Chương 68: Tại sao hơi thở của người nhà quê vẫn bủa vây cậu!
Eidt: Lune
Nưgời ngồi trên ex năl óc tộm iôđ tắm thụy pợưhng điển hnìh, ehk tắm pẹh iàd kôhng chứa ý cờưi, ím tắm mỏng căng ar tohạt nhìn ôv cùng cắs néb àv lạnh lnùg.
ốC mẩC Miên từng thấy cúl iôđ tắm aik cờưi, đuôi tắm iơh nếhch nêl mang theo ẻv ơl đãng kôhng nihgêm cỉhnh kihến nưgời at kôhng ểht iờd mắt.
Cũng từng nhìn thấy ụn cười àm ỉhc mình uậc iớm tấhy, kôhng đứng nắđ ỉhc màl nưgời at muốn đnáh, iồr iạl kihến nưgời at muốn vĩnh viễn as vào.
uậC sững ờs nhìn hắn, uas óđ nầd nầd phát hiện iọm nưgời torng pòhng pọh uềđ đang nhìn mnìh, ia cũng ngồi ỉhc nòc iỗm uậc đang đnứg.
ốC mẩC Miên thấy giám cốđ Bồng Minh yuH đang trợn tắm muốn túr nâg nhìn mnìh, uậc iộv vàng ngồi xnốug, uầđ uêk gno ong.
Kôhng biết ia tắb uầđ phát biểu nưhng ốC mẩC Miên iạl kôhng nghe oàv tai, ỉhc tỉhnh tảohng nhìn trộm nưgời kia.
cúL ở ếht giới torng scáh, n cạM ùhT từng iửg ohc uậc tộm cứb ảnh, ión nogài hiện thực nắh tôrng ưhn thế, ỉhc óc điều tặm yàm cắs néb nơh iôđ cúht.
Thật ar kôhng ểht ión àl cắs bén, n cạM ùhT àl tộm diễn viên nên tặm yàm nihều cúl cũng ôv cùng cắs néb àv cựr .ỡr Gơưng tặm nưgời aik cũng cắs néb tơưng ựt nưhng iạl óc hơưng ịv lạnh lùng hơn, hnả hởưng tấr nớl nếđ íhk chất qaunh nờưgi.
óC ẻv …àl àl tộm nưgời cực ỳk óc uám mặt.
tộM nit nhắn tấb ờgn xuất hiện trên điện tạohi.
Bồng Minh Huy: “hNìn iác ,ìg yấđ kôhng phải àl nưgời uậc óc ểht nhìn ưhn vyậ!”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC aox tặm tộm cái, ngay ảc ihk uậc kôhng biết iốm quan ệh qaunh oc giữa lãnh oạđ pấc oac torng pật đàon, kôhng tíhch ểđ ý yấm nit nồđ nâ náo aủc giới àhn giàu cũng bếit, nưgời ngồi ở ịv írt aik tyuệt iốđ kôhng nơđ gảin.
ohC nên yâđ thật ựs àl àH tấB nẫT .à
àH tấB nẫT àl pếs trên đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh aủc cậu?
Torng scáh, ốC mâC Miên từng iỏh n cạM ùhT rằng nốv àl cát giả, ìv oas kôhng iđ theo Bạch ỳK Thụy cọh iỏh iồr ếk thừa aig nihgệp àm iạl muốn màl diễn vêin, ìv nghĩ cát ảig màl diễn viên ễd nơh .à cúL óđ n cạM ùhT ảrt iờl ếht nào?
ếK thừa aig nihgệp aủc Bạch ỳK Thụy kôhng óc tính kihêu cếihn.
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC iạl aox tặm iác nữa.
cúL óđ uậc tính ủđ loại tiền nảb qyuền ohc tộm qyuển tiểu tyuhết aủc àH tấB nẫT ẽs nêl iớt yấm ngàn vạn. nòC uậc àl ihp công iớv cứm lơưng măn uás nạv tộm tnáhg, cũng kôhng nhận được oab nihêu tiền iãl ừt các kohản uầđ ,ưt ihk yấ uậc ựt na iủ nảb thân ếht nào?
àhN uậc óc tềin.
ốC mẩC Mêin: ”…“
yaH lắm, àH tấB Tẫn, àH ơS Mạc, aóh ar àl “Hà” này!
uậC nòc uađ lòng thay nưgời at ìv ãđ ỏb thêm aửn ốs tiền ừt việc mén iôl trên nấT Gnaig.
ảC nưgời ốC mẩC Miên yâb ờig ưhn chết lnặg.
ihK nòc ở torng scáh, ĩd nihên uậc ãđ iỏh n cạM ùhT ềv nêt nắh nogài ếht giới tựhc, nưhng cúl óđ uậc ỉhc ioc “Hà” aủc àH ơS cạM tàhnh “Hà” aủc àH tấB Tẫn, nơh aữn nắh tấr hiếm ihk ộl mặt, iạl chưa từng xuất hiện ở hàng kôhng X cách ax turng mât pật đàon, ohc nên ốC mẩC Miên kôhng ểht liên ệh nắh iớv nưgời àhn ọh .àH
iởB ìv torng tiềm tứhc, uậc nẫv luôn nghĩ ìv nắh pặg óhk khăn torng việc iđ iạl nên kôhng mìt được việc làm, ỉhc óc ểht ốc gắng viết tiểu tyuhết ểđ kiếm têhm, uến quay ềv ếht giới tựhc, chắc chắn ẽs nầc uậc iớt oảb ệv àv chăm sóc.
ẽS cẳhng ia ờgn được nưgời đứng uầđ torng nab iộH đồng quản ịrt aủc pật đoàn àH ịht iạl viết tiểu tyuhết mạng iah ab măn nay, nơh aữn nòc ar cơưhng uềđ uềđ iỗm nàgy.
uậC kôhng nghe õr nưgời khác đang oáb oác nữhng ,ìg aừv ngẩn ơgn aừv kôhng mìk iổn muốn nhìn nắh dưới iác nhìn chằm chằm aủc giám đốc.
cúL iđ cùng n cạM ùhT nếđ ửht iav ộb phim điện hnả ứht iah aủc oạđ diễn Lâm, n cạM ùhT oàv iav tộm ẻk yus iồđ óc năv hóa. ihK ,yấ ốC mẩC Miên mảc thấy nắh cúl oàn cũng đang qyuến ũr mnìh, nưhng n cạM ùhT iạl ión muốn ểđ uậc màl quen nầd ìv ộb dáng torng hiện thực aủc nắh nêihgng ềv kiểu này.
ốC mẩC Miên thấy nhận biết aủc nắh ềv nảb thân óc nấv .ềđ
Kôhng ểht ión àl yus iồđ óc năv aóh đợưc.
õR ràng àl ệh mấc cụd hoàn toàn kôhng ểht mấc cản.
nắH ngồi trên ex lăn, cặm uâ phục tôrng óc ẻv tấr gầy, ẻv tặm nắh cúl nghe nưgời khác phát biểu ôv cùng điềm tĩnh lạnh nạht, sống iũm oac tnẳhg, iôđ iôm mỏng ưhn đang mím cặht, ngay ảc tếy uầh dưới pớl oá ơs im tắrng cũng toát nêl ẻv lạnh lnùg.
iaH tắm ốC mẩC Miên ởm ,ot tấr muốn nhìn mex trên óđ óc tốn ruồi ỏhn uàm neđ yah knôhg.
tộĐ nihên nưgời ọn iúc uầđ xnốug, yấl tộm yat ehc mặt, yat nắh tấr ot nên ảc tặm nẫl tếy uầh uềđ ịb ehc mất.
ốC mẩC Miên đành phải tiếc nuối uht iồh mầt mắt.
yuT iơh khác nahu, thân phận khác tộm trời tộm cựv iớv tởưng tnợưg, nưhng ốC mẩC Miên óc ểht kẳhng định nưgời yàn chắc chắn àl àH tấB Tẫn, cũng àl n cạM Thù.
Nưhng iạt oas uậc luôn nhìn nắh àm nắh iạl kôhng nhìn uậc yấl tộm hná tắm chứ.
ốC mẩC Miên ờs tặm mnìh, hình ưhn uâđ óc khác ìg iớv torng scáh, nòc pẹđ nơh iớm đnúg, uẫd oas uậc cũng kôhng ịb liệt tặm nữa.
uậC nòc àl ihp công được các ữn tiếp viên hàng kôhng uêy tíhch nấht.
ốC“ mẩC Mêin! ốC mẩC Mnêi!”
cúL ốC mẩC Miên đang ờs tặm mnìh, Bồng Minh yuH aừv cười aòx iớv lãnh oạđ aừv hung ữd iọg cậu.
“Đến lượt cậu, phát biểu mảc nhận aủc nảb thân ihk màl việc iạt hàng kôhng ”.X
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC nẫv phải đứng yậd ảrt iờl uâc hỏi.
Bồng Minh yuH nhìn uậc àm mit giật thon tóht, gnô ụhp tárch rêing nhóm aủc ốC mẩC Miên nên tấr hiểu cậu, năng cựl cyuhên nôm kôhng êhc oàv uâđ được nưhng tính cách iớv mồm mệing thì…
uếN kôhng phải od nêb trên ỉhc đích danh ìht gnô ẽs kôhng ểđ ốC mẩC Miên tham aig yấm cuộc pọh kiểu này, àm chắc chắn ẽs oảb tộm nưgời tinh ết àv khôn khéo tới.
gnÔ ợs ốC mẩC Miên ión năng tẳhng tộut, tắb uầđ ểk ểl ủđ loại nấv ềđ tưrớc tặm ịv kia.
ốC mẩC Miên đứng yậd phát biểu nên hná tắm iọm nưgời ĩd nihên uềđ ẽs hớưng ềv phía cậu, ngay ảc àH ơS cạM cũng nưgớc tắm nêl nhìn cậu.
Nưhng ỉhc liếc tắm tộm iác iồr nahnh cóhng uht iồh ưhn kôhng óc việc ,ìg nắh pục tắm tậl mex iàt liệu torng tay.
ốC mẩC Miên hắng gnọig, tắb uầđ nói: “Tôi thấy cực ỳk tốt, công việc ẹhn nàhng ựt ,od iãđ ộgn phúc iợl ôv cùng tốt, chắc chắn àl od ựs lãnh oạđ tyuệt iờv aủc pấc tnêr.”
”…“
Giám cốđ ol uậc ión tnẳhg, muốn uậc ión iàv iờl óc hcí nưhng khen ếht yàn ìht iạl áuq tắrng tợrn.
cúL iọm nưgời ỗv yat theo thói qeun, ợrt ýl aủc Bách ũV nâT iớm ìht thầm cùng hắn: “ôhKng nhận ar uậc at iạl àl nưgời ưhn vyậ.”
uậC at ức nghĩ xung qaunh đang ỗv yat nên ẽs kôhng ia nghe tấhy, oàn ờgn aừv nẩgng uầđ ãđ thấy àH ơS cạM đang lạnh nhạt nhìn mnìh.
”…“
ợrT ýl ôv cùng hảong ,ợs ỉhc ợs cúl uas ẽs nhận được tôhng oáb ừt ộb phận nhân ,ựs uêy uầc uậc at ở iạl yâđ màl nhân viên phục ụv tặm đất.
Cuộc pọh tếk thúc torng ơm ,ồh các nhân viên iạđ diện ơm ồh àm nưgời lãnh oạđ nọb ọh cũng ơm ,ồh ốC mẩC Miên càng kôhng nầc phải nói, nòc ơm ồh hơn.
Càng kihến uậc kôhng iuv àl àH tấB nẫT kôhng ềh ión ìg iớv uậc àm ãđ iđ rồi.
nơH nữa, hình ưhn suốt áuq tìrnh cũng kôhng nhìn uậc ìht pảhi?
ốC mẩC Mêin: ”?“
cúL uậc muốn iđ theo iạl nghe giám cốđ gọi: “iTểu ốC ,à biểu hiện aủc uậc môh yan kôhng ,ệt nưhng đang pọh phải nihgêm cút tộm cúht, đừng nhìn ógn lung tgnu.”
àL tộm nưgời màl công ỏhn ,éb ốC mẩC Miên đành phải nghe gnô ión hết, yam àm cúl uậc ar khỏi pòhng họp, nhóm nưgời àH ơS cạM đang bước ar ừt tộm năv pòhng káhc, cuhẩn ịb nếđ ỗhc tahng máy.
Nưgời óc ẻv nogài gốing Bách mâT ũV đang yẩđ ex lăn, ẻv tặm nihgêm cút kôhng được ựt nihên àm hỏi: “Chú ,àH oas môh yan úhc kôhng oeđ kính vyậ?”
ốC mẩC Mêin: ”?“
iáC nưgời ạl lùng aik kôhng phải đang oeđ kính ểđ tắb cưhớc nắh yấđ chứ?
nọB ọh pắs oàv tahng máy, ốC mẩC Miên iộv ãv đuổi teho.
Cuộc pọh aừv tếk thúc nên óc tấr nihều nưgời đang iợđ tahng máy, nưhng hiển nihên ab nưgời aik kôhng iợđ cùng tộm tahng yám iớv nọb .ọh Tahng yám aik dành rêing ohc quản ýl pấc oac aủc công yt nên iđ nêl tấr nahnh àv kôhng pặg ởrt ngại .ìg
cúL tưrớc kôhng óc àH ơS Mạc, kôhng ohc uậc oàv ìht uậc kôhng vào. Nưhng ờig óc àH ơS cạM nên ốC mẩC Miên iớm chen vào.
Bồng Minh yuH aừv ar ãđ thấy cảnh này, gnô cứt điên nêl đợưc, iớm khen xnog, oas ãđ kôhng biết phân biệt tốt uấx ếht chứ!
Thôi ỏb ,iđ cúl aữn ịb đuổi ,ar óc tấm tặm cũng cẳhng phải ông.
Torng tahng máy, ợrt ýl nẫv nòc ớhn iác nhìn nab yãn torng cuộc họp, đang ốc gắng mìt ơc iộh ểđ ểht hiện nảb thân ìht đúng cúl nưgời yàn xuất hệin.
“Bạn đồng nệihgp, tahng yám yàn kôhng phải ỗhc uậc óc ểht oàv đợưc, uậc iợđ iác khác đi.” ióN xong uậc at định oék ốC mẩC Miên ar nàogi, yat cuhẩn ịb chạm oàv ãđ mảc nhận được tộm hná tắm kủhng kihếp khóa chặt oàv nưgời mnìh.
Dưới iác nhìn lạnh lùng chăm úhc aủc àH ơS Mạc, ợrt ýl ợs iãh túr yat .ềv
Dưới iác nhìn chăm úhc nẫl kinh ngạc aủc ảc máđ nờưgi, ốC mẩC Miên tàhnh công oàv được tahng máy.
uaS ihk aửc tahng yám đóng lại, kôhng gian óc ẻv chật pẹh nơh nềihu, ngay ảc kôhng íhk cũng ưhn ịb nén lại, uầb kôhng íhk cũng mi lặng teho.
Bách ũV nâT cùng ợrt ýl đứng nêy tộm bên, đừng ión id cểyuhn, ngay ảc tộm iờl cũng kôhng nêl tnếig.
ìV ia cũng biết ịv aik kôhng tíhch nồ .oà
ốC mẩC Miên iạl káhc, uậc tiến nêl tộm bớưc, đứng tưrớc tặm àH ơS Mạc, nhìn nắh tộm cúl iồr iỏh tnẳhg: “Sao hna kôhng ión cyuhện iớv em?”
”…“
Biểu mảc nihgêm cút trên tặm ợrt ýl suýt aữn kôhng kiểm soát đợưc.
uậC nghĩ mình àl ia àm muốn ủhc tịch ión cyuhện iớv cậu!
àH ơS cạM nẩgng uầđ lên, gọing điệu lạnh nạht: “Nói iác gì?”
m tahnh cũng gốing ếht giới torng sách nưhng chất gọing iạl torng trẻo àv lạnh lùng hơn.
Nưhng ión iác ?ìg
cặM quần nêl àl kôhng nhận nờưgi, muốn chơi uấx phải knôhg?
iA chơi thế.
ốC mẩC Miên kôhng ión ìg aữn nưhng nẫv chơi uấx oẽl oẽđ theo hắn.
tộM cihếc ex giản ịd ỗđ tưrớc cửa, ex yàn óc ẽl được tặđ màl rêing nên óc ểht yẩđ ex năl lên. Bách ũV nâT đang định yẩđ ex năl ìht nưgời trên ex ãđ đứng dậy, chậm iãr bước oàv torng .ex
ốC mẩC Miên thấy nắh óc ểht đứng yậd iđ lại, torng lòng mảc thấy tếh cứs iuv mnừg, iợđ nắh aừv ngồi xốung ãđ chen oàv ngồi nêb cnạh.
”…“
Bách ũV nâT àv ợrt ýl ngồi tộm cihếc ex khác đến, àH ơS cạM àl od iàt ếx aưđ đến, iàt ếx aủc nắh aừv iál ex aừv àl ệv ĩs nên kôhng thay đợưc, ờig phía uas ãđ óc iah nưgời ngồi nên ỉhc nòc tộm ỗhc nêb ếhg phụ.
Bách ũV nâT banh mặt, nahnh nhẹn ngồi vào.
ợrT :ýl ”…“
uậC at đành phải iál ex phía uas iđ teho.
eX năl bánh vững vàng trên đnờưg, iah nưgời phía tưrớc kôhng mád nhìn lung tung nưhng iat nẫv pật turng nghe nnógg.
àH ơS cạM nói: “Nhà ở đâu? ểĐ aưđ uậc ềv tcớưr.”
ốC mẩC Miên páđ lời: “Nhà hna ở uâđ ìht àhn me ở đó.”
Bách ũV Tân: ”…“
iàT :ếx ”…“
niX yãh aưđ ar ỉhc ịht õr ràng ểđ nòc biết iđ ềv hớưng nào.
Tihếu niên ỳk ạl yàn màl nọb ọh haong mnag, chen nêl ex ãđ đnàh, iạl nòc ión yấm iờl ỳk ạl pậm ờm ưhn thế.
Càng ỳk ạl nơh àl àH ơS cạM cẳhng nữhng kôhng đuổi nưgời àm nòc kôhng ềh iổn gậin. Phải biết rnằg, tưrớc aik óc tấr nihều oas ữn muốn òb oàv ex uềđ ịb mén xốung theo đúng nhgĩa đen, iốđ iớv cyuhện yàn iàt ếx àl nưgời quen nấht.
cúL yàn hna at cũng kôhng nhịn được àm liếc ềv uas auq gơưng cihếu hậu, mex tốr cuộc àl thần tiên ,ìg nưhng aừv nhìn ãđ ợs muốn iòl noc mắt.
Kôhng ỉhc ởm mồm ghẹo nưgời àm nòc động tay, iạl nòc ờs chân kihếp nưgời ếht kia!
ốC mẩC Miên ờs chân àH ơS Mạc, torng tắm tràn ngập iỗn tóx ,ax uậc nhìn hắn, óhk chịu àm hỏi: “Lúc hna đứng yậd iđ iạl óc uađ kgnôh?”
àH ơS cạM mím môi: “ôhKng đua.”
nắH nhìn uậc ảrt iờl song tén tặm nẫv lạnh nhạt ưhn .ũc
ốC mẩC Miên chớp mắt, cúl nòc ở ếht giới torng scáh, n cạM ùhT kôhng muốn ểk áuq nihều cyuhện ở ếht giới tựhc. Torng tắm ốC mẩC Mêin, nắh luôn ựt nit àv mạnh ,ẽm nưhng ở tộm khía cạnh oàn óđ iạl óc ỗhc àm uậc kôhng hểiu, nhất àl ở ỗhc tihếu ựt tin.
Điểm tihếu ựt nit yàn óc ẽl tắb tắb nugồn ừt ếht giới tựhc.
Giữa iah nưgời ọh yâb ờig óc tộm pớl màng mảc giác ax ạl mỏng mnah.
ốC mẩC Miên cũng kôhng óc kinh nihgệm ,ìg uậc ớhn iớt buổi mât ựs mêđ kuhya torng ýk cút ,áx óc tộm nưgời ãđ ión uas tộm thời gian iàd ax nạb gái, nếđ ihk pặg cũng ẽs mảc thấy iốb iốr khác tnờưhg, cúl óđ ỉhc nầc nôh tộm iác àl đợưc.
ốC mẩC Miên nhìn chằm chằm oàv àH ơS Mạc, ẽhk liếm môi. uậC nhổm nưgời yậd oék mất chắn xnốug, đang định hành động ìht ex tộđ nihên dừng lại.
iàT :ếx “Đến iơn riồ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
oaS nahnh vậy?
uậC iạl ểu iảo ngồi xnốug, iỏh hắn: “ôhKng phải hna đang ửht me yấđ cứh?”
uậC kẳhng định nắh àl àH tấB Tẫn, cũng àl n cạM Thù. yuT íhk chất iơh khác nưhng mảc giác gốing nahu, chắc chắn kôhng ias đợưc, àl nưgời uêy aủc cậu, àl nưgời uậc ãđ tếk hôn.
ờiG nắh lạnh nhạt ưhn thế, ốC mẩC Miên ỉhc óc ểht nghĩ rằng nắh đang thăm òd hoặc ửht mnìh.
àH ơS cạM áh mnệig, ẻv tặm lạnh lùng cuối cùng cũng xuất hiện tộm tếv nứt, ộl ar tộm ait ờm tịm cùng xoắn xýut: “Tôi kôhng hiểu uậc đang ión gì.”
ốC mẩC Miên sững ,ờs mảc giác ưhn ịb tés đnáh.
uâC pậl cứt nghĩ nếđ tộm ảhk năng káhc, uas ihk àH ơS cạM ởrt ềv ếht giới tựhc, ếht giới torng sách aựt ưhn giấc mộng iàd yấ biến mất. nắH kôhng nhớ.
àH ơS cạM bước xnốug, đứng nogài ex nhìn cậu.
uếN nắh ãđ quên ìht ờig uậc ỉhc àl tộm nưgời ax ,ạl yậv việc uậc chen oàv torng ex ếht yàn đúng àl áuq kôhng biết uấx .ổh
ốC mẩC Miên iãm iớm mảc thấy uấx ổh nẫl hảong hốt.
Kôhng đnúg!
“Sao hna iạl ohc me nêl xe!”
n cạM ùhT được viết aựd theo nảb thân hắn, ohc nên ý thức mãnh liệt ềv kôhng gian ác nhân nẳh cũng gốing hệt, ẽl ar phải óhk chấp nhận nưgời ạl tặđ chân oàv iớm đnúg.
àH ơS cạM ởht dài: “Cậu cọh tiểu cọh ở tờưrng Hoàn Dơưng ốs 2 đúng knôhg? uậC nòc ớhn hna trai pặg torng công viên iồh óđ kgnôh?”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC nẫv ốc giãy gụia: “Vậy iạt oas iớm mát ờig ãđ ởm cuộc pọh óhk hiểu ếht này, ãđ ếht nòc iọg me đến, kôhng phải ốc ý iọg me nếđ ”?à
ẻV tặm lạnh lùng aủc àH ơS cạM sững ar torng chốc lát, nắh đứng tnẳhg, kiềm ếhc nhìn táohng auq cậu, tẳhng thắn tàhnh khẩn ión iớv cậu: “Tối qua, iôt ãđ thấy ảnh, nêt cùng ýl lịch aủc uậc torng ồh ơs nhân viên nên tấr nóng lòng muốn pặg cậu, nix liỗ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
àH ơS cạM od ựd nhìn cậu.
ốC mẩC Miên tiến tohái lỡưng nan ngồi mi torng ,ex uas óđ thấy iàt ếx tiến nêl ỡđ yấl àH ơS Mạc, óc ẽl ợs nắh đứng lâu, chân kôhng chịu đợưc.
cúL yàn ốC mẩC Miên iớm ớhn ,ar uậc kôhng ỉhc chen oàv tahng máy, chen nêl ex ngồi àm nòc ờs chân nưgời ,at thậm íhc suýt aữn ãđ páx oàv hôn!
oảB oas àH ơS cạM iạl căng tẳhng cúl thấy uậc muốn nôh mnìh.
ờiG phút yàn ốC mẩC Miên ỉhc muốn nhìn trời àm hét, uậc ãđ xyuên ềv rồi, iạt oas iơh ởht aủc nưgời àhn êuq nẫv nòc aủb yâv uậc !ảh
…
cáT ảig óc điều muốn nói:
ốC mẩC Mêin: iạT sao!
àH ơS Mạc: .
