màl muộn ỏb êb công việc ìht tiền tởưhng cuối măn aủc y tí kihếp nờưgi.

Y ởht dài: “Nếu túc ngay yâb ờig ìht at nòc óc ểht aht ohc các nưgơi tộm mgnạ.”

Y aừv nêl tnếig, máđ truy binh ãđ ựt biết mình ịb cắm lừa, cắs tặm ia yấn uềđ máx xịt.

“tếiG!” ẻK mầc uầđ ar lnệh: “aMng uầđ nắh ềv phục mệnh aig củh!”

“hCấp êm tấb nộg.” iờL aừv dứt, Pơưhng maS mén ar tộm gnố túrc, hàng trăm oạđ kiếm qaung bùng ổn giữa kôhng tnurg.

“Mau iul liạ!” óC nưgời téh .ot

Nưhng ãđ kôhng kịp, ỉhc uas chớp mắt, ứt ihc ãđ ịb kiếm qaung tắc đứt, chết kôhng nhắm mắt.

Chưa nếđ hừng đnôg, nit cứt nơh chục oac ủht Phân Thần ỳk kôhng tộm ia sống tós ãđ màl chấn động uT Chân gớii.

Từng óc ut ĩs nật tắm nhìn thấy nàt ihc ịb pếx tàhnh nốb chữ: uầC tộm công đạo. nêB cạnh dùng uám ýk tên: Hàong ủhP Ngạo maS ểđ lại.

yuT giết kôhng nihều nưgời nưhng iạl àl tinh hna aủc yấm ếht cựl lớn. tộM nầl cắđ iột nihều nưgời ưhn vậy, Pơưhng maS cũng kôhng mád tiếp cụt khoe kaohng aữn nên iổđ sang cặm ồđ giản ,ịd thay iổđ dung oạm nẩ uán torng tàhnh Tirều .nA

“gNhe ìg cưha? ãĐ óc ếht cựl treo giải tởưhng oac ohc mạng Hàong ủhP Ngạo maS iồr đyấ.”

“Một nưgời tộm kếim, trảm địch uưl dhna.”

“gNhe ión nắh àl ìv uức nạb àm uht túh ựs úhc ý aủc ẻk đcịh, kôhng ờgn Hàong ủhP Ngạo maS iạl ioc tọrng tình nhgĩa nếđ vyậ.”

Ở iơn oẻh lnáh, tộm man ửt ẻrt tuổi nâng iah ám nóng bừng aủc mnìh, mẩl bẩm: …“ oaS at óc ểht uư út nếđ nờưhng yàn ơc cứh.”

Torng nơs động ỏhn iốt tăm, tộm nàl khói xanh cốb lên.

Tihên Hiên ốc gắng lyuện ếhc nađ dợưc, tỉhnh tảohng iạl ión iớv Ngụy ôT Tậhn: “ưgNơi nhất định phải tăng cờưng cảnh giới nahnh lên, ếht iớm kôhng ụhp mất lòng ổhk mât aủc nâ cgnô.”

ióN iồr mắn chặt tay, gọing yầđ ol lnắg: “ôhKng biết nâ công óc pặg phải nguy hiểm knôhg, tộm ihk óc ủđ thực cựl ựt oảb ệv mnìh, cúhng at ẽs óc ểht iđ uức niờưg.”

Ngụy ôT Thận nhét tộm viên nađ dược oàv mnệig, nẩgng uầđ uac mày: “Sao ức mảc thấy óc ỗhc oàn kôhng đúng mắl nỉh…”

cáT ảig nhắn lại:

Pơưhng Sam: Đừng nếđ mìt tôi, iah nưgời ẽs nảc ởrt iôt màl uàm mất!

Hết chương 37

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha