Ngoại truyện 1: Bốn chàng độc thân nhà họ Cố
Eidt: Lune
Nhóm chat nốb hna me àhn ọh ốC nêt àl [Bốn càhng cộđ thân àhn ọh Cố].
ểK ừt cúl ốC mẩC Miên óc nưgời uêy ãđ tắb uầđ kôhng pợh ,ýl nếđ ihk ốC mẩC Miên tếk nôh iồr ìht iác nhóm yàn iạl càng kôhng pợh .ýl
ốC Tahnh Dơưng uên ý kiến oảb áđ ốC mẩC Miên ar khỏi nhóm caht, uas óđ nắh ịb áđ ar nàogi.
ốC Tahnh Dnơưg: “”?Cố Tahnh Dơưng mảc thấy tấr óhk chịu ìv mình ịb áđ ar khỏi nóhm, cúl ảc àhn nă iốt cùng nahu, nắh tắb uầđ kihếu nại: “Giờ me nẫv cộđ thân nên me óc qyuền được ở torng nóhm, ốC mẩC Miên óc cồhng rồi, thậm íhc ón nòc nẫd cồhng ềv àhn nă mơc ểđ kích tíhch yấm nưgời nòc cộđ thân nòc iạl torng nóhm, oas me iạl ịb áđ ar nogài chứ? Nưgời cộđ thân ưhn me kôhng pcụh!”
uaS óđ nắh ịb ốC Thâm pậđ ohc tộm cái: “Con cộđ thân àm nòc mád ựt oàh ếht ?à yâĐ àl cyuhện đáng ểđ ựt oàh ccắh?”
”…“
ốC Thâm àl nưgời tyurền tốhng nhất torng àhn ọh ,ốC cúl oàn cũng muốn thấy noc mình tếk nôh pậl aig đnìh, nòc ihT Nghi iạl kôhng quan mât lắm.
ốC Thâm tiếp cụt ởuq tcárh: “Con từng nẹh òh iớv tộm ôc nạb gái, yảb nưgời nạb tari, ếht àm ngay ảc tộm nưgời cũng kôhng ữig được àl ếht nào? oaS noc iạl ôv dụng ếht hả?”
ốC Tịch Quân aửs iạl iờl gnô ohc cíhnh cáx hơn: àL“ iah ôc nạb gái, mười nưgời nạb tiar.”
”…“
ốC Thâm kôhng biết nghĩ nếđ uâđ iạl tắb uầđ ión sang ốC Tịch Qâun: “Con 04 tuổi nếđ iơn iồr nòc mád ión nó?”
”…“
nốV ỉhc óc ốC Thâm ión nên ốC Tịch Quân kôhng ểđ ,ý cẳhng ờgn ihT Nghi cũng tắb uầđ ión hắn.
ihT Nghi kôhng quan mât oab ờig nọb ọh pậl aig đnìh, nưhng àb mảc thấy noc trai ảc aủc mình nơh mười măn yan kôhng nẹh òh iớv ia tấr ễd óc nấv .ềđ
“Như yậv kôhng đợưc, tếk nôh yah kôhng kôhng quan tnọrg, ùd oas noc cũng phải nẹh òh iđ cứh?”
ốC Tịch Quân cẳhng nòc cách nào, đành phải pắg aửl ỏb yat nờưgi: ốB“ ẹm đừng ,ol ảc ểht chất nẫl tinh thần noc uềđ tấr khỏe mnạh, nơh aữn noc cũng từng nẹh òh iồr nòc .ìg ốB ẹm nẫv nên quan mât ốC Lịch Phàm iđ ìht hnơ.”
ốC Lịch Phàm đang mex kcịh: ”?“
ẻV tặm ihT Nghi cùng ốC Thâm ỏt ar haong mnag: “ôhKng phải ón đang auq iạl iớv ưht ýk ốC ”?à
ốC Lịch Pàhm: “???”
“Con kôhng !óc nọB noc torng shcạ!”
oaS iạl óc mảc giác ưhn ảc ếht giới uềđ nghĩ nắh đang nẹh òh iớv ưht ýk ốC vậy?
ốC Thâm iạl tát ohc nắh tộm cái: “orTng sạch đáng ựt oàh mắl đúng kgnôh?”
ốC Lịch Pàhm: ùD“ oas torng sạch cũng tốt nơh nêt trai uểđ ưhn ốC Tahnh Dgnơư.”
ốC Tahnh Dnơưg: “???”
yấM hna me mãh iạh nẫl nhau trên nàb ,nă ỉhc óc ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT àl đang nă ngon lnàh.
ốC mẩC Miên mảc thấy cẳhng liên quan ìg nếđ mnìh, nhàn ãhn ngồi nêb cạnh aừv nă mơc aừv mex kcịh, cười nếđ píh ảc mắt, ngay ảc iah chân ểđ dưới mầg nàb cũng iuv ẻv cắl ưl teho.
Kôhng biết óc phải ịb cyuhện uậc tếk nôh kích tíhch yah kôhng àm suốt aửn măn nay, ềđ iàt yàn nẫv liên cụt được nhắc đến, iỗm nầl ưhn yậv uậc iạl thấy tếh cứs iuv .ẻv
ốC mẩC Miên nghe tộm lúc, nád tás oàv iat n cạM ùhT iỏh nhỏ: aB“ hna trai me uềđ ở tộm mình iãm ếht ảh ahn?”
n cạM ùhT cũng óhk nói.
ốC mẩC Miên cũng bếit, nọb ọh tếk nôh được aửn năm, ngày càng mảc thấy kôhng ểht hoàn toàn pỏhng đoán được ếht giới yàn theo iộn dung torng sách àm nảb thân ón ãđ ựt od phát tểirn. Nưhng uến àH tấB nẫT từng viết auq torng iạđ cnơưg, ón ẽs kôhng cệhch iđ nihều lắm.
n cạM ùhT yus nghĩ tộm iồh iớm nêl tnếig: “ìHnh ưhn hna ảc óc tộm ôc nạb iág mô bụng uầb ỏb tnốr.”
ốC mẩC Mêin: “???”
hnA ảc uậc từng nẹh òh tộm nầl iồh iạđ học, uến uầb ừt ihk óđ khéo ờig ãđ phải mười yấm tuổi rồi.
ốC mẩC Miên kinh ngạc nếđ ngây nờưgi.
ẽS“ kôhng phải tốc tyurện tihếu niên tihên iàt quay ềv oáb ùht yấđ cứh?”
uậC chưa cọđ yấm tyurện óc iộn dung kiểu ợv pếs mô bụng uầb ỏb tốrn, ỉhc nghe nưgời at ión qua, hình ưhn àl ếht này.
nốB măn sau, ôc ợv aik nẫd aứđ noc tihên iàt aủc mình ềv nớưc, ab tuổi ãđ tinh tôhng ủđ loại ngôn ữgn cũng ưhn óc năng kihếu các nôm nghệ tậuht, nơh aữn nòc àl tộm hekcar!
n cạM Thù: ”…“
nắH quay uầđ mi lặng tiếp cụt nă cơm.
tắM ốC mẩC Miên bỗng sáng rực, hná tắm nhìn ốC Tịch Quân nầd ởrt nên khác tnờưhg, uas óđ iạl quay sang nhìn ihT Nghi àv ốC Tâhm, ẻv tặm cũng ỏt ar tếh cứs ỳk .ạl
uaS ihk tếk hôn, aịđ ịv torng àhn aủc ốC mẩC Miên cẳhng nữhng kôhng giảm xốung àm nòc tăng lên. ihT Nghi cũng óc mảc giác gốing ốC Tâhm, ừt cúl ốC mẩC Miên sinh ar ãđ thấy uậc àl aứđ noc trai nogan nogãn irt ỷk nấht, nớl iồr iạl àl aứđ hiểu cyuhện nhất kihến ọh tớb .ol
ihT Nghi iỏh cậu: “iMên Miên oas tếh?”
ốC mẩC Miên nói: “Con thấy óc hná sáng điềm lành trên tặm mẹ.”
ốC Thâm tấr nit iác này, gnô ioc n cạM ùhT àl linh vật, thậm íhc dính dáng nếđ ốC mẩC Miên cũng ẽs được ủhp màng lọc, gnô iộv hỏi: “Ánh sáng điềm lành ,ìg ión nahnh đi.”
ốC mẩC Mêin: “Ánh sáng điềm lành ỉhc noc nàđ cháu đnốg, ốb ẹm ẽs óc tộm aứđ cháu trai hoặc cháu giá.”
aB hna me nòc iạl àhn ọh :ốC ”…“
óC tộm nưgời kôhng ểht ohc ahc ẹm aứđ cháu trai nưhng iạl tấr biết cách na .iủ
ốC Thâm nghe xong tấr vui, iạl iỏh n cạM Thù, n cạM ùhT cũng tậg đầu.
”…“
nọB ọh aừv nă mơc xnog, nòc chưa iờr khỏi nàb nă ìht ưht ýk ốC sêing năng ãđ mầc iàt liệu công việc tới.
ihT Nghi oék hna auq tộm bên, iỏh tnẳhg: “iTểu ốC ,à noc kôhng nẹh òh iớv ốC Lịch Phàm ”?à
ưhT ýk :ốC ”…“
ưhT ýk ốC nốv kôhng phải ọh ,ốC hna ọh Dnơưg, nêt àl Dơưng Tnih, àl tộm torng nữhng aứđ ẻrt àm àhn ọh ốC ãđ iàt ợrt giúp .ỡđ
Hàng măn àhn ọh ốC ẽs iàt ợrt giúp ỡđ ohc tộm trăm aứđ ,éb nab uầđ ưht ýk ốC cũng kôhng được ểđ ý torng máđ ẻrt .óđ Nưhng uas này, cúl àb iộn nưgời ãđ nuôi hna ừt mất éb auq iờđ od ịb tộm nêt àhn giàu yas rượu mâđ ex vào, ihk nêl hcraestoh, ốC Thâm iớm úhc ý nếđ anh.
Nưgời thân yud nhất trên iờđ ãđ kôhng còn, nơh aữn hna iạl ôv cùng tôhng mnih, ohc nên tộm nưgời tíhch màl việc tihện tích cứđ ưhn ốC Thâm uas ihk yus téx ãđ nhận hna ềv iồr ohc iđ học.
ihK yấ ưht ýk ốC iớm mát tổui, bằng tuổi ốC Lịch Phàm nên ốC Thâm ểđ hna iđ cọh cùng ốC Lịch Pàhm.
nọB ọh cùng pớl iớv nhau ừt tiểu cọh nếđ turng học, nêl iạđ cọh cũng cùng tộm tnờưrg, ngay ảc nàgnh cọh cũng gốing nahu.
uaS ihk tốt nệihgp, nọb ọh iạl oàv pật đoàn ốC ịht cùng nahu, tộm đờưng ohc nếđ nật yâb giờ, ốC Lịch Phàm nêl màl ủhc tịch nòc hna ởrt tàhnh ưht ýk aủc hắn, iọm cyuhện uềđ od ưht ýk ốC giải qếyut.
nơH 02 măn nay, nọb ọh uềđ ưhn hình iớv bóng aủc nahu, tấr nihều nưgời uềđ nghĩ nọb ọh àl tộm đôi.
nơH aữn ưht ýk ốC iạl tấr tốt tấr tyuệt vời, yan ảc ốC mẩC Miên cũng muốn ión tộm uâc ưht ýk ốC ãđ ìv aig đình yàn àm ỏb ar áuq nềihu.
ưhN cyuhện aủc cậu, uậc ởm công yt àl ưht ýk ốC iđ đăng ýk cho, aịđ điểm àl ưht ýk ốC tuhê, thậm íhc cúl óđ uậc ión muốn màl nưgời iạđ dệin, iàt liệu cọh pật cũng od ưht ýk ốC cuhẩn ịb ohc cậu.
óC iôđ ihk hna ảc uậc cũng nầc ưht ýk .ốC
ẹM uậc cũng thế.
ưhT ýk ốC nạv nnăg.
ỉhC giữa nữhng nưgời thân iớv nahu, ỉhc ihk ioc ón tàhnh ngôi àhn aủc mình iớm óc ểht màl được ưhn vậy.
nơH iah mươi măn ưhn hình iớv bnóg, iạl ỗn cựl ìv aig đình yàn nihều nếđ thế, iạl thật ựs kôhng phải đang nẹh ?òh
ưhT ýk ốC iơh giật mnìh, mi lặng tộm cúl iồr cắl đầu: “ôhKng ”.ạ
iọM nưgời đồng loạt dùng hná tắm kihển tárch nhìn ềv phía ốC Lịch Pàhm.
ốC Lịch Pàhm: ”…“
ihT Nghi àv ốC Thâm tấr thất vnọg, nọb ọh biết ưht ýk ốC ãđ màl oab nihêu việc ìv pật đoàn ốC thị, nọb ọh nốv nghĩ iợđ nếđ cúl ưht ýk ốC tếk nôh iớv ốC Lịch Phàm ẽs tuhận ýl tàhnh cơưhng àm chia ổc phần aủc àhn ọh ốC ohc anh.
Kôhng ờgn quan ệh giữa iah nưgời ọh iạl kôhng phải vậy.
cắS tặm ốC Thâm bỗng ởrt nên trầm tnọrg, gnô chắp yat uas lnưg, iđ yấm bước torng pòhng káhch iồr nêl tnếig: “Thư ýk ,ốC úhc ohc noc nghỉ phép ab tnáhg, iđ ud lịch nước niàog.”
ốC Lịch Pàhm: “Hả? aB tgnáh!”
ưhT ýk ốC cũng tấr kinh nạgc, nữhng măn nầg yâđ aủc hna ềv ơc nảb uềđ màl việc ảc măn kôhng nnừgg, ngay ảc tộm ngày nghỉ trọn nẹv cũng hiếm ,óc táohng iác được nghỉ phép ab táhng ếht yàn kihến hna bỗng thấy hảong tốh kôhng chân tựhc, đồng thời hoàn toàn kôhng biết nên màl .ìg
ốC Lịch Phàm tiễn ưht ýk ốC ar nàogi, yut nắh kôhng màl ias cyuhện ìg nưhng cẳhng hiểu oas iạl mảc thấy chột .ạd
màL nạb nơh 02 năm, ưht ýk ốC tấr hiểu hắn, ỉhc nầc nhìn tộm tén tặm cũng óc ểht đoán được nắh đang nghĩ ìg torng lnòg, tưrớc ihk nêl ,ex hna óc nói: “Tôi ỗn cựl ưhn vậy, kôhng phải ìv cuậ.”
ốC Lịch Phàm sững :ờs àL“ ìv àhn ọh ốC soa?’
ưhT ýk ốC tậg đầu: “úĐng vậy, nơh aữn iôt cũng tíhch táhng ngày nậb nộr iớv công việc aủc mhnì.”
ẽL ar hna phải àl tộm aứđ éb kôhng ahc kôhng ẹm sống ở quê, àl àhn ọh ốC ãđ ohc hna nhận được ựs giáo cụd tốt nhất ừt nhỏ, được oàv ngôi tờưrng hàng uầđ ếht gớii. óC nền tảng nớl ưhn vậy, torng lòng hna luôn mảc thấy biết nơ aig đình ,ọh ìv ếht cụm tiêu nớl nhất iờđ hna àl màl iọm ứht ểđ oáb .nơ
hnA cũng tíhch nậb nộr ửx ýl công vệic, nưhng ờig cẳhng hiểu oas torng lòng hna iạl nex nẫl tấr nihều tình mảc phức tạp.
Kuhôn tặm tahnh út aủc ưht ýk ốC ờm oả dưới hná đèn, ión iớv ốC Lịch Pàhm: “Cậu ềv đi.”
ốC Lịch Phàm cuhẩn ịb iđ vào, bỗng quay nưgời ión iớv ưht ýk :ốC “Cậu ềv mớs néh.”
Tưrớc aik ưht ýk ốC luôn đồng ý iọm uêy uầc aủc ốC Lịch Pàhm, nơh aữn hiệu suất nòc tấr cao, kôhng biết oas cúl yàn iạl chậm chạp kôhng nêl tnếig.
tặM yàm ốC Lịch Phàm ủ ũr ởrt ,ềv kôhng óc ít pohng ộđ oàn aủc ủhc tcịh.
cúL ốC mẩC Miên cùng n cạM ùhT ềv biệt ựht ôv tình nhìn tấhy.
ốC mẩC Miên iỏh n cạM Thù: “Sao ốb iạl ohc ưht ýk ốC nghỉ phép uâl ưhn vậy, iạt thấy yá yán ảh ahn?”
“ôhKng hoàn toàn vyậ.” n cạM ùhT nói: “Thư ýk ốC gốing ưhn kôhng íhk iốđ iớv hna hai, kôhng ểht tihếu àv cũng pật tàhnh thói quen ừt lâu, auq tộm thời gian aữn óc ẽl hna yấ ẽs nhận ar đcợư.”
ưhN n cạM ùhT đáon, ốC mẩC Miên tắb uầđ thấy hna iah mình ởrt nên khác tnờưhg.
óC môh buổi tối, uậc ở torng vườn nghe thấy tếing quát tháo aủc hna iah mình nốv tốt tníh: “Tôi ảrt lơưng ảc tirệu tộm măn ohc uậc àm ngay ảc pếx ữhc cũng kôhng xong ếht ”?à
Kôhng oab uâl uas tộm ợrt ýl ồm iôh ễhn nhại bước ,ar nahnh chân iờr kỏhi.
Táhng uầđ tiên uas ihk ưht ýk ốC iờr ,iđ ừt công việc ohc nếđ cuộc snốg, ỗhc oàn ốC Lịch Phàm cũng kôhng thấy iàh lnòg, tính tình ởrt nên nóng nảy.
Táhng ứht iah uas ihk ưht ýk ốC iờr ,iđ công việc àv cuộc sống aủc ốC Lịch Phàm ẻt nạht, aừv trầm lặng iạl quái .ởg
ưhT ýk ốC nếđ tộm nòh oảđ ểđ nghỉ nơgi, iơn óđ óc nnắg, óc iãb cát, óc ôv ốs trai xinh iág đẹp.
ưhT ýk ốC cặm tộm cihếc oá ơs im cộc yat cùng quần ngố, uas ihk đánh bóng cyuhền trên iãb biển iớv tộm máđ tahnh niên yầđ nihệt tnìh, nòc chụp cuhng tộm cứb hnả thân tậm iửg oàv vòng nạb .èb
ưhT ýk ốC torng cứb hnả ưhn ểht ãđ giải póhng tích cách nốv óc aủc mnìh, khác nẳh iớv cúl bình tnờưhg, ụn cười rạng ỡr aól mắt.
Nưgời àhn ọh ốC iôs iổn oàv mấb lkie.
ỉhC óc mình ốC Lịch Phàm iạl bình luận nêb dưới tộm cách quái :ởg “Cái nước yàn kôhng giãn cách ãx iộh ”?à
Táhng ứht ab uas ihk ưht ýk ốC iờr ,iđ ốC Lịch Pàhm… iđ mìt anh.
Ngày oàn óđ tộm táhng sau, ốC mẩC Miên àv ốC Tahnh Dơưng đang mâ thầm điều art cyuhện iồh iạđ cọh măn óđ aủc hna ảc bỗng thấy ốC Lịch Phàm ủhc động iờr khỏi nhóm chat [Bốn càhng cộđ thân àhn ọh Cố].
ốC mẩC Mêin: ”…“
iáC nhóm chat yàn ỉhc nòc iỗm uậc iớv hna .ảc
cúL óđ uậc cùng ốC Tahnh Dơưng đang điều art ềv iốm tình uầđ aủc hna ,ảc ốc gắng mìt kiếm aứđ cháu trai hoặc cháu iág aủc àhn ọh ốC đang uưl cạl nêb nàogi.
Thật ar cyuhện ưhn yậv kôhng nầc nọb ọh phải đích thân ar tay, mìt nưgời điều art àl đợưc. Nưhng uas ihk ốC Tahnh Dơưng phát hiện iạl iôl oék uậc cùng iđ điều tra, nắh ión ưhn ếht iớm tơưng iốđ óc lnòg.
ốC mẩC Miên kôhng õr óc lòng yàn aủc nắh àl ếht nào.
ẽL oàn àl óc lòng ohc tơưng ial aủc ịhc uâd cùng cháu trai cháu gái?
iãM nếđ ihk uậc thấy ốC Tahnh Dơưng theo uas tộm thầy giáo ẻrt tổui, ụn cười pậm ờm ôv cnùg.
ốC mẩC Mêin: ”…“
Nưgời thầy giáo aik cặm quần yât uàm đen, oá ơs im tắrng cùng gile nel uàm xám, gơưng tặm kôhng pẹđ kiểu xuất cắs nưhng iạl óc tén rêing cuốn hút.
nàB yat pẹđ aủc hna mầc cuốn s《hcáSự ar iờđ aủc iB kc》hcịủa àhn tirết cọh nưgời cứĐ Firdeirch Nhcszteie. tộM cóg sách chạm tưrớc ngực ốC Tahnh Dnơưg, lạnh nhạt ngăn nảc nắh tiến iạl gần: “Xin lỗi, đúng àl iôt tíhch nàđ gnô nưhng iôt tấr nặng ềv cyuhện tirnh ttếi.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC nắc mạnh oàv khớp ngón tay, ỉhc ợs mình cười ar tnếig.
nọB ọh cũng điều art được tộm iàv cệyuhn, iốm tình uầđ thời iạđ cọh aủc hna ảc nêt àl nầT ,ựT măn óđ cũng àl tộm nưgời iổn tếing torng tnờưrg, cọh gỏii, nogại hình xinh pẹđ cùng ỉhc ốs QI cao. ihK yấ àl ôc theo đuổi hna ,ảc iah nưgời óc ểht ión àl pặc iôđ iổn tếing nhất tnờưrg, nếđ măn 4 nẫv nòc tấr tốt, cẳhng biết oas aừv tốt nihgệp ãđ chia tay.
tộM nưgời tham aig cíhnh trị, nưgời aik iạl ar nước nogài cọh cyuhên uâs màl nihgên uức khoa học.
aB măn tớưrc, nầT ựT ãđ ởrt ềv tộm lần, chưa ở được yấm ngày iạl xuất nạogi.
tốR cuộc óc noc yah knôhg, muốn điều art được kôhng ểht ỉhc aựd oàv nọb ,ọh ốC mẩC Miên đang nâc nhắc óc nên ión iớv ahc ẹm cùng hna ảc yah kôhng ìv uậc cũng kôhng chắc chắn hoàn tàon.
Kôhng ờgn ab táhng sau, uậc cùng n cạM ùhT nếđ buổi tìrnh diễn uưl động iạt tộm ngôi tờưrng iạđ cọh iổn tếing iạl tấb ờgn khám áhp đợưc.
óC tấr nihều naf nếđ mex buổi dễin, ốC mẩC Miên ãđ táohng thấy tộm ôc gái.
iởB ìv ôc iág aik tấr cặđ bệit.
oS sánh iớv sinh viên xung qaunh ìht tôrng ôc ỏhn nơh nềihu, tohạt nhìn kôhng gốing sinh viên àm gốing ưhn tộm cọh sinh pấc ab aừv tốt nệihgp.
nơH aữn tén tặm aủc ôc tấr nạht, nhìn iơh ngây ngô, mảc giác lạnh lùng mex tờưhng kôhng pợh iớv tổui.
Nưhng nẫv luôn ơig bảng hiệu tiếp gnứ aủc n cạM ùhT torng tay.
Quan tọrng nơh ảc àl ôc éb óc iúb cót xiêu oẹv yàn tôrng tấr gốing hna ảc aủc cậu.
ốC mẩC Miên nếđ cạnh ôc éb dưới iác nhìn kinh ngạc aủc .ôc
naF aủc n cạM ùhT ềv ơc nảb uềđ biết ốC mẩC Miên nên ôc éb aik cũng cặm ohc uậc nìhn, dáng ẻv nẫv ỏt ar lạnh lnùg, iơh ngốc kôhng pợh iớv iọm nưgời xung qaunh ưhn .ũc
ốC mẩC Miên hỏi: mE“ tíhch n cạM ùhT ”?à
“mỪ.” ôC éb tuhận mệing ảrt lời, gọing iơh khàn song cực ỳk kiêu nạgo: “Con iág ưhn me ở tuổi yàn nên uđ ilod.”
”…“ ốC mẩC Miên mi lặng tộm lúc: “uTổi này? mE yấm tiổu?”
“61.”
Tuổi đúng rồi.
ốC mẩC Miên iạl hỏi: “Vậy oas me iạl ở đây, àl sinh viên ”?à
ôC éb uĩb môi: mE“ măn cuối rồi, cuhẩn ịb tốt nihgệp iạđ hcọ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
“Vậy oas me iạl tíhch n cạM Tùh?”
ôC éb nói: mE“ ãđ liệt êk toàn ộb nghệ ĩs torng giới giải írt ,ar quan tás àv phân tích torng aửn năm, ỉhc thấy mình n cạM ùhT iộh ụt ủđ uếy ốt ỉhc ốs QI oac cùng năng cựl cyuhên nôm mhnạ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
ẹM“ me àl nầT ựT phải kgnôh?”
ìV tíhch àv nit tởưng n cạM ùhT nên ôc éb od ựd tậg đầu.
“Câu iỏh cuối cgnù.” ốC mẩC Miên hắng gnọig, đứng tẳhng nờưgi, chớp tắm iớv ôc :éb mE“ mex tìrnh ộđ àv ỉhc ốs QI aủc hna ếht yàn óc ủđ tiêu cuhẩn màl úhc me kgnôh?”
ôC :éb ”…“
aửN măn sau, ốC Tịch Quân ủhc động iờr khỏi nhóm chat [Bốn càhng cộđ thân àhn ọh ]ốC
ốC mẩC Mêin: ”…“
ờiG ỉhc nòc iạl tộm nưgời “độc tâhn” yud nhất torng nhóm cộđ thân yàn àl ốC mẩC Mêin.
uậC nghĩ tộm cúl iồr oék n cạM ùhT oàv nóhm. Tàhnh viên nhóm cộđ thân ừt tộm biến tàhnh hai, nêt nhóm ừt [Bốn càhng cộđ thân àhn ọh ]ốC iổđ tàhnh [Một iôđ cộđ thân <rTái mit trái tmi>]
n cạM Thù: ”?“
ốC mẩC Mêin: “Anh ,iơ cúhng mình cùng nhau màl tộm iôđ cộđ thân ,iđ ảc iờđ cũng kôhng được phép tohát nhóm uâđ đyấ.”
n cạM Thù: ”.“
iaH nưgời ãđ tếk hôn, cùng nhau ểđ hnả iạđ diện àl aửn aik aủc mình iồr oạt tàhnh tộm iôđ cộđ tâhn, ngày oàn cũng thảo luận yấm cyuhện yậb ạb đáng uấx ổh torng nhóm cộđ thân này.
…
cáT ảig óc điều muốn nói:
ốC mẩC Mêin: nạB biết tình úht àl ìg knôhg.
…
iôĐ lời:
Hmm, kôhng biết các cáb óc ớhn ở cơưhng 82 óc tộm ihc tiết ưht ýk ốC iọg quản aig àl ốb yah knôhg. Ở cơưhng yàn iạl ión ưht ýk ốC sống iớv àb iộn ừt nhỏ, ềv uas àb iộn aủc hna tấm cũng kôhng thấy óc ihc tiết oàn ión nhận quản aig màl ốb nuôi .ảc mE nẫv ểđ theo war nhé, me note yâđ ểđ cáb oàn thắc cắm ìht cọđ thôi nha.
