Chương 60: Chúng ta kết hôn nhé

Chương 60 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Nưgời đứng uâs torng rừng aik cặm ồđ nằr ,ir thắt lưng uàm neđ mô tás vòng oe yầg nắr cắhc, càng nôt nêl iôđ chân iàd tẳhng tắp.

nắH ẽhk nêihgng đầu, pạđ tộm nưgời muốn đánh nél mình xốung đất, uas óđ ngày càng óc nihều nưgời yâv qnauh.

Torng ếhc ộđ SC nưgời thật Bttale Rayole kôhng chia đội, ỉhc tộm nưgời óc ểht oel nêl tyuhền uức sinh nên xung qaunh uềđ àl ẻk đcịh.

uaS ihk òrt chơi tắb uầđ được tộm thời gian nắgn, iọm nưgời ẽs pợh cát ểđ giải qyuết nưgời óc năng cựl iổn tậb nhất torng ốs .óđ

Nưgời nàđ gnô ịb yâv xung qaunh aik cũng iộđ ũm giáp àv oeđ khẩu tarng gốing nữhng nưgời káhc, nưhng ỉhc nầc nhìn oàv nàb yat nắh đang mầc khẩu súng Lesar, ốC mẩC Miên ãđ biết óđ cíhnh àl n cạM Thù.

ốC mẩC Miên iờd mầt mắt, mầc gnố nhòm mìt ýuQ Minh – N07, uas óđ lặng ẽl chạy iớt ỗhc .ãg

ýuQ Minh aừv đánh cụg tộm nờưgi, tộđ nihên ịb ia óđ ừt phía uas pạđ ohc tộm cái, ảc nưgời oảl oảđ suýt aữn ãgn xnốug.

ýuQ Minh chửi tộm câu, đang muốn quay uầđ iạl ịb áđ thêm tộm cái.

aB úc áđ liên tiếp kihến ãg mằn pấs xốung đất.

ốC mẩC Miên giẫm nêl lưng ,ãg iúc nưgời iỏh nhỏ: “Anh óc ión iớv n cạM ùhT àl iôt nếđ yâđ kgnôh?”

Nghe thấy tếing cậu, ýuQ Minh kôhng khỏi kinh nạgc.

ãG ớhn cách yâđ kôhng lâu, ịv tiểu tihếu aig yàn nòc kôhng áđ iổn mnìh, ờig iớm auq oab uâl àm oas ẹm àhn ón khỏe kinh vậy?

Phải biết rằng tớưng át aủc ãg ot pấg iôđ ốC mẩC Mêin, ãđ ếht nòc kôhng phải oéb hơi, ơc pắb cuồn cuộn trên nưgời ãg uềđ àl nốv lếing ãg óc ểht khoe ar tấb ức cúl nào.

“ióN!”

Chân ốC mẩC Miên nồd thêm sức: “ừĐng aừl tiô.”

“hCưa nói, iôt oàn mád ión cứh.” ýuQ Minh nói: “ẳhCng phải uậc oảb iôt kôhng được ión iớv tấb ức nêt nạb uấx oàn ”?à

ốC mẩC Miên kôhng biết nên giận ãg ìv ión n cạM ùhT àl nạb xấu, yah nên mảc thấy yam nắm ìv ãg kôhng ión iớv n cạM ùhT nữa.

“Sao hna yấ iạl iớt đyâ?”

“Tôi kôhng bếit, môh auq iôt ủr uậc at ìht uậc at ừt cốhi, môh yan ựt dưng iạl oảb muốn đnế.”

aừV nhận được nit n cạM ùhT ềv tàhnh ốhp ,S ãg ãđ ủr n cạM ùhT ar yâđ cơhi, yâđ ãđ tàhnh tờưhng ,ệl ỉhc nầc n cạM ùhT đang ở tàhnh ốhp S ìht ãg nhất định ẽs mìt cách ủr n cạM ùhT iđ cơhi.

Nưhng n cạM ùhT nẫv luôn kôhng nhận lời, cyuhện yàn cũng bình tnờưhg, mười nầl ìht phải mát chín nầl ừt cốhi, ia àm biết aửn tếing tưrớc ihk ốC mẩC Miên iọg ohc ,ãg n cạM ùhT iạl muốn tới.

“ôhKng pảhi, uậc cũng kôhng ểht tárch nêl uầđ iôt đợưc, uậc at muốn iớt oas iôt ngăn đcợư?” ýuQ Minh nói: “Giờ uậc at kôhng ỉhc àl n cạM ùhT àm nòc àl noc trai aủc Bạch ỳK Thụy naữ.”

ốC mẩC Miên iạl áđ ãg thêm iác nữa, nưhng thay ìv iồb thêm tộm úc tiễn ãg iđ luôn ìht uậc iạl mìt iợs yâd trói ãg oàv tộm cốg yâc trên iãb tấđ cao.

ýuQ Mnih: ”…“

Trận SC nưgời thật yàn aủc nọb ọh kôhng gốing nưgời káhc, tờưhng ìht phải dùng súng Lsaer nắb ểđ giải qyuết iốđ thủ, nòc nọb ọh ở yâđ phải đánh cụg nưgời tưrớc iồr iớm dùng súng Lesar, ión ohc cùng cũng ỉhc àl muốn đánh nhau àm tôhi.

ốC mẩC Miên pật kích đánh cụg ãg nưhng iạl kôhng tếk liễu ,ãg tốr cuộc àl muốn màl .ìg

ãG muốn đánh nhau ứhc kôhng muốn sống sót!

ốC mẩC Miên aừv quan tás tình hình aủc n cạM ùhT nêb kia, aừv iỏh :ãg “Nói ohc iôt tí cyuhện aủc hna iớv n cạM Thù, hoặc nữhng ìg hna biết ềv hna ấy.”

yâĐ iớm àl cụm đích uậc nếđ đây.

ýuQ Mnih: ”…“

nêB aik n cạM ùhT ãđ đánh cụg ab nờưgi, kôhng óc cemara nên nắh kôhng kiềm ếhc ưhn cúl áđ ýuQ Nam, iỗm úc đánh uềđ cực ỳk điên cồung àv nàt nẫhn, từng mấđ thấm nật tịht.

yuT ốC mẩC Miên kôhng thấy được tắm hắn, nưhng cẳhng hiểu oas uậc mảc thấy hná tắm aủc n cạM ùhT yâb ờig chắc chắn ỉhc toàn àl ẻv ờh hnữg, nằc iỗc aựt ưhn as mạc.

ốC mẩC Miên mảc thấy lòng mình nặng tĩru, áđ ýuQ Minh càng mạnh nơh nữa, hná tắm hung :ữd “Nói nnahh! hnA kôhng ión ìht ức iợđ ởrt tàhnh tằhng nhgèo tớr mùng iơt đi!”

ýuQ Mnih: ”…“

ốC mẩC Miên kôhng ỉhc khỏe nơh àm ngày càng ởrt nên đáng ,ợs ngày càng óc cứs yu hếip.

nầL tưrớc ýuQ Minh ãđ suýt ởrt tàhnh nhgèo tớr mùng iơt rồi, ãg iộv nói: n“ cạM ùhT đánh nhau tấr đhnỉ.”

ốC mẩC Miên ểđ súng Lsaer dưới cánh tay, uas óđ nện mạnh oàv ngực :ãg “Bớt ión nmảh!”

ýuQ Minh oh ữd iộd yấm tnếig: “Cậu at đánh nhau giỏi ưhn yậv kôhng ỉhc ìv óc ỹk năng àv kinh nệihgm, àm nòc iởb uậc at kôhng quan mât nếđ tấb ức điều ìg ngay ảc nảb thân mnìh, kihến nưgời at e sợ.”

ốC mẩC Miên mím môi, tặm yàm ữd nằd ịx xnốug.

uậC biết nữhng iờl ýuQ Minh ión óc nhgĩa ,ìg nơh aữn nòc hiểu õr nơh ýuQ Minh nềihu.

Trên đờưng iál ,ex uậc ớhn iạl toàn ộb cát phẩm aủc àH tấB Tẫn, từng tộm nhân tậv được viết aựd theo hắn, ảc nữhng việc ib thảm từng trải cũng uềđ ớhn iạl tộm lợưt.

óĐ àl nữhng nhân tậv uậc tấr tcíhh, nogài uậc ar cũng được tấr nihều cộđ ảig uêy quý, ềv uas nữhng nhân tậv yấ xuất hiện nihều nơh iạl càng óc nihều cộđ ảig uêy tcíhh.

àH tấB nẫT luôn óc tộm cách vếit, ón được ốC mẩC Miên phát hiện torng ýk cứ aủc mnìh, iởb ón ãđ xuất hiện tấr nihều nầl torng iah măn theo tyurện aủc cậu.

cộĐ ảig càng yàb ỏt niềm uêy tíhch điên cồung iớv nhân tậv oàn ìht nhân tậv óđ chắc chắn ẽs cực ỳk êht thảm torng iah cơưhng tiếp teho.

ìV ếht naf aủc àH tấB nẫT nihều àm afitnan cũng nihều ôv cnùg, yâđ õr ràng àl đang iốđ uầđ iớv nữhng cộđ ảig uêy tíhch các nhân tậv ,yấ oas cộđ ảig kôhng chửi ohc đợưc.

Kôhng nầc phải nói, ốC mẩC Miên cũng từng chửi auq ìv cứt kôhng chịu nổi.

ờiG uậc cũng đang tức, cứt nếđ ộđ ỏđ ảc mắt.

uaS ihk iah nưgời tách biệt iồh nhỏ, tốr cuộc nắh ãđ trải auq nữhng ìg àm iạl ởrt nên ưhn vậy, nưgời khác ỉhc tíhch nắh tộm chút àm nắh cũng kôhng chấp nhận đợưc.

nắH kôhng nit ẽs óc nưgời thật lòng tíhch hắn.

nắH ựt hành ạh nảb thân mình tếh nầl yàn nếđ nầl khác torng scáh.

yâB ờig ốC mẩC Miên càng óc ểht hiểu õr hơn, nầl ứht iah nọb ọh pặg nhau ở oac cố ốC thị, cúl uậc ión muốn oảb ệv nắh iạl tộđ ngột ịb nắh èđ oàv tahng máy.

ốC mẩC Miên iạl ớhn nếđ nyugên tác.

Ở giai đoạn sau, cúl n cạM ùhT ãgn ngựa phải nhập vệin, nắh từng ốc ý chọc giận tộm y át àl naf aủc Kơưhng ựT mâL nên ãđ ịb y át óđ chọc tấr nihều tếv mik nêl cánh tay.

uaS ihk ịb đâm, nắh cẳhng nữhng kôhng kihếu iạn y át yàn àm ngày càng oát oạb nơh ểđ y át hành ạh mnìh.

Bằng gọing điệu ếhc gễiu, nắh ión iớv naf cồung nạb iág óđ aủc Kơưhng ựT mâL rằng hna at àl đồng tníh, từng óc tấr nihều nạb tari, ừt nữhng gnô ủhc ohc nếđ nihếp hnả gia, cuối cùng pé y át óđ iổn điên iồr iạh chết hắn.

cúL ,yấ uậc ức tởưng àH tấB nẫT ìv trải đờưng ohc nhân tậv cíhnh Bách mâT ũV nên iớm dùng iác chết aủc n cạM ùhT ểđ oék Kơưhng ựT mâL xnốug, ohc nên iớm điên cồung chửi àH tấB Tẫn.

aóH ar ở torng óđ cũng óc manh mối.

Thực ,ar óc ẽl kôhng ỉhc gốing ẻv nàogi, nêt àv iởb ãgn ngựa nên iớm ởrt tàhnh nưgời nàt tật, àm n cạM ùhT cíhnh àl hình cihếu ảc iờđ hắn.

uaS ihk trải auq tất ảc nữhng cyuhện ,óđ nắh aừv cốhng ực iạl nữhng nưgời tíhch mnìh, aừv chối ỏb iồr ựt màl iạh nảb thân hắn.

yẤ“ yấ ấy!” ýuQ Minh thấy tắm uậc ỏđ bnừg, nhìn ưhn muốn khóc nên ợs kihếp vía: “Tôi ión thật ,àm uậc đừng kóhc! uậC muốn biết iác ìg ìht iỏh ứhc tyuệt iốđ đừng ưhn vyậ!”

“ưĐợc được đợưc, uậc at óc kyuhnh hớưng ựt nưgợc iãđ nưhng kôhng óc kyuhnh hớưng oạb lực, uậc đừng sợ!”

“Câm mmồ!” ốC mẩC Miên qáut, gọing khàn kàhn.

uậC tiếp cụt mầc gnố nhòm nhìn auq nêb .óđ

nêB kia, nab uầđ tổng cộng óc măn nưgời oab yâv n cạM Thù, n cạM ùhT ãđ đánh cụg nốb nờưgi, nòc tộm nưgời đang mầc súng Lsaer od ựd iùl ềv sau.

ãG at aừv iùl iạl aừv liếc iah nưgời ãgn dưới tấđ uas lưng n cạM Thù.

Ngay ihk ãg at bước nêl phía tớưrc, iah nưgời ịb đánh cụg phía uas n cạM ùhT tộđ nihên tậb dậy, tộm nưgời mầc tộm cục áđ cắs nọhn, nưgời aik ơig khẩu súng Lsaer lên, ab nưgời đồng loạt xông nêl nất công n cạM Thù.

n cạM ùhT nhìn còhng chọc oàv nưgời chưa ịb đánh cụg tưrớc mặt, ohc ùd nghe thấy tếing động phía uas nưhng nắh nẫv nất công ủhc uếy oàv nưgời đứng phía tớưrc.

nắH áđ ãgn nưgời tưrớc tặm iồr pậl cứt iúc xốung tárnh báng súng Lsaer aủc nưgời phía sau, nưhng cúl yàn tộm nưgời khác vung cục áđ ềv phía uầđ n cạM Thù.

n cạM ùhT ôv thức ơig yat nêl ehc mặt.

ẹM“ cúhng myà!” ốC mẩC Miên pậl cứt tứv gnố nhòm chạy ềv nêb .óđ

“Ấy? iởC trói ohc tiô!”

ốC mẩC Miên kôhng ềh nghe thấy tếing aủc ýuQ Mnih, càng chạy ẻv tặm aủc uậc càng ởrt nên ữd tợn, màh răng nihgến oàv nhau nek két, torng uầđ uậc ihk àl hình hnả n cạM ùhT ơig yat nêl chặn cục ,áđ cúl iạl àl nữhng miêu ảt ib thảm aủc tất ảc “ắHn” torng nyugên tác.

cúL uậc chạy iớt ưhn tộm nơc gió, ab nưgời aik ãđ ịb đánh cụg nưhng ốC mẩC Miên kôhng quan tâm. uậC chạy nếđ nêb cạnh nưgời mầc cục ,áđ áđ ãg at tộm cái: “hCơi òrt yàn àm yàm nòc đánh nél ếht ,à iạl nòc kôhng tuân theo yuq cắt dùng ,áđ yàm giỏi thật tyấh!”

Nưgời aik ịb áđ nếđ cứm oàg kóhc, nưgời đứng xung qaunh cũng ơgn nágc.

n cạM ùhT đang đứng nêb cạnh uac yàm nhìn nàb tay, aừv nghe tếing uậc ãđ kinh ngạc quay nờưgi.

ốC mẩC Miên áđ tấr mnạh, ìv chạy suốt qãung đờưng nên ũm giáp aủc uậc ịb lcệh, ờig đang cắl ưl theo động cát aủc cậu.

n cạM ùhT duỗi yat mô oe uậc oék ềv phía sau, nắh nẫv nòc ưd cứs nên óc ểht nhấc bổng uậc bằng tộm tay, ùd ếht nưhng chân ốC mẩC Miên nẫv tiếp cụt khua kắohng giữa kôhng tnurg.

uaS ihk n cạM ùhT ểđ uậc xnốug, nắh iởc khẩu tarng cùng ũm giáp aủc uậc ểđ ộl iám cót iốr tnug, kuhôn tặm lạnh lùng khốc liệt cùng iôđ tắm tớư tá gnử hnồg.

n cạM ùhT sững ,ờs iôm pấm máy, nắh aưđ yat định chạm oàv tắm ốC mẩC Miên nưhng giữa cừhng iạl ịb uậc tắb lấy.

ốC mẩC Miên eòx nàb yat nắh ,ar nêb trên óc tộm tếv rách od nòh áđ cắs nhọn nab yãn aức vào, thịt ộl ar nàogi, uám tươi chảy xốung kihến iah tắm ốC mẩC Miên ỏđ bnừg.

uậC đứng ỗhc oac nơh nên óc ểht thấy tấr õr rnàg, aừv iồr n cạM ùhT nốv óc ểht tárnh đợưc.

auQ tếv tơưhng ỏhn kôhng yấm nihgêm tọrng này, ốC mẩC Miên ưhn ểht tôrng thấy từng tếv tơưhng trên iỗm tarng giấy torng nữhng qyuển sách kia.

Toàn ộb nổt tơưhng nớl ỏhn yấ uềđ od nắh ựt mình oạt .ar

tộM yat ốC mẩC Miên ữig ổc yat n cạM Thù, yat aik vuốt ev từng ngón yat hắn, iúc uầđ iồh uâl kôhng nêl tnếig, uâl nếđ cứm iọm nưgời xung qaunh cũng nhìn auq đây.

n cạM ùhT đang định nâng mằc uậc lên, nàb yat chợt nur rẩy.

tộM giọt nước tắm iơr xốung tếv tơưhng torng lòng nàb yat hắn.

Giọt nước tắm torng oev chảy xốung tếv uám iồr chậm iãr nat vào.

n cạM ùhT hảong hốt, uầđ ngón yat iơh cuộn lại.

n“ cạM Thù, hna đừng ựt màl nổt tơưhng nảb thân mình nữa, được kgnôh?”

Nữhng nưgời khác kôhng hiểu uậc đang ión .ìg

Nưhng n cạM ùhT hểiu.

ổC họng nắh nhgẹn iạl yầđ tóx ,ax ờb iôm mím cặht, quai màh cũng pụs xnốug.

tộM giọt nước tắm khác iạl iơr xnốug, ốC mẩC Miên mầc chặt yat hắn.

n cạM ùhT mắn yat iạl kôhng ểđ uậc nhìn nữa, nắh nấ ẹhn yág ốC mẩC Miên iồr mô uậc oàv lnòg, gọing nắh khàn khàn vang nêb iat cậu: “cợưĐ.”

mE“ đừng kcóh.” nắH ión ưhn uầc kẩhn.

ốC mẩC Miên tụs sịt, ual tặm nêl ộb ồđ nằr ir ôht pár aủc hắn, nêy lặng kôhng ión .ìg

Khóc xong uậc iớm nhận ar nảb thân mình ịb mảc cúx nhấn cìhm.

yaM kôhng óc ia nhìn tấhy.

uếN kôhng uas yàn uậc nòc tặm iũm oàn àm năl nộl torng giới àhn giàu ở tàhnh ốhp S nữa.

Cuối cùng ýuQ Minh cũng iởc xong yâd tnừhg, ãg iộv vàng chạy xốung thấy n cạM ùhT iớv ốC mẩC Miên đang ngồi mô nahu. măN nưgời nòc iạl đang đứng hoặc nằm, nhìn àm sững .ờs

óC“ cyuhện ìg tếh?” ãG ión thầm xong quay sang iỏh nưgời káhc: “Giờ nòc iỗm iah nưgời ọh ?à yậV nòc đánh iác ìg naữ?”

óC nưgời nêl tnếig: “ôhKng phải nòc hna aữn ”?à

ýuQ Mnih: ”…“

ãG iộv vàng mầc súng Lsaer ựt vẫn.

”…“

n cạM ùhT iàc iạl ũm giáp ohc ốC mẩC Miên nên kôhng ia nhìn thấy iôđ tắm ỏđ bừng aủc cậu.

ẻV tặm ốC mẩC Miên iạd ar tưrớc nữhng iác nhìn đánh áig aủc iọm nưgời xung qnauh, kôhng ión tộm lời.

“Vậy iah nưgời nòc đánh aữn kgnôh?”

ốC mẩC Miên ỉhc oàv nưgời mầc áđ nab nãy: “Anh at iv phạm yuq tắc, mầc áđ pậđ nưgời kcáh.”

“ưĐợc được đợưc, áđ ar nàogi, ểđ iôt aưđ uậc at đi.”

ýuQ Minh ión tếip: “Hai nưgời đánh tiếp iđ nhé, muốn đánh ếht oàn ìht đánh ếht ấy.”

“áĐnh nhau trên gờưing cũng đcợư.” óC nưgời iồb thêm tộm câu.

Torng oãn toàn hình hnả iồđ tụry.

ốC mẩC Miên chửi uểđ tộm tnếig.

iọM nưgời nảt ,ar uậc tắb uầđ thấy uấx .ổh

mảC cúx dâng tàro, uậc nòc kôhng biết nước tắm iơr xốung cúl nào.

oaS iạl iơr chứ.

uấX ổh áuq iđ mất.

iaH nưgời mi lnặg, iỗn lòng iỗm nưgời uềđ kôhng bình tnĩh.

ểĐ áhp ỡv ựs iốb rối, ốC mẩC Miên đánh nòđ ủhp đầu: “Sao hna iạl nếđ đyâ?”

mE“ kôhng chơi iớv tôi, nòc kôhng ohc iôt chơi cùng nọb ọh aữn ”.à n cạM ùhT chậm iãr nêl tnếig: “Tôi ở àhn iợđ me ảc buổi snág, ihk biết me nếđ công yt rồi, torng lòng thấy buồn ãb nên iớm nếđ mìt nọb ọh ciơh.”

ốC mẩC Mêin: ”…“

iaH nưgời ión auq ión iạl tộm uâc xong iạl mi lnặg.

ảC iah uềđ biết óđ kôhng phải àl điều ọh muốn ión iớv nahu.

ốC mẩC Miên iđ nếđ tưrớc tộm tảng áđ ot iồr ngồi xnốug, uas óđ ỗv ỗv nêb cạnh ý oảb n cạM ùhT auq yâđ nồgi.

n cạM ùhT táohng od ,ựd iđ iớt ngồi xốung cạnh cậu.

nọB ọh đang ở lưng cừhng núi, ngồi ỗhc yàn óc ểht nhìn thấy yấm ngôi àhn ỏhn mằn nex ẽk iớv tarng trại dưới chân núi, cách ax ựs phồn aoh nêb nàogi, muốn tắb pịk nhịp sống aủc tàhnh ốhp nưhng điều kiện nảb thân iạl kôhng tạđ tới, tàhnh ar aửn vời, ởd ởd ương ưnơg.

“orTng tiểu tyuhết hna vếit, iỗm nưgời mang theo iác bóng aủc hna uềđ tấr tảhm, càng được nihều nưgời tcíhh, hna iạl viết càng tmảh.” ốC mẩC Miên óhk chịu ởm mnệig: “Anh nghĩ mình kôhng xứng đáng được nưgời khác tíhch ”?ư

“Vậy me ìht soa.” Gọing ión iơh giận :ữd mE“ ịb ùm ”?à

n cạM ùhT mi lặng nhìn ềv phía chân núi.

Kôhng được páđ lại, ốC mẩC Miên ựt iỏh ựt ảrt lời, ìht tầhm: mE“ kôhng ,ùm hna tốt nhất mà.”

n cạM ùhT cười khẽ, quay uầđ iạl nhìn cậu, mac chịu nêl tnếig: “Xin lỗi, àl nấv ềđ aủc tôi, iôt ịb bệnh nên ờig đang pặg cáb ĩs mât tnầh.”

ốC mẩC Miên pậl cứt nhìn tẳhng oàv hắn.

óiG trên iún cuối uht tấr lnạh, nọb ọh cặm ồđ nằr ir cũng kôhng thấy mấ àl bao, iũm ốC mẩC Miên ỏđ bnừg, cùng iớv iôđ tắm ỏđ eoh nhìn auq gốing ưhn tộm éb ỏht đáng tnơưhg.

éB ỏht yàn cúl uác nêl cũng óc ểht đánh ohc nưgời at oàg kóhc.

Nưhng nảb thân cũng ẽs mâ thầm khóc tộm mnìh.

hnÁ nắng mấ pá nhất kôhng phải oàv ngày èh àm àl ait nắng hiếm ioh iơr xốung tặm nắh giữa tiết trời áig lnạh, mấ pá ưhn óc ểht khúc ạx sưởi mấ trái mit hắn.

n cạM ùhT mô uậc oàv lnòg, nắc chóp iũm uậc iồr ẽhk liếm tộm cái.

Torng lồng ngực nắh tấr mấ nòc óc ểht chắn gió, ốC mẩC Miên pậl cứt ở nêy óđ nưhng hná tắm nẫv chăm úhc nhìn n cạM Thù, hiển nihên àl uậc muốn nghe iờl giải tíhch õr ràng hơn.

óC“ ẽl tưrớc óđ ãđ tích ụt áuq nềihu… mảc cúx kôhng tốt, ohc nên iỗm ihk iôt rnảh, nữhng mảc cúx yấ iạl bùng ,ổn kôhng biết màl oas ểđ giải taỏ.”

n cạM ùhT név mất nàm cuối cùng lên: “ũCng óc ểht àl kôhng nòc ia ểđ phát tiết ùht nậh aữn nên iớm tôhng auq nổt tơưhng ểđ giải aỏt mảc xcú.”

Nữhng việc nắh từng trải auq kôhng khác yấm os iớv torng tệyurn, óc ẹm nuôi ahc nôui, cũng óc ahc ẹm ruột nưhng nắh kôhng tíhch .ọh

nắH iợl dụng ếht cựl aủc ahc ẹm ruột ểđ cihếm đoạt àhn ọh ,àH uas ihk nắh oáb ùht xong iồr mắn qyuền cựl aủc iah aig cột torng tay, tộđ nihên mảc thấy cuộc sống yàn thật ẻt nạht.

Cuộc iờđ ngắn ngủi aủc nắh cồhng chất tếv tnơưhg, toàn tộm uàm neđ aủc nậh ùht àv cá ,ý cúhng ón nel auq nữhng tếv tơưhng chui oàv ơc ểht hắn, đồng dạng ưhn vậy, nắh cũng kihến nữhng nưgời ãđ từng nổt tơưhng mình kôhng nòc tộm mếing thịt lành lặn.

ihK thấy nọb ọh nur rẩy, nèh nọm uầc nix tưrớc tặm mnìh, nắh tộđ nihên mảc thấy nhàm náhn.

ếhT giới aủc nắh ức yậv àm tốrng rnỗg, tốrng rỗng nếđ cứm nắh ởrt nên ờht ơ iớv iọm thứ.

nắH aựt ưhn iác cáx kôhng hồn, cẳhng mảc nhận được thực tại.

nắH muốn mìt chút kích tcíhh, gốing ưhn ỉhc óc ểht mìt kiếm nêb tH.gnorắn bỗng tóx ax phát hệin, ihk nghe nưgời khác chửi nắh nậh hắn, màl iạh hắn, torng lòng nắh ãđ kôhng ểht yậd iổn tộm nợg snóg, thay oàv óđ nữhng iờl nát dơưng hắn, tíhch nắh iạl óc ểht mâđ oàv lòng hắn.

uhC Tĩnh Quân kôhng bếit, thực ar nab đầu, việc viết lách cẳhng nữhng kôhng óc hiệu ảuq ịrt liệu àm nòc kihến nấv ềđ aủc nắh ởrt nên trầm tọrng hơn.

ôC cũng mảc thấy ỳk ,ạl ìv oas nắh iạl óc ểht kiên ìrt viết lách uâl ưhn vậy. iởB ìv nắh ãđ mìt được kích tcíhh.

iãM nếđ ihk nắh viết qiG《nểyuải írT iốT Tàn》gnợưhy, iãm nếđ ihk nắh tiến oàv ếht giới yàn àv pặg được ốC mẩC Mêin.

“Giờ iôt ãđ tốt nơh nihều rồi, iôt ẽs tiếp cụt ốc gắng điều tịr.” n cạM ùhT nói.

nắH nhìn ềv phía ốC mẩC Mêin, thật ar nắh muốn iỏh rnằg: Liệu me óc ểht chấp nhận tộm nưgời óc nấv ềđ mât ,ýl thậm íhc àl bệnh mât thần torng tắm nihều nưgời nưhng ẽs ốc gắng điều ịrt yah knôhg?

ốC mẩC Miên buồn bực: “Chỉ ìv điều yàn nên hna iớm kôhng muốn ión cyuhện torng hiện thực iớv me soa?”

“Anh nghĩ mình àl nưgời óc nấv ,ềđ bệnh mât tnầh?”

n cạM ùhT nêihgng uầđ nhìn ềv phía chân núi.

ốC mẩC Miên aừv buồn iạl aừv tức, kôhng hiểu iạt oas nắh iạl nghĩ ưhn vậy.

n cạM ùhT kôhng ểk nihều iớv cậu, nưhng ốC mẩC Miên nầg ưhn ãđ cáx nhận được ộđ tùrng pợh aủc qyuển sách yàn iớv hiện thực àl cực cao.

nắH àv n cạM ùhT óc tấr nihều cyuhện từng trải gốing nahu, ãđ óc nữhng nổt tơưhng àm uậc kôhng ểht oàn tởưng tợưng đợưc.

ốC mẩC Miên giận ữd ìv nắh nghĩ ưhn thế, song động cát iạl tếh cứs uịd dnàg.

uậC mô ổc n cạM ùhT ẹhn nàhng nôh hắn, tắb uầđ bằng tộm iác nôh uịd dàng nêl mằc hắn, tiếp óđ àl ờb môi, sống mũi, khóe mắt, đuôi yàm iồr trên tárn.

n“ cạM Thù, cúhng at tếk nôh đi.” ốC mẩC Miên nhìn chăm úhc oàv tắm nắh àm nói: “Anh kôhng tíhch aig đình aik cũng kôhng ểht aòh nhập oàv aig đình này, yậv cúhng at cùng nhau yâx dựng iám mấ aủc rêing mình đi.”

uậC thấy tếy uầh n cạM ùhT cuộn nêl xnốug, ờb iôm kôhng kiềm ếhc được àm nur rẩy.

yaT uậc ừt trên ổc n cạM ùhT iờd xnốug, tưrợt nếđ sống lưng chưa từng nốu cong aủc n cạM Thù, ẽhk vuốt .ev

mE“ thật ựs tấr tíhch ahn.” ốC mẩC Miên ión nầl ứht hai: “úhCng at tếk nôh néh?”

n cạM ùhT nâng mằc uậc lên, trao uậc ụn nôh nồng nàn.

ốC mẩC Miên mảc nhận được ịv nặm chát torng iác nôh .yấ

uậC dựng tẳhng lnưg, mãnh liệt nôh páđ lại.

hnÁ nắng ngày càng ởrt nên mấ ,pá óig iún kôhng nòc lạnh thấu xơưng nữa.

Kôhng biết ừt ihk oàn ốC mẩC Miên ãđ ngồi nêl iùđ n cạM Thù, cúl tách ,ar torng iôđ tắm iah nưgời tràn ngập hná aửl cháy bnỏg.

n cạM ùhT muốn oék ốC mẩC Miên xnốug, ốC mẩC Miên biết õr ìv oas nưhng uậc kôhng cịhu, uậc tắb uầđ oék thắt lưng trên ộb ồđ nằr ir aủc n cạM Thù, hná tắm aừv én tárnh iạl aừv phấn kcíhh.

n“ cạM Thù, me luôn tíhch nữhng òrt chơi kích thcíh.” ốC mẩC Miên nuốt nước mnếig: “ũCng áhk tíhch ngắm đồng phục cặđ thù, me từng nghĩ nầl uầđ tiên phải kích tíhch àv cặđ biệt tộm cúht, đừng bình tờưhng ưhn ở trên gnờưig, cẳhng úht ịv ìg cả.”

n cạM Thù: ”…“

ốC mẩC Miên oék mạnh thắt lưng aủc nắh màl cóm iàc av oàv uầđ khóa bằng mik loại phát ar tếing lạch cạch nhỏ, suýt chút aữn oék rcáh.

mE“ nghĩ ờig àl ơc iộh ttố.”

uậC thấy trán n cạM ùhT tắb uầđ iổn nâg xnah, hná tắm đáng ợs ưhn ểht muốn nă thịt nờưgi.

ốC mẩC Miên ịb nắh oék nêl tộm cách ôht bạo, uas óđ iôl tẳhng xốung núi.

ýuQ Minh cùng nưgời khác thấy õr uâl àm iah nưgời aik kôhng óc tếk ảuq ,ìg đang định tắb uầđ trận iớm iạl thấy ốC mẩC Miên oảl oảđ ịb n cạM ùhT oék xnốug.

cắS tặm n cạM ùhT chưa từng đáng ợs nếđ vậy, màl ýuQ Minh ợs nếđ cứm đứng nêy iạt chỗ, ngay ảc ởht cũng kôhng dám.

iợĐ nọb nắh iđ ax ãg iớm ởm mnệig: ốC“ mẩC Miên ẽs kôhng óc việc ìg uâđ nỉh?”

óC tộm nưgời thấy õr cười pậm :ờm “Cái yàn cũng óhk àm ión lmắ.”

ốC mẩC Miên ịb n cạM ùhT oék sang ngồi ếhg phụ, ảc đờưng póhng nahnh tếh ,ỡc uas óđ nắh dừng ex iạl tưrớc tộm aửc hàng tuhốc iồr iđ xốung aum tộm iút ìg .óđ

cúL mén oàv ,ex mệing iút éh ,ar ốC mẩC Miên nhìn táohng auq thấy tộm iác pộh àm ia cũng biết àl iác ìg ,óđ nòc nữhng iác khác uậc uềđ kôhng bếit.

ốC mẩC Mêin: ”…“

uậC tộđ nihên thấy iơh ,ợs hình ưhn cyuhện yàn kôhng gốing tởưng tợưng aủc uậc ohc lắm.

uậC được aưđ ềv năc àhn iớm aum aủc àhn ọh Bcạh, ợv cồhng àhn ọh Bạch ãđ ar nước nogài nên n cạM ùhT óc ểht màl tấb ức điều ìg nắh mốun.

aừV mắt xnog, n cạM ùhT ãđ cặm đồng phục uhT Dơưng oàv nưgời cậu: “Khá tíhch ngắm đồng pcụh?”

uậC ịb n cạM ùhT nấ xốung iác ếhg óc khắc ữhc àm cẳhng biết nắh mang ềv àhn ọh Bạch ừt ihk nào: “íhTch kích tcíhh, trên gờưing kôhng úht vị?”

ốC mẩC Mêin: ”…“

uậC nghe thấy tếing khóa đồng phục ịb oék xnốug, nòc uậc gốing ưhn ãđ ởrt tàhnh tộm răng aưc ỏhn trên ,óđ mảc nhận được từng tợđ am tás ữd iộd nầg ưhn óc ểht nắb ar ait aửl giữa các răng aưc iỗm ihk ón được oék ar oék vào.

nọB ọh ềv àhn mang theo hná nắng mấ pá trên iún cùng nữhng nơc óig mãnh lệit.

Nihệt ộđ aủc hná nắng càng ngày càng cao, óig iún thổi cũng ngày càng điên cnồug.

hnÁ nắng ịb óig thổi nếđ cứm nhăn nhúm nộl xộn, ỉhc óc ểht đung đung aưđ đưa.

óiG iún nòc óc ểht thổi yâm neđ tới, ón hoàn toàn nuốt cửhng hná nnắg, giữa tếing cứn ởn nhgẹn ngào yấ bỗng aóh tàhnh nữhng giọt aưm ít tách iơr xnốug.

uaS nơc aưm trời iạl snág, hná nắng cihếu xốung tặm ồh kihến nữhng phần ngâm dưới nước nhìn ưhn ịb yãg khúc ở tặm phân cách iớv kôhng khí.

n“ cạM Thù, me ias riồ.”

“Anh !à ,mE me ias riồ!”

“Anh ,iơ me ias iồr àm huhuhu…”

cáT ảig óc điều muốn nói:

Tiểu tihếu aig pạđ yab iác ghế: Cyuhện yàn khác iớv nữhng ìg iôt ãđ thấy trên nấT Gnaig!

iuT nổ iớv phần ảt oék khóa aủc cát giả.

Hết chương 60

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha