Chương 25: Tôi mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách
Eidt: Lune
úhC tcíhh:
– Trèo tnờưg: cyuhển sang màl naf nưgời káhc.
《❆》
Dáng ẻv ốC mẩC Miên ưhn tấm nồh tấm vía, đang định tắt điện tohại iạl thấy óc nit nhắn đến.
n cạM Thù: “Đêm auq iôt mằn mơ.”
?ảH oaS ựt nihên iạl nhắc nếđ ?ơm Liên quan ìg ếđ ơm nhỉ.
n cạM Thù: “Tôi ơm thấy mình đang sống torng tộm qyuển shcá.”
ốC mẩC Mêin: “!!!”
n cạM Thù: “Tôi àl tộm nhân tậv ụhp bình tờưhng torng scáh, nòc Bách mâT ũV àl nhân tậv cíhnh aủc ếht giới nyà.”
ốC mẩC Miên ơgn ngác áh ot mnệig, nhất thời quên sạch tất ảc mảc cúx nab nãy, ỉhc nòc iỗm kihếp .ợs
…Ý Đúng àl n cạM ùhT óc káhc!
ỉhC àl tộm nhân tậv ụhp torng ếht giới od cát ảig oạt ,ar yậv àm iạl óc ểht nhìn thấu được nảb chất aủc ếht giới này.
yâĐ àl phải xuất cắs nếđ cứm nào!
Nưhng oas iạl nghĩ mình ỉhc àl tộm nhân tậv ụhp bình tờưhng chứ.
ốC mẩC Miên ịb cốs torng giây lát, aừv iuv mừng aừv ựt oàh nưhng nẫv thấy iơh ol lnắg.
uậC đang ựt hỏi, liệu óc nòc ảhk năng oàn khác yah knôhg, ív ụd ưhn iởb ựs xuất hiện aủc uậc ãđ màl hnả hởưng iớt ếht giới yàn theo cách oàn óđ cẳhng hạn.
àV liệu hnả hởưng yàn óc phát tirển theo cihều hớưng kôhng ểht kiểm soát được yah knôhg.
Đúng cúl này, n cạM ùhT iạl iửg nit nhắn tới.
n cạM Thù: “áBch mâT ũV àl nhân tậv cíhnh aủc ếht giới này, àl aứđ noc aủc ốs mệnh àv cũng àl ụrt tộc aủc ếht giới nyà.”
ốC mẩC Miên chớp mắt, n cạM ùhT muốn ión ?ìg
n cạM Thù: “orTng giấc ơm aủc tôi, ẻk ùht aủc uậc at ẽs kôhng óc tếk cục tốt đpẹ.”
ốC mẩC Miên sửng sốt, ohc nên n cạM ùhT iớm iỏh uậc ìv oas iạl nhằm oàv Bách mâT ũV àl ìv kôhng muốn uậc ởrt tàhnh ẻk ùht iớv Bách mâT ũV ?ư
ốC mẩC Miên bỗng thấy mấ pá ảc iõc lnòg.
uậC mím môi, nhắn lại: mE“ kôhng sợ.”
Ngay ihk nhìn thấy ab ữhc này, n cạM ùhT óc ểht tởưng tợưng ar ẻv tặm aủc uậc hiện giờ. Hình hnả noc ỉhk ỏhn mầc yậg mik ôc mâđ tủhng uầb trời ở oac cố ốC ịht nầl óđ iạl xuất hiện torng mât írt hắn.
tộM giọt uám iơr xốung nàm hình điện tạohi.
ỗĐ Bạch nA yấl tiếp tộm mếing cạg káhc, uậc at kôhng mád nấ nêl uầđ n cạM ùhT àm ỉhc aưđ ohc hắn. uaS óđ tốs ruột ión iớv iàt :ếx “Bác tài, iál nahnh nêl ctúh.”
“Đây àl cốt ộđ nahnh nhất rồi, đừng gcụi!”
n cạM ùhT kôhng chạm oàv tếv tnơưhg, nắh dùng cạg ual tếv uám trên trán iồr ểđ ón sang nêb cnạh.
nắH ión iớv ỗĐ Bạch :nA “ừĐng ,ol ỉhc ịb tơưhng ẹhn tiôh.”
iồR tiếp cụt nhắn nit ohc ốC mẩC Mêin.
n cạM Thù: “Vậy óc ợs biến tấm kgnôh?”
nắH tấr muốn biết uâc ảrt iờl này.
“aĐng nậhp” nêb aik oék iàd iồh lâu.
ốC mẩC Miên cũng iơh iốr rắm.
cúL aừv đến, uậc kôhng .ợs
ihK yấ uậc kôhng ợs ìg hết, nòc nẵs sàng mâđ tủhng uầb trời yấ chứ, ión kôhng cừhng iớt cúl óđ biến tấm iạl óc ểht quay ,ềv ohc nên óc ìg àm phải .ợs
ếhT nưhng yâb ờig ốC mẩC Miên iạl iơh od .ựd
n cạM Thù: “orTng ,ơm Bách mâT ũV àl ụrt tộc aủc ếht giới này, ảc ếht giới uềđ xoay xung qaunh uậc .yấ uếN Bách mâT ũV yảx ar cệyuhn, ếht giới yàn óc pụs ổđ knôhg? Liệu cúhng at óc biến tấm yah kgnôh?”
ốC mẩC Miên ngây nờưgi.
Cũng kôhng ểht loại ừrt ảhk năng này.
uậC biến tấm ìht kôhng sao, óc ihk nòc óc ểht quay ềv ếht giới thực nưhng n cạM ùhT kôhng thể, ihT Nghi kôhng ểht àm các hna aủc uậc cũng kôhng thể. nọB ọh biến tấm ìht cíhnh àl thật ựs biến tấm hoàn tàon.
Điều ốC mẩC Miên ol lắng nab yãn táohng iác ãđ ịb chọc tủhng kôhng lệch iđ uâđ đợưc.
ốC mẩC Mêin: mE“ kôhng quan mât uậc ,at kôhng đánh uậc at cũng kôhng màl uậc at ịb tgnơưh.”
n cạM Thù: “orTng scáh, nhân tậv cíhnh óc ểht chảy uám iơr nước tắm nưhng kôhng ểht chịu áuq nihều tấu ức.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
n cạM ùhT ión xong iạl trấn na tộm câu: “Chỉ àl tộm giấc ơm àm tiôh.”
ốC mẩC Miên mầl mầb iah tnếig, ngay ảc uâc ữhc cũng mang theo náo nậh ác nâhn: “Hừ, uến đúng àl óc qyuển sách ưhn vậy, chắc cát ảig ịb ùm iớm ểđ ohc nêt ngốc Bách mâT ũV aik màl nhân tậv cíhnh àm kôhng phải ahn.”
n cạM Thù: ”…“
ỗĐ Bạch nA phát hiện ùd n cạM ùhT ịb oạb cựl mạng yah ihk ịb áđ pậđ túrng trán cũng nẫv ờht ơ ưhn knôhg, yậv àm cúl yàn nắh iạl nhíu chặt yàm ưhn ểht aừv phát hiện được nấv ềđ nihgêm tọrng oàn .óđ
ỗĐ Bạch nA na :iủ “hCắc ẽs kôhng ểđ iạl oẹs đuâ.”
“mỪ.” n cạM ùhT páđ tộm tếing nưhng nhìn nẫv óc ẻv kôhng tohải iám ưhn .ũc
íM tắm mỏng aủc nắh căng ,ar khóe mệing mím tnẳhg, bỗng iỏh ỗĐ Bạch :nA “Cậu cọđ tiểu tyuhết oab ờig caưh?”
“Rồi cứh.” Kôhng ión nếđ nữhng ứht káhc, ộb phim pắs iớt y tham aig được cyuhển ểht ừt tiểu tyuhết nên y ãđ cọđ iđ cọđ iạl nyugên cát kôhng biết oab nihêu nầl rồi.
