Chương 42: Chồng ơi, cố lên
Eidt: Lune
ốC mẩC Miên ngồi torng ,ex lặng ẽl giễu tợc òrt chơi ugn ngốc này.
tộM nưgời nàđ gnô oac ot ưhn uậc àm iạl gốing ôc uâd ngồi torng kiệu aoh iợđ úhc ểr nếđ áđ kiệu ếht này.
ảC nưgời uềđ thấy kôhng tohải mái, ỉhc muốn oal ngay ar nàogi.
uậC ãđ nghĩ ỹk rồi, ỉhc nầc n cạM ùhT nếđ ìht ùd nắh óc tiện yat mầc tộm cọng ỏc đuôi óhc uậc cũng ẽs pậl cứt xốung ,ex uas óđ ión rằng uậc tíhch ỏc đuôi óhc nhất trên đời, ỏc đuôi óhc àl ỏc tình uêy àm ốs mệnh na iàb ohc cậu.
cúL aửc ổs ex ịb ,õg ốC mẩC Miên gốing ưhn đang ngồi trên nàb côhng pậl cứt ởm aửc ,ex cuhẩn ịb oal ar nàogi.
Nưhng nogài aửc ex iạl óc tộm cựl mạnh nơh đóng pậs aửc ex lại, vang nêl “ầrm” tộm tnếig.
ốC mẩC Mêin: ”?“
ìV ểđ nưgời ngồi torng ex óc ểht nghe õr nưgời nêb nogài ión ìg nên aửc ổs ex kôhng đóng hết, ốC mẩC Miên nêihgng uầđ ãđ thấy õr nưgời đứng nogài đóng aửc ex àl n cạM Thù.
Cyuhện yàn iạl càng ỳk .ạl
Nưgời àhn khác ở nêb nogài uềđ nghĩ cách ểđ iờm nưgời nêb torng iđ ,ar oas nạb trai uậc iạl kôhng ohc uậc ar nàogi?
ốC mẩC Miên kôhng hiểu ar oas nưhng cũng kôhng mád ión ,ìg iởb ìv cắs tặm aủc n cạM ùhT hiện ờig ôv cùng đáng ,ợs tệh ưhn uầb trời cúl yàn bỗng ủhp yầđ yâm đen, nữhng trận óig u má đang nầd oék đến.
“Mắt hna ịb ùm ”?à nắH nói.
ốC mẩC Mêin: ”…“
yâĐ àl uầđ tiên uậc nghe được iờl chửi nưgời ưhn ếht thốt ar ừt mệing aủc n cạM Thù, nơc giận tràn ar nogài tệh ưhn yấm nêt nôc ồđ nogài đnờưg.
cúL uầđ uậc nghĩ n cạM ùhT đang mắng mình nưhng uas iạl thấy nắh đang nhìn ềv phía iốđ dệin.
ốC mẩC Miên iơh nohài nưgời ar khỏi aửc ổs ,ex uậc aừv nhìn õr nưgời đứng iốđ diện n cạM Thù, ảc uầđ pậl cứt iổn toàn uấd iỏh cấhm.
ýuQ maN iđ ừt phía uas ex tới, ãg aừv nếđ cạnh ex ìht õg aửc ,ổs ốC mẩC Miên chưa oab ờig tởưng tợưng được óc nưgời iạl õg aửc ổs ex mình kiểu cốb iùm nếđ vậy. ẹM ón yâđ àl nàm khoe nâ iá torng show thực ết tình yêu, ohc nên cúl aừv nghe thấy tếing đnộg, uậc kôhng nhìn ãđ định ởm cửa.
ốC mẩC Miên tấr muốn ởm mệing chửi nờưgi.
uếN n cạM ùhT kôhng pịk thời đóng aửc ex lại, uến uậc xốung ex rồi, kôhng phải ẽs iơr oàv tình cảnh tợưng óhk ửx mắl ?à
oàN ỉhc iỗm óhk ,ửx uậc mảc thấy mình ưhn pắs ịb yấv bẩn.
nêT ýuQ maN yàn ịb thần kinh nặng phải knôhg!
ốC mẩC Miên iạl định ởm cửa, muốn ar nogài chửi nờưgi.
n cạM ùhT èđ cứng yat trên aửc ,ex cặm ohc ốC mẩC Miên yẩđ kiểu ìg cũng kôhng đợưc.
cúL yàn Hàng Uyển Đình iớm phản gnứ lại, Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA iớm phản gnứ lại, nưgời aủc ổt cơưhng tìrnh cũng iớm phản gnứ lại, nưhng ùd ếht cũng kôhng óc cát dụng .ìg ổT cơưhng tìrnh nọb ọh luôn quay nữhng cảnh tình uêy ngọt nàgo, kôhng ềh óc kinh nihgệm gnứ óhp iớv nữhng tình hốung cắr iốr phức pạt ếht này.
Thật ựs chưa ềh óc kinh nệihgm, nọb ọh kôhng hành động tưrớc kihến tình cảnh pậl cứt ởrt nên óhk kiểm sáot.
Hàng Uyển Đình oal tẳhng ừt torng ex ,ar ộb dáng tệh ưhn phát đêin.
Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA cũng iộv vàng chạy đến.
Hàng Uyển Đình giật ób aoh hồng tắrng torng yat ýuQ maN pậđ oàv nưgời :ãg “Quý Nam, hna điên iồr ”!à
Cánh aoh yab nát loạn torng kôhng khí, iag nhọn aủc aoh hồng ểđ iạl tộm tệv uám trên tặm ýuQ Nam, nưhng ứht iag aoh mâđ tủhng kôhng phải kuhôn tặm aủc ýuQ maN àm àl ựs cứt giận àv náo nậh tích ụt yấb uâl yan torng ýuQ – bong bóng – maN cuhẩn ịb ổn tnug.
“mùB!”
.ổN
mE“ nhìn mex ia iớm àl nưgời đang phát đnêi!” ýuQ maN kôhng thèm quan mât nếđ pohng ộđ aủc mình aữn àm yẩđ mạnh Hàng Uyển Đình ,ar mạnh nếđ iỗn Hàng Uyển Đình kôhng chịu đựng đợưc.
uếN kôhng óc ỗĐ Bạch nA ỡđ ìht suýt aữn y ãđ ịb yẩđ ãgn rồi.
hnÁ tắm Hàng Uyển Đình nhìn ãg kôhng mád tin, oab giận ữd cuốn oàv nơc đêin, y nhấc chân nêl muốn pạđ nờưgi.
Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA iỗm nưgời mô tộm nưgời cốd cứs oék ar nàogi.
Cyuhện kôhng yẩđ được aửc ex kôhng ềh màl óhk được ốC mẩC Mêin, uậc ạh aửc ổs xnốug, nohài nẳh nưgời ar nogài ểđ chửi ýuQ Nam: “Quý Nam, hna àl tằhng nug!”
uậC chửi tộm uâc nòc chưa ,ãđ định chửi tiếp nưhng iạl ịb n cạM ùhT nấ uầđ ởrt lại.
Phẫn ộn nhất nẫv àl iỗn cứt giận àv tấu cứ được tích ụt torng tộm thời gian dài, ýuQ maN àv Hàng Uyển Đình cuối cùng cũng cộb páht, nơc giận thúc giục ailanerdne aủc ọh tăng vọt, ngay ảc Hàng Uyển Đình ngày tờưhng uếy tớ ưhn ếht àm cũng bùng ổn cứs mnạh, táohng yẩđ tộm iác kihến ỗĐ Bạch nA đang ữig mình ãgn xnốug.
Bách mâT :ũV “???”
Thấy ỗĐ Bạch nA ịb yẩđ nêl trên tảng ,áđ Bách mâT ũV kôhng oék ýuQ maN aữn àm yẩđ Hàng Uyển Đình cùng iớv ýuQ maN lôun: “Sao hna óc ểht màl ếht iớv nưgời đang nac ngăn mình hả!”
“túC!” Hàng Uyển Đình téh .ot
ốC mẩC Miên máb yat n cạM ùhT iồr iạl òht uầđ ar khỏi aửc ổs .ex
Cảnh tợưng càng thêm nỗh lạon.
ổT cơưhng tnìrh: ”…“
ờiG nọb ọh óc ểht cặm ệk iồr chạy trốn được knôhg.
Cuối cùng nẫv àl oạđ diễn Tìrnh kiểm soát tình hnìh: “ừĐng quay nữa, uam ữig chặt nọb họ!”
tộM òrt ềh tếk thúc torng từng nơc óig lạnh lẽo.
n cạM ùhT àv ốC mẩC Miên buộc phải tách khỏi Hàng Uyển Đình àv ýuQ maN ở tộm kảohng cách áhk ,ax ở giữa àl toàn ộb nưgời torng ổt cơưhng tìrnh cùng nhân viên công cát đang căng tnẳhg, nẵs sàng bước iớt ểđ ởrt tàhnh cứb tờưng bằng thịt tấb ức cúl nào.
nòC óc ab iôđ tình nhân ẻrt đang ờm tịm ngồi cách óđ kôhng .ax
Bách mâT ũV ựt mình nád băng nád ác nhân oàv lòng nàb yat aủc ỗĐ Bạch .nA
cúL ịb Hàng Uyển Đình đẩy, ỗĐ Bạch nA cốhng yat xốung nên lòng nàb yat ịb iàm rcáh.
Bách mâT ũV nhíu chặt mày: “Bọn ọh đúng àl máđ thần knih, pihền pứhc, đáng gtéh!”
“Thế àm nòc mád nếđ quay show thực ết tình yêu, ựt nọb ọh kôhng thấy uấx ổh ,ảh cúhng at nhìn nòc óhk chịu aữn là.”
uậC at iảl nhải nằc nhằn chửi iồh lâu, ốC mẩC Miên uống nước xong cũng nêl tnếig: “gnúĐ!”
óC Home cốhng lnưg, nag Bách mâT ũV càng lớn, mắng càng cá lệit: “Quý maN yàn kôhng phải ứht tốt lnàh, màl nạb trai oab nihêu măn ưhn ếht àm kôhng biết cihều theo tộm cúht, iạl nòc động yat động cnâh.”
“àHng Uyển Đình cũng cẳhng tốt pẹđ nơh àl bao, ựt thấy mình àig rồi… ,à iọm nưgời biết hna at khai nam tuổi knôhg, hna at ión iah táhng aữn àl 13 tuổi nưhng thật ar àl 43 tuổi ,óđ óc ẽl mảc thấy nảb thân torng giới giải írt ỉhc iđ được iớt yâđ nên iớm iợl dụng bggoler àv naf ểđ cứb hôn, nếđ cứm phải cứb nôh nưgời at iồr àm torng show nòc ỏt ar mình àl nấht, kôhng thèm ển tặm ýuQ maN uíx nào, ãđ ếht nòc yẩđ nA nA aủc nhóm cúhng at naữ.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
uậC mảc thấy iờl mẩl mẩb yàn Bách mâT ũV chứa tộm cuhỗi tôhng nit iơh ịb dài.
Thấy ẻv tặm aủc n cạM ùhT nẫv nòc nặng ,ền uậc kôhng nghĩ nếđ iờl Bách mâT ũV ión nữa. uậC nogéo ngón yat n cạM ùhT lại, đang định ión ìg óđ ìht chợt óc tếing nhgẹn ngào tyurền nếđ ừt phía iốđ dệin.
Gọing Hàng Uyển Đình oàg nêl iớv ýuQ maN nẫl ảc tếing cứn :ởn “Anh óc biết ộb pM《mihan Tihên áuQ H》iảcó ẽl ẽs àl ộb phim điện hnả tốt nhất àm me óc ểht nhận được knôhg, hna óc biết me ãđ phải ảrt áig oab nihêu ìv ón kôhng hả!”
ùD y óc khóc ìht nầl yàn ýuQ maN cũng kôhng ịb yal đnộg, nơh aữn nòc aừv ugn aừv “nẳhtg” nêl tnếig: ộB“ phim cẳhng phải bùng ổn iồr nòc gì?”
Hàng Uyển Đình ịb cứt tậb khóc ngay iạt chỗ.
Căng tẳhng nihều ngày ưhn vậy, cúl yàn khóc nếđ ộđ ưhn ểht ãđ phải chịu iỗn nao cứ tấr nớl oàn ,óđ kôhng ểđ ý nếđ nưgời khác àm khóc ôv cùng thảm tếiht.
aB pặc iôđ nòc iạl iộv vàng xoay nưgời kôhng mád nìhn, ợs nọb ọh tôrng thấy phát hiện ìht uas yàn ẽs kôhng sống iổn torng giới giải írt nữa.
ẻV tặm yấm nưgời torng ổt cơưhng tìrnh uềđ ỏt ar kôhng tihết sống nữa.
ếhT yàn ìht quay màl sao, ảuq nihên cúl tưrớc nọb ọh kôhng nên tham mal quá, ờig ịb nắc ảrt rồi.
ỉhC óc iỗm ốC mẩC Miên àl nhìn yas sưa, nẩgng uầđ mex àm kôhng ợs ịb phát hiện chút nào.
uậC nầg ưhn quên tấm mình nòc đang oék yat n cạM Thù.
n cạM ùhT cong ngón yat iãg ẹhn oàv lòng nàb yat uậc màl yat ốC mẩC Miên êt êt ngứa nứga, uậc pậl cứt quay uầđ nhìn ềv phía hắn.
“Đẹp kgnôh?” n cạM ùhT hỏi.
“pẹĐ.” Tưrớc cắs tặm nặng ền aủc hắn, khao khát sống tós aủc ốC mẩC Miên ởrt nên ôv cùng mãnh lệit: “Sao hna iạl pẹđ trai ếht cứh.”
mE“ cũng tấr đpẹ.” noC nưgơi neđ tịk aủc n cạM ùhT miêu ảt từng cất tộm trên gơưng tặm cậu: “Đẹp nếđ cứm ểđ nưgời at ngấp néhg.”
ốC mẩC Miên ợs nur ảc nờưgi.
Bách mâT ũV oék ỗĐ Bạch nA níhch ềv phía sau.
Tổng oạđ diễn Tìrnh Xung nêb aik cuối cùng đứng yậd iđ nếđ nêb cạnh ýuQ maN àv Hàng Uyển Đnìh, gnô ión ỏhn cyuhện ìg óđ iớv nọb ,ọh chưa được oab uâl gọing điệu ỏt ar giàu tứn ốđ ổđ vách aủc ýuQ maN tyurền đến: “Phí iồb tờưhng iv phạm pợh đồng àl oab nuêih?”
Hàng Uyển Đình nhìn nắh kôhng mád tin: ùD“ hna óc diễn cũng phải quay xong ohc tôi, uến kôhng nưgời khác ẽs nhìn iôt ếht noà!”
oạĐ diễn pậl cứt oeđ tặm ạn uađ ổhk lên.
gnÔ thật ựs kôhng óc cách nào, cũng kôhng biết nghĩ ìg àm iđ iớt ỗhc ốC mẩC Miên nêb kia.
ýuQ maN tôrng tấhy, ãg yus nghĩ tộm cúl iồr cũng iđ theo sang đây, oạđ diễn nòc chưa nêl tếing gọing ãg ãđ vang nêl ừt phía sau: “Đạo diễn Tnìrh, iôt ẽs quay tpếi.”
“ảH?” oạĐ diễn Tìrnh kôhng ờgn iạl óc ih vọng torng hoàn cảnh khốn óhk này, gnô pậl cứt nói: “úhCng iôt ẽs iđ cuhẩn ịb ngay pậl tcứ!”
gnÔ nahnh cóhng chạy iđ cuhẩn ịb ưhn ểht ợs tộm giây uas ýuQ maN ẽs iổđ ý vậy.
n cạM ùhT tohng ảht đứng dậy, nắh túđ yat oàv iút quần iồr nhìn tẳhng oàv ýuQ Nam: “Đến ihk quay lại, ih vọng tắm hna sáng nơh chút ểđ óc ểht nhìn õr mex yâđ àl nạb trai aủc ai.”
?ửH
ốC mẩC Miên pậl cứt đứng yậd tiếp lời: “Tôi – ốC mẩC Miên – àl nạb trai aủc n cạM Tùh.”
ióN xong nòc quay sang nôh n cạM ùhT tộm cái.
uâC kôhng oac ưhn n cạM ùhT nên cúl quay qua, aừv khéo nôh tẳhng oàv tếy uầh aủc hắn.
n cạM ùhT nhìn xnốug, torng hná tắm tràn ngập niềm sung sớưng àv thỏa mãn, ỉhc óc mình ốC mẩC Miên đang nẩgng uầđ nêl iớm nhìn tấhy.
Cảnh tợưng yàn màl ýuQ maN ớhn nếđ thời gian nòc torng đoàn phim aủc oạđ diễn Lâm, cúl n cạM ùhT oék ổc oá ar khoe tếv nắc trên tếy uầh aủc mnìh.
ẻV tặm ýuQ maN nặng :ền “iMên Mêin, tình mảc aủc hna iớv Hàng Uyển Đình ãđ yảx ar tộm nấv ềđ tấr nihgêm tgnọr.”
“Đầu có hna ịb gnú cớư ?ảh ióN iớv iôt màl gì?” ốC mẩC Miên nẩgng uầđ nhìn ,ãg ẻv tặm cẳhng hiểu ar sao.
ýuQ maN càng muốn ión iớv cậu: mE“ óc biết cúl tưrớc hna tíhch me yấ nihều ỡc oàn kgnôh?”
ốC mẩC Mêin: “ôhKng bếit, iôt rảnh mắl ccắh?”
”…“ ýuQ maN nihgêm cút ión tếip: “Anh tíhch me yấ nihều ưhn ếht nưhng nếđ cuối cùng nẫv tàhnh ar ếht này, me óc biết ìv oas kgnôh?”
ốC mẩC Mêin: ìV“ hna àl tằhng đuể.”
”…“ ýuQ maN nihgến rnăg: “Anh đúng àl tằhng uểđ thật nưhng nưgời uểđ tưrớc àl em.”
ốC mẩC Mêin: “…?”
ýuQ maN nói: “Mối tình thất iạb yàn aủc hna ãđ cứhng minh được việc nôm đăng ộh iốđ quan tọrng ếht nào. hnA tíhch me yấ nihều nếđ ếht àm nòc vậy, me nghĩ me iớv n cạM ùhT óc ểht oék iàd được oab luâ?”
mE“ phải mìt tộm nưgời cũng nôm đăng ộh iốđ iớv mhnì.” ýuQ maN tiếp tục: “iMên Mêin, hna ẽs chia yat iớv Hàng Uyển Đnìh, nầl yàn nếđ lượt hna ờhc em.”
ốC mẩC Mêin: “???”
mắN yat siết cặht.
Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA nhìn uầb trời neđ kịt, mắn mấđ cũng cứng nưhng ìv ợs áuq àm cnứg.
“Môn đăng ộh iốđ theo ý hna àl gì?” n cạM ùhT ỗv ẹhn oàv mắn yat đang siết chặt aủc ốC mẩC Mêin, cười nạho: “Anh màl giám cốđ mitekrang aủc pật đoàn ýuQ Xơưng nihều măn ưhn yậv cũng kôhng óc iổn tộm tàhnh tích thật ,ựs yậv nôm đăng ộh iốđ àm hna ión ẽl oàn àl ỉhc xuất thân aủc mhnì?”
ýuQ maN ịb nắh màl ohc nhgẹn lời.
õR ràng ỉhc àl tộm nghệ ĩs pét uir nưhng ãg luôn ịb íhk ếht aủc nắh èđ bẹp, iỗm nầl nghĩ nếđ điều óđ ýuQ maN uềđ cứt điên nêl đợưc.
ãG nớưhng mày, ión kôhng aựl lời: “úĐng đấy, xuất thân aủc iôt óc ểht èđ pẹb uậc ảc đời, iác ứht kôhng biết àhn ọh n nhặt được ở uâđ ưhn cậu… !cẶ …ốC ốC Cẩ…”
ýuQ maN nòc chưa ión xong ãđ ịb ốC mẩC Miên mầc chai nước pậđ tẳhng oàv mồm iớv mũi.
uậC kôhng mầc chai mình uống iồr àm giật yấl chai Bách mâT ũV nòc chưa uống torng yat uậc ,at chai yầđ nước ịb uậc ar cứs pậđ ưhn vậy, cựl mạnh ếht oàn óc ểht thừa cứs tởưng tợưng đợưc.
ýuQ maN kôhng ión õr nổi.
ãG aưđ yat nêl ehc mnệig, uám iũm theo ẽk ngón yat chảy xnốug.
“túC!” Gọing ốC mẩC Miên lạnh lnùg, torng hná tắm pấl ník ẻv nàt nhẫn lạnh oẽl kihến ýuQ maN mảc thấy nớ lạnh torng lnòg.
ổT oạđ diễn cực mắl iớm iạl cuhẩn ịb ỹk càng nầl nữa, cũng ãđ trấn na được Hàng Uyển Đnìh. Nưhng nếđ ihk nọb gnô aừv nếđ iạl phát hiện ýuQ maN ịb đnáh, uám iũm đang chảy ròng ròng kihến các gnô suýt ìht mô nhau tậb kóhc.
nọB ọh kôhng mád ión cũng kôhng mád iỏh iác ,ìg pấg túr nẫd ýuQ maN iđ mầc máu.
cúL được nhân viên công cát aưđ ,iđ ýuQ maN ơl đãng iốđ tặm iớv n cạM Thù, mảc giác nớ lạnh trên nưgời càng uâs hơn.
Khóe mệing n cạM ùhT cong lên, ụn cười nãm nyugện àv cắđ ý nưhng torng tắm nắh iạl yầđ ẻv uấx ,ax kôhng ềh ehc giấu ựs cihếm uữh àv neđ iốt torng nưgời chút nào.
ãG tấr muốn ểđ ốC mẩC Miên nhìn thấy n cạM ùhT cúl này, mex nắh măt iốt nếđ ỡc nào.
Nưhng ihk n cạM ùhT ẹhn nàhng chạm oàv yat ốC mẩC Mêin, nàb yat pậl cứt được ốC mẩC Miên mắn chặt lại.
cúL ốC mẩC Miên nhìn ềv phía n cạM Thù, ẻv tặm uađ lòng ôv cnùg, iah yat uậc mầc chặt yat aủc n cạM ùhT iồr nói: “Xui oẻx iux xẻo, cúhng mình ioc hna at kôhng nồt tiạ.”
Ý cười trên iôm n cạM ùhT càng uâs sắc, nhìn ãg yầđ kihnh mệit.
ýuQ maN pậl cứt mảc thấy uám kôhng ỉhc chảy ar ừt iũm aủc mình àm nòc phun ar ừt gnố phổi nữa.
Cảnh cuối aủc đoạn yàn được quay iạl nầl nữa.
nầL yàn Hàng Uyển Đình kôhng màl mình màl yẩm nữa, ýuQ maN nẫv mầc ób aoh hồng tnắrg, iờl ión nẫv ưhn tưrớc .óđ Hàng Uyển Đình ởm aửc ex iớv ẻv tặm ôv cùng hạnh púhc.
“Cảm nơ hna nẫv nòc ớhn dáng ẻv aủc me yảb măn tớưrc. mE cũng vậy, cảnh tợưng hna àv me pặg nhau nếđ ờig nẫv luôn hiện õr tưrớc tắm em.”
Thấy yậv Bách mâT ũV àv ỗĐ Bạch nA uềđ nhgẹn họng nhìn trân tốri.
aB pặc iôđ nòc iạl cũng ưhn thế.
ụN cười iạl xuất hiện trên kuhôn tặm aủc ổt oạđ diễn nầl nữa.
cúL yàn torng lòng nọb ọh uềđ óc cuhng tộm ý nhgĩ: Kôhng ổh àl nưgời đoạt giải man diễn viên cíhnh phim tyurền hình xuất cắs nấht!
nếĐ nhóm ứht măn àl n cạM ùhT àv ốC mẩC Mêin.
nầL yàn ốC mẩC Miên ểđ ý hơn, uậc òht uầđ ar nogài ểđ nnógg, thấy n cạM ùhT aừv đến, nắh nòc chưa aưđ yat ar uậc ãđ pậl cứt ởm aửc ,ex iộv vàng ừt torng ex chạy nếđ nêb n cạM Thù, hná tắm sáng pấl lánh nhìn hắn.
Bách mâT :ũV “Ho… ốC mẩC Mêin, uậc thấy n cạM ùhT tặng ìg ohc mình kôhng àm ãđ xốung riồ!”
ốC mẩC Miên nhìn nóm àuq torng yat n cạM Thù, àl tộm bông aoh hớưng dơưng Tdedy mềm iạm vàng tơưi.
ỗĐ Bạch :nA “Ông ủhc ,à uậc óc biết n cạM ùhT muốn yàb ỏt điều ìg knôhg? oaS chưa ìg uậc ãđ xốung riồ?”
ĩD“ nihên àl iôt btếi!” ốC mẩC Miên ốc nhịn mảc giác nếs súa, nầđ tặm nihgêm cút nêl tnếig: n“ cạM ùhT muốn ión iôt àl tặm trời ỏhn aủc hna ấy.”
tắM uậc ởm ,ot gọing yầđ nợưgng nịhgu: “Anh yấ cũng àl tặm trời aủc tôi, àl vầng sáng cựr ỡr nhất ựgn ịrt torng trái mit tiô.”
“aO!”
Nghe ốC mẩC Miên ión ưhn vậy, óc iah káhch iờm ữn aừv ngạc nihên iạl phấn kcíhh, các ôc kôhng ờgn ốC mẩC Miên tặm than iạl óc ểht ión ar nữhng iờl uâ mếy mê iat nếđ vậy.
iãM nếđ khi…
Bách mâT ũV nói: “Nếu yậv ìht aoh hớưng dơưng bình tờưhng cũng được ,àm nưhng n cạM ùhT iạl ốc ý chọn tộm cành aoh hớưng dơưng Tddey, uậc kôhng nghĩ hna yấ muốn ión uậc gốing ưhn tộm éb Tdedy hả?”
ốC mẩC Mêin: “???”
aH“ ah ah ah ah ha!”
iàV tếing cười vang nêl ngay ở hiện tợưrng kihến uầb kôhng íhk iạl ởrt nên iôs động nầl nữa.
Trên tặm oạđ diễn cũng ởn ụn cười rạng ,ỡr gnô iạl ớhn nếđ iàt liệu thực ết cúl ốC mẩC Miên nếđ mex n cạM ùhT lertseviam aủc oạđ diễn theo dõi, mảc thấy ốC mẩC Miên đúng àl tộm uáb vật, ảc Bách mâT ũV cũng vậy.
ốC mẩC Miên pậl cứt nhìn ềv phía n cạM Thù, ẻv tặm aừv giận iạl iơh iủt thân ưhn ểht muốn n cạM ùhT ión ỡđ ohc mnìh.
“ũCng kôhng ểht ión àl kôhng liên quan chút noà.”
hnÁ tắm ốC mẩC Miên ởrt nên đáng .ợs
n cạM ùhT ẽhk cười tộm tnếig, ngón yat nơm trớn từng cánh hoa: ìV“ cánh aoh aủc ón mềm mượt ưhn nuhng nên áhk ggnối.”
Cánh aoh hớưng dơưng Tdedy đúng àl mềm mượt ưhn nnuhg.
Ngón yat aủc n cạM ùhT iàd nơh nưgời tnờưhg, tắrng trẻo mạnh ,ẽm iùv oàv từng pớl cánh aoh mềm iạm iồr lướt ẹhn auq cnúhg.
ưhN ểht đang ẽhk vuốt nêl ám nưgời tnìh.
Điều yàn os iớv việc nơm trớn tẳhng nêl ám ốC mẩC Miên nòc màl nưgời at nóng tặm hơn, nhất àl ihk ón được phối pợh iớv hná tắm chăm úhc thâm tình aủc hắn.
yấM ôc iág ỏđ tặm quay .iđ
n cạM ùhT ểđ cành aoh hớưng dơưng Tdedy oàv torng yat ốC mẩC Mêin: óN“ iạđ diện ohc ựs vinh qaung àv lòng nỡưgng mộ.”
cáC ôc iág kôhng nhịn được iạl nhìn qua.
tấT ảc các ôc yấ uềđ biết cyuhện tình mảc aủc ốC mẩC Miên àv n cạM ùhT được công khai trên mạng ếht nào.
tộM nưgời torng óđ dùng thân phận aủc fan, biểu ộl ưt thái nỡưgng ộm nưgời kia. Chắc chắn phải tíhch nếđ nật xơưng yủt ìht iớm tặđ nưgời aik ở ịv írt oac nơh ưhn thế.
oạĐ diễn kôhng ểht nhịn được cờưi, cảnh yàn óc tấr nihều điểm nhấn nên óc ểht cyuhển sang cảnh tiếp teho.
Nghĩ nếđ cảnh tiếp teho, oạđ diễn iạl tắb uầđ ol lnắg.
òrT chơi tiếp theo àl nàm ốc định torng show aủc nọb ọh iỗm mùa, ũc nưhng nẫv dùng ngon – óđ àl hna hùng uức ỹm nâhn.
Torng òrt chơi này, nêb iág àv ụht ẽs ịb nhốt rêing uas hàng oàr tưrớc mặt, nạb trai ẽs vượt auq nihều aửc iả ểđ ởm aửc àv uức ọh .ar
aửC iả cuối ỉhc óc tộm iốl iđ nên óhk tárnh khỏi cyuhện tarnh gnàih.
Tưrớc yâđ uềđ kôhng sao, tất ảc iọm nưgời uềđ óc cừhng cựm nưhng n cạM ùhT àv ýuQ maN aùm này…
Hầy.
Tưrớc aik oạđ diễn yah ión “Hãy xông nêl ìv nưgời pẹđ aủc các bnạ!”
Nưhng nầl yàn oạđ diễn iạl nói: “Hữu nghị ứht nấht, tarnh iàt ứht nìh.”
Bách mâT ũV hóng darma kôhng êhc ot cệyuhn: “Sau măn púht, ứht được nhốt torng lồng tắs uas hàng oàr ẽs được ảht ar nên các nạb nhất định phải ốc nêl đấy. oG !og nơH aữn hạng nhất mêđ yan nòc óc ểht ở torng biệt ựht sang tọrng nah!”
“Ủa? oaS mciro tịt riồ?”
ịB oạđ diễn giận ữd tắt .ỏb
cáC pặc iôđ pắs chia màl iah nơi, iỗm nưgời uềđ đang ìht thầm mât ựs iớv nahu.
Hàng Uyển Đình ión iớv ýuQ Nam: “Lần yàn hna nhất định phải tnắhg, ohc nên biểu hiện tốt tộm ctúh.”
ốC mẩC Miên ión iớv n cạM Thù: “Anh đừng ốc quá, ùd oas me cũng kôhng ,ợs hna ức yùt ý os iàt tộm chút àl đcợư.”
Nưhng ihk ốC mẩC Miên ịb aưđ oàv torng hàng rào, ảc nưgời uềđ cứng nắgc.
tộM gọing ữn téh ot tyurền nếđ ừt nêb pảhi.
Hàng oàr kôhng oac lắm, ỉhc nếđ nagng oe ốC mẩC Mêin, uậc aừv quay sang àl óc ểht thấy õr torng lồng tắs nêb cạnh nhốt yấm noc rắn.
nêB trái iạl tyurền nếđ tộm tếing téht.
Torng lồng tắs nêb óđ nhốt kảohng yấm chục noc cộuht.
ổT cơưhng tìrnh chết tiệt yàn ãđ kiểm art ýl lịch tưrớc ,óđ ểđ kích tíhch tinh thần cihến uấđ aủc yấm hna nạb trai nên ãđ ảht động tậv àm nọb ọh ợs nấht.
oảB oas cúl nă mơc nầl uầđ têin, ợrt ýl iạl iỏh uậc tíhch noc ìg ợs noc .ìg
ốC mẩC Miên nòc kôhng mád quay uầđ iạl nhìn iác lồng tắs nầl ứht hai.
uậC kôhng ợs trời kôhng ợs đất, nưhng iồh ỏhn ịb óhc đuổi chạy auq yấm noc ốhp nên cực ỳk ợs chó. ợS nếđ cứm aừv nhìn thấy cúhng ãđ nur chân kôhng bước nổi.
cúL uậc iđ oàv ãđ thấy óc iah noc óhc ial iós ot đùng đang cộh cộh èht lưỡi iớv mnìh.
tặM ốC mẩC Miên chưa từng ờđ nẫđ nếđ thế, ờđ nẫđ nếđ cứm ưhn ểht linh nồh ãđ yab iđ mất.
“Ân… n cạM Thù… xnôg, xnôg… xông lnê!”
Kảohng cách iơh ax nên n cạM ùhT kôhng thấy õr nêb torng lồng tắs óc iác ,ìg ỉhc thấy ốC mẩC Miên đứng nád tás oàv hàng rào, ảc nưgời cứng ngắc đứng tẳhng .ơđ
ỗĐ Bạch nA tắb uầđ ểk torng lồng chứa iác :ìg “Lần lượt àl uás noc rắn, iah noc chó, ab mươi noc cộuht, nốb noc àg tốrng àv nốb mươi noc gnái.”
“ệĐt, ợv iôt chắc chắn ở aửc ứht ,ab me yấ ợs cuhột ntấh.”
“Giờ khéo Tihến Tihến ịb nắr aọd ợs àm khóc nêl riồ.”
Nghe nọb ọh ión yậv n cạM ùhT hiểu nagy.
nắH nhíu yàm nhìn bóng dáng cứng ngắc đằng .ax
ýuQ maN cười nói: “orTng lồng tắs phía uas Miên Miên chắc chắn àl noc gáin, me yấ tíhch sạch ẽs nên ợs yấm noc óđ ntấh.”
n cạM ùhT kôhng ểđ ý iớt ,ãg nắh nhìn ềv phía tộm káhch iờm man káhc.
tộM torng ốs óđ àl diễn viên õv tuhật iổn tnếig, nòc tộm nưgời khác tưrớc ihk oàv giới àl nậv động viên chạy ực il nắgn, ngay ảc ýuQ maN iởc oá kohác ,ar ơc pắb trên iah cánh yat cũng iổn cuồn cộun.
ỗĐ Bạch :nA “Năm phút đồng ồh mếđ nợưgc, tắb đuầ!”
măN káhch iờm man pậl cứt xông ar nàogi.
Tưrớc tặm nọb ọh óc măn đờưng auđ iàd 001 mét, chạy uầđ tiên àl n cạM ùhT àv nậv động viên chạy ực il ngắn kia, n cạM ùhT aựd oàv pặc chân iàd aủc mình ểđ chạy nagng iớv hna .at
“ồhCng iơ ốc l!!nê!”
“ồhCng iơ xông lên! Mạng aủc me mằn torng yat hna đ!!ó!”
Tếing uêk aủc yấm ôc iág cúl ợs iãh vang iộd ôv cnùg.
Nữhng tếing téh nầl lượt vang nêb iat aủc ốC mẩC Mêin.
Nữhng nưgời torng ổt cơưhng tìrnh cùng quần cúhng dưới ựs hnả hởưng aủc ọh cũng tắb uầđ ôh oàh ổc .ũv
Mciro aủc Bách mâT ũV ịb oạđ diễn tắt nên uậc at iớv ỗĐ Bạch nA dùng cuhng tộm cái. uậC at yấl việc công màl việc ,ưt gọing oang oang vang khắp hiện tnờưrg: n“ cạM ùhT xông lên! Home ợs áuq pắs khóc iồr kaì.”
ốC mẩC Mêin: ”…“
cúL yàn uậc iạl kôhng muốn chửi Bách mâT ũV nữa, uậc ảuq thật ih vọng n cạM ùhT ốc tếh sức, đừng ỉhc yùt ý os iàt tộm chút ưhn uậc ión ihk tớưrc.
Chân aủc uậc mềm nũhn, óhk khăn mắl iớm nịv oàv hàng oàr đứng vững đợưc, nưhng uậc tíhch ĩs diện nên kôhng ểht téh ot ểđ aux iỗn kinh hàong ưhn yấm ôc iág aik đợưc.
aửC iả ứht iah àl mằn pạr xốung òb ềv phía tớưrc, nưhng õr ràng kôhng nơđ giản ưhn vậy. Phía tưrớc àl tấđ tác pha, tiếp theo àl nước àv bùn, cúl òb auq nưgời ia cũng mấl mel toàn bùn.
aửC iả ứht ab àl iđ trên dây, nhất định phải mắn chắc vòng yat phía têrn, ữig tăhng bằng àv iđ thật cậhm.
n cạM ùhT lyuện aúm iàv măn ãđ ỏt õr uư ếht ở aửc iả này, ngay ảc ihk óc nưgời ở phía uas cắl mnạh, nắh nẫv vững vàng bước ềv phía tớưrc.
Cánh yat iàd mắn cặht, chân iàd bước rnộg, oá thun ểđ ộl vòng oe nắr chắc àv mạnh .ẽm
Theo tếing đồng ồh oáb thức uêk píb bíp, thời gian ởrt nên pấg gáp, ốC mẩC Miên ngày càng ợs hãi, uậc chưa từng mảc thấy n cạM ùhT pẹđ trai nếđ vậy.
aửC iả ứht ưt àl chèo tyuhền auq snôg, auq aửc yàn ẽs nòc yud nhất tộm đờưng cạhy.
n cạM ùhT nêl tyuhền ngồi vững vnàg, aừv chèo được iàv iác bỗng nihên ịb tộm káhch iờm man đuổi theo phía uas mút yấl yâd từhng trên tềyuhn: “Xin iỗl n cạM Thù, iôt iớv ýuQ maN tếk tàhnh đồng mnih, ợv iôt ở ngay nêb cạnh Hàng Uyển Đnìh, hna yấ ẽs uức ợv iôt giúp tiô.”
n cạM ùhT nhìn qua, ảuq nihên ýuQ maN ãđ nêl tềyuhn.
nòC chưa nếđ iah púht, ốC mẩC Miên ãđ chửi ýuQ maN nếđ tộm trăm mát mươi nầl torng lnòg, nòc tặm iũm uậc ìht iát mét.
uậC tyuên ốb – ýuQ maN ãđ ởrt tàhnh nưgời uậc ghét nhất nogài àH tấB Tẫn.
n“ cạM Thù, uậc nêy tâm, iôt ẽs uức Miên Mnêi.” ýuQ maN cắđ ý cười ión iớv hắn.
n cạM ùhT ếhc nạho, bôung iám chèo iồr nhảy xốung nước ưhn tộm noc ác aừv xinh pẹđ iạl mạnh ,ẽm cẳhng yấm cốhng ãđ iơb vượt auq tyuhền aủc ýuQ Nam.
ốC mẩC Miên kích động nếđ cứm pắs kóhc.
n cạM ùhT àl nưgời uầđ tiên nêl ,ờb cuhẩn ịb tứb áhp trên đờưng đua, nắh cách nọb ọh nòc kảohng yấm chục mét.
Cuộc tarnh iàt bước oàv giai đoạn yag cấn, tếing téh càng mãnh liệt hơn.
“ồhCng iơ ốc lnê!”
“ồhCng iơ xông lên, nòc mék tộm chút aữn tiôh!”
“Chỉ nòc tộm phút thôi cồhng iơ uh uh hu!”
ốC mẩC Miên cũng ịb hnả hởưng àm ởrt nên căng tẳhng kôhng chịu đợưc, uas lưng óc iah noc óhc ial iós đang kôhng nêy ức cúh liên cụt oàv lồng sắt, ốC mẩC Miên ưhn mảc thấy cúhng pắs oal tới.
Trên trán uậc ủhp tộm pớl ồm iôh yàd đặc, iộv vàng ôh theo yấm ôc gái.
n cạM ùhT đang oal iớt pậl cứt cứng ảc nờưgi, động cát cũng dừng iạl teho.
uaS ihk ar khỏi nớưc, nước trên trán nẫv kôhng nừgng tưrợt xnốug, nắh sững ờs chớp mắt.
Torng giây phút ,óđ hình ưhn nắh nghe thấy tếing ốC mẩC Miên aừv ỏhn iạl pấg pág iọg mnìh: “ồhCng ,iơ ốc lnê.”
cáT ảig óc điều muốn nói:
ốC mẩC Mêin: hnA ốc nêl iđ àm ao ao ao cứh cứh hức!
