Chương 27: Tác giả ngu ngốc nào viết tôi là nhân vật chính?
Eidt: Lune
“Oa, iah nưgời thật xứng đôi! ST cúhng at ẽs óc cặđ nas oàv ngày Thất Thcị!”
“ôhKng ión các gnô nòc chưa cáx định được nưgời nêl tarng aìb ohc cặđ nas Thất Tcịh, nơh aữn cặđ nas ìht sao, aìb pạt íhc mik uửc aủc cúhng iôt yâđ nyà!”
“Mới yậv ãđ ghê? Cúhng iôt nòc pắs óc tộm show tình uêy aik kìa, yấm gnô ỡđ được việc ngắm ẻv pẹđ aik ngay tưrớc tặm ccắh?”
ốC mẩC Mêin: ”…“
“hSow tình y!uê?” ihT Nghi tắb ngay được điểm uêy tíhch aủc mnìh.
Theo àb nữhng pạt íhc thời tarng àm các ngôi oas đang tarnh gàinh cẳhng àl ìg hết. Chưa ểk nếđ các iốm quan ệh aủc ,àb ỉhc nầc àb ểđ n cạM ùhT xuất hiện torng iàv sohw, àb nit n cạM ùhT óc ểht ựt mình uht hạoch được nữhng pạt íhc thời tarng nớl ở torng àv nogài nớưc.
àM hiếm khi, môh yan iạl óc oạđ diễn quay show tình uêy xuất hệin.
ihT Nghi oàh hứng òrt cyuhện iớv oạđ dễin.
ẻV tặm ốC mẩC Miên mang biểu mảc kôhng tihết snốg.
ihT Nhgi: “Bọn ọh óc ểht thật cứh?”
oạĐ diễn nhìn táohng auq iah nờưgi, nhan cắs ảc iôđ ức phải iọg àl kịch tầrn, rêing ẻv pẹđ aủc từng nưgời ãđ ựt mang theo cứs nặng àv cứs căng rồi. tộM nưgời àl thần tợưng đang nổi, tộm nưgời àl tihếu aig noc àhn qyuền thế, ỉhc yậv thôi cũng ãđ óc cứs túh ôv cnùg: óC“ ểht áuq iđ chứ, nưhng kôhng biết nọb ọh óc đồng ý yah kgnôh.”
ùD oas cũng àl thần tnợưg, cyuhện tình mảc uâđ ểht ễd dàng công kahi.
ihT Nghi muốn uđ pc nếđ cáohng váng cũng nhận ar được nấv ềđ này: “À…”
àB kôhng khỏi nhìn ềv phía n cạM Thù.
n cạM Thù: “Chỉ nầc Miên Miên óc ểht àl óc tểh.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
iôĐ tắm aủc ihT Nghi tràn ngập mong iợđ nẫl khao káht, ốC mẩC Miên tắb pặg hná tắm óđ aủc àb hoàn toàn kôhng bôung iổn iờl ừt cốhi.
Nưhng cyuhện yàn ảuq thật ẽs hnả hởưng nếđ ựs nihgệp aủc n cạM Thù.
ìV thế, ốC mẩC Miên nèb đáp: “Nói uas iđ ”.ạ
tÍ nhất ihk n cạM ùhT nòc àl thần tợưng ìht nhất định chưa đợưc.
ihT Nghi nghe uậc ión ưhn yậv cũng kôhng thất vnọg, àb biết ốC mẩC Miên óc nâc nhắc àv àb cũng ẽs nôt tọrng nghề nihgệp aủc n cạM Thù.
tÍ nhất nẫv nòc ih vnọg, kôhng phải sao.
ếK tếip, ihT Nghi aưđ ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT nếđ pặg từng nưgời tham aig torng aữb tệic.
àB từng ổt chức tiệc iốt kiểu yàn tưrớc kia, nưhng ốC mẩC Miên chưa oab ờig tham aig .ảc yâĐ àl nầl uầđ tiên ihT Nghi mảc thấy hạnh phúc àv ựt oàh nếđ thế, ỉhc muốn iạl iđ thêm tộm vòng aữn tưrớc tặm iọm nờưgi.
noC trai đáng yêu, nạb trai aủc ón iạl siêu pấc pẹđ tari, màl oas kôhng ựt oàh ohc đợưc.
ốC mẩC Miên iđ được aửn vnòg, tặm ơđ ãđ iơh kôhng chịu nổi.
uậC lặng ẽl iul ar nàogi.
Đứng tộm nêb nhìn ihT Nghi aưđ n cạM ùhT nếđ ión cyuhện iuv ẻv cùng yấm ịv iat ot tặm lớn.
Càng nhìn càng thấy ựt hào, khóe mệing cũng tấb giác cong lên.
Torng nyugên tác, iàt năng tyuệt iờv aủc n cạM ùhT cũng được cộb ộl ừt lĩnh cựv thời tnarg, ờhn oàv kuhng xơưng hoàn hảo, íhk chất cùng cóv dáng vượt trội aủc mình àm oạt nên tộm cuộc nàc quét yâg tếing vang nớl torng gớii.
Tiếp theo àl lĩnh cựv điện ảnh, gơưng tặm aủc nắh áuq ùhp pợh iớv nàm hnả rnộg, óc ểht ión àl đẹp, cộđ àv .ạl
ốC mẩC Miên cũng ẽs kôhng ểđ nắh bước nêl tấb ỳk noc đờưng ôv hcí nào, tưrớc óđ uềđ iđ thăm òd ohc nắh hết.
Bách mâT ũV mảc káhi: n“ cạM ùhT đỉnh thật đấy, ừt ỏhn iôt ãđ cứhng kiến nữhng cảnh ưhn yậv kôhng biết oab nihêu nầl àm cũng kôhng được tàhnh thạo điêu lyuện ưhn hna ấy.”
ỗĐ Bạch nA tậg mnạh, torng tắm tràn ngập ẻv sùng bái.
ốC mẩC Mêin: ”…“
mảC giác aik iạl tới.
ốC mẩC Miên nhìn xung qnauh, mảc giác torng lòng ngày càng ỳk .ạl
uậC phát hệin, hná tắm aủc iàv nưgời iơn yâđ nhìn n cạM ùhT uềđ iơh khác tnờưhg.
Nưgời ở yâđ uềđ àl nữhng gnô nớl torng giới thời tnarg, ãđ pặg auq kôhng biết oab nihêu nưgời pẹđ cùng cảnh tợưng hàonh tnárg, kôhng nên nhìn iãm tộm nưgời ùd nưgời óđ óc nogại hình pẹđ nếđ uâđ iớm đnúg.
Nưhng yâb ờig iạl óc tấr nihều nưgời uềđ đang nhìn ềv phía n cạM ùhT ùd ôv thức yah ốc tnìh.
Gốing Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA nếđ iv dệiu.
Thời điểm nhìn n cạM Thù, uềđ óc mảc giác ưhn đang iốđ tặm iớv ab mình yah nưgời óc aịđ ịv oac nơh vậy.
iaH nihếp hnả aig mầc yám hnả nêb aik đang thảo luận cùng nahu.
“Ông xem, mất yàn óc mảc giác gốing thần cihến tarnh Ares torng thần tohại yH pạL mắl phải kgnôh?”
“erAs? gnÔ thấy mất yàn aủc iôt óc mảc giác gốing Chúa Trời kgnôh?”
ốC mẩC Mêin: ”…“
áuQ áuq rồi…
Ngay ảc nưgời ẹm àig ưhn uậc nghe xong àm nòc thấy uấx .ổh
cặM ùd ihT Nghi tấr tíhch n cạM ùhT nưhng cũng kôhng ờgn nắh iạl được chào nóđ nếđ vậy, song àb cũng ỉhc ngạc nihên torng giây tál iồr oék n cạM ùhT iớt đứng ở turng tâm.
“Mọi nưgời nhìn mex óc gốing ngôi oas thời tarng iớm sáng kgnôh?”
iọM nưgời uềđ iôs iổn hởưng ứng.
“Đâu ỉhc thế, tiếc àl iạl được ihT tổng ngắm tưrớc riồ.”
“Ánh tắm àv thẩm ỹm aủc ìd ihT tưrớc ờig chưa oab ờig mầl cả.”
ihT Nghi cười nói: óC“ nưgời ỉhc nầc nhìn táohng auq àl biết sinh ar ìv giới này, cũng gốing ưhn óc nưgời ỉhc nầc liếc tắm tộm iác ãđ biết kôhng ểht oàv iổn giới nyà.”
tứD lời, mầt tắm aủc àb iơr cuhẩn cáx nêl nưgời Hàng Uyển Đnìh.
Nữhng nưgời khác cũng nhìn theo mầt tắm .àb
“Nội mât u má cũng óc ểht sáng oạt thời tarng ‘độc đoá’, nưhng pắđ tiền nêl nưgời tộm cách aừb iãb kôhng phải oac pấc àm àl kôhng nôt tọrng thời tgnar.”
Hàng Uyển Đình đang ờhc mnog, nghe yậv tặm iũm pậl cứt iát mét.
uaS ihk nắh bước chân oàv giới giải trí, oáh cứh mìt kiếm danh lợi, từng bước iđ iớt ịv írt ưhn hiện tại, mex ưhn ãđ cực ỳk tàhnh cnôg.
Y ghét nhất ịb nưgời khác iọg àl ẻk êuq mùa, y aửs iơn snih, aửs nghề nihgệp aủc ahc ,ẹm ảrt lơưng oac thuê nữhng àhn oạt uẫm hàng uầđ ểđ cọb nêl nưgời mình từng pớl giấy gói.
cúL oàn cũng muốn được aig nhập oàv giới àhn giàu qyuền cựl cùng thời tnarg, gốing ưhn uến yậv ẽs óc ểht ehc giấu được xuất thân thấp mék aủc mnìh.
Điều phía tớưrc, y nầg ưhn ãđ tàhnh cnôg, ởrt tàhnh nạb trai aủc ýuQ Nam, óc nhóm nạb toàn tihếu aig noc àhn gàiu.
Tiếp óđ àl chen nấl muốn óc tộm ỗhc đứng torng giới thời tnarg, ức tởưng mình pắs tàhnh công nưhng kôhng ờgn ứht ờhc iợđ mình iạl àl tộm cảnh tợưng lúng túng ưhn vậy.
cúL yàn y gốing ưhn tộm úhc tịv noc uấx íx ịb tộl ỏb pớl oá tihên agn nêb nàogi.
iởB uấx íx nên tôrng càng chật vật.
õR ràng y nòc ộb lông aủc úhc tịv noc uấx íx trên nờưgi, nưhng nẫv óc mảc giác nhục ãhn cùng uấx ổh ưhn đang trần tụri.
Y hiểu noc đờưng aủc mình ãđ tếk thúc ở đây.
Kôhng ỉhc óc máđ nưgời ýuQ Nam, Bách mâT ũV thấy kinh ngạc àm ngay ảc ốC mẩC Miên cũng iơh sửng sốt.
uậC kôhng ờgn ihT Nghi iạl ión tắrng ar àm cắs néb ưhn thế.
ihT Nghi ngồi xốung uống trà, iốđ tặm iớv nghi nấv aủc cậu, cười nói: “Con uêy ,à ẹm tộm đờưng iđ iớt ịv írt ngày môh yan cũng kôhng phải ìv nẩc thận nhìn tặm đoán ,ý yud ìrt nền aòh bình ảig toạ.”
ổT“ tiên àhn ọh ốC tấv ảv yâg dựng ựs nệihgp, tích yũl tiền tài, kôhng phải ểđ noc uêy aủc ẹm phải mạt nhân nợưhng ìv iợl hcí toàn ccụ.”
ốC mẩC Miên ngây nờưgi.
àM“ ểđ noc uêy aủc ẹm óc ểht nagng nihên sống theo ý muốn aủc nảb tâhn, iốđ iớv nưgời màl nổt tơưhng nếđ mình iạl càng kôhng phải kêing èd ìg htế.” ihT Nghi aox uầđ cậu, nói: “rTời óc pậs xốung cũng ẽs óc nưgời cốhng ohc cno.”
ừT ihk cọh uẫm gáio, ốC mẩC Miên ãđ phải cọh cách ửs dụng mắn mấđ ểđ ựt oảb ệv nảb tâhn, ịb nạb cùng pớl tắb tạn ìht ựt mình đánh trả, ịb hna trai aủc nạb tắb tạn cũng ựt mình xông lên.
Chưa từng được mảc nhận điều oàn ưhn vậy.
Gốing ưhn nàb yat đang mắn chặt được ỡg ar từng chút một, ởrt nên mềm iạm tinh ,ết ơc ểht mềm iạm àm trái mit cũng mềm mại.
uậC ơgn ngác tậg đầu.
Bách mâT ũV mâh ộm nêl tnếig: “árTch kôhng được Home iạl kiêu ngạo ưhn vậy, iôt àm ếht khéo nòc kiêu ngạo nơh yấ cứh.”
aiG đình nọb ọh cũng kôhng kém, nưhng ahc ẹm àv nữhng nưgời nớl torng àhn ẽs kôhng oab ờig ión iớv nắh nữhng điều ưhn vậy, ọh ỉhc yạd nắh nữhng oạđ ýl quan tọrng àm tôhi.
ốC mẩC Mêin: “…?”
Nghe uâđ óc gốing khen nờưgi.
“Tôi kiêu ngạo ỗhc noà?”
ỗĐ Bạch nA nói: “ôhKng kiêu ngạo chút noà.”
Bách mâT :ũV ”…“
ihK nọb ọh ión cyuhện ìht ốC Lịch Phàm àv ốC Tịch Quân tới. ốC mẩC Miên đứng yậd ión iớv nọb ọh iàv câu, iạl ịb nọb ọh nẫd iđ pặg tộm nhóm nờưgi.
cúL nhìn thấy n cạM Thù, ốC Lịch Phàm iuv ẻv cực ,ỳk nòc khen nắh yấm câu.
hnA ảc ốC Tịch Quân kôhng ión ìg nềihu, ỉhc mâ thầm quan tás n cạM Thù.
ihT Nghi tấr tíhch n cạM Thù, ốC Lịch Phàm cũng vậy, nắh ỉhc cớư nahnh cóhng oàđ ốC mẩC Miên ar khỏi iác ốh ýuQ maN kia, ohc ùd àl ia nắh cũng mảc nơ hết.
ốC Tịch Quân cũng tấr muốn ốC mẩC Miên tohát ar khỏi ,ốh nưhng nắh cũng ol ốC mẩC Miên aừv tohát được ổ iós iạl iơr oàv mệing .ổh
n cạM ùhT ểđ ý thấy nắh đang nhìn mnìh, ẽhk tậg uầđ mỉm cười iớv hắn.
ốC Tịch Quân uac mày, luôn mảc thấy yâđ cũng kôhng phải àl nưgời tốt lành .ìg
Nưhng nữhng nưgời khác torng aig đình iạl kôhng mảc thấy vậy.
hnÁ tắm ốC mẩC Miên nhìn n cạM ùhT sáng pấl lnáh, điểm oàn ihT Nghi cũng khen n cạM Thù, nòc ốC Lịch Pàhm… ốC Lịch Phàm iạl gốing ưhn aứđ ẻrt noc ot cáx bước nếđ cạnh ýuQ maN àv Hàng Uyển Đnìh.
ảC iah ãđ uâl kôhng gặp.
ẻV tặm ốC Lịch Phàm nớh ah nớh ởh ỉhc oàv ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT nói: “ứXng iôđ mắl đúng knôhg, ión àl od trời tấđ oạt nên cũng kôhng áuq iờl nỉh.”
ýuQ Nam: ”…“
ốC Lịch Phàm nhìn măs ios oàv kuhôn tặm nhăn óhn aủc ýuQ Nam, chợt nêl tếing hỏi: “Lần tưrớc iôt oảb uậc ềv ios gnơưg, ãđ ios chưa tếh?”
ýuQ Nam: ốC“ Lịch Pàhm, hna đừng óc áuq đgná!”
ốC Lịch Phàm cười nói: “Lời yàn nghe quen ếht nhỉ, kôhng biết aưx aik iôt từng ión iớv uậc biết oab nihêu nầl riồ.”
nắH nhìn Hàng Uyển Đình iồr iạl nhìn ýuQ Nam, nói: “Hai nưgời cũng xứng iôđ lắm, chúc iah nưgời nêb nhau iãm miã.”
nầL uầđ tiên iah nưgời mảc thấy iờl chúc tệh ưhn đang chửi nờưgi.
nọB ọh mảc thấy ốC Lịch Phàm đang chửi nờưgi, nưhng nghĩ ưhn vậy, cẳhng phải đang chửi nưgời aik sao.
ốC Lịch Phàm mảc thấy tohải mái.
nắH nhìn iah nưgời cứ àm kôhng màl ìg được ohc ,ãđ uas óđ mang theo tinh thần sảng kohái iờr .iđ
“úhCng at iđ tiôh.” ýuQ maN tệm iỏm nêl tnếig.
ãG kôhng ểht ở yâđ thêm tộm giây oàn nữa.
Hàng Uyển Đình nhìn yấm gnô nớl ngồi torng pnòhg, nẫv mảc thấy kôhng đành lnòg.
ýuQ maN cựb iộb oék y nêl nab công tầng hai: “àHng Uyển Đnìh, me thấy ủđ chưa hả?”
ảC nưgời Hàng Uyển Đình đang nhồi yầđ mảc cúx giận ữd nẫl uấx ,ổh iớt yâđ cũng tắb uầđ bùng :ổn “Quý Nam, thái ộđ aủc hna oas đấy, ờig me ưhn yậv nên hna thấy tấm tặm đúng knôhg? hnA thay iổđ riồ!”
“Anh thay điổ?” ýuQ maN cười nạho: “núĐg, hna thay đổi, nưhng hna kôhng ờgn me iạl àl nưgời ưhn tếh!”
mE“ àl nưgời ếht oàn cứh?”
“Bản thân me kôhng biết ,à yah muốn hna ểk iạl cyuhện uấx me iớv ýuQ Minh ãđ làm? mE nẫv nòc àl càhng trai iốm tình uầđ torng giới giải írt măn yấ soa?”
ýuQ maN cẳhng ờgn được nưgời aựt hná tărng sáng kihến ãg ngẩn ơgn ngay ừt iác nhìn uầđ tiên iạl óc ểht màl ar nữhng cyuhện ưhn yậv ở uas lưng mnìh, y àv ýuQ Minh kôhng ỉhc màl nữhng cyuhện iồt ệt àm nòc aùh nhau aừl tạg ốC mẩC Mêin, yạd ốC mẩC Miên ias cách theo đổui, kihến ãg ngày càng ghét cậu.
õR ràng tưrớc aik ãg nẫv luôn tấr tíhch ốC mẩC Mêin, nơh aữn iốm quan ệh giữa iah nưgời luôn ôv cùng tốt đẹp.
ờiG iớm nghĩ lại, cúl tưrớc iỗm nầl ãg chửi ốC mẩC Mêin, aux đuổi yah nhốt ốC mẩC Miên lại, nầl oàn cũng óc Hàng Uyển Đình đứng nêb cạnh chọc náogy.
uếN kôhng phải ,y yậv ãg cùng ốC mẩC Mêin…
“Quý Nam, yâđ àl tình uêy yảb măn aủc hna sao? Cúhng at ãđ ở nêb nhau uás năm, cẳhng ẽl me kôhng ểht cắm ias mầl tộm cúht? hnA nòc óc lơưng mât kôhng hả!”
ýuQ maN cựb iộb nói: “ừĐng qaunh oc lòng vòng ión iớv hna iác ìg àm “ahTnh xuân aủc me uềđ dành ohc ahn”, cẳhng ẽl hna kôhng ohc me iác ìg cắhc? hnA nậb mât nếđ tình mảc aủc cúhng at torng nihều măn nên chưa ềh nhắc nếđ cyuhện chia yat yah ión tấb ức iờl nặng ền oàn káhc, ưhn yậv nòc chưa ủđ à!?”
Trên tặm Hàng Uyển Đình ộl ar biểu mảc kôhng ểht nit nổi, tiếp óđ àl ẻv nao cứ àm ýuQ maN ôv cùng quen tộuhc, y áh mệing muốn nói.
Nưhng ýuQ maN kôhng ềh muốn nghe nữhng iờl óđ nữa.
Nữhng iờl ãđ ión ảc ngàn lần.
Tuổi ẻrt aủc ngôi oas đúng àl tấr ýuq giá, ohc nên tưrớc aik ãg ãđ ùb pắđ tấr nihều ứht ohc Hàng Uyển Đnìh, ãg kôhng ớhn iổn mình ãđ uầđ ưt ohc y oab nihêu phim điện hnả àv phim tyurền hình torng nữhng măn auq nữa.
iồR sao? ìV ãg ohc kôhng ủđ nihều yah tuổi ẻrt aủc ãg kôhng đáng giá?
oaS nầl oàn y cũng uềđ ión vậy?
cúL ýuQ maN xoay nưgời muốn ,iđ bỗng iốđ diện iớv ốC mẩC Miên đang đứng trên sân.
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC kôhng ốc ý nghe lén.
uậC ỉhc nếđ yâđ ểđ iáh tộm bông hồng ỏđ tôhi.
n cạM ùhT ãđ tặng uậc tộm bông hồng tnắrg, nihều nưgời nòc khen bông hồng tắrng yàn tấr pợh iớv uậc torng aữb tiệc iốt nay.
ìV yậv ốC mẩC Miên cũng muốn tặng n cạM ùhT tộm bnôg, nghĩ iđ nghĩ iạl nẫv thấy aoh hồng Stnamaha nogài nab công yàn àl pợh iớv n cạM ùhT môh yan nấht.
Kôhng ờgn iạl nghe thấy cuộc ión cyuhện ưhn vậy.
ýuQ maN kôhng hiểu oas iạl cứt giận nếđ thế, nòc nơh nẳh tấb ức thời điểm oàn tưrớc óđ torng mêđ nay: “Cậu ở yâđ màl ?ìg nòC kôhng iđ !iđ “
“Ồ.” Gơưng tặm kôhng biểu mảc aủc ốC mẩC Miên iốđ diện iớv :ãg “ưhNng yâđ àl àhn aủc tôi, óc iđ ìht phải àl hna iđ iớm đnúg, ờig hna iđ khỏi ohc tiô.”
ýuQ Nam: ”…“
nếĐ yâb ờig ãg nẫv kôhng quen iác cách ốC mẩC Miên ión cyuhện iớv mình ưhn vậy.
Tưrớc aik ốC mẩC Miên chưa oab ờig iãc iạl ,ãg ừt chối uêy uầc aủc ,ãg nầg ưhn iác ìg cũng nghe ,ãg ứhc đừng ión àl đuổi ãg .iđ
mâT ýl tấm nâc bằng cực .ộđ
ýuQ Nam: ốC“ mẩC Mêin, uậc nòc ớhn tưrớc aik từng iđ uas mông iôt ếht oàn kgnôh?”
ốC mẩC Miên chớp mắt: “uQên riồ.”
ýuQ Nam: ”…“
“Các hna iđ nahnh lên, iôt nòc phải iáh aoh hgnồ.”
ýuQ maN từrng mắt.
ốC mẩC Mêin: “Anh hia…”
ýuQ maN pậl cứt iờr ,iđ cắs tặm tếh cứs óhk coi.
Hàng Uyển Đình od ựd tộm cúl iồr iđ theo .ãg
cúL ọh iờr ,iđ tình ờc pặg n cạM Thù.
oS iớv n cạM ùhT ở torng mât điểm aủc iọm ựs úhc ý suốt iốt nay.
ýuQ maN bỗng dưng chật tậv nơh phần nào.
hnÁ tắm aủc n cạM ùhT lạnh nhạt nhìn lướt auq ọh iồr tấc bước iđ ềv phía nab cnôg.
ốC mẩC Miên chọn xong aoh hồng đang mầc oék tắc xnốug.
uậC chọn tộm aóđ aoh tôrng pẹđ nấht, uàm tươi nấht, tắc xong iạl ngắm tộm lúc, phát hiện n cạM ùhT đứng óđ bỗng iơh uấx .ổh
n“ cạM Thù, me cũng mìt ohc hna tộm bông hgnồ.”
mầT tắm n cạM ùhT cyuhển ừt bông hồng ỏđ thẫm trên yat ốC mẩC Miên nêl gơưng tặm cậu.
Nữhng bông hồng trên nab công aỏt hơưng thơm nágt, hná sáng được hná nèđ cùng hná tărng aòh tàhnh uàm tắrng nạht, ốC mẩC Miên ẽhk chớp mắt, ait sáng chen iớv hàng ,im tụv auq hná tắm torng trẻo sáng ngời cihếu xốung bông hồng ỏđ cùng iớv cậu.
uậC bước iớt đứng tưrớc tặm n cạM Thù, vụng ềv iàc bông hồng oàv iút ngực trên uâ phục aủc hắn.
Hồng Stnamaha óc uàm ỏđ tẫhm, ál uàm xanh đen, pém cánh aoh cong ẹhn dyuên dnág, ềb tặm hná nuhng được ủhp thêm tộm pớl sơưng .ờm
cựC xứng iớv n cạM ùhT môh nay.
ốC mẩC Miên iàc aoh ohc n cạM ùhT xnog, aừv nẩgng uầđ ãđ tắb pặg hná tắm đang nhìn xốung aủc hắn, cắs uàm u má cũng gốing ưhn bông hồng này.
Nưhng áuq đẹp.
ốC mẩC Miên ngây nưgời xong bỗng mỉm cờưi.
n“ cạM Thù, môh yan ẹm ión rằng uas yàn me óc ểht kiêu ngạo nơh nữa, ohc nên ềv uas me cũng ẽs iốđ iớv hna càng tốt hơn, hna ở torng giới cũng kôhng nầc kêing ển ìg ,ảc đừng ểđ nảb thân mình phải chịu nao ức.”
hnÁ tắm aủc n cạM ùhT iạl uâs nơh tộm cúht, gốing ưhn mảc cúx oàn óđ tích ụt tưrớc ờig đang nầd nêl men.
ốC mẩC Miên ịb hná tắm uâs thẳm aủc nắh oab ủhp hoàn tàon, kôhng ểht ửc động ùd ỉhc tộm cúht.
uaS ,óđ nắh cờưi.
ốC mẩC Miên kôhng ión õr được ý nhgĩa ừt ụn cười aủc hắn, uậc cọđ auq biết oab cơưhng torng nyugên tác, àH tấB nẫT từng dùng tấr nihều ừt ểđ miêu ảt ụn cười aủc n cạM Thù, nưhng uậc iạl kôhng ểht mìt iổn tộm ừt tíhch pợh ểđ hình dung ụn cười aủc nắh cúl này.
Cười ưhn chấp nhận ốs mnệh, nòc cực ỳk sung snớưg.
Torng nyugên tác, n cạM ùhT kôhng óc ảhk năng cười nhận mệnh ưhn vậy.
uaS ihk ýuQ maN àv Hàng Uyển Đình ar cửa, cúl quay uầđ tình ờc thấy cảnh này.
nêB cạnh hàng oàr trên nab công tầng iah óc tồrng tấr nihều aoh hồng .ỏđ Nữhng khóm aoh hồng chen chúc phía sau, dưới hná nèđ pậm ,ờm n cạM ùhT cùng ốC mẩC Miên đang đứng nhìn nahu.
ụN cười aủc n cạM ùhT cực ỳk chói mắt.
hnÁ sáng hạnh phúc cùng sung sớưng áuq mạnh ,ẽm ohc nên iớm chói tắm ưhn vậy.
Tiếp óđ nắh ểđ yat ar uas uầđ ốC mẩC Mêin, aox èhn ẹhn aựt ưhn đang iốđ iãđ iớv uáb tậv ýuq giá.
ốC mẩC Miên sửng tốs torng giây lát, uas óđ tấr iuv ẻv píh tắm lại, bước nêl tộm bước ểđ nầg nắh hơn, cũng kôhng biết đang ión điều ìg àm hná tắm cúl yàn nòc sáng nơh oas trên tờri.
ýuQ maN chợt ớhn iớt tấr nihều măn ềv tớưrc, cũng ở trên nab công này, ihk yấ cũng óc tấr nihều aoh hnồg, ốC mẩC Miên mầc túb lông ẽv tnarh, nưhng cuối cùng torng cứb tarnh iạl óc ỉhc óc bóng lưng aủc .ãg
ãG iỏh ốC mẩC Mêin: “Hoa hồng uâđ riồ?”
ốC mẩC Miên ơgn ngác uĩb môi: “uQên mất, iảm nhìn iỗm ahn.”
mâT tạrng aủc ãg ihk yấ uas nihều măn chợt ơm ồh hiện lại.
Đúng cúl này, n cạM ùhT bỗng nhìn qua.
nắH đứng trên nab công tầng hai, pục tắm nhìn xốung đây.
Kảohng cách yàn cộng thêm bóng tối, ýuQ maN kôhng ểht nhìn õr hná tắm aủc nắh nưhng ảc nưgời iạl gốing ưhn ịb ghim chặt iạt ỗhc ngay cứt kắhc, trái mit cũng theo óđ àm oc túr lại.
tếV oẹs trên trán nắh os iớv cúl iớm thấy nab iốt mẫs uàm nơh tộm cúht, ờig nhìn gốing ưhn đang muốn tứn ar vậy, phối pợh iớv nàl ad tắrng nhợt cùng bóng iốt nhìn áhk đáng .ợs
ốC mẩC Miên aựt ưhn nhận ,ar định quay iạl nưhng ịb n cạM ùhT xoay uầđ auq iồr nẫd oàv pnòhg.
nếĐ cuối cnùg, ngay ảc tộm iác liếc tắm cũng kôhng ohc .ãg
nơC uác kỉnh aủc ýuQ maN nêl nếđ đỉnh đểim, ảc nưgời ưhn muốn ổn tnug.
“ũCng ỉhc àl tộm nghệ ĩs quèn aựd tặm kiếm mơc tiôh!”
Hàng Uyển Đình aừv iớm èđ nén mảc cúx torng lòng xnốug, nghe yậv iạl ưhn ịb châm thêm lửa: “Anh ión ia đyấ?”
ýuQ Nam: mE“ mi mồm iđ được kgnôh!”
iaH nưgời trợn tắm nhìn nhau cừhng yấm chục gâiy, uas óđ tiếp cụt mi lặng iđ ềv phía tớưrc.
uaS ihk ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT oàv pòhng cùng nahu, nhìn thấy trên ngực n cạM ùhT óc thêm tộm bông hồng ,ỏđ pậl cứt óc iàv tếing cười pậm ờm nẫl iờl trêu chọc vang lên.
“Hoa hồng ỏđ àv aoh hồng tắrng pợh lmắ.”
“hCắc iạt môh yan óc nihều nưgời ión cyuhện iớv n cạM ùhT quá, ohc nên ốC tiểu tihếu aig iớm dùng tộm iôđ aoh hồng ểđ ểht hiện ý muốn ởs uữh aủc mhnì.”
“Hoa hồng ,ỏđ tình uêy cồung ntệih.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC thật ựs kôhng nghĩ nihều ưhn thế, ỉhc àl mảc thấy n cạM ùhT tặng mình tộm bông hồng tắrng nên cũng muốn tặng n cạM ùhT tộm bông thôi .àm
ốC Tịch Quân nhìn ỹk bông hồng tắrng tưrớc ngực ốC mẩC Mêin, ngay cúl thấy giọt uám kia, nắh uac tặm pậl cứt bước nêl túr bông hồng aik xnốug.
ốC mẩC Mêin: “…?”
“Mau ảrt ohc em!” uậC duỗi yat ar cướp lại.
iọM nưgời iạl cười pậm .ờm
ihT Nghi bước iớt cướp yấl iồr ảrt iạl ohc ốC mẩC Mêin, chửi ốC Tịch Qâun: “Cái ồđ ờgn nệhgch này, oas kôhng óc chút tình úht oàn tếh?”
ốC Tịch Qâun: ”…“
ốC mẩC Miên nhận yấl bông aoh nưhng kôhng ohc oàv iút àm nẫv mầc torng yat ưhn ợs ịb cướp mất, dáng ẻv oác mượn iao hùm, nói: “úĐng vyậ.”
ihT Nghi nhìn uậc cười cờưi, quay sang ión iớv n cạM Thù: “uMộn mắl rồi, iốt yan đừng về.”
ơC ểht ốC mẩC Miên cứng .ờđ
uếN kôhng ,ềv yậv cẳhng phải “ưgNời yêu” nọb ọh ẽs ủgn cùng nhau ?à
ihT Nghi iạl ión iớv Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch :nA “Các cháu cũng đừng ,ềv nêb Miên Miên óc ủđ pòhng nủg.”
Bách mâT ũV pậl cứt páđ lại: aO“ tệyut! mảC nơ ìd Tih!”
iaH nưgời nòc iạl kôhng ión ,ìg gốing ưhn ểđ nắh iạđ diện thay mnìh.
ihT Nghi cũng ngầm đồng ý ưhn vậy: ểĐ“ ìd oảb nưgời auq nọd pẹd ohc các cuáh.”
Bách mâT ũV ôv cùng iuv ,ẻv cúl iớt biệt ựht ỏhn aủc ốC mẩC Mêin, nắh phấn kíhch ưhn muốn nhảy cẫng lên: “Đến pòhng ủgn aủc Hmoe… ,yấ pòhng Home chắc kôhng gốing nưgời tờưhng uâđ nỉh?”
ốC mẩC Miên cười khúc kcíhh: “òhPng iôt tràn ngập iơh ởht aủc ẹm kế.”
Bách mâT :ũV ”…“
ụN cười trên tặm cứng .ờđ
“Hả, ức đùa, ẹm ếk àl iác ,ìg iôt chưa nghe oab gời.” Bách mâT ũV aux tay.
ốC mẩC Miên càng nhìn iạl càng mảc thấy uậc at nốgc, thật ựs kôhng hiểu ìv oas àH tấB nẫT iạl chọn tộm nưgời ưhn yậv màl nhân tậv cníhh.
uậC oảđ mắt, tộđ nihên ión iớv Bách mâT :ũV n“ cạM ùhT ủgn ơm thấy mình đang sống torng tộm qyuển sách nòc uậc àl nhân tậv cíhnh torng đó.”
“hPụt ah ah ah ah ah !ah oaS óc thể, cát ảig óđ ịb ugn à àm viết iôt àl nhân tậv cíhnh ah ah ha!”
ỗĐ Bạch :nA ”…“
ốC mẩC Mêin: ”…“
n cạM Thù: “……”
aH“ ah ha…” ụN cười aủc Bách mâT ũV nầd sợưng cnứg.
uậC at mảc nhận được tộm iơh ởht lạnh oẽl àv nguy hểim.
Tếing uậc at ỏhn dần, ẽhk oảđ tắm iồr mâc ưhn hến.
áH“ áh áh áh áh há!”
tộĐ nihên óc tộm tàrng cười nòc ốl nơh vang lên, áhp ỡv uầb kôhng íhk nguy hiểm đang đông cặđ này.
nếĐ ừt ốC mẩC Mêin.
Tếing cười aủc ốC mẩC Miên ôv cùng vang dội.
Bách mâT ũV đang chửi àH tấB nẫT ah ah !ah
áuQ !ãđ
àH tấB nẫT óhc chết khắp iơn uềđ hớưng ềv Bách mâT ,ũV ìv trải đờưng ohc Bách mâT ũV àm kôhng ngần ngại màl nổt tơưhng n cạM ùhT tếh nầl yàn nếđ nầl káhc, ioc Bách mâT ũV ưhn noc rộut.
Kôhng ờgn rnằg… áh áh !áh
ếhT àm Bách mâT ũV cũng mảc thấy àH tấB nẫT ugn nốgc!
ốC mẩC Miên tấr iuv ,ẻv gốing ưhn nhìn thấy tộm nưgời iốđ ửx tấb công khắp nơi, ìv trải đờưng ohc noc trai ảc àm kôhng tiếc náb noc trai ,tú nưhng cuối cùng iạl ịb noc trai ảc náb iđ gốing ưhn vậy.
Tyuệt vời! iuV !ẻv
ốC mẩC Miên kohác iav Bách mâT :ũV “úĐng knôhg! cáT ảig ugn nốgc! “
n cạM Thù: “………”
Bách mâT ũV ngây nờưgi, song cũng ỉhc ơđ ar tộm gâiy, uas óđ torng lòng ỉhc nòc iạl iỗm mảc cúx được uêy àm .ợs
yuT kôhng biết ìv oas Home bỗng nihệt tình thân tihết iớv mình ưhn thế, nưhng tấv ảv mắl iớm được uậc nầg gũi, ohc nên ỉhc nầc ión theo iờl uậc àl đợưc.
“úĐng vậy, cát ảig aik đúng àl áuq ugn nốgc, uến kôhng ìht cíhnh àl uầđ có óc nấv ,ềđ nưgời ưhn iôt oas óc ểht màl nhân tậv cíhnh đợưc. ùD tắb buộc phải óc nhân tậv cíhnh ìht cũng nên chọn Home yah n cạM ùhT iớm đgnú.”
ióN xnog, Bách mâT ũV ựt like ohc mình tộm iác torng lnòg.
Kôhng ỉhc ión theo iờl aủc Home àm nòc lặng ẽl nịnh thêm được tộm câu.
uậC at đúng àl aứđ ẻrt lanh lợi.
ảuQ nêihn.
ốC mẩC Mêin: áH“ áh áh áh áh há!”
ốC mẩC Miên ựt động phớt ờl nảb tâhn, ỉhc nghe man cíhnh ión àH tấB nẫT àl nêt ugn ngốc àv n cạM ùhT nên àl nhân tậv cníhh.
Sảng kohái áuq tờri!
Tưrớc yâđ uậc từng nghe tộm nhóm tiếp viên hàng kôhng ión cệyuhn, ỉhc nầc ghét cuhng tộm ngôi oas àl các ôc yấ ẽs tàhnh nạb tốt aủc nahu.
aóH ar ghét cuhng cát ảig cũng gốing vậy.
Nhất àl ihk nưgời yàn nòc được cát ảig uêy tíhch ôv cnùg.
ốC mẩC Miên nhìn Bách mâT ũV cũng thấy tuhận tắm nơh nềihu, óc ểht màl bạn, thậm íhc ngay ảc việc uậc at iọg mình àl Home cũng kôhng ểđ bnụg.
uậC kohác iav Bách mâT ,ũV dáng ẻv ưhn hna me thân tihết ừt lâu: àM“ này, oas cúl ở đoàn phim aủc oạđ diễn Lâm, uậc iạl iọg iôt àl ẹm ếk tếh?”
Bách mâT ũV thấy mât tạrng uậc kôhng ,ệt nghĩ iạl tưrớc aik luôn ờht ơ lạnh nhạt iớv mnìh, ờig iỏh ưhn yậv chắc kôhng ểđ ý aữn iồr nhỉ?
Bách mâT ũV èd tặd nêl tnếig: “Bởi ìv nầl uầđ tiên pặg tôi, uậc lạnh lùng lắm… iạl nòc hung ữd nữa, hná tắm ưhn kiểu muốn iôt biến tấm luôn ,yấ óc hơi… ,mừ óc ít uíx gốing ẹm kế.”
ốC mẩC Miên ỗv iav hắn: “Cậu ión đnúg, ihk óđ iôt óc tàhnh kiến iớv cậu, kôhng ờgn uậc iạl đáng uêy ưhn vyậ.”
Bách mâT ũV kinh ỉh ởm ot iah mắt: “moHe, uậc ión vậy, iôt iuv lmắ!”
iởB ìv chửi cuhng tộm nưgời àm hiềm kíhch ihk tưrớc bỗng chốc tiêu tan, uas óđ ởrt tàhnh hna me tốt.
ìG“ yấ nỉh.” ốC mẩC Miên nẫv nòc muốn nghe Bách mâT ũV chửi àH tấB nẫT thêm iàv lần.
Bách mâT ũV cực ỳk nhạy bén: “Tác ảig ugn ngốc aik ”?á
ốC mẩC Mêin: áH“ áh áh áh áh há!”
Cười ưhn pắs òb ar nền àhn nếđ nơi.
iaH nưgời kohác iav nhau cùng .iđ
Bách mâT :ũV “ihNều nưgời uư út ếht aik àm iạl chọn iôt màl nhân tậv cníhh, cát ảig ugn ngốc aik khéo nòc ùm naữ.”
ốC mẩC Mêin: áH“ áh áh áh áh há!”
n cạM Thù: “.…………….”
ỗĐ Bạch nA iđ cùng n cạM ùhT phía uas nur yẩl bẩy.
mêĐ yan nòc iốt nơh nữhng mêđ káhc, ưhn ểht vĩnh viễn kôhng tếk túhc.
Kôhng nhìn thấy tặm trời oàv ngày mai.
cáT ảig óc điều muốn nói:
Bách mâT :ũV ẹM iôt ión đnúg, iôt mảc thấy ựs nhạy néb đáng kinh ngạc aủc nảb thân óc ểht màl nên việc lớn.
