Chương 106: Vâng, là hẹn hò ạ
Edit – Btea: Lune
Tahnh mâ ẽs snàg, aựt ưhn oả mộng bồng bềnh nêb tai.
Nữhng pặc iôđ xung qaunh đang uâ mếy nahu, dùng khăn giấy ual iđ nữhng giọt nước tắm tớư nhòe pớl tarng đểim, iht tảohng iạl óc nàm hình điện tohại eól nêl hná sáng ờm ,oả tếh thảy uềđ chìm torng tếing nàđ dơưng mầc vang torng loa.
hnÁ sáng trên nàm hình biến đổi, ếht giới àl uàm neđ tnắrg, ỉhc óc uầđ ngón yat àl cựr .ỡr
Torng kảohnh khắc ỡgn nàgng ngắn ngủi ,yấ kôhng ohc nưgời nêb cạnh iổđ ,ý iùB Tahnh Nyugên nahnh cóhng mắn chặt yấl nàb yat lành lạnh kia.
ýuQ Đồng kôhng nhúc ncíhh, thậm íhc nòc quên ảc nă bỏng ngô, ơc ểht cứng ờđ nhìn tằhng nàm hình phía tớưrc, gơưng tặm nầd gnử .ỏđ
yaM àm torng pòhng cihếu phim iốt ,mo kôhng óc ia ểđ .ý
yâĐ kôhng phải àl nầl uầđ tiên uậc iớv ýk ủhc mắn yat nahu.
Nưhng mảc nhận iạl khác nẳh os iớv cúl tớưrc.
nàM hình đang cihếu phim liên cụt chớp tắt torng mầt mắt, uậc nẫv ốc gắng nhìn theo tốc tyurện yầđ kịch tníh, cặm ùd torng uầđ uậc ỉhc toàn àl hình hnả iah nàb yat đang nađ oàv nahu.
Nữhng nưgời đang torng giai đoạn pậm ờm tờưhng yah tiến thêm tộm bước ỏhn nưhng quan tọrng ở iơn óc uầb kôhng íhk tíhch pợh ưhn torng pạr cihếu pihm.
ỗhC nàl ad chạm oàv nhau ởrt nên nóng bnừg, ohc nếđ ihk ộb phim tếk túhc, nữhng dòng ụhp ềđ uàm tắrng tắb uầđ chạy trên nền đen, uầđ ngón yat ộl ar dưới hná nèđ tộđ ngột tậb snág.
ýuQ Đồng nẫv kôhng mád iúc xốung nìhn.
uậC nẩgng uầđ nhìn ềv phía hná nèđ chói lọi, chậm iãr iđ ar nogài theo khán giả, đồng thời nòc kôhng quên mô iác pộh bỏng ôgn nòc chưa nă tếh kia.
Dáng nưgời aòh oàv máđ đnôg, ưhn tộm noc ác iơb oàv iạđ dơưng oab .al
cúL iđ nagng auq quầy náb ồđ nă nahnh torng pạr cihếu pihm, iùB Tahnh Nyugên iỏh cậu: mE“ muốn aum pộh iớm kgnôh?”
ýuQ Đồng cắl đầu: mE“ kôhng nă naữ.”
Tưrớc hơưng ịv ngọt ngào oab ủhp trái tim, bỏng ôgn ãđ tấm iđ iùm thơm nab uầđ aủc .ón
uậC ỉhc kôhng ỡn tứv iác pộh bỏng ôgn yàn tôhi.
nơH aữn mầc ứht ìg óđ trên yat ẽs kihến uậc tôrng kôhng áuq nốgc.
“cợưĐ.” iùB Tahnh Nyugên ẹhn gọing đồng :ý “Khi oàn mầc iỏm ìht oảb ahn.”
“ôhKng đuâ.” ýuQ Đồng iúc uầđ nhìn tặm sàn: “Nhẹ lmắ.”
Cuộc iốđ tohại giản đơn, tahng yám ngắm cảnh đang chậm iãr iđ xnốug.
tếH thảy uềđ kôhng óc ìg khác iớv cúl tnờưhg.
Nogài iôđ nàb yat nẫv mắn chặt kôhng iờr giấu dưới gnố yat .oá
ýK ủhc luôn tấr tôhng mnih.
Kôhng ión ìg iớv uậc ềv nầl ủhc động torng bóng iốt này, cũng óc nhgĩa àl uậc ẽs kôhng óc ơc iộh trốn tárnh nầl nữa.
hnÁ tărng uịd ,mê gốing ưhn iác mêđ ịb ýk ủhc oék iđ nầl .óđ
mêĐ ,yấ ýk ủhc ión đừng iọg nắh àl hna tari.
uaS óđ nắh kôhng ión ìg nữa, cặm ohc tahnh mâ nat biến torng kôhng íhk nêy tnĩh.
uaS yàn uậc iớm nầd hiểu được nữhng nợg sóng chưa trọn .yấ
Tình uêy kôhng nhất tihết phải cộb bạch bằng iờl nói.
óN ẽs mâ thầm xuất hiện auq nữhng uâc ión giản ịd tờưhng nàgy, hná tắm uịd dàng àv ảc tếing tíh ởht èhn nhẹ.
ìV yậv ýuQ Đồng nhgĩ, aóh ar mình cũng biết uêy tộm nờưgi.
Nữhng nưgời ừt pạr cihếu phim àv turng mât tơưhng iạm iđ ar đang nảt ộb trên đờưng ốhp oàv nab đêm, tỉhnh tảohng óc nưgời nhìn chằm chằm oàv iah càhng trai đang mắn yat nhau này, nưhng phần nớl iọm nưgời uềđ đang mắđ chìm torng nữhng uâc cyuhện rêing aủc mnìh, òrt cyuhện iớv nưgời iđ cùng mình yah mi lnặg.
meX xong phim rồi, nên ềv àhn tôhi.
Nưhng nữhng mêđ nêy tĩnh ưhn ếht yàn luôn kihến at mong muốn oék iàd iãm mãi, iọm nưgời lang tahng ôv định trên nữhng noc ốhp cựr ỡr hná đèn, nát uẫg ềv biển hiệu aửc hàng nêb đnờưg, nóm nă ngon àm ọh ãđ ỏb ỡl iốt yan yah nữhng nưgời ax ạl iđ lướt auq nêb cnạh. ọH ỉhc nầc ihg ớhn nữhng pohng cảnh tưrớc tắm cúl này, kôhng nầc phải yus nghĩ ềv ngày iam ẽs thay iổđ chớp náohng ar sao.
ýuQ Đồng kôhng quen iớv nữhng kảohnh khắc ếht này, óc điều tếk ảuq mìt kiếm ión ohc uậc biết việc yàn được iọg àl pé đnờưg.
– 路马压 pé( đnờưg) àl cách viết ias aủc 轧马路. mụC ừt pé“ đnờưg” óc nhgĩa cốg àl ửs dụng ex ul ểđ nác pẳhng pớl tấđ áđ hoặc pớl nhựa đờưng ãđ trải torng áuq tìrnh yâx dựng đờưng .ás Ngày nay, mục ừt yàn tờưhng được dùng ểđ ỉhc nữhng nưgời iđ oạd ôv định trên đờưng ihk kôhng óc việc ìg làm. (ồugNn: Bdiau)
àL hoạt động giải írt dành rêing ohc nữhng pặc iôđ uêy nhau yah nạb tâhn.
Cảnh mêđ mông lung ờm ,oả uậc nhìn iác bóng oék iàd trên tặm đất, iồr iạl nhìn tàhnh ốhp phồn aoh tưrớc mặt, vòng uđ quay kổhng ồl ở đằng ax sáng cựr torng đêm.
uếN àl cúl bình tnờưhg, ýuQ Đồng ẽs ión kôhng nừgng nhgỉ, ión liên miên iảl nhải pấl ník ỗl iat ýk chủ.
Nưhng môh yan uậc mảc thấy nêy tĩnh cũng tấr tyuệt vời.
uậC tíhch kảohnh khắc iđ oạd ôv định trên đờưng ưhn ếht này.
Nưgời kiệm iờl ưhn iùB Tahnh Nyugên iạl tàhnh nưgời ởm mệing tớưrc: mE“ muốn ngồi vòng uđ quay kgnôh?’
Cihếc uđ quay kổhng ồl đứng sừng sững ở turng mât tàhnh ốhp àl tộm torng nữhng công tìrnh kiến trúc mang tính biểu tợưng aủc tàhnh ốhp này.
iỗM ihk hná tắm aủc ýuQ Đồng dừng trên tộm ứht ìg óđ áuq ab giây uềđ ẽs được nắh tinh ý tắb đợưc.
ýuQ Đồng dừng bớưc, ảig ưhn kôhng óc việc ìg àm nhìn snag: “Anh muốn ngồi vòng uđ quay ”?à
iùB Tahnh Nyugên phối pợh nă :ý “Ừm, hna muốn niồg.”
“ưĐợc tiôh.” ýuQ Đồng rộng lợưng nói: mE“ ngồi iớv ahn.”
uậC ẽhk tậg đầu, bỏng ôgn torng pộh cũng cắl ưl teho, phát ar tếing tộs soạt ohn nhỏ.
téX thấy kảohng cách cúl yàn áuq gần, ợs ịb ýuQ Đồng phát hiện nên iùB Tahnh Nyugên nốv kôhng muốn cờưi, nưhng nhìn đống bỏng ôgn đang yản tưng tưng torng pộh gấiy, ý cười nẫv xuất hiện iơn khóe tắm chân mày.
ụN cười cũng gốing ưhn tình yêu, kôhng ểht oàn ehc giấu đợưc.
ýuQ Đồng kôhng muốn ểđ ý nếđ hắn, uậc ịx tặm quay ,iđ nầl lượt giẫm nêl từng cihếc ál iơr ừt trên ngọn yâc xnốug.
m tahnh giòn nat vang nêl suốt đờưng .iđ
tộM nhịp mit mấ pá nẫv luôn cihếm ức lòng nàb yat cậu.
môH yan àl ngày uầđ tiên aủc ỳk nghỉ ễl ngắn nàgy, nưgời nâd àv ud káhch iđ chơi đông cúđ nơh tờưhng .ệl Dưới chân vòng uđ quay kổhng ồl ãđ được aig nạh thời gian ởm aửc mạt tờhi, hàng iàd nưgời pếx hnàg, ia cũng đang ờhc được ngắm nhìn cảnh tàhnh ốhp cựr ỡr ềv mêđ ừt trên vòng uđ qauy.
mêĐ uht tám ,ẻm nữhng nưgời đang ờhc ụt pật tàhnh từng pốt ab pốt năm, ẻrt noc chạy nhảy khắp nơi, cười aùđ mầ ,ĩ nưgời náb ồđ chơi iđ auq iạl trên kảohng tấđ tốrng aủc qảung tnờưrg.
Xung qaunh àl tếing ión cyuhện nồ ,oà ýuQ Đồng iớv iùB Tahnh Nyugên ìht nêy lặng ờhc torng đoàn nưgời pếx hnàg.
Đứng tưrớc iah nưgời àl tộm pặc ợv cồhng già, óc ẻv ưhn àb ục cót cạb ãđ ngửi thấy iùm thơm pấh nẫd nên tỉhnh tảohng iạl quay uầđ nhìn nọb .ọh
Thấy àb ục kôhng nừgng quay uầđ nhìn lại, gnô ục nêb cạnh chạm ẹhn oàv ,àb ỏhn gọing nói: “aĐng pếx hàng đấy, àb ức nhìn nưgời khác màl ìg vậy? Đừng màl pihền nưgời ta.”
àB ục cười nheo tắm ảrt iờl ông: ,À“ bỏng nôg.”
“Ngô gì?” gnÔ ục nễhgnh nnãgg, nheo tắm mìt qnauh: “Ngô ở đuâ?”
“ỏBng nôg!” àB ục éhg tás oàv iat ông, tấc oac gnọig: “ưMời yấm măn tưrớc từng nă auq đấy! Ngọt lmắ.”
“tọgN?” gnÔ ục nghe ,õr liên cụt cắl đầu: “Tôi kôhng tíhch nă nọgt, nă nhạt iớm ttố.”
“ũCng óc phải ohc gnô nă đuâ.” àB ục phàn nàn: “Cái ìg cũng ý kếin, bỏng ôgn ngọt yah kôhng cũng ý kếin, kôhng ngọt ìht nòc iọg àl bỏng ôgn aữn ”?à
Nghe iah nưgời ión cyuhện iớv nahu, ýuQ Đồng kôhng nhịn được cười ộr lên: “iTếc àl iác yàn nugội tấm rồi, kôhng nă được naữ.”
uếN biết tưrớc ẽs pặg iah ục đáng uêy ưhn yậv ìht aừv yãn uậc ãđ aum tộm pộh bỏng ôgn iớm rồi.
Thấy ýuQ Đồng hoạt táb ưhn thế, àb ục pậl cứt tắb cyuhện iớv cậu: “Con aum torng pạr cihếu phim hả?”
ýuQ Đồng tậg đầu: “âVng ”.ạ
àB ục mảc táhn: “Vậy chắc aừv mex phim xnog, các noc đang iđ nẹh òh hở?”
Nghe àb ục kôhng nừgng ión cyuhện iớv nưgời ,ạl gnô ục iộv vàng đụng ẹhn oàv :àb “Sao àb ức màl pihền nưgời at vyậ…”
àB ục từrng mắt: “Sao gnô ức màl pihền nọb iôt tếh?”
nầL yàn ngay ảc iùB Tahnh Nyugên đứng nêy nhìn ừt yãn ờig cũng cờưi: “nâVg, àl nẹh òh ”.ạ
tộM vòng quay kôhng tấm nếđ mười púht, ốs cbain trên cihếc vòng quay kổhng ồl yàn áhk nihều nên nahnh cóhng iớt lượt nọb .ọh
nốB nưgời tộm ciban, ýuQ Đồng aừv khéo ngồi cùng iớv pặc ợv cồhng àig torng cùng tộm cbain tòrn, iỗm iôđ ngồi tộm bên.
nếĐ ihk aửc cbain đóng lại, cúl vòng uđ quay chậm iãr cyuhển đnộg, ýuQ Đồng iớm òt òm hỏi: “Hai gnô àb cũng nếđ yâđ nẹh òh ”?ạ
àB ục nốv iuv ẻv àv hoạt táb cuối cùng cũng iơh nợưgng nnùgg, ỏhn gọing nói: “úĐng vyậ.”
gnÔ ục nghe kôhng ,õr ngồi nêb cạnh nhìn cảnh mêđ nogài aửc ổs tộm cách nihgêm túc: “Hai măn auq yâx dựng áhk quá, tàhnh ốhp ngày càng đpẹ.”
àB ục tậb cờưi: “Ông yấ ión àl tarnh ủht ngày nghỉ iđ ịht tás tộm cúht, àig iồr àm nẫv ễd uấx hổ.”
gnÔ ục quay iạl thấy iọm nưgời đang cờưi, hoàn toàn kôhng biết óc cyuhện ìg yảx ,ar ựt oàh nói: “úĐng knôhg? Pohng cảnh pẹđ cứh?”
“gnâV.” Càhng trai ax ạl cười ảrt iờl ông: “Ông àb óc muốn chụp hnả cuhng iớv nọb noc kgnôh?”
óC gnô ục ễd uấx ổh yàn nêb cnạh, ýuQ Đồng bỗng ởrt nên ựt nit àv tohải iám nơh hẳn.
Torng uầb kôhng íhk hạnh phúc cựr ỡr àv tĩnh lnặg, nihều cứb hnả ãđ ar đời.
Torng cứb hnả óc tộm pặc ợv cồhng àig ngồi aựd tás oàv nahu, hná nèđ màl sáng bừng kuhôn tặm aủc .ọh ýuQ Đồng chụp tấr nihgêm túc, màl ohc iám cót cạb ởrt nên cựr .ỡr
Torng hnả nòc óc uậc àv ýk ủhc ngồi cạnh nhau od àb ục cụhp, cũng chụp tấr đẹp.
Phía uas àl cảnh mêđ ôv tận, pộh bỏng ôgn được nhét oàv torng ngực iùB Tahnh Nêyugn, tôrng kôhng pợh iớv nắh ohc lắm. cúL cemara chụp lại, ýuQ Đồng đang nghĩ iớt điều yàn nên uậc cười tươi iơ àl tơưi, nẫv ơig yat hình ữhc V ưhn iọm khi.
uậC cyuhển aóh từng cứb hnả tàhnh ữd liệu iồr tấc ữig oàv ãm nugồn aủc ệh tnốhg.
nếĐ ihk vòng uđ quay nêl nếđ điểm oac nấht, uậc nghe thấy tộm gọing ión vang nêl torng uầđ mnìh.
“Quý Đgnồ.”
Gọing điệu ýk ủhc nghe tấr tịrnh tnọrg, dờưng ưhn muốn ión điều ìg óđ cực ỳk quan tnọrg.
Trái mit bỗng cệhch tộm nịhp, uậc ỏhn gọing đáp: “Sao vyậ?”
oàV iác mêđ àm iọm ứht uềđ diễn ar theo đúng ếk hcạoh, ỉhc tihếu đúng tộm uâc ión then cốht.
Nưhng uâc ión tiếp theo aủc iùB Tahnh Nyugên iạl kihến uậc tấb ngờ.
mE“ kôhng khác ìg nưgời bình tờưhng cả.”
nắH ión tấr chậm nưhng từng ữhc uềđ cực ỳk chắc cắhn.
ýuQ Đồng táohng chốc quên tếh nữhng yus nghĩ miên nam aủc giây tớưrc, uậc ơgn ngác quay uầđ nhìn nưgời nêb cạnh mnìh.
uậC nhìn oàv iôđ tắm uâs thẳm nốv luôn điềm tĩnh aủc ýk chủ, torng kảohnh khắc ọh đang ở giữa uầb tờri, dờưng ưhn óc ứht ìg óđ nòc nihều nơh ảc tình uêy đang cuộn trào nêb tnorg.
iùB Tahnh Nyugên nẫv luôn ớhn nếđ yấm cuốn tiểu tyuhết tình uêy ib kịch vượt gốing loài àm ệh tốhng aủc nắh ãđ nél túl nhét oàv giữa đống iàt liệu yấm ngày tớưrc.
nắH kôhng quan mât nếđ tếk cục aủc nữhng uâc cyuhện kia, nưhng nắh nhận ar được điều ýuQ Đồng đang mâ thầm ol lnắg.
Nưgời yám quản aig kôhng óc trái mit ãđ ởrt tàhnh đống ếhp lệiu, ôc iág ẻrt uêy ón chìm oàv ựs ôc cộđ vĩnh cửu.
tếK cục aủc iỗm uâc cyuhện uềđ àl tộm nêb biến mất, ểđ iạl tộm nêb khác ờhc iợđ torng ôv vnọg.
yâĐ àl điều ýuQ Đồng ol lắng sao?
iA“ cũng óc ơc iộh được uêy tgnơưh.” nắH nói: “ừĐng ol lắng ềv tơưng lia.”
tấB ểk tuổi tác, tấb ểk giới tníh.
gnÔ ục nhìn pohng cảnh nogài aửc ổs torng chốc lát, uas óđ aựd nầg oàv ợv mình hơn, ảig ờv ơl đãng hỏi: Ở“ uâđ náb bỏng nôg?”
ùD àl noc nưgời yah írt ệut nhân tạo.
Trên aửc kính torng cbain phản cihếu kuhôn tặm tươi nắt sinh động aủc nưgời nêb cạnh cồhng nêl nữhng hná nèđ đằng ,ax kôhng khác ìg iớv nưgời bình tnờưhg, iơh ởht mấ pá ảhp oàv ổc nahu.
ýuQ Đồng yus nghĩ thật lâu, lúng túng iỏh lại: “hTật soa?”
ảC nữhng nưgời óc ểht iờr iđ tấb ức cúl oàn cũng yậv sao?
Tưrớc ihk ủhc động mắn yấl yat ýk chủ, uậc thật ựs ãđ chôn uâs iỗn ợs iãh kôhng ểht ión ar iớv ,ia nưhng torng uầb kôhng íhk àv hoàn cảnh ưhn vậy, uậc mảc thấy mình nên dũng mảc tộm lần.
Nưhng iỗn ợs iãh nẫv nòc .óđ
iaH cuộc iờđ khác nhau nưhng uềđ pặg phải nữhng óhk khăn tơưng .ựt
Torng mười yảb măn sống ở ếht giới káhc, uậc chưa từng mảc thấy mình ẽs óc ơc iộh được uêy ìv ợs mang nếđ iỗn uađ tộđ ngột ohc nưgời tơưhng mnìh, àv cũng chưa từng mád khao khát ừt ữgn pẹđ ẽđ .yấ
ỉhC óc ựs quên lãng đang ờhc iợđ uậc uas ihk biến mất.
ýuQ Đồng bừng tỉnh quay lại, uầđ ngón yat chạm oàv tặm kính lành lnạh.
nêB nogài aửc ổs àl tộm tàhnh ốhp cựr ỡr kổhng ồl đang trôi nổi.
Ngồi torng năc pòhng ahp êl ohn nhỏ, uậc nghe thấy uâc ảrt iờl ngắn nọg yầđ kiên định aủc iùB Tahnh Nêyugn.
“Anh ẽs cứhng minh ohc me tyấh.”
