Chương 36: Có khi nào là bố mẹ ruột của anh không?

Chương 36 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ihK ốC mẩC Miên đứng ở yâđ iớm thực ựs mảc nhận được n cạM ùhT được hoan nêhgnh nếđ cứm nào.

àL tộm tàhnh ốhp óc nền kinh ết phát tirển cậb nấht, nâs yab tàhnh ốhp S tờưhng xyuên óc ngôi oas iul tới. môH yan naf nếđ nóđ yám yab kôhng ỉhc óc iỗm àhn n cạM Thù.

àhN aik iổn tếing mớs nơh n cạM ùhT ab năm, naf Wiebo pấg iôđ n cạM Thù, nưhng ùd àl lợưng naf nếđ nóđ yah cứm ộđ phấn kíhch nẫv thua ax nêb này.

yuT kôhng ểht dùng ểđ đánh áig tấb ức điều ,ìg nưhng tí nhất ón cũng ohc thấy cứm ộđ n cạM ùhT được uêy tcíhh.

ểĐ oảb ệv ób aoh hồng nên uậc phải đứng hàng đầu, cúl yàn nầg ưhn ịb yẩđ ar nàogi.

ẻV tặm dưới khẩu tarng càng iạd .ar

uậC tắb uầđ iốh hận, ngồi ờhc torng ex kôhng tốt nơh ?à

ùD nưgời óc oảl oảđ nưhng uậc nẫv ụrt vững ở hàng đầu, mô chắc ób aoh hồng ỏđ Stnamaha torng ngực mnìh.

máĐ nưgời bỗng ởrt nên phấn kcíhh, kôhng óc tếing al téh chói iat cùng iớv tấr nihều nưgời tịb mệing póg phần oạt nên uầb kôhng íhk kích động nồb cồhn, loại phấn kíhch ốc mìk nén kiểu yàn nòc màl nưgời at thấy iôs cụs nơh ảc al hét.

Trái mit ốC mẩC Miên pậđ loạn nịhp, nẩgng uầđ nhìn ềv phía tớưrc.

n cạM ùhT àv ợrt ýl đang iđ ar ừt hành lang phía tớưrc.

nắH cặm oá thun cùng quần Crago Pnats aừv giản ịd iạl tohải mái, ngay ảc kính mâr cũng kôhng đeo, ỉhc oeđ iỗm khẩu tnarg, av il cũng àl loại ổhp biến siêu ,ựb yut yậv nưhng nắh nẫv cực ỳk iổn tậb giữa máđ nưgời iđ cnùg.

ờB iav rộng vững cắhc, chân aừv iàd iạl tnẳhg, bước iđ chậm rãi. iớV pohng thái nốv óc aủc mnìh, ùd nêb nogài óc nồ oà yah nêy tĩnh cũng kôhng hnả hởưng chút oàn nếđ hắn.

cúL nắh iớt nầg nhìn ềv phía fan, bước chân bỗng dừng lại.

hnÁ tắm nhìn ềv iơn óđ nừgng iàv gâiy.

Kảohng cách ừt ax nên kôhng ia thấy õr hná tắm aủc nắh ếht nào, ỉhc biết nắh nhìn auq yâđ uâl nơh iồr iạl iđ tếip.

iĐ iớt đây.

Tưrớc óđ ãđ ión kôhng được al hét, mi lặng nóđ yám yab nưhng cúl yàn iạl óc nưgời kôhng ểht kiềm ếhc iổn nữa.

tắB uầđ óc nữhng tếing téh tohát ar ừt ẽk ngón yat đang ehc mnệig, uầb kôhng íhk càng thêm kích động hừng hực.

màL ohc ốC mẩC Miên cũng iồh pộh teho.

uậC nhìn n cạM ùhT đang từng bước iđ tới, càng ngày càng gần.

Thấy nắh kôhng tiếp cụt nhìn mình aữn àm nếđ tưrớc tặm tộm ôc iág đứng nêb cạnh cậu, uas óđ mầc pấx hnả iớm nhất ãđ ík nêt aưđ qua: “Mọi nưgời tấv ảv riồ.”

iaH tắm ôc iág sáng pấl lnáh, hưng phấn nếđ iỗn nur ảc tay.

Tiếp óđ n cạM ùhT tấr ựt nihên nhìn sang ób aoh hồng torng ngực cậu, nắh vươn yat nhận lấy, gọing iơh trầm xnốug, aừv mìk nén iạl ễl :ộđ “Cảm ơn.”

Nhận aoh hồng xong nắh kôhng đứng iạl nữa, tiếp cụt iđ cùng ợrt ýl ềv phía tớưrc, nêl cihếc ex oàn .óđ

naF phía uas nắh phấn kíhch muốn ngất xỉu, từng iôđ yat vươn ar yấl ảnh.

ốC mẩC Miên đứng iạt chỗ, ôv thức ờs ổc yat mnìh. cúL n cạM ùhT nhận aoh nab yãn ãđ nấ oàv ổc yat cậu, ẻv tặm cúl óđ aủc nắh tấr bình tảhn, nưhng cứs cựl àv nihệt ộđ ihk yấ iạl ưhn cộb ộl điều .ìg

“Cậu ểđ mât thật đyấ!” Nghe tộm ôc iág iọg uậc iớm hoàn hồn.

ốC mẩC Miên nhìn thấy cứb hnả torng yat ôc iớm hiểu ý aủc ôc nnàg.

cứB hnả iớm nhất được chụp ở nước nàogi, n cạM ùhT cặm oá neđ aửn mằn giữa biển aoh hồng ,ỏđ tộm yat ơig nưgợc tộm cành hnồg, giọt nước đọng trên cánh aoh iơr xnốug, cứb hnả dừng ở kảohnh khắc giọt nước chạm oàv chóp iũm aủc n cạM Thù.

cóG chụp tặm nêihgng iòđ iỏh tấr oac oàv tốc cách àv tớưng oạm aủc nưgời mẫu, sống iũm oac tẳhng cùng nữhng đờưng tén mượt àm cắs tén aủc n cạM ùhT mang nếđ ohc cứb hnả yàn tộm cứs túh óhk ,ảt rêing yấm ngón yat đang mầc aoh hồng tưrớc cemara aik ãđ óc ểht ỡđ trọn được tộm petsor.

ốC mẩC Miên nhìn táohng auq nàb yat kia, vuốt ẹhn nêl ỗhc êt iạd trên ổc yat iồr oék ũm xốung iờr kỏhi.

,Ể“ uậc kôhng muốn yấl hnả ?à cứB hnả pẹđ mắl nè!”

Muốn ứhc oas kôhng mốun, chụp xong ihT Nghi ãđ cuhẩn ịb ohc uậc nyugên ộb rồi.

ốC mẩC Miên aừv nêl ex torng iãb ,ỗđ nưgời nốv ãđ iđ tưrớc cách yâđ iah phút iạl bước lên.

n cạM ùhT trực tiếp ngồi oàv ếhg phụ.

ốC mẩC Mêin: ”…“

Ngồi ếhg uas kôhng phải na toàn nơh ?à

uaS ihk n cạM ùhT nêl ex nẫv mô ób aoh hồng ỏđ ưhn ,ũc ốC mẩC Miên tấr ữig ữhc tín, ión tặng tộm ób ot ìht đúng àl ób ,ot aoh hồng nogài nab công tầng iah ịb uậc tắc trụi nầg hết, uàm ỏđ thẫm ngập torng ngực n cạM ùhT màl noc nưgơi aủc nắh cũng ởrt nên mẫs màu.

ốC mẩC Miên mầc chặt yat lái, tộm tuần kôhng pặg nên uầb kôhng íhk iơh ạl lẫm, uậc cũng kôhng biết nên ión ìg iớv hắn.

“ôhKng giận aữn ”?à n cạM ùhT hỏi.

mE“ nốv ĩd kôhng gnậi.” ốC mẩC Miên nói.

n cạM ùhT ởm iờl tớưrc, nơh aữn gọing điệu nòc thân tihết nơh cúl tờưhng nên ốC mẩC Miên cũng biết nên tiếp iờl ar sao.

uậC ión tếip: “Anh ión đnúg, me kôhng nên định nhgĩa “ênn” ohc ahn.”

noC nưgời àl tộm sinh tậv phức tạp, ùd ảhk năng viết lách aủc cát ảig óc mạnh ẽm nếđ yấm cũng kôhng ểht oạt ar tộm noc nưgời hoàn oảh gốing ưhn torng hiện thực đợưc, nơh aữn nòc kôhng phải nhân tậv cníhh.

tấT nihên cũng ẽs óc tặm khác àm uậc kôhng nhìn tấhy, uậc kôhng nên dùng nữhng uâc ữhc trên giấy ểđ định nhgĩa tộm nưgời hoàn cnỉhh, chân tậht.

“ưhNng hna cũng màl ias ,àm hna ốc tình diễn ohc me xme.” ốC mẩC Miên nhíu mày: “Nếu kôhng phải hna kôhng nit nảb thân ìht cũng àl kôhng nit me thật ựs tíhch anh, kôhng nừgng yẩđ me ar niàog.”

ióN xong uậc vểnh iat lên, nưhng kôhng nghe thấy n cạM ùhT ión àm iạl nghe thấy tộm tếing ởht iàd mang theo ý cười chua cáht.

“Tôi muốn ểđ me thấy noc nưgời thật aủc iôt àm me kôhng btếi.” n cạM ùhT nói.

“Nếu me kôhng ểht chấp nhận được ìht mớs muộn ìg cũng ẽs ịb aọd chạy mtấ.” n cạM ùhT tiếp tục: “hNân cúl chưa mộun, chạy mớs cũng ttố.”

ốC mẩC Mêin: “…?”

“ưhNng cúl me muốn cạhy, hna iạl ngăn cnả.” ốC mẩC Miên vạch trần hắn.

“Tôi ỉhc muốn aưđ tứrng àg àm me chưa nă ohc me tiôh.” n cạM ùhT bình tĩnh ảrt lời.

”…“

uậC bỗng cẳhng biết tiếp iờl ar sao, đúng àl nă ồđ aủc nưgời at iồr nên cũng phải mềm mỏng hơn.

mớS biết ìht uậc ãđ kôhng nă ảuq tứrng àg aik rồi!

cúL ốC mẩC Miên đang tắv có ểđ mìt iờl phản cáb hắn, n cạM ùhT bỗng nói: “Cảm nơ em.”

nắH nêihgng uầđ nhìn ar nogài aửc ,ex nưhng óc ểht nghe ar ựs tịrnh tọrng ừt gọing ión iơh khàn aủc hắn.

ốC mẩC Miên kôhng biết nắh mảc nơ iác ,ìg óc ẻv gốing cúl nắh mảc nơ aoh hồng aủc cậu, iạl hình ưhn kôhng pảhi.

n cạM ùhT quay uầđ lại, torng iôđ tắm neđ yál nuhốm yầđ ý cờưi: “Tôi tấr viu.”

“ôhKng nầc mảc nơ em.” ốC mẩC Miên ngẩn ngơ, quay uầđ nhìn tẳhng ềv phía tớưrc, iơh lúng tnúg: mE“ aứh iớv ahn.”

“Vậy cúhng mình iđ néh.” Kôhng biết iốđ diện iớv kuhôn tặm ngày càng qyuến ũr aủc n cạM ùhT ar sao, vành iat uậc iơh gnử ,ỏđ ốC mẩC Miên khởi động :ex “Anh ngồi nổ định voà.”

“cợưĐ.”

eX nòc chưa ar khỏi iãb ,ỗđ ốC mẩC Miên ãđ nhận được cuộc iọg ừt tộm ốs .ạl

ốC mẩC Miên nấ ởm aol nàogi.

“iMên Mêin, ìd àl ạH Cỉh.”

Gọing ạH ỉhC kôhng nổ lắm, ưhn ểht đang ốc mìk nén mảc cúx mạnh ẽm oàn .óđ

“Dạ, chào ìd Hạ.” ốC mẩC Miên nghe thấy điểm khác tờưhng torng gọing ạH Chỉ, uậc dừng ex iạl ở iơn khác torng iãb ỗđ iớm iỏh :àb “Chú ìd nẫv chưa nêl yám yab sao? óC cyuhện ìg kôhng ”?ạ

cúL ốC mẩC Miên pặg ọh oàv buổi snág, ọh ãđ tắb uầđ xuất phát nếđ nâs bay. Thời gian ốC mẩC Miên ềv àhn tắc aoh hồng iồr iọg tiệm aoh nếđ ióg tí nhất cũng phải muộn nơh ọh tộm tnếig.

“Chú ìd óc việc nên chưa iđ đcợư.” àB nói.

“À.” ốC mẩC Miên páđ tộm tnếig, nọb ọh kôhng thân mắl nên ốC mẩC Miên cũng kôhng tiện iỏh àb óc cyuhện ,ìg nhất thời kôhng biết ión ìg nữa.

“hCáu nòc ở nâs yab kgnôh?” ạH ỉhC hỏi.

“hCáu nẫv đang ở nâs bay, cháu nếđ nóđ nưgời nưhng nóđ được iồr nên ờig đang ở torng iãb ỗđ xe.”

nêB aik mi lặng iồh lâu, nếđ ihk ạH ỉhC ởm mệing nầl nữa, mâ tahnh càng kôhng ,nổ àb nói: àL“ nếđ nóđ nạb trai phải knôhg, aừv yãn ìd óc nhìn thấy qảung oác aủc uậc yấ ở ,MB nòc nghe thấy naf iọg nêt uậc yấ ở nâs yab naữ.”

ốC mẩC Miên kôhng giấu gếim: “âVng ,ạ môh yan hna yấ ừt nước nogài ởrt về.”

ốC mẩC Miên mảc thấy ạH ỉhC iơh ỳk ,ạl tưrớc óđ ọh iớm ỉhc pặg nhau ab lần, ihk nát uẫg ảuq thật thấy tấr pợh nahu. Nưhng tộm nưgời ếht ệh tớưrc, tộm nưgời ếht ệh sau, hàng móx pặg auq iàv nầl cũng kôhng nếđ cứm ốc ý uưl pơưhng thức liên cạl lại.

ạH ỉhC nix rêing ốs điện tohại aủc uậc ỉhc ểđ iỏh điều yàn thôi ?á

“Tài ếx aủc cúhng at iđ rồi, óc ểht màl pihền Miên Miên tiện ểht aưđ cúhng at ềv được kgnôh?”

ốC mẩC Mêin: ”…“

Càng ỳk .ạl

uậC nhìn sang n cạM Thù, thấy nắh đang pục mắt, ẻv tặm óhk hểiu.

ốC mẩC Miên ơuq yat tưrớc tắm hắn, ỏhn gọing iỏh nắh óc ểđ ý ởhc thêm iah nưgời aữn knôhg.

“Sao cũng đcợư.” n cạM ùhT đáp.

ốC mẩC Miên ión biển ốs ex iớv ịv írt aủc nọb uậc ohc ạH Chỉ.

Tưrớc ihk nọb ọh đến, ốC mẩC Miên ión tưrớc thân phận iah nưgời yấ ohc n cạM Thù: àL“ nưgời me quen cúl ở àhn gnô àb nạogi, iợđ aưđ ọh ềv xong hna óc muốn nếđ pặg àb nogại kgnôh?”

n cạM ùhT đang ờht ơ yãn ờig nghe xong bỗng nớưhng mày.

“Hôm óđ cúl iọg vdieo iớv anh, àb nogại đang ở torng ,ex ờig iđ auq àm iạl kôhng oàv àhn ìht kôhng tốt mắl đuâ.” ốC mẩC Miên giải tcíhh.

n cạM ùhT nhìn uậc lúng túng giải tcíhh, torng tắm iạl hná nêl ý cười nầl nữa, nắh nói: “Vậy me ờhc ở đây, iôt iđ aum tí đồ.”

?Ý“ Kôhng nầc đuâ.” ốC mẩC Miên muốn ngăn nắh iạl nưhng n cạM ùhT ãđ oeđ khẩu tarng cùng kính mâr bước xốung .ex

nầL uầđ tiên pặg nưgời nớl đúng àl kôhng ểht iớt yat kôhng đợưc, iợđ cúl aữn nóđ nưgời xong cũng kôhng tiện nếđ turng mât tơưhng mại, nưhng oas nắh kôhng ựt ý thức được mình đang àl ngôi oas iổn tếing ?ảh

ểĐ“ me iđ aum coh!” ốC mẩC Miên òht uầđ ar ión iớv hắn.

n cạM ùhT dừng lại, xoay nưgời bước nếđ cạnh ốC mẩC Mêin, iúc tás oàv iồr aưđ yat nêl uầđ cậu.

ĩD“ nihên phải ểđ nạb trai iđ aum riồ.” nắH nói, trên tặm uềđ àl ý cười rạng :ỡr “ẳhCng auq me óc ểht ohc nạb trai mượn ũm aủc mhnì.”

ốC mẩC Miên đang ơgn ngác ìht ịb nắh yấl .ũm

n cạM ùhT iộđ ũm nêl xnog, nắh èđ cót iốr trên uầđ uậc xốung xong aửs sang iạl cót iám iồr iớm .iđ

ốC mẩC Miên tụr uầđ oàv torng ,ex vành iat nóng bnừg.

cúL iớm ỏb ũm ,ar cót iat nẳh cẳhng ar ểht tốhng ,ìg chắc àl uấx lắm.

uậC xoay gơưng torng ex auq ios soi.

màT tạm, kôhng uấx lắm.

Nhìn tộm chút iạl ớhn iớt dáng ẻv n cạM ùhT nêihgng nưgời iọg tếing nạb tari.

nạB trai cẳhng auq àl diễn tôhi.

uâĐ nầc màl ếht cúl kôhng óc ia chứ.

iợĐ nếđ ihk uậc ớhn ar ũm aủc mình ãđ từng ịb naf nhìn thấy ìht ãđ àl yấm phút sau, ốC mẩC Miên ỉhc óc ểht thầm uầc nyugện ohc nắh đừng pặg phải fan.

n cạM ùhT aừv iđ được yấm phút ìht ạH ỉhC àv Bạch ỳK Thụy đến. ốC mẩC Miên ngồi torng ex aừv thấy ọh ìht mấb ởm pốc phía uas iồr xốung ex tấc av il oàv torng giúp .ọh

“Cảm nơ Miên Mnêi.” ạH ỉhC aừv ión aừv nhìn oàv torng .ex

ốC mẩC Miên ởm aửc uas ohc :àb “Chú iớv ìd ngồi phía uas được kgnôh?”

“ưĐợc ứhc được cứh.” ạH ỉhC kôhng thấy óc nưgời ngồi ở ếhg tớưrc, aừv oàv torng ex ãđ iỏh ốC mẩC Mêin: “iMên Mêin, nạb trai cháu đâu? óC phải cúhng at màl hnả hởưng nếđ các cháu iồr kgnôh?”

ốC mẩC Miên nêl ,ex cỉhnh nihệt ộđ điều aòh oac nêl tộm chút iớm nói: “ôhKng hnả hởưng uâđ ,ạ cúl aữn cúhng cháu nếđ thăm àb nogại nên hna yấ iđ aum tí ồđ riồ.”

ạH ỉhC ởht phào ẹhn nõhm, trên tặm ởn ụn cười èhn nhẹ, nói: “Nên ếht nên thế, aứđ éb yàn thật hiểu cnệyuh.”

mảC giác ỳk ạl torng lòng ốC mẩC Miên ngày càng tnăg.

iaH nưgời tôrng óc ẻv aừv kích động iạl ol lnắg, mât írt õr ràng kôhng ểđ ở đây, ốC mẩC Miên tứd kohát kôhng ión ìg nữa.

aB nưgời mang yus nghĩ khác nhau ngồi torng ex ờhc n cạM Thù.

ốC mẩC Miên tỉhnh tảohng iạl nhìn ọh auq gnơưg, ưhn óc điều yus nhgĩ.

Kôhng oab uâl sau, ốC mẩC Miên thấy n cạM ùhT auq gơưng cihếu hậu, iah yat nắh mầc yầđ iút ồđ đang iảs bước ềv hớưng này.

ạH ỉhC àv Bạch ỳK Thụy cũng úhc ý đến, tộm nưgời cốhng ảc iah yat nêl aửc ổs ,ex nầg ưhn nád oàv ểđ nìhn, nưgời nòc iạl ngồi tẳhng ngay nắgn, kôhng nhúc ncíhh.

n cạM ùhT ỏb yấm iút àuq oàv pốc ,ex nòc iạl mầc torng tay. nắH kôhng nêl ếhg ụhp àm iđ sang nêb ốC mẩC Miên iồr õg cửa, ốC mẩC Miên biết ý nắh muốn iál ex nên ựt mình mô ób aoh hồng ỏđ ngồi sang nêb cnạh.

uaS ihk n cạM ùhT nêl ,ex ốC mẩC Miên giới tihệu ngắn nọg iạl ohc hắn: “Đây àl úhc Bạch àv ìd Hạ.”

“Đây àl n cạM ùhT ”.ạ

“hCào ôc cúh.” n cạM ùhT ễl phép nưhng ax ccáh.

Gốing cát pohng ngày tờưhng aủc hắn, kôhng nihệt tình cũng cẳhng lạnh nạht.

“Xin coàh!” Nưhng iah nưgời phía uas iạl kôhng áuq bình tnĩh.

Nhất àl ạH Chỉ.

àB nhìn n cạM ùhT chăm chú, uas ihk n cạM ùhT ngồi nêy oàv chỗ, àb iạl nhìn nắh chằm chằm auq gnơưg.

n cạM ùhT ỏb kính mâr iớv khẩu tarng xnốug, ỉhc iộđ iỗm cihếc .ũm

nắH aưđ yat cỉhnh iạl gơưng tộm cúht: iĐ“ néh.”

eX ổn máy, vững vàng chạy trên đnờưg.

uầB kôhng íhk torng ex bỗng ởrt nên trầm lnặg.

ốC mẩC Miên yấl iah chai nớưc, xoay iạl aưđ ohc iah nưgời phía sau: “Chú ìd uống nước iđ ”.ạ

ạH ỉhC iộv vàng aưđ yat nhận lấy, ỏhn gọing ión mảc .nơ

yấM nầl pặg àb tưrớc ,óđ yut tôrng àb tấr uịd dnàg, ụn cười cũng uếy tớ nưhng óc ểht nhìn ar àb àl nưgời ôv cùng điềm tĩnh àv cứng cỏi.

Nưhng cúl yàn tắm àb iạl iơh ,ỏđ nàb yat nặv pắn chai mạnh nếđ ộđ ẽhk nur lên, trên um nàb yat yầg guộc iổn õr nữhng đờưng nâg xanh ưhn ểht đang mìk nén điều .ìg

ổC mẩC Miên quay lên, nhìn chằm chằm oàv ngón yat mnìh.

ạH ỉhC uống yấm ngụm nớưc, mât tạrng nổ định nơh tộm chút iớm nói: “Bạn trai aủc Miên Miên ảuq nihên tấr pẹđ tiar.”

ốC mẩC Miên iãg đầu, nói: “Cảm nơ ,ìd công nhận hna yấ pẹđ trai ttậh.”

uầB kôhng íhk torng ex tohải iám nơh tộm cúht.

ạH ỉhC iạl iỏh tếip: “Bao nihêu tuổi rồi, àl nưgời ở đâu, ốb ẹm màl ìg tếh?”

ốC mẩC Miên nòc chưa ảrt lời, n cạM ùhT ãđ tậb cờưi, ởm mệing iớv mât tạrng tấr óhk hểiu: “Sao mảc giác ưhn ngài đang điều art ộh khẩu vyậ?”

“ôhKng phải kôhng piảh…”

ạH ỉhC tốs ruột muốn giải tíhch iạl ịb n cạM ùhT ngắt lời: 42“ tổui, ọh ,n àhn ọh n ở tàhnh ốhp ”.B

ạH ỉhC ỉhc thốt ar tộm mâ ”a“ ôv nhgĩa iồr iúc uầđ kôhng ión ìg nữa.

nòC Bạch ỳK Thụy đang nhắn nit iớv ia óđ auq điện tạohi.

Torng ex iạl mi lnặg, mảc giác nòc nặng ền nơh aừv nãy.

ốC mẩC Miên nặv pắn cahi, aưđ chai nước ềk nêb mệing n cạM Thù. n cạM ùhT quay uầđ nhìn ốC mẩC Mêin, thấy uậc cười iớv mình nưhng iỗn ol lắng iạl óhk giấu iổn torng mắt.

n cạM ùhT cười páđ iạl iồr vươn yat auq aox ẹhn yág cậu, uas óđ uống yấm ngụm nước ngay trên yat cậu.

Hành tìrnh ỉhc tấm óc 02 púht, yậv àm tấv ảv mắl ọh iớm nếđ iơn torng mi lnặg.

eX dừng tưrớc aửc àhn ọh Bcạh, ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT cùng xốung ,ex n cạM ùhT yấl yấm iút àuq uas pốc nòc ốC mẩC Miên xách av il giúp ọh ểđ xốung dớưi.

Bạch ỳK Thụy nêl tnếig: “Cảm ơn.”

ạH ỉhC đứng nêb cạnh gnô nhìn n cạM ùhT kôhng chớp mắt, ngay ảc iờl mảc nơ ễl phép cũng quên nói, óc điều ốC mẩC Miên cẳhng ểđ .ý

“Vậy pặg iạl uas ”.ạ uậC nói.

cúL iah nưgời oàv aửc nọb ọh nẫv đang đứng nìhn.

ốC mẩC Miên mím môi, oék n cạM ùhT oàv tnorg.

gnÔ àb nogại yut nớl tuổi nưhng ưt tởưng aủc ọh iạl kôhng ềh oảb thủ, cẳhng nữhng kôhng ểđ ý cyuhện ốC mẩC Miên óc nạb trai àm nòc ỏt ar cực ỳk niềm ởn thân tếiht, oảb ọh ở iạl nă trưa xong nòc muốn ọh ở iạl tộm mêđ nữa.

Tiếc àl kôhng được ìv 2 ờig cihều n cạM ùhT nòc óc vệic.

ộB phim điện ảnh《 naM Tihên áuQ Hc》iảủa oạđ diễn mâL ãđ vượt auq cuộc téx dyuệt nahnh cóhng tấb ngờ, ệđ tìrnh chưa nếđ iah ngày ãđ được tôhng qua.

Torng áuq tìrnh quay pihm, nogại ừrt nhân tậv man cíhnh yảx ar chút trục trặc ìht iọm ứht khác uềđ diễn ar suôn ,ẻs ếk hạoch nab uầđ àl phim cihếu pịd Tết. uaS ihk nàb cạb iạl iớv àhn uầđ ,ưt oạđ diễn mâL qyuết định xuôi theo cihều gió, iổđ tàhnh ngày Quốc Knáhh.

Tôhng tờưhng phim điện hnả uas ihk cỉhnh aửs xong xuôi ẽs tôhng oáb ngày công cihếu tưrớc tí nhất iah tnáhg, ưhn yậv iớm óc ủđ thời gian ểđ tyuên tềyurn, nưhng iớv danh tếing aủc oạđ diễn mâL cùng thực cựl đoàn iộđ yàb ar ưhn yậv nên iớm oạb nạd oáb tưrớc aửn tnáhg.

ỉhC óc aửn táhng nên nihệm ụv tyuên tyurền chắc chắn tấr tís sao. pắS tới, n cạM ùhT tí nhất cũng phải chạy nơh chục buổi biểu diễn uưl động qaunh tàhnh ốhp ểđ tyuên tyurền ohc ộb pihm.

“Vâỵ ểđ môh kcáh.” àB nogại ión tếip: ểĐ“ Miên Miên aưđ cháu về.”

ốC mẩC Miên cũng nghĩ vậy, n cạM ùhT aừv ngồi nơh 02 tếing trên yám bay, buổi cihều iạl óc vệic, ểđ uậc iál ex ìht nắh nòc óc ểht ở trên ex chợp tắm tộm lúc.

n cạM ùhT kôhng óc ý kiến .ìg

óC điều uas ihk nêl ex nắh cũng kôhng ủgn àm mằn ảgn ar lưng ếhg nhìn ốC mẩC Miên đang iál .ex

cắS tặm ốC mẩC Miên iơh căng tnẳhg, nhìn kôhng được tohải iám ohc lắm, cẳhng biết đang nghĩ ìg àm ngày càng nihgêm tnọrg.

n cạM ùhT nhìn uậc nưgợc snág, khóe mệing tấb giác cong lên, nắh ừt ừt nhắm tắm iạl torng ựs uịd dàng rạng ỡr .yấ

Biểu diễn uưl động theo ếk hạoch àl nơh 2 tnếig, cộng iớv tarng điểm cùng các công việc cuhẩn ịb khác ìht tí nhất cũng phải tấm 3 tnếig.

ảC hành tìrnh ốC mẩC Miên uềđ iđ cùng hắn.

uậC ngồi tộm bên, tặm đanh lại, biểu mảc ôv cùng lạnh nạht, ngay ảc nữhng diễn viên ữn từng chơi iuv ẻv iớv uậc torng đoàn cũng kôhng mád nếđ gần.

“Hai nưgời cihến tarnh lạnh hả?” ữN cíhnh mâL Miên iỏh n cạM Thù.

“ôhKng có.” n cạM ùhT nhìn ốC mẩC Miên ẽhk cờưi.

Nưgời khác nghĩ ốC mẩC Miên đang giận nưhng n cạM ùhT óc ểht nhìn ar uậc đang căng tnẳhg, ủhc uếy kôhng phải cứt gậin.

n cạM ùhT cười ôv cùng iuv ,ẻv kôhng gốing ưhn đang ảig ,ờv mâL Miên óhk hiểu nhìn nắh tộm cúl iồr iạl nhìn ốC mẩC Mêin.

óhK hiểu thật đấy.

uaS ihk nă iốt xnog, ốC mẩC Miên iạl aưđ n cạM ùhT ềv káhch sạn, nêl ex iồr uậc nòc ựt yat thắt yâd na toàn ohc hắn.

n cạM ùhT nhìn uậc cười cờưi, kôhng ión .ìg

nếĐ ihk ềv iớt káhch sạn, n cạM ùhT iớm iỏh cậu: “Làm oas thế? cắS tặm ảc cihều nhìn uềđ kôhng ổn?”

ốC mẩC Miên đang căng tnẳhg, nầd ảht lỏng từng chút tộm ihk ở tưrớc tặm n cạM Thù, gốing ưhn tộm iác ỏv òs khép chặt đang chậm iãr ởm ,ar ểđ ộl tộm tặm mềm iạm nêb tnorg, iôđ tắm xinh pẹđ ngấn nước aủc uậc nhìn n cạM ùhT yầđ ol lnắg, ngập nừgng nêl tnếig: n“ cạM Thù, hna ión xem… óc ihk oàn nọb ọh àl ốb ẹm ruột aủc hna kgnôh?”

uếN ưhn ión nầl uầđ tiên thấy ạH Chỉ, ốC mẩC Miên iạl ớhn nếđ n cạM ùhT àl ìv ihk yấ uậc đang nghĩ nếđ hắn.

Nhìn thấy kuhôn tặm óc điểm gốing nhau aủc Bạch ỳK Thụy àv n cạM Thù, cũng óc ểht ión àl tùrng hợp.

yậV cyuhện sáng yan giải tíhch ếht nào, iah nưgời ọh kôhng nêl yám yab àm iạl tấb ờgn muốn ngồi ex aủc cậu, iồr nòc nữhng phản gnứ ỳk ạl trên ,ex tất ảc nữhng điều óđ uềđ kôhng giải tíhch đợưc.

ừrT ihk nọb ọh nghĩ n cạM ùhT àl noc trai aủc mình – aứđ noc trai ãđ chết torng tyurền tyuhết kia.

óC“ ẽl vyậ.” ẻV tặm n cạM ùhT ờht .ơ

ộB dạng ếht oàn cũng đợưc.

ốC mẩC Miên thấy nắh ưhn vậy, tắm ừt ừt ỏđ lên.

uậC mảc thấy óhk cịhu, thầm chửi àH tấB nẫT ôv ốs nầl torng lnòg.

oàV thời điểm yàn torng nyugên tác, n cạM ùhT kôhng phải àl nưgời phát ngôn ohc tơưhng hiệu oac pấc ìg àm ỉhc àl tộm ngôi oas ỏhn đang tậv nộl ểđ sống sót. ợV cồhng àhn ọh Bạch ềv nước yấm ngày nòc cẳhng ểht thấy tặm hắn. nếĐ ihk cuối cùng n cạM ùhT cũng iổn tnếig, iổn tếing nếđ cứm ùd ở nước nogài cũng óc ểht nhìn thấy hắn, iổn tếing nếđ cứm ọh óc ểht nhận ar nắh ìht nắh ãđ kôhng nòc trên iờđ yàn rồi.

Chết ôc cộđ torng bệnh vệin.

ỉhC nầc aừv nghĩ nếđ điều này, ốC mẩC Miên ãđ thấy uađ ổhk nếđ ộđ kôhng ởht nổi.

ohC nếđ cúl chết nắh cũng kôhng biết dáng pấd ahc ẹm ruột aủc mình ar sao.

ờiG ốC mẩC Miên iớm thực ựs tin, àhn ọh Bạch kôhng phải od àH tấB nẫT tiện yat viết ar àm àl phục túb hna at chôn xnốug. n cạM ùhT chết rồi, àhn ọh Bạch iớm óc ểht xuất hệin.

aóH ar ựs“ nưgợc đãi” nẫv chưa tếk túhc.

àH tấB nẫT óhc chết kôhng óc nhân tníh.

ốC mẩC Miên mảc thấy uađ lòng kôhng oas chịu nổi, ớhn iạl cúl n cạM ùhT bình tĩnh ảrt iờl óC“ ẽl vyậ”, kôhng biết oas iạl càng thấy tóx .ax

óC phải cúl trên ex nắh ãđ mảc nhận được ựs ràng buộc kôhng ểht tắc tứđ aủc hyuết tốhng yah knôhg?

yậV oas nắh óc ểht bình tĩnh suốt đờưng iđ ưhn vậy, iốđ ửx bình tờưhng ưhn iớv nữhng nưgời ax ,ạl lạnh nhạt ax ccáh, kôhng nhìn ỹk ọh yấl tộm hná mắt.

àL iởb nắh cũng biết nảb thân ịb tứv ỏb ?ư iốĐ tặm iớv ahc ẹm ãđ tứv ỏb mnìh, trái mit ưhn chết lặng nên ỉhc ioc tàhnh nưgời ax ?ạl

ỏB ỡl ựs“ nưgợc đãi” àm ỉhc óc ểht thấy được uas ihk nắh chết kihến iõc lòng ốC mẩC Miên nốv đang bình lặng bỗng yậd snóg, cuồn cuộn ưhn ểht muốn nhấn chìm ảc nưgời cậu.

uậC dờưng ưhn kôhng ởht iổn nữa.

n cạM ùhT mím môi, nắh nhìn chăm úhc oàv iôđ tắm ỏđ bừng cùng iơh ởht nur yẩr aủc cậu.

nắH mi lặng đứng nhìn uậc iồh lâu, uas óđ lặng ẽl bước iớt ỡđ yág ốC mẩC Miên iồr iúc nưgời nôh nêl đuôi tắm cậu.

cáT ảig óc điều muốn nói:

óC biết uậc yấ đang thầm chửi hna torng lòng kôhng ?ảh (Lời ìht thầm aủc cá )am

Hết chương 36

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha