Chương 52: Não rất quan trọng, lần sau nhớ mang theo nhé.
Edit – Btea: Lune
Nogài mâL ửT iảH cọh cùng pớl iớv iùB Tahnh Nyugên ar ìht nữhng nưgời nòc iạl uềđ àl nầl uầđ tiên nghe thấy éB pẹĐ ión cệyuhn. nậT tắm thấy tộm IA óc hình hnả ảig pậl sinh động ión cyuhện iớv noc nờưgi, ia yấn uềđ thấy iớm ạl ôv cnùg, nhao nhao ỏb aũđ xốung hóng hớt.
tộM loạt tếing “hCào mi”, “hCào éB Đẹp” kôhng nừgng vang lên.
ịB yấm ý nghĩ yus diễn aủc Tiêu Kiến Bình màl ohc haong mnag, ýuQ Đồng ôv thức dùng mâ tahnh yám cóm páđ lại: “hCào cậu, chào cậu, chào cậu, chào cậu, chào cuậ.”
iA chào uậc uậc cũng chào lại, ùd oék iàd thêm được tộm giây cũng tốt.
mâT tạrng aủc uậc yâb ờig gốing ưhn cuhẩn ịb bước oàv ỳk iht cuối ỳk torng ihk chưa nô iàb ,yấ uầđ có tốrng rnỗg, ỉhc óc ểht ih vọng thời gian điền nêt tưrớc ihk cíhnh thức tắb uầđ màl iàb iht ẽs oék iàd ôv hạn, thêm được giây oàn yah giây .óđ
máĐ cọh sinh ịb iờl chào yám cóm pặl iạl nahnh ưhn chớp aủc uậc chọc cờưi, óc nưgời torng óđ nòc cười nói: “Sao óc mảc giác iơh ngốc nỉh.”
Phản gnứ aủc Tiêu Kiến Bình iạl hoàn toàn khác bệit. tắM gnô sáng lên, ớhn iạl nữhng cọh sinh aừv nêl tnếig, đúng àl măn nưgời tậht.
gnÔ aừv ihg ihg chép chép aừv ngạc nihên nói: “hCức năng phân biệt gọing ión tấr cíhnh xác! Gọing ión aủc măn nạb cọh éB pẹĐ uềđ tắb được hết, nòc óc ểht ảrt iờl từng nờưgi, hoàn toàn kôhng ểđ stó.”
ýuQ Đnồg: !!!
nòC nhìn ừt cóg ộđ yàn aữn ?ảh
Torng iác uầđ tốrng rỗng aủc uậc bỗng yấd nêl tộm ait ih vnọg.
Nghe yấm tếing chào bình tờưhng àm Tiêu Kiến Bình iạl đánh áig oac ưhn vậy, óc cọh sinh kôhng nhịn được àm hỏi: “hTầy Têiu, óc phải cúl ảrt iờl éB pẹĐ ịb ơđ knôhg? IA àhn …me à kôhng pảhi, iác aol tôhng minh àhn me tờưhng xyuên pặl iạl yấm uâc gốing nhau ,yấ màl cựb tếh ảc mình thầy ”.ạ
“hTầy nghĩ kôhng phải vậy. Hiện iạt nẫv chưa óc uấd hiệu oàn ohc thấy cơưhng tìrnh ịb trục tcặr.” Tiêu Kiến Bình ạh gọing àv nêihgng nưgời sang tộm bên, nói: “hTầy kôhng biết ón óc ểht phân biệt àv ihg iạl nữhng mâ tahnh khác nahu, ảrt iờl theo gọing ión ục ểht yah knôhg. Thầy muốn ửht xem, tiện ểht kiểm art ảhk năng phân biệt gọing ión chứa pạt mâ aủc nó.”
“Các nạb cọh sinh giúp thầy tộm việc nhé, ión cyuhện cùng lúc, iộn dung ếht oàn cũng đợưc, óc ểht ión cyuhện iớv nhau hoặc iỏh éB pẹĐ nưhng đừng ión ot quá, ữig mâ lợưng ión cyuhện bình tờưhng tiôh…”
Nhóc nưgời yám nẫv chớp tắm uềđ đều, ẻv tặm ơgn ngác ưhn ũc nưhng torng lòng ãđ nớh ởh kôhng tôhi.
