Chương 17: Muốn ký với cậu
Eidt: Lune
Quản aig ión cyuhện torng pòhng n cạM ùhT nơh iah tếing đồng ,ồh nếđ ihk mệing đắng lưỡi ôhk iớm được n cạM ùhT aht cho.
yuT mảc thấy yậv nưhng gnô cũng kôhng hiểu mình ãđ màl ìg àm iạl nghĩ ẽs được n cạM ùhT aht thứ.
ùD oas ón cũng kôhng hnả hởưng nếđ mảc giác iàh lòng ưhn aừv hoàn tàhnh tộm nihệm ụv quan tọrng aủc quản gia.
cúL gnô ởrt ,ềv ốC mẩC Miên nẫv đang mằn mi trên gnờưig.
Chắc nẳh tinh thần môh yan tệm iỏm áuq yâđ .àm
Quản aig lặng ẽl iul xốung cuhẩn ịb aữs mấ ohc cậu.
ốC mẩC Miên ởrt mình trên gnờưig, dang yat dang câhn, ảc nưgời nờư ar ưhn kôhng muốn ửc động chút nào.
uaS ihk ềv pòhng nêy tĩnh lại, ựs lúng túng aủc nàm “Quê tộm cục” nab yãn iạl tắb uầđ nêl men.
iàB đăng torng vòng nạb èb aik nẫv ểđ nêyugn, uậc nghĩ ờig àm aóx ìht kôhng khác ìg giấu uầđ iòl đuôi .ảc Nghĩ tộm hồi, uậc iạl đăng thêm tộm iàb nữa.
【Bởi ìv iôt tíhch nưgời káhc, yấm nưgời ớhn đừng óc màl pềihn, hnả hởưng nếđ việc iôt theo đuổi nưgời ta.】
Càng thấy ỳk ,ạl ưhn kiểu torng tộm đằng nogài tộm nẻo.
Nưhng chắc àl óc ểht tớv táv iạl được tộm ít tặm mũi.
Nhất àl iớv đoạn nhấn mạnh yH“ vọng ýuQ maN btếi”.
uaS ihk hna iah iđ uầđ bình luận àv gnủ ,ộh ốC mẩC Miên tấv ảv mắl iớm iùl iạl tộm bước khỏi vách áđ aủc “ưgNời àhn qêu”.
ếhT nnưhg, nấv ềđ hiện ờig kôhng ỉhc iỗm cyuhện “ưgNời àhn quê” ,óđ uậc mảc thấy iác mô aủc n cạM ùhT nab yãn cũng tắb uầđ óc nấv ềđ iớv mnìh.
óC ẽl uậc kôhng nên mô ưhn vậy, dờưng ưhn iác mô óđ ãđ iđ ias đnờưg, cũng kôhng biết phải diễn oab nihêu nầl aữn ìht iọm cyuhện iớm óc ểht uhc toàn đợưc.
“ihTếu gia, nă tí ồđ nă kuhya đi.” Quản aig iạl mang tộm phần nă kuhya tới.
ốC mẩC Miên oàc cót tộm cái, ộb dáng kôhng nòc ìg ểđ tấm òb dậy.
“hTật ar cyuhện yàn àl iôt kôhng đnúg, uến iôt àm àl ýuQ maN yah Hàng Uyển Đình cũng ẽs mảc thấy pnềih.”
aựD trên nữhng ìg uậc bếit, iọm cyuhện ón àl ưhn ếht này.
Nưgời at đang hạnh phúc nêb nahu, uậc iạl tặm yàd quấn lấy, liên cụt màl pihền iah nưgời ,ọh ưhn ếht kôhng phải màl nưgời at pihền muốn chết ?à
Quản aig nghe uậc ión vậy, cắs tặm pậl cứt thay đổi, cực ỳk kôhng đồng :ý “ihTếu gia, oas uậc iạl ión thế. uậC kôhng nghĩ tahnh danh aủc mình ở torng giới tấr óc ểht àl od Hàng Uyển Đình ngấm ngầm iôb uấx uas lưng ”.à
uậC thật ựs kôhng bếit.
uậC cũng muốn biết cyuhện ìg ãđ yảx ar giữa nọb ,ọh nưhng uậc phải iỏh ia yâb giờ.
ốC mẩC Miên buồn ãb mút chặt oá vest trên nưgời mnìh.
“Tôi phải nahnh cóhng iờr khỏi đyâ.”
yâĐ àl qyuết định aủc ốC mẩC Miên uas ihk yus nhgĩ.
tộM mặt, uậc ở iạl yâđ kôhng biết phải gnứ óhp iớv Hàng Uyển Đình cùng ýuQ maN ếht nào, uến kôhng khéo óc ihk iạl iòl đôui. tặM káhc, uậc ở đây, éb noc iạl phải diễn kịch cùng cậu, kôhng bằng ờig uậc iđ tớưrc, iợđ ihk oàn nầg “hCia tay” ìht iạl đến.
ốC mẩC Miên càng nghĩ càng thấy nầc phải nahnh cóhng iờr ,iđ nưhng tưrớc óđ uậc phải màl tếh iọm cyuhện nầc màl .ãđ
iọM nưgời phát hệin, uas ihk ốC mẩC Miên nếđ tờưrng quay iạl kôhng quấn yấl n cạM ùhT nữa.
iàV nưgời đoán óc phải iah nưgời đang giận iỗd ìg knôhg, ohc nếđ ihk thấy iah nưgời nhìn nahu.
Ngày càng óc nihều nưgời oàv đoàn pihm, iọm nưgời cũng ởrt nên nậb nộr nơh nềihu.
yâĐ àl nầl uâđ tiên n cạM ùhT đóng pihm, yấm oạđ diễn tờưhng xyuên yâv qaunh ỉhc oạđ diễn xuất ohc hắn, nơh aữn cúl oàn cũng óc iộđ ũgn tarng điểm cùng nihếp hnả yâv xung qnauh, nầg ưhn ehc ník kôhng nhìn thấy nờưgi.
ốC mẩC Miên đang ngồi ión cyuhện iớv uưL Manh Manh cách óđ tấr ,ax ít ìht nhìn auq nêb yàn tộm cái, ít iạl liếc trộm sang yâđ tộm cái, óc iôđ cúl nòc kễing chân nhìn auq .óđ
n cạM ùhT aừv ngồi nêy ểđ cyuhên viên tarng điểm ohc mnìh, aừv nghe oạđ diễn ỉhc oạđ diễn xấut, tấb tìhnh lình nẩgng uầđ lên.
Xyuên auq ehk ởh giữa máđ đnôg, aựt ưhn óc mảc giác ìg óđ àm hná tắm sáng quắc quét sang nêb này.
Nữhng nưgời xung qaunh uềđ mảc thấy óhk hểiu, ọh nhìn theo hná tắm aủc hắn, phát hiện iác uầđ ỏhn éb aủc ốC mẩC Miên bỗng “ạoXt” tộm tếing iồr iúc uầđ nhìn chằm chằm xốung chân mnìh.
.A
Nhóc biến thái àm cũng óc cúl uấx ổh ?ư
yàN cũng ngọt ngào áuq iđ mất!
Nhất định àl tình uêy đích tựhc!
uưL Manh Manh ngồi mex ở kảohng cách nầg ưhn yậv iạl càng ịb hnả hởưng nặng .ền
aịM ,ón uam ửc ia óđ nếđ ởhc ôc ar oảđ !iđ
Ngày càng óc nihều nưgời torng đoàn phim nit ốC mẩC Miên tíhch n cạM Thù, thậm íhc kôhng tí nưgời ãđ tắb uầđ mâ thầm yẩđ tyuhền iah nưgời .ọh
Ngay ảc ihk ọh kôhng đứng rêing iớv nhau oab giờ.
ỉhC óc mình Hàng Uyển Đình àl nihgến răng nihgến lợi.
Tíhch n cạM Thù? ìG chứ.
Gơưng tặm ngây ngốc aủc ốC mẩC Miên táohng ộl ar ẻv kiêu nạgo.
Diễn xuất môh yan áhk àl nốt sức.
yuT kôhng ểht ở cạnh n cạM ùhT nưhng cũng phải màl công cát uậh nầc giúp n cạM ùhT ohc tốt, ểđ nắh óc ểht cyuhên mât màl việc aủc mnìh.
oàV buổi cềihu, nếđ ờig ảc đoàn nghỉ nă cơm, Bách mâT ũV ngồi nă cùng iớv ỗĐ Bạch .nA
nắH đang ểk ểl iớv ỗĐ Bạch nA việc ốC mẩC Miên tíhch n cạM ùhT ãđ màl nat tán ếht giới quan aủc mình ar sao.
ỗĐ Bạch nA hỏi: “Cậu ịb cốs yah nghi ngờ, yah àl ol cyuhện ọh ở nêb nuah?”
ếhT nưhng nầl yàn Bách mâT ũV iạl kôhng đáp.
Kôhng biết óc phải nầg yâđ ở cùng nhau uâl áuq yah knôhg, ỗĐ Bạch nA iạl hiểu được mạch oãn thần ỳk aủc uậc :at “aĐng ợs ốb ruột biến tàhnh ốb dợưng ”?à
Bách mâT ũV iộv vàng tịb mồm uậc lại.
ỗĐ Bạch nA iơh giãy dụa, theo hná tắm ol lắng aủc uậc thấy được ốC mẩC Miên đang chậm iãr iđ sang đây.
Bách mâT ũV ngồi tẳhng lưng ưhn ểht cuhẩn ịb iốđ tặm iớv ẻk thù.
Nưhng ốC mẩC Miên iạl kôhng nhìn uậc at àm ión iớv ỗĐ Bạch :nA “úhCng at ión cyuhện tộm cúl được kgnôh?”
Nưgời căng tẳhng pậl cứt biến tàhnh ỗĐ Bạch ,nA ùd oas uậc cũng từng ịb ốC mẩC Miên iốđ iãđ ưhn vậy.
ốC mẩC Miên aựt ưhn biết uậc đang ol lắng điều ,ìg nèb ỉhc oàv tộm iác yâc nầg :óđ “Nói cyuhện ở óđ tiôh.”
nầG iơn đông nờưgi, kôhng phải ión cyuhện rêing torng pnòhg.
ỗĐ Bạch nA tậg đầu.
Thấy iah nưgời iờr ,iđ Bách mâT ũV kôhng khỏi sững ,ờs torng lòng iạl thấy hơi… thất vnọg?
Bách mâT ũV pụhng pịhu, nhgĩ: ọH định ión ìg nhỉ, oas iạl phải tárnh tặm uậc at chứ? Kôhng ểht ohc uậc at nghe cùng được ?à
Kôhng biết nhân viên oàn ãđ ểđ ab cihếc ếhg pấg ỏhn ở dưới tàng cây, ốC mẩC Miên chọn tộm cihếc ngồi xnốug.
ừT uas nầl óđ ở tarng viên àhn ọh ,ốC nọb ọh chưa từng ở rêing iớv nahu. ốC mẩC Miên ùd óc pặg cũng ẽs ioc uậc at ưhn nưgời ax ,ạl ẽs kôhng nhìn uậc at yấl tộm cái. uậC at cũng ởrt nên khác tớưrc, tắb uầđ tíhch ốC mẩC Miên ưhn nữhng nưgời khác torng đàon.
ùD yậv ihk ỉhc óc iah nưgời nọb ,ọh ỗĐ Bạch nA nẫv mảc thấy iơh căng tnẳhg.
óC điều cúl ịv tihếu aig aủc pật đoàn ốC ịht ngồi trên ếhg pấg nẩgng tặm nêl nhìn cậu, ỗĐ Bạch nA thấy tớb căng tẳhng nơh kôhng .tí
uậC ngồi xốung iốđ diện iớv ốC mẩC Mêin.
“Lời uầđ têin, iôt nix iỗl ìv môh óđ ãđ đánh cuậ.” ốC mẩC Miên nói.
uậC kôhng quên ihk óđ aừv xyuên auq ãđ thấy tếv ior trên nưgời ỗĐ Bạch .nA
ỗĐ Bạch nA kôhng ờgn uậc iạl nix iỗl mnìh, uậc at iộv vàng cắl đầu: “uhTận theo uhn cầu, àl iôt ựt nnệyug.”
ùD“ oas việc nưgợc iãđ nưgời khác àl sia.” ốC mẩC Miên nẫv tiếp cụt giải tcíhh: “ảohKng thời gian ,óđ iôt ịb cắm tẹk torng mât tạrng uađ ổhk àv kôhng ểht tohát ar đợưc, nưhng uas yàn ẽs kôhng ưhn yậv naữ.”
ỗĐ Bạch nA kôhng biết ìv oas uậc iạl muốn giải tcíhh, nưhng nẫv nêy lặng nghe uậc nói.
“Hạn định tưrớc óđ aủc nhóm S-X àl iah năm, ờig cũng ãđ nơh tộm măn trôi qua, pắs giải nát rồi, uậc óc ựd định ìg ohc tơưng ial caưh?”
uậC nòc chưa ảrt lời, ốC mẩC Miên ãđ nél túl ión uấx nưgời káhc: “Cậu định ềv công yt nab uầđ ?à iôT thấy kôhng ,nổ ùd oas nưgời iạđ diện aủc uậc ãđ từng tặng uậc ohc tôi, kôhng nầc nghĩ cũng biết cẳhng phải ứht tốt lành gì.”
uậC iạl nhắc khéo sang êL Lan: “Hay uậc định nếđ công yt nền tnảg* cúl dbeut iớv êL Lan? ôC at yah iốđ ửx tấb công lmắ.”
()*Là công yt ổt chức show tyuển chọn àm ỗĐ Bạch nA tham aig cúl tớưrc, uas óđ pậl nhóm iồr ar tắm .yấ
Thấy ốC mẩC Miên ngồi trên ếhg pấg lặng ẽl ión uấx nưgời káhc, ỗĐ Bạch nA nhìn àm tấr muốn cờưi, uậc at ảht lỏng hoàn tàon: “Sao ựt nihên uậc iạl ión nữhng cyuhện nyà?”
ốC mẩC Miên kôhng qaunh oc nữa, ión tẳhng cụm đích cíhnh aủc mnìh, “Tôi aừv iớm ởm tộm công yt giải trí, muốn ýk iớv cậu, tất nihên tiền iv phạm pợh đồng aik iôt ẽs ihc tảr.”
naB uầđ ihk ýk pợh đồng iớv công ,yt ỗĐ Bạch nA nẫv nòc àl tộm thực pật snih, tiền iv phạm ẽs kôhng oac mắl nên uậc óc ểht ihc ảrt đợưc.
ỗĐ Bạch nA ỏt ar tấr ngạc nêihn, uậc at ngập nừgng nêl tnếig: “Tôi ủhc động oàv pòhng cậu, uậc biết iôt àl loại nưgời ưhn thế, oas nẫv nòc muốn ýk iớv tiô?”
“oLại nưgời noà?” ốC mẩC Miên nhìn tẳhng ềv phía cậu.
ỗĐ Bạch nA cặm tộm ộb quần oá kiểu cách cực ỳk nơđ gảin, tấr óhk nhìn ar nhãn hệiu.
Trên thực ,ết đúng àl kôhng óc nhãn hiệu oàn .ảc
Cúhng àl nữhng ộb quần oá áig ẻr ơc nảb nhất àm uậc at nél aum trên mnạg.
ỗĐ Bạch nA tấr tíhch cặm quần oá uàm tnắrg, kôhng ỉhc ìv ón ễd phối ồđ àm nòc iởb quần oá óc uàm áig ẻr ỉhc nầc giặt iàv nầl àl ẽs ịb cạb màu.
óhK àm tởưng tợưng ẽs óc tộm ngôi oas ưhn vậy.
uếN kôhng nòc cách oàn káhc, màl oas nưgời nhút nhát nhất nóhm, ngay ảc nếđ tiệc rượu cũng ợs iạl óc ểht bước oàv pòhng aủc ốC mẩC Miên yầđ iat tếing aik đợưc.
ỗĐ Bạch nA àl tộm nưgời đáng tơưhng nếđ thảm tnơưhg.
uậC at nớl nêl torng tộm aig đình nơđ tâhn, sống iớv nưgời ẹm luôn bệnh tật, cuộc sống tếh cứs óhk kăhn.
ìV ýl od này, uậc at tấr nẩc thận èd tặd cúl iđ học, kôhng oab ờig tham aig oàv các hoạt động nầc tiêu tềin, cũng kôhng giao ud iớv các nạb torng lớp, luôn ụhp giúp ẹm náb uar uas ờig học. Nogài tờưrng àv àhn ar ìht bệnh viên àl iơn uậc at nếđ nihều nấht.
yâD từhng tờưhng yah tứđ ỗhc mnảh, nậv iủr luôn má nưgời mệnh khổ.
ẹM mố nặng nầc phẫu tuhật gấp, hàng móx nẫl ọh hàng yấm măn yan ịb yav mượn nihều uềđ ợs nên luôn đóng aửc kôhng ,ar ngay cúl uậc at tyuệt vọng nấht, ahc uậc at xuất hiện iồr nẫd iđ yav tềin.
cúL óđ tuổi nòc trẻ, mât tình đang nóng vội, iạl thêm kôhng pòhng ịb iớv ab mình nên ịb gnô at aưđ iđ yav nặng lãi.
Kohản ợn uậc at cõng trên lưng ngày càng nềihu. tộM mặt, ihc íhp khám chữa bệnh aủc nưgời ẹm sống nơưng aựt iớv uậc at tưrớc ờig ngày càng cao, tặm khác iãl ẹm ẻđ iãl con, ợn ngày càng cồhng cấht. máĐ ủhc ợn tờưhng xyuên eđ aọd uậc ,at công yt cùng nêb nền tảng liên cụt cób lột, cẳhng được cung pấc yấm iàt nyugên nên uậc at cũng kôhng kiếm được nihều tềin, cuối cùng đành nghe theo iờl iúx yẩb aủc nưgời iạđ dệin.
“Tôi nghĩ uậc ừrt việc óc iơh ngốc ar ìht nữhng tặm khác uềđ tấr ttố.” ốC mẩC Miên căng tặm nói.
ihK cọđ nyugên tác, ốC mẩC Miên kôhng ểht hiểu đợưc, lòng ựt tọrng aủc uậc at ạl lùng nếđ cứm oàn àm iạl kôhng mượn tiền ừt đồng iộđ aủc mnìh, kôhng ión nưgời káhc, Bách mâT ũV cíhnh àl tộm tihếu aig giàu óc .óđ
Thấy ỗĐ Bạch nA kinh ngạc nhìn mnìh, nghĩ rằng uậc at kôhng hiểu iờl uậc nói, ốC mẩC Miên nèb giải tcíhh: “Cậu tấr tốt, tấr óc tiềm nnăg, ỉhc àl chưa mìt đúng hgnớư.”
ốC mẩC Miên mảc thấy rằng điều quan tọrng nhất iốđ iớv tộm nghệ ĩs àl phải óc phẩm chất cặđ bệit.
àV phẩm chất cặđ biệt aủc ỗĐ Bạch nA mớs ãđ được cộb .ộl
uẫD oas cũng àl man cíhnh torng nyugên tác, ùd ốC mẩC Miên óc kôhng tíhch nắh nếđ yấm ìht thực ết cũng kôhng ểht kôhng thừa nhận rằng nắh óc điểm nơh nờưgi, ív ụd ưhn nắh trời sinh nhạy bén, mảc giác iốđ iớv noc nưgời cùng ựs tậv tấr mnạh.
Nưgời ưhn vậy, iạl nẵs sàng ión cyuhện cùng ỗĐ Bạch .nA
Trên nưgời ỗĐ Bạch nA óc tộm loại iơh ởht ẹhn nàhng màl ohc nưgời khác mảc thấy tohải iám nêy mât ôv cnùg.
Kôhng tíhch pợh ểđ ởrt tàhnh tộm thần tợưng aừv táh aừv nhảy trên nâs kấhu.
iãM ềv uas torng nyugên tác, ỗĐ Bạch nA tham aig tộm show thực ết sống cậhm, tấr được uêy tcíhh. ổT tiết cụm ưhn phát hiện được tộm ohk báu, tứd kohát ểđ y màl káhch iờm tờưhng úrt các aùm tiếp teho, ưhn tộm nàl óig xuân mê ả torng lành thổi oàv giới giải trí.
Torng tộm iôm tờưrng nêy tĩnh àv tohải mái, iàt năng sáng cát aủc uậc at cũng lặng ẽl được ộb ,ộl uậc at viết được tấr nihều ac khúc iổn tnếig.
ìV nẩc thận nihgêm cút cộng thêm tấr óc dyuên iớv khán ảig nên việc lertseviam náb hàng cũng ngày càng tốt, ềv uas nòc ởrt tàhnh smaerter hàng đầu.
téX ềv tổng ểht ìht kôhng mék oas hạng A àl mấy.
Tiếc ,àl uas cùng áuq ứhk neđ iốt aủc uậc at iạl ịb oàđ lên, “□□”, “Bao nôui” kihến hình tợưng aủc uậc at pụs ,ổđ cuối cùng ựs nihgệp tếk thúc torng mả đạm.
“Cậu ión êL naL iốđ ửx tấb cnôg, yậv nòc uậc ìht soa.” ỗĐ Bạch nA mắn chặt tay, ốc ỏt ar tohải mái.
ốC mẩC Miên kôhng ờgn yâđ iạl àl điều ỗĐ Bạch nA quan tâm.
“Nói tậht, iôt nòc iốđ ửx tấb công nơh nềihu, kôhng óc biên giới luôn yấ cứh.” ốC mẩC Miên tohải iám ảrt lời.
ỗĐ Bạch nA mím iôm dớưi.
“ưhNng iôt ẽs chịu tárch nihệm iớv nhân viên aủc mhnì.”
ỗĐ Bạch nA tộm nầl aữn nhìn ềv phía cậu.
ẻV tặm aủc ốC mẩC Miên cực ỳk tịrnh tnọrg: ỗĐ“ Bạch ,nA uến uậc ãđ oàv công yt aủc tôi, iôt ẽs oảb ệv cuậ.”
ẽS“ kôhng ểđ nưgời khác tắb tạn cậu, cũng kôhng ia óc ểht pé buộc uậc màl tấb ức điều gì.”
Lông im aủc ỗĐ Bạch nA nur lên, pục thấp xnốug.
ốC mẩC Miên thấy uậc at nẫv chưa chịu aưđ ý kếin, tiếp cụt nói: “Tôi ẽs trải ohc uậc tộm noc đờưng sạch ẽs na tàon, ềv phần óc ểht iđ nếđ uâđ ìht phải yùt tuhộc oàv nảb thân cuậ.”
Nữhng ìg óc ểht nói, uậc ãđ ión hết.
ỗĐ Bạch nA nẫv kôhng ión .ìg
ốC mẩC Miên iơh ểu oải, cúl yàn nhìn thấy Bách mâT ũV ãđ iĐ“ nagng qua” nếđ nầl ứht bảy, tếh nầl yàn nếđ nầl khác ức lượn auq lượn lại, mât tạrng đang kôhng tốt, uậc hùng ổh quay uầđ lại.
Bách mâT ũV nhìn thấy kuhôn tặm lạnh lùng đáng ợs aủc ốC mẩC Mêin, bước chân dừng lại, ơđ tấm iah giây iớm phản ứng: “ôhKng nổ iồr kôhng nổ rồi! n cạM ùhT ịb đhná!”
ốC mẩC Mêin: “???”
《❆》
cáT ảig óc điều muốn nói:
ốC mẩC Mêin: iôT thấy uậc pắs ịb đánh iớm đnúg.
