Chương 16: Bé đậu ngơ ngọt ngào
Eidt: Lune
n cạM ùhT cặm tộm ộb íh phục yat rnộg, từng pớl quần oá quấn chặt oàv nahu, thậm íhc vòng oe nòc ỏhn nơh os iớv tởưng tnợưg, ốC mẩC Miên mảc nhận được ơc pắb iơn óđ aủc nắh dờưng ưhn iơh siết iạl tộm cúht.
Lồng ngực rộng rãi, mảc giác gốing ưhn đang trốn torng tộm kảohng kôhng gian ỏhn cực ỳk na tàon.
nàB yat ểđ uas thắt lưng iạl siết mạnh nơh tộm cúht.
iáC uầđ ohn ỏhn iùv oàv ngực nắh kôhng nhúc ncíhh.
n cạM ùhT mạt dừng torng giây lát, cuối cùng nẫv ơig yat nêl ểđ ờh uas lưng uậc cách kảohng 1 ,mc yat oá iàd rộng ehc kuhất ốC mẩC Mêin, nhìn auq gốing ưhn nắh đang giam ník uậc torng ngực mình vậy.
oạĐ diễn chết lnặg.
Bách mâT ũV trợn tròn mắt.
Hàng Uyển Đình àv ýuQ maN ngây ngẩn ảc nờưgi.
Biên kịch uưL Manh Manh ehc mệing mình lại, iah tắm aỏt sáng pấl lnáh.
Quản aig kích động yấl điện tohại ,ar chụp nahnh yấm mất hnả kôhng õr tén iồr iửg luôn ohc ốC Lịch Phàm cùng ốC uhp nâhn.
Nữhng nưgời khác torng đoàn phim cũng nhao nhao nhìn qua, kôhng ờgn iạl ịb nhồi mơc óhc oàv mồm nếđ nhgẹn ảc .ổc
uaS óđ ốC mẩC Miên iớm mảc giác được óc chút uấx .ổh
Hiện ờig nẳh àl iọm nưgời uềđ biết uậc tíhch n cạM ùhT ứhc kôhng phải Hàng Uyển Đình yah ýuQ maN rồi.
ếhT nnưhg, nihều nưgời nhìn ưhn vậy, phải tếk thúc ếht oàn yâb giờ?
uậC iùv torng ngực n cạM ùhT iồh lâu, gơưng tặm ỏđ bừng kôhng mád nẩgng uầđ lên.
“Xin lỗi, uậc yấ uấx hổ.” n cạM ùhT ión xong ẽhk cyuhển cánh yat auq ỗhc káhc, ểđ ộl iôđ iat gnử ỏđ aủc ốC mẩC Mêin.
tấR nihều nưgời uềđ nhìn tấhy, torng óđ ýuQ maN đang đứng tưrớc tặm nắh àl thấy õr nấht.
uưL Manh Manh aừv iớm ỏb yat xốung ãđ Ý“ ”ý tộm tếing iồr ehc mệing mình iạl nầl nữa.
oạĐ diễn mâL phản gnứ chậm aửn giây bỗng ”À“ tộm tnếig: “oXng rồi, giải nát đi.”
uaS ihk hoàn hồn, kôhng hiểu oas torng lòng gnô bỗng mảc thấy tấr óhk cịhu: “Các ôc uậc nă tếh cưha? nòC kôhng uam nă xong iồr iđ màl đi!”
óC nưgời ợ tộm cái: oN“ riồ.”
Thấy oạđ diễn iạl cuhẩn ịb iổn gậin, iọm nưgời iộv vàng aóh tàhnh chim môung úht rừng nảt ar các phía cùng nữhng yus nghĩ khác nahu.
nếĐ ihk ỉhc nòc iạl ab nờưgi, ốC mẩC Miên iớm chui ar khỏi ngực n cạM Thù, uậc đứng tẳhng tưrớc tặm hắn, íl íhn aửn ngày iớm ión nên lời: n“ cạM Thù, hna thật tốt, nòc ủhc động diễn kịch giúp me naữ.”
n cạM ùhT mỉm cười kôhng nêl tnếig.
Quản aig nói: “iDễn tộm cảnh ìht chưa ,ủđ phải diễn thêm iàv cảnh nữa, uến kôhng nhìn kôhng thật ohc lắm, iớt cúl óđ ẽs tấr óhk ạh mnà.”
ốC mẩC Miên nghĩ ềv điều này, tộđ nihên mảc thấy uađ đầu: “ưhNng yậv ìht cắr iốr qáu!”
Quản aig cười mủt mỉt nói: “Nếu thầy n đồng ý oab nôui… À knôhg, ýk thỏa tuhận pợh cát ẽs kôhng cắr iốr chút nào. tộM iũm nêt túrng iah noc cihm, ia cũng iuv vẻ.”
ốC mẩC Mêin: “…?”
ốC mẩC Miên tưrớc tiên nihgêm khắc ừt chối ềđ nghị aủc quản gia.
uậC hùng ổh ión kôhng đợưc, cũng kôhng ión õr nyugên nhân àl .ìg
Quản aig uầs ảc nờưgi.
Thấy uậc kiên qyuết ưhn vậy, n cạM ùhT cũng iơh òt :òm “Sao iạl kôhng đợưc, cẳhng ẽl iôt óc điểm oàn kihến uậc kôhng iàh lòng ”?à
nắH đóng tộm iav phản diện torng ộb phim này. naB đầu, iav yàn ỉhc àl tộm nêt công ửt pohng uưl luôn lượn ờl tưrớc tặm iọm nờưgi, cúl oàn cũng cặm ồđ uàm ỏđ rực, uưl lyuến giữa muôn ngàn iụb hoa.
oạĐ diễn mâL àl nưgời úhc tọrng nếđ từng ihc tiết nhỏ, ngay ảc ộb ồđ nắh cặm cũng ỏđ ưhn uám tơưi, aựt ưhn được ngâm torng uám aủc ôv ốs nưgời vậy. ểĐ gơưng tặm kôhng ịb ờm nhạt tưrớc ộb quần ,oá tất nihên phần tarng điểm cũng kôhng ểht áuq nhẹ. cáC đờưng tén trên kuhôn tặm nắh được ôt ẽv ỉt ,ỉm càng màl iổn tậb íhk chất cắs néb nốv óc aủc nắh cùng ẻv ađ tình ưhn óc ưhn knôhg.
Kôhng nẩc thận ẽs ịb túh tấm hồn.
ềV phần dáng nờưgi, nắh óc ểht kohác nêl mình nữhng ộb quần oá phức pạt ưhn vậy, cihều oac iạl càng kôhng nầc phải bàn. nơH aữn ốC mẩC Miên nòc mảc nhận được ơc bụng năs chắc aủc nắh ừt iác mô nab nãy.
ừT uầđ nếđ chân kôhng óc điểm oàn óc ểht êhc đợưc. éB noc àhn uậc áuq hoàn !ỹm
ốC mẩC Miên uht iạl hná nhìn aủc mnìh, khóe mệing đang nếhch nêl tộđ nihên oék xnốug.
Vành iat ốC mẩC Miên nẫv nòc iơh ,ỏđ nihgêm nghị nói: “iGữa cúhng at kôhng được ión nếđ cyuhện oab niôu.”
naB đầu, ihk àhn ọh ốC ềđ nghị cyuhện oab nôui, torng lòng uậc cũng kôhng óc mảc giác õr ràng lắm, iởb óđ uềđ aựd trên nữhng việc ốC“ mẩC Mêin” từng màl tưrớc đây. Hiện ờig yut uậc óc màl tộm iàv cệyuhn, ùd kôhng phải oab nuôi nưhng iọm nưgời nêb nogài nẫv nghĩ theo cihều hớưng .óđ
Nưhng ểk ảc ếht ìht cũng kôhng được ión ưhn vậy.