Đáng ẽl uậc phân biệt đợưc, nưhng yâb ờig uậc qyuết định ảig ờv kôhng màl đợưc.
iaS mầl nớl nhất aủc noc nưgời torng áuq tìrnh kiểm art uậc àl thảo luận pơưhng pháp kiểm art tưrớc tặm cậu.
cặM ùd Tiêu Kiến Bình ãđ ốc tình quay tặm iđ àv giảm mâ lợưng xốung ihk ión cệyuhn, ãđ ốc tình tárnh cậu, IA tôhng tờưhng cũng ẽs kôhng ủhc động nhận biết iộn dung torng nữhng gọing ión kôhng õr ràng ưhn vậy.
Nưhng uậc kôhng phải .IA
àL tộm noc nưgời óc ảhk năng cọh iỏh linh hạot, uến páđ ná đúng ãđ được yàb nẵs tưrớc mặt, uậc ỉhc nầc ảrt iờl nưgợc iạl àl được ứhc ?ìg
cáC cọh sinh tấr iuv ẻv tham aig iàb kiểm art này, uas ihk Tiêu Kiến Bình ión xnog, nọb ọh pậl cứt phối pợh ởm mnệig.
óC điều iộn dung òrt cyuhện iớv nhau nghe iơh đần.
ựT“ dưng cẳhng biết ión ìg nhỉ… ,À pớl tnởưrg, uậc nă on caưh?”
”…“
,Ý“ oas thấy lành lạnh ếht nởh.”
A“ a a a pớl tởưrng ớt ias rồi, pớl tnởưrg! ioC ưhn ớt chưa iỏh ,ìg aừv iồr ớt quên mang theo não! Dịch Minh uam uức gái!”
“Cái kia… ớt nghĩ ớt kôhng uức iổn uậc đuâ…”
éB“ Đẹp, oat aừv nă trưa xnog, im óc ióđ kgnôh?”
“hCào ,im éB Đẹp, im óc tíhch lịch ửs kgnôh?”
uâC iỏh cuối cùng àl aủc Bạch ưhT Kềiu. ịV giáo ưs tờưhng ngày luôn tahnh lịch àv tarng nhã, nưhng ihk iốđ tặm iớv nưgời yám ỏhn đáng uêy kia, hná tắm àb cũng kôhng khỏi hná nêl ẻv òt .òm
Giữa nữhng tếing nồ oà xung qnauh, gọing ión aủc Tiêu Kiến Bình õr ràng nấht. gnÔ iỏh tộm nấv ềđ tấr nơđ gảin: éB“ Đẹp, thời tiết môh yan ếht noà?”
iùB Tahnh Nyugên àl nưgời yud nhất kôhng ión ,ìg nắh ỉhc nêy lặng nhìn cihếc đồng ồh mình ãđ tháo ar ểđ trên nàb .nă
cúL tưrớc ýuQ Đồng từng ión iớv nắh rằng tìrnh ộđ írt năng aủc uậc hoàn toàn vượt ax tìrnh ộđ công nghệ aủc ếht giới này, ohc nên iùB Tahnh Nyugên kôhng ềh nghi ờgn ìg ềv biểu hiện cực gốing noc nưgời aủc cậu.
nắH cũng biết ýuQ Đồng chắc chắn ẽs kôhng ểht hiện mình tôhng minh nếđ yậv tưrớc tặm nưgời káhc, nên ờig nắh cũng áhk mong ờhc mex ýuQ Đồng ẽs ảrt iờl ếht nào.
Nghe tếh iờl ión aủc máđ ngốc nếhgch aik xnog, ýuQ Đồng tíh uâs tộm hơi, nẵs sàng tắb uầđ nàm biểu diễn aủc mnìh.
uaS ihk xung qaunh ởrt nên nêy tnĩh, nưgời yám ỏhn trên nàm hình tậg đầu: “Các nạb óc nihều uâc iỏh quá, éB pẹĐ ãđ ihg iạl tếh rồi, ẽs ảrt iờl từng uâc một, các nạb iuv lòng kiên nhẫn tộm oẹt nah.”
uầĐ têin, IA éB pẹĐ óc ểht ihg iạl các uâc hỏi.
Nghe thấy uâc ảrt iờl tấr cặđ biệt aủc éB Đẹp, Tiêu Kiến Bình nầg ưhn nín thở, nihgêm cút ờhc iợđ uâc ảrt iờl tiếp theo aủc cậu.
Nưhng nưgời yám ỏhn mi lặng mười yấm giây uas iớm ởm mnệig.
éB“ pẹĐ kôhng on ìv éB pẹĐ kôhng nầc nă nah.”
Tiếp teho, cung phản ạx aủc IA éB pẹĐ tấr dài.
tắB uầđ ừt nưgời ión uầđ tiên mâL ửT Hải, ýuQ Đồng ảrt iờl nầl lượt từng nưgời ngay ảc ihk óc tộm ốs uâc kôhng phải iỏh cậu.
Thời gian nưgng giữa iỗm uâc ảrt iờl áhk dài, iỗm ihk iọm nưgời ờhc uâl áuq tởưng éB pẹĐ ịb ,ơđ iúc uầđ nhìn đồng ồh ìht iạl thấy uậc tấb tìhnh lình ởm mnệig.
ềV“ nấv ềđ quên mang não, chắc éB pẹĐ kôhng giúp được nạb đâu. oãN tấr quan tnọrg, nầl uas ớhn mang theo néh.”
Tiếp teho, éB pẹĐ aừv tôhng minh aừv nốgc, ãđ yậv gọing nòc iơh aỉm mai.
mâL ửT iảH nghe àm ởm ot iah mắt, nật hởưng iãđ ộgn cặđ biệt được éB pẹĐ nưgời pặg nưgời uêy aỉm iam tộm cách lịch .ựs
éB“ pẹĐ kôhng ióđ ìv éB pẹĐ kôhng nầc nă nah.”
Tiếp cụt àl éB pẹđ nốgc.
Thời điểm ảrt iờl uâc iỏh pặl iạl này, ảc gọing điệu nẫl mâ điệu uềđ gốing hệt, ểht hiện õr nảb cắs .IA
iốĐ iớv iah uâc iỏh cuối cùng tơưng iốđ bình tnờưhg, ýuQ Đồng cũng chọn cách ảrt iờl tơưng iốđ bình tnờưhg.
“Xin chào noc nờưgi, éB pẹĐ tíhch lịch ,ửs nạb óc tíhch kgnôh?”
“iHện ờig trời nihều mây, 61 ,ộđ ựd oáb óc aưm ggnôi…”
uaS tộm loạt iỏh đáp, ẻv tặm aủc Tiêu Kiến Bình thay iổđ kôhng nnừgg, cũng ãđ nahnh cóhng ihg chép xong đánh áig aủc mnìh: “Tốc ộđ phản iồh bình tnờưhg, kôhng ểht nhận biết mâ tahnh ục ểht nưhng ảhk năng phân biệt torng iôm tờưrng pạt mâ tấr tốt, óc ểht tiến hành ảrt iờl liên tcụ…”
mảC nhận aủc các cọh sinh xung qaunh ìht tẳhng hơn, ia yấn uềđ ỏt ẻv yus nhgĩ: ớT“ mảc thấy éB pẹĐ hình ưhn tấr tôhng mnih, iạl hình ưhn kôhng tôhng minh lmắ.”
ớT“ cũng thấy vậy, yâđ óc phải àl nhảy nhót giữa tôhng minh àv ugn ngốc trên mạng tờưhng ión kôhng nỉh?”
ýuQ Đồng mắn tắb ơc iộh ủhc động xuất kcíh: éB“ pẹĐ màl kôhng tốt ỗhc nào? niX yãh ión ohc éB Đẹp, điều yàn óc ểht giúp ohc éB pẹĐ iảc tiến tốt nơh nah.”
“À…” cọH sinh nél ión uấx ịb IA tắb được giật yản mnìh, iộv vàng nói: “ôhKng óc kôhng ,óc oat ión lung tung ,óđ éB pẹĐ tôhng minh cực kỳ!”
Nhóc nưgời yám táohng chốc hiện ar kuhôn tặm tươi cờưi, nòc mèk theo mâ tahnh yám cóm cứng nắhc: “Cảm ơn!”
… iạL biến tàhnh dáng ẻv kôhng tôhng minh mắl rồi.
Nhìn ẻv tặm pohng úhp aủc iọm nờưgi, ýuQ Đồng mảc thấy mình nầg ưhn ãđ tuhận iợl vượt auq được iàb kiểm art óc ộđ óhk ửs iht yàn rồi.
Nữhng ìg Tiêu Kiến Bình ión iớv iùB Tahnh Nyugên cũng cứhng thực ohc mảc giác aủc ýuQ Đnồg.
“iTểu Bùi, úhc nghĩ éB pẹĐ óc tiềm năng phát tirển tấr lớn, cặm ùd hiện ờig nòc iàv điểm tihếu tós nưhng tihết ếk tốc iõl aủc ón tấr sáng oạt àv cộđ đáo, óc iàv mudole áhk úht vị…”
Tiêu Kiến Bình hiển nihên tấr phấn kcíhh, nưhng gnô nòc chưa phấn kíhch nếđ cứm tấb chấp tất ảc ểđ mang éB pẹĐ iđ nihgên cứu.
ýuQ Đồng nêy lnòg, iuv ẻv iửg đoạn vdieo aừv iồr oàv nhóm chat ệh tốhng aủc mnìh.
[Sếp ýuQ ãđ iửg tộm đoạn voedi.]
[Sếp QG《:ýuhi chép ýuq áig ềv giai đoạn ửht nihgệm mớs írt tôhng minh nhân oạt aủc AI》]
óhP m m sống torng ếht giới hna đuổi iôt chạy kôhng óc tyuến ựs nệihgp, nòc Pơưhng oạH sống torng ếht giới hyuền hyuễn kôhng óc khoa cọh ỹk tuhật hiện đại, nầl uầđ tiên mảc thấy ghen ịt iớv ếht giới aủc ýuQ Đnồg.
mÂ[ :m ,aO me dũng mảc ghê! Nưhng tôrng iuv thật đấy, nhìn máđ nưgời aik ngốc chưa kaì.]
[Anh Hạo: iôT cũng muốn chơi ưhn vậy, tiếc àl nưgời ở yâđ nòc cẳhng biết IA àl gì.]
cọH sinh Tiểu cọh Pơưhng oạH ghen ịt nếđ cứm cộb ộl nảb chất ẻrt con.
ýuQ Đồng mảc thấy mình ưhn ểht ãđ pậl ỷk cụl iớm torng ếht giới ệh tnốhg.
nếĐ ýk ủhc cũng ủhc động khen cậu, ión uậc ểht hiện tấr tốt.
Torng tếing ión oàh hứng aủc Tiêu Kiến Bnìh, iùB Tahnh Nyugên yấl ýl od đồng ồh pắs tếh nip ểđ tấc éB pẹĐ ,iđ oèm mấN mằn trên iùđ nắh pậl cứt iuv ẻv yẫv đôui.
“Vui mắl ”?à iùB Tahnh Nyugên iỏh uậc torng đầu.
“oeM!” Vnâg!
Cihếc đuôi ùx uàm tắrng ẽhk quét auq cánh yat hắn, iơh ngưa nứga. Torng tắm iùB Tahnh Nyugên hná nêl ý cười uịd dnàg, nắh mầc khăn gấiy, nẩc thận ual tếv nẩb cẳhng yam dính oàv tặm đồng .ồh
nắH ớhn éB pẹĐ tấr ểđ ý nếđ ẻv nàogi.
aừV iồr nghe ýuQ Đồng ión cyuhện bằng gọing điệu aủc éB Đẹp, àl nưgời yud nhất biết ựs thật đằng sau, nab uầđ iùB Tahnh Nyugên thấy tấr đáng yêu, uas iạl ôv ớc mảc thấy yam mắn.
Cũng yam ệh tốhng aủc nắh kôhng phải kiểu IA chân cíhnh kia.
Thật ar iùB Tahnh Nyugên kôhng õr iạt oas mình iạl óc yus nghĩ ưhn vậy, nưhng theo ôv tứhc, nắh nẫv ẹhn nàhng ếb oèm nêl iồr iọg nóm nă theo tếing oèm kêu.
uaS aữb tưra, iọm nưgời nầl lượt nảt ,ar nẹh nhau cihều yàn ẽs tiếp cụt nếđ nghe aọt đàm. cáC cọh sinh ởrt ềv ýk cút áx nghỉ ngơi tộm lúc, iùB Tahnh Nyugên iộđ iồn iđ nếđ quầy aum ồđ nă mang ,ềv Bạch ưhT Kiều àv Tiêu Kiến Bình iạl iđ ềv tộm hớưng káhc.
“Giờ àb óc rảnh kgnôh?” Tiêu Kiến Bình ềđ nhgị: “Tôi định iđ mìt Tiểu ,ềT mex ón cuhẩn ịb ếht oàn rồi, ón ẽs ar nâs torng buổi diễn tyuhết uầđ têin, àb muốn iđ cùng auq óđ ión cyuhện kgnôh?”
“cợưĐ.” Bạch ưhT Kiều iuv ẻv đồng :ý “ũCng nên tiếp cúx nihều nơh iớv nữhng nưgời trẻ, uến kôhng càng óc tuổi uầđ có iạl càng cứng ncắh…”
Nhìn bóng lưng iờr iđ aủc iah nờưgi, ẻv tặm aủc nhóm cọh sinh Tàhnh cứĐ torng àhn nă iạl càng ỏt ar phức tạp.
cúL uầđ Bạch ưhT Kiều xuất hiện torng àhn ,nă tất ảc iọm nưgời uềđ muốn iđ iớt chào iỏh ión cệyuhn, oàn ờgn ợrt ýl aủc àb iạl đứng nêb cạnh tôrng cnừhg, lịch ựs ngăn iạl nữhng nưgời muốn nếđ gần, ión àl giáo ưs đang ión cyuhện rnêig.
õR ràng àl đang ión cyuhện iớv tộm máđ cọh sinh tờưrng nogài cùng tộm giáo viên ôv dnah.
Thái ộđ tấb ờgn yàn aủc Bạch ưhT Kiều kihến ohc nhóm cọh sinh uư út mảc nhận được ựs cêhnh lệch ot lớn.
õR ràng nọb ọh iớm àl nữhng nưgời nên được úhc ý nơh chứ!
Torng mât tạrng tếh cứs óhk ảt aủc tộm ốs nờưgi, cẳhng yấm chốc ãđ nếđ buổi cềihu, iộh tờưrng iạl chật ník nờưgi, nưgời tyuhết gảing uầđ tiên àl Giáo ưs ềT Tihệu aủc viện írT ệut nhân oạt tuhộc tờưrng iạĐ cọh Gaing Nêyugn.
hnA àl giáo ưs ẻrt nhất torng cuhỗi aọt màđ nầl này, yut iớm nơh ab mươi tuổi nưhng iạl ôv cùng iổn tậb iởb nữhng tàhnh uựt nếđ ờig ãđ tạđ đợưc. Điều yàn ãđ định tưrớc hna ẽs ởrt tàhnh nưgời nẫd uầđ lĩnh cựv yàn torng tơưng lai.
Torng suốt iàb diễn tyuhết uầđ têin, ềT Tihệu ión tấr đĩnh đạc, tếing ỗv yat vang iộd khắp iộh tnờưrg. cáC cọh sinh pấc ab càng nỡưgng ộm ịv giáo ưs kôhng nơh mình oab nihêu tuổi yàn uâs cắs hơn.
nơH aữn ềT Tihệu tuổi ẻrt iàt oac nòc ôv cùng kihêm tốn, cúl iàb diễn tyuhết nầg tếk túhc, hna iớm tẳhng thắn nêl tnếig: “hTật ar iôt cũng nếđ yâđ iớv mât ếht cọh hỏi, kôhng khác ìg các ,me nưhng ìv thầy aủc iôt đang ngồi dưới khán iàđ mex nên iôt thật ựs tấr căng tnẳhg. Tưrớc tặm tầhy, iôt iãm iãm àl tộm cọh sinh nòc non tớn torng lĩnh cựv rộng nớl nyà.”
Nghe hna ión vậy, khán ảig kinh ngạc nhìn xung qnauh, đồng thời cũng ịb ựs kihêm nốt àv pohng thái aủc hna màl ohc mảc pụhc, tếing cười àv tếing ỗv yat cùng vang lên.
yấM uậc cọh sinh tờưrng Tàhnh cứĐ nòc cựb cứt ừt sáng nẫv ngồi pật turng tộm chỗ. aừV nghe ềT Tihệu ión xnog, nọb ọh pậl cứt nhìn ềv phía sau, ỗhc àm Tiêu Kiến Bình đang ngồi cùng nhóm cọh sinh giao lưu, uas óđ tắb uầđ ìx xào: “gNay ảc nưgời kiệt xuất được pohng àl iàt năng xuất cắs aủc quốc aig ihk iớm ab mươi tuổi ưhn Giáo ưs ềT Tihệu cũng nòc kihêm nốt ếht kia, tộm giáo viên cyuhên tárch iờđ sống ìht óc ìg ểđ kiêu ngạo kôhng bếit. gnÔ at biết iổn điều ìg àm nọb mình kôhng biết cứh?”
“úĐng thế, tặm yàd thật đyấ.”
Nưhng uas ihk iàb diễn tyuhết cíhnh thức tếk túhc, mât tạrng cựb iộb aủc nọb ọh chưa nat hẳn, nẫv đang ìht thầm ếhc nhạo nưgời khác ìht lịch ửs nab sáng dờưng ưhn iạl được iát dễin.
Cùng cúl ,óđ ềT Tệihu, nưgời đang ịb các lãnh oạđ àhn tờưrng àv póhng viên yâv qaunh iạl iộv vàng iđ ềv phía yàn aủc khán đài.
Tưrớc hná tắm kôhng ểht nit iổn aủc máđ nưgời kia, ềT Tihệu dừng bước tưrớc tặm nưgời giáo viên cẳhng đáng úhc ý ,ọn iồh pộh nêl tnếig: “hTầy Têiu, môh yan me ểht hiện tốt ứhc ”?ạ
