Chương 70: Chúng tôi ở bên nhau rồi
Eidt: Lune
Dưới iác nhìn chăm úhc ngày càng nguy hiểm aủc àH ơS Mạc, ốC mẩC Miên nuốt nước mnếig: “Địa ịv aủc uậc yấ áhk cao, ển tình iồh ỏhn cúhng at từng chơi iớv nahu, hna óc ểht giúp me được kgnôh?”
àH ơS cạM cười khẽ, iờl thốt ar iạl kôhng gốing ưhn đang đùa: “Tôi giúp me màl uậc at tắrng tay, àhn nat aửc tán néh?”
ốC mẩC Mêin: ”…“
àH ơS cạM vuốt ev iôm cậu, gọing điệu ẹhn nàhng iạl chậm rãi: “áRch rưới ưhn yậv ìht uậc at ẽs ễd dàng phải lòng uậc éb ờig ãđ kôhng tihếu tiền tiôh.”
noC nưgơi aủc nắh neđ kịt, hná sáng torng tắm pậl lòe, ihk ión tấr chậm iãr iạl kôhng ềh giận ,ữd thậm íhc khóe mệing nòc mang theo ý cười nưhng ốC mẩC Miên bỗng hiểu được ìv oas nữhng nưgời aik iạl ợs nắh nếđ vậy.
Nưhng nưgời ưhn ốC mẩC Miên càng pặg nguy hiểm iạl càng hăng hái: “ôhKng đợưc, hna kôhng ểht động oàv uậc ,yấ me tíhch nưgời mắl tiền óc aịđ ịv coa.”
Khóe mệing àH ơS cạM mím tnẳhg, hná tắm nhìn uậc cuồn cuộn mảc cúx măt iốt nêb tnorg.
ốC mẩC Miên mắn chặt tay, nhìn páđ ảrt nắh kôhng ngần nạgi.
Kôhng phải nắh muốn uậc aựl chọn ,à yậv uậc chọn iờr khỏi yâđ ểđ uêy nưgời khác ìht màl sao.
uậC muốn àH ơS cạM nhận ar qyuết định aủc nắh ugn xuẩn ỡc nào.
nầL uầđ tiên uầb kôhng íhk giữa iah nưgời iạl căng tẳhng ưhn vậy, ốC mẩC Miên mảc thấy os iớv ihk uậc chửi nắh torng sách nòc nặng ền nơh nềihu. Hàng im uậc rung rnug, mắn mấđ siết cặht, bớưng bỉnh kôhng chịu thua nhìn tẳhng oàv hắn.
Khóe mệing àH ơS cạM bỗng cong lên, ẽhk nói: “ẳhCng phải me muốn màl thím aủc uậc at ”?à
ốC mẩC Mêin: ”…“
uầB kôhng íhk torng pòhng ủgn bỗng chốc cyuhển ừt thái cực yàn sang thái cực káhc, tặm ốC mẩC Miên nầd gnử ỏđ nưhng nẫv ốc gắng gnợưg: “Đó… óđ àl me ión đùa, oas hna iạl nghe đcợư?”
õR ràng uậc ión tấr ỏhn .àm
àH ơS cạM ỉhc cười kôhng nêl tnếig.
“Anh cũng biết ếht àm nòc gậin, uến me iđ uêy nưgời khác tậht, cẳhng phải ahn…”
ốC mẩC Miên nòc chưa ión xong ãđ ịb àH ơS cạM nâng mằc pấl ník mnệig, uậc ẽhk chớp mắt, ụn nôh chớp náohng aừv quen tuhộc iạl aừv ax ạl kích tíhch kihến ad uầd uậc êt dại.
Thôi được rồi, ủhc tịch àH kôhng nầc tặm iũm nữa.
iớV iạl uậc cũng thật ựs tấr ớhn hắn.
iớM tộm ngày thôi àm tởưng cừhng iàd đằng đnẵg.
ốC mẩC Miên aừv iùl ềv uas aựd oàv tờưng ểđ àH ơS cạM óc ỗhc ,ỡđ aừv mô ổc nád tás oàv nưgời hắn.
iơH ởht iah nưgời quấn qýut, nôh uâs ôv cnùg, ưhn ểht ỉhc yậv iớm óc ểht giãi yàb được iỗn nuhng ớhn torng lòng nahu.
tóX chân nắh nên kôhng muốn ểđ nắh đứng áuq lâu, ốC mẩC Miên ủhc động iùl ar tếk thúc ụn hôn.
hnÁ tắm àH ơS cạM uâs thăm tẳhm, tệh ưhn ãd úht nguy hiểm đang nă noc iồm iạl ịb đánh gãy, nắh ỏt ar tấb nãm nhìn cậu.
ốC mẩC Miên tấb chấp oék nắh oàv pòhng tắm, ảuq nihên thấy tộm nồb mắt tấr lớn. uaS óđ ốC mẩC Miên yẩđ nắh oàv torng bồn, nhìn cót nắh tớư nhẹp àm ôv thức nuốt nước mnếig.
“hTật …ar nầl tưrớc ở trên cũng tấr ,nổ me ãđ muốn ởm khóa thêm aịđ điểm khác ừt uâl riồ.”
hnÁ tắm àH ơS cạM pậl cứt ởrt nên iốt măt kủhng kếihp, nếđ cứm ưhn muốn aóh tàhnh khói neđ tràn ar nàogi.
Torng iàv thời đểim, ốC mẩC Miên àl nưgời luôn kôhng biết túr ar iàb học. nếĐ ihk mằn liệt tộm ỗhc iớm ớhn cúl mình ềht trên gờưing nầl tớưrc.
nòC ión yậb aữn ẽs ựt sát, thật !óđ
àH ơS cạM nẫv nòc mât tạrng nhắn nit ohc nưgời káhc, ốC mẩC Miên óhk khăn trèo nêl nưgời hắn, yal hắn: ùD“ hna kôhng mằn mảc nhận ìht nêl đỉnh xong cũng phải kôhng nòc mât írt àv cứs cựl màl cyuhện khác cứh?”
àH ơS Mạc: ”…“
nắH aưđ điện tohại ohc ốC mẩC Miên xem, uậc cọđ nit nhắn WhCeat àm nắh iửg ohc tộm nưgời được ihg úhc àl ưht ýk :àH “aMng iah ộb đồng phục ơc tởưrng cúl ốC mẩC Miên màl việc nếđ đyâ.”
ốC mẩC Mêin: “???”
àH ơS cạM hắng gnọig, nắh kôhng nhìn iôđ tắm nòc đang ỏđ bừng aủc uậc àm ỉhc ión auq loa: “ẳhCng phải me ión tíhch nhìn nưgời khác cặm đồng phục cặđ ùht ”?à
nầL tưrớc aừl uậc cặm đồng phục nòc chưa ,ủđ nòc muốn nầl ứht hai?
Gọing ốC mẩC Miên khản đặc, hung ữd nêl ná hắn: mE“ óc tíhch nhìn nưgời khác cặm đồng phục cặđ ùht ìht cũng phải àl hna cặm cứh!”
àH ơS Mạc: ”…“
ốC mẩC Miên nhìn nắh chằm cằhm, dáng ẻv kôhng chịu ểđ nêy cyuhện này.
móT iạl cũng od aừv yãn tắb tạn nưgời at êhg quá, đoán cừhng ờig đang mô cục cứt torng lnòg, nơh aữn tôrng dáng ẻv aừv ữd nằd iạl mềm iạm ếht aik ưhn đang màl nũng nơh àl iổn cáu.
àH ơS cạM thỏa hệip.
nắH aưđ điện tohại ohc ốC mẩC Mêin.
ốC mẩC Miên ểđ điện tohại nêl bụng nắh iồr iúc đầu, nâng ngón yat yud nhất nòc cứs aủc mình mấb mấb oàv nàm hnìh, iửg nit nhắn ohc ưht ýk .àH
àH ơS Mạc: “uhCẩn ịb iah ộb ohc tiô.”
ưhT ýk àH luôn ảrt iờl torng iàv giây bỗng iồh uâl kôhng thấy nhắn lại.
ốC mẩC Miên kôhng biết hna ưht ýk yàn tưrớc ờig luôn ảrt iờl nahnh nên iạl tiếp cụt iửg nit nắhn.
àH ơS Mạc: “uhCẩn ịb ohc iôt iah ộb đồng phục cọh shni.”
àH ơS Mạc: “Lại cuhẩn ịb ohc iôt iah ộb đồng phục tiếp viên hàng kôhng man naữ.”
iãM nếđ ihk ưht ýk àH nur yẩr iửg nit nhắn tới: “Tài kohản aủc ngài ịb hack iồr ”?à
ốC mẩC Miên cọđ xong kôhng nhắn nữa, aưđ điện tohại ohc àH ơS Mạc.
àH ơS cạM nhìn auq iộn dung nit nhắn àm ởd khóc ởd cờưi, iửg gọing ión qua: “uhCẩn ịb đi.”
cúL yàn ốC mẩC Miên iớm iàh lnòg, uậc éhg oàv nưgời nắh mẩl bẩm: mE“ cặm đồng phục ơc tnởưrg, hna cặm đồng phục tiếp viên hàng kôhng nma.”
óC“ ỗhc oàn khác nhau ”?à
“ơưĐng nihên àl ,óc me nốb vcạh, hna tộm vhcạ!”
àH ơS Mạc: ”…“
ốC mẩC Miên yus nghĩ tộm cúl cũng thấy iuv ẻv hẳn, torng lòng kôhng nòc cựb cứt nữa, uậc dịch nêl trên tộm cúht, ểht hiện ựs tấb nãm cuối cùng aủc nảb tâhn: “ẳhCng biết hna nghĩ ếht oàn naữ.”
“Anh kôhng nit me yah cúl torng sách me ểht hiện chưa đủ?”
uậC kôhng ión ục ểht nưhng àH ơS cạM biết uậc đang ión .ìg
nắH aox uầđ ốC mẩC Mêin, nói: “orTng sách àl torng scáh, iôt muốn ểđ me mảc nhận chân thật iồr iớm qyuết đhnị.”
àH ơS cạM chặn mệing uậc định ởm lời, ểđ uậc nghe nắh ión tếh .ãđ
“Tôi kôhng ểht nhảy Bgnuee cùng ,me cũng kôhng ểht nhảy ùd yah chơi tấb ức òrt oạm hiểm oàn me tíhch cùng iớv em.”
mE“ tíhch ựt ,od tíhch ựt tại, ỉhc cớư óc ểht yab iớt uầb tờri, nưhng nêb cạnh iôt iạl àl tộm vũng yầl cắt nhgẽn ngột nạgt, me nẵs lòng ịb giam ở yâđ ”?ư
mE“ ỉhc thấy nọb ọh ợs tôi, yậv me óc từng nghĩ iôt ãđ màl ìg nên iớm kihến ọh ợs nếđ yậv kgnôh?”
mE“ kôhng nhgĩ, me kôhng muốn nghĩ ìg cả.” ốC mẩC Miên iùv oàv ổc hắn, nád nêb iat hắn, gọing ión khàn khàn aòh oàv bóng đêm, aừv uịd dàng iạl nagng nợưgc: mE“ ỉhc biết me tíhch anh, yậv àl ủđ riồ.”
tếY uầh àH ơS cạM ẽhk lăn, nắh iúc xốung nôh đỉnh uầđ cậu.
ốC mẩC Miên nẩgng uầđ nêl hỏi: “Nếu aừv iồr me iđ thật ìht hna định màl ?ìg uếN me kôhng iđ ìht soa?”
àH ơS cạM kôhng ảrt iờl uâc tưrớc àm ỉhc ảrt iờl uâc uas aủc cậu, nắh nhéo nhéo yág ốC mẩC Mêin: “Chỉ óc tộm ơc hội, kôhng iđ ìht ảc iờđ kôhng iđ được naữ.”
ốC mẩC Miên ọc ọc ổc àH ơS Mạc, ìht tầhm: mE“ ẽs kôhng ,iđ me uêy ahn.”
ióN xong uậc nưgớc nêl nhìn àH ơS Mạc, muốn nhận được uâc ảrt iờl kẳhng định ừt hắn.
“Tôi cũng uêy em.” àH ơS cạM mắn chặt yat cậu, cuối cùng cũng thừa nậhn: “iMên Mêin, iôt kôhng ểht kôhng óc em.”
ốC mẩC Miên mảc thấy ĩm mãn, đang định nôh nắh ìht ốC nâV Bằng iọg điện tới.
aừV nhận ãđ nghe thấy gọing ión ol lắng aủc ông: “Con trai ,à oas noc chưa ,ềv noc ẽs kôhng màl cyuhện ìg ờhk iạd yấđ chứ, thất tình kôhng oas ,ảc noc đừng nghĩ qnẩu.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
ốC nâV Bằng nòc muốn ión tếip, uậc ãđ iộv ngắt iờl ông: “Bố, noc kôhng thất tnìh, noc đang ở àhn hna ấy.”
ốC nâV Bằng pậl cứt mi lnặg, tiếp óđ tắb uầđ nặd òd cậu: “yuhCện …óđ tưrớc aik ốb cũng kôhng ión iớv noc nihều nưhng chắc noc biết phải oeđ iác óđ óđ đúng knôhg, noc màl iạh noc iág àhn nưgời at ìht phải ụhp thcár.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC nẩgng uầđ nhìn “Con iág àhn nưgời ta”, thấy quai màh aủc nắh banh ,ar óc ẻv ưhn đang ôv tình nịhgch ngón yat uậc nưhng hná tắm iạl khóa trên tặm cậu.
ốC mẩC Miên kôhng biết nên ión oas iớv ahc mnìh, ùd oas ừt tưrớc nếđ ờig uậc chưa từng biểu hiện ìg ,ảc nơh aữn nòc tờưhng xyuên ỏt ar cắđ ý tưrớc tặm gnô àl mình tấr được noc iág hoan nnêhgh.
uậC ỉhc óc ểht ión uyển cểyuhn: ốB“ nêy tâm, hna yấ oeđ riồ.”
ióN xong iộv vàng tắt máy.
iãM uas ốC nâV Bằng iớm hiểu ý yấm iờl này.
Nưgời aik đeo, nưgời aik đeo, nưgời aik đeo, àl “Anh ”yấ ứhc kôhng phải ôC“ ấy”!
àL hắn, iạl nòc àl nắh đeo!
tệH ưhn ịb tés đnáh.
ốC mẩC Miên tắt điện tạohi, mảc cúx tirền miên torng lòng cũng biến mất, gốing ưhn cọh sinh màl cyuhện uấx ịb ụhp hyunh tắb đợưc, ohc nên uậc nầc phải màl việc ìg óđ ểđ ùb oàv ựs chột ạd aủc mnìh, uậc yẩđ yẩđ àH ơS Mạc: “Hôm yan hna kôhng ar cơưhng iớm ”?à
àH ơS Mạc: ”…“
ốC mẩC Miên mót được tộm noc ồB Câu, pậl cứt iúx gụic: “Anh aừv viết n cạM ùhT chết xnog, cẳhng ẽl định nừgng kôhng ar cơưhng miớ!”
”…“ àH ơS cạM nhìn táohng auq điện tạohi: ãĐ“ nơh mười ờig rồi, nix nghỉ môh yan được kgnôh.”
“ôhKng đợưc, cộđ ảig ẽs chửi anh, cốt ộđ õg aủc hna ab nốb nhgìn ữhc tộm ờig ơc ,àm õg tộm cơưhng nahnh lmắ.” ốC mẩC Miên ỡđ oe đứng dậy, mô ltpaop nêl gnờưig, tặm iốđ tặm thúc gụic: “hTái Táhi, mơc cơm, ióđ đió.”
àH ơS Mạc: ”…“
ốC mẩC Miên mằn pú pấs trên lưng hắn, khóa chặt ổc hắn: “ahNnh õg !iđ yuT n cạM ùhT chết iồr nưhng cũng kôhng ểht auq iờđ ôc cộđ torng bệnh viện ưhn ếht đợưc, hna phải iốđ ửx tốt iớv uậc ấy.”
Cuối cùng uậc cũng màl được cyuhện mình từng nhgĩ, tọv oàv torng àhn àH tấB nẫT ểđ pé nắh iốđ ửx tốt iớv n cạM Thù.
yuT àl cách thức iơh khác iớv tởưng tnợưg.
àH ơS cạM khịt iũm ỏt ẻv tấb mãn, ngồi trên gờưing tắb uầđ õg chữ.
Kôhng hiểu oas cốt ộđ môh yan aủc nắh iạl kôhng nahnh ưhn iọm khi, tộm cơưhng 3500 ữhc àm tấm tộm tếing rưỡi iớm xnog.
Torng cơưhng iớm này, naf aủc n cạM ùhT liên ệh nếđ àhn ọh ,n àhn ọh n kôhng ia quan mât nếđ hắn. cúL naf đang giận ữd chửi àhn ọh n ìht Bạch ỳK Thụy ềv nước nhận noc tari, ihk yấ ãđ màl yấd nêl tộm trận sóng ot óig nớl torng gớii.
Việc uầđ tiên àm Bạch ỳK Thụy màl àl chôn tấc n cạM ùhT ở tộm iơn non xanh nước bếic.
ihK nắh nòc sống ìht pấv phải iọm trắc ởrt torng giới àhn gàiu, uas ihk nắh cếht, tất ảc các aig đình giàu óc torng tàhnh ốhp S iạl ìv àhn ọh Bạch àm nếđ aưđ tiễn hắn, oab mồg ảc àhn ọh .ốC
ốC mẩC Miên cũng tới, uậc đứng nhìn chăm úhc oàv aib ộm aủc n cạM Thù, trên tặm kôhng óc biểu mảc ìg nên nhìn kôhng ar mảc xúc.
nÂ【 cạM ùhT kiêu ngạo àv ốc chấp yấ ãđ iờr ỏb ếht gian ở tộm iơn pẹđ ẽđ ứhc kôhng phải ở chốn kôhng ia bếit. uaS ảc iờđ uưl lạc, cuối cùng nắh cũng óc tộm iám àhn ểđ nêy gcấi.】
uaS ihk õg xnog, àH ơS cạM quay uầđ nhìn ốC mẩC Mêin, hỏi: “ưĐợc caưh?”
tắM ốC mẩC Miên gnử ,ỏđ uậc biết ưhn yậv ãđ àl tấr tốt rồi, kôhng óc tiền ềđ phía tớưrc, nơh aữn nòc phải chịu tárch nihệm iớv qyuển tiểu tyuhết yàn cùng cộđ giả, ohc nên àH ơS cạM kôhng ểht viết n cạM ùhT chết xong iạl ohc sống iạl đợưc.
Trên giao diện pậc nhật cơưhng iớm torng uậh tờưrng aủc cát giả, ốC mẩC Miên aưđ yat ờs nêl dòng ữhc cốui, uas cùng chạm oàv ữhc “Mái nhà” kia.
uậC cười iớv àH ơS cạM iồr tậg đầu.
Trên ếht giới yàn ỉhc óc mình nọb ọh iớm biết n cạM ùhT thật ựs óc tộm iám nhà, kôhng phải phần ộm ưhn cộđ ảig nghĩ àm ón od iah nưgời ọh cùng nhau yâx dnựg, àl àhn aủc nọb cậu.
uaS ihk cơưhng iớm yàn được pậc nhật ãđ oạt nên tộm nàl sóng thảo luận cực ỳk lớn, uhk bình luận ión cát ảig auc tắg quá, ión suýt aữn ãđ quên tấm nhân tậv ốC mẩC Miên này, thậm íhc nòc thắc cắm kôhng hiểu oas cơưhng yàn àH tấB nẫT ựt nihên iạl tốt bụng thế, kôhng gốing iạđ am uầđ kôhng óc tình mảc ưhn tớưrc.
Torng nhóm àH[ Thời oáĐ nẫT Đầu] cũng đang thảo luận iôs nổi, nòc liên cụt gat ốC@ mẩC Miên vào.
àH“ tấB nẫT iớm mìt được lơưng mât ?à oaS iạl iốđ ửx tốt iớv n cạM ùhT vyậ!”
ốC“ mẩC Miên nòc nếđ aưđ tiễn ốC@ mẩC Mnêi.”
“ôhKng ểht nit iổn àH tấB nẫT kôhng óc trái mit cuối cùng iạl ohc n cạM ùhT iác tếk viên nãm ưhn vyậ.”
ốC mẩC Miên nhắn oàv nóhm: ìV“ iôt nên hna yấ iớm viết ưhn ếht đó.”
”…“
”…“
ốC“ mẩC Mêin, ảuq nihên uậc ịb cyuhện n cạM ùhT auq iờđ pé ohc điên riồ.”
“Nếu iổđ tàhnh cát ảig khác mék iổn hơn, aựd oàv cứm ộđ khen tởưhng aủc uậc ìht nòc óc thể, iah ab trăm nạv ểđ tặđ rêing tộm qyuển sách cũng đợưc, nưhng yâđ àl àH tấB Tnẫ?”
ốC mẩC Miên ar ẻv ia cũng yas ỉhc mình at tỉnh àm ión cyuhện iớv nọb ọh tộm hồi, iợđ nếđ ihk uậc tắt điện tohại iạl thấy àH ơS cạM đang õg chữ.
Hửm? oaS chưa ìg ãđ nihgêm cút tắb uầđ õg cơưhng iớm môh uas rồi.
ốC mẩC Miên nhìn ửht bỗng sững ,ờs yâđ àl tộm pihên nảb khác aủc tiểu tếyuht.
n cạM ùhT ãgn ngựa nhập vệin, torng bệnh viện tyurền ar nit uấx rằng n cạM ùhT óc ẽl ãđ cếht.
Nưhng thực ar nắh kôhng cếht.
oáC àig ốC Tịch Quân aủc àhn ọh ốC ãđ nghe được nit Bạch ỳK Thụy đang mìt noc ở nước nogài ừt ỗhc ốC Tahnh Dnơưg. hnA ãđ điều art àv biết được noc trai gnô nốv đang ở torng nớưc, tiếp óđ khóa chặt nữhng iốđ tợưng óc ảhk nnăg, torng óđ óc tộm ngôi oas đang iổn nêt àl n cạM Thù.
ốC mẩC miên tíhch hành ạh ngôi oas qaunh măn àrt trộn torng giới giải trí, uas ihk ốC Tịch Quân kiểm soát được bệnh vệin, ìv tárnh ểđ nưgời khác nghi ờgn nên ãđ oảb ốC mẩC Miên iđ thăm .òd
Nhóc biến thái ịb liệt tặm cùng ngôi oas tyuệt vnọg, nầl uầđ tiên pặg nhau torng tộm bệnh viên ựt nâhn.
ừT“ uâl ãđ nghe tếing măt yẫl lừng aủc ốC tiểu tihếu gia, uậc ẽs kôhng nếđ cứm ngay ảc nưgời nàt ếhp ưhn iôt cũng kôhng aht yấđ cứh?”
iôĐ tắm trên kuhôn tặm ịb liệt aủc ốC mẩC Miên iạl torng trẻo tấb ngờ, uậc ngẩn ơgn nhìn nắh iồh uâl iớm nêl tnếig: “Tàn ếhp cũng óc nàt ếhp ttố.”
ốC mẩC Miên mô chặt ổc àH ơS Mạc, nắh xoay ổc lại, ión tộm cách óhk kăhn: “iVết ohc me xme.”
ốC mẩC Miên phấn kíhch ọc loạn uas lưng hắn, iah chân quấn yấl oe àH ơS cạM tệh ưhn bạch tộuc.
àH ơS cạM tậb cờưi, mảc giác ưhn áhk uađ đầu: “Sau yàn ngày oàn cũng phải pậc nhật iah bản, cũng yam tộm nảb pắs tếk thúc riồ.”
“Anh aủc me tấv ảv quá! ủhC tịch àH tấv ảv qáu!” ốC mẩC Miên nói: ểĐ“ me pób iav ohc ngài néh!”
ốC mẩC Miên càng cọđ càng thấy vui, óc ẽl od mảc cúx mang iạl àm uậc thấy qyuển yàn viết nòc yah nơh qyuển đang ar trên nấT Gnaig, nưhng ỉhc óc mình uậc hưng phấn ìht lãng íhp quá.
“Mau đăng tải, uam đăng tải, uam đăng iảt iđ ahn!”
àH ơS Mạc: ”…“
nơH aửn đêm, nưgời đứng uầđ pật đoàn àH ịht ãđ đăng ík tộm iàt kohản cát ảig khác trên nấT Gaing – àH ửX Mêin. uaS óđ đăng cơưhng uầđ tiên torng tiểu tyuhết đồng nhân aủc tiểu tyuhết đang ar aủc ịv iạđ thần oàn .óđ
ốC mẩC Miên sớưng nếđ iỗn kôhng ủgn đợưc, iạl oàv Bích Thủy mìt iàb mình đăng iồr ảrt iờl bình luận aủc tộm cát giả.
【Vậy chúc tình uêy aủc iah nưgời thật ngọt noàg.】
ảrT lời: mảC ,nơ cúhng iôt ở nêb nhau rồi, ảuq thật tấr ngọt nàgo.
【???】
…
Tahnh niên Miên Miên mađ êm phát mơc óhc ))=
úhC tcíhh:
tộM vcạh: Nhân viên na ninh hàng knôhg/ tiếp viên hàng knôhg.
iaH vcạh: cọH vêin/ tiếp viên tnởưrg.
aB vcạh: ơC phó.
nốB vcạh: ơC tnởưrg.
