Chương 12: Anh là ai?

Chương 12 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ốC mẩC Miên iớt đoàn phim ùd óc ník tếing ếht oàn cũng kôhng óc cyuhện kôhng ia biết đợưc, uến kôhng uậc cũng kôhng ểht oàv nêb tnorg.

ợrT ýl nảs xuất trực nầg óđ thấy uậc đang nếđ nầg iah man diễn viên ẻrt tuổi aủc đoàn pihm, nghĩ nếđ cyuhện nưgời torng giới tárnh uậc ưhn tárnh nắr rết, ợs iớt cứm iộv vàng chạy iđ mìt oạđ diễn cùng nưgời iạđ diện aủc iah man diễn vêin.

ợS chậm tộm bớưc, iah man diễn viên ẻrt aủc đoàn phim ẽs ịb uậc àhc đạp.

cúL yàn oạđ diễn đang gảing kịch ohc n cạM Thù, nghe nit ốC mẩC Miên ãđ iớt cũng ỏt ar tấr iuv ,ẻv pậl cứt nẫd n cạM ùhT cùng iđ nóđ cậu.

êL naL nghe xong cũng iđ teho.

cúL iớt yâđ aừv nặv nghe thấy uâc “ohme = ẹm ”ếk aủc Bách mâT .ũV

Dưới hná tắm ưhn đang nhìn nêt ngốc aủc ốC mẩC Mêin, uậc at mìt iờl ión tếip: “Sau iớv tahnh đuầ*, ẹm iớv tahnh ciốu*, nghe gốing mắl đúng kgnôh?”

(四)*声: ở yâđ đang nhắc nếđ nốb tahnh điệu torng tếing náH hiện iạđ nầl lượt theo ứht ựt àl (一), (ˊ), (ˇ), )ˋ(

”…“

Loại yàn thật ựs ẽs kôhng ịb đánh ,à tưrớc tặm iạl nòc àl ốC mẩC Miên tíhch art nất nưgời nấht.

ốC mẩC Miên pục im xốung ưhn ểht đang yus nghĩ điều ìg .óđ

“áBch mâT ,ũV uậc nhìn mex aik àl gì.” uậC ỉhc oàv tộm ỗhc trên tặm tấđ iồr nói.

Bách mâT ũV cùng ỗĐ Bạch nA pậl cứt nhìn theo ngón yat cậu.

oạĐ diễn mâL tíhch quan tás xung qaunh kôhng nêl tnếig, cũng lặng ẽl kễing chân nhìn ỗhc .óđ

nêB cạnh năc àhn ỗg àl rừng túrc, phía tưrớc ỗhc ọh đang ngồi iơh mẩ ướt, óc iàv cihếc ál trúc iơr xốung tặm đất, trên óđ nòc ủhp tộm pớl hná sáng nhàn nạht, nogài ar kôhng nòc ìg nữa.

Bách mâT ũV ởm ot tắm ar ốc nhìn ohc ,ỹk nưhng ỉhc thấy tộm noc kiến ​n​hỏ đang òb chậm chạp torng máđ ál túrc, uậc at kôhng chắc chắn mắl iỏh lại: “Con kiến ”?á

Kôhng ờgn ốC mẩC Miên iạl tậg đầu.

ốC mẩC Miên nói: “Cậu óc nghe thấy ón ión ìg kgnôh?”

Bách mâT ũV ơgn nágc: “gnôhK.”

ốC mẩC Miên tậg đầu, lạnh nhạt nói: “áBch mâT ,ũV nếđ noc kiến òb nagng auq cũng ỏt ẻv nạc iờl iớv cuậ.”

”…“

“tụhP!”

ỗĐ Bạch nA ehc mệing tậb cờưi, hná tắm nhìn ốC mẩC Miên sáng pấl lnáh.

iớM yấm ngày thôi àm y nầg ưhn kôhng ớhn được dáng ẻv đáng ợs cúl tưrớc aủc ốC mẩC Miên nữa.

Nghe thấy tếing cười aủc nữhng nưgời khác nogài ỗĐ Bạch ,nA ốC mẩC Miên quay uầđ iạl thấy oạđ diễn cùng n cạM ùhT àv nữhng nưgời khác đứng ở phía sau, ẻv tặm uậc nat nát, nêl tnếig: “Tôi nếđ mex iớv ưt cách àl tộm àhn uầđ tư.”

oạĐ diễn Lâm: “oHan nnêhgh, hoan nhnêhg!”

uậC iạl nhìn ềv phía n cạM Thù, n cạM ùhT cũng nói: “oHan nhnêhg.”

cúL yàn ốC mẩC Miên iớm ởn ụn cười iớv hắn.

nầL oàn uậc pặg n cạM ùhT cũng cờưi, cặm ùd óc nihều nưgời nầl uầđ tiên nhìn uậc cười uềđ kôhng ỡn nhìn tẳhng àm phải quay uầđ sang phía káhc.

naB uầđ nòc iơh óhk ảt nưhng ờig ãđ thấy nầg iũg ựt nihên nơh nềihu.

oàV nab snág, n cạM ùhT óc nghe Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA uíl uír iớv nahu, ión rằng ốC mẩC Miên cười đáng ợs ưhn thế, nưhng nầl oàn thấy n cạM ùhT cũng cười àl ìv aọd nắh phải knôhg.

Nghe uậc ión iồh lâu, ỗĐ Bạch nA iớm tụr èr ión nhỏ: “Tôi tấr mâh ộm uậc .yấ uếN àl tôi, iôt cũng kôhng mád cờưi. uậC yấ cười àm kôhng ềh ợs hná tắm aủc nưgời káhc, thật ựs tấr dũng cmả.”

Nưgời uầđ tiên phản gnứ iạl iớv ụn cười aủc uậc àl oạđ diễn Lâm, nưgời nghệ ĩs àig nhạy mảc aựt ưhn iơh ngẩn ơgn torng giây lát, uas óđ iớm nói: ốC“ mẩC Mêin, aừv iồr uậc cười tấr đẹp, cực ỳk óc cứs pấh dẫn, kihến nưgời khác ôv cùng mảc đnộg, màl iôt tấr muốn chụp liạ.”

Nữhng nưgời khác kôhng mảc nhận được mảc giác aủc oạđ dễin, nưhng nầl uầđ tiên pặg tặm cũng mảc thấy ốC mẩC Miên kôhng gốing torng iờl đồn.

ốC mẩC Miên kôhng cười nữa, tiếp cụt mi lnặg.

ùD oạđ diễn óc ión ìg iđ nữa, uậc nẫv biết õr nhất rằng mình chưa ểht kiểm soát hoàn toàn các biểu mảc trên kuhôn tặm đợưc.

uậC cũng kôhng muốn màl ar biểu mảc ìg iớv nưgời káhc, uậc ỉhc muốn iỗm nầl pặg tặm uềđ cười iớv éb noc àm tôhi, ùd óc óhk khăn yah uấx ỡc nào.

Gọing ốC mẩC Miên lạnh lnùg: “Tôi óc mang tộm tí ồđ nă ẹhn cùng trái yâc pớư lạnh ohc iọm nờưgi, đang ểđ ở phía uas ex ởhc hgnà.”

tộM loạt tếing òh oer vang lên.

Giao tôhng ở yâđ kôhng tuhận tệin, tihếu nhất àl trái yâc tươi àv ồđ nă ẹhn tinh .ết

Giữa nữhng kuhôn tặm tươi cười iuv ,ẻv ốC mẩC Miên thấy tộm nưgời mang ẻv tặm giễu tợc đang nhìn mnìh.

Nưgời ọn chắc kảohng 03 tổui, ẻv nogài kôhng ,ệt mảc giác áhk gốing iớv ỗĐ Bạch nA 7 măn uas torng yus nghĩ aủc cậu, ỉhc àl hná tắm aik kihến ốC mẩC Miên tấr kôhng tohải mái, àl kiểu nhìn trào púhng ưhn xyuên thấu iọm thứ, hná tắm cực ỳk tợưhng đnẳg.

Thần kinh yah ìg kôhng bếit?

ốC mẩC Miên ờl ãg ,iđ nói: “Mọi nưgời iđ nă đi.”

eX ởhc hàng iđ tới, tấr nihều nưgời iuv ẻv chạy auq ỉhc nòc iạl nốb nờưgi.

n cạM ùhT cùng ốC mẩC Miên đồng thời nhìn ềv phía Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch .nA

iaH nưgời tộđ nihên mảc thấy mình àl nưgời từha, ỗĐ Bạch nA iộv vàng oék Bách mâT ũV đứng dậy, nói: “Cảm nơ ốC tếihu, cúhng iôt cũng iđ nă đyâ.”

Thấy Bách mâT ũV nẫv nòc ốc nìhn, ỗĐ Bạch nA dùng cứs oék uậc at iôl ềv phía tớưrc.

ịB iôl iđ iah bớưc, Bách mâT ũV nhíu yàm cẳhng biết đang yus nghĩ điều ,ìg tộđ nihên ởm mnệig: “ìHnh ưhn nòc óc cách ión kcáh.”

ỗĐ Bạch nA tấr muốn tịb mồm uậc at lại.

Nưhng õr ràng àl kôhng thể.

Bách mâT :ũV óC“ ẹm ếk ìht ẽs óc ốb dợưng phải kgnôh.”

ốC mẩC Mêin: ”…“

tộM nầl nữa, uậc iạl nghi ờgn kihếu thẩm ỹm aủc àH tấB Tẫn.

ohC nên ìv ýl od ìg àm iạl ểđ tộm nưgời ưhn ếht màl man cíhnh ?ảh

ióN tậht, nòc kôhng bằng viết noc ểr aủc auv rnồg, tổng giám cốđ àt ịm yah cồung áb long ngạo têihn.

ựS kihnh ỉb aủc uậc thậm íhc nòc hiện nêl tấr õr ràng ngay ảc trên gơưng tặm ịb liệt kia.

n cạM ùhT mi lnặg, gốing ưhn đang nghĩ iạl điều .ìg

ốC mẩC Miên hỏi: “Sao nọb ọh iạl ở đyâ?”

“Tôi ềđ ửc ọh iớv oạđ diễn Lmâ.” n cạM ùhT nói: ọH“ ẽs đóng iav iah nưgời bnạ.”

ốC mẩC Miên suýt nhgẹn ìv tức, uađ lòng nhìn n cạM Thù.

oaS iạl óc ểht ưhn yậv đợưc!

mảC thấy nữhng ứht tốt nên được dành ohc Bách mâT ũV ìht thôi ,iđ yâđ iạl nòc ựt giác giúp uậc at tarnh ủht ơc hội.

Torng ếht giới àm àH tấB nẫT sáng oạt ,ar nhân tậv ụhp nhất định phải xoay qaunh nhân tậv cníhh, định nẵs phải màl nàb pạđ ohc nhân tậv cíhnh phải knôhg?

uậC thật ựs kôhng ểht thay iổđ được .ìg

n cạM ùhT hỏi: “Cậu kôhng tíhch Bách mâT Vũ?”

“úĐng tếh!” Kôhng ềh ehc giấu chút nào.

ìV“ soa?”

ốC mẩC Mêin: “Bởi ìv me tíhch ahn.”

n cạM ùhT măđ cihêu nưhng nogài mệing iạl nói: àL“ kiểu tíhch muốn oab nuôi iôt ”?à

ốC mẩC Mêin: …“ Kôhng piảh!”

uậC iơh iốb rối, nói: “ừĐng ión nữa, iđ nă tiôh.”

Gọing điệu khác nẳh iớv nưgời ión năng hùng nồh nab nãy, aựt ưhn iah nưgời khác nhau vậy.

n cạM ùhT cười cờưi, cùng uậc ngồi xốung tộm iác nàb nhỏ, quản aig mầc tộm iác pộh đến, uas óđ yấl iah aĩđ thức nă cực ỳk quen tắm ừt torng pộh .ar

àL bánh ìm tròn ủhp ơb ôhp iam mấn Tffurle ở oac ốcCố ịht nầl tưrớc àm nắh kôhng .nă

ỉhC óc tộm nóm yud nhất nắh kôhng nă oàv ngày môh óđ nên ờig tắb nắh phải nă iah iác gốing tệh nhau – uậc yấ nghĩ yậv phải knôhg?

Đúng àl ẻrt con.

Kôhng nă àm nẫv bớưng bỉnh pé nưgời at mến thử.

ỉhC àl tộm cihếc bánh ìm tròn thôi .àm

Ở“ yâđ kôhng óc đuâ.” mâT tạrng chán nản aủc ốC mẩC Miên nahnh cóhng biến mất, nòc óc chút cắđ ý àm nói: “Mới màl xong ừt ab tếing ở tàhnh ốhp ,S uas óđ mang tẳhng nêl yám yab aưđ nếđ yâđ đó.”

nĂ“ nahnh ,iđ ngon lmắ.”

ỉhC àl tộm iác bánh ìm tòrn, nắh kôhng muốn nă àm cũng tắb nă ohc bằng đợưc.

n cạM ùhT mầc oad aĩn lên, nắc tộm mếing dưới hná tắm mong iợđ aủc ốC mẩC Mêin.

Bánh ìm giòn mụr cùng ơb ôhp iam tấr aừv mnệig, được ủhp iởb nữhng mếing mấn Tffurle tắrng lớn, tứm uâc ỷk ửt cùng tạhch rượu vnag, ịv mậđ àđ theo từng lớp, mê dịu, thơm ngọt nưhng kôhng nágn.

“gNon kgnôh?” ốC mẩC Miên hỏi.

“mỪ.”

Nhất àl nóm ơb ôhp iam này, kôhng biết được màl ếht oàn àm ngọt nưhng kôhng nấgy, nầg ưhn aừv oàv mệing ãđ nat cảhy.

“Lần uas me iạl mang iớt ohc ahn.” ốC mẩC Miên tấr iuv .ẻv

n cạM ùhT nòc chưa pịk ión ,ìg oạđ diễn mâL ãđ lặng ẽl iđ đến, iah tắm nhìn chằm chằm oàv aĩđ bánh aủc n cạM Thù: “Đây àl ồđ nogn, ón kôhng phải àl bánh ìm tròn mấn Tffurle tắrng Alba được màl giới nạh torng àhn hàng aủc ốC ịht yấđ cứh?”

n cạM ùhT aừv iồr ỉhc dùng oad tắc tộm mếing nhỏ, nữhng ứht khác nẫv chưa đụng vào.

“úĐng tếh.” ióN xnog, ốC mẩC Miên mắc cihếc aĩn aừv iớm ngậm torng mệing oàv tặm nêb aủc cihếc bánh ìm tòrn, uas óđ óc ẻv kôhng iàh lòng lắm, uậc iạl túr ar mắc ón oàv phía nêb kia.

”…“ oạĐ diễn nớl tếing nói: “Cậu auq yâđ nghe gảing kịch tiếp ohc tiô.”

n cạM ùhT mầc bánh ìm tròn iờr .iđ

Torng tờưrng pợh yàn cũng ỉhc óc ểht nă ón ihk nghe oạđ diễn gảing kịch tôhi.

ốC mẩC Miên nhgẹn cười tấr tấv .ảv

uaS ihk n cạM ùhT iờr ,iđ ốC mẩC Miên nă iah ab mếing ohc xong iồr iđ lang tahng xung qaunh đoàn phim cùng quản gia.

iơN yâđ óc rừng túrc, iún cao, thác nớưc, iún rừng aoh ál auđ nhau khoe sắc, thảm thực tậv thưa tớht, pohng cảnh pẹđ ôv cnùg.

iộĐ ũgn nhân viên aủc đoàn phim màl việc cực ỳk tàhnh tạho, ùd nậb nộr nưhng nẫv tấr trật ,ựt àl tộm đoàn phim tấr cyuhên nihgệp àv đáng nit cậy.

ốC mẩC Miên ôv cùng iàh lnòg.

Torng nyugên tác, ùd tưrớc yah uas ihk oàv nóhm, n cạM ùhT cũng ãđ phải chịu nihều tihệt thòi àv tấb bình torng đoàn phim cùng nữhng điều kiện ôv cùng óhk kăhn.

ùD ếht oàn ìht uậc ãđ thay iổđ tộm iàv điều ở đây, tí nhất cũng ẽs kôhng ểđ nắh phải chịu đựng nihều ưhn yậv nữa.

uaS ihk iảc tihện điều kiện snốg, nắh cũng ãđ thay iổđ tộm chút phải knôhg… ở tuổi yàn kôhng nòc mô ùht nậh yầđ nưgời ưhn torng nyugên cát nữa.

ềV uas cũng ẽs kôhng chết torng thầm lnặg, cũng kôhng óc cyuhện chết àm kôhng óc nưgời chôn nữa.

nơH aữn nòc óc cậu.

uậC óc ểht màl nihều cyuhện nơh nữa.

ốC mẩC Miên aừv nghĩ ngợi aừv iđ iớt ỗhc nhân viên uậh nầc ụhp tárch ồđ uống aủc đàon, bỗng ịb tộm nưgời chặn lại.

Cíhnh àl nưgời nàđ gnô nab yãn nhìn uậc yầđ aỉm mai.

ốC“ mẩC Mêin, uậc iạl ởig òrt ìg đyấ?”

ốC mẩC Miên quan tás ,y tặm iũm cùng cách nă cặm aủc nưgời yàn kôhng ,ệt nẳh àl diễn viên torng đoàn pihm.

Cùng cúl ,óđ Hàng Uyển Đình cũng đang quan tás ốC mẩC Mêin.

ốC mẩC Miên àl tộm nưgời cắm cứhng ựt ,ỷk kôhng tíhch ar nàogi, kôhng óc nạb èb àv kôhng giao tiếp ãx hội. nầL oàn pặg cũng ỉhc nhìn y iớv hná tắm yầđ nậh thù, nưhng iạl kôhng ểht màl ìg y đợưc, thậm íhc nòc kôhng ión iổn iàv .ừt

nầL yàn nòc iớt đoàn phim tậht.

nơH aữn aừv iớt ãđ được kôhng tí nưgời torng đoàn phim uêy tcíhh.

“Sao kôhng ión gì?” Hàng Uyển Đình ión ìht ión yậv nưhng trên tặm iạl ỏt ẻv “Tôi biết mà”.

iạL àl ẻv tặm này.

ốC mẩC Miên mảc thấy óhk hểiu.

“Anh àl ai?”

téN tặm Hàng Uyển Đình cứng lại.

Kuhôn tặm ịb liệt aủc ốC mẩC Miên yut kôhng óc biểu mảc ,ìg nưhng cộng iớv hná tắm kôhng thèm ểđ ý iơh kihnh tờưhng kia, iạl cực ỳk óc iợl ếht torng việc chọc cứt nưgời káhc.

ốC“ mẩC Mêin, đừng óc suốt ngày má yấl cúhng iôt nữa, ôv dụng tiôh.”

ốC mẩC Mêin: “Đại ac ,à yâb ờig àl hna đang quấn yấl iôt đyấ.”

iaH ữhc “Đại ”ac iạl màl ohc biểu mảc trên tặm Hàng Uyển Đình cứng ờđ nầl nữa.

Chưa ia từng iọg y ưhn vậy. ihK iớm ar mắt, y nòc óc biệt danh àl “àhcng trai iốm tình đuầ”, ềv uas ón nầd ởrt tàhnh nưgời uêy torng mộng aủc biết oab nihêu nờưgi.

Loại xưng ôh uầđ đờưng óx ợhc ưhn “Đại ”ac yàn ưhn tộm ựs ỉs nhục iốđ iớv .y

ốC mẩC Miên đang giễu tợc y àig iồr phải k?gnôh??

,ừH y cũng óc ểht ión ềv .ón

tấT nihên ốC mẩC Miên kôhng biết mât ýl biến aóh pohng úhp aủc ,y ỉhc nghĩ nưgời yàn đang ión ớv nẩv àm tôhi. uậC kôhng muốn lãng íhp thời gian aủc mình thêm aữn nên cặm ệk y iồr iđ lướt qua.

Quản aig od ựd nói: “iTểu tihếu gai.”

Quản aig aừv ởm mnệig, ốC mẩC Miên iớm nhớ, nhìn biểu hiện aừv iồr aủc nưgời aik ìht chắc nọb ọh óc quen nahu… nưhng uậc iạl iỏh y àl .ia

nấV ềđ ở ỗhc này.

ốC mẩC Miên quay uầđ lại.

Hàng Uyển Đình thấy yậv cười lnạh, y biết nagy.

ốC mẩC Miên nói: “Xin lỗi, aừv iồr iôt kôhng nhận ar ahn.”

“Bởi ìv ad tặm aủc hna nầg đyâ.” uậC pú iah nàb yat oàv nhau iồr ởm :ar ịB“ rỗ.”

Kuhôn tặm Hàng Uyển Đình pậl cứt neđ .ìx

ốC mẩC Miên nói: oS“ iớv các ngôi oas ữn ìht giới giải írt kohan dung iớv ngôi oas man nơh tấr nềihu, nưhng hna cũng phải úhc tọrng chăm cós cóv dáng cùng nàl ad aủc mình tộm cúht, kôhng ìht óc iỗl iớv naf àv khán ảig aủc hna mắl đyấ.”

uậC tấr chân tàhnh ión têhm: “hTật ar nàđ gnô ihk àig iđ ễd ịb ùhp ền nơh ụhp ,ữn ìv ếht càng phải úhc ý nơh nuềih.”

ờiG chắc àl nổ iồr đấy.

ốC mẩC Miên quay uầđ iđ được iàv bước iồr nhìn ềv phía quản gia, thấy quản aig ơig ngón yat iác nêl iớv mnìh.

,mỪ áuq đợưc.

cúL yàn ốC mẩC Miên iớm nêy mât iờr .iđ

Hàng Uyển Đình – nưgời đang ơgn ngác đứng phía sau, mảc thấy óc tấr nihều hná tắm khác nhau ừt iọm hớưng ổđ oàv tặm mnìh.

tộM hná tắm cắs néb nếđ ừt oạđ dễin.

tộM iác nhìn yầđ tôhng mảc nếđ ừt idol ỏhn tuổi ọh Bách kia.

tộM hná tắm tấr ẹhn nnàhg, nếđ …ừt ýuQ Nam?

oaS hna at iạl tộđ nihên nếđ đây?

aừV nhìn thấy ,ãg tắm Hàng Uyển Đình ãđ ngấn nớưc, kôhng biết àl cứt yah nao .cứ

ýuQ maN hoàn hồn, trên tặm ộl ẻv giận ,ữd iđ tẳhng ềv phía ốC mẩC Mêin.

ốC“ mẩC Mêin, uậc hành ửx ưhn yậv àm được ,à uam nix iỗl Uyển Đhnì!”

oD cứt giận nên gọing điệu ôv cùng nihgêm kắhc, bước chân aừv nahnh iạl nặng ,ền hùng ổh ưhn ểht cuhẩn ịb đánh nờưgi.

uaS óđ ãg vươn yat ềv phía ốC mẩC Mêin.

ốC mẩC Miên pậl cứt phản ạx xoay nưgời iạl tắb yấl yat ,ãg uầđ iốg iơh kuhỵu xnốug, uas óđ đứng tẳhng iồr quật auq vai…

iạĐ khái gốing ưhn hình minh aọh nêb dớưi.

“mầR!”

tộM úc quật auq iav ôv cùng ẹhn nàhng àv pẹđ mắt.

ýuQ maN ịb mén xốung đất.

”…“

《❆》

cáT ảig óc điều muốn nói:

Idol ỏhn tuổi ọh Bcáh: iôT tấr hiểu mảc cúx aủc hna (Đầu chó)

Tui: Miên Miên chửi nưgời yah àm đánh nưgời cũng gỏii. =)))))

Hết chương 12

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha