Chương 64: Về chuyện thiệp mời hôn lễ
Eidt: Lune
ốC mẩC Miên nihgêm cút nhìn ốC Tâhm.
Nhìn ốC Thâm cùng nọb nưgời nọb uậc uềđ thấy óc điểm gốing nahu, tổng ểht ềb nogài gốing hna ảc hơn, cũng óc íhk chất điềm tĩnh nưhng nẫv óc ểht màl nưgời khác ợs hãi, song tính cách iạl hoàn toàn khác iớv hna .ảc
Tờưhng ión càng ềv àig tính tến càng gốing ẻrt noc nên gnô thật ựs áhk bớưng bỉnh àv ngạo kềiu.
Ngay ảc n cạM ùhT cũng ión kôhng õr gnô àl nưgời ếht nào, ohc nên cúl iọm nưgời kôhng ểđ ý đến, tốr cuộc gnô ãđ màl ìg àm iạl biết n cạM ùhT 72 tuổi ẽs cếht?
ẽL oàn gnô yấ cũng ựt thức tnỉh, cũng biết iộn dung nyugên tác?
yậV ếht giới yàn cẳhng phải tàhnh tộm iác sàng iồr ?à
ốC mẩC Miên ửht iỏh lại: ốB“ nghe ia ión thế, iờl yàn khác oàn aủr nưgời ,at kôhng ểht ión aừb đcợư.”
ốC Thâm mẩl mẩb iah tnếig: ốB“ kôhng ión bừa, ùd oas noc cũng kôhng ểht tếk nôh iớv uậc ,at noc àm tếk nôh ìht iah măn uas ẽs tàhnh quả… Hừ!”
ốC mẩC Mêin: ”…“
Đừng nghĩ àl uậc kôhng nghe ,ar aừv iồr định ión àl ảuq ụhp ứhc .ìg
ốB“ kôhng ión õr ìht noc kôhng nit đuâ.” ốC mẩC Miên chơi xấu: “Con thấy ốb kôhng muốn ohc noc tếk nôh iớv hna yấ nên iớm ốc ý ión aừb ìht có.”
ióN xnog, ốC mẩC Miên pậl cứt muốn .iđ
ốC Thâm tộđ nihên mô chặt yấl cậu: éB“ naogn, noc đừng tếk nôh iớv uậc at được knôhg, nix noc đó.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
yàN oas iạl gốing nưgời ahc cúl yas rượu aik aủc uậc ếht chứ.
ốC mẩC Miên bỗng thấy mềm lòng nưhng nẫv cứng nắr oék yat gnô :ar “Nếu ốb kôhng ión ,õr noc ẽs kôhng ìv tộm uâc aịb tặđ ôv năc ức àm kôhng tếk nôh iớv hna ấy.”
ốC mẩC Miên kôhng mád nhìn tẳhng oàv ông, tứd iờl iđ tẳhng ềv phía n cạM Thù.
Torng lòng uậc thầm nix iỗl nưgời ahc này, giữa việc kihến gnô cứt giận àv n cạM ùhT ol lnắg, uậc muốn chọn n cạM Thù.
…
ốC mẩC Miên aừv xốung ex ãđ ịb ốC Thâm oék ar vờưn, nòc n cạM ùhT oàv pòhng káhch iớv ihT Nhgi. aửC ổs tás tấđ torng pòhng káhch iốđ diện iớv vườn hoa, n cạM ùhT kôhng nhìn auq óđ nưhng cũng kôhng ngồi xốung ghế.
Tưrớc aik ốC mẩC Miên chưa từng nghĩ n cạM ùhT ẽs mảc thấy tấb ,na nưhng ờig uậc kôhng ohc àl vậy.
uậC chạy nahnh ưhn chớp oàv tnorg, uas óđ ơig yat ehc ỗl iat n cạM ùhT àm ìht thầm ngay tưrớc tặm ihT Nghi cùng ốC Tahnh Dnơưg: “ôhKng biết ốb me nghe ở uâđ àm iạl biết n cạM ùhT ẽs chết ở tuổi ,72 ìv ếht iớm kôhng ohc me tếk nôh iớv ahn.”
ióN õr ràng iọm cyuhện ìht iớm kôhng kihến nưgời at yus nghĩ lung tnug.
“yuhCện yàn kôhng nồt iạt nên phản iốđ kôhng được tàhnh lập, đúng kgnôh?”
n cạM ùhT ẽhk cờưi, oék yat uậc xốung iồr mắn torng yat mnìh: “gnúĐ.”
cúL ốC Thâm iđ vào, aừv thấy cảnh yàn ãđ cứt nếđ ộđ tặm iũm neđ ,ìx gnô giận ữd ngồi xốung cạnh ihT Nhgi: “Tôi óc nòc àl ủhc aig đình kôhng hả!”
”…“
ihT Nghi tặđ chén àrt xnốug, ốC Tahnh Dơưng iờd tắm khỏi nhóm chat nẩgng uầđ lên, nọb ọh đồng thời thầm nhgĩ, nogài trên ổs ộh khẩu ar ìht gnô (bố) àl ủhc aig đình cúl nào?
ihT Nghi àv ốC Thâm ngồi trên ếhg ôs ahp nốb ỗhc ở gữia, ốC Tahnh Dơưng ngồi tộm trên ếhg ôs ahp nơđ nêb tári, nòc ốC mẩC Miên oék n cạM ùhT ngồi iớv mình trên ếhg ôs ahp iah ỗhc nêb pảhi.
ỉhC óc iỗm ốC mẩC Miên ỏt ẻv đồng ý iớv ông: “âVng vâng vnâg, ốb àl ủhc aig đhnì.”
ốB“ kôhng thấy noc ioc ốb àl ủhc aig đình cúl noà!”
ốC mẩC Mêin: ”…“
“Con óc biết ốb ãđ tộm yat nọd phân tộm yat nọd nước tiểu nuôi noc nớl knôhg, óc biết ốb ãđ phải ỗn cựl ìv noc nếđ nờưhng oàn kgnôh.” ốC Thâm aừv giận iạl iủt tâhn: “Con óc biết yấm măn yan bố…”
mI“ mgnệi!” gnÔ nòc chưa ión xong ãđ ịb ihT Nghi ngắt lời: tÍ“ yấl oạđ cứđ dùng thân phận ahc ẹm àm pá tặđ nêl noc iác đi!”
ốC Thâm pậl cứt mi mnệig.
”…“
Chưa được oab lâu, ốC Tịch Quân àv ốC Lịch Phàm cũng .ềv
ùD oas ìht ahc ứhc kôhng phải ốC Tahnh Dơưng nên nọb ọh nẫv phải ềv mớs tộm chút ểđ nă mơc cùng ông.
ảC aig đình cyuhển nếđ nàb .nă
ốC mẩC Miên nhìn táohng auq n cạM Thù, uas óđ ởm mệing tưrớc ihk iọm nưgời động đũa: ốB“ ,ẹm hna ảc hna iah hna ,ab noc muốn tếk nôh iớv n cạM ùhT oàv ngày 61 táhng ”!4
tấT ảc iọm nưgời uềđ nhìn ềv phía nọb cậu.
n cạM ùhT ngẩn nờưgi, iộv ãv nói: “hTật nix lỗi, ión tộđ ngột áuq nên noc chưa pịk cuhẩn ịb gì.”
ihT Nghi àl nưgời phản gnứ iạl uầđ têin, àb kích động nếđ cứm gọing cũng oac vút: “uhCẩn ịb ìg chứ, cũng óc phải ngày aưx uâđ àm nầc mạd ngõ! úhC quản aig uâđ rồi, uam xốung mầh yấl chai rượu ngon nhất ar đyâ!”
iÁ“ chà, iờl nyugền cộđ thân àhn cúhng at cuối cùng cũng ịb áhp vỡ.” ốC Tahnh Dơưng cười ìh .ìh
ốC Tịch Quân cụng yl iớv n cạM Thù: “hCúc mừng em.”
ốC Lịch Phàm iãm iớm phản gnứ lại, nắh tụs tịs iồr ión iớv n cạM Thù: “úĐng àl iờl ohc cậu, me trai iôt tốt oab nihêu chứ, nưhng đúng àl uậc tíhch pợh ntấh!”
ốC Thâm tộđ nihên pậđ mạnh aũđ xốung bàn: “Tôi kôhng đồng !ý Kôhng đồng ”!ý
”…“
ốC Tịch Quân nói: ốB“ ,à àhn cúhng at luôn ựt od nâd chủ, ốb óc qyuền phản iốđ nưhng phải ión õr ýl do.”
uáS iôđ tắm nhìn tẳhng pắt ềv phía ông.
ốC Tâhm: ”…“
“Cậu at àl nghệ ,ĩs nghề nihgệp này… mừ kôhng nổ đnịh, cũng kôhng đáng tni.” ốC Thâm ión ar ýl od tộm cách gợưng gạo.
ốC mẩC Miên đang định phản cáb iạl ịb n cạM ùhT ữig cặht.
“Đây àl ỳk ịht nghề nệihgp, phản iốđ kôhng óc hiệu lcự.” ốC Tịch Quân nói.
ốC Tâhm: ”…“
gnÔ iạl tắv tếh có nghĩ ar ýl ,od n cạM ùhT pẹđ tari, dáng cẩuhn, cũng kôhng óc sdnacal ,ìg ngay ảc aig ếht cũng cực ỳk xứng iớv àhn gnô nên áuq óhk ểđ nghĩ ar ýl od phản đối.
ihT Nghi cười nạht: “gNhĩ kôhng ar ứhc ,ìg me thấy hna đang ốc mìt mảc giác nồt iạt ìht ,óc hna phản iốđ cũng ôv dgnụ.”
ihT Nghi ión iớv nữhng nưgời nòc lại: “àNo, ỏb pihếu biểu qếyut, cúhng at iỗm nưgời tộm pếihu, yâđ àl việc nớl ảc iờđ aủc Miên Miên nên tộm mình ón măn pếihu, ia đồng ý ohc nọb ón tếk nôh ìht ơig tya.”
”…“
Nogại ừrt n cạM ùhT kôhng tham aig àv ốC Thâm kôhng ơig tay, tất ảc nữhng nưgời khác uềđ ơig yat kôhng ềh od .ựd
“hCín iớv một, được rồi, tiếp theo cúhng at tắb uầđ thảo luận việc cuhẩn ịb nôh lễ.”
”…“
uaS óđ iọm nưgời tắb uầđ thảo luận tậht.
ihT Nghi nói: ẹM“ ẽs cuhẩn ịb ồđ cưới ohc iah đứa, ảc ồđ ohc ùhp ểr cũng tếh.”
ốC Lịch Phàm nói: “Vậy hna ẽs mìt aịđ điểm ổt ccứh.”
ốC Tịch Qâun: “Anh ẽs ốb írt káhch miờ.”
“ẫhNn, nòc nhẫn naữ?” ihT Nghi kích đnộg: “Cái yàn quan tọrng nhất ìv phải oeđ ảc điờ!”
n cạM ùhT cười nói: “Cái yàn chắc chắn phải ểđ noc cuhẩn bị.”
ốC mẩC Miên mắn tắb ơc iộh ểđ yàb ỏt ý kiến aủc mnìh: mE“ muốn nhẫn kiểu tộm iác óc tặm trên àl ổ kohá, tộm iác àl chìa káoh.”
iọM nưgời nhìn uậc àm kôhng biết ión .ìg
ốC Tahnh Dơưng ión ar tếing lòng aủc iọm nờưgi: “Sao me êuq aùm vyậ?”
“Anh ìht biết iác gì.” ốC mẩC Miên ión cóm hắn, uas óđ nhìn n cạM ùhT yầđ mong đợi.
ĩD nihên n cạM ùhT ẽs cihều theo ý cậu: “cợưĐ.”
”…“
“hTật ar ẹm óc biết tộm iàv àhn tihết ếk iàt nnăg, óc ểht tihết ếk đpẹ.” ihT Nghi tắb uầđ mìt cách ùb oàv ohc noc trai mnìh.
tộM aữb mơc trôi auq ôv cùng oán nihệt àv iuv ,ẻv ừrt tộm nờưgi.
uaS aữb ,nă n cạM ùhT iđ nếđ tưrớc tặm ốC Tâhm, iỏh ông: “Con óc ểht biết ìv oas ngài muốn phản iốđ được kgnôh?”
ốC Thâm ừh tộm tnếig: “Bọn ọh uềđ đồng ý ,ảc ùd oas iôt phản iốđ cũng kôhng óc hiệu lực, uậc nòc nếđ iỏh iôt màl gì?”
n cạM Thù: “Bọn noc tếk nôh nên đơưng nihên ẽs ih vọng được ảc àhn chúc púhc, nhất àl bố.”
Torng lòng ốC Thâm mảc thấy tohải iám nơh cúht, gnô liếc nắh tộm cái, ngập nnừgg.
ióN nưgời at àl noc am chết mớs tưrớc tặm nưgời káhc, đúng àl iơh áuq đnág.
n cạM ùhT dờưng ưhn đoán được gnô đang nghĩ ,ìg nắh ión tnẳhg: “Lời ión óc ểht màl noc nổt tơưhng nhất àl kôhng đồng ý noc iớv Miên Miên tếk hôn, nòc iác khác kôhng oas ”.ạ
ốC Tâhm: ”…“
ihT Nghi cũng auq đây: “Anh ức ión tẳhng mex nào, nưgời tộm àhn giấu giấu giếm giếm iác gì.”
ốC Thâm od ựd tộm cúl iớm ởm mnệig: “ơưhKng ựT mâL ión iớv iôt rằng uậc đoản mnệh, 72 tuổi ẽs ctếh.”
ihT Nhgi: ”…“
“Thế àm hna cũng tni?” àB tấr muốn đánh oàv uầđ gnô tộm cái, mex nêb torng óc phải toàn nước yah knôhg.
“ơưĐng nihên hna ẽs kôhng nit ỉhc ìv tộm iờl aủc uậc ,at hna ãđ mìt yấm iạđ ưs cứđ oac vọng tọrng ểđ tính ngày sinh táhng ẻđ aủc uậc ,at àl ttậh!”
ihT Nghi nhìn táohng auq n cạM Thù: “Xin iỗl cạM Thù, gnô yấ nốv àl tộm gnô àig ổc ủh êm nít ưhn vyậ.”
n cạM ùhT tậg đầu, ỏt ẻv ãđ hểiu.
iaH nưgời phát hiện nắh kôhng ềh kôhng vui, thậm íhc dáng ẻv iạl tấr ẹhn nnàhg, khóe mệing mang theo ý cười đúng mực: “ôhKng sao, noc huểi.”
màL ohc ốC Thâm mảc thấy mình kôhng óc ý tốt.
aựD theo lơưng mât àm ión ìht n cạM ùhT kôhng óc tấb ức kyuhết điểm nào, ión nắh đoản mệnh ngay tưrớc tặm àm nắh cũng kôhng gậin.
,yẦ iạl nòc ión điều nổt tơưhng nếđ nắh nhất àl phản iốđ nắh tếk nôh iớv noc trai gnô aữn chứ.
ihT Nghi nẫv thấy yá náy, àb giải tíhch iớv n cạM Thù: “Ông yấ êm nít lắm, măn óđ cẳhng phải Miên Miên suốt ngày iđ theo ýuQ maN ,à gnô yấ nghĩ óc ẽl Miên Miên ãđ ịb ứht ìg óđ má oàv nên iờm tấr nihều iạđ ưs nếđ xem, cuối cùng nòc ựt mình oàv miếu trên iún ểđ nọd pẹd uầc phúc naữ.”
ihT Nghi ờs sạong cót ốC Tâhm: “Nếu kôhng phải măn nogái ẹm oék gnô yấ ar nước nàogi, khéo uầđ gnô yấ ờig ãđ trọc cốl riồ.”
mE“ ión cyuhện yàn màl gì!” ốC Thâm nợưgng nùgng nêl tnếig.
“Ông yấ tơưhng Miên Miên nấht, noc đừng tárch néh.” ihT Nghi nẫv đang nói.
n cạM ùhT mỉm cờưi, nói: “Con cũng muốn nếđ miếu óđ uầc púhc, iờm iạđ ưs nhìn xem, biết uâđ iạl óc ểht thay iổđ ốs mệnh aủc mhnì.”
nắH ãđ ión ưhn yậv nên ốC Thâm kôhng ểht ừt chối được nữa.
gnÔ mảc thấy ốs mệnh tấr óhk thay đổi, nưhng uến óc ểht ìht sao?
Nưgời at ãđ ión ếht rồi, uến ngay ảc ơc iộh yàn gnô cũng kôhng ohc ìht đúng àl áuq kôhng óc tình nờưgi.
Đúng cúl nọb ọh óc thói quen iỗm cuối măn ẽs nếđ miếu uầc púhc, ohc nên măn yan ẽs aưđ ảc n cạM ùhT àv ốC mẩC Miên teho.
ốC mẩC Miên nghe xnog: ”…“
Hình hnả oàn óđ bỗng hiện õr nồm tộm tưrớc mắt.
ãĐ từng óc tộm ịv iạđ ưs cứđ oac vọng tnọrg, 02 nạv tộm tnếig, trốn uas cốg yâc nhìn trộm n cạM Thù.
iaH nưgời iđ theo uas ahc ,ẹm nòc nghe thấy ốC Thâm đang ìht tầhm: “Sắp sang măn mới, kôhng biết óc oạm phạm nếđ iạđ ưs yah kgnôh.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
ốC Thâm tếh cứs nẩc thận nẫd nọb ọh nếđ pặg iạđ ,ưs ợs kihến iạđ ưs kôhng iuv nên gnô bước nêl ión auq iớv iạđ ưs tộm cúht.
óC“ tộm noc am chết sớm, muốn nix ngài mex óc cách oàn uức được yah kgnôh.”
“Làm oas gnô biết àl noc am chết sớm? uếN thật ựs àl am chết mớs ìht cúhng iôt cũng kôhng óc ccáh, cũng uâđ phải thần tnêi.”
ốC Thâm nghĩ nếđ tình mảc noc trai mình dành ohc n cạM Thù, nghĩ nếđ thái ộđ cuhẩn cựm aủc n cạM ùhT nên kiên ìrt nói: “oMng ngài mex auq tộm cúht, ỡl được ìht soa.”
ốC Thâm óc tềin, iỗm măn qyuên póg kôhng biết oab nihêu tềin, nơh aữn nòc từng nọd pẹd torng miếu nên thái ộđ aủc iạđ ưs iớv gnô cũng kôhng cứng nắr nổi.
nêN đành tấb cắđ ĩd iđ theo ốC Thâm nếđ pặg nờưgi.
uaS óđ pặg được ốC mẩC Miên àv n cạM Thù.
”…“
iaH nêb pặg nhau xong uềđ mi lnặg.
,mỪ thật ar ốC mẩC Miên nghĩ iạđ ưs cúl óđ od nhóm tihếu aig àhn giàu cùng oạđ diễn ềđ ửc ohc uậc àv iạđ ưs àm ốC Thâm nẫd nọb uậc nếđ pặg àl cùng tộm nờưgi, cũng tếh cứs bình tnờưhg.
ùD oas cũng uềđ kôhng tihếu tiền nên ĩd nihên ẽs mìt iạđ ưs iổn tếing nấht.
ốC Thâm chạy nếđ cạnh n cạM Thù, ởht dài: “Đại ,ưs ngài mex ,iđ óc phải uậc at đoản mệnh kgnôh.”
iôM iạđ ưs nur rẩy: “ảoĐn, đoản mệnh iác ?ìg ừT tưrớc nếđ yan iôt chưa từng pặg ia óc íhk nậv tịhnh vợưng ưhn vyậ!”
ốC Tâhm: ”?“
ốC Tâhm: “gNài nhìn iạl tộm cúht, nhìn iạl đi.”
Nhìn iác ìg àm nìhn, cười cếht, hoàn toàn kôhng mád nhìn nềihu.
“ihTên kiêu ihc ,ửt phúc tạrch nồng hậu, íhk nậv tịhnh vnợưg, vợưng êht vợưng aig vợưng ựs npệihg.”
ốC Tâhm: ”…“
iạĐ ưs ión xnog, nẩc thận nhìn táohng auq n cạM Thù, yấl tếh nac mảđ tiến lên: óC“ ểht thêm WhCeat được kgnôh?”
”…“
cúL ,ềv ốC Thâm tắb uầđ ỏt ar hoài nghi cuộc snốg.
ihT Nghi cười kôhng khép được mnệig: “ôhKng phải hna nghĩ Miên Miên tohát khỏi ýuQ maN àl ìv hna cốd lòng ut hành yấđ chứ, àl ìv n cạM ùhT ,óđ ón pặg n cạM ùhT iồr tíhch n cạM Tùh!”
ốC Tâhm: ”…“
ihT Nghi kôhng cười nữa: mE“ ãđ ión iớv hna rồi, mât ưt Kơưhng ựT mâL kôhng tuhần kếiht, hna iạl iđ nit iờl uậc ta.”
“Anh uâđ óc nit hoàn tàon, cyuhện liên quan nếđ Miên Miên nên hna iớm kôhng nêy lòng iđ mìt iạđ ưs cứhng tựhc, hna mìt yấm nưgời cũng uềđ ión ưhn vậy. iA àm biết đợưc, ia àm biết đcợư…”
ốC Thâm nhìn n cạM ùhT auq gơưng cihếu hậu, mi lnặg.
auQ iồh lâu, gnô iớm nêl tnếig: ốB“ ẽs ảrt toàn ộb ihc íhp tếk nôh ohc iah đaứ.”
ốC mẩC Mêin: “Chú Bạch ión úhc yấ ẽs ihc tnềi.”
“ôhKng đợưc! Nhất định phải ểđ ốb ihc tnềi.”
”…“
uaS ihk quay ,ềv thái ộđ ốC Thâm thay iổđ õr rệt, iỗm ngày uềđ muốn pặg n cạM Thù, cúl kôhng pặg được ẽs oék ọh hàng nếđ àhn mình nă tếT iồr tỉhnh giáo mex torng nôh ễl nầc màl nữhng ,ìg tỉhnh giáo công khai àl ụhp nưhng khoe kaohng ngầm àl cníhh.
Giao thừa nòc ốc ý iọg n cạM ùhT nếđ iồr oék ốC mẩC Miên nêl phía tớưrc.
n“ cạM Thù, noc mầc yat Miên Miên đi.”
n“ cạM Thù, noc nôh ám Miên Miên đi.”
“uCối cnùg, noc tắb yat ốb nầl aữn đi.”
”…“
ihT Nghi thấy gnô nòc nơh ảc naf ,pc ốC mẩC Miên uềđ ịb màl ohc ỏđ mặt.
tếH mắn yat iồr iạl nôh ,ám ốC mẩC Miên iạl ịb gnô yẩđ páx oàv nưgời n cạM Thù: “Đêm yan nhất định phải ủgn cuhng tộm iác căhn, biết caưh?”
ốC mẩC Miên ởd khóc ởd cờưi, yàn àl ioc n cạM ùhT tàhnh iút yam nắm .à
uậC àv n cạM ùhT thật ựs mằn torng cùng tộm iác chăn trải auq mêđ giao từha.
n cạM ùhT ừt chối tham aig Xuân Vãn, cũng kôhng tham aig tấb ỳk hoạt động oàn yấm ngày nay, ốc ý ở àhn nă Tết.
nắH chưa từng trải auq măn oàn iuv ẻv nếđ vậy.
ốC mẩC Miên mằn torng chăn khen hắn: “Anh giải qyuết cyuhện yàn áuq ttệyu.”
uậC ức nghĩ phản iốđ cùng ax lánh kiểu yàn ẽs kihến n cạM ùhT tấb ,na yậv àm n cạM ùhT iạl ủhc động mìt papa ểđ hiểu õr nấv ềđ iồr giải qyuết nấv ,ềđ thái ộđ nẫl tính tình suốt áuq tìrnh uềđ tốt ôv cnùg.
n cạM ùhT aox uầđ cậu, nói: “Tôi đang ốc gắng cọh cách ửx ýl các iốm quan ệh torng aig đhnì.”
ốC mẩC Miên ãđ nói, uến nắh kôhng tíhch aig đình aik cũng kôhng ểht aòh nhập oàv aig đình này, yậv nọb nắh ẽs cùng nhau yâx dựng iám mấ aủc rêing mnìh.
uậC ãđ ohc nắh tộm aig đnìh, oas nắh óc ểht kôhng chăm ol tốt ohc ón đợưc.
ốC mẩC Miên nghĩ nếđ me iág nắh torng hiện tựhc, nưgời ãđ khóc torng nôh ,ễl kôhng hiểu oas iạl thấy nảb thân mình áuq hạnh púhc.
uậC nôh ám n cạM Thù, nói: n“ cạM Thù, me tấr tíhch ahn.”
uậC ãđ ión điều óđ tấr nihều lần, nầg ưhn iỗm ihk ở nầg nhau hoặc cách iah ab ngày ẽs ión tộm lần, nưhng n cạM ùhT iạl hiếm ihk nói.
ếhT nên ốC mẩC Miên iỏh hắn: “Anh óc tíhch me kgnôh?”
“uêY.”
ốC mẩC Miên ngây ,ar uậc iỏh óc tíhch kôhng ìht nắh iạl buột mệing ảrt iờl rằng yêu.
ốC mẩC Mêin: “Yêu ếht noà?”
uâC iỏh pậl cứt kihến n cạM ùhT ngẩn nờưgi.
Hiếm ihk tôrng thấy n cạM ùhT ưhn vậy, ốC mẩC Miên chớp chớp mắt, gọing điệu ar ẻv yạd oảb nưgời káhc: “Yêu uâs sắc, uêy tếh mhnì.”
auQ iah giây n cạM ùhT iớm hiểu ý aủc ốC mẩC Mêin.
uaS óđ ốC mẩC Miên ãđ được nắh uêy tộm cách “sâu cắs àv tếh mhnì”, uâs nếđ cứm uậc mảc thấy êt ảc ad uầđ ìv .ợs
n cạM ùhT gốing ưhn kôhng nghe thấy tếing uầc nix aht ứht aủc ốC mẩC Mêin, nắh ual nước tắm vơưng trên đuôi tắm cậu, gọing ión khàn khàn tếh cứs nóng bnỏg: “Tôi nòc ớhn me giấu tộm iác mòh dưới mầg gnờưig, yah àl ửht tộm ctúh?”
”…“
ềV uas nòc ión ớv nẩv aữn ẽs ựt sát!
iaH nưgời chào nóđ tộm măn iớm iớv tinh thần phấn cấhn.
ốC mẩC Miên trêu nưgời at kôhng tàhnh nòc ịb uêy iớt bến, tirệt ểđ nogan nãogn, uậc ión iớv n cạM ùhT iớv gọing điệu giận :ữd “hCúc mừng măn mới, ừt măn yan ởrt ,iđ hna ẽs kôhng nòc ôc nơđ tộm mình naữ.”
uậC quấn trên nưgời n cạM ùhT tệh ưhn bạch tộuc, ia cũng kôhng ỡg ar đợưc.
măN iớm đến, ựs kiện nớl nhất aủc àhn ọh ốC cíhnh àl nôh ễl aủc ốC mẩC Miên àv n cạM Thù.
àhN cíhnh àhn ọh ốC yấm chục măn yan chưa óc việc iuv ưhn vậy, ừt trên xốung dưới uềđ phấn khởi kôhng tôhi.
àhN ọh Bạch óc muốn giúp cũng kôhng nex yat oàv đợưc, nọb ọh phát hệin, aóh ar torng àhn ỉhc yàc uâs tộm nàgnh nghề thật ựs àl chưa ,ủđ àm phải trải iàd khắp các nàgnh nghề ưhn àhn ọh .ốC
ừT cyuhện ỏhn ưhn aoh tươi torng nôh ,ễl bánh nọgt, ộb ồđ nă ohc nếđ nớl ưhn ễl pụhc, tarng cứs iồr kcáhh, pật đoàn ốC ịht hoàn toàn óc ểht giải qyuết iộn .ộb
Nưgời àhn ọh Bạch ỉhc óc ểht tấm tám quay ềv màl tộm tí công việc mang tính chất “hậu cnầ”. íV ụd ưhn nọb ọh thăm òd được nưgời tích cực nhất hiện ờig ốC Tâhm, thật ar tưrớc óđ ãđ cơưng qyuết phản iốđ cuộc nôh nhân yàn ìv nghe thấy Kơưhng ựT mâL àv iạđ ưs oàn óđ ión n cạM ùhT đoản mnệh.
yâĐ ảuq thực àl nhảy nhót trên thần kinh uếy tớ àv nhạy mảc aủc iah ợv cồhng Bạch ỳK Thụy iớv ạH Chỉ.
…
tộM ngày ,ọn nưgời rảnh nhất torng àhn ốC mẩC Miên đang nắc ảuq táo, đồng thời nhìn thấy nêt aủc Kơưhng ựT mâL trên nảb nit thời ựs ềv kinh ết iàt cníhh, giới giải írt àv pháp chế.
tộM ộb phim od hna at uầđ ưt àv tham aig ở nước nogài liên quan nếđ việc aửr tềin, iộđ ũgn sáng cát aủc ộb phim yàn uềđ ãđ ịb aưđ iđ điều tra.
ốC mẩC Miên aừv tởưng tợưng ar cảnh hna ab hoàn toàn tỉnh ngộ, uas óđ àl tiết cụm ìv uêy Kơưhng ựT mâL àm tắb uầđ nạr tứn iớv àhn ọh Bcạh.
uậC cắl đầu, đúng àl rảnh áuq iồr .àm
Cuhẩn ịb ohc tộm nôh ễl thật ựs rườm àr nơh nihều os iớv tởưng tnợưg, nưhng nữhng điều yàn kôhng àl ìg iốđ iớv ,ọh điều quan tọrng àv phức pạt nhất óđ cíhnh àl káhch mời.
àhN ọh ốC óhk mắl iớm óc tộm aứđ noc trai muốn tếk hôn, àhn ọh Bạch iạl àl aứđ noc trai yud nhất muốn tếk hôn, ohc nên ý nhgĩa aủc nôh ễl yàn kôhng nầc ión cũng bếit.
iA cũng muốn nếđ nên việc iờm ia nếđ kôhng phải àl tộm nấv ềđ nơđ gảin.
Nihệm ụv hạng nhất yàn được giao ohc ốC Tịch Qâun, uến óc ý kiến hoặc óc ý tởưng ìg óc ểht nếđ ión iớv hắn.
Ngày oàn ,óđ ốC mẩC Miên nghe thấy n cạM ùhT ión iớv ốC Tịch Qâun: “Anh ,ảc phát ohc ýuQ maN tộm iác ,iđ nơh aữn tihệp iờm yàn ểđ me ựt vtếi.”
iồR iạl ngày oàn ,óđ ốC mẩC Miên nghe thấy Bạch ỳK Thụy ión iớv ốC Tịch Qâun: “ịTch Qâun, iửg ohc àhn ọh n yấm iác đi.”
ạH ỉhC ổb snug: “hNất àl Viên nạM Lệ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
…
cáT ảig óc điều muốn nói:
ốC mẩC Mêin: yấM nưgời ioc nôh ễl aủc noc tàhnh iác ìg óđ (chỉ ỉhc ỏrt trỏ)