“Vậy phải màl oas yâb gời?” n cạM ùhT hỏi: “Cậu óc ý tởưng ìg kgnôh?”
“óC!” ốC mẩC Miên tậg đầu: éB“ con… n cạM Thù, hna ỉhc nầc uữh nghị giúp me iàv nầl aữn àl đợưc, kôhng uâl mắl đuâ.”
“mửH?”
“Hơn tộm tuần sau, hna kôhng chịu iổn tính cách aủc ốC mẩC Miên nên ãđ giận ữd chia tay, ốC mẩC Miên uêy hna nưhng kôhng được páđ iạl nên tiếp cụt phát đnêi.”
”…“ n cạM Thù: “ôhKng nầc nếđ cứm ưhn tếh.”
“nầC.” ốC mẩC Miên nói: mE“ mong cyuhện yàn ẽs kôhng hnả hởưng nếđ ahn.”
tấV ảv mắl iớm bước được nêl noc đờưng náx lạn, uến ờig ìv uậc àm oạt tàhnh hnả hởưng xấu… ìht màl oas chấp nhận được chứ.
Nưhng điều yàn ãđ yảx ar iồr nên ờig cũng ỉhc óc ểht màl ìg óđ ểđ giảm tớb hnả hởưng uấx tôhi.
“Chỉ iàv nầl tôhi, được kgnôh?”
iaT aủc ốC mẩC Miên nẫv chưa tếh ,ỏđ gơưng tặm ờđ nẫđ aủc uậc cũng ìv cắs ỏđ aik àm ởrt nên sinh động nơh nềihu, iôđ tắm torng oev sạch ẽs chứa yầđ mảc cúx ol lắng ohc hắn.
“mỪ.” n cạM ùhT chớp mắt, ỏhn gọing đáp: “gNhe cuậ.”
cúL yàn ốC mẩC Miên iớm mảc thấy ẹhn nõhm: “óĐng phim xong iạl nòc phải diễn kịch iớv ,me tấv ảv áuq iđ mất. n cạM Thù, hna ức nêy tâm, iớt cúl óđ me ẽs ốc gắng tộm chút ểđ hna mảc thấy tohải miá.”
ióN xong ựt uậc cũng mảc thấy iuv :ẻv “Thế àm óc nưgời iạl nit àl tậht, oả ếht kôhng btếi.”
”…“ n cạM ùhT ẽhk cờưi: “Tôi ỉhc nầc ar cứs thêm tộm chút àl iọm nưgời ẽs tni.”
Quản aig nghe kôhng iổn aữn đành ảig ờv oh kahn.
ốC mẩC Miên ờig iớm phát hệin, kôhng ỉhc óc quản aig đang iõd theo nọb ọh àm kôhng tí nưgời torng tờưrng quay cũng đang ơl đãng nhìn ềv phía này.
oaB mồg ảc oạđ dễin, nưhng hná tắm aủc gnô cắs néb nơh tấr nềihu.
n“ cạM Thù, hna óc phải nên iđ quay phim iồr kgnôh?” ốC mẩC Miên nhìn tarng phục aủc hắn: “Anh uam iđ ,iđ nữhng nưgời khác cùng oạđ diễn mâL đang ờhc đó.”
n cạM ùhT páđ iạl “Ừm” tộm tnếig, uas ihk iđ được iàv bước bỗng quay iạl nhìn cậu.
?ửH
!À
Hiện ờig uậc tíhch n cạM Thù, nơh aữn n cạM ùhT cũng páđ iạl cậu.
ốC mẩC Miên chớp chớp mắt, uas óđ chạy ềv phía n cạM ùhT ưhn tộm úhc chim non iuv ẻv iồr nhào oàv torng ngực nắh nầl nữa.
Dưới cóg nhìn aủc nưgời káhc, cảnh tợưng yàn iạl tàhnh kôhng ỡn ểđ n cạM ùhT iđ nên iớm nhào oàv torng ngực n cạM ùhT màl nnũg.
Đúng àl éb uậđ ơđ ngọt nàgo!
Nhìn iác uầđ ohn ỏhn aủc uậc yấ đang ọc ọc torng ngực n cạM ùhT kìa, iạl nòc ủht ỉht màl nũng n!aữ!!
Thật ar ốC mẩC Miên kôhng ềh ọc ọc ìg hết, uậc ỉhc iơh nẩgng uầđ nêl ểđ ión cyuhện iớv n cạM ùhT tôhi.
iởB ìv chôn ở ổc n cạM ùhT nên cúl uậc nẩgng uầđ iạl ôv tình phát hiện trên tếy uầh aủc nắh óc tộm tốn ruồi ohn ỏhn ôv cùng íb .nẩ
Chọc nưgời ưhn ếht àm àH tấB nẫT óhc chết aik iạl kôhng viết vào. uếN vếit, óc ihk naf nạb iág aủc nắh iạl iổn tộm trận sóng ot óig nớl cũng nên.
n“ cạM Thù, trên tếy uầh aủc hna óc tộm tốn ruồi kaì.” Nhận thấy ơc ểht aủc n cạM ùhT iơh cứng lại, ốC mẩC Miên ỏhn gọing ión sang cyuhện khác ểđ iờd ựs úhc ý aủc hắn: “rTên nưgời me cũng óc tộm ciá.”
uậC iùv ở ổc n cạM Thù, iơh ởht theo iờl ión aủc uậc ảhp oàv ổc hắn, aừv tớư tá iạl nóng mầh hập.
Ở“ đuâ?”
Ở“ nêb torng tắm ác câhn, ỗhc ad mỏng nhất ấy.”
ốC mẩC Miên phát hệin, ihk nắh ión cệyuhn, tốn ruồi ỏhn aik cũng cyuhển động theo tếy hầu.
uậC nhìn thêm iàv gâiy, tộđ nihên ịb ữig chặt ảc iah tay, uas óđ ảc nưgời bỗng iờr khỏi iác mô mấ pá kia.
cúL uậc nòc đang ơgn nágc, n cạM ùhT ãđ iđ rồi.
Quản aig nói: “Hết thời gian rồi, mô nầl aữn ìht nghe óc ẻv iơh dnễi.”
gnÔ nghĩ nếđ tình tạrng aừv iồr aủc iah nờưgi, cười mủt mỉt nói: “Như yậv cũng tấr tốt, yut kôhng được nổ thỏa ưhn oab niôu.”
“Sau yàn đừng nhắc iớt ừt oab nuôi naữ.” Nghe gnô nói, ốC mẩC Miên iớm tỉnh oát lại, ẻv tặm cứng nắhc: “Như yậv àl kôhng nôt tọrng nưgời kcáh.”
Ngày oàn cũng ở tưrớc tặm nưgời at nhắc nếđ cyuhện oab nôui, ùd àl ia cũng uềđ kôhng tohải iám nổi.
ãĐ ếht nòc àl nưgời óc lòng ựt tọrng oac ưhn n cạM Thù.
Quản aig sửng sốt, cực ỳk iuv ẻv nhìn ốC mẩC Mêin: “Tôi biết iồr tihếu gia, ềv uas iôt ẽs úhc ”.ý
Torng giới aủc ,ọh ừt “Bao nôui” ổhp biến nếđ cứm gnô ãđ quên tấm ựs tấb bình đẳng àv tihếu nôt tọrng àm nảb thân ừt yàn mang lại.
Thân àl tiểu tihếu aig được uêy tơưhng cihều cộuhng nhất torng àhn ọh ,ốC yậv àm uậc iạl mảc thấy ừt ữgn tôhng tờưhng yàn àl tihếu nôt tọrng iớv n cạM Thù, nhất định ãđ thật lòng tíhch nưgời aik rồi.
Nưgời quản aig thầm mừng ỡr torng lnòg, càng ioc tọrng n cạM ùhT hơn, iốt môh óđ ựt mình mang ồđ nă kuhya nếđ nix iỗl n cạM Thù.
nơH 9 ờig tối, torng tờưrng quay nẫv nòc nưgời đang quay pihm, cũng óc nưgời đang ửht vai, nòc n cạM ùhT ãđ mớs quay ềv káhch sạn.
cúL quản aig õg cửa, nắh aừv iớm mắt xnog, óc ẻv ưhn cuhẩn ịb iđ ngủ.
nắH nhìn xốung ồđ nă kyuha, uas óđ nhìn sang uầđ aik aủc hành lnag.
“ôhKng phải od tihếu aig nặd ,òd àl iôt ựt mình cuhẩn ,ịb mang nếđ ểđ nix iỗl thầy Ân.”
n cạM ùhT nhận yấl ồđ nă kyuha, nói: “Cảm ơn.”
Quản aig sững .ờs
n cạM ùhT tohạt nhìn kôhng óc ý định iờm gnô oàv tnorg. tộM iàv nưgời óc ý thức tấr mạnh ềv lãnh aịđ àv kôhng tíhch nưgời khác bước oàv kôhng gian rêing aủc mnìh. ioC ưhn ỏb auq nấv ềđ yàn ,iđ nưhng iạt oas n cạM ùhT iạl kôhng iỏh ýl od gnô nix lỗi?
Nữhng nưgời bình tờưhng uềđ ẽs iỏh hoặc òt .òm
Nưhng torng hná tắm aủc n cạM ùhT iạl ỉhc thấy ờh hững lạnh nạht, aựt ưhn kôhng muốn mìt hiểu chút nào, tếh thảy uềđ ếht oàn cũng đợưc.
Quản aig đành phải nói: “Vậy iốt iam iôt iạl tiớ.”
“ôhKng cnầ.” nắH yus nghĩ tộm lúc: “Nếu ngài muốn nix lỗi, yậv thay ìv aưđ ồđ nă kuhya đến, kôhng bằng ểk ohc iôt nghe cyuhện aủc ốC mẩC Miên iớv ýuQ maN cùng Hàng Uyển Đình đi.”
“cợưĐ!” Quản aig tẳhng thắn đồng .ý
ióN ềv ón cũng óc iợl ohc việc thúc yẩđ ựs phát tirển tình mảc giữa iah nưgời nòc .ìg
“yuhCện yàn ión ar ìht tấr dià.”
ohC nên cũng phải ểđ gnô oàv nêb torng chứ, cẳhng ẽl iạl ểđ gnô đứng nêb nogài ếht yàn iồr ión .à
n cạM ùhT nâng ím tắm nêl nhìn ông.
Kôhng hiểu sao, hná tắm bâng ơuq aik iạl kihến quản aig óc mảc giác ưhn ịb nhìn thấu ừt torng ar nàogi, iọm ứht torng lòng dờưng ưhn uềđ ni uâs oàv iôđ tắm cắs néb .yấ
n cạM ùhT bước sang tộm bên: “Mời voà.”
àL man iah aủc đoàn phim nên cũng được các àhn uầđ ưt cặđ biệt quan tâm, pòhng aủc n cạM ùhT tấr khá, ở tộm iơn óc điều kiện óhk khăn ưhn yậv àm torng pòhng nẫv óc ảc pòhng kcáhh.
Quản aig iđ tẳhng nếđ pòhng kcáhh, pòhng ủgn ở phía iốđ diện yut kôhng đóng aửc nưhng gnô cũng kôhng mád nhìn qua.
n cạM ùhT ngồi xốung iốđ diện iớv ông, tộm yat tặđ nêl yat nịv ếhg ôs pha, tộm yat mầc cốc nớưc, dáng ẻv tấr yùt ý nưhng quản aig iạl thấy căng tẳhng nơh ảc cúl oáb oác iớv ịhn tihếu aig màl ủhc tịch torng nhà.
õR ràng ỉhc àl tộm thần tợưng tí tổui, oas iạl óc mảc giác mãnh liệt ưhn nưgời qyuền oac chức tọrng uâl măn yậv nỉh??
Quản aig iộv vàng tạg ỏb ớm yus nghĩ nộl nộx torng đầu, nói: “hTầy n cũng biết đấy, àhn ọh ốC cúhng iôt óc nốb ịv tihếu gai.”
“Phu nhân thật ar tấr muốn óc noc gái, uas ihk sinh liền ab uậc noc tari, àb tấr tôrng mong oàv aứđ noc ứht ưt nưhng kôhng ờgn iạl àl tộm uậc noc trai naữ.”
“ưhNng cũng yam àl aứđ éb yàn tấr xinh đẹp, óc ểht aox uịd trái mit aủc àb ủhc phần noà.”
Quản aig ión xong nhìn n cạM ùhT tộm cái, kôhng biết nắh đang nghĩ ìg àm ngay ảc lông yàm cũng nhíu lại.
Theo từng iờl ểk aủc quản gia, ík cứ chôn uâs torng mit n cạM ùhT ơm ồh hiện lên, hình hnả aik gốing ưhn áhp tấđ àm lên.
Quản aig ión xong uâc oàn iạl óc tộm hình hnả xuất hiện ngay uas .óđ
“Cực ỳk xinh đẹp. ihK nòc cọh uẫm gáio, tiểu tihếu aig àhn cúhng iôt àl aứđ éb xinh pẹđ nhất tờưrng uẫm goái.”
…
Trên ếhg công viên ngay cạnh tờưrng học, óc tộm tihếu niên ịb tơưhng khắp nưgời ngồi ở ,óđ khóe mệing uậc at treo ụn cười u má kihến ohc nưgời khác tấb giác tárnh .ax
tộM aứđ ỏhn iđ tới, trèo nêl ếhg iồr ngồi xốung nêb cnạh.
ùD quần oá tấr nẩb thỉu nưhng kuhôn tặm uậc nòc xinh pẹđ nơh ảc noc gái, trên trán đang chảy máu, trên òg ám tắrng nõn óc tộm tếv mầb tím, ngay ảc iũm cũng dính nùb đất, nhìn auq ãđ biết àl aừv iớm đánh nahu.
aứĐ ỏhn ual tếv uám trên trán mnìh, mầc bình nước hình éb iốr Tibbutelees ohn ỏhn treo trên ,ổc ẻv tặm ơgn nágc, ngậm gnố túh uống nớưc.
Uống on nước xnog, aứđ ỏhn nẫv ức ngẩn nưgời ưhn ũc kôhng ión iờl nào.
tặM trời ảgn ềv phía Tây, uầb trời cyuhển ừt vàng ỏđ sang mẫs màu, bóng yâc ni trên tặm tấđ aựt ưhn nữhng cihếc răng nanh cùng móng vuốt đang chậm iãr oc lại.
Tihếu niên hung cá nham hiểm aik đứng dậy, nàb yat yầđ uám xách aứđ ỏhn xnốug: óC“ nihều ếhg ưhn vậy, oas iạl iớt yâđ ngồi cạnh ahn?”
aứĐ ỏhn aik óc tộm iôđ tắm hạnh torng oev tấr xinh đẹp. nàM mêđ pắs bôung xnốug, nèđ đờưng torng công viên nẫv chưa tậb lên, iôđ tắm aik aóh ar iạl àl hná sáng cựr ỡr nhất torng mầt tắm aủc tihếu niên .yấ ẻV tặm aứđ ỏhn cứng nắhc, iôđ iôm gốing oèm noc ôhk khan ẽhk :ởm “Bởi ìv hna cười nêl tôrng tấr đpẹ.”
《❆》
cáT ảig óc điều muốn nói:
Miên Miên aủc cúhng at ừt ỏhn ãđ lyuện được nảb lĩnh đánh nhau siêu ,ữd đáng tiếc orz*
*ORZ
