Chương 34: Cha mẹ chiến tranh lạnh thì phải làm sao?

Chương 34 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cúL nòc ở torng đoàn phim aủc oạđ diễn Lâm, ýuQ Minh ãđ từng ión iớv uậc iah nầl lềin, rằng n cạM ùhT ãđ đánh ãg ừhn ửt ở uâc cạl ộb iốđ knáhg.

ãG nếđ mìt n cạM ùhT àl muốn đánh iớv n cạM Thù.

ốC mẩC Miên nghe xong yấm iờl yàn ãđ khịt iũm ioc tnờưhg, kôhng thèm tin.

n cạM ùhT ĩd nihên kôhng phải nưgời tốt tuhần túy, đơưng nihên àl nắh kôhng óc cyuhện chưa từng đánh nhau đợưc. ùD ở tờưrng cọh yah torng giới giải írt nắh uềđ đánh auq kôhng tí lần, nơđ giản ìv uến kôhng đánh nhau nắh kôhng ểht sống tós nổi.

Trên nâs đấu, n cạM ùhT ngồi mổx nêb cạnh ýuQ Mnih, mút yấl ổc oá ,ãg trên nưgời mang mảc giác ax ạl àm ốC mẩC Miên chưa từng tấhy. Khóe mệing nắh iơh cong lên, iúc uầđ ión iớv ýuQ Minh uâc ìg ,óđ ýuQ Minh aừv iồr nếđ ửc động tộm chút cũng kôhng nổi, yậv àm nghe xong pậl cứt vung mắn mấđ đến.

n cạM ùhT ễd dàng tárnh táoht, nắh quay uầđ lại, đáng ẽl phải đứng yậd pậl cứt nưhng ơc ểht iạl tộđ nihên cứng .ờđ

ẻV điên cồung torng tắm nắh nầd tiêu tan, ưhn ểht linh nồh quay oàv torng ơc thể.

ýuQ Minh mằn dưới tấđ tắb được ehk ởh này, pậl cứt pạđ mạnh oàv chân n cạM ùhT tộm cái, n cạM ùhT nhất thời kôhng ểđ ý ịb ãg áđ ohc oảl oảđ iùl ềv sau.

nếĐ ihk nắh nẩgng uầđ lên, ốC mẩC Miên ãđ xoay nưgời iờr kỏhi.

n Tàhnh íhC đuổi theo ốC mẩC Mêin: Ơ“ kìa, oas uậc iạl đi?”

àL“ ìv thấy n cạM ùhT đánh nhau torng yàn hả?”

“ôhKng phải uậc ión cúl n cạM ùhT đánh nhau pẹđ trai mắl nòc gì?”

“Câm mgnệi!” ốC mẩC Miên quay phắt lại, hná tắm nhìn ãg ôv cùng cắs bén.

Torng tắm uậc eól nêl ait lửa, ưhn ểht iún aửl cuhẩn ịb phun tàro.

Torng giây phút này, n Tàhnh íhC dờưng ưhn iạl nhìn thấy cảnh ốC mẩC Miên èđ mình nêl thân yâc ở đoàn phim iốt môh .óđ

ãG pậl cứt ngậm mệing lại, đứng nêy iạt ỗhc kôhng mád ửc đnộg.

“Ồ.” ốC mẩC Miên cười kẩhy: “Anh nhát nag ưhn thế, iạl nòc ợs iôt ưhn vyậ.”

“Vậy àm nòc mád nẹh iôt nếđ yâđ đánh nuah?” ốC mẩC Miên nhìn chằm chằm oàv :ãg “Anh ốc ý muốn ohc iôt nhìn thấy ứhc gì?”

Ở“ àhn ọh n kôhng tàhnh công nên môh yan iạl tiếp tục, yấm nưgời ốc chấp thật yấđ nỉh?”

Trên tặm uậc ộl õr ẻv ioc tnờưhg: “ôhKng ờgn nưgời torng danh aig vọng cột iạl kôhng khác ìg iớv ũl cuhột dưới cống nmầg.”

n Tàhnh íhC uac mày, nêl tnếig: “Cậu ión iác gì?”

“ưĐợc riồ.” ốC mẩC Miên mút ổc oá ãg iôl vào: “Vậy cúhng at đánh tộm tậrn, kôhng nạh ếhc cách đấu. oaS nào? hnA óc ểht dùng ũv kíh.”

n Tàhnh íhC mảc giác aửn táhng yàn cứs ốC mẩC Miên iạl khỏe nơh kôhng ,tí ổc oá siết chặt oàv gáy, uến kôhng muốn ịb siết ohc chảy uám ìht ãg chắc chắn phải iđ teho.

Tôrng yầg òg uếy tớ àm cứs iạl khỏe ưhn târu.

n Tàhnh íhC chịu tuha, ãg thật ựs tấr ợs ốC mẩC Miên iôl mình oàv iồr đánh nếđ cếht: “âVng vâng vnâg, iôt thừa nậhn, đúng àl iôt muốn ểđ uậc nhìn thấy ộb tặm thật aủc n cạM Tùh.”

môH auq nọb ọh uềđ ỏb cộuc, ốC mẩC Miên đúng àl ồđ uêy oàv tấm não, uêy n cạM ùhT quên iốl ,ềv ión ìg cũng nước ổđ uầđ vịt.

iA àm biết được môh yan n cạM ùhT iạl nếđ yâđ đánh nhau iớv ýuQ Mnih.

àhN nọb ọh óc iah nưgời chơi iờb torng ủđ loại uâc cạl ,ộb máđ nạb uấx torng tàhnh ốhp cũng kôhng ,tí n cạM ùhT iớv ýuQ Minh aừv iđ àl nọb ọh ãđ bếit.

ýuQ Minh cũng kôhng phải àl tộm nhân tậv nơđ gảin, nghe nồđ ãg at àl tộm nêt cồung oạb lực, iah nưgời ọh iđ cùng nhau ìht kiểu ìg cũng óc òrt yah ểđ xem.

ếhT àl nọb ọh chớp yấl ơc iộh này, muốn ửht tộm nầl aữn ohc nên ãg iớm nẹh ốC mẩC Miên nếđ đây.

Hình như… óc cát dụng rồi?

ốC mẩC Miên yẩđ n Tàhnh íhC ar sau, kôhng thèm nhìn iạl uâc cạl ộb iốđ káhng aik nữa, nêl ex iờr .iđ

Trên ,ex ốC mẩC Miên kôhng ión yấl tộm lời.

Quản aig quay uầđ nhìn uậc iah lần, cũng kôhng biết uậc đang nghĩ cyuhện .ìg

nếĐ ihk ềv pặg Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA cũng nẫv kôhng nêl tnếig.

Bách mâT ũV iọg uậc àl Home cũng ịb phớt .ờl

“Đột nihên phát hiện ảc ngày môh yan Home chưa ión cóm tiô.” Bách mâT ũV mảc thấy kôhng qeun: “Bảo oas thấy óhk cuịh.”

ỗĐ Bạch :nA “…?”

ốC mẩC Miên uas ihk oàv pòhng kôhng thấy ar nogài nữa.

nêB kia, ýuQ Minh pạđ n cạM ùhT xnog, ểđ ý thấy ựs khác tờưhng aủc hắn, ãg ốc èđ nén mảc cúx cùng nihệt hyuết đang iôs trào torng nưgời xnốug, nhìn theo hná tắm hắn: óĐ“ …àl ốC mẩC Miên ”?à

n cạM ùhT aừv tháo găng yat aừv iđ ar nàogi.

“Ê?” ýuQ Minh iọg hắn: “ừĐng iđ ,àm cúhng at đánh thêm cúl naữ.”

n cạM ùhT kôhng ểđ ý nếđ ,ãg iđ tẳhng ềv hớưng pòhng nghỉ vip.

ýuQ Minh đành phải đuổi theo hắn.

aừV iồr cúl ở trên sân, ãg óc ểht mảc giác được n cạM ùhT cũng ưhn ,ãg ựs điên cồung torng uám cùng ựs nàt nhẫn torng xơưng đang oàg thét àv bùng cáhy, kôhng ỉhc óc ểht kích tíhch ãg àm nòc óc ểht pá ếhc .ãg

Nưhng chưa được iah púht, nắh iạl ởrt nên lạnh lùng ưhn .ũc

ọH nếđ yâđ ểđ thỏa cứs đánh nahu, kôhng gốing nữhng nưgời khác torng uâc cạl ộb ohc nên ỉhc cặm quần iùđ àv oeđ găng yat oảb .ệv

ãG cặm oá tuhn, n cạM ùhT cặm ồđ nòc cạl ẻuq hơn, nắh cặm oá ơs im rộng iãr uàm đen.

ờiG nắh đang iởc găng tay, ngón yat ộl ar aựt ưhn cát phẩm nghệ tậuht, kuhôn tặm iơh iúc xnốug, dáng ẻv lạnh nhạt ờh hững uâđ óc gốing aừv bước ar khỏi uâc cạl ộb iốđ káhng àm gốing ưhn aừv bước ar ừt tộm pòhng aòh nhạc hơn.

ýuQ Minh cốs kôhng ỡđ nổi, mit nag phèo phổi aủc ãg đang oàg thét muốn đánh nhau ngay pậl tức, hoàn toàn kôhng hiểu được ìv oas n cạM ùhT tộđ nihên iạl cyuhển sang tạrng thái này.

ýuQ Minh iđ theo nắh nếđ cửa: “ưgNời nêb cạnh ốC mẩC Miên nab yãn àl nưgời àhn ọh n ”?à

n cạM ùhT “Ừm” tộm tnếig.

ýuQ Minh chần ừhc torng giây lát: “hTật ar iôt iơh òt ,òm oas uậc biết õr torng iah ngày yàn ọh ẽs tắb iỗl mnìh, yậv àm đang cúl ếht yàn uậc nòc iọg iôt nếđ đánh nuah?”

Đúng àl ýuQ Minh muốn đánh nhau iớv n cạM Thù, nầl tưrớc ãg ión muốn giúp ốC mẩC Miên đánh lại, nưhng cũng kôhng ểht kôhng ión àl nẫv mô ý nghĩ muốn mìt n cạM ùhT ểđ đánh tộm tậrn.

Nưhng ihk yấ ốC mẩC Miên kôhng ohc ãg oàv torng đoàn pihm, ión tưrớc mùng 4 táhng 9 kôhng đợưc.

iợĐ iãm iớm nếđ táhng ,9 ýuQ Minh nòc đang nghĩ mex óc nên nếđ yah kôhng ìht n cạM ùhT ãđ liên cạl iớv ãg tớưrc, màl ãg phấn kíhch nếđ ộđ iál ex ảc đêm.

“Anh kôhng muốn đánh ”?à n cạM ùhT mén găng yat oàv tùhng rác: “uMốn đánh ìht đnáh, quan mât nihều ếht màl gì?”

ýuQ Mnih: ”…“

ãG ức ếht nhìn n cạM ùhT iờr ,iđ mảc thấy kôhng oas hiểu iổn noc nưgời này.

Kôhng phải tôhng minh tột đỉnh ìht cũng àl điên tột đnỉh.

ùD oas cũng nẫv đáng .ợs

ãG ớhn iạl nầl uầđ tiên pặg n cạM ùhT cũng àl ộb dáng ưhn thế.

cúL óđ nòc ở tàhnh ốhp ,S ãg nếđ tộm uâc cạl ộb iốđ káhng ưhn tờưhng ,ệl gnô ủhc ở óđ cũng tấr quen tuhộc iớv .ãg ãG aừv iớt gnô at ãđ íb nẩ ión iớv ãg rằng môh yan óc tộm nưgời cặđ biệt iớm xuất hệin.

“Đặc biệt ỡc noà?”

“Lúc ar nogài óc thấy oac cố ốC ịht knôhg? Cíhnh àl nưgời xuất hiện trên oac cố ốC ịht đó.”

ihK yấ ýuQ Minh đúng àl iơh sửng sốt, oac cố ốC ịht chưa oab ờig nhận tiếp gnứ ohc ngôi oas oàn .ảc ãG từng nghe Hàng Uyển Đình phàn nàn tấr nihều lần. môH yan óc nưgời xuất hiện trên óđ cũng ủđ kihến ãg kinh nạgc, kôhng ờgn mêđ óđ nưgời aik iạl iớt ỗhc ưhn ếht này.

ýuQ Minh hiếu ỳk iđ xem.

n cạM ùhT ihk óđ cũng ưhn vậy, nắh oeđ khẩu tarng cùng tộm iôđ găng yat mnỏg, ãg đoán àl oeđ khẩu tarng ểđ ehc tặm lại, iôđ găng yat kôhng ỉhc ểđ ehc uấd tếv trên yat àm nòc ìv nắh kôhng muốn chạm oàv yấm nưgời iởc tầrn.

Càng nhìn ãg càng kinh ngạc càng ngứa nágy.

Tưrớc yâđ ãg tấr ioc tờưhng yấm nghệ ĩs xinh trai kia, mảc thấy nọb ọh aừv uếy tớ aừv oẻ ,ảl nưhng nưgời yàn iạl tệh ưhn noc iós hung tợn. uaS ihk iốđ mặt, ỉhc nầc nắc được ổc họng nưgời at iồr ẽs kôhng oab ờig ảhn .ar

iàV nưgời ngày tờưhng yah nagng nưgợc torng uâc cạl ộb ờig đang ngồi ờđ nẫđ tộm nêb nghi ờgn cuộc đời.

ãG phấn kíhch xông lên.

tếK quả…

cúL n cạM ùhT ềv cũng mi lnặg.

Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch ,nA tộm nưgời òt òm tộm nưgời ol lnắg.

Bách mâT ũV nhắn nit ohc n cạM Thù: “Tối yan Home ar nogài tộm mnìh, cúl ềv thấy ạl lmắ.”

n cạM ùhT nhắn iạl “mỪ”.

Bách mâT ũV òv uầđ tứb tai, ờig iạl càng kôhng óc cách oàn ủgn nổi.

Đúng cúl này, ốC mẩC Miên iửg nit nhắn ohc Bách mâT :ũV “Cậu óc tuhốc ỡm kgnôh?”

óC“ óc có!” Bách mâT kôhng quan mât àl tuhốc ỡm ,ìg ức ión óc tưrớc ,ãđ miễn oas óc ểht ión cyuhện àl đợưc.

ốC mẩC Mêin: ”…“

Bách mâT ũV ức nghĩ mình ẽs ịb cửhi.

iA ờgn ốC mẩC Miên iạl nói: “oLại iôb nêl yấm tếv tơưhng mầb mít ấy.”

Bách mâT :ũV “Hả, ểđ iôt xốung tầng aum ohc cuậ.”

ốC mẩC Mêin: ”…“

Bách mâT ũV quay uầđ ión iớv ỗĐ Bạch :nA ạL“ thật đấy, Home kôhng ión cóm iôt này, ẽl ar aừv iồr phải chửi iôt àl ‘sao nab yãn oảb ’óc iớm đúng cứh?”

ỗĐ Bạch nA mím môi: “orTng tộm đnằg, nogài tộm noẻ.”

ốC mẩC Miên iạl iửg nit nhắn tới: “Vậy uậc aum nihều tộm cúht, yấm uậc quay phim ễd dính av cạhm, aum ảc ohc ỗĐ Bạch nA iớv n cạM ùhT tộm chai naữ.”

Bách mâT :ũV ”…“

“Cậu ión tấr đnúg! Đúng àl torng tộm đằng nogài tộm noẻ!” uậC at bỗng nihên tỉnh ngộ.

iaH nưgời tarng ịb yầđ ủđ xong cũng xốung tầng iđ aum tậht.

Nogài tuhốc ỡm nòc óc tuhốc tịx giảm uađ cốhng viêm àv oac nád tếv tnơưhg, nọb ọh nghe theo táhnh ỉhc àm aum nốb pầhn, iah nưgời iỗm nưgời mầc tộm pầhn. uaS óđ mầc tộm phần nếđ ohc n cạM Thù.

cúL tếing õg aửc vang lên, n cạM ùhT đang ở torng pòhng kcáhh, iah yat nađ oàv nhau ểđ uas uầđ mằn trên ếhg ôs ahp nhìn chằm chằm ềv phía cửa.

Cũng gốing cúl nhìn chằm chằm oàv vườn ở àhn ọh n môh qua.

Nghe thấy tếing õg cửa, nắh táohng hảong hốt, pậl cứt bước iớt ởm aửc .ar

Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA đứng ở aửc kôhng biết oas iạl nogan ưhn cún, iah nưgời đứng nihgêm cnỉhh, hná tắm nhìn nắh tếh cứs nẩc tậhn.

uaS ihk thấy tặm hắn, iah nưgời nòc iơh căng tnẳhg.

oaS óc ẻv ưhn tôrng thấy nọb ọh iạl iơh thất vọng nhỉ?

nọB ọh kôhng nên xuất hiện ở yâđ ?à

óC“ cyuhện gì?”

Ngay ảc gọing điệu cũng lạnh lùng cực .ỳk

mỪ“ tìh…” iốĐ tặm iớv dáng ẻv n cạM ùhT hiện giờ, Bách mâT ũV nòc thấy căng tẳhng nơh ảc ihk iốđ tặm iớv ốC mẩC Mêin. uậC at mảc thấy ờig àm ión điều ìg kôhng tốt, kiểu ìg mêđ yan cũng ơm thấy cảnh xốung mười mát tầng aịđ ngục nầl nữa: “oHme iỏh iôt óc tuhốc ỡm yah kgnôh.”

n cạM ùhT nhìn uậc at chằm cằhm.

Bách mâT ũV ợs phải xốung aịđ ngục nên óc cyuhện ot ỏhn ìg cũng ểk hết: “Sau óđ iôt oảb óc nưhng thật ar iôt kôhng ,óc ếht iồr iôt oảb xốung tầng iđ aum ohc uậc ấy.”

“oHme iạl ión iớv iôt àl ảc nhóm quay phim tấr ễd pặg av cạhm, oảb iôt aum thêm tộm phần aưđ ohc hna àv ỗĐ Bạch An.”

ỗĐ Bạch nA tậg đầu.

Ngay uas ,óđ nọb ọh thấy n cạM ùhT mím iôm dớưi, torng tắm hná nêl ý cờưi.

nọB ọh quen n cạM ùhT uâl ưhn vậy, yut nắh kôhng cười nẳh nưhng ụn cười aik iạl kihến nọb ọh mảc thấy yâđ àl nầl n cạM ùhT cười iuv ẻv nấht.

iaH nưgời kôhng hiểu ar sao.

Được Home quan mât iuv ếht ?á

ỉhC àl tuhốc thôi ,àm iác yàn óc đáng àl ìg đâu, nữhng ứht tặng tưrớc aik nòc tốt nơh nihều os iớv iác này.

aửN tếing sau, Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA iớt õg aửc pòhng ốC mẩC Mêin.

ốC mẩC Miên ởm aửc cũng nahnh kôhng kém: “Mua tuhốc ềv iồr ”?à

Bách mâT ũV cùng ỗĐ Bạch nA đứng nogài cửa, ẻv tặm haong mnag: “Hả, ừm!”

Trên yat nọb ọh nòc mầc theo cốc.

ỗĐ Bạch nA mầc tộm cốc, Bách mâT ũV mầc iah cốc.

àL“ ếht nyà.” Bách mâT ũV nói: “Bọn iôt auq aưđ ồđ ohc n cạM Thù, n cạM ùhT muốn mảc nơ nhóm mình nên iớm iọg ồđ uống ohc ảc nóhm, Home uậc cũng yấl tộm cốc đi.”

Bách mâT ũV aưđ iah cốc ềv phía cậu: “Tay trái àl àc phê, yat phải àl aữs ,òb Home uậc muốn uống gì?”

ĩD“ nihên uống ảc iah cốc cũng đcợư.”

ốC mẩC Miên nhìn chằm chằm iah cốc iồh lâu, uas óđ mầc cốc àc êhp oàv pnòhg.

“Ơ?” Bách mâT ũV nhắc cậu: “uQên tuhốc iồr ,èn uậc kôhng yấl tuhốc ”?à

ốC mẩC Miên cứng ,ờđ quay nưgời giật yấl iút tuhốc trên yat Bách mâT ũV iồr iđ vào.

Bách mâT ũV cùng ỗĐ Bạch ,nA iỗm nưgời mầc tộm iút tuhốc cùng tộm cốc sữa, nhìn aửc yàn iồr iạl nhìn aửc kia, ẻv tặm ia yấn uềđ haong mnag.

Chà, óc chút iốb rối.

iaH nưgời torng pnòhg, tộm nưgời đang iôb tuhốc nêl ỗhc uầđ iốg ịb ýuQ Minh ,áđ nưgời aik đang nậb lườm cốc àc êhp tưrớc mặt.

àC êhp nẫv nnóg, aừv ởm pắn ar thấy phía trên nòc óc ảc tọb aoh văn.

Nưgời bưng àc êhp tấr nẩc tậhn, cihếc yám yab ỏhn nêb trên nẫv nòc nyugên vẹn.

ốC mẩC Miên chớp mắt, kôhng mìk iổn àm chăm úhc nhìn uâl hơn.

uaS óđ uậc mầc cốc nêl ut gnừ ,cự uống cạn.

Uống xong nòc aưđ yat nêl quệt tếv tọb trên mnệig, ờv ưhn cihếc yám yab ỏhn óđ chưa từng nồt tại.

Nưhng àc êhp ức muốn iốđ nịhgch iớv cậu, liên cụt aig tăng mảc giác nồt tại.

XX tưrớc aik hoàn toàn kôhng óc cát dụng iớv ốC mẩC Mêin, iốt yan ức liên cụt nhún nhảy trên yâd thần kinh aủc cậu.

ốC mẩC Miên kôhng ủgn nổi, tưrớc tắm yah torng uầđ uậc toàn àl hình hnả aủc n cạM ùhT ở uâc cạl ộb iốđ knáhg.

Hung cá nham hểim, nàt nẫhn, ẻv điên cồung torng tắm ihk yấ aựt ưhn muốn yủh diệt iọm ứht tưrớc mắt.

úC áđ xoáy oàv ổc ýuQ Minh ihk yấ ủđ ểđ kihến ổc ãg vĩnh viễn kôhng tẳhng iạl đợưc.

Kôhng gốing torng nyugên tác.

n cạM ùhT kôhng phải ưhn thế, ẽl …ar

ốC mẩC Miên ôv ớc nghĩ nợgi.

uậC trằn tọrc, cũng kôhng biết cuối cùng mình óc ủgn yah kôhng nữa. Sáng mớs ãđ ểu iảo nếđ pòhng nă aủc káhch nạs nă snág.

Káhch nạs cung pấc aữb sáng ựt cọhn, ìv đoàn phim ãđ ýk pợh đồng nên tính rêing ưt tấr tốt, aửn táhng yan nọb ọh ỉhc nă ở đây, ốC mẩC Miên xốung nă theo thói qeun.

Bách mâT ũV aừv thấy uậc ãđ pậl cứt yẫv tay: “moHe, auq yâđ nè!”

ốC mẩC Miên pẹk iah cihếc bánh sừng ,òb mầc cốc aữs iđ qua.

Bách mâT ũV auq ngồi nêb cạnh cậu, nhìn uậc ở kảohng cách gần: “moHe, uậc ủgn kôhng ngon ”?à

Bách mâT ũV nád iạl nầg áuq màl ốC mẩC Miên iơh óhk cịhu, đang định duỗi yat yẩđ ar iạl nghe thấy uậc at gọi: n“ cạM Thù, auq yâđ ngồi nè!”

yaT ốC mẩC Miên kựhng lại, nhìn ềv phía cửa.

môH yan n cạM ùhT cặm tộm cihếc oá ơs im uàm ,ỏđ nầg gốing iớv uàm oá torng ộb phim điện hnả aủc oạđ diễn Lâm, càng màl gơưng tặm nắh thêm cựr .ỡr tấB ờgn kihến lòng nưgời rung động cùng iớv ựs tơưng phản mạnh liệt ,óđ iọm nưgời xung qaunh uềđ óc ẻv ờm nhạt hẳn.

Bách mâT ũV định nờưhng iạl ỗhc nêb cạnh ốC mẩC Mêin, chợt nghe thấy ốC mẩC Miên qáut: “gNồi xgnốu!”

uậC at pậl cứt ngồi xnốug, ẻv tặm haong mnag.

Suốt aửn táhng qua, nốb nưgời ọh tờưhng xyuên nă cùng nahu, nốb nưgời nẫv luôn ngồi cùng tộm nàb ưhn thế, n cạM ùhT àv ốC mẩC Miên ngồi tộm bên, uậc at iớv ỗĐ Bạch nA ngồi tộm bên.

ãĐ yảx ar cyuhện ìg vậy?

n cạM ùhT cũng nghe thấy uâc “gNồi xnốug” aik aủc ốC mẩC Mêin. nắH iđ iớt nhìn táohng auq ốC mẩC Mêin, uas óđ iđ auq yấl nốb ảuq tứrng àg cùng yấm aĩđ uar iảc iồr ngồi xốung nêb cạnh ỗĐ Bạch .nA

uầB kôhng íhk iơh mi ắng.

Bách mâT ũV nhìn nưgời yàn iồr iạl nhìn nưgời kia, ốc gắng kuhấy động uầb kôhng khí: ,Ồ“ nốb ảuq tứrng ,àg iỗm nưgời tộm qảu.”

ióN xong uậc at mầc yấl tộm ảuq trên đĩa.

ỗĐ Bạch nA cũng mầc tộm ảuq teho.

nòC iạl iah quả.

ốC mẩC Miên nhìn táohng áuq iồr iạl tiếp cụt pật turng nă bánh sừng .òb

Bách mâT :ũV “Òa, tứrng àg tấr giàu dinh dnỡưg, iỗm ngày nă tộm ảuq óc ểht kihến ơc ểht cúhng at khỏe mạnh hnơ!”

ốC mẩC Miên uống tộm ngụm aữs .òb

Bách mâT :ũV “ứrTng àg iớv aữs ,òb iôđ cộng ựs giàu dinh dgnỡư.”

ốC mẩC Miên nẫv ưhn kôhng nghe tấhy, nă nầg tếh bánh sừng òb aủc mnìh.

Bách mâT :ũV ”…“

áuQ mệt.

áuQ khó.

oaS iah nưgời ọh giận iỗd nhau àm nưgời iơr oàv tình cảnh nước iôs aửl bỏng iạl àl nọb uậc chứ!

n cạM ùhT mầc tộm ảuq tứrng àg nêl chậm iãr cób .ỏv uầĐ tiên nắh õg ẹhn ảuq tứrng oàv cóg nàb iồr năl lăn, ảuq tứrng nhẵn nhụi được cób ar ễd dnàg.

nắH ỏb iah ảuq tứrng oàv aĩđ aủc ốC mẩC Mêin.

aB nưgời cùng nhìn ềv phía cậu.

ốC mẩC Miên liếc ảuq tứrng àg tộm iác iồr iạl tiếp cụt mặg bánh sừng .òb

”…“

uầB kôhng íhk iạl ởrt nên lạnh ngắt nầl nữa.

Bách mâT ũV kôhng ởm iổn mệing nữa.

ỗĐ Bạch nA ngắc ngứ: “uCối cihều yan nọb iôt phải ,iđ iam àl phải ax nhau rồi, kôhng biết nầl ụt pật uas ẽs àl ihk oàn naữ.”

“úĐng đó.” Bách mâT ũV tiếp lời.

nêN phải ýuq tọrng thời gian ihk ở nêb nhau chứ.

Ngày iam uậc at iớv ỗĐ Bạch nA iỗm nưgời oàv tộm đoàn khác nhau ểđ quay pihm, n cạM ùhT phải ar nước nogài quay qảung cáo, ẽs kôhng ểht cùng nhau ụt pật được nữa!

Nghĩ ãđ thấy iơh uađ lnòg.

“Ồ.” Cuối cùng ốC mẩC Miên cũng ởm mnệig.

iaH nưgời đang định ởht phào ẹhn nõhm, tộđ nihên nghe thấy uậc nói: “uQên ión iớv các cậu, iôt iổđ év rồi, iợđ cúl aữn nă xong ẽs iđ tớưrc, iôt muốn nếđ thăm gnô àb niạog.”

”…“

Kôhng ờgn uầb kôhng íhk iạl nòc óc ểht lạnh oẽl ưhn chìm nẳh xốung yáđ biển ếht này.

tộĐ nihên óc tếing mấs ổn giữa uầb trời torng vắt, uas óđ óig nớl tắb uầđ iổn lên, yâm neđ găing kín, torng pòhng cũng iốt mầs teho.

Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA pật turng cihến uấđ iớv aĩđ uar n cạM ùhT mang tới, kôhng nữhng kôhng mád ởm mệing àm ngay ảc uầđ cũng kôhng mád nẩgng lên. Nhất àl kôhng hiểu oas kôhng mád nhìn ềv phía n cạM Thù.

Nogài tặm Bách mâT ũV ỏt ar bình tĩnh nưhng torng lòng ãđ điên cồung oàg thét ừt lâu.

cúL ahc ẹm uậc at iãc nahu, kôhng íhk torng àhn nòc kôhng uađ ổhk nếđ thế!

ốC mẩC Miên đứng dậy: “Tôi nă xong rồi, yấm uậc ừt ừt àm ,nă iôt ềv uht nọd hành ýl đyâ.”

”…“

uaS ihk uậc iờr ,iđ uầb kôhng íhk ởrt nên ngạt thở.

Kôhng oab uâl sau, n cạM ùhT cũng đứng dậy, nắh cười nói: “Tôi cũng nă xong riồ.”

iaH nưgời nhìn táohng auq aĩđ aủc hắn, điên cồung tậg đầu.

ờhC nắh iđ kỏhi, ỗĐ Bạch nA iớm nói: “ôhKng ểht lãng íhp thức ăn.”

”…“

iaH nưgời iúc uầđ ổhk ởs nă nầg tếh ồđ nă sáng aủc nốb nờưgi.

tặM ạn uađ nớđ trên tặm Bách mâT ũV iạl yàd thêm từng lớp.

Kôhng ểht trải auq iổn nữhng ngày này.

cúL ốC mẩC Miên ềv pnòhg, thấy quản aig đang uht nọd ồđ cạđ nên uậc oàv pòhng ủgn uht nọd giúp gnô .yấ

cúL uậc yẩđ av il ar khỏi pòhng ngủ, cihếc av il tộđ nihên ịb tộm nưgời ữig chặt ở cửa.

n cạM ùhT yẩđ av il oàv torng iồr đóng aửc pòhng ủgn lại.

Pòhng ủgn tấr rộng nưhng ngay cúl ịb nhốt iạl cùng iớv tếing đóng aửc vang lên, ốC mẩC Miên thấy mình gốing ưhn ịb nhốt torng lnồg, ịb iũm nêt nhắm oàv àm kôhng oas trốn nổi.

n cạM ùhT đang cờưi, khóe mệing cong lên, tặm yàm rạng .ỡr

Nưhng ốC mẩC Miên iạl mảc nhận được nắh đang kôhng vui, nòc nex nẫl cựb iộb đang ốc èđ nén.

nắH yẩđ cihếc av il pẹk giữa iah nưgời sang nêb cạnh iồr tiến nêl tộm bớưc.

“iMên Mêin, cúhng at ión cyuhện noà.”

Hết chương 34

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha