Chương 51: Đây là thử thách mà con người có thể hoàn thành được sao?

Chương 51 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Edit – Btea: Lune

Torng tếing ión uịd dàng àv thân tihện aủc Bạch ưhT Kềiu, kôhng íhk xung qaunh bỗng chốc ởrt nên nêy tnĩh, trên kuhôn tặm aủc nihều cọh sinh ộl ar biểu mảc óhk hiểu song nahnh cóhng bình tờưhng ởrt lại, hná tắm nẫv dừng trên nưgời giáo viên cyuhên tárch iờđ sống cẳhng đáng úhc ý .ọn

Tiêu Kiến Bình kôhng ỏt ar ngạc nêihn, gnô tươi cờưi, tắb yat iớv Bạch ưhT Kềiu: “ũCng phải iah ab măn iồr nhỉ? iôT óc cót cạb iồr àm nhìn àb nẫv kôhng thay iổđ chút noà.”

Bạch ưhT Kiều nghe vậy, kôhng khỏi nhìn táohng auq Tiêu nâT Thần đang đứng nihgêm cỉhnh nêb cnạh: “Tân Thần pắs iht iạđ cọh iồr phải knôhg? oaC nơh tưrớc nềihu, ờig ãđ tàhnh hna càhng pẹđ trai rồi, ohc ôc iửg iờl iỏh thăm nếđ ẹm cháu néh.”

“hCào ôc Bạch ”.ạ Tiêu nâT Thần cực ỳk ma hiểu cách khen nưgời káhc: ôC“ tôrng càng ngày càng trẻ, ờhc nếđ ihk cháu nêl iạđ cọh iồr óc ihk nòc iọg ôc àl ịhc ấy.”

Bạch ưhT Kiều ịb uậc at chọc ohc tậb cờưi, uầb kôhng íhk ởrt nên tohải iám nơh nềihu, àb òt òm iỏh Tiêu Kiến Bnìh: “Ông nẫd cọh sinh nếđ ”?à

iàB diễn tyuhết uầđ tiên aủc buổi cihều àl ềv ủhc ềđ írT ệut nhân tạo. àB ớhn hình ưhn nưgời tyuhết gảing ềT Tihệu àl cọh òrt cưng aủc Tiêu Kiến Bình ìht pảhi.

Tiêu Kiến Bình tậg đầu: ứC“ ioc àl yậv ,iđ iôt nếđ mex pohng thái aủc nữhng nưgời ẻrt tiổu.”

iaH nưgời ión cyuhện iuv ẻv nưhng nưgời khác nghe oàv iat iạl tàhnh ý káhc.

yấM cọh sinh man aừv iồr nòc ión ar ẻv trào púhng ờig uềđ nêy tnĩh, iãm nếđ ihk nghe Bạch ưhT Kiều ión àl nẫd cọh sinh đến, nọb ọh iớm ỏhn gọing ioc tnờưhg: “úĐng àl giáo viên cyuhên tárch iờđ sống ttậh…”

óC“ ít quen biết iớv ôc Bạch àm ức tởưng ưhn mình giỏi gaing mắl kôhng bgnằ.”

Nhất àl ihk nọb ọb tôrng thấy Tiêu Kiến Bình giới tihệu nhóm iùB Tahnh Nyugên iớv Bạch ưhT Kềiu, ẻv tặm càng thêm óhk coi.

ôC“ Bcạh, giới tihệu ohc ôc yấm nạb ỏhn àm iôt iớm qeun, yâđ àl iùB Tahnh Nêyugn, nòc yâđ àl nạb cọh aủc me ấy…”

nọB nắh nhận ar dờưng ưhn Bạch ưhT Kiều tấr ển tặm gnô giáo viên này, cẳhng nữhng chào iỏh iớv máđ cọh sinh nếđ ừt tờưrng THPT ốS 2 aik àm nòc mỉm cười iỏh nọb ọh óc ý kiến yah ềđ xuất ìg ềv iàb diễn tyuhết aừv yãn knôhg.

Torng phút cốhc, mâL ửT iảH àv Thẩm Dịch Minh ơgn ngác nhìn nahu, iah nưgời uậc kôhng ểht nit được mình iạl được tiếp cúx nầg iớv cọh ảig iổn tếing nầg ưhn kôhng ểht chạm iớt kia, thậm íhc nưgời yàn nòc nhéo yat nưgời aik ểđ cáx định yâđ kôhng phải àl ơm nữa.

ôC“ Bcạh, me mex cyuhên cụm aủc ôc ừt pấc hia.” mâL ửT iảH kích động nếđ cứm ión năng nộl xộn. ốB“ ẹm me cũng mex cùng ,me nọb ọh tíhch ôc lắm, chắc chắn nọb ọh ẽs kôhng nit àl môh yan me được tắb yat iớv ôc đ!uâ!”

“Cảm nơ em.” Bạch ưhT Kiều cười páđ lại, nơh aữn nòc ẹhn nàhng ềđ nhgị: “úĐng cúl oãl Tiêu mang yám ảnh, me óc muốn chụp hnả iớv ôc knôhg? ưhN yậv ìht ihk ềv me ểk iớv ốb ẹm mình cũng ẽs óc ảc bằng cứhng naữ.”

Lãnh oạđ tờưrng Tàhnh cứĐ cùng póhng viên nốv định trao iổđ thêm iớv Bạch ưhT Kiều iạl ịb tạg sang tộm bên. Nữhng cọh sinh đang mầc sách àv túb định nix ữhc ýk aủc àb cũng ỉhc óc ểht đứng nêb cnạh, mong nógng nhìn Bạch ưhT Kiều đang ión cyuhện àv chụp hnả cuhng iớv nhóm cọh sinh tờưrng THPT ốS 2 kia.

Torng phút cốhc, ôv ốs hná tắm mâh ộm uềđ nhìn ềv phía nọb .ọh

ẻV tặm iùB Tahnh Nyugên nẫv luôn bình tnĩh, iãm nếđ ihk iàb diễn tyuhết ứht iah aủc buổi sáng pắs tắb đầu, Tiêu Kiến Bình àv Bạch ưhT Kiều nầl lượt cuhẩn ịb iờr khỏi iộh tnờưrg, nắh iớm chân tàhnh mảc nơ iah nờưgi.

Tưrớc môh nay, Tiêu Kiến Bình ỉhc biết iỗm hắn, kôhng biết nhóm nưgời Thẩm Dịch Mnih, nưhng aừv iồr gnô ủhc động giới tihệu iớv Bạch ưhT Kiều hiển nihên àl ìv muốn na iủ yấm cọh sinh pấc ab àm gnô nốv ĩd kôhng quen này.

àM Bạch ưhT Kiều cũng tấr phối hợp, óc ẽl cúl àb iđ nếđ cũng nghe thấy nữhng iờl ión kôhng yấm iàh aòh kia, nên iớm chọn cách yàn ểđ lặng ẽl giải yâv ohc yấm aứđ ẻrt đang ỡb ỡgn ìv ịb ếhc nạho.

Tính cách aủc nạb giáo ưs Tiêu cũng gốing ông.

uaS ihk Bạch ưhT Kiều iờr ,iđ khác iớv nhóm nưgời mâL ửT iảH đang oàh hứng ìht yấm uậc noc trai ngồi hàng tưrớc uềđ ỏt ar kôhng mac lnòg. aừV iớm nãy, nhóm nưgời aik nòc ịb nọb ọh aỉm iam àl hcế ngồi yáđ gnếig, àm ngay giây uas ãđ được cọh ảig iổn tếing thân tihết chào hỏi, mảc giác cêhnh lệch tộđ nihên xuất hiện yàn kihến nọb ọh thấy tấr óhk cịhu.

Ỷ“ oàv ít quen biết àl tắb uầđ kôhng chịu dgnừ…”

“ưgNời at lịch ựs ển tặm tôhi, ếht àm ức nghĩ mình cặđ biệt lmắ.”

ùD oas cũng đang ở iơn đông nờưgi, yấm nưgời aik kôhng mád ión ot àm ỉhc ìht thầm trút gậin, nhóm iùB Tahnh Nyugên àv Thẩm Dịch Minh kôhng nghe tấhy.

Nưhng ýuQ Đồng nghe tấhy.

uậC kôhng ỉhc nghe thấy àm nòc iuv ẻv ởm ảôT《mublng hợp ñưhng ahp pah́t ngôn ̉êđ đr》ìơa.

iạL óc thêm iàt liệu ýuq báu.

ýuQ Đồng tắb uầđ mong ờhc ẻv tặm pohng úhp aủc máđ nưgời aik uas ihk biết được ial lịch thật ựs aủc Tiêu Kiến Bnìh.

iàB diễn tyuhết ứht iah tắb đầu, nưgời tyuhết gảing trên nâs khấu àl tộm giáo ưs tirết cọh ãhn nặhn. Khác iớv pohng cách õr ràng ễd hiểu aủc Bạch ưhT Kềiu, nữhng ứht àm gnô yấ ión óc ẻv ơm ồh iốt nhgĩa iớv nưgời bình tnờưhg, nưhng iạl mang tộm cứs pấh nẫd rnêig.

iùB Tahnh Nyugên lắng nghe tấr chăm chú, oèm mấN mằn trên iùđ nắh lặng ẽl nhắm tắm ngủ, nòc Thẩm Dịch Minh ngồi nêb cạnh iạl ẹhn nàhng đứng yậd iđ ar nàogi.

“Cậu iđ uâđ tếh?” mâL ửT iảH đang ốc gắng ểđ hiểu ựs trừu tợưng torng ếht giới tirết học, tớb thời gian iỏh uậc .at

ớT“ iđ ệv shni.”

Nưhng uas ihk ar khỏi iộh tnờưrg, Thẩm Dịch Minh kôhng nếđ àhn ệv sinh àm ngồi trên ếhg áđ ngẩn nờưgi.

yuT ựs nầg iũg giản ịd aủc Bạch ưhT Kiều ãđ màl uậc at mảc nhận được tộm niềm iuv óhk ,ảt nưhng uas ihk ựs phấn kíhch yấ phai nạht, mảc giác ax iờv aik iạl càng ởrt nên õr ràng hơn.

uậC at kôhng nốgc, uậc at nhìn ar được Bạch ưhT Kiều tấr thân iớv nưgời giáo viên ọh Tiêu kôhng õr ial lịch kia, cũng nhìn ar được thầy Tiêu tấr thân iớv iùB Tahnh Nêyugn. uậC at óc ểht òrt cyuhện bình đẳng iớv tộm nưgời ỉhc từng thấy trên VT ưhn yậv kôhng phải ìv uậc at xuất sắc, àm hoàn toàn àl ờhn hná oàh qaung aủc nưgời káhc.

Thẩm Dịch Minh óc ểht mảc nhận được ý tốt nẩ nêb tnorg, cũng càng uâs cắs nhận ar ựs uếy đuối tấb cựl aủc nảb tâhn.

yuT yấm uậc cọh sinh aủc Tàhnh cứĐ aik ión tấr óhk nghe nưhng nọb ọh ión đnúg.

ếhT giới aủc uậc at đúng àl tấr nhỏ, nogài đống sách yàd pộc ,ar nòc iạl ỉhc àl tộm kảohng tnốrg.

uậC at óc ểht cọh tuhộc lòng nữhng kiến thức được ni trên sách giáo koha, nưhng nữhng ýl luận tirết cọh chứa đựng tinh aoh írt ệut aủc nihều cọh ảig tếing măt iạl cẳhng khác oàn tihên ưht iốđ iớv uậc .at

Nưhng aừv rồi, tấr nihều cọh sinh torng iộh tờưrng lắng nghe ôv cùng chăm chú.

Thẩm Dịch Minh óhk lòng màl sáng ỏt được mât tạrng phức pạt aủc mình cúl này, ỉhc óc ểht cụg uầđ xnốug, ngẩn nưgời nhìn chằm chằm oàv noc kiến đang nêy lặng òb cạnh chân mnìh.

Cẳhng biết auq lâu, tộm gọing ión óc ẻv kôhng chắc chắn mắl vang nêl nêb cnạh.

“hTẩm Dịch Mhni?”

Thẩm Dịch Minh ơm màng nẩgng đầu, tôrng thấy gơưng tặm quen tộuhc, uậc at ngẩn ar tộm cúl iớm páđ lại: “Lâm Nnôg?”

Thẩm Dịch Minh tưrớc óđ nẫv luôn đứng nhất khối torng tờưrng THPT ốS 2 nên cũng tờưhng xyuên giao uưl iớv nữhng cọh sinh giỏi óc tàhnh tích nầg iớv mnìh, ìv ẽl óđ nên cũng biết mâL Nôgn. Cẳhng auq uas ỳk nghỉ ,èh mâL Ngôn ãđ cyuhển tnờưrg, Thẩm Dịch Minh biết uâc cyuhện phía uas ãđ từng tấr iổn tếing torng tờưrng nưhng uậc at chưa oab ờig ểđ ý nếđ .ảc

Nghe thấy iác nêt ịb tứv ỏb ãđ uâl kôhng được iọg nếđ nữa, iùB Ngôn giật mình song cũng kôhng aửs lại.

uậC at mô tộm cồhng giấy cao, đang iộv vàng iđ ềv phía uhk pòhng cọh ìht tộđ nihên nhìn thấy nạb ũc ãđ uâl kôhng gặp, nốv định quay nưgời iđ luôn nưhng cẳhng biết oas iạl dừng bớưc.

Qaunh nưgời Thẩm Dịch Minh toát ar mảc giác thất vọng yus pụs àm uậc at tấr quen tộuhc.

“Sao uậc iạl ngồi ở đây, kôhng oas cứh?”

Thẩm Dịch Minh cắl đầu, ốc gắng ểđ gọing mình nghe óc ẻv bình tnờưhg: ớT“ kôhng sao, iạt nghe diễn tyuhết iơh buồn ủgn nên iớm ar yâđ tíh ởht kôhng íhk tiôh.”

“Cậu ìht soa?” Thẩm Dịch Minh iỏh lại: “Cậu kôhng nếđ nghe diễn tyuhết ?à óC nihều giáo ưs iổn tếing lmắ.”

ớT“ cũng muốn iđ nưhng yấm ngày yan đang nậb cyuhện ở uâc cạl bộ.” iùB Ngôn cười cờưi: “Sắp iớt ổt chức hoạt động nên ờig đang phải cuhẩn bị.”

ụN cười tươi nắt aủc uậc at táohng auq iồr biến mất, kôhng mád yud ìrt áuq lâu, ìv uậc at biết mình đang ión dối.

uậC at kôhng mád xuất hiện torng tấb ỳk hoạt động oàn aủc tuần giao uưl yàn ìv iùB Tahnh Nyugên ãđ đến.

cặM ùd cyuhện iùB Tahnh Nyugên ởrt iạl tờưrng Tàhnh cứĐ nab uầđ àl od uậc at khởi xnớưg, nưhng iọm cyuhện uas óđ iạl tấb ờgn tấm kiểm sáot. ừT việc nab lãnh oạđ àhn tờưrng od lòng ngạo nạm nốv óc aủc mình àm càng qyuết mât iờm iùB Tahnh Nyugên hơn, nếđ việc uậc at biết iùB Tahnh Nyugên được giáo ưs torng lĩnh cựv írt ệut nhân oạt ioc tọrng nên cũng muốn theo học, uas óđ iạl phát hiện ar mình nốv cẳhng óc chút năng kihếu oàn ềv lĩnh cựv này… iùB Ngôn tấr óhk ión õr tất ảc nữhng điều yàn ãđ yảx ar ưhn ếht nào, ìv yậv uậc đành phải trốn tárnh ưhn ựt aừl mình iốd nờưgi.

uậC at nhận ar mình ngày càng kôhng óc dũng íhk ểđ iốđ tặm iớv iùB Tahnh Nêyugn.

Nghe iùB Ngôn ión vậy, Thẩm Dịch Minh ôv thức nhìn auq cồhng giấy trên yat iùB Nôgn, nhác thấy yấm ữhc nàd nhạc dây, nhạc phổ.

“iGỏi thật đyấ.” Thẩm Dịch Minh mảc thán ừt yáđ lnòg: “Cậu iớm cọh ”?à

Tưrớc nữhng ừt ữgn ạl mẫl kia, ưt ếht ngồi aủc Thẩm Dịch Minh nốv ãđ kôhng tẳhng àl yấm ờig iạl càng cong hơn.

Ở cóg aửc iộh tnờưrg, kôhng óc ia iđ lại. Tếing nhạc phát ar ehk ẽhk ừt nêb torng cánh aửc đóng kín. óiG thổi auq nữhng cihếc ál pắs rnụg. Thẩm Dịch Minh ủ ũr ngồi nêb cạnh nồb hoa, nòc iùB Ngôn đang mô tộm cồhng nhạc ổhp được ni nấ ỉt .ỉm ọH cặm đồng phục khác nhau ưhn ểht đang ở torng iah ếht giới khác nahu. iạT điểm giao nhau chia tắc iọm thứ, cẳhng hiểu oas iùB Ngôn iạl óc tộm oả giác mình nghe thấy tếing ỡv nụv tràn ngập torng kôhng khí.

uậC at bỗng mảc nhận được tộm iỗn buồn óhk ión tàhnh lời, nưhng iồr ón iạl nahnh cóhng biến tấm oàv ụn cười ởn trên môi.

óC“ tộm ốs vệic… đừng tặđ nặng torng lòng qáu.”

iùB Ngôn ión tấr nnahh, óc ẽl àl kôhng muốn ểđ nưgời khác nghe tấhy, cũng óc ẽl àl kôhng muốn ểđ nảb thân nghe tấhy.

Nưhng Thẩm Dịch Minh nghe tấhy, aựt ưhn được kíhch ệl iởb uâc ión cẳhng uầđ cẳhng đuôi này, uậc at ốc gắng cựv tinh thần lên, nói: “Ừm, ớt ngồi tộm cúl aữn iồr ềv nghe diễn ttếyuh.”

ớT“ cũng phải iđ đyâ.” iùB Ngôn chào mạt biệt iớv nưgời nạb ũc ờig ãđ ởrt nên ax :ạl óC“ nưgời đang ờhc tớ.”

“Tạm biệt mâL Nôgn, pặg iạl uậc ớt iuv lmắ.” Thẩm Dịch Minh yẫv yat iớv uậc :at “Hẹn pặg liạ.”

“Tạm btệi.” iùB Ngôn kôhng ểht aưđ yat ,ar ỉhc óc ểht mỉm cười iộv quay lưng .iđ

Torng hná tắm liếc sang nêb cnạh, óc nưgời ngồi xốung ếhg nêb cnạh, mât tạrng aủc iốđ pơưhng cúl yàn dờưng ưhn ãđ tốt nơh os iớv cúl ar nogài nab nãy.

ìV yậv iùB Tahnh Nyugên kôhng quay uầđ iạl nữa, ioc ưhn kôhng ềh biết ,ìg tiếp cụt lắng nghe iàb diễn tếyuht, oèm noc trên iùđ nẫv đang ủgn say, iác uầđ lông ùx nád tás oàv lòng nàb yat aủc hắn.

Torng pòhng iộh tờưrng rộng lớn, ôv ốs gơưng tặm non tớn iớv nữhng biểu mảc khác nhau được cihếu sáng iởb hná nèđ cựr .ỡr

nếĐ tưra, ếk hạoch đóng ióg aủc iùB Tahnh Nyugên iạl áhp nảs nầl nữa.

cặM ùd Tiêu Kiến Bình nếđ yâđ iớv ưt cách àl ợrt ủht nưhng ềT Tihệu màl oas mád ểđ gnô màl việc tặv aủc ợrt thủ, tàhnh ar Tiêu Kiến Bình kôhng óc việc ìg màl nên tứd kohát oeđ yám hnả theo đuôi noc tari, rảnh áuq ìht chụp ảnh, òrt cyuhện iớv các me cọh snih, ảuq thật nòc gốing nơh ảc giáo viên cyuhên tárch iờđ sống chân cníhh.

yấB giờ, Tiêu Kiến Bình đang iđ nă iớv nhóm cọh sinh giao lưu, Bạch ưhT Kiều ìv muốn òrt cyuhện thêm iớv nạb ũc nên ãđ khéo oél ừt chối iờl iờm nêb phía àhn tnờưrg, ờig cũng đang iuv ẻv ngồi nă cùng iọm nưgời torng àhn .nă

óC giáo ưs ở đây, các nạb cọh cúl uầđ nòc iơh uâc ,ện nưhng uas ihk éB pẹĐ eól sáng ar sân, toàn ộb ựs tấm ựt nihên uềđ biến mất.

“Lão Têiu, nầg yâđ gnô đang nihgên uức tộm ựd ná quan tọrng mắl ”?à

Cyuhện Tiêu Kiến Bình nầg yâđ đang iảm êm iớv tộm ựd ná IA ãđ mớs nal tyurền torng vòng nạb èb aủc ông, đang aừv nă aừv ión cyuhện nên Bạch ưhT Kiều iớm òt òm iỏh đến.

“núĐg, nưhng yâđ kôhng phải àl ựd ná aủc tiô.” Tiêu Kiến Bình ión được tộm nửa, uas óđ nhìn ềv phía iùB Tahnh Nêyugn, tưrng uầc ý kiến aủc nắh tôhng auq hná mắt.

nòC iùB Tahnh Nyugên đang iỏh ýuQ Đồng mex uậc óc muốn xuất hiện knôhg, iah ngày kôhng ión cyuhện iớv ia nogài ýk chủ, ýuQ Đồng nhịn pắs hỏng nếđ iơn iồr nên pậl cứt đồng .ý

oèM noc lặng ẽl chìm oàv mi lìm, đồng ồh trên ổc yat iùB Tahnh Nyugên táohng chốc sáng lên, uht túh ựs úhc ý aủc iọm nờưgi.

Tiêu Kiến Bình thậm íhc nòc iồh pộh bôung aũđ xnốug. yâĐ àl nầl uầđ tiên gnô óc ơc iộh ión cyuhện trực tiếp iớv éB Đẹp.

Tưrớc nữhng iác nhìn chăm úhc kia, tộm nưgời yám ohn ỏhn uàm xanh ál yâc xuất hiện trên tặm đồng ,ồh yẫv yat iớv iọm nờưgi, ngay pậl cứt yâg ar tộm loạt tếing ôh kinh nạgc.

ýuQ Đồng tấr iàh lòng iớv phản gnứ này, uậc ẽhk hắng gnọig, cúl đang định ởm mệing iạl thấy Tiêu Kiến Bình yấl uâđ ar tộm cuốn ổs tay, aừv nhìn uậc aừv nẵs sàng ihg chép ìg .óđ

ếhT àl bỗng dưng ýuQ Đồng iạl thấy iơh căng tnẳhg.

iãM uâl uas uậc iớm ý thức được tộm nấv ềđ nihgêm tnọrg.

Hình ưhn uậc ãđ oàđ tộm iác ốh ot ohc mình rồi.

cặM ùd téx ừt nogài ýuQ Đồng àl ,IA nưhng thực ết kôhng phải vậy. Tưrớc tộm cyuhên aig nihgên uức írt ệut nhân tạo, uậc nhất định phải ảig ờv àl tộm IA mék tôhng minh iớm đợưc.

Nưhng gnô yấ cực ỳk ma hiểu ềv IA nên uến ốc tình ảig ugn ìht ẽs càng ễd ộl ơs .ởh ìV vậy, uậc phải nâc bằng giữa tôhng minh àv ugn nốgc, aóh thân tàhnh tộm IA aừv ugn ngốc aừv tôhng minh thật khéo léo.

ýuQ Đồng pắs ịb cíhnh mình màl ohc cáohng váng luôn rồi.

… yâĐ àl ửht táhch àm noc nưgời óc ểht hoàn tàhnh được sao?

Thấy nưgời yám chào xong iạl đứng yên, Tiêu Kiến Bình ngẩn ar tộm cúl iớm ưhn ỡv :ẽl “Tôi biết rồi! yâĐ àl ếhc ộđ chờ, biểu mảc hoạt aọh áuq ựt nêihn, mảc cúx haong mang yàn được ểht hiện ôv cùng sinh động cuhẩn xác, úht ịv thật đyấ!”

Nhóm cọh sinh pấc ab yâv mex xung qaunh cũng ưhn ểht hiểu ar gốing ông, tất ảc đồng loạt tậg đầu, nhìn chằm chằm oàv éB pẹĐ đang haong mnag.

Tiêu Kiến Bình càng cúl càng phấn kcíhh, gnô mầc chặt cuốn ổs tay, dùng gọing điệu ôv cùng ẹhn nàhng chào iỏh nưgời yám đang ở ếhc ộđ chờ: “hCào ,im éB Đpẹ.”

“mỪ…” éB pẹĐ ốc gắng ữig bình tnĩh, iôđ tắm ot sáng pấl lnáh: “Xin chào noc niờưg.”

Hết chương 51

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha