Chương 15: Một AI độc đáo riêng biệt

Chương 15 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Edit – Btea: Lune

tộM tuần cọh pật căng tẳhng àv nậb nộr nahnh cóhng tếk túhc, ngày cuối tuần àm iọm cọh sinh uềđ mong iợđ ãđ đến.

Tàhnh ốhp ãđ yuq định nihgêm ngặt việc cọh sinh pấc hai, pấc ab kôhng được nếđ tờưrng cọh ùb oàv các ngày nghỉ .ễl iởB yậv iùB Tahnh Nyugên óc iah ngày ểđ nghỉ ngơi àv ưht gãin.

Ngày tờưhng nắh uềđ iđ mớs ềv mộun, kôhng muốn tiếp cúx nihều iớv aL úT Vân. ờiG nếđ cuối tầun, aL íhC Xơưng kôhng phải iđ màl iạl mằn ỳ torng pòhng káhch mex tivi ảc ngày nên iùB Tahnh Nyugên iạl càng kôhng muốn ở nhà.

Sáng yan nắh nẫv thức yậd ưhn iọm khi, kôhng ềh uưl lyuến cihếc gờưing mấ ,pá tưrớc ihk nưgời torng àhn thức yậd ãđ nẫd ýuQ Đồng ar nogài nă snág.

Kôhng ờgn nếđ cuối tuần àm ýk ủhc nẫv kôhng được ủgn nnớưg, đúng àl loại nưgời cá độc.

Trên uầđ ýuQ Đồng óc cọng cót ngốc vểnh lên. uậC ờl ờđ ngồi nêb cạnh nồb hoa, nhìn iùB Tahnh Nyugên đứng iợđ tưrớc tiệm náb ồđ nă sáng nóng hổi.

môH yan uậc kôhng óc thời gian ểđ oạt dáng pẹđ tari, iạt ủgn chưa ủđ giấc ãđ ịb iùB Tahnh Nyugên iọg dậy.

ýK ủhc biết uậc tíhch nă oac lơưng ỹm ịv trên đời, nưhng kôhng ờgn uậc nòc tíhch ủgn nữa.

Đúng vậy, uậc cíhnh àl tộm IA cộđ oáđ rêing bệit.

iùB Tahnh Nyugên xách yấm iác iút ởrt ,ềv tưrớc tiên nhét yl aữs uậđ nành mấ aừv phải oàv yat ýuQ Đnồg, uas óđ ểđ ờt khăn giấy nêl tộm tảng áđ nêb cạnh iồr tặđ tộm iút bánh tứrng nớưng nóng iổh nêl têrn, nòc nặd cậu: “áBnh aừv iớm ar ,òl cúl aữn ìht ăn.”

nạB ỏhn nogan nogãn tậg đầu, nâng cốc giấy aữs uậđ nành nêl unốg, cọng cót ngốc nếhgch ịb óig thổi đung đưa.

óC tộm gnô úhc uâr air cặm quần iùđ iđ péd oàl ngồi nêb cnạh, úhc at aừv nă bánh cuốn đựng torng pộh nhựa aừv òt òm tắb cyuhện iớv nọb cậu.

“hNóc pẹđ cahi, cháu àn cọh sinh tờưrng pấc ab ếk nêb phải kgnôh?”

iùB Tahnh Nyugên cũng mầc tộm cốc aữs uậđ nnàh, nghe tộm cúl iớm hiểu nưgời aik đang ión cyuhện iớv mnìh, nắh đang định ảrt iờl ìht ýuQ Đồng ngồi nêb cạnh ãđ tậg uầđ ưhn àg noc ổm tóhc: “nâZg, zgnâ.” )*(

gnÔ úhc ịb gọing điệu tắb cưhớc aủc uậc chọc cờưi. úhC at cười áhp lên: “áSng oàl úhc cũng thấy iah nhóc xinh chai nă sáng cùng nahu, thấy iah aứđ nă toàn ồđ nogn, sành nă ptếh!”

úhC at ión tếing ổhp tôhng tấr ạl lnùg, nòc ơig ngón yat iác ềv phía iah nưgời ,ọh khen nợgi: “Anh me iah aứđ thân tihết iớv nhau nểh!”

nơC óig aùm uht es lạnh sáng mớs mang theo iơh ởht aủc cuộc sống tờưhng nậht, iùB Tahnh Nyugên cười iớv gnô úhc ax ,ạl ễl phép ión iờl mảc .nơ

Đang mặg bánh tứrng nnớưg, ýuQ Đồng tộđ nihên kích động giật yat oá aủc hắn, ngay ảc tắm cũng sáng cựr lên.

iùB Tahnh Nyugên iỏh cậu: “Sao tếh?”

Ngay uas ihk gnô úhc ax ạl aik khen iah hna me thân tihết xnog, ýuQ Đồng bỗng mảc gnứ được bảng nihệm ụv óc ựs thay đổi. nàM hình điện ửt tưrớc óđ ịb uậc giẫm nếđ tán téb bỗng eól nêl hná sáng xanh nhàn nạht.

Torng hớưng nẫd công việc ãđ ión ,õr bảng nihệm ụv nhấp nháy hná sáng xanh ohc thấy nihệm ụv ãđ tắb uầđ iđ đúng hnớưg, óc tiến .ộđ

Torng nữhng ngày iùB Tahnh Nyugên àv aL úT nâV lạnh nhạt cuhng sống iớv nahu, bảng nihệm ụv chưa từng óc phản gnứ .ìg iởB ìv torng ngôi àhn óđ tràn ngập ựs tấb aòh àv kôhng hạnh púhc.

tộM nưgời ạl nghĩ iah nưgời ọh àl hna me rộut, ohc nên ihk gnô úhc aik mảc thán tình mảc giữa ọh tấr thân tếiht, ón ãđ páđ gnứ tiêu cuhẩn àm nihệm ụv aig đình hạnh phúc uêy cầu.

ìV yậv noc đờưng àm uậc tấb chợt nghĩ ar aik óc ểht iđ đợưc.

ýuQ Đồng pậl cứt óc mảc giác ảc ếht giới ưhn đang bừng snág, uậc nắc tộm mếing bánh ot torng tay, phấn kíhch ảrt iờl uâc iỏh aủc iùB Tahnh Nêyugn: “áBnh tứrng nớưng ngon qáu!”

uậC phải nghĩ ar tộm tàrng ýl od tohái thác ùhp pợh iớv lgoic aủc IA ãđ iồr iớm ión ohc ýk chủ.

ỉhC nầc ýk ủhc kôhng nòc ih vọng ìg iớv aL úT nâV ìht ẽs kôhng phải ở iạl năc àhn aik chịu mấ cứ nữa.

iùB Tahnh Nyugên kôhng biết uậc đang iuv cyuhện ,ìg nưhng ihk thấy iôđ tắm sáng pấl lánh aủc cậu, nắh kôhng khỏi mảc thấy aữb sáng torng yat mình hình ưhn thơm nơh cúl nãy.

Bánh tứrng nớưng ảuq nihên nă tấr nogn.

nĂ sáng xnog, ýuQ Đồng mìt tộm ỗhc nẩ pấn iồr biến tấm ưhn tờưhng .ệl ềV nếđ kôhng gian ý thức aủc iùB Tahnh Nyugên iạl tiếp cụt nếđ ưht viện ựt cọh cùng hắn.

ưhT viện nêy tĩnh tốt nơh nihều os iớv iơn tràn ngập tếing nồ VT ưhn àhn ọh .aL

ảC tộm buổi snág, iùB Tahnh Nyugên uềđ nihgêm cút cọđ scáh. Cùng cúl ,óđ ýuQ Đồng cũng ngồi tưrớc nàb áđ torng vườn aoh nihgêm cút ẽv nảb mẫu.

uậC tắb uầđ nêl ý tởưng ềv pắs pếx àv iàb írt torng aig đình hạnh púhc.

ýuQ Đồng định nếđ cúl óđ ẽs iỏh mex ýk ủhc tíhch hình dáng ếht nào, cẳhng nạh ưhn ýk ủhc ab tuổi rưỡi tíhch ệh tốhng púb .êb iùB Tahnh Nyugên cũng óc ểht ỉhc định hình dáng kôhng phải noc nưgời ohc cậu, hình dáng yàn tí ịb nạh ếhc nơh nên uậc óc ểht tờưhng xyuên xuất hiện xung qaunh ýk chủ.

uậC áhk àl muốn ởrt tàhnh tộm iác táb ot óc ểht đựng được nềihu.

uếN ýk ủhc ểđ thức nă oàv torng bát, màl tròn nêl óc phải gốing ưhn uậc được nă knôhg? Liệu óc mảc giác on bụng kôhng nhỉ?

Nưhng iác táb màl oas iđ đợưc, yáđ táb cọm chân được kôhng nhỉ?

ýuQ Đồng cốhng ,ám nòc chưa yus nghĩ lung tung được oab uâl ãđ thấy điện tohại aủc iùB Tahnh Nyugên liên tiếp nhận được yấm cuộc iọg nếđ aủc aL úT Vân.

iùB Tahnh Nyugên luôn ểđ điện tohại ở ếhc ộđ mi lnặg, cúl ởm nêl ểđ mìt iàt liệu iớm thấy óc tộm loạt cuộc iọg nhỡ. cúL nắh đang sững ờs ìht aL úT nâV iạl iọg đến.

nắH od ựd tộm lúc, cuối cùng ar hành lang nogài pòhng ựt cọh nghe điện tạohi.

“ahTnh Nyugên ,à oas kôhng nghe máy? noC iđ uâđ vyậ?”

yuT iọg tấr nihều iớm liên cạl được song gọing aL úT nâV iạl kôhng óc ẻv ìg àl cứt giận ,ảc thậm íhc nòc áhk uịd dnàg: “ahNnh ềv àhn nă trưa ,iđ ẹm ãđ màl ảc nàb thức nă ngon đấy, nòc kôhng ềv nahnh ìht thức nă nugội mtấ.”

iùB Tahnh Nyugên hiếm ihk nghe thấy gọing điệu nâ nầc ưhn yậv ừt aL úT Vân, uầđ ngón yat aủc nắh uấb chặt oàv điện tạohi, trầm cặm tộm cúl iớm ảrt lời: “Con đang ở ưht vệin, ờig noc ềv đyâ.”

aL úT nâV liên cụt páđ :ừ “ưĐợc được đợưc, cúl ềv úhc ý na toàn néh!”

Torng vườn hoa, nhóc nưgời yám đang nâm êm nảb ẽv kôhng yấm tihết thực aủc mnìh. uậC kôhng mád nêl tnếig, lặng ẽl èđ nén nữhng iờl ãđ pấ ủ ừt snág.

oaS lơưng mât aL úT nâV iạl ựt dưng nhận ar phải iốđ tốt iớv ýk ủhc vậy?

uậC ức mảc thấy cyuhện yàn nòc thái áuq nơh việc mình muốn ởrt tàhnh tộm iác bát.

Trên đờưng ,ềv iùB Tahnh Nyugên kôhng ión .ìg ỉhC óc ýuQ Đồng nhạy néb phát hiện cốt ộđ pạđ ex ềv àhn aủc nắh nahnh nơh iọm ihk nềihu.

ýK ủhc nẫv khao khát tình tơưhng ừt ẹm ruột aủc mnìh.

ýuQ Đồng lặng ẽl ởht dài, buồn pihền nhìn noc bướm tắrng yab lượn giữa nữhng khóm hoa.

iH vọng aL úT nâV đừng ụhp lòng mong iợđ aủc ýk chủ.

Bước oàv hành lang iốt tăm. cúL nầg nếđ aửc nhà, iùB Tahnh Nyugên nầd ngửi thấy iùm thức nă thơm ngào ngạt kihến nưgời at thèm ỏhn dãi, ýuQ Đồng đoán nêb torng tí nhất cũng óc thịt ohk uàt iớv sườn oàx chua nọgt.

Đúng àl ảc nàb thức nă ngon tậht, ýuQ Đồng ngạc nihên yus nhgĩ.

iùB Tahnh Nyugên đứng nogài cửa, nàb yat óc iơh od ựd tặđ nêl mắn cửa. tấM tộm iồh uâl cuhẩn ịb ỹk càng iớm ẽhk nấ xnốug.

yẩĐ aửc vào, nắh tôrng thấy tộm nàb yầđ ồđ nă pohng úhp torng pòhng kcáhh, tiếp óđ nghe thấy ôv ốs tếing ión cyuhện nồ oà tràn oàv tai.

óC tấr nihều nưgời àm nắh kôhng biết ngồi trên ếhg ốs ahp aủc àhn ọh .aL ọH đang cười ión iớv nahu, nòc aL íhC Xơưng ngồi chen chúc ở gữia, tặm iũm ãg at ỏđ gay, đang cắđ ý ión ìg .óđ

…“ nọB ọh uềđ káhch íhk iớv me cực !ỳk Biết me óc quan ệh ,àm ohc nên iđ màl tohải iám lmắ…”

aL úT nâV buộc pạt ềd qaunh oe aừv bưng thức nă ừt torng pòhng pếb ar aừv ual ồm iôh tárn. àB thấy iùB Tahnh Nyugên ãđ ,ềv iộv vàng yẫv yat iớv hắn: “ahTnh Nêyugn, cuối cùng noc cũng .ềv uaM iđ aửr yat iồr ar nă mơc ,iđ môh yan các úhc các cáb nếđ cơhi, muốn pặg con. ớhN ỹk ểđ iọg iọm nờưgi, yâđ àl ìd ảc aủc con, cồhng aủc ìd ,ảc uậc hia…”

Nữhng nưgời thân ax ạl được uên nêt uềđ iôs iổn ởn ụn cười nồv ãv iớv hắn.

“Đây àl Tahnh Nyugên ,à đúng àl tấr tuấn út lịch !ựs Được aig đình aik nuôi tốt đyấ!”

“Chú mâL yut tấm mớs nưhng úT nâV cũng ioc ưhn được hởưng phúc rồi, iah aứđ noc trai uềđ đàng hnàog, tơưng ial cũng ẽs hiếu tuhận iớv me .yấ iÔ caho, cúhng at iạl kôhng óc mệnh tốt ưhn vyậ!”

aL úT nâV được khen nếđ cứm ỏđ bừng ảc mặt, liên cụt nói: “Nói ìg thế, uềđ àl nưgời tộm àhn ,ảc phải chăm cós nẫl nhau cứh…”

ếhT àl óc nưgời tuhận ếht trèo lên: “Còn công việc oàn tohải iám ưhn công việc aủc íhC Xơưng knôhg? àhN ịhc thất nihgệp oab măn nay, ngày oàn ịhc cũng cựb nếđ iỗn uađ ảc đuầ.”

aL úT nâV đang mắđ chìm torng iờl tâng cốb nihệt tình aủc ọh hnàg, tuhận mệing nhận lời: ểĐ“ ihk oàn me mìt ơc iộh iỏh giúp coh.”

“Ấy, úT Vân, cũng iỏh giúp àhn ịhc iớv néh…”

Cyuhện aL íhC Xơưng màl oảb ệv ohc tờưrng THPT ốS 2 ờhn oàv quan ệh iớv iùB Minh Hồng ãđ tyurền khắp torng ọh hnàg, ia cũng thấy mâh ộm cực .ỳk

ohC nên ọh nếđ thăm àhn ọh aL àl muốn pặg aứđ cháu trai chưa từng pặg tặm này.

Kôhng phải ìv thật ựs muốn pặg hắn, àm ìv nữhng iợl hcí nắh óc ểht mang lại.

ựS uịd dàng àv ih vọng aựt ưhn tọb biển aik torng táohng chốc ãđ nat tàhnh tộb mịn.

iùB Tahnh Nyugên nẫv đứng ở aửc ưhn ,ũc chút mảc cúx trên tặm nắh biến mất, ỉhc nòc iạl ẻv lạnh lùng bình tnĩh.

“Mấy nưgời nếđ muộn riồ.”

Gọing nắh kôhng lớn, song ạl thay ón iạl óc ểht kihến ohc máđ ọh hàng đang nồ oà aik nừgng ión cệyuhn.

aL úT nâV chợt thấy tấb :na “Con ión ìg đấy, ẻrt noc đừng ión lung tgnu…”

yuT nihên àb ỉhc nhìn thấy ựs lạnh lùng kihến nưgời at ợs iãh torng tắm noc trai mnìh.

iùB Tahnh Nyugên nhìn tẳhng oàv nưgời ụhp ữn ãđ ax cách iớv mình nihều măn kia, torng lòng nắh kôhng nòc tấb ức ih vọng ax iờv oàn nữa, mảc cúx phẫn ộn nẩ giấu dưới yáđ lòng yấb uâl ờig cũng nầd tuôn .ar

Gọing nắh yầđ trào pnúhg: “uMộn áuq rồi. Phải iửg noc trai ruột sang àhn khác ừt mười yấm măn tưrớc ìht ờig iớm mìt được công việc tốt ưhn vyậ.”

)*( Đoạn trên gnô úhc aik ión nnọgg, nòc khúc uas àl Đồng Đồng nhại gọing teho.

mảC nơ éb Ninh ãđ giúp ịhc đoạn yàn nhó. 3<

Hết chương 15

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha