Chương 16: Mẹ sẽ xin lỗi con chứ?
Edit – Btea: Lune
ẻV hồng oàh trên tặm aL úT nâV nahnh cóhng biến mất, thay oàv óđ cyuhển sang tắrng bệch ưhn ểht kôhng mád nit nữhng ìg mình nghe tấhy.
Tưrớc ựs aỉm iam aừv yag tắg iạl aừv tẳhng từhng aủc iùB Tahnh Nêyugn, kôhng íhk nêy tĩnh nầg aửn phút iớm óc nưgời lúng túng nêl tếing gảing hòa.
“ằhTng éb yàn ión yậb ìg …óđ oaS noc óc ểht ión nữhng iờl ưhn yậv tưrớc tặm ẹm mnìh? màL ẹm noc uađ lòng biết bao, uam nix iỗl ẹm noc đi.”
iùB Tahnh Nyugên kôhng nợưhng ộb yấl aửn pầhn, cười nạht: “Tôi màl àb yấ uađ lnòg? tốR cuộc àl ia nên nix iỗl ai?”
ểK ừt ngày nắh pặg aL úT Vân, giữa iah nưgời ọh chưa từng nhắc nếđ ias mầl măn .óđ
aL úT nâV chưa từng ủhc động ềđ pậc iớv nắh ìv toàn ộb tinh thần àv ểht cựl aủc àb uềđ dành ểđ giải tíhch iớv ợv cồhng iùB Minh Hnồg.
iùB Tahnh Nyugên cũng kôhng ủhc động nhắc đến, iởb ìv nắh mảc thấy mình iớm àl nưgời nầc được giải tíhch àv nắh nghĩ rằng ẹm ruột aủc nắh ẽs ởm iờl iớv hắn.
ếhT nnưhg, aL úT nâV ãđ nix iỗl ợv cồhng iùB Minh Hnồg, nix iỗl aứđ noc trai ảig iùB Ngôn ịb aừl tạg suốt 71 măn kia, thậm íhc nòc nix iỗl lãnh oạđ bệnh viện suýt aữn ãđ ịb truy uức tárch nệihm. yuD ỉhc iớv nắh àl chưa từng ión tộm uâc nix lỗi.
ìV nắh dờưng ưhn àl nưgời óc iợl nhất torng cyuhện này, được hởưng ụht cuộc sống giàu sang suốt 71 măn auq phải knôhg? ohC nên nắh ịb loại ar khỏi nữhng nưgời ịb iạh ưhn tộm điều hiển nihên ?à
Tưrớc yâđ iùB Tahnh Nyugên kôhng muốn nghĩ ềv nữhng cyuhện này, ìv ón àl tộm cựv thẳm ẽs ỉhc kihến nưgời at càng nghĩ càng tyuệt vọng nơh àm tôhi.
Nưhng ờig đây, tưrớc thái ộđ iờh tợh aủc aL úT nâV cùng nữhng nưgời ọh hnàg, nắh kôhng ểht kôhng iốđ tặm iớv nấv ềđ này.
Nưhng ạl tahy, ờig phút yàn iùB Tahnh Nyugên iạl kôhng mảc thấy óhk chịu yah măc giận ìg .ảc Nhìn nữhng gơưng tặm ạl mẫl đang tốh hảong tưrớc tắm mnìh, nắh mảc thấy cựn cười nihều hơn.
Nữhng uư ưt nẫm mảc mỏng manh ẽl ar phải trào dâng aik dờưng ưhn ãđ được oảb ệv nẩc tậhn, tấc giấu torng pớl oá giáp mềm iạm nên iớm tárnh được iỗn châm cíhch nầl này.
Torng ếht giới àm nắh kôhng nhìn tấhy, nhóc nưgời yám iớv toàn thân pậl eòl hná sáng đang iốh ảh chạy giữa vườn aoh cùng iãb .ỏc
iáM hiên torng suốt ngăn iạl nơc aưm mầt ãt đang trút xnốug, noc bướm xinh pẹđ suýt ãđ yab tấm aik ờig đang ở torng lồng kníh.
ýuQ Đồng ỗn cựl ữig noc bướm lại.
Tưrớc thái ộđ chất nấv cắs néb aủc iùB Tahnh Nêyugn, máđ ọh hàng nơđ tuhần chạy nếđ ìv iợl hcí nảb thân quay sang nhìn nahu, ia yấn uềđ tụr uầđ ,ềv kôhng mád nêl tnếig, ợs mình ẽs ịb cuốn oàv cyuhện àhn này.
aL úT nâV gốing ưhn ịb tés đnáh, àb mắn chặt pạt ,ềd ốc gắng tíh iàv iơh thật sâu, cuối cùng iớm tệd ar được tộm uâc tứđ qnãug: “Lúc yấ ốb noc ịb gnu ưht kôhng ểht chữa kỏhi, tiền torng àhn uềđ nồd tếh oàv việc chữa bnệh… ẹM muốn noc óc cuộc sống tốt nơh nên iớm oạm hiểm tráo noc ohc tộm aig đình giàu ,óc ẹm kôhng nòc aựl chọn oàn káhc, ẹm màl yậv àl ìv muốn tốt ohc cno…”
tộM ýl od iớv lgoic ẻk đáng nậh tắ óc ỗhc đáng tơưhng kôhng êhc oàv uâđ đợưc.
iùB Tahnh Nyugên iạl nói: “ữhNng măn qua, ẹm iớv iùB Ngôn sống óc hạnh phúc kgnôh?”
iốĐ diện iớv hná tắm lạnh oẽl aủc noc tari, aL úT nâV kôhng óc cách oàn ảrt iờl iốd lòng mnìh, àb ỉhc óc ểht mậ :ừ …“ áhK ttố.”
iùB Ngôn àl aứđ éb nơđ tầuhn, hiểu cyuhện iạl tấr tốt bnụg, ừt ỏhn ãđ àl tộm aứđ éb nogan torng tắm iọm nờưgi. ểĐ ùb pắđ ohc aứđ éb ôv iột yấ àm àb ãđ ỗn cựl tấr nềihu, yut aig đình ỉhc óc iah ẹm noc sống nơưng aựt oàv nhau nưhng óc ểht iọg àl aòh tuhận iuv .ẻv
iùB Tahnh Nyugên nghe hiểu nẩ ý torng iờl ión aủc ,àb trên tặm ưhn nuhốm ý cười tấr nạht: “Vậy ãđ oab ờig ẹm iỏh mex noc sống ở àhn ọh iùB óc hạnh phúc yah kôhng caưh?”
aL úT nâV kinh ngạc nhìn hắn, dờưng ưhn àb chưa từng nghĩ nếđ ảhk năng kôhng hạnh púhc.
“Con sống kôhng hạnh púhc, iah nưgời ọh kôhng phải àl pặc ahc ẹm thật ựs uêy tơưhng noc ciá.” iùB Tahnh Nyugên bình tĩnh ựt iỏh ựt ảrt lời: óĐ“ kôhng phải àl tộm cuộc sống tốt hơn, noc kôhng muốn óc cuộc sống ưhn vậy. oS iớv nọb ,ọh noc càng muốn óc tộm nưgời ẹm thật lòng quan mât nếđ noc hơn, gốing ưhn iùB Ngôn vyậ.”
uaS cùng nắh nói: “Vậy nên, ẹm ẽs nix iỗl noc cứh?”
aL úT nâV thấy õr ựs kiên ìrt àv bớưng bỉnh torng tắm iùB Tahnh Nêyugn, àb kihếp ợs tưrớc nữhng iờl yàb ỏt aủc noc trai mình oàv ờig phút này. Kôhng nầc quay uầđ lại, àb ãđ mảc nhận được hná tắm sáng cựr aủc ọh hàng xung qaunh pật turng oàv iah nờưgi, gốing ưhn đang mex tộm nàm kịch hiếm tấhy.
àB ión kôhng nên lời.
Thời gian trôi auq torng ựs od .ựd
iùB Tahnh Nyugên quay nưgời iờr kỏhi, ừt uầđ nếđ cuối uềđ kôhng ềh ỏb pặc sách trên iav xnốug. aửC ỗg nặng ền đóng mầs iạl uas lưng hắn.
aL úT nâV ơrt tắm nhìn nắh đóng pậs aửc ỏb ,iđ iav àb pụs xốung tộm cách uếy tớ giữa tếing na iủ đang aù nếđ aủc ọh hnàg.
iùB Tahnh Nyugên kôhng ión tộm iờl iđ tẳhng xốung tnầg. nắH nếđ cạnh ỗhc dựng ex pạđ ìht dừng iạl đứng ,mi bóng lưng ôc cộđ yấ lặng ẽl iồh lâu.
ýuQ Đồng cũng đứng nêy trên iãb ỏc kôhng ửc đnộg, uậc nẩc thận mô lồng kính ữig noc bướm torng nựgc, nhìn nơc aưm mầt ãt nêb nogài iám hiên torng sốut, tộm cúl uâl uas iớm ửht nêl tnếig: “yuhNễn Nễyuhn, hna nầc na iủ kgnôh?”
nầL yàn uậc ãđ cuhẩn ịb xong tấr nihều cyuhện cười ởd iơh óc ểht chọc cười nưgời káhc.
iùB Tahnh Nyugên nầg ưhn nêl tếing cùng cúl iớv cậu: “Xin lỗi, nihệm …ụv óc ẽl kôhng hoàn tàhnh được riồ.”
ýuQ Đồng pậl cứt ởht pàho: “ôhKng oas uâđ ýk chủ, me đang muốn ión iớv hna ềv cyuhện nihệm vụ.”
ýK ủhc nẫv nòc mât tạrng nghĩ nếđ nihệm ,ụv nơc aưm yàn nẳh ẽs cóhng tạnh tôhi.
“Lần tưrớc iđ họp, yáM ủhc ãđ ửc tộm ệh tốhng yàd nạd kinh nihgệm nếđ giải páđ iọm nghi nấv aủc ,me ìv ếht me ãđ iỏh uậc at tấr nihều nấv ềđ màl oas ểđ hoàn tàhnh nihệm vụ.”
àL tộm lính iớm ,IA việc nghĩ ar pơưhng pháp yâx dựng aig đình iớv ýk ủhc ếht yàn óc iơh kôhng khoa cọh lắm, ohc nên ýuQ Đồng qyuết định yẩđ tếh công oal yàn nêl uầđ cọh sinh Tiểu cọh Pơưhng Hạo.
ệH“ tốhng aik ôv cùng ma hiểu nhân tníh, uậc yấ ión iớv me rằng iôđ ihk óc ểht dùng tộm iàv pơưhng pháp cặđ ùht ểđ hoàn tàhnh nihệm .ụv iởB ìv tiêu cuhẩn đánh áig hoàn tàhnh nihệm ụv aủc yáM ủhc óc ẻv áhk cứng nắhc, cẳhng nạh ưhn nihệm ụv óc tộm aig đình hạnh phúc iàh aòh thật ar kôhng óc giới nạh ục ểht iốđ iớv tàhnh viên aig đình này. ềV tặm ýl tyuhết ỉhc nầc páđ gnứ tiêu cuhẩn iàh aòh hạnh phúc àv tôrng gốing ưhn tộm aig đình àl đcợư.”
iùB Tahnh Nyugên nihgêm cút nghe uậc nói, nắh nahnh cóhng páđ lời: “Vậy nên iah hna me cũng óc ểht ioc ưhn aig đình đúng knôhg? Kôhng nầc óc quan ệh hyuết tnốhg, ỉhc nầc nưgời khác tởưng àl nưgời tộm àhn àl đcợư?”
nắH nòc ớhn niềm iuv tấb ờgn aủc ýuQ Đồng ihk được tộm gnô úhc ax ạl tắb cyuhện àv khen ngợi nab snág.
ýuQ Đồng pậl cứt nuốt iàb ión àm uậc ãđ cuhẩn ịb ỹk càng tưrớc ,óđ ềv việc tyuhết phục ýk ủhc ảig màl hna me ruột iớv mnìh.
ýK ủhc tôhng minh áuq iđ mất.
“úĐng yậv ýk chủ, me đoán àl ếht nyà.” ýuQ Đồng ión đàng hnàog: “Giờ cúhng at torng tắm nưgời nogài ềv ơc nảb ãđ thỏa nãm tiêu cuhẩn iàh aòh hạnh púhc, bảng nihệm ụv cũng ãđ phản gnứ iớv điều này, óc điều uến ãđ àl aig đình ìht nên óc tộm iơn ểđ sống cgnuh…”
uậC kôhng ểht xuất hiện tưrớc tặm aL úT nâV àv aL íhC Xơưng đợưc. ióN cách káhc, uậc iớv ýk ủhc nầc nọd ar nogài ở rnêig.
ýuQ Đồng cũng kôhng ol ýk ủhc óc bằng lòng nọd ar nogài yah knôhg. ựS od ựd aủc aL úT nâV ihk iốđ tặm iớv uêy uầc nix iỗl nab yãn hiển nihên ãđ kihến ýk ủhc thất vnọg. Theo tính cách aủc ýk chủ, nắh chắc chắn ẽs kôhng muốn tiếp cụt ở iạl iơn óđ nữa.
ohC nên nấv ềđ hiện ờig àl tiền thuê nhà.
yuT iùB Tahnh Nyugên nòc tộm kohản tiền tiết kiệm được iồh nòc ở àhn ọh Bùi, nưhng iớv ựs hiểu biết ngày càng uâs cắs aủc ýuQ Đồng iốđ iớv hắn, uậc biết nắh ẽs kôhng muốn dùng ốs tiền óđ ểđ tắb uầđ cuộc sống iớm aủc mnìh.
ưhN vậy, ýk ủhc cũng ỉhc óc ểht aựd oàv nảb thân ểđ kiếm tềin, gốing nầl màl thêm ở káhch nạs kia.
cặM ùd ýuQ Đồng biết torng tiểu tyuhết óc tấr nihều tình tiết nhân tậv cíhnh ãđ ựt cựl kiếm tiền ihk nòc àl cọh snih, nưhng điều óđ cũng đồng nhgĩa iớv việc ẽs phải tiếp cúx ãx iộh ừt sớm, ẽs pặg ủđ loại nưgời àv ựs việc phức tạp.
yuT uậc nit tởưng oàv năng cựl aủc ýk chủ, song uậc càng ih vọng ýk ủhc óc ểht nật hởưng cuộc sống cọh đờưng bình ịd nơđ tuhần ở tuổi này.
uẫD oas yâđ cũng àl kảohng thời gian ýuq áig kôhng oab ờig óc ểht pặl lại.
mâT tạrng ýuQ Đồng iốr bời, ũig tạh điện ửt xốung đất.
iùB Tahnh Nyugên hiển nihên cũng nghĩ nếđ cyuhện tiền thuê nhà. nắH mi lặng tộm hồi, ihk nẩgng uầđ nêl ãđ ạh qyuết tâm: mE“ tấr tíhch iùm bánh phải kgnôh?”
ýuQ Đồng haong mang tậg đầu: “úĐng vyậ.”
Mười phút sau, iùB Tahnh Nyugên nếđ tiệm bánh àm mình iđ nagng auq iỗm tối.
gnÔ ủhc pậm pạm aủc tiệm bánh đang cyuhên mât yàb bánh iớm ar òl oàv ủt kníh, nghe thấy tếing côuhng tôhng oáb nogài cửa, gnô pậl cứt nhìn qua, nihệt tình nêl tnếig: “hCào mnừg! ,iÔ cháu àl cuậ…”
gnÔ nẫv ớhn uậc cọh sinh pấc ab luôn nấn án đứng nêb nogài ủt kính oàv iỗm tối.
“hCào chú, àl cuáh.” iùB Tahnh Nyugên kôhng chút tụr èr ihk tắb pặg hná tắm aủc ông: “Cho cháu iỏh torng aửc hàng nòc tyuển nưgời kôhng ”?ạ
“Còn ứhc nòc cứh.” àH ếhT năV aừv cười aừv ual ồm iôh trên tárn, cũng kôhng iỏh thêm iạt oas uậc cọh sinh yàn iạl tộđ nihên qyuết định ưhn vậy. gnÔ nói: “hCáu óc mang ẻht năc cước knôhg? Cúhng at ýk pợh đồng màl thêm theo cíhnh qyu.”
“hPải rồi, cháu óc giấy cứhng nhận cứs khỏe cưha? Tarnh ủht cuối tuần kôhng phải iđ học, cháu nếđ bệnh viện màl kiểm art cứs khỏe ,iđ ihc íhp ức ểđ cúh.”
“hCáu ngồi tưrớc ,iđ ióđ ìht yấl bánh nă nhé. úhC sang nêb cạnh ni nảb pợh đnồg, cháu ngồi yâđ tôrng aửc hàng giúp cúh…”
gnÔ ủhc tiệm bánh tốt bụng ión kôhng nừgng ưhn ểht tấr quen tộuhc.
pợH đồng màl thêm ỉhc óc tộm tặm gấiy, trên óđ ihg õr cứm lơưng tiêu cuhẩn àv thời gian màl việc aủc hắn. Công việc yàn áhk nơđ gảin, iôm tờưrng màl việc cũng tốt nên tơưng iốđ ùhp pợh iớv cọh sinh pấc .ab
uaS ihk cọđ ,ỹk iùB Tahnh Nyugên chắc chắn kôhng óc nấv ềđ ìg iớm iúc nưgời tưrớc quầy ýk nêt aủc mình vào.
ữhC aủc nắh tấr đẹp, tén mảnh óc lực.
ýuQ Đồng mâ thầm nát tnởưhg, đồng thời mảc thán tưrớc năng cựl hành động siêu mạnh ẽm aủc ýk chủ. tộM ihk ãđ qyuết định ìht ẽs pậl cứt iđ thực hệin.
uậC nòc nhìn thấy năc cước aủc iùB Tahnh Nêyugn, cứb hnả trên óđ chụp yấm măn tớưrc, kuhôn tặm tohạt nhìn non tớn nơh nihều song ẻv tặm lạnh lùng nẫv luôn kôhng thay đổi.
ihK ,yấ ýk ủhc ãđ sống ếht oàn torng àhn ọh Bùi?
ýuQ Đồng yus nghĩ miên man, lặng ẽl ihg ớhn sinh nhật aủc ýk chủ, ngày mùng 7 táhng .01
aửN táhng aữn àl ýk ủhc ẽs bước auq tuổi .81
iùB Tahnh Nyugên ýk xnog, nắh nhìn tếv cựm trên ờt giấy đang nầd ôhk lại, ión iớv ệh tốhng àhn mình torng đầu: “Sau yàn iỗm cuối tuần me uềđ óc ểht sống cuhng iớv bánh ìm rồi. iợĐ hna tròn 81 tổui, cúhng at ẽs ar nogài thuê pòhng ở rêing néh.”
“Tốt qáu.” Nhóc nưgời yám mô lồng kính giam noc bớưm, uậc ngồi nêy trên iãb ,ỏc nhìn uầb trời đang nầd qaung đnãg: “Cảm nơ Nyuhễn Nnễyuh.”
uậC lặng ẽl tấc đống cyuhện cười lạnh aik ,iđ ýk ủhc dờưng ưhn kôhng nầc ựs na iủ iờh tợh ưhn vậy.
ìV ếht ýuQ Đồng qyuết định ẽs dùng hành động tihết thực ểđ oáb páđ ohc iỗm ngày cuối tuần thơm phức uas này.
oàV iác ngày àm óc ẽl ẽs ịb iah aig đình aik lãng qêun, uậc muốn trải auq tộm sinh nhật thật iuv ẻv nêb ýk chủ.