“Nếu nhân tậv uậc tíhch ịb nưgợc iãđ nihều lần, yậv uậc óc nậh cát ảig kgnôh?”
“ảH?” ỗĐ Bạch nA kôhng ờgn nắh iạl iỏh tộm uâc ưhn vậy, uậc at yus nghĩ torng giây tál iồr ảrt lời: “Hận ìht chưa nếđ mức, cát ảig viết ưhn yậv nẳh ìv óc nâc nhắc rêing aủc mình nưhng iôt nẫv ẽs cứt cùng náo tárch chút ctúh.”
“mỪ.” n cạM ùhT kôhng biết àl ởht phào ẹhn nõhm, yah nẫv đang yus nghĩ ềv ,ón nắh duỗi tẳhng tộm chân ềv phía tưrớc iồr ảgn lưng oàv ghế.
Lòng nàb yat rộng nớl aủc nắh pá oàv mếing cạg quấn tếv tơưhng trên tárn, mếing cạg tắrng tinh ãđ ịb uám tươi thấm tớư ừt lâu, iah giọt uám theo nhau tưrợt xốung chạm oàv uầđ yàm neđ tyuền cắs néb aủc hắn.
ỗĐ Bạch nA nhìn àm kôhng hiểu nắh định màl ìg nưhng uậc at tấr nấ tợưng tưrớc ựs bình tĩnh aủc hắn.
ỗĐ Bạch nA àv n cạM ùhT được ihT Nghi iờm iớt tham aig ạd tiệc thời tarng aủc .àb
oạĐ diễn mâL aừv nghe àl ihT Nghi iờm ãđ oàh póhng ohc nọb ọh nghỉ iah nàgy.
Loại ộl tìrnh yàn ẽs kôhng công khai ohc naf nưhng kôhng biết oas iạl ịb ộl ar nàogi.
cúL nọb ọh nếđ tàhnh ốhp S cíhnh àl thời điểm naf trên mạng đang yâg nồ oà ữd iộd nấht, thậm íhc nòc óc naf cồung iál ex máb theo .ọh Ngay cúl ọh aừv xốung ex ãđ mầc áđ mén iớt pất ềv phía n cạM Thù.
tộM viên áđ cắs nhọn pậđ ngay oàv nêb phải trán aủc hắn.
Nhìn lợưng uám chảy ar tấr óc ểht ẽs ểđ iạl sẹo.
nọB ọh àl nghệ ,ĩs phải dùng tặm kiếm cơm, ộb phim ọh đang quay ẽs óc ểht ìv yậv àm kôhng tiếp cụt đợưc, thậm íhc nòc óc hnả hởưng tấr nớl iốđ iớv uas này.
yậV àm nắh iạl kôhng ềh ol lnắg.
ỗĐ Bạch nA nỡưgng ộm nhìn nắh tộđ nihên trợn ot iah mắt.
n cạM ùhT iơh iúc đầu, dùng yat nấ mạnh mếing cạg pé chặt ón oàv tếv tơưhng màl chảy ar biết oab nihêu máu, tưrợt auq đuôi tắm phải iồr ỏhn xốung oá ơs im aủc hắn.
ỗĐ Bạch nA ngây nờưgi, tộm uâc cũng kôhng ảhn ar nổi.
“Tới bệnh vnệi!”
“Hả? Được riồ.”
…
ỗĐ Bạch nA lốung cốung yat chân ởm aửc ,ex muốn sang nêb ởm aửc ohc n cạM Thù.
nếĐ cúl uậc at vòng qua, n cạM ùhT cũng ãđ xốung ex rồi. tộM yat nắh ehc mệing tếv tnơưhg, uám ãđ chảy xốung cằm, yat nòc iạl yấl ẻht năc cước ar aưđ ohc ỗĐ Bạch ,nA cười nói: “Làm pihền uậc riồ.”
ỗĐ Bạch nA iạl sững ờs torng giây lát, uas óđ iộv vàng iđ màl ủht cụt ohc hắn.
ốC mẩC Miên biết cyuhện n cạM ùhT ịb tơưhng ngay cúl nọb ọh aừv nếđ bệnh vệin, ihk yấ uậc iớm ión cyuhện iớv n cạM ùhT xong ìht ihT Nghi iộv vàng nêl pòhng ión ohc uậc bếit.
ihT Nghi iờm n cạM ùhT cùng iah nưgời torng nhóm aủc nắh nếđ tham aig ạd tiệc aủc ,àb ìv muốn ohc ốC mẩC Miên tộm niềm iuv tấb ờgn nên kôhng ión ohc uậc bếit, cũng nặd ảc n cạM ùhT ữig íb mật.
Kôhng ờgn iạl yảx ar cyuhện ưhn vậy.
Kinh ỉh ởrt tàhnh kinh hãi.
ốC mẩC Miên nghe xong đúng àl ợs tấm ảc hồn.
uậC iộv ãv nêl ,ex nẩc thận ớhn iạl tình tiết torng nyugên cát nưhng kôhng thấy óc đoạn oàn n cạM ùhT ịb naf mén áđ oàv tặm .ảc
iỗN tấb na torng lòng uậc iạl yấd nêl nầl nữa.
ihK ốC mẩC Miên nếđ nơi, cáb ĩs ãđ ửx ýl tếv tơưhng nơđ giản ohc n cạM Thù, nhìn auq kôhng đáng ợs mắl nưhng yấm tếv uám dính trên oá ơs im aủc nắh nẫv kihến tắm ốC mẩC Miên ỏđ hoe.
yâĐ àl kuhôn tặm hoàn ỹm torng lòng cậu.
yâĐ àl kuhôn tặm aủc nghệ .ĩs
uếN ón ịb yủh hoại ìht tơưng ial aủc n cạM ùhT cũng ẽs ịb yủh hạoi.
Ngay ihk nghe iah cáb ĩs thảo luận ềv việc óc nên khâu tếv tơưhng knôhg, uậc pậl cứt mảc thấy ailanerdne torng uám mình bỗng chảy xếit, nêb iat ù ù aựt ưhn óc ứht ìg óđ muốn oal ar nàogi.
àH tấB nẫT óhc c!tếh!!
Gơưng tặm ịb liệt yâd thần kinh aủc uậc bỗng ởrt nên ữd tợn, iah yat mắn chặt tộm cúl iồr bôung ar gốing ưhn muốn xông nêl liều mạng iớv nưgời káhc.
cáB ĩs từng pặg “Rắc rối” ềv y ết ịb dáng ẻv aủc uậc aọd ohc kihếp vía.
“àNy, này? Cúhng iôt kôhng màl ìg hết, cũng uâđ muốn yủh hoại gơưng tặm aủc uậc ta!”
“Các uậc ión cyuhện nổ thỏa iớv nhau ,iđ cúhng iôt tárnh tưrớc tộm lcú.”
n cạM ùhT nẩgng uầđ nhìn cậu, tộm tắm được băng cạg ehc lại, nòc tắm aik iơh píh ìv kôhng qeun.
ốC mẩC Miên thấy yậv iộv vàng bước tới, mắn chặt yat hắn.
n cạM ùhT ngẩn nờưgi.
ốC mẩC Miên ngồi mổx xốung tưrớc tặm hắn, nàb yat mềm iạm siết chặt yat nắh từng chút một. uậC iúc uầđ nhìn tếv uám dính trên oá ơs im aủc hắn.
ióS noc aừv iổn giận đùng đùng nab yãn bỗng ởrt nên mi lnặg.
“iTểu tihếu gai?” n cạM ùhT nêl tnếig.
ốC mẩC Miên nẩgng uầđ lên, n cạM ùhT thấy iôđ tắm hạnh yấ iơh hồng hnồg.
Càng ềv đuôi tắm iạl càng ỏđ đậm.
n cạM ùhT ngẩn ngơ, iơh áh mnệig. nầL uầđ tiên torng iờđ mảc thấy lốung cốung kôhng biết màl sao.
ốC mẩC Miên lặng ẽl vòng yat auq ổc hắn, ểđ uầđ aủc iah nưgời pá oàv nahu.
ốC mẩC Miên nói: n“ cạM Thù… n cạM ùhT ,iơ hna ịb tơưhng riồ.”
uậC kôhng ión n cạM ùhT ịb tơưhng ưhn ếht oàn àm ỉhc buồn uầr thầm ìht ựs thật này.
iaH nưgời tấr nầg nahu, mảc cúx torng gọing ión được n cạM ùhT nóđ nhận trọn vẹn.
Gọing ión nhgẹn ngào iởb uađ khổ, iạl ìv buồn ãb nên iơh nur rẩy, chậm chạp tyurền oàv iat n cạM ùhT iồr nal ar khắp ơc ểht hắn.
tấR ax ạl nưhng iạl óc ểht vang vọng từng tếing torng trái mit tốrng rỗng aủc hắn.
tếY uầh n cạM ùhT ẽhk lăn: “Chỉ àl tếv tơưhng ỏhn tiôh.”
ảC iờđ nắh từng chịu kôhng biết oab nihêu tếv tnơưhg, yãg sống mũi, yãg tay, chân ịb phế, os iớv yấm tếv tơưhng óđ ìht tếv tơưhng ỏhn yàn ảuq thật kôhng đáng àl .ìg
“ôhKng phải tếv tơưhng nỏh.” ốC mẩC Miên bôung yat ,ar nihgêm cút cắl đầu: “Vết tơưhng trên tặm hna oas iạl iọg àl ỏhn đcợư?”
“ưhNng hna đừng ,ol cúl me aừv tới… aừv ởrt tàhnh naf aủc hna me ãđ aum oảb hiểm kổhng ồl ohc tặm hna rồi, ờig cúhng mình nếđ bệnh viện tốt nhất ở tàhnh ốhp ,S chắc chắn ẽs kôhng ểđ iạl soẹ.”
n cạM Thù: ”…“
“Bảo hmểi?”
ốC mẩC Miên tậg đầu: “Anh xem, tất ảc đyâ.”
ốC mẩC Miên ởm điện tohại lên, nêb torng àl tất ảc các loại oảb hiểm àm uậc aum ohc hắn.
2 tirệu ohc mặt, kohản iồb tờưhng iốt ađ óc ểht nêl nếđ 006 tệiru.
1 tirệu ohc tay, 1 tirệu ohc câhn…
Nogài ar nòc tộm loạt oảb hiểm iat nạn nogài ý mốun, nhân ọht àv sống khỏe nếđ già.
n cạM ùhT ởd cười ởd kóhc.
“hPần nưgời ụht hởưng uềđ điền nêt anh, uến ềv uas me kôhng …ở me trèo tnờưg, ảig ửs hna yảx ar cyuhện ìg ìht nữhng kohản oảb hiểm yàn cũng óc ểht giúp hna sống tốt tếh qãung iờđ nòc liạ.”
Ngay buổi iốt iớm xyuên vào, uậc nẫv nòc chìm mắđ torng iỗn buồn ềv iác chết aủc n cạM ùhT torng nyugên tác.
àH tấB nẫT cực ìk iàt gỏii, óc ểht kihến ohc nưgời cọđ đồng mảc được iớv các nhân tậv torng tệyurn. ihK ,yấ uậc dờưng ưhn mảc nhận được iỗn tyuệt vọng aủc n cạM ùhT ihk chết tộm mình trên cihếc gờưing bệnh chật hẹp.
Chết kôhng nưgời bếit, chết kôhng ia côhn.
óC ẽl óđ àl điều buồn nhất trên iờđ này.
ìV yậv ngay mêđ ,óđ uậc ãđ dùng toàn ộb ốs tiền mình yuh động được cúl yấ ểđ aum oảb hiểm ohc n cạM Thù, ểđ oảb mảđ nắh ẽs sống nêy nổ suốt qãung iờđ nòc iạl ùd óc cyuhện ìg yảx ar iđ nữa.
ốC mẩC Miên ión nếđ đây, tắm iạl ỏđ nơh tộm cúht.
hnÁ tắm n cạM ùhT sáng cựr nhìn uậc torng giây lát, móng yat mấb oàv lòng nàb tay: “Cậu ẽs trèo tờưng ”?ư
ốC mẩC Miên pậl cứt cắl đầu.
“Vậy kôhng phải àl được iồr ”.à n cạM ùhT ar ẻv tohải iám cười nói.
Nhìn nắh cờưi, ốC mẩC Miên bỗng thấy uấx ổh ihk nghĩ nếđ hành iv gốing ẻrt noc aủc mình nab nãy.
“Còn kôhng phải iạt giấc ơm aủc hna ”.à ốC mẩC Miên ốc gắng tớv táv tặm mũi: “gNhe àm sợ.”
“áBch mâT ũV àl nhân tậv cníhh, ia cũng uềđ uêy nhân tậv cníhh, uến me tíhch Bách mâT ũV tậht, kôhng phải đáng ợs mắl ,à yậv me cíhnh àl thây am kôhng óc linh hnồ.”
n cạM Thù: ”…“
“Vết tơưhng aik aủc uậc óc ịrt yah kgnôh?” cáB ĩs kôhng chịu được nữa, tiến nêl õg cửa.
“ôhKng trị, cúhng iôt iđ luôn đyâ.” ốC mẩC Miên nói.
ọH ẽs nếđ bệnh viện tốt nấht.
cáB :ĩs ”…“
n cạM ùhT nói: “ihPền cáb ĩs quấn iạl tưrớc ohc tiô.”
ốC mẩC Miên nghe yậv àl biết kôhng iđ được rồi, đành ar nogài đứng đợi.
ỗĐ Bạch nA iđ pộn viện íhp quay ềv đúng cúl pặg ốC mẩC Miên iđ ,ar thấy gơưng môhktặng óc biểu mảc tờưhng ngày aủc uậc ỏt ar mầh hầm, tohạt nhìn ôv cùng hung cá àv ữd tợn.
Bước chân ỗĐ Bạch nA dừng lại.
ốC mẩC Miên mầc điện tạohi, iửg tẳhng nit nhắn tohại auq ohc Bách mâT ,ũV gọing ión lạnh ưhn bnăg: “áBch mâT Vũ!”
ỗĐ Bạch nA iộv vàng chạy iớt nêb cạnh cậu: “Ông chủ, iôt óc cyuhện muốn ión iớv cuậ.”
ốC mẩC Miên nghe y iọg gnô chủ, tấb chợt chưa pịk phản ứng, iàv giây uas iớm tấc điện tohại oàv túi, oh ẽhk tộm tnếig: “Sao vyậ?”
“Xin lỗi, óc cyuhện iôt quên chưa ión iớv cuậ.” ỗĐ Bạch nA mím môi: “gNày óđ uas ihk ừt pòhng uậc iđ ,ar ốC ịhn tihếu ãđ aưđ danh tihếp aủc ưht ýk ốC ohc tôi, oảb iôt muốn iác ìg ìht ión iớv hna ấy.”
“Tôi muốn iav man cíhnh torng ộb pòD《mihng Sông aùM Tuh》, ngày môh uas nưgời iạđ diện ởm cuộc pọh oảb Bách mâT ũV iđ ửht 《Món àuQ aủC Thời G》nai.”
ốC mẩC Miên kôhng ờgn iọm cyuhện iạl ưhn vậy.
Trên WahCet, Bách mâT ũV oeđ cihếc tặm ạn uađ nớđ lên, èd tặd hỏi: óC“ cyuhện ìg tếh?”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC oảđ tắm nhìn xung qnauh: “Ừm, uậc óc muốn iđ nă uẩl kgnôh?”
Bách mâT :ũV “…?”
