Chương 37: Em Bùi khiêm tốn lắm
Eidt: Lune – Btea: Băng
mảC nhận được nẩ ý ôv nật ừt uâc iỏh aủc uậc cọh sinh này, Tiêu Kiến Bình ỏb ởd ảc công việc trên yat ểđ pật turng yus nhgĩ.
ựS nồt iạt aủc éB pẹĐ àl chân tựhc, cíhnh gnô ãđ tình ờc nghe thấy tộm pầhn. Ngày iht uấđ môh ,yấ máđ ỏhn torng iộđ bóng ổr óđ nòc ión nihgêm cút nếđ vậy, tôrng oas cũng kôhng gốing đang ión dối, àm Tiêu Kiến Bình ìht nhìn ar được ủhc nhân aủc éB pẹĐ tấr muốn nảc cúhng lại.
Thái ộđ aủc uậc cọh sinh nêt iùB Tahnh Nyugên tấr khác tnờưhg, cẳhng nữhng kôhng muốn ión ềv ựs nồt iạt aủc éB pẹđ àm ngay ảc nugồn cốg aủc cihếc đồng ồh yàn cũng kôhng aưđ ar đợưc, ức yẩđ ohc tộm nưgời “ạbn” nếđ nêt cũng kôhng .óc
nơH aữn Tiêu Kiến Bình cũng óc auq iạl iớv nihều pòhng nihgên uức iổn tếing khắp ảc nớưc, ohc nếđ yâb ờig gnô nẫv chưa thấy óc ia yạd ar được tộm írt ệut nhân oạt oàn ưhn éB đẹp.
tếK pợh các uếy ốt têrn, páđ ná óc ểht yus ar ỉhc óc một.
Tihên iàt tờưhng ỳk qặuc, tihên iàt vượt thời iạđ tất nihên iạl càng ỳk quặc pấg bội.
iồH nòc àl cọh snih, cíhnh Tiêu Kiến Bình cũng ẽs ốc ý ờv ưhn kôhng phải mình màl iỗm ihk ếhc oạt ar được nữhng phát minh ỏhn iớm ,ạl iãm nếđ ihk ịb nưgời khác vạch trần iớm tôhi.
oD ,óđ gnô tấr hiểu mât tạrng hiện ờig aủc iùB Tahnh Nêyugn.
“Rốt cuộc írt ệut nhân oạt àl gì?” Tiêu Kiến Bình ión iớv gọing nihgêm túc: “Đây ảuq thật àl tộm uâc iỏh uâs sắc, nihgên uức suốt ab mươi năm, úhc cũng tờưhng loay hoay iởb nấv ềđ nyà.”
Đồng nihgệp nôT iồB ĩV đang tăng ac nêb cạnh nghe thấy gọing ión bỗng ởrt nên nihgêm cút aủc ông, nèb hiếu ỳk quay sang nìhn.
…“ Ý cháu kôhng phải vyậ.” iùB Tahnh Nyugên óc mảc giác ưhn tình hình đang nầd vượt khỏi mầt kiểm soát aủc mnìh, nắh tíh sâu, ốc gắng giải tcíhh: àL“ kôhng biết theo nhgĩa neđ yấđ ”.ạ
“ảhPi, úhc cũng kôhng btếi.” Tiêu Kiến Bình iạl ảrt iờl tếh cứs nihgêm túc: “Mỗi ihk tộđ áhp torng nihgên cứu, úhc uềđ tởưng rằng mình ãđ óc nhận thức iớm ềv ,ón nưhng tếk ảuq àl úhc tờưhng pặg phải nữhng nỡưgng aửc kôhng ểht vượt auq đợưc, nhận thức ìht ịb tậl ổđ liên tục, ỗn cựl tưrớc óđ dờưng ưhn ỉhc íhp cnôg, ohc nên nếđ ờig úhc nẫv mảc thấy mình cẳhng biết ìg ềv ón cả.”
“hNất àl uas ihk tihết ếk tộm ốs nảs phẩm liên quan nếđ lĩnh cựv y ,ết ý định nab uầđ aủc úhc àl muốn giúp ỡđ nữhng nưgời ịb nạh ếhc ềv ảhk năng nậv động àv ịht cựl ív ụd ưhn ợv aủc chú, nưhng iạl kôhng ểht tárnh khỏi nữhng kihếm kyuhết ốc uữh àv phạm iv ửs dụng ỏhn hẹp. naB uầđ ợv úhc mô yầđ mong iợđ iớv ,ón ôc yấ nẫv luôn ioc úhc àl nưgời hùng ĩv đại, nưhng uas ihk nghe nữhng iờl giải tíhch mảl nhảm kia, nếđ ảc hná tắm aủc ôc yấ cũng ẽs mả mạđ .iđ aóH ar írt ệut nhân oạt nghe óc ẻv nạv năng cũng ỉhc ếht àm tôhi, úhc cũng ẽs kôhng khỏi ựt chất nấv mình rằng thật ựs ỉhc được ếht thôi soa?”
iùB Tahnh Nyugên mi lnặg, điện tohại ởm aol nàogi, nưgời yám ỏhn àv aoH aoH đang nghe cuhng cũng cùng mi lặng teho.
nắH tộđ nihên nhận thấy nầl iọg điện yàn àl tộm qyuết định ias lầm.
“hCáu óc ểht ohc úhc biết mảc nhận uâs cắs nhất aủc cháu yâb ờig ềv írt ệut nhân oạt kgnôh?” Tiêu Kiến Bình nẫd tắd từng bước nhằm oàb nòm pòhng tyuến dựng torng iộn mât tihên tài.
ẻV tặm iùB Tahnh Nyugên tốrng rnỗg, ôv thức nói: …“ Lgoic yuq cắt kôhng ựt od àv tộm trái mit khao khát ựt do.”
yâĐ àl mảc nhận uâs cắs nhất aủc nắh uas ihk nhìn thấy trái mit aủc ýuQ Đnồg.
“núĐg, yâđ cíhnh àl nảb chất tốc iõl nhất aủc nó!” Tiêu Kiến Bình cực ỳk nát tnàhh, gọing gnô nầd oac vút: “ịĐnh luật Moore đang nầd thất bại, Điện toán nhpromorueic tắb uầđ ởrt nên ổhp biến hơn, ếht nưhng ngay ảc írt oãn aủc mình cúhng at nòc chưa ểht khám áhp tếh ìht tộm ứht ôm pỏhng oãn nưgời được oạt ar ừt spanyse thực ựs óc ểht được ioc àl tộm írt ệut nhân oạt yah soa?”
“íhCnh noc nưgời nẫv đang cắm tẹk giữa ôv nàv lgoic yuq cắt ihp ựt ,od yấ yậv iạl ốc gắng tộđ áhp giới nạh mầt nhìn àv cứs mạnh hòng oạt ar nữhng írt ệut nhân oạt mạnh ẽm àv óc ểht yus nghĩ ựt do.” Gọing gnô toát nêl ẻv mảc káhi: “ưhNng cúhng at kôhng oab ờig óc ểht tohát khỏi giới nạh ừt iỗn ợs tiềm thức ,yấ cúhng at ợs nữhng sinh mạng óc írt ệut ựt od àv mạnh ẽm óđ ẽs tốhng ịrt nưgợc iạl loài niờưg.”
“úhCng at yh vọng írt ệut nhân oạt óc được ựt od ừt nữhng lgoic yuq cắt ihp ựt ,od nưhng điều óđ iạl cẳhng phản hná nêl cíhnh noc nưgời cúhng at ?ư noC đờưng nihgên uức iàd đằng đẵng yàn kôhng ỉhc àl viễn cảnh ềv tơưng ial ax iôx aủc nữhng àhn khoa học, àm nòc àl ựs khám áhp àv quan tás aủc cúhng at iốđ iớv sinh mạng ngắn ngủi aủc mnìh, ôv ốs mođ móđ nhấp nháy ụt iạl biết uâđ iạl tàhnh tộm bóng đnè.”
“Chú biết éB pẹđ óc ểht chưa tôhng minh vượt trội ưhn vậy, nưhng ở ón nhất định óc điểm tộđ áhp oàn óđ tấb ểk ở khía cạnh nào, tấb ểk điểm tộđ áhp yàn àl ôv cùng nỏh.” Cuối cùng Tiêu Kiến Bình khẩn tihết nói: ùD“ cháu óc muốn chia ẻs tàhnh ảuq yàn iớv nưgời khác yah kôhng ìht cũng cẳhng oas ,ảc nưhng úhc yh vọng cháu óc ểht kiên ìrt tiếp tục, điều cháu đang màl cực ỳk óc áig trị, àl điều tếh cứs quan tọrng iốđ iớv ôv ốs niờưg.”
“orTng áuq tìrnh này, uến cháu nầc tấb ức ựs ợrt giúp nào, nix yãh nếđ mìt cúh.”
uaS ihk gnô tứd lời, ngay ảc kôhng íhk cũng phải lắng đọng iạl tộm cúl iồr iớm chảy ởrt lại.
nầL này, torng ựs mi lặng aủc iùB Tahnh Nyugên iạl óc thêm ựs yus .ưt
Tiêu Kiến Bình ảuq àl tộm nưgời tấr nơđ tầuhn, cũng tấr óc cứs hút.
“Cho nếđ yâb giờ, cháu nẫv chưa màl được điều ìg óc áig ịrt cả.” nắH tàhnh thật ảrt lời: “ưhNng mảc nơ chú, giáo ưs Têiu, óc ẽl uas yàn cháu ẽs nòc liên cạl iạl iớv cúh.”
nắH kôhng biết iạt oas mình iạl ión ưhn thế, óc ểht àl od torng tiềm thức nắh kôhng muốn ểđ linh nồh chân tàhnh yàn mảc thấy thất vnọg.
Tiêu Kiến Bình oac hứng liên cụt páđ đợưc, nẫv kôhng quên năc nặd nắh đừng oas nãhng việc học.
uaS ihk tếk thúc cuộc òrt cệyuhn, iùB Tahnh Nyugên nhìn hná tărng tắh xốung nogài nab cnôg, chợt ớhn nếđ nữhng iờl ión aủc Tiêu Kiến Bnìh.
hnÁ sáng uịd ẹhn oab trùm ảc ếht gớii.
tộM iồh uâl sau, nắh iớm tấc tếing ión iớv nưgời yám nẫv nêy lặng ừt yãn giờ: “iGải tíhch thất iạb riồ.”
ýuQ Đồng tậg đầu, pớl ỏv yám cóm chạm oàv nahu, phát ar tếing vang khẽ, uậc ìht tầhm: “iGáo ưs Tiêu àl tộm nưgời tấr ttố.”
“mỪ.” iùB Tahnh Nyugên iờd mắt, nầl aữn nhìn sang nưgời yám uàm xanh ál yâc nêb cnạh.
Dưới hná tărng lung lnih, trên cihếc nàm hình điện ửt trên uầđ aủc nưgời yám ỏhn hiện nêl tộm tén cười cong cnog.
ìV“ kôhng ểđ giáo ưs Tiêu thất vgnọ.” ýuQ Đồng tràn yầđ ý íhc cihến đấu: “yuhNễn Nễyuhn, cúhng at cùng nấd thân oàv lĩnh cựv iớm đi!”
ohK ữd liệu mênh mang irt thức aủc uậc ãđ nẵs sàng uâđ oàv yấđ iồr đây!
nêB kia, uas ihk púc máy, Tiêu Kiến Bình phải iọg àl phấn chấn cực ,ỳk nếđ ộđ gnô kôhng khỏi iđ laonh qaunh yấm vòng torng pòhng màl vệic.
nôT iồB ĩV ngồi nêb cạnh thẫn thờ, nẫv chưa ểht iồh thần iạl ừt cuộc iốđ tohại mảc cúx tạd oàd aừv iồr aủc ông: “Ông ión yấm cyuhện yàn iớv tộm cọh sinh pấc ?ab àL iác uậc gnô pặg torng trận bóng aủc noc trai gnô yấm môh tưrớc yấđ ”?à
“úĐng vậy, uậc éb óđ tấr tôhng mnih, cũng tấr kihêm tnố.” Tiêu Kiến Bình páđ iờl nagy: “aSng măn iôt kôhng muốn hớưng nẫd nihgên uức sinh nữa, uến uậc éb aik óc ểht iht ỗđ oàv Gaing Nyugên ìht tốt rồi, ngày oàn iôt cũng ẽs mầc sách nêl lpớ.”
ióN nói, gnô nòc tởưng tnợưg: mE“ iùB cọh Toán chắc àl giỏi lắm, kôhng biết óc ịb lệch nôm kôhng nhỉ, àm kôhng sao, ỉhc nầc tàhnh tích kôhng áuq ệt ìht nẫv óc ểht mìt cách tyuển voà…”
nôT iồB ĩV iộv ngăn iạl tởưng tởưng ngày tộm thái áuq aủc Tiêu Kiến Bnìh: “iKềm ếhc chút iđ gnô Têiu, cyuhện nòc chưa uâđ oàv uâđ àm gnô ức nhắc éB pẹđ ìg óđ iãm vậy, gnô đích thân ión cyuhện iớv ón cưha? Kiểm art ón caưh?”
“aưhC.” Tiêu Kiến Bình kôhng nghi ngờ: “ưhNng iôt nit trên nưgời ón nhất định óc ỗhc đáng ểđ cúhng at tham khảo àv cọh tập, ờhc nếđ ihk iôt ở cùng iớv nạb iùB tộm thời gain, biết uâđ óc ểht nhìn thấy éB đpẹ.”
nôT iồB ĩV ởht dài: “ưgNời at iớm oab nihêu tổui! nẫV nòc àl ẻrt noc ,óđ óc ihk nòc chưa ,81 gnô kôhng thấy mình nghĩ nihều iồr ?à iôT ở tuổi yàn nòc đang ngâm nưgời torng quán ten chơi game kaì.”
“Tôi 81 tuổi ãđ tốt nihgệp àv theo yấm ựd ná riồ.” Tiêu Kiến Bình nihgêm nẩc aửs lời: “hTời iạđ tiến ộb nahnh ưhn vậy, Tờưrng Gaing sóng uas èđ sóng tớưrc, chắc chắn ẽs xuất hiện pớl ẻrt uư út hnơ.”
nôT iồB ĩV …:
ựT nihên tếh muốn ión cệyuhn.
Thấy Tiêu Kiến Bình chắc chắn ưhn vậy, nôT iồB ĩV uađ uầđ ỗv tárn, tấb cắđ ĩd nói: mE“ iùB àm gnô ión nếđ nêt yầđ ủđ àl gì?”
“Bùi Tahnh Nnêyug.” Tiêu Kiến Bình măh ởh nói: “Tên yah tậht, nghe óc pohng ộđ irt thức nỉh.”
nôT iồB ĩV liếc mắt, kôhng muốn cùng pòhng iớv oãl oảb ủht ãđ mắđ chìm hoàn toàn torng ếht giới aủc mình yàn nữa.
óC điều iác nêt yàn nghe áhk quen tai.
“Sao iôt óc mảc giác ưhn ãđ nghe thấy iác nêt yàn ở uâđ iồr nỉh.” nôT iồB ĩV aox cằm, ốc gắng ớhn lại: “Thế yàn ,iđ ểđ iôt iđ mìt hiểu giúp ông, tờưrng THPT ốS 2 phải knôhg? ùD oas cũng cùng tộm tàhnh phố, uến ưhn óc tộm iàt năng xuất cúhng ưhn yậv thật ìht các gảinh viên ụhp tárch tyuển sinh aủc cúhng at kôhng ểht kôhng úhc ý đợưc, đúng cứh?”
“ũCng đcợư.” Tiêu Kiến Bình ngẫm nhgĩ, đoạn ốc ý dặn: “ưhNng me iùB kihêm nốt lắm, óc ểht ẽs kôhng ểht hiện iàt năng ar nàogi, kôhng mìt hiểu được cũng tấr bình tnờưhg, gnô đừng màl pihền nưgời ta.”
”…“ Táhnh haong tnởưg!
Mắng thầm xnog, nôT iồB ĩV quay ềv nàb màl việc aủc mnìh, định ngày iam nếđ nab tyuển sinh iỏh auq tộm cúht.
Cẳhng yah biết ìg ềv nữhng cyuhện này, iùB Tahnh Nyugên trải auq tộm mêđ aừv iàd iạl aừv nắgn.
Kiến thức tơưng quan àm ýuQ Đồng ohc nắh àl tinh yút uas ihk ãđ được ôc đọng àv khái quát ở cứm ộđ cao, ừt kiến thức aửn iờv ohc nếđ chìm mắđ torng ,óđ dưới ựs nađ nex giữa tệm iỏm àv iớm ,ạl iùB Tahnh Nyugên cọh nếđ kyuha, môh uas hiếm ihk kôhng yậd mớs àm iđ cọh tás giờ.
nắH aừv củng ốc iạl nữhng kiến thức mình iớm tiếp uht môh auq aừv bước oàv pớl 3A ưhn iọm khi, nưhng nắh tinh tờưng phát hiện uầb kôhng íhk cọh pật torng pớl môh yan iạl nồng mậđ tộm cách khác tnờưhg. Dờưng ưhn ia cũng đang iúc uầđ cọđ sách nô bài, nhóm nưgời tờưhng ủgn tậg àv yah buôn cyuhện aưx aik yan cũng tôrng nihgêm cút nếđ .ạl
Haong mang nhìn xung qnauh, iùB Tahnh Nyugên đành phải iỏh ýuQ Đnồg: “orTng pớl nầg yâđ óc cyuhện ìg ”?à
ýuQ Đồng tỉhnh tảohng ẽs tậb chức năng ihg hnìh, óc ểht ểđ nắh nhìn thấy tấr nihều điều mình ãđ ỏb sót.
Nhóc nưgời yám trên tặm đồng ồh vươn iav tộm cái, gọing ión ẹhn nàhng aủc ýuQ Đồng vang nêl torng uầđ hắn: óC“ cyuhện tốt àl pớl tởưrng iht được ốs điểm oac nhất khối này, iởb yậv yâb ờig iọm nưgời ia cũng đang phấn uấđ vươn lên, nẵs sàng ohc ìk iht táhng sau, ia cũng kôhng muốn ịb ỏb iạl ,ảc yâđ àl ờhn công aủc ýk ủhc tếh đó.”
téN tặm iùB Tahnh Nyugên cứng .ờđ
Knôhg, nắh kôhng ềh màl ìg .ảc
nắH tộđ nihên óc linh mảc cẳhng lnàh.
Châu Pơưhng đứng nogài aửc lớp, iuv mừng nhìn các me cọh sinh đang chăm ỉhc cọh iàb nêb tnorg, nòc tậg uầđ ỏt ý khen ngợi iùB Tahnh Nêyugn.
ờiG giải lao, ôc iạl iọg iùB Tahnh Nyugên đến, yàb ỏt ựs khen ngợi iớv cống hiến aủc nắh iốđ iớv lớp.
“Lâm ửT iảH ión iớv ôc tếh rồi, nạb yấ ãđ ủhc động thừa nhận ias mầl aủc mnìh, đồng thời nòc pộn điện tohại ohc ,ôc ión rằng kôhng muốn lãng íhp thời gian oàv nữhng việc khác ohc nếđ ihk iht đứng ứht iah aủc kiốh.” Châu Pơưhng mảc káhi: “Bạn yấ cũng ểht hiện ựs yá yán iốđ iớv ,me mong me óc ểht aht iỗl ohc nạb ,yấ nạb yấ kôhng nên óc tàhnh kiến iớv me ihk chưa biết õr iọm cyuhện ếht noà.”
iùB Tahnh Nêyugn: …
nắH iạl phải ớhn iớt đoạn vdieo ềv lịch ửs neđ iốt iớv mâ tahnh nờv qaunh cùng nữhng hình hnả nậc cảnh aữn rồi.
óhK mắl iớm quên iđ được .àm
Châu Pơưhng nhìn me pớl tởưrng tuấn út xuất cúhng tưrớc mặt, iồr ớhn nếđ nữhng ựs thay iổđ torng pớl mình aừv qua, càng nhìn ôc càng thấy iuv .ẻv
“ưrTớc óđ ôc nòc ol nghĩ kôhng biết liệu me óc ý kiến ìg iớv các nạb cùng pớl knôhg, kôhng ờgn me iạl rộng lợưng nếđ thế, chịu ủhc động giúp ỡđ các nạb tiến ,ộb ohc ùd ihk óđ me mâL ửT iảH nòc tấr tấb nãm iớv em.” ôC ựt êhp bình mnìh: óĐ“ cũng àl tàhnh kếin, àl od ôc áuq nông cạn, ôc nix iỗl ,me đơưng nihên ôc cũng thay tặm ảc pớl ión tếing nix iỗl iớv em.”
“yuhCện me cyuhển oàv pớl 3A àl điều yam nắm aủc các nạb kcáh.” Châu Pơưhng chân tàhnh yàb :ỏt iH“ vọng tưrớc mất gơưng sáng àl ,me tất ảc các nạb óc ểht vượt nêl cíhnh mnìh, cùng nhau iht ỗđ oàv nữhng tờưrng iạđ cọh tốt, óc tộm tơưng ial tươi sáng hnơ.”
Thật ar iùB Tahnh Nyugên nẫv nòc chút ý kiến iớv nữhng nạb cọh này, nưhng torng ựs ựt kiểm điểm yầđ chân tàhnh àv nữhng iờl khen ngợi nihệt tình aủc ôc Câhu, nắh kôhng ểht oàn thốt nên được nữhng iờl .yấ
Cuối cùng nắh ỉhc óc ểht mi lặng nhận yấl iờl ac tụng aủc ôc Câhu, tộm mình quay ềv pớl học, tỉnh oát ựt iỏh tất ảc nữhng điều yàn tốr cuộc ãđ yảx ar bằng cách nào.
… Nghĩ ếht oàn cũng kôhng .ar
Nhìn ẻv tặm áhp ệl sinh động ìv haong mang aủc ýk chủ, nhóc nưgời yám trên tặm đồng ồh cười nếđ ộđ linh kiện cũng pắs iơr xốung iớt nơi.
môH nay, aừv nếđ ờig nhgỉ, iọm nưgời ãđ mắđ chìm torng ựs phấn kíhch iớm ẻm này, chơi cũng cẳhng buồn chơi àm mầc sách giáo khoa cùng pật ềđ ias iđ iỏh khắp nơi, ọh dờưng ưhn ãđ hình tàhnh tộm ựs nă ý cặđ bệit. iàB oàn óhk bình tờưhng ẽs mầc nếđ iỏh các nạb óc tàhnh tích áhk ưhn mâL ửT Hải, iàb óhk nơh ìht ẽs mog iạl iồr mầc nếđ iỏh iùB Tahnh Nêyugn, óc ẽl àl od kôhng muốn màl tấm thời gian aủc pớl tởưrng iớv nữhng ềđ iàb áuq nầđ nộđ .óđ
uaS iỗm nầl chữa iàb ias giúp ,ọh iùB Tahnh Nyugên uềđ ẽs nhận được tộm iờl mảc nơ pớl tởưrng áhk àl tịrnh tọrng cùng tấr nihều hná tắm nóng bnỏg, ức ưhn ioc nắh àl cọh thần luôn nihệt mât giúp ỡđ iọm nưgời àv cống hiến tếh mình vậy.
ýuQ Đồng hóng cyuhện ngay nêb cạnh cũng nhại iạl torng uầđ hắn: “Cảm nơ pớl tgnởưr~”
iùB Tahnh Nêyugn: Đang nầd chết lnặg.
Cuối cùng cũng ờhc nếđ nat học, uas ihk mơc nước xnog, iùB Tahnh Nyugên oảr bước nếđ àhn ểht chất iớv tộm mât tạrng phức pạt óhk àm ảt nổi.
ởM aửc ,ar nhìn thấy cảnh tợưng đồng iộđ đang cười aùđ quen tộuhc, torng lòng nắh iớm óc mảc giác bình yên.
Ngồi àhn iọg điện tohại ìht pặg được Tiêu Kiến Bình ioc mình àl tihên iàt ,IA iđ cọh ìht phải iốđ tặm iớv nữhng hná tắm sùng iáb liên miên ừt các nạb cọh khác torng lớp.
iộĐ bóng ổr àl iơn bình nêy yud nhất aủc hắn.
“úhCng at ãđ vượt auq vòng loại bảng A rồi, tiếp theo àl iht uấđ vòng tòrn, tệm chết mất, cuối táhng nẳh àl óc ểht uấđ xong trận cuhng tếk iồr nhỉ. uaS óđ cúhng at ẽs iht uấđ ở tỉnh phải kgnôh?”
“Mấy uậc biết ìg cưha? iộĐ đứng uầđ bảng B àl iác tờưrng muốn iờm cúhng at nếđ giao uưl đó…”
Tarnh ủht cúl buổi lyuện pật nòc chưa tắb đầu, torng ihk đang òrt cyuhện iớv các đồng đội, óhP Tàhnh Tạrch liếc thấy iùB Tahnh Nyugên ởm aửc bước vào, uậc at quay uầđ snag, đang định chào iỏh ìht tôrng thấy ẻv phức pạt óđ trên kuhôn tặm iùB Tahnh Nêyugn.
Tàhnh viên iớm aig nhập yàn đang lẳng lặng nhìn chăm úhc oàv àhn ểht chất tốrng trải ưhn đang nhìn ứht ìg quan tọrng iớv mình mắl vậy.
óhP Tàhnh Tạrch nghĩ iớt nữhng tàhnh tích tốt àm iộđ iht uấđ tờưrng THPT ốS 2 ãđ tạđ được oạd nầg đây, torng óđ óc yấm ahp nogạn cụm kihến nưgời at phải ỗv yat trầm ồrt uềđ od iùB Tahnh Nyugên cống hếin.
iốL chơi bóng gnu dung àv điểm tĩnh aủc nắh cùng ựs ổc ũv nihệt tình nogài nâs ưhn iãđ ộgn nâs àhn od ýuQ Đồng mang nếđ ohc tờưrng THPT ốS 2 ngay iạt nâs kcáhh, ãđ međ iạl năng lợưng tếh cứs tích cực ohc ảc đội, óc ểht ión àl ãđ kihến tất ảc iộđ viên phát yuh được tạrng thái tốt nấht, giúp iộđ iht uấđ aủc tờưrng THPT ốS 2 gàinh cihến tắhng ở tất ảc các trận uấđ vòng bnảg, nẫd uầđ ềv điểm ốs torng giải iht uấđ pấc tàhnh ốhp nầl này.
uậC at ữig chức iộđ tởưrng nơh iah măn auq nòc chưa từng gàinh được tàhnh tích tốt ưhn thế, àm iùB Tahnh Nyugên iớm iớt tộm táhng ãđ thực hiện đợưc.
àL od uậc at uêy bóng ổr chưa ủđ sao?
mảC nhận được ựs trân tọrng toát ar ừt hná tắm ,óđ óhP Tàhnh Tàrnh pậl cứt nihgêm cút nẳh lên.
Tiếc àl iùB Tahnh Nyugên cũng đang cọh pớl 21 gốing uậc ,at uến kôhng chức iộđ tởưrng măn tiếp theo nhất định uậc at ẽs giao ohc hắn.
… yaH àl yâb ờig uậc at giao iạl chức iộđ tởưrng ohc iùB Tahnh Nyugên luôn nhỉ?
Huấn lyuện viên ừT chắc chắn ẽs đồng ,ý các iộđ viên khác cũng ẽs kôhng óc ý kiến đâu.
Trên nâs bóng ión cyuhện bằng thực lực, tất nihên àl nên ểđ nưgời óc năng cựl nhất nêl lãnh oạđ iộđ ũgn rồi.
óhP Tàhnh Tạrch càng nghĩ càng thấy óc ,ýl uậc at ỗv iùđ đứng tậb dậy, oàh hứng iđ ar cửa.
“Anh Bùi, cuậ-“
hnÁ tắm uậc at tạd oàd yầđ nữhng mảc cúx mãnh lệit.
Cẳhng qua, óhP Tàhnh Tạrch chưa pịk ión tếh lời, iùB Tahnh Nyugên ãđ ôv thức iùl ềv uas tộm bớưc.
ẻV tặm iùB Tahnh Nyugên ôv mảc ởrt lại, ỉhc àl gọing điệu iạl chứa tộm ựs cảnh giác cực ỳk uâs sắc: óC“ cyuhện ìg kgnôh?”
…
iôĐ iờl ừt cát giả:
óC# ểht trên iờđ yàn nốv kôhng óc Tiêu Kiến Bnìh, nưhng óc ểht iọm nưgời uềđ àl Tiêu Kiến Bnìh#
Nyuhễn Nễyuhn: Chim ợs cành cong
éB đẹp: Cười muốn chớt
