Ngoại truyện 3: Quay về lúc nhỏ

Chương 78 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cúL ốC mẩC Miên ởm tắm ,ar hná nắng đang tấr chói cnahg.

uậC nheo mắt, phát hiện mình đang ngồi torng tộm vườn aoh aừv quen aừv .ạl

Torng vườn tồrng ủđ loại hoa, oàn àl hồng ỏđ Shtnamaa, aoh tác cánh uàm rượu mâS Pnah, nòc óc tộm mảnh tồrng aoh hớưng dnơưg.

iaH nàb yat eb éb aủc uậc đang mầc tộm cành aoh hớưng dơưng cùng iah cành aoh tác cnáh.

Đúng thế, nàb yat eb .éb

noC nưgơi ốC mẩC Miên póhng ,ot nhìn iôđ nàb yat tuhộc ềv ẻrt noc yàn àm kôhng ểht nit nổi, ngón yat ngăn ngắn ỏhn xíu, ổc yat cũng éb nơh nềihu, aừv tắrng nõn iạl nịm mnàg, cùng mắl kôhng áuq uás tổui.

ốC mẩC Miên haong mang đứng dậy, pặc chân ngắn bước xiêu xiêu oẹv oẹv nếđ nêb ồh nước cạnh vườn hoa.

Nước ồh sạch ẽs torng tắv phản cihếu õr tình hình hiện ờig aủc cậu.

Tôrng óc ẻv iớm măn uás tổui, cặm quần vàng nạht, oá ơs im hnồg, trên ổc oá nòc óc tộm cihếc ơn noc bướm siêu đáng yêu.

ốC mẩC Mêin: ”…“

ìV tặm ỏhn nên iôđ tắm hạnh tôrng ot cực ,ỳk nòc mệing iạl tấr nhỏ.

ốC mẩC Miên ửht oék oék khóe mnệig, phát hiện kôhng oék đợưc.

ốC mẩC Mêin: ”…“

ỉhC iỗm tắm àl óc ểht id cyuhển được nên uậc aựd oàv thực cựl àm diễn tộm nàm trợn tắm áh mồm.

Trợn tắm áh mồm suốt măn púht.

“iMên Mêin, oas noc nòc chưa auq đyâ?”

ốC mẩC Miên nghe thấy tếing gọi, bước auq ỗhc phát ar mâ tahnh bằng iôđ chân ngắn kôhng yấm tuhần tụhc, uậc nhìn thấy ihT Nghi ẻrt turng xinh pẹđ đang đứng dưới cihếc ô ehc nắng torng vờưn.

Bước chân dừng lại.

uậC iạl nhìn ềv phía tihếu niên trên dưới 11 tuổi ngồi nêb cạnh tộm nưgời ụhp .ữn

“iMên Mêin, oas thế? óC phải noc muốn tặng bông aoh mầc trên yat ohc ìd đúng kgnôh?” ihT Nghi đứng dưới ô ión iớv aứđ éb đang ơgn ngác nêb nàogi.

aừV nghe iờl nhắc ưhn vậy, ốC mẩC Miên pậl cứt nhận ar tihếu niên tôrng áhk quen aik àl ,ia àl ýuQ Nam.

iạL iúc uầđ nhìn bông aoh torng yat mnìh, yâđ cẳhng phải àl khởi uầđ aủc iốm nihgệt dyuên .à

cúL ốC mẩC Miên nòc éb óc iơh ơm ồh ềv giới tính aủc nảb tâhn. cúL iáh được tộm bông aoh pẹđ ãđ tặng ohc ìd tờưhng nếđ àhn mình cơhi, ìd óđ cười tấr iuv ,ẻv nòc aùđ rằng ihk oàn uậc nớl ẽs ểđ uậc màl noc uâd àhn .ọh

ôH pấh aủc ốC mẩC Miên bỗng căng tẳhng nẳh lên, gơưng tặm ỏhn cũng càng ngây ngốc nơh nữa.

ýuQ maN nói: “ặTng ohc ẹm hna ,à Miên Miên hiểu cyuhện gêh.”

Tặng tằhng ốb mày!

uậC éb aừv nếđ ỉhc ơgn ngác nhìn ọh tộm cúl ãđ pậl cứt quay uầđ chạy .iđ uậC nếđ ờb sốui, mìt tộm nòh áđ iồr ngồi xnốug, iúc uầđ nhìn cành aoh torng tay, uas óđ tặv tộm cánh aoh tứv xốung nớưc, cánh aoh pậl cứt ịb dòng nước ôv tình cuốn .iđ

’…“

ốC mẩC Miên kôhng biết nên buồn pihền yah nên iuv ẻv nữa.

aừV iồr uậc nẫv nòc đang mằn aựd oàv ngực n cạM ùhT ión muốn nhận nuôi tộm aứđ ,éb uậc tiếc ohc áuq ứhk aủc n cạM ùhT song iạl cẳhng óc cách oàn tham aig đợưc. aừV ủgn yậd ãđ ởrt tàhnh dáng ẻv ếht này.

Tính ar ìht cúl yàn uậc uás tuổi nòc n cạM ùhT mát tổui, kôhng biết liệu iọm cyuhện ức tiếp cụt diễn ar ưhn yậv yah ẽs nahnh cóhng tỉnh iạl torng ngực n cạM ùhT nữa.

uếN ức tiếp cụt ưhn yậv ìht phải nòc uâl uậc iớm tởưrng tnàhh.

uaS ihk tặv trụi cánh hoa, ihT Nghi iạl iọg uậc auq .óđ

măN yan ốC mẩC Miên aừv tròn uás tổui, ãđ nếđ cúl oàv pớl Một. uậC iạl ưhn vậy, uẫd àl tờưrng ýuq cột cậb nhất ihT Nghi cũng kôhng nêy lnòg.

àB muốn ýuQ maN quan mât chăm cós ốC mẩC Miên ở tờưrng nihều nơh nên nầg yâđ iớm tờưhng xyuên iờm ọh iớt àhn cơhi.

ốC mẩC Miên mầc bông aoh trụi cánh iđ đến, ýuQ uhp nhân nẫv khen cậu: “Sao Miên Miên iạl đáng uêy ếht chứ, uas yàn màl noc uâd aủc ìd được kgnôh?”

ốC mẩC Mêin: ”?“

óC nưgời ẹm oàn iạl kôhng tíhch nghe nưgời khác khen noc mình đâu, ihT Nghi cười cực ỳk iuv ,ẻv đang muốn ởm mệing iạl ịb ốC mẩC Miên ngắt lời.

“ôhKng đợưc, noc àl ỏc ãđ óc củh.”

”…“

ýuQ uhp nhân iốb iốr cười tộm tnếig: “iMên Miên giỏi quá, iớm uás tuổi ãđ biết dùng tàhnh ữgn riồ.”

ốC mẩC Miên tấh mằc lên, yut trên tặm kôhng màl ar được biểu mảc ìg nưhng cũng kôhng giấu được ẻv cắđ :ý “âVng ”.ạ

“tụhP!”

ốC mẩC Miên nẩgng uầđ nhìn auq thấy ýuQ maN đang nhìn mình cờưi.

cúL yàn ốC mẩC Miên nòc chưa quấy yầr uậc ,at chưa áhp hỏng tình mảc aủc uậc at nên uậc at nẫv nòc tấr tíhch ốC mẩC Mêin.

ốC mẩC Miên cũng kôhng thèm iđ os ođ iớv tộm aứđ éb nưhng muốn ohc uậc at cắs tặm tốt iạl àl cyuhện kôhng thể.

ihT Nghi mảc nhận được nầl pặg ỡg yàn kôhng tạđ được hiệu ảuq ưhn mong đợi. ờhC nọb ọh iờr kỏhi, àb iớm tấb cắđ ĩd ờs uầđ ốC mẩC Mêin: “iMên Miên kôhng tíhch hna aik ,à noc cuhẩn ịb oàv pớl Một, óc tộm nưgời hna oảb ệv kôhng tốt soa?”

ốC mẩC Miên nẩgng uầđ lên: “ôhKng phải noc óc ab hna iồr ”?ạ

“ôhKng gốing nahu, óđ àl ở tnờưrg, các hna aủc noc kôhng ểht ngày oàn cũng nếđ tờưrng noc đcợư.”

“Vậy noc óc ểht iổđ tộm hna khác được kgnôh?”

uậC tấr muốn n cạM Thù, muốn cọh Tiểu cọh ở tàhnh ốhp ,B nưhng ờig uậc iớm uás tổui, phải ión oas iớv nưgời torng àhn đây.

ióN cũng ẽs kôhng đồng .ý

ốC mẩC Miên nghĩ àm trọc tếh đầu.

nêL pấc iaH n cạM ùhT iớm nếđ nogại tàhnh iđ học, cúl mát tuổi nắh nẫv đang ở àhn ọh ,n đang cọh iạt ngôi tờưrng Tiểu cọh tấr tốt ở turng mât tàhnh ốhp .B ẽL ar aig đình óc ểht đồng ý song ìv ngôi tờưrng ở tàhnh ốhp khác nên iơh khó.

Thật ar uậc ỉhc nầc yấm táhng àl đợưc.

cúL ốC mẩC Miên đang nghĩ nếđ trọc ảc uầđ iạl thấy ốC Thâm iđ màl .ềv uậC ởm ot mắt, chạy iớt nêb cạnh ốC Tâhm.

ốB“ ơi!” ốC mẩC Miên uín gnố quần aủc ông: “Con ión ohc ốb biết tộm íb tậm néh.”

ốC Thâm iộv vàng mô cục cưng aủc mình lên, nôh ám cậu.

ốC mâC Miên ghét ỏb yẩđ uầđ gnô ,ar cúl uầđ uậc ức nghĩ hna ảc mình êm tín, uas yàn iớm biết nưgời êm nít nhất torng àhn àl ốC Thâm nên uậc muốn dùng điểm yàn ểđ nếđ mìt n cạM Thù.

íB“ mật, ión rgnêi.” iaH yat ốC mẩC Miên ehc ník mệing ông: “ôhKng được ión iớv nưgời kcáh.”

ốC Thâm iuv tươi nớh ởh tậg đầu, nab uầđ nòc kôhng ioc ar ,ìg nếđ ihk nghe uậc ión xnog, ẻv tặm bỗng ởrt nên tếh cứs nihgêm túc.

“Mặt noc kôhng màl ar được biểu cmả.” ốC mẩC Miên ỉhc oàv kuhôn tặm ngây ngốc aủc mnìh: “Rất nihgêm tnọrg, ỉhc óc n cạM ùhT ở àhn ọh n torng tàhnh ốhp B iớm kihến ón linh hoạt ởrt liạ.”

ốC Thâm iỏh lại, ốC mẩC Miên ión rằng ãđ ơm thấy nưgời khác oảb mình ưhn vậy, nòc nữhng iác khác kôhng ión ar đợưc.

ốC Thâm iỏh tất ảc iọm nưgời torng àhn nầg yâđ óc từng ión cyuhện ìg liên quan nếđ àhn ọh n ở tàhnh ốhp B yah knôhg, kiểm art vdieo giám tás cũng kôhng óc nấv ềđ .ìg Đừng ión từng nhắc qua, nưgời torng àhn nốv kôhng biết nưgời nêt n cạM ùhT này, uas óđ gnô ohc nưgời iđ điều art àhn ọh ,n phát hiện thật ựs óc tộm aứđ éb nêt àl n cạM Thù.

ốC mẩC Miên ión xong tắb uầđ đợi.

nếĐ tàhnh ốhp B học, nghe óc ẻv ôv ýl nưhng thật ar cũng kôhng khó, ỉhc nầc óc nưgời iđ cùng chăm cós ohc uậc àl đợưc, nơh aữn hna ảc aủc uậc hiện ờig đang cọh iạĐ cọh mằn ở turng mât năv aóh tàhnh ốhp .B

oS iớv ựs na toàn àv cứs khỏe aủc uậc ìht việc nếđ óđ cọh pật kôhng óc ìg đáng nói.

ảuQ nêihn, kôhng oab uâl uas ahc ẹm uậc ãđ nẫd uậc nếđ tàhnh ốhp B ud lcịh, tộm torng nữhng điểm dừng chân quan tọrng àl àhn ọh .nÂ

Cyuhến iđ yàn cũng kôhng nẳh kôhng óc ýl .od ihK tưrớc ãđ từng pợh cát màl nă nên nầl yàn ọh nếđ ãđ được chào nóđ ôv cùng nồng nệiht.

ốC mẩC Miên kôhng muốn ểđ ý iớt nọb ,ọh ỉhc chằm chằm nhìn oàv cửa.

Nưgời àm uậc ngày ớhn mêđ mong nầg yâđ iãm iớm xuất hệin, n cạM ùhT mát tuổi ãđ tấr ar dáng nưgời lớn, pẹđ kôhng cỡưng iạl được song nẫv mang tén nồh nihên đáng uêy aủc ẻrt con.

nắH đang ở giai đoạn iốr loạn giữa việc kôhng muốn cười iớv kôhng ểht kiểm soát được ụn cười aủc mnìh, ohc nên ụn cười trên gơưng tặm tấr tấm ựt nêihn. ùD ếht cũng ủđ ểđ ốC mẩC Miên téh ot đáng uêy áuq rồi.

hnÁ tắm uậc sáng cựr ngắm tộm hồi, uas óđ nhảy ừt trên ếhg ôs ahp xốung chạy tẳhng ềv phía hắn, uầđ aừv đụng oàv ngực nắh ãđ mô nắh thật cặht.

n cạM ùhT nớl nơh uậc iah tuổi nưhng ẻrt noc tờưhng oac tấr nnahh, ìv ếht tôrng nắh oac nơh uậc kôhng ,tí chân iạl iàd nên tặm ốC mẩC Miên aừv nặv nád ngay oe hắn.

Kích động iớt cứm ọc ọc .ọc

Thấy n cạM ùhT ếht này, uậc ỉhc cớư óc ểht nhảy nẳh nêl nưgời nắh àm .ọc

n cạM ùhT aừv oàv kôhng oab uâl ãđ thấy tộm aứđ éb ngốc ngốc chạy ềv phía hắn, táohng iác mâđ mầs oàv ngực mnìh.

nắH chưa từng tiếp cúx thân tậm iớv ia ưhn vậy, ảc nưgời uềđ mảc thấy kôhng được ựt nêihn, tấr muốn yẩđ aứđ éb aik .ar

Nưhng aứđ éb mô nắh áuq cặht, tôrng iạl mềm mềm, mỏng manh nếđ iỗn nắh kôhng ỡn oék mạnh cánh yat uậc .ar

Torng phút cốhc, nắh cũng kôhng biết nên màl sao.

aứĐ éb nẩgng uầđ lên, cót uậc xoăn ẹhn ựt nêihn, iôđ tắm ot tòrn, xinh pẹđ iạl iơh tớư ,tá cúl nhìn nắh aừv chăm úhc iạl tấr iỗđ iuv ,ẻv iôm oèm ohn ỏhn éh :ởm “Anh ,iơ hna cười nêl tôrng tấr đpẹ.”

n cạM ùhT sững ,ờs ụn cười trên tặm nầg ưhn sợưng cnứg.

Nữhng nưgời khác torng àhn ọh n cũng táohng giật mnìh.

ừT tưrớc nếđ ờig chưa từng óc ia ión n cạM ùhT cười tấr đẹp, ỉhc toàn ión cúl nắh cười tôrng tấr bệnh hạon.

ihT Nghi cùng ốC Thâm thấy ốC mẩC Miên chạy nếđ mô tộm aứđ éb cũng tếh cứs kinh nạgc. ốC mẩC Miên luôn ỏt ar èd tặd iớv nưgời ,ạl kôhng tíhch nưgời khác chạm oàv mnìh. nếĐ cúl này, iah nưgời uềđ kôhng ểht kôhng nit cyuhện àm khoa cọh kôhng ểht giải tíhch aik đợưc.

yaH ión đúng nơh àl dyuên .ốs

ihT Nghi nói: “Nét tặm aủc Miên Miên ịb êt liệt nhẹ, ức luôn ơgn ngác ưhn vậy, ừt ỏhn ãđ kôhng cười được nên ihk thấy hna nạb ỏhn aik cười óc ẽl tấr thcíh.”

Nưgời àhn ọh n iạl sửng sốt, iốb iốr cười cười iồr tiếp cụt ión cyuhện iớv ihT Nhgi.

n cạM ùhT nghe ihT Nghi ión xnog, mím iôm iúc uầđ nhìn aứđ éb torng ngực mnìh.

óC ẽl aứđ éb muốn cười iớv mình nên định cong mắt, nẫd nếđ đuôi tắm nur rẩy.

n cạM Thù: ”…“

aứĐ éb nói: “Anh ,iơ me nêt àl ốC mẩC Mêin, hna óc ểht iọg me àl Miên Mnêi.”

n cạM ùhT “Ừm” tộm tnếig, phát hiện aứđ éb nẫv luôn nhìn mnìh.

“Anh nêt ìg đó?”

n cạM Thù: ”…“

yaM àm cúl yàn ihT Nghi iạl iọg nọb nắh qua.

ihT Nghi nhìn n cạM ùhT tộm cúl iớm nêl tnếig: “Con đang cọh Tiểu cọh ?à ểĐ Miên Miên iđ cọh cùng noc được kgnôh?”

cúL tưrớc àb ãđ ión ềv cyuhện iđ cọh iớv nưgời àhn ọh ,n ờig nhắc lại, n cạM ùhT chưa ảrt iờl àm nữhng nưgời khác ãđ đồng ý rồi.

“ờưrTng óđ àl tộm torng nữhng tờưrng Tiểu cọh tốt nhất tàhnh ốhp ,B ab aứđ àhn iôt cũng uềđ cọh ở đó.”

“orTng thời gian iđ cọh ức ở àhn cúhng iôt ,iđ aưđ nóđ cũng tuhận tnệi.”

ihT Nghi aừv định ừt cốhi, ốC mẩC Miên ãđ nói: “âVng ạ vâng ,ạ noc muốn ở cùng pòhng iớv hna nyà!”

ihT Nhgi: ”…“

iA cũng ión noc iág nớl torng àhn ưhn ảuq mob ổn cậhm, oas noc trai àb iớm ỏhn ưhn yậv àm àb ãđ óc mảc giác kôhng ữig đợưc?

ihT Nghi đơưng nihên kôhng ểht ểđ uậc ở yâđ nơđ giản ưhn thế, nưhng àb kôhng yal cyuhển được ốC mẩC Miên nên đành ión ểđ uậc ở ửht iah ngày .ãđ

tộM aứđ éb ỏhn ưhn yậv kôhng ểht ở nêb nogài được iah ab nàgy, kiểu ìg cũng ẽs khóc iòđ ahc .ẹm

ốC mẩC Miên tậg đầu, uậc cũng kôhng muốn ở torng năc àhn yàn lâu.

n cạM ùhT được nặd nẫd ốC mẩC Miên iđ mex pnòhg, aừv ar aửc ãđ muốn ỏb yat uậc ,ar nưhng ốC mẩC Miên mắn tấr chặt nên nắh kôhng ỏb được àm nòc kihến ảc cánh yat ịb ốC mẩC Miên mô chặt lấy.

mE“ cảnh oác anh, hna đừng óc tắb tạn me đó.” ốC mẩC Miên ión năng tộm cách nihgêm túc: “ẳhCng ẽl hna chưa xraH《mery Pà》retto?”

n cạM ùhT kôhng hểiu, iác yàn ìht óc liên quan .ìg

Kuhôn tặm ỏhn aủc ốC mẩC Miên banh ,ar nói: “Ron traH《gnorry P》rettođã ión iớv cúhng ,at đừng tắb tạn nưgời nạb chơi cùng thuở ỏhn ìv ihk ôc yấ nớl nêl tấr óc ểht ẽs ởrt tàhnh ợv aủc bnạ.”

n cạM Thù: ”…“

ốC mẩC Miên ức tặm yàd yàm nạd àm nád oàv nắh ưhn thế. nếĐ iốt iđ ngủ, thay oá ủgn Tibbutelees xong nòc muốn òb nêl nưgời hắn.

n cạM ùhT xoay nưgời ỏt ý kôhng mốun.

ốC mẩC Miên ẽhk chớp mắt, cúl yàn n cạM ùhT ãđ tệd ar tộm pớl kén, cực ỳk ềđ pòhng iớv iọm nờưgi.

uậC èđ iav n cạM ùhT iạl iồr tậl nưgời nắh qua, ốc gắng ión oạđ ýl iớv hắn.

n cạM ùhT kôhng ờgn uậc iạl khỏe nếđ vậy, aừv kôhng ểđ ý ãđ ịb uậc tậl nưgời iạl iồr òb nêl têrn.

aứĐ éb ơgn ngác nhìn hắn, gọing yầđ nihgêm túc: “Cậu éb iớm uás tuổi ìht óc ểht óc ý uấx ìg đcợư.”

n cạM Thù: ”…“

ióN ôv cùng óc .ýl

uậC iớm uás tổui, tộm aứđ ẻrt noc uás tuổi kôhng hiểu tấr nihều cệyuhn, cũng ẽs kôhng yàb ar mạc yẫb ểđ iạh hắn.

nắH ỉhc tấr kôhng quen iớv việc óc tộm ia óđ nầg iũg thân tihết iớv mình ưhn vậy.

Ở nầg nhau ưhn ếht nên ốC mẩC Miên phát hiện tắm n cạM ùhT iơh ,ỏđ uậc bỗng ớhn nếđ kảohng thời gian này, máđ nô noc àhn ọh n aik ãđ iổn hứng iớv cyuhện “ạDy” n cạM ùhT kóhc, tờưhng xyuên yấl bình tịx iơh yac phun oàv tắm hắn.

ốC mẩC Miên aừv cứt chửi ổt tiên mười mát iờđ máđ nô noc kia, aừv uađ lòng kôhng tôhi, bưng tặm nắh lên, nẩc thận thổi thổi tắm hắn.

Lông im n cạM ùhT nur lên, ngẩn ơgn nhìn cậu.

ốC mẩC Miên uađ lnòg, thổi thổi iàv iác iồr iỏh nắh iớv gọing uầr :ĩr “Anh ,iơ hna nòc uađ kgnôh?”

n cạM ùhT ión kôhng nên lời, ốC mẩC Miên mô ổc hắn, ẹhn nàhng ọc oàv ám hắn, ìht thầm ehk khẽ: “Tìm được hna riồ.”

ảC nưgời n cạM ùhT pậl cứt căng cnứg, ưhn ểht tắb được thóp àm hỏi: mE“ mìt anh? mìT hna màl gì?”

ốC mẩC Miên ựt biết mình ión ,ớh iộv vàng ùb vào: “Tìm thấy ụn cười aủc ,me aóh ar ụn cười ãđ tấm aủc me iạl đang ở ỗhc anh, hna phải ýuq tọrng cúhng ón nah.”

n cạM ùhT mi lnặg.

ốC mẩC Miên cũng nhắm tắm vào, ợs ìv ựs cảnh giác aủc nắh àm iỏh nếđ cnùg.

ơC ểht ẻrt noc kôhng thức muộn áuq đợưc, chưa yầđ oab uâl ốC mẩC Miên ãđ ủgn tihếp .iđ

ứC ếht éhg oàv nưgời n cạM ùhT àm ngủ, cánh yat mềm iạm mô yấl hắn, iơh ởht ehk ẽhk ảhp oàv ổc hắn, iùm aữs mắt hơưng aữs tươi nuhốm yầđ nưgời hắn.

n cạM ùhT ởm ot mắt, iãm uâl uas iớm mô uậc xốung tặđ mằn nêb cạnh mnìh, phát hiện yat uậc nẫv đang mắn chặt oá ủgn aủc hắn.

n cạM ùhT mím môi, ức yậv ểđ uậc mắn tếip.

mảC giác ihk được ia óđ nầc ếht yàn áuq iỗđ mê ,iá aux nat iđ ựs haong mang cùng ôc cộđ àm nắh trải hằng đêm.

Ngày ứht iah ốC mẩC Miên ở àhn ọh ,n hna ảc ừt tờưrng iớt pặg cậu.

nắH phát hiện ốC mẩC Miên ở yâđ tấr tốt, yut nhìn tặm kôhng ar nưhng mảc giác hoạt táb nahnh nhẹn nơh nềihu.

ốC mẩC Miên ión iớv hắn: “Anh ,ảc nầg yâđ me óc tộm ơm ưcớ.”

“Hả? ơM cớư gì?”

ốC mẩC Miên nói: “Lớn nêl me muốn àhn ưt bnả.”

ốC Tịch Quân tậb cờưi, ẻrt noc ìht biết àhn ưt nảb àl .ìg

iA ờgn ốC mẩC Miên iạl ión tếip: “Cho nên hna óc ểht ohc me pơưhng thức liên cạl iớv thần tợưng aủc me àl Bạch ỳK Thụy kgnôh?”

ốC Tịch Qâun: ”…“

ốC mẩC Miên nốt iah tnếig, ar cứs ỏt ar đáng yêu, nặl lộn, oàg kóhc, eđ aọd iớm yấl được pơưhng thức liên cạl iớv Bạch ỳK Tụhy.

ốC Tịch Quân àl sinh viên iạđ cọh nưhng nắh chắc chắn kôhng phải sinh viên bình tnờưhg. ốC mẩC Miên biết nắh đang được gnô iộn iồb dỡưng nêb nưgời nên kiểu ìg cũng mìt được pơưhng thức liên cạl aủc Bạch ỳK Tụhy.

àM cúl yàn àl iah ợv cồhng àhn ọh Bạch nầg ưhn pắs tyuệt vọng uas yấm măn điên cồung mìt kiếm noc tari.

cúL ốC Tịch Quân muốn ,iđ ốC mẩC Miên ual nước tắm ở khóe mắt, phủi tấđ trên nưgời iồr ión iớv hắn: ểĐ“ ý nạb iág aủc hna vào, đừng ểđ ịhc yấ mô bụng uầb chạy mtấ.”

iaH ab măn aữn àl ôc cháu iág tihên iàt aủc uậc ar iờđ rồi, uậc kôhng muốn cháu iág mình ởrt tàhnh tộm nưgời ìk quặc àv ôc cộđ torng nihều măn uas od kôhng óc ựs yạd oảb đúng nắđ ừt nưgời tâhn.

ốC Tịch Qâun: ”…“

cáT ảig óc điều muốn nói:

ốC mẩC Mêin: uậC éb iớm uás tuổi ìht óc ểht óc ý uấx ìg đợưc, ỉhc muốn tặđ tưrớc cồhng thôi .àm

úhC tcíhh:

名草有主 ỏC( ãđ óc chủ) được biến ểht ừt 名花有主 (Hoa ãđ óc củh). aoH tơưng gnứ iớv noc iág nòc ỏc tơưng gnứ iớv noc tari. naB uầđ nốv ểđ aùđ nưhng nầd àd ềv uas iạl được ổhp biến rộng iãr – Nồugn: Zhihu.

Cíhnh tyurện cát ảig ểđ Miên Miên mék hna àH măn tuổi àm auq nogại tyurện yàn tàhnh iah tổui. éM ((=

Hết chương 78

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha