Ngoại truyện 4: Nụ cười rạng rỡ
Eidt: Lune
ốC mẩC Miên cũng óc ểht oảb ệv n cạM Thù.
uậC óc ểht oảb ệv n cạM ùhT ểđ nắh kôhng ịb nưgời khác tắb nạt, cùng n cạM ùhT vượt auq qãung thời gian này, ởrt tàhnh nưgời nạb quan tọrng yud nhất aủc n cạM Thù.
Nưhng uậc muốn màl ohc n cạM ùhT hạnh phúc hơn, muốn tuổi ơht aủc nắh óc ahc ẹm đồng hnàh.
uậC hiểu rnằg, uẫd mình óc uêy n cạM ùhT nihều nếđ nờưhng oàn ìht tình uêy aủc ahc ẹm iốđ iớv tộm aứđ ẻrt cũng àl điều kôhng ểht thay thế.
nếĐ đêm, ihk mảc thấy n cạM ùhT ãđ ủgn say, ốC mẩC Miên đang ngáy ehk ẽhk bỗng ởm tắm ,ar lặng ẽl mầc điện tohại trên bàn.
ihT Nghi kôhng nêy mât ểđ uậc ở yâđ tộm mình nên ohc uậc iah cihếc điện tạohi, ngày tờưhng oeđ tộm iác trên ,ổc tộm iác ểđ torng pnòhg.
Điện tohại ở thời điểm yàn chưa hiện iạđ lắm, cũng yam nẫv nòc óc ểht iửg nit nhắn MMS.
ìV ểđ Bạch ỳK Thụy nit mnìh, ốC mẩC miên ãđ chụp tộm cứb hnả aủc n cạM ùhT iồr iửg nit nhắn SMM ohc ông. uậC uás tuổi nên ẽs kôhng biết õg chữ, ìv yậv ỉhc iửg tộm cứb hnả qua, uas óđ ỏx giày iđ ar nogài đợi.
Cẳhng oab uâl uas Bạch ỳK Thụy iọg điện tới.
ốC mẩC Miên mầc điện tạohi, ión õr ràng ohc gnô bếit: “Chú Bcạh, noc àl ốC mẩC Mêin, noc từng nhìn thấy hnả aủc chú, noc nghĩ úhc iớv hna yàn tôrng tấr gốing nahu. hnA yấ nêt àl n cạM Thù, măn yan mát tổui, àl noc nuôi aủc àhn ọh n ở tàhnh ốhp ”.B
uaS ihk ión õr rnàg, ốC mẩC Miên quay oàv pòhng mằn xốung gnờưig, thấy lông im aủc n cạM ùhT iơh rung rung nên biết nắh ãđ tnỉh.
ốC mẩC Miên iùv oàv ngực hắn: “Anh ,iơ ùd hna óc iđ uâđ cũng kôhng được ỏb me lại, được kgnôh?”
n cạM ùhT kôhng ảrt lời, uậc nẫv luôn mút yấl ổc oá aủc n cạM Thù, nắh tếh cách nên đành aưđ yat nêl mắn trọn nàb yat éb ỏhn đang mút ổc oá mnìh.
ốC mẩC Miên cười nếđ cứm đuôi tắm iơh giật gậit, ủht ỉht iớv hắn: “Anh phải aưđ me iđ theo nha, uến hna ỏb me lại, me ẽs iđ mìt hna kcáh.”
Torng lòng n cạM ùhT cẳhng biết oas bỗng thấy hảong hốt, pậl cứt ởm tắm ar nhìn cậu.
hnÁ tắm uậc éb mát tuổi ãđ chớm ẻv cắs bén: “ừĐng mìt nưgời káhc, nọb ọh ẽs tắb tạn me đó.”
ốC mẩC Miên mầl mầb tộm tnếig, cúl yàn iớm aừv lnòg, iác uầđ ỏhn nád oàv lồng ngực hắn, chậm iãr nhắm tắm vào.
…
Bạch ỳK Thụy àv ạH ỉhC uềđ ở nước nàogi, đang óc công việc cực ỳk quan tọrng nên chưa ềv luôn đợưc. ìV ếht ốC mẩC Miên định tarnh ủht yấm ngày yàn ốc gắng oáb ùht thay n cạM Thù.
máĐ nô noc aik nòc chưa lớn, nưgời nớl kôhng ểht màl ìg nọb ón được nưhng uậc àl ẻrt con, óc qyuền được ương bớưng aùđ ncịhgh.
máĐ ẻrt noc àhn ọh n tôrng thấy uậc ưhn yậv uềđ nghĩ uậc àl tiểu tihếu aig mảnh mai. Trên tặm ốC mẩC Miên ởn ụn cờưi.
Ngày môh sau, ốC mẩC Miên oảb n cạM ùhT nẫd mình iđ màl quen iớv aịđ hình torng àhn ọh ,n tiểu tihếu aig uếy tớ aừv iđ được tộm cúl ãđ uađ câhn, aửn đoạn uas uềđ ểđ n cạM ùhT cõng iđ dạo.
Sang ngày ứht ,ab ừt sáng mớs ốC mẩC Miên ãđ cáv tộm iác iút iđ oạd tộm vòng torng uhk rừng iớv uas núi, nếđ ihk quay ,ềv torng iút ãđ căng pồhng yầđ àl .áđ
cụC áđ cắs nhọn yut kôhng ot nưhng pậđ oàv nưgời iạl tấr đau, cạnh áđ cắs nòc óc ểht màl chảy uám song ẽs kôhng yâg tơưhng tích áuq nihgêm tnọrg.
ốC mẩC Miên cuhẩn ịb các ứht xong xuôi iồr oék n cạM ùhT nếđ ngọn iún ảig torng vườn hoa. ịV írt tấr tốt, kôhng oac mắl nên ùd óc ịb pạđ xốung cũng kôhng ãgn chết đợưc.
uậC aưđ ohc n cạM ùhT tộm iác án oac :us “nAh, nọb ọh tắb tạn anh, môh yan cúhng mình ẽs oáb thù, hna ức nắb tohải mái, óc ìg me chịu tárch nihệm coh.”
n cạM ùhT sững .ờs
ốC mẩC Miên đoán nắh óc ẽl kôhng biết dùng án oac us nên yạd auq ohc nắh tớưrc.
pắS khai gảing rồi, yấm ngày nghỉ èh cuối cùng tấr ýuq áig iớv máđ ẻrt con, ohc nên nọb cúhng đơưng nihên ẽs kôhng chịu ngồi nêy torng pòhng àm chạy ar nogài cơhi.
Cẳhng oab uâl nọb uậc ãđ thấy yấm aứđ ẻrt noc torng vườn hoa.
Ngọn iún ảig mằn giữa uhk vờưn, iọm noc đờưng uềđ auq đây. cúL nọb cúhng iđ qua, ốC mẩC Miên chọn tộm cục áđ cắs nhọn ot nhất iồr nhắm cuhẩn oàv nêt uầđ uêt tắb tạn n cạM ùhT – n Tàhnh Chí.
Nhắm oàv gáy, bắn!
!Á“ iA đánh tao, uađ qáu!”
“hCảy uám iồr a !a iA !óđ uaM ar đyâ!”
ốC mẩC Miên uht án oac us ềv ừh tộm tnếig, thái ộđ cá nihgệt cực ỳk nưhng cúl quay sang n cạM ùhT iạl tếh cứs nogan nãogn, ỏhn gọing iỏh hắn: “Anh cọh được cưha, ưhn ếht đó.”
ốC mẩC Miên oék yat hắn: “Anh ức nắb ,iđ yâđ kôhng phải àhn aủc anh, nọb ọh cũng kôhng phải nưgời àhn aủc ahn.”
“ừĐng ,ợs uến nọb ọh đuổi hna ,iđ hna ẽs óc iơn tốt hnơ.”
n cạM ùhT mím môi, nêihgng uầđ nhìn cậu.
n cạM ùhT mát tuổi aựt ưhn cúl oàn cũng đang cờưi, ihk nắh kôhng cờưi, iôđ tắm thụy pợưhng aik ãđ thâm trầm yan iạl óc thêm chút ìg óđ đáng .ợs
Dưới iác nhìn chăm úhc aủc hắn, ốC mẩC Miên ôv thức tụr ổc iạl nưhng nẫv muốn bắn.
uậC ơig án oac us nắb oàv tằhng éb đang đứng kiểm art yág n Tàhnh íhC yấm cái.
Phía dưới liên cụt vang nêl tếing hét, nòc nghe thấy ảc tếing kóhc.
ịB nắb nihều ưhn vậy, nọb cúhng kôhng ểht oàn kôhng phát hiện ar nên ảc máđ giận ữd đồng loạt nhìn nêl ngọn iún giả.
Nưgời nớl torng àhn từng nặd òd nọb cúhng phải iốđ tốt iớv ốC mẩC Mêin, nưhng ẻrt noc đang cúl ịb uađ iớv giận ữd ưhn yậv màl oas óc ểht nghe lời, từng aứđ tắb uầđ trèo nêl iún giả.
ốC mẩC Miên ãđ cuhẩn ịb tớưrc, uậc mầc yâc chổi ual àhn pậđ oàv tặm tằhng éb trèo nêl uầđ têin. uậC chọn ộđ oac aừv phải nên ùd tằhng éb aik ịb ãgn xốung cũng ẽs ỉhc khóc iọg ahc iọg ,ẹm ứhc kôhng ịb tơưhng nặng .ìg
ốC mẩC Miên đứng nêb trên khịt iũm ioc tờưhng nọb ,ọh iạl êb tộm ôx nước ỏhn uas lưng giội xốung dớưi, torng phút cốhc, tếing khóc phía dưới càng ot hơn, iún ảig ịb ướt, ùd óc muốn trèo nêl cũng khó.
ốC mẩC Miên đứng trên iún ảig mén yah iác ôx xnốug, pậđ oàv nưgời aứđ ỏhn aừv iớm ớhn ,ar thái ộđ ôv cùng ngạo nghễ nêl tnếig: “Mấy nưgời ửht tắb tạn n cạM ùhT nầl aữn xme?”
yấM aứđ ẻrt noc nếhch nhác đang tếb dưới đất, óc aứđ aừv khóc aừv nìhn, óc aứđ ehc tặm ión tặm mình ịb yủh hoại nhan sắc, nòc óc tộm aứđ nớl tuổi nơh ảc đang mô uầđ nhìn ốC mẩC Miên iớv ẻv tặm măc thù.
àL nưgời ịb ốC mẩC Miên nắb uầđ tiên – n Tàhnh Chí.
óN nhìn dáng ẻv cắđ ý aủc ốC mẩC Miên tộm hồi, ngay ihk ốC mẩC Miên iớv n cạM ùhT trèo xốung ãđ tộđ ngột xông đến, ơig yat định đánh ốC mẩC Mêin.
aừV ơig nêl ãđ ịb n cạM ùhT tắb được ổc tay, n cạM ùhT khỏe ôv cùng kihến ón kôhng ểht ửc động nổi.
ốC mẩC Miên ừt dưới cánh yat n cạM ùhT nhìn n Tàhnh Chí, uậc hình ưhn đang cười song iạl ữd nợt ôv cnùg, thấy ếht n Tàhnh íhC bỗng mảc thấy ợs hãi.
n“ cạM Thù, ảht oat ,ar nghe thấy kôhng hả!”
ốC mẩC Miên à tộm tnếig, chậm iãr yấl tộm khẩu súng phun nước torng iút tưrớc bụng ,ar phun tung eót oàv tắm n Tàhnh Chí.
A“ a a yac qáu!”
n Tàhnh íhC uađ nếđ ộđ nước tắm nước iũm giàn gụia.
Đúng vậy, torng súng phun nước àl bình tịx iơh cay.
“Anh cũng mến ửht iùm ịv aủc bình tịx iơh yac đi.” ốC mẩC Miên ión iớv ẻv tặm ngây ngốc aọd máđ ẻrt noc phía uas ợs kihếp vía.
nọB cúhng aứđ oàn aứđ yấn uềđ iáđ ar quần chạy hết.
ốC mẩC Miên iạl yấl tộm cihếc điện tohại ừt torng iút ,ar mấb 1 àl ốs aủc hna :ảc “Anh ,iơ me yâg cyuhện riồ.”
ốC Tịch Qâun: ”…“
uầB kôhng íhk torng pòhng káhch àhn ọh n ôv cùng mi ắng.
ảC àhn ọh n nhìn uậc éb tắrng trẻo aừv ỏhn iạl yầg torng pòhng káhch àm kôhng biết ión .ìg
Nhìn oas cũng thấy yâđ àl tộm tiểu tihếu aig mỏng mnah.
nọB ọh ãđ nihều nầl nặd òd máđ ẻrt torng àhn phải nẩc thận iớv tiểu tihếu aig mỏng manh này.
Nưhng tiểu tihếu aig mảnh iam yàn ãđ suýt chút aữn nọd sạch máđ ẻrt noc torng àhn ọh ,n ẹhn nhất ìht iah ám sưng ,ùv ảc nưgời tớư snũg, nặng nhất ìht óc aứđ uám em yầđ gáy, nòc được aưđ nếđ bệnh viện ểđ băng iạl iôđ tắm ỏđ cựr ìv ịb cay.
ọH thật ựs óc ểht ểđ uậc ở yâđ knôhg.
ốC mẩC Miên kôhng ềh ợs hãi, kiên ìrt đứng torng .óđ
ỉhC ihk được n cạM ùhT tắd yat iớm ỏt ar iơh uếy đốui, ọc ọc cánh yat hắn.
Thực ar ìht nưgời àhn ọh n hoàn toàn kôhng biết nên màl oas iớv uậc yâb giờ.
ốB n Tàhnh íhC àl n Tuhận Lợi, thấy noc trai ưhn yậv oas óc ểht kôhng tóx ,ax chưa ểk nếđ yág chảy yầđ máu, ịb bình tịx iơh yac phun oàv tắm ưhn ếht kôhng biết ẽs ịb nổt tơưhng ỡc nào, gnô áh ot mệing nhắm tắm lại.
Nưhng ợv gnô iạl kôhng nhịn đợưc: “hCáu nòc ỏhn àm oas iạl cá ưhn vậy, pậđ oàv gáy, tịx iơh cay, óđ àl noc trai ýuq áig aủc tôi, uến ón ịb nguy hiểm nếđ tính mạng ìht iôt phải màl oas yâb ờig hả!”
ốC mẩC Miên khịt mũi: “Lúc tưrớc uậc at cũng màl yậv iớv n cạM Thù, uậc at àl aứđ noc ýuq áig yậv n cạM ùhT kôhng phải ”?à
n cạM ùhT ngây nưgời àm nữhng nưgời khác torng àhn ọh n cũng sững .ờs
ốC Tịch Qâun, Bạch ỳK Thụy cùng ạH ỉhC cuhẩn ịb bước vào, tình ờc nghe được uâc này, bước chân pậl cứt dừng lại.
aB nưgời ọh od n Tuhận Xơưng nẫd vào, Viên nạM ệL thấy ọh pắs oàv định ar đón, bỗng nghe được iờl aủc ốC mẩC Miên óc liên quan nếđ n cạM ùhT nên iộv quay iạl định chất nấv n cạM ùhT
ốC mẩC Miên iạl yấl súng phun nước ừt torng iút ar phun oàv tặm Viên nạM .ệL
“Á!”
ốC Tịch Qâun: ”…“
Viên nạM ệL pịk thời ehc iạl nên iơh yac ỉhc dính tộm chút oàv khóe tắm cùng vùng ad qaunh tắm àb ,at yut ếht nưhng cũng uađ nếđ cứm nihgến răng nihgến lợi.
Nưhng cyuhện yàn ịb Bạch ỳK Thụy àv ạH ỉhC tắc nnagg.
Thời điểm này, àhn ọh ốC nòc chưa phát tirển yuh hàong dưới ựs nẫd tắd aủc ab hna ,me àhn ọh n tắb uầđ xốung cốd đang tấr nầc nưgời khác giúp ,ỡđ nòc àhn ọh Bạch iạl đang cực ỳk hưng tnịhh.
Tưrớc cyuhến thăm aủc Bạch ỳK Thụy cùng ạH ỉhC ìht cyuhện máđ ẻrt noc aùđ nịhgch iớv nhau kôhng àl ìg .ảc
Nưhng nọb ọh kôhng biết rnằg, Bạch ỳK Thụy được tộm aứđ éb torng óđ iọg nếđ ểđ nóđ tộm aứđ éb khác .iđ
Bạch ỳK Thụy àv ạH ỉhC nhìn n cạM ùhT kôhng chớp mắt, Bạch ỳK Thụy nẫv áhk bình tnĩh, nòc tắm ạH ỉhC ãđ nơư ướt.
n cạM ùhT ưhn nghĩ iớt điều ,ìg mím iôm dưới kôhng nêl tnếig.
cúL nưgời nớl đang ión cyuhện iớv nahu, ốC mẩC Miên mắn chặt yat n cạM Thù: ùD“ hna iđ uâđ cũng kôhng được ỏb me liạ!”
n cạM ùhT cúl nhỏ, uas ihk ịb nổt tơưhng yah ịb nữhng cá ý nất công kôhng bình thản ưhn cúl tởưrng tàhnh àm tờưhng ựt tarng ịb ohc mình ựs mi lặng àv aỉm mai.
nắH kôhng ión ìg song cũng kôhng túr nàb yat đang được ốC mẩC Miên mắn lấy.
ốC mẩC Miên ởm ot mắt, iỏh hắn: “Hôm yan me ểht hiện tốt kgnôh?”
ụN cười trên tặm n cạM ùhT ựt nihên nơh nềihu, páđ ừ tộm tnếig.
“Vậy hna phải aox uầđ me chứ, ểđ khen ngợi ấy.” ốC mẩC Miên nẩgng đầu, nhìn nắh kôhng chớp mắt, hná tắm ngập tràn ẻv mong chờ.
n cạM ùhT táohng od ,ựd uas óđ aưđ yat aox ẹhn uầđ cậu.
ốC mẩC Miên pậl cứt cười ộr lên, yâđ àl ụn cười ựt nihên uầđ tiên aủc cậu, iôđ tắm uậc cong tàhnh tộm vầng tărng kyuhết ohn nhỏ.
n cạM ùhT nhìn àm ngẩn ngơ, uas óđ cũng cười teho.
“Anh ,iơ hna cười nêl tôrng pẹđ cực ,ỳk nơh aữn nòc yạd me cách cười nữa. uaS yàn hna buồn cười ức cờưi, đừng mìk nén được kgnôh?”
“ưCời thật tiơư.”
ốC Thâm àv ihT Nghi cẳhng ờgn rằng ọh kôhng nầc ol cyuhện ốC mẩC Miên ịb tắb tạn ở tnờưrg. ốC mẩC Miên nẫv cọh Tiểu cọh nêb cạnh ,ọh nơh aữn nẫv óc ểht iđ cọh cùng n cạM Thù.
Cyuhện tốt ưhn yậv àl điều ọh kôhng ờgn đến.
n cạM ùhT nếđ tàhnh ốhp S cọh tập, cùng tờưrng iớv ốC mẩC Mêin.
oàV ngày khai gnảig, toàn ộb nưgời torng àhn ọh ốC uềđ đến.
Ngày uầđ tiên ốC mẩC Miên nếđ tnờưrg, nọb ọh ia cũng uềđ mảc thấy kôhng nêy lnòg, nghĩ nếđ ẻrt noc àhn khác uềđ khóc cól iớv ahc ẹm iòđ ềv àhn àl ọh iạl kôhng ểht kôhng iđ cùng đợưc.
Cổng tờưrng ãđ đnóg, ab hna me àhn ọh ốC nẫv đang ở nêb nogài quan sát, tộm nưgời ngồi mổx dưới tấđ nhìn auq ehk cnổg, tộm nưgời trèo nêl tờưng nìhn, nòc tộm nưgời iđ vòng auq hàng oàr ểđ xem.
uaS óđ thấy aứđ me trai àm ọh ol ẽs khóc đang ôv cùng iuv ẻv oék n cạM ùhT oàv nêb tnorg, ngay ảc uầđ cũng kôhng thèm quay lại.
”…“
Kôhng ỉhc ngày uầđ tiên iđ cọh kôhng khóc kôhng mầ ĩ àm nòc kôhng nầc nọb ọh aưđ đón. Ngày oàn cũng àl iàt ếx àhn ọh Bạch nóđ tẳhng ềv .óđ
Thậm íhc nòc kôhng phải ol cyuhện cọh hnàh. Dưới ựs mèk pặc kôhng nừgng aủc n cạM Thù, ốC mẩC Miên ãđ nhảy iah pớl iồr cọh cùng pớl iớv n cạM Thù.
aB hna me ol lắng suốt aửn măn tưrớc ihk nếđ tờưrng uềđ chưa ềh phải ar yat ửx ýl cyuhện .ìg
uaS ihk oàv pấc Hai, ọh kôhng nầc iàt ếx aưđ đón, n cạM ùhT ởhc ốC mẩC Miên nếđ tờưrng bằng ex đạp.
Trên noc đờưng ừt àhn nếđ tờưrng yầđ nữhng yâc ôgn đồng tấr ,ot ex pạđ oal torng bóng mâr dưới nát cây, năl auq từng cihếc ál xanh biếc cùng nữhng ait nắng nụv vặt.
ốC mẩC Miên ngồi phía uas uống tộm ngụm soda cam, soda mac ngọt ẹhn chua nnồg: n“ cạM Thù, aoh khôi pớl aB tíhch hna ,óđ hna thấy nạb yấ xinh kgnôh?”
n cạM ùhT nói: “Anh kôhng tíhch noc giá.”
ốC mẩC Miên tiếp tục: “btoHoy nêb pớl yảB công khai ión hna àl man thần aủc uậc ta.”
n cạM ùhT đáp: “Anh cũng kôhng tíhch noc tiar.”
ốC mẩC Mêin: “Anh kôhng tíhch noc tari, cũng kôhng tíhch noc gái, yậv hna tíhch gì?”
n cạM ùhT ẽhk cờưi, cúl xốung cốd iạl tăng cốt kihến ốC mẩC Miên phải mút iộv yấl oá hắn, uas óđ tiếp cụt truy iỏh nắh tốr cuộc tíhch .ìg
nơC óig uầđ ạh thổi tung tạv oá đồng phục xanh tắrng aủc tihếu nêin, nắng thật đẹp, ụn cười rạng .ỡr
…
tếK thúc rồi! mảC nơ iọm nưgời ãđ đồng hành iớv mình ừt nữhng ngày đầu.
mạT bệit!
