Chương 41: Sự thật gõ cửa
Eidt: Lune
iỗM ngày oàv ờig này, ứht yud nhất mex được ỉhc óc mình nảb nit thời ựs tôhi.
oS iớv mảc cúx kôhng ểht nit iổn aủc àhn ọh Ngụy ìht nữhng aig đình káhc, nhất àl àhn ọh Pơưhng ỉhc thấy cực ỳk buồn nôn.
nốV ĩd ảc àhn đang quây quần nêb nàb ,nă Pơưhng náX tình ờc quay uầđ liếc VT tộm cái, đúng iác cúl cihếu nếđ cảnh aủc Ngụy ôT Tậhn, cắs tặm ia yấn uềđ óhk coi.
“Chỉ nầc iọm nưgời póg chút tình yuê?” uếN kôhng phải đang nă mơc ìht me iág aủc Pơưhng náX àl Pơưhng nâH ãđ muốn ổhn ohc iãb nước tọb ròi: “gNụy ôT Thận àm iạl àl nưgời tốt bụng ếht ”.á
àhN ọh Ngụy óc iàv nảs nihgệp tơưng iốđ cặđ thù, nầg mười măn ởrt iạl yâđ đang torng áuq tìrnh tahnh lọc, yat aủc Ngụy ôT Thận oas óc ểht sạch ẽs đợưc.
cứS khỏe aủc gnô ục Pơưhng ãđ kôhng nòc tốt, iớm xuất viện ềv nhà: “Mua danh cuhộc tnếig, kôhng gốing pohng cách aủc àhn ọh nyụg.”
Pơưhng náX yãn ờig kôhng ión ìg cũng tặđ aũđ xnốug: óC“ ihk ỉhc àl tình ,ờc ngnưh…”
Nưhng ựs tình ờc yàn iạl khéo quá. Theo ưhn nit cứt ìht torng cúl iđ oạd nogài nogại ,ô Ngụy ôT Thận tình ờc nghe thấy tếing uêk uức iồr ar yat giúp .ỡđ
ỉhC nghe thôi ãđ thấy ôv cùng yl .ỳk
Nưgời nghi ờgn ,óc nưhng nưgời hóng tớh mex kịch nihều hơn, ùd oas iđ aữn ìht hành động yàn aủc Ngụy ôT Thận cũng ãđ nhận được ựs khen ngợi nihệt liệt ừt đông oảđ nưgời dân.
ẻV nogài pẹđ tari, óc tinh thần tárch nệihm, ión cyuhện iạl nòc iơh íd mỏd aữn chứ.
iốT môh ,óđ Ngụy ôT Thận pậl cứt được ếb nêl hcraestoh, uas ihk danh tính ịb oàđ iớb ,ar nắh pậl cứt được nắg cám “Con àhn giàu tuhộc aig đình óc tyurền tốhng cách mgnạ”.
Ngày môh uas nòc óc tộm đoàn màl cơưhng tìrnh tyurền hình liên ,ệh muốn iờm nắh tham aig tộm cơưhng tìrnh thực .ết cáC cơưhng tìrnh thực ết hiện yan tờưhng ẽs iờm tộm iah nưgời kôhng hoạt động torng giới giải írt ohc ễd auq kiểm dệyut, àm nưgời aừv pẹđ trai iạl đang toh ưhn Ngụy ôT Thận ìht iạl càng được khán ảig hoan nnêhgh.
“iTếc àl nihệm ụv nầl yàn kôhng phải ở giới giải tír.” Pơưhng maS biết cyuhện ìht ởht iàd tiếc nốui: ùD“ oas ìht ờig ýk ủhc cũng ioc ưhn aửn nưgời iổn tếing trên mạng riồ.”
môH yan Ngụy ôT Thận nếđ công yt tộm cếyuhn, nặd òd pấc dưới iđ aum iạl àhn yám ỏb haong kia.
Ahtrur ãđ quen iớv việc nhìn tnẳhg, cúl ión cyuhện iớv pếs tyuệt iốđ kôhng liếc sang Pơưhng maS đang nốu oé màl dáng nêb cnạh. Điều yàn màl Pơưhng maS ơgn nágc, nòc ios gơưng aox tặm yấm lần, ựt iỏh mex óc phải hình tợưng “hnân tình lẳng ”ơl aủc mình ãđ ịb lung yal iồr knôhg?
Ngụy ôT Tậhn: “ôhKng nầc aưđ áig áuq cao, uến iốđ pơưhng kôhng muốn náb ìht tiôh.”
Ahtrur pậl cứt hiểu ý sếp. uếN hna at àm nit uâc uas aủc pếs thật ìht khéo pắs ịb điều khỏi công yt nếđ iơn rồi. Ý ngầm aủc pếs àl phải aum iớv áig thấp nhất óc thể.
Lòng thầm ởht dài, nă lơưng ưht ýk àm nòc phải tinh ết thấu hiểu ưhn nhân tình éb bỏng nữa.
Pơưhng Sam: óC“ phải hna thấy pếs mình óhk cihều mắl kgnôh?”
Ahtrur ôv thức tậg đầu, uas óđ giật mình tỉnh oát lại, cắl uầđ nugầy nậugy: “ơưĐng nihên àl kgnôh.”
Nưhng cảnh aừv iồr ãđ tọl oàv tắm Ngụy ôT Tậhn. cúL yàn nắh đang nhìn Ahtrur iớv ẻv tặm óhk đáon: “Cậu giỏi lmắ.”
Ahtrur muốn khóc àm kôhng ar nước mắt: mE“ óc giỏi ìg uâđ spế.”
Đang ợs mình ịb as thải ìht ủhc ềđ uâc cyuhện tấb ờgn ịb ẻb lái. Pơưhng maS tộđ nihên hỏi: “Tôi tởưng môh auq hna oảb hna at iđ điều art ôc iág ịb hiạ?”
Ahtrur nhìn Pơưhng maS iớv hná tắm biết ,nơ uas óđ chợt nghĩ hình ưhn óc ìg óđ iơh ias sai.
ựS thay iổđ ỏhn uíx trên kuhôn tặm hna at kôhng auq iổn tắm Ngụy ôT Tậhn. yuT àl pếs nưhng Ngụy ôT Thận kôhng ềh nhắc ởhn hna at răng ẻk uầđ uêt cíhnh àl Pơưhng Sam: “Nói cyuhện cíhnh đi.”
Ahtrur khôi phục iạl ẻv nihgêm túc, đoạn liếc tắm nhìn Pơưhng Sam. Nưgời aik tịb iat lại: “Tôi kôhng nghe đâu, hna ức ión đi.”
Nhìn cảnh Pơưhng maS eõt ngón yat ar pá oàv tai, khóe mệing Ahtrur giật gậit.
Ngụy ôT Thận ẽhk tậg đầu, ar hiệu ohc hna at ức ión tnẳhg.
Ahtrur ngập nừgng tộm cúht: ôC“ iág aik ọh Tầrn, hoàn cảnh áhk oé ,el àl noc nogài áig thú. nốV óc tộm nưgời hna trai nưhng nưgời aik màl nă thất iạb iồr ựt sát, ểđ iạl ohc ôc at tộm đống ợn nần. Nữhng nưgời àm pếs pặg ở àhn yám cíhnh àl máđ nếđ iòđ nợ.”
Ngụy ôT Thận dờưng ưhn nghĩ ar điều ,ìg ión uâc “Tôi biết rồi” tắc nagng iờl Ahtrur định ión tếip.
cúL gơưing tắm nêl ìht tắb pặg phải hná tắm aủc Pơưhng Sam, àm nưgời aik ìht đang ỏt ar nghi hặoc.
Ngụy ôT Thận aừv ởm mnệig, Pơưhng maS ãđ ngắt lời: “yuhCển phát nahnh iộn tàhnh ỉhc tấm tộm ngày thôi phải kgnôh?”
cắS tặm Ngụy ôT Thận pậl cứt biến đổi.
Pơưhng maS yấl điện tohại ar xem, thấy tộm cuộc iọg nhỡ, mấb iọg iạl ìht ức oáb yám nậb mãi.
“ôhKng soa.” Kôhng õr àl na iủ Ngụy ôT Thận yah ựt na iủ mnìh: “ôhKng iọg được ìht chắc nưgời giao hàng ẽs ữig ióg hàng iạl tộm ngày tiôh.”
Ngụy ôT Thận cắl đầu: “iTểu iùB yah aum ồđ auq mnạg, nưgời giao hàng kôhng iọg được ìht ẽs iớt àhn gửi, uến ón kôhng óc àhn ìht ôc Tơưrng ẽs ýk nhận tyah.”
iaH nưgời nhìn nahu, ểđ iạl Ahtrur đứng ơgn ngác tộm mnìh, kôhng hiểu oas ựt dưng iạl cyuhển sang cyuhện giao hnàg.
cúL Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận iộv ãv ihp ềv àhn ìht àhn ọh Ngụy đang óc kcáhh. iùB Dơưng nẫd nưgời ợv ẻrt aủc mình nếđ tăhm.
Quan ệh giữa Ngụy Diệp àv iùB Dơưng kôhng ,ệt nưhng cũng ỉhc dừng ở cứm kôhng ệt tôhi, kôhng óc pợh cát ìg ìht chưa nếđ cứm đích thân nếđ thăm ếht này.
Nhóc oéb nẫv nòc ớhn iùB Dnơưg, thấy nắh ìht ngẩn :ar “Nhà cháu áhp nảs yah àhn úhc áhp nảs vyậ?”
Kơưhng ỹM Linh cười mnắg: “ừĐng ión byậ.”
ýL uữH Nhàn lặng ẽl đứng nêb iùB Dnơưg, khóe mệing cong nhẹ, ôc tấr tíhch yấm aứđ ẻrt thật àht đáng uêy ếht này.
iùB Dơưng cũng cờưi: “hTực ar nầl yàn cúhng iôt nếđ ểđ mảc ơn.”
Kơưhng ỹM Linh tởưng àl Ngụy Diệp màl ìg ,óđ nưhng Ngụy Diệp iạl cắl đầu.
ýL uữH Nhàn ión õr àl nếđ mìt Ngụy ôT Tậhn: “Nhờ cáb ĩs uậc yấ giới tuệih.”
óC iàv cyuhện kôhng tiện ión ,ar nưhng nhìn cách ôc ẹhn nàhng tặđ yat nêl bụng ihk ngồi xốung ìht Kơưhng ỹM Linh hiểu nagy. iáC giới yàn nhỏ, cyuhện ýL uữH Nhàn nihều măn kôhng óc noc luôn ịb yấm ẻk mắl mồm međ ar nàb tán.
ớhN iạl uâc ôv“ snih” aủc Ngụy ôT Tậhn, cắs tặm Kơưhng ỹM Linh bỗng iơh khác tnờưhg. naB uầđ àb tởưng noc trai mình ión đùa, ờig mex ar ón iớm phát tirển thêm nghề yat trái rồi.
Nhóc oéb ión cyuhện kôhng kêing èd ìg hết: “Anh yấ màl òc iôm giới cáb ĩs ”?á
Kơưhng ỹM Linh liếc ón tộm cái, quay snag: “Chị Tơưrng yấl ohc iôt tí aoh qảu.”
ôC Tơưrng nahnh cóhng mang ar tộm aĩđ aoh ảuq ãđ được tắc sẵn.
ýL uữH Nhàn nầg yâđ tíhch ồđ chua nên nă iah mếing cam, Kơưhng ỹM Linh oảb nhóc oéb cũng nă .iđ Nưhng cúl yàn Ngụy ôT iùB iạl ỏt ar kihêm tốn, oảb noc kôhng nă đâu.
Kơưhng ỹM Linh uịd dàng ión tếip: nĂ“ aoh ảuq đi.”
Nhóc oéb cắl đầu, Ngụy Diệp ỗv iav ón tộm cái, ý cũng gốing Kơưhng ỹM Lnih… uam nă .iđ
ựT dưng được ốb ẹm quan mât ếht yàn màl nhóc oéb kôhng quen ìg hết, ôc Tơưrng nhìn àm muốn ởht dài… aứđ ẻrt ngốc này, ốb ẹm cháu muốn dùng ồđ nă tịb mệing cháu !óđ
Ngụy ôT iùB àl nưgời ễd thỏa mãn, pậl cứt pật turng nă unốg, nưhng chưa được oab uâl ìht ịb nưgời giao hàng nếđ tắc nnagg.
ôC Tơưrng quen yat ýk nậhn, cúl ồđ được aưđ tới, nhóc oéb nòc giật mnìh. nầG yâđ nhất ón aum hàng tặđ tớưrc, phải nòc uâl aữn iớm gaio.
iớV aig đình ưhn ,ọh nhận được tộm kiện hàng kôhng õr nugồn cốg đơưng nihên ẽs yâg oạt nên ựs nghi ngờ. Nhóc oéb cắl thử, kôhng nnặg, kôhng gốing ứht ìg iạh nờưgi.
Nhìn iạl nêt nưgời nậhn, đúng rồi, cẳhng ẽl nêb aửc hàng giao mớs ?à
Kôhng nghĩ nềihu, ón chạy ar nầg tùhng cár tắb uầđ ởm hộp, uas tộm tếing thét ngắn nủgi, ón pậl cứt tịb mệing lại.
“Sao vyậ?” Động tĩnh nêb yàn kihến Kơưhng ỹM Linh úhc .ý
“nôhKg, kôhng óc ìg ”.ạ
Nhóc oéb pậl cứt đóng iác pộh lại. ùD kôhng biết yấm ứht yàn ừt uâđ ,ar nưhng ón óc linh cảm… uến ịb phát hiện ìht ón óc nhảy xốung sông Hàong àH cũng kôhng aửr sạch đợưc.
Kơưhng ỹM Linh kôhng phải nưgời ễd lừa, phản gnứ uầđ tiên àl tằhng nhóc ngốc yàn chắc ãđ màl cyuhện ìg nêb nogài iồr ịb nưgời at eđ dọa. àB liếc cồhng mnìh, Ngụy Diệp đứng yậd iđ qua: “Lấy ar đyâ.”
Nhóc oéb nur nur ơig ,ar cúl thấy ứht nêb tnorg, hná tắm Ngụy Diệp pậl cứt iốt sầm.
“ôhKng phải aủc cno.” Nhóc oéb iộv giải tcíhh: “ôhKng nit ốb nhìn xem, ốs điện tohại trên yàn kôhng phải aủc cno.”
Ngụy Dệip: “Nếu àl aủc noc thật ìht noc đúng àl ugn tếh tuhốc caữh.”
”…“
Ngụy ôT Thận ềv đúng cúl cứhng kiến cảnh này. Nhóc oéb nốv đang lốung cốung kôhng biết màl sao, aừv thấy nắh ìht bỗng dưng ưhn được khai snág. Nhìn sang Pơưhng maS đang cắl mông iđ nêb cnạh, ón càng chắc chắn yus đoán aủc mnìh.
Nưhng tưrớc ihk ón pịk ởm mnệig, Ngụy ôT Thận ãđ bước tới, ar ẻv giải yâv ohc :ón “Còn trẻ, mât tính chưa nổ định àl cyuhện bình tgnờưh.”
Nhân cúl Ngụy Diệp kôhng ểđ ,ý nắh ạh gọing nói: ừT“ ỏhn ốb ãđ yạd hna me mnìh, kôhng trải auq aưm óig oas thấy được uầc vgnồ.”
Nhóc oéb cắl uầđ ưhn đêin, hna đừng óc đêiu… õr ràng ốb yạd àl “ưgnời kôhng ìv mnìh, trời urt tấđ dệit” !àm
Ngụy ôT Thận mầc yấl iác pộh ừt yat ,ón ión iớv gọing điệu nầg ưhn ởht dài: ềV“ pòhng yus nghĩ ,iđ nòc iác yàn mạt thời hna ữig ộh ohc em.”
“…!”
ưhN tộm khúc nhạc mệđ kôhng quan tnọrg, Ngụy ôT Thận nád iạl iác hộp, bước auq chào iỏh ợv cồhng iùB Dnơưg.
ýL uữH Nhàn àl ụhp ,ữn yãn ôv tình táohng thấy yấm iác kia, nếđ ờig tặm nẫv ỏđ bừng ìv uấx .ổh
auQ ìht noc trai ảc nêl VT ôh oàh iọm nưgời cùng póg tình yêu, ờig iạl nếđ noc trai tú aum ồđ chơi tình úht ịb phát hiện tưrớc tặm nưgời nàogi, Ngụy Diệp thầm than aig nôm tấb hạnh torng lnòg.
ýL uữH Nhàn ờv ưhn kôhng óc cyuhện ,ìg ẹhn nàhng nói: “Cảm nơ uậc nềihu. Kôhng biết óc ểht ohc cúhng iôt tôhng nit liên cạl aủc ịv cáb ĩs óđ knôhg, iôt muốn trực tiếp mảc nơ gnô ấy.”
uaS nầl óđ nọb ọh ãđ cuhẩn ịb tấr nihều àuq mảc ,nơ nưhng ỗhc aik ãđ tốrng kôhng ừt lâu.
Ngụy ôT Tậhn: “Ông yấ kôhng tíhch ịb màl pềihn, nơh aữn cũng kôhng ở ốc định tộm cỗh.”
ýL uữH Nhàn cờưi: “ốiGng nữhng ịv oac nhân nẩ tậd trên VT nỉh.”
iùB Dơưng ãđ đích thân nếđ đây, Ngụy ôT Thận tiện ểht nhân ơc iộh yàn nàb iàv cyuhện pợh cát lôun. Tơưhng nhân theo đuổi iợl nậuhn, iùB Dơưng cũng àl nưgời thực ,ết os iớv iờl mảc nơ sôung ìht nắh ủhc động nờưhng iàv phần iợl hcí torng cúl màđ phán ioc ưhn iờl mảc .nơ
Torng cúl ,óđ ýL uữH Nhàn kôhng nex vào, iợđ ọh nàb xong iớm òrt cyuhện iớv Kơưhng ỹM Lnih, nòc nhắc nếđ nảb nit môh qua, khen Ngụy ôT Thận yấm câu.
Hành động nhgĩa hiệp àl tốt, nưhng ihk dính iớt Ngụy ôT Tậhn, Kơưhng ỹM Linh ức thấy tếh cứs ỳk ,ạl nhất àl iờl ión cúl pỏhng vấn, màl àb nòc tởưng noc trai mình ịb ứht ìg óđ nẩb thỉu nhập vào.
ứhT nẩb thỉu Pơưhng Sam: ”…“
ióN tộm lúc, ýL uữH Nhàn ẽhk nhíu mày: “Tôi thấy ôc iág được uức aik iơh quen mtắ.”
ôC aừv nói, hná tắm Kơưhng ỹM Linh ẽhk nợg snóg: “ìHnh ưhn đúng àl từng pặg ở uâđ riồ.”
Ngụy Diệp ờh hững nêl tnếig: “Hồi tắc băng káhnh tàhnh uhk cuhng ưc Tịhnh iạĐ yấm măn tcớưr.”
gnÔ aừv nói, iùB Dơưng cũng ớhn :ar “Con àhn ọh Tnầr.”
àhN ọh Trần nab uầđ phất nêl ờhn uầđ ơc tấb động sản, ảc àhn uềđ iổn tếing pohng lưu, torng giới nòc óc uâc ión đùa: “Con àhn ọh Trần iđ yầđ đn.gnờưhà ọh Trần iđ khắp niơ.”
Ý àl ión ềv nấv ềđ noc nogài áig úht aủc àhn ọh Tầrn.
Ngụy Dệip: “Nhà ọh Trần cúl tưrớc óc tộm aứđ noc áhk óc tirển vnọg, tiếc àl ịb chèn ,pé nghe ión uas óđ ãđ ựt stá.”
ióN àl tiếc nưhng torng iờl ión cẳhng óc yấm ý tiếc nốui.
Cánh chưa cọm ủđ lông ãđ cọh iòđ gàinh ụhp ữn iớv nưgời káhc, cẳhng nữhng cắđ iột iớv nưgời at àm nòc ởm rộng yuq ôm công yt ôv nĩhga, ựt tás iồr ểđ iạl tộm đống ợn nần.
ớhN iạl iàv cệyuhn, ia yấn uềđ tấb cắđ ĩd cắl đầu.
ihK ọh òrt cệyuhn, Pơưhng maS nốv trầm ưt tấb ờgn chen vào: ựT“ tás ở uâđ vyậ?”
Ngụy Diệp đơưng nihên kôhng thèm quan tâm, nưgời ảrt iờl àl iùB Dnơưg: “ìHnh ưhn torng tộm àhn myá.”
Pơưhng maS cờưi, xoay nưgời nêl tnầg.
Nhóc oéb đang ở torng pnòhg, nghe tếing bước chân ìht định ar iỏh ohc ,õr nưhng thấy Pơưhng maS àv Ngụy ôT Thận nưgời tưrớc ẻk uas bướt qua, tộm cúl uas ìht tyurền iớt tếing đóng cửa. óN chần ờhc tộm lúc, cuối cùng qyuết định kôhng auq màl pềihn.
nêB kia, Pơưhng maS đứng cạnh aửc .ổs Y cặm ồđ tấr uàm èm cặs ,ỡs nưhng hná tắm iạl u má mả đạm. iồH uâl sau, y iớm chậm iãr ởm mnệig: óC“ phải ưhn iôt nghĩ kgnôh?”
Ngụy ôT Thận kôhng ủhp nậhn.
Pơưhng Sam: “orTng ếk hạoch aủc anh, định ihk oàn ẽs ión ohc iôt btếi?”
Y đoán ngay ừt uầđ Ngụy ôT Thận ãđ biết mình mìt nhầm ýk ủhc rồi.
Ngụy ôT Tậhn: “Sau ihk tếk thúc pật huấn iơb lội, yấl xong cứhng ỉhc lnặ.”
”…“
…
iờL cát giả:
Pơưhng Sam: Cuhẩn ịb ỹk thật đấy.
Ngụy ôT Tậhn: Phải ếht chứ.
”…“
