Chương 59: Mấy người mù quáng trong tình yêu đáng sợ thật đấy

Chương 59 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ốC mẩC Miên nếđ tờưrng pấc iah aủc n cạM ùhT ịb cọh sinh torng tờưrng quay đợưc, cúl yấ nọb ọh tấr nồh nêihn, uềđ nghe iờl kôhng đăng àm iợđ nếđ sáng môh sau.

íB tậm ỉhc ihk chia ẻs iớv nưgời khác iớm thấy kích đnộg.

Thấy cảnh này, naf pc ưhn ểht được tiêm uám àg suýt ìht nấgt, nhất àl ihk thấy ốC mẩC Miên ión “úĐng vậy! hnA yấ tấr uêy ahn.”

A【 a a uậc ión uâc yàn cẳhng phải áuq kiêu ngạo 】?à

【gNọt áuq ngọt áuq nưgời iut cuộn iạl tàhnh tộm noc nộhng luôn riồ.】

【úĐng vậy, hna yấ tấr uêy cậu, ếht uậc ìht sao, uậc kôhng ỏt ẻv chút ìg 】?à

【Còn nầc phải ỏt ẻv aữn ,à nél nếđ tờưrng pấc iah aủc n cạM ùhT điều art cyuhện tình mảc ihk xưa, nhìn mah muốn cihếm uữh ỏhn nọm yàn kaì.】

【ahNnh nẫd me éb màl việc ôv hcí yàn ềv àhn iđ @ n cạM Tùh.】

ốC mẩC Miên mi lặng mằn xnốug, kôhng nhúc ncíhh.

Nưhng óc ẽl od từng trải auq áuq nihều nầl uấx ổh nên uậc ãđ óc cứs ềđ knáhg, tộm iồh uas iạl tắb uầđ mẩl bẩm.

ìV torng pòhng ủgn tấr nêy tĩnh nên n cạM ùhT óc ểht nghe õr tếing uậc mẩl bẩm.

“úĐng ếht nòc gì.”

n cạM Thù: ”…“

ốC mẩC Miên kôhng được páđ iạl nên tấr óhk cịhu, uậc tiếp cụt ìht tàho: mE“ kôhng óc hna tari, hna viết ohc me ab nưgời anh, me kôhng óc ,ẹm hna viết ẹm ohc .me nòC ýuQ Nam, aừv nhìn tặm ãđ thấy thối hắoc, uấ ĩrt iạl hiếu tgnắh.”

n cạM ùhT tấr muốn tún iat lại.

ốC mẩC Miên ựt mẩl mẩb tộm mnìh, càng ểk ểl ụn cười nêb iôm càng tươi rói, torng lòng càng iuv .ẻv nầD nầd ềv sau, ìv kôhng khỏi iuv áuq àm tậl nưgời iồr òb nêl nưgời n cạM Thù, phấn kíhch mô yấl ổc hắn: “Sao hna iạl uêy me nihều nếđ vyậ!”

n cạM Thù: ”…“

ốC mẩC Miên nẫv chưa phát hiện ar ựs khác tờưhng aủc n cạM Thù, uậc aừv ọc mằc iớv ổc hắn, aừv ờs loạn khắp nưgời nắh iãm nếđ ihk nghe thấy tếing nêr aủc ia óđ vang lên.

m tahnh khàn khàn iạl iơh uađ khổ.

ốC mẩC Mêin: ”…“

ốC mẩC Miên biết ìv oas nắh rên.

uậC mảc nhận đợưc.

ĩD nihên uậc cũng hiểu ìv oas iạl iơh uađ ổhk nữa.

iởB nưgời uầđ uêt ờs loạn àl cậu.

ốC mẩC Miên mi ưhn tóhc, lặng ẽl òb xốung khỏi nưgời n cạM ùhT iớv iôđ chân nur rẩy.

n cạM ùhT ức nghĩ cuối cùng uậc cũng chịu nêy tĩnh iđ ngủ, ia ờgn được mười phút iạl ởm mnệig: “Nếu hna muốn cũng óc ểht mà.”

n cạM ùhT nihgến rnăg: “Câm mnệig! ióN aữn ìht sang pòhng màl vcệi!”

nầL yàn cuối cùng cũng nêy tnĩh.

n cạM ùhT tệm mit nhắm tắm lại, ịb uậc giày òv ếht yàn nòc tệm nơh iđ quay phim iah ngày iah đêm.

Ngày môh uas n cạM ùhT kôhng phải quay phim mớs nên iah nưgời yậd tấr mộun, nàB nàB mang aữb sáng quét ẻht iđ vào, tấb ờgn thấy cảnh torng pòhng suýt aữn ịb aọd ãgn xnốug.

Tiểu uưL nghe thấy tếing uêk aủc uậc ,at uas ihk chạy nếđ thấy yậv cũng kinh ngạc áh ot mồm.

Pòhng tổng tốhng iỗm mêđ tộm nạv ,ệt oas iạl ịb nưgời at hành ạh nếđ cứm này?

iA óc ểht aht ứht ohc nọb ?ọh

uaS óđ nghĩ lại, tộm iác yâc ot ếht kia, nèđ đờưng iồr nihều tấđ áđ ưhn ếht này, cúl cyuhển oàv kôhng óc cyuhện nhân viên káhch nạs kôhng biết đợưc.

ảC ngày n cạM ùhT uềđ ở torng đoàn pihm, yậv ỉhc óc ểht àl tiểu tihếu aig ở káhch sạn, pếs aủc nọb .ọh

Tiểu Lưu: ”…“

ởS tíhch aủc nưgời óc tiền uềđ hàonh tárng ưhn yậv ?ảh Nghĩ nếđ cihếc gờưing tròn ot đùng aủc ọh bỗng dưng iạl muốn iơr .ệl

iaH nưgời aừv tham quan aừv mảc táhn.

cúL n cạM ùhT ừt torng pòhng ủgn iđ ,ar iah nưgời nòc đang ngắm Giffarti trên tnờưrg, nòc óc ảc “Lời ỏt tình iớv n cạM Tùh”.

n cạM ùhT iđ auq phát hiện yấm uâc ỏt tình trên cứb tnởưg, óc uâc nưgời khác cọđ hiểu nưhng óc cũng uâc ỉhc óc iah nưgời nọb ọh iớm hểiu.

nÂ[ cạM Thù! mE tấr tíhch ahn!]

nÂ[ cạM ùhT pớl 3 siêu pẹđ tiar!]

[Thế giới àm hna oạt ar gốing ưhn bánh Balck ferost vyậ.]

nắH ẽhk cờưi, bước nếđ nêb cạnh băng ghế, tình ờc phát hiện dòng ữhc được khắc trên chân ghế.

Kôhng phải trên yat ghế, cũng kôhng phải trên lưng ếhg àm iạl chọn chân ghế.

n cạM ùhT ưhn óc ểht nhìn thấy tộm uậc éb yat ngắn chân ngắn đang ngồi mổx ở óđ ểđ khắc chữ, nêb yàn khắc ữhc “nêiM”, nêb aik khắc ữhc “hTù” ưhn ểht yâđ ãđ ởrt tàhnh ỗhc ngồi cộđ qyuền aủc nọb ,ọh ngồi ừt ihk nòc ỏhn ohc iớt cúl ềv già.

Nữhng ứht torng pòhng yàn nẫv luôn được ữig nyugên torng suốt thời gian ọh ở đây, măn ngày sau, cúl nọb ọh iđ iồr iớm được dọn.

cúL ốC mẩC Miên iđ nòc ión nix iỗl iớv quản ýl káhch nạs ìv nữhng cắr iốr mình oạt .ar

“ôhKng cắr iốr kôhng cắr riố!” Quản ýl cười píh mắt, thấy ốC mẩC Miên định ,iđ gnô áh mệing nưhng cuối cũng nẫv kôhng ión thêm điều .ìg

Thôi ỏb ,iđ kôhng ión nữa, ùd oas cũng kôhng óc ìg ot tát .ảc

ỉhC àl cyuhện iác ếhg cùng nèđ đờưng ãđ ịb n cạM ùhT iọg nưgời iớt mang iđ iồr tôhi.

uaS ihk ộb phim điện hnả aủc n cạM ùhT đóng máy, nắh cùng ốC mẩC Miên quay ềv tàhnh ốhp S nghỉ ngơi ab nàgy, uas óđ ẽs xuất phát nếđ aịđ điểm quay phần aùm đông trT《gnorên Ttếyu》. cặM ùd phần yàn iớt táhng 21 iớm tắb uầđ quay nưhng nắh phải iđ tưrớc ểđ cọh yấm cảnh tưrợt băng nghệ tậuht.

tấT nihên àl Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA cũng phải .iđ

yấM ngày nay, ốC mẩC Miên ỉhc muốn cúl oàn cũng quấn yấl n cạM Thù, nưhng ếht ìht iạl gốing yấm me iág ỏhn quá, nơh aữn mêđ óđ uas ihk uậc ión óc ểht ìht n cạM ùhT iạl oảb uậc mâc mệing nên uậc nẫv iơh os ođ cyuhện này.

ếhT nên môh uas ềv àhn rồi, uậc cũng kôhng iđ mìt n cạM Thù.

Sáng yan uậc yậd mớs nă snág, định nă xong ẽs iớt công .yt

aB gnô hna cũng uềđ ở àhn nă snág, ốC Tahnh Dơưng liếc uậc yấm lần: “hCậc cậhc, cúl nă mơc àm khóe mệing nẫv cong ếht kia, màl lành iồr hả?”

ốC mẩC Miên kôhng ểđ ý iớt hắn.

“Anh ión me nghe này, oas man càng iổn tếing iạl càng pấh dẫn, me phải ểđ ý tộm cúht, tớb cắđ ý tiôh.”

“Anh ìht biết iác gì.” ốC mẩC Miên ừh tộm tnếig, nắc thìa nói: “Anh yấ uêy me nấht, trên ếht giới yàn hna yấ ỉhc óc ểht uêy mình em.”

”…“

aB nưgời nhìn cậu, ỏt ẻv tộm iờl óhk ión hết.

“ôhKng nit ”.à ốC mẩC Miên cắđ :ý “Mấy hna uềđ àl bằng cứhng hna yấ uêy em.”

“???”

yấM nưgời ùm qáung torng tình uêy đáng ợs thật đấy.

uêY oàv àl ugn .iđ

ốC Tahnh Dnơưg: “Thế nầl tưrớc ia mằn torng bệnh vệin, tắm ỏđ bừng ión nọb me đóng ảig nưgời yuê?”

ốC mẩC Miên kôhng thèm os ođ iớv hắn, uậc nă xong pậl cứt đứng dậy: “Anh ờhc ,óđ me ẽs nẫd nạb trai me nếđ cướp phim điện hnả aủc nạb trai ahn.”

ốC Tahnh Dnơưg: ”…“

yấM ngày iồr ốC mẩC Miên kôhng nếđ công ,yt aừv xuất hiện nưgời torng công yt ãđ nồ oà nihệt tình chào iỏh cậu.

“Sếp ,à iôt ớhn uậc nihều mắl luôn ấy.”

“Tôi thừa biết hna kôhng phải ớhn iôt àm àl ớhn àc êhp iớv àrt saữ.”

“Ông chủ, óc mìt được nạb trai nạb iág oàn thời pấc iah aủc n cạM ùhT kgnôh?”

”…“

Phần nớl torng giới uềđ chín ờig iớm tắb uầđ màl vệic, ốC mẩC Miên nếđ sớm, ờig đang nhàn ãhn ngồi tưrớc aửc ổs tás tấđ uống àc phê, định iợđ nếđ chín rưỡi iớm iọg ohc oạđ diễn Lâm.

năV pòhng mằn trên tầng ab nên ốC mẩC Miên óc ểht thấy õr toàn cảnh dưới nâs auq aửc .ổs

tộM cihếc ex dừng tưrớc cửa, Bách mâT ũV nél nél túl túl iđ xnốug, quan tás xung qaunh tộm cúht, phát hiện kôhng óc nưgời iớm ởm aửc ex phía uas ,ar uas óđ ỗĐ Bạch nA bước xnốug.

ốC mẩC Mêin: ”?“

iaH nưgời iđ iớt cửa, nahnh cóhng quét ẻht ar vào, aừv iớm oàv aửc bỗng óc tộm nưgời nàđ gnô turng niên oal ar khỏi quán àc êhp nêb cạnh chạy đến, mút chặt yấl oá ỗĐ Bạch nA iồr òh téh ìg .óđ

ốC mẩC Miên pậl cứt ểđ yl àc êhp xốung nàb iồr chạy xốung tnầg.

Càng nếđ gần, uậc càng nghe õr nưgời aik đang oàg iác .ìg

“Tao àl ốb mày, oat iòđ tiền yàm kôhng phải cyuhện đơưng nihên ”?à

“Nếu yàm kôhng đưa, oat ẽs iớt pặg póhng viên ểđ ểk tếh iọm cyuhện ềv myà.”

Giỏi lắm, aóh ar àl nưgời ahc nặc ãb ãđ yủh hoại ỗĐ Bạch nA torng nyugên tác.

gnÔ at nòc mád nếđ yâđ yâg ?ựs

iaH nưgời đứng nêb torng cửa, aửc cũng pắs đóng iạl nưhng nưgời nàđ gnô turng niên aik nẫv vươn yat vào, mút chặt yấl oá ỗĐ Bạch .nA

Bách mâT ũV aừv yẩđ aửc aừv pậđ mạnh oàv yat gnô :at “Ông uam ảht uậc yấ ,ar gnô kôhng ảht iôt ẽs đánh gnô đyấ.”

ốC mẩC Mêin: “…?”

“Mày đánh ,iđ oat iòđ tiền noc trai oat ìht liên quan ìg nếđ nưgời nogài ưhn mày? yàM àm ar tay, oat ẽs iđ ểk iớv póhng vêin, nọb nghệ ĩs ôv oạđ đcứ!”

Bách mâT :ũV “Ông kôhng phải ồđ ôv iạl ccắh?”

“Mày óc nit oat iọg ohc póhng viên nếđ yâđ mex oat khóc ngay yâb ờig kgnôh?”

ốC mẩC Mêin: “ờưhNng tộm ctúh.”

iaH nưgời nghe thấy tếing cậu, tộm nưgời ỏt ar nêy lnòg, nưgời nòc iạl iạl ỏt ar uấx .ổh

“emoH!”

“Ông củh.”

iaH nưgời nghe iờl nờưhng lối, Bách mâT ũV ỏb yat nưgời nàđ gnô aik tárnh ,ar ỗĐ Bạch nA ịb gnô at mút oá nên kôhng tárnh được nẳh àm ỉhc óc ểht iơh nêihgng nờưgi.

Nưgời aik nghe ỗĐ Bạch nA iọg gnô chủ, iạl thấy uậc oảb nọb ọh tárnh ar nên càng ỏt ar nagng nợưgc: “Cậu àl gnô ủhc aủc ón ứhc ,ìg đúng cúl iôt cũng óc cyuhện muốn ión iớv cuậ.”

tứD lời, gnô at định iđ oàv nêb tnorg.

ốC mẩC Miên kôhng ión ìg àm ỉhc đỉnh uầđ lưỡi oàv ám tnorg, uas óđ iđ auq pạđ oàv aửc tắs tộm cái.

aửC tắs lảong xảong tộm tnếig, uas óđ àl tếing uêk thảm tihết vang lên.

ừT iah mâ lợưng oac yàn óc ểht biết được cựl úc áđ aik mạnh ỡc nào.

àL aửc tắs nên nặng cực ,ỳk cánh yat ịb tẹk giữa iah cánh aửc nặng ền kôhng chịu được cứs pé ừt iah píha, gnô at uađ nếđ cứm ồm iôh aút yầđ tárn.

nầL yàn cuối cùng cũng bôung lỏng yat .ar

iaH nưgời đứng cạnh sững .ờs

ốC mẩC Miên ioc tờưhng nhìn táohng auq Bách mâT :ũV “Vào công ty.”

uậC mầc cánh yat ỗĐ Tọrng iôl ềv phía tớưrc: “Vào ,iđ kôhng phải gnô muốn oàv torng ”?à

Cánh yat uậc oék aừv nặv iạl àl cánh yat ịb aửc pẹk kia, nòc tình ờc đúng ỗhc ịb tnơưhg, uậc pób mạnh tộm iác kihến ỗĐ Tọrng uađ nếđ cứm oàg lên: A“ ỏb yat ,ar mày… yàm muốn màl ,ìg oat kôhng vào, uam ỏb yat ra!”

Bách mâT ũV càng ơgn nágc.

Thấy ốC mẩC Miên muốn oék ỗĐ Tọrng oàv công ,yt iah nưgời iộv vàng theo sau.

Nghe thấy tếing uêk thảm tếiht, kôhng tí nưgời torng công yt ógn auq aửc ổs nhìn xnốug, thấy nưgời ốC mẩC Miên oék oàv àl ỗĐ Tọrng nên cũng kôhng ỏt ar ngạc nêihn.

ốC mẩC Miên ểđ ý tấhy, hỏi: “Ông at từng nếđ yâđ iồr ”?à

Bách mâT ũV àl nưgời uầđ tiên nêl tnếig: “ồRi, gnô at đuổi theo nA nA ừt àhn nếđ công yt ểđ tắb tạn nA An.”

beW darma aủc ỗĐ Bạch nA tếk thúc mớs nơh Bách mâT ,ũV torng kảohng thời gian yấ uậc at óc quay yấm show thực ,ết show aừv phát snóg, ỗĐ Tọrng mex VT iớm biết noc trai mình ờig ãđ àl ngôi oas iổn tnếig.

gnÔ at măn nầl yảb lượt nếđ ỗhc ở aủc ỗĐ Bạch nA iòđ tềin, aừv ởm mệing ãđ iòđ tộm ngàn vạn, ĩd nihên ỗĐ Bạch nA ẽs kôhng aưđ gnô at nihều tiền ưhn yậv nên gnô at tắb uầđ yâg .ựs

Bách mâT ũV muốn aưđ ỗĐ Bạch nA ềv àhn mình nưhng ỗĐ Bạch nA iạl kôhng mốun, ìv ếht iah nưgời nếđ công yt nưhng ia ờgn ỗĐ Tọrng iạl tiếp cụt theo nếđ nật đây.

iaH nưgời uềđ àl ngôi sao, nưgời aủc công cúhng iốđ óhp iớv yấm kiểu ôv iạl ếht yàn kôhng tárnh khỏi tấb lực.

“ôhKng ohc àl được rồi, ohc nầl uầđ ẽs óc ôv ốs nầl tiếp teho, loại nưgời yàn chắc chắn ẽs pé ôhk iọm ứht aủc cuậ.” ốC mẩC Miên cười nạho: “Rác riởư!”

“Mày ión iác ,ìg yàm biết oat àl ia knôhg? oaT àl ốb ,ón oat iòđ ón tiền àl cyuhện hiển nnêih!” nơC uađ trên cánh yat ỗĐ Tọrng nầd uịd iđ nên gnô at tắb uầđ kênh kiệu ởrt lại, cũng kôhng biết óc phải ỗĐ Bạch nA iớv Bách mâT ũV ãđ ohc gnô at dũng íhk yah knôhg: “Tao ẽs mìt giới tyurền tôhng ểđ ốt cúhng myà!”

ốC mẩC Miên cười khẽ: “Sao cúl uậc yấ nòc éb gnô kôhng đứng ar àm ión óđ àl noc trai gnô đi.”

ỏB“ đi.” uậC nói: “Ông biết iôt àl ia kgnôh?”

Đúng àl ỗĐ Tọrng kôhng biết õr uậc àl ,ia gnô at ỉhc biết uậc àl gnô ủhc aủc ỗĐ Bạch nA nên chắc chắn tấr quan mât nếđ tơưng ial aủc ỗĐ Bạch .nA

gnÔ at nghe nạb ờc cạb aủc mình nói, ngôi oas óc ểht ễd dàng kiếm được yấm ngàn vạn, noc trai gnô at chắc phải kiếm được tấr nihều tềin.

Nghĩ iớt đây, hná tắm gnô at nhìn ốC mẩC Miên càng thêm ựt tin.

gnÔ at kôhng ảrt iờl nữhng óc nưgời ãđ ảrt iờl gúip.

tộM nhân viên nói: “Cậu yấ àl ốC mẩC Mêin, tiểu tihếu aig aủc pật đoàn ốC tịh.”

ốC mẩC Mêin: iA“ oảb uậc ión iác nyà.”

“ảH?”

Tiểu uưL yus nghĩ tộm iồh iớm nêl tnếig: “Cậu yấ àl ốC mẩC Mêin, àl nêt biến thái từng art nất chết yấm nghệ ĩs tí nêt tiổu!”

”…“

cúL nữhng nưgời khác đang mi lnặg, Tiểu uưL nhìn cắs tặm gnô chủ, torng lòng càng mắn cắhc.

nàM hình cihếu torng pòhng tậb lên, iàb viết được đăng iởb bggoler nit nồđ nhảy .ar

“Ông mex đi.”

ỗĐ Tọrng nhìn tộm lúc, uas óđ quay sang nhìn ốC mẩC Miên iồr iạl os sánh iớv nưgời torng ảnh.

gnÔ at nuốt nước mnếig, mảc thấy nầl yàn mình đụng phải tộm nêt nàt nhẫn óhk nhằn rồi, ảc nưgời pậl cứt héo.

ốC mẩC Miên hỏi: “Ông biết hna iah iôt àl ia kgnôh?”

Nhân vêin: àL“ ủhc tịch ốC Lịch Phàm aủc pật đoàn ốC thị, àl nưgời pặg thần giết thần trên tơưhng tgnờưr.”

ốC mẩC Miên hỏi: “Thế gnô biết hna ảc iôt àl ia kgnôh?”

Nhân vêin: àL“ ốC Tịch Qâun, ợs* hiã*, nưgời yàn chắc kôhng nầc nọb iôt ión ar ,ah kiểu ìg gnô cũng từng thấy trên VT riồ.”

ỗĐ Tọrng hảong rồi.

ốC mẩC Miên mút ổc oá gnô at oék ềv phía tớưrc, gọing ión lạnh lẽo: “gNhệ ĩs tí nêt tuổi ịb iôt hành ạh nếđ chết nòc kôhng óc ít nit cứt nào, gnô biết iôt óc ểht giết gnô ễd dàng ếht oàn iồr đyấ?”

“Tôi ión õr ohc gnô bếit, ỗĐ Bạch nA đang kiếm tiền ohc tôi, uến gnô nòc mád máb theo uậc ,yấ yấl tộm ux ừt uậc yấ ìht ẽs óc tấr nihều nưgời đang muốn yấl lòng àhn ọh ốC nẵs sàng màl ohc gnô sống kôhng bằng ctếh.”

hnÁ tắm ốC mẩC Miên lạnh ưhn bnăg, ỗĐ Tọrng nghĩ nếđ cảnh uậc pạđ aửc nàt nhẫn àm kôhng ềh kêing èd nab nãy, ồm iôh trên trán aút ar càng nềihu.

ốC mẩC Miên ỏb yat .ar

ỗĐ Tọrng ngồi tệb xốung đất.

“aSo, nòc iợđ iôt đích thân tiễn gnô ar nogài aữn ”?à

ỗĐ Tọrng pậl cứt cốhng yat xốung tấđ òb dậy, uas óđ chạy nahnh ar nàogi, nơh aữn nòc nẩc thận đóng ník aửc lại.

Bách mâT :ũV ”…“

“Mấy nêt nặc ãb cộđ iạh aủc ãx iộh tờưhng ợs ẻk mạnh tắb tạn ẻk yuế.” ốC mẩC Miên nói: “Nên phải ữd lên, kihến gnô at kihếp ợs voà.”

“Sếp pẹđ trai qáu!”

ốC mẩC Miên bước nếđ tưrớc tặm ỗĐ Bạch :nA “úhCng at kôhng ểht chọn ốb ohc mình nên uậc đừng ìv gnô at àm mảc thấy ếht nào, uến gnô at nòc mìt đến, uậc cũng kôhng nầc phải gánh cáv tộm mhnì.”

“gnúĐ!”

“Lần uas gnô at nòc mád nếđ nữa, cúhng at ẽs cùng nhau đuổi gnô at ar niàog!”

“ừĐng ểđ gnô at ở torng lgnò.”

ỗĐ Bạch nA tậg đầu, iôđ tắm ỏđ bnừg.

ừT cúl nưgời ahc uấx ax àv đáng ghét ộl diện tưrớc tặm iọm nờưgi, torng lòng uậc at luôn mảc thấy ựt ,it nưhng cẳhng ờgn iạl kôhng óc ia ioc tờưhng uậc ,at nơh aữn nòc được iọm nưgời na .iủ

Tưrớc aik ỗĐ Bạch nA chưa từng nghĩ giới giải írt iạl óc ểht óc tộm iơn ưhn vậy.

“Cảm nơ iọm niờưg.”

cúL ốC mẩC Miên nêl tầng nòc khịt mũi: “oLại nưgời ưhn gnô at phải ohc nếđ ỗhc ýuQ Minh màl việc tộm thời gian ìht iớm nogan đcợư.”

Nhắc nếđ ýuQ Mnih, ốC mẩC Miên bỗng ngẩn nờưgi.

uaS ihk nêl nếđ tnầg, uậc iửg nit nhắn ohc ýuQ Minh iỏh thử: “Anh đang ở torng ùt ”?à

ýuQ Mnih: ”…“

nơH aửn măn yan ốC mẩC Miên ỉhc ủhc động liên cạl ohc ãg iah lần, nầl uầđ àl iỏh ãg đang torng bệnh viện ?à nầL ứht iah iạl iỏh ãg đang torng ?ùt

ãG cực ỳk nghi ờgn nưgời yàn ốc ý yâg cyuhện iớv mnìh, màl ìg óc ia ión cyuhện kihến nưgời at cựb ếht chứ?

Nưhng ãg iạl kôhng mád cửhi, nầl tưrớc ãđ ịb ab hna me àhn ọh ốC aọd ohc kihếp aív rồi.

ýuQ Mnih: “ôhKng ”.ở

ốC mẩC Mêin: “Ủa, ếht àm kôhng ở ”.à

uaS ihk nữhng cyuhện uấx aủc Hàng Uyển Đình àv ãg ịb pahnh puhi, Hàng Uyển Đình ãđ hoàn toàn ịb mấc snóg, các ơc quan óc liên quan tắb uầđ điều art y iớv ýuQ Mnih, ýuQ Minh màl nữhng cyuhện aik iạl kôhng ịb bắt?

ýuQ Mnih: ”…“

ýuQ Mnih: “Ông yâđ kôhng phạm páhp! iôĐ nêb cùng óc lợi, màl ìg cũng àl iah nêb tình nyugện ìht oas phải oàv tù!”

ốC mẩC Mêin: ”.“

ýuQ Minh nhìn thấy uấd chấm yàn pậl cứt óc mảc giác ợs iãh ưhn cúl ịb n cạM ùhT kốhng chế.

ốC mẩC Mêin: “Vậy nầg yâđ hna óc mìt n cạM ùhT đánh nhau aữn kgnôh?”

ýuQ Mnih: ”…“

ãG đang trên đờưng nếđ chơi SC nưgời thật od ãg cùng nạb ãg ổt cứhc, aịđ điểm nogài trời tấr kích tíhch àm cách chơi cũng kích tíhch nơh SC nưgời thật bình tờưhng nềihu.

aửN tếing tưrớc n cạM ùhT nhắn ohc ãg oảb nắh cũng muốn tham gia.

Thật ar ừt uâl ốC mẩC Miên ãđ phát hiện óc điểm khác tnờưhg, uas ihk ión cyuhện iớv ýuQ Minh ìht điểm khác tờưhng yấ iạl càng ởrt nên õr rnàg.

Dưới ngòi túb aủc àH tấB Tẫn, từng nhân tậv được viết aựd theo nảb thân nắh uềđ tấr tảhm, kôhng nưgời oàn óc cuộc sống suôn ,ẻs kôhng ia óc tếk cục tốt đẹp.

iA cũng uềđ ịb hành ạh nàt nhẫn àv ôv .ýl

ốC mẩC Miên ơgn ngác ôv thức mắn chặt điện tohại iồh lâu, uậc mím iôm nhắn iỏh ýuQ Mnih: “Anh thấy n cạM ùhT óc kyuhnh hớưng ựt hành ạh nảb thân kgnôh?”

iáC yàn áuq óhk ểđ ảrt lời.

ýuQ Minh xoắn xýut.

ốC mẩC Mêin: “Anh đang ở đâu, iửg định ịv ,iđ iôt nếđ chơi iớv ahn.”

ýuQ Mnih: ”…“

ốC mẩC Mêin: “Gửi nahnh lên, đừng pé iôt iđ mìt hna hia!”

ýuQ Minh pậl cứt iửg định ịv hiện ờig aủc mình qua.

ốC mẩC Miên thấy ãg đang id cyuhển tấr nnahh, uas óđ dừng iạl iạt tộm nơi.

óĐ àl trên tộm ngọn iún mằn ở nogại tnàhh.

nêT óhc chết ýuQ Minh nếđ ỗhc kiểu này, chắc chắn àl màl việc ìg xấu.

ốC mẩC Mêin: “Anh ở nêy iạt ỗhc kôhng được cạhy, cũng đừng ión iớv tấb ỳk nêt nạb uấx oàn aủc anh, ờig iôt ẽs auq đó.”

ýuQ Mnih: ”…“

ốC mẩC Miên oáb ohc hna iah uas óđ iál ex nếđ mìt .ãg

iĐ tấm tộm tnếig, cúl ốC mẩC Miên nếđ chân iún iớm thấy yâđ àl tộm năc ức chơi SC nưgời thật được ởm rộng nogài tờri.

cúL uậc iđ oàv ìht ịb nưgời khác chặn lại: “Xin lỗi, môh yan ãđ được oab hết, nữhng nưgời khác kôhng được oàv tgnor.”

ốC mẩC Miên nêihgng uầđ thấy ýuQ Minh đang ủ ũr ngồi mổx ở cóg tờưng túh tốuhc: “Quý Mnih, uam oảb ohc iôt oàv tgnor!”

ýuQ Minh iộv vàng íg uầđ cọl tuhốc ál xốung đất, iđ iớt khóc lóc: “iTểu tihếu aig aủc iôt ,à ỗhc yàn thật ựs kôhng tíhch pợh ểđ uậc chơi đuâ.”

ốC mẩC Miên cười nạho, ión iớv nưgời chặn mnìh: “arTng ịb tộm ộb ohc tiô.”

Nưgời aik thấy ýuQ Minh biết cậu, đánh áig auq cóv dáng aủc ốC mẩC Miên iồr iúc nưgời cuhẩn ịb ohc cậu.

ốC mẩC Miên kôhng nghe ýuQ Minh nói, uậc cặm ồđ nằr ir àv tarng ịb oảb ộh vào, mầc khẩu súng Lsaer ôm pỏhng lên: “Đi, nẫd iôt oàv ciơh.”

ýuQ Mnih: ”…“

ốC mẩC Miên cặm tarng ịb oảb ộh xong iớm nhận ar trận SC nưgời thật yàn kôhng nơđ giản ưhn mình nhgĩ, ohc nên cúl nêl iún thấy óc nưgời đang đánh nhau iạt chỗ, uậc cũng kôhng thấy ngạc nihên chút nào.

nọB ọh uềđ iộđ tộm cihếc ũm giáp mảc biến uàm neđ gốing nahu, phần tặm thủy tinh ehc ník ảc kuhôn mặt, nòc thêm ảc khẩu tarng uàm neđ nữa. ýuQ Minh kôhng nhìn õr tén tặm aủc cậu, ãg nói: “hTấy cưha, nguy hiểm lắm, chơi kôhng iuv đâu, cúhng at uam quay iạl tiôh.”

“Anh đang ioc tờưhng ia đó?” ốC mẩC Miên ơig khẩu súng Lsaer lên, ưt ếht tiêu cuhẩn siêu pẹđ tari: “úhCng at iợđ ọh tếh trận xong chia iộđ nầl aữn iớm tham aig được ?à iôT kôhng ờhc iổn aữn riồ.”

ýuQ Mnih: ”…“

ãG chịu rồi.

“rTận yàn àl SC nưgời thật Bttale Rlayoe, chơi auq caưh?”

ốC mẩC Miên tậg đầu.

aoL póhng tahnh vang khắp uhk rnừg: “Xin yãh úhc ,ý phía Đông maN óc iah tàhnh viên iớm aig nậhp, 21S àv N70.”

ốC mẩC Miên kinh ngạc nhìn ýuQ Mnih, điều yàn óc công bằng knôhg?

ýuQ Mnih: “Cậu ỉhc nầc nghĩ iọm cách ểđ sống ohc iớt ihk tếk thúc àl đcợư.”

Nữhng nưgời khác torng trận ãđ chơi được tộm lúc, ờig iah tàhnh viên iớm tham aig àl nưgời óc ểht cựl iồd oàd nơh ảc nên iah nưgời ọh ẽs pậl cứt ởrt tàhnh cụm tiêu ịb công kcíh. ýuQ Minh aừv ión xong ãđ cạhy, chưa được yấm bước ãđ ịb nưgời khác nhào oàv yẩđ xốung đất.

ốC mẩC Mêin: ”…“

yậV súng Lsaer torng yat ểđ màl ,ìg chơi SC nưgời thật ìht ức oal oàv àm pậđ nhau tôhi.

ýuQ Minh đánh nhau tấr tí ihk tuha, cẳhng oab uâl ãđ mìt được ơc iộh đánh cụg nưgời kia, uas óđ ơig súng Lsaer nêl nắb yấm páht, nưgời aik pậl cứt được tôhng oáb ãĐ“ ctếh”.

ốC mẩC Miên ãđ hểiu.

uậC kôhng pấh pất oàv nâs luôn àm mìt tộm iơn óc aịđ hình oac nơh phía nàogi, uas óđ mầc gnố nhòm quan tás tình hình tớưrc.

ihK thấy tộm bóng lưng oac nớl torng ,óđ uậc pậl cứt sững nờưgi.

úhC tcíhh:

人真 sc 杀逃大 (tạm eidt: SC nưgời thật Bttale Relayo): Torng ếhc ộđ này, nưgời sống tós cuối cùng ẽs cihến tnắhg.

人真 sc (tạm eidt: SC nưgời ttậh): cáB oàn tíhch óc ểht mìt hiểu thêm ứhc me khum tíhch TvT

Hết chương 59

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha