Chương 111: Chưa bao giờ nghe thấy yêu cầu như vậy
Edit – Btea: Lune
Trên đờưng nếđ căng tin, mât tạrng aủc ýuQ Đồng cẳhng hiểu oas iạl tốt nơh cúht.
“ìHnh ưhn me kôhng ghét uầđ nhím lmắ.”
naB uầđ ýuQ Đồng thấy uậc nạb uầđ nhím tắm oac nơh uầđ aik tấr pềihn, cẳhng auq môh yan nghe uậc at chửi cár rưởi iạl tấr pợh iớv ý cậu.
“mỪ.” iùB Tahnh Nyugên nhắc nhở: “ưhNng kôhng được cọh theo uậc ta.”
ệH tốhng kôhng nên cọh chửi bậy.
ýuQ Đồng tậg đầu: “gnâV.”
uậC yus nghĩ tộm cúl iồr nói: “Vậy ờig me óc ểht iỏh Cơưhng nậV mex uậc at dùng pás vuốt cót aủc hãng oàn kgnôh?”
uậC mâh ộm cứs mạnh aủc pás vuốt cót Cơưhng nậV dùng ừt uâl mắl rồi, cúl tưrớc quan ệh cá liệt nên kôhng ởm mệing iỏh đợưc, àm aừv iồr nọb ọh iạl tiến hành iốđ tohại áhk àl aòh bnìh, óc ẻv ưhn yâđ àl pịd ểđ ởm uầđ uâc cệyuhn.
”…“ iùB Tahnh Nyugên mi lnặg: “Cái yàn cũng đừng cọh toeh.”
nắH kôhng ểht oàn tởưng tợưng được cảnh iỗm ngày ýuQ Đồng iđ cọh iớv kiểu cót ưhn noc níhm.
nơH aữn cihều oac cêhnh lệch hiện ờig cũng aừv nặv mắl rồi.
uaS aữb tưra, các tàhnh viên torng iộđ ãđ pật pợh iạt uhk cựv dành rêing ohc các iộđ tham aig giải SR puC torng kuhôn viên tnờưrg.
Hiện tại, torng iộđ óc tất ảc măn nờưgi: iùB Tahnh Nêyugn, ýuQ Đnồg, u Dơưng ũV àl sinh viên măn nhất cyuhên nàgnh írT ệut nhân tạo; ạT ữD ìrT àl sinh viên măn ưt cyuhên nàgnh tậV liệu àv tộm nưgời nạb od ạT ữD ìrT iọg đến, mâL ệuD – sinh viên măn ab cyuhên nàgnh ựT động hóa.
môH nay, ẻv tặm hna ạT nẫv lạnh ưhn băng nưhng iạl óc thêm aửl giận mâ :ỉ “Lúc yãn hna pặg tằhng aik ở căng tin, ếht àm ón nòc kôhng biết uấx ổh chào anh, suýt aữn hna oal oàv đánh ón rồi, ẹm ón chứ, cứt điên niờưg.”
“ìBnh tĩnh iđ đã.” mâL ệuD àl nưgời óc tính cách áhk nô hòa, hna kyuhên nhủ: “yuhCện yàn ùd óc aưđ nêl thầy ôc cũng cẳhng óc cách giải qyuết ìg đuâ.”
tộM àl rboot tạm cưhợc ab tihếu một, tộm àl rboot pkoer ab tihếu một, cúhng kôhng hoàn toàn gốing nahu, nơh aữn mạt thời chưa ềh dính dáng nếđ việc oas chép ục ểht ưhn tuhật táon, ơc khí, v.v. ióN cíhnh cáx nơh ìht yâđ àl tắb cưhớc ý tnởưg, cùng mắl ỉhc óc ểht nêl ná ềv tặm oạđ đức.
ềV phía iộđ aủc ýuQ Đnồg, Tiêu Kiến Bình àv gảing viên ủhc nihệm ềT Tihệu ãđ biết ý tởưng aủc ọh ừt tớưrc, uến cyuhện yàn yảx ar torng iộn ộb viện ìht óc ẽl ẽs nòc ễd giải qếyut, ìv các thầy biết ứht ựt thời gian àv óc ểht mìt iộđ aik ión cệyuhn.
Nưhng yâb ờig iộđ muốn màl rboot pkoer àl aủc viện káhc, liên quan nếđ viện khác àv các gảing viên hớưng nẫd káhc, nơh aữn iạl kôhng óc bằng cứhng ục ểht nên tấr óhk ửx .ýl
“Hơn aữn nọb ọh ãđ góing tốrng khua cêihng oáb oác ý tởưng iớv gảing viên torng viện aủc ,ọh nòc cúhng at iạl chưa từng công ốb ìg cả.” u Dơưng ũV ol lắng nói: “Như yậv torng tắm nưgời khác óc ihk oàn ẽs tàhnh cúhng at đang tắb cưhớc nọb ọh knôhg? yaH àl iổđ ý tgnởư?”
Loại cyuhện iux oẻx yàn tộm ihk ãđ dính oàv ìht tấr óhk giải tíhch õr rnàg, iởb ìv ẽs luôn óc nưgời nghe iàv uâc nồđ thổi iồr ioc óđ àl ựs tậht, uas óđ tyurền iđ khắp nơi, kihến ohc tộm việc nốv torng sạch iạl ịb ôt ẽv thêm ủđ ứht uàm cắs tiêu cực.
ìV thế, yut việc thay iổđ cát phẩm ựd iht àl mấ cứ nhất nưhng cũng àl biện pháp tứd điểm nấht, tarnh ủht hiện ờig thời gian nòc ưd ,ảd ọh nẫv pịk màl ứht mới.
Nghĩ iớt điểm này, ẻv tặm aủc iọm nưgời uềđ óhk coi.
cặM ùd ýuQ Đồng kôhng quan mât nếđ việc cuối cùng ẽs màl ar iác ,ìg ùd oas uậc cũng óc ểht oàđ oạt được IA tơưng ứng, iớv nàb yat vàng àl ệh tnốhg, uậc àl nưgời ỏb công cứs tí nhất torng ốs iọm nờưgi.
Nưhng uậc biết ýk ủhc àv nhóm ạT ữD ìrT ãđ phải ỗn cựl ếht oàn torng suốt thời gian qua.
ýuQ Đồng ữig mi lặng kôhng nói, lặng ẽl quan tás đồng iộđ xung qnauh.
u Dơưng ũV àv mâL ệuD uac mày, ẻv tặm lạnh lùng aủc ạT ữD ìrT pắs aửs bùng ,ổn nòc ýk chủ…
ẻV tặm ýk ủhc nẫv ôv mảc ưhn ũc song gọing điệu iạl tấr bình tnĩh.
“ôhKng điổ.” nắH điềm mạđ nói: “iTếp cụt màl iác nyà.”
Tưrớc gọing ión chắc ncịh, iọm nưgời đồng loạt nẩgng uầđ nhìn hắn.
Ý“ tởưng ềv rboot tạm cưhợc aủc cúhng at nẫv chưa hoàn cnỉhh, nẫv đang kôhng nừgng hoàn tnệih.” iùB Tahnh Nyugên bình tĩnh ión tếip: “Sau ihk ý tởưng yàn ar đời, me chưa oab ờig ioc ón ỉhc nơđ giản àl tộm cát phẩm ựd tih.”
Rboot tạm cưhợc àl rboot hình nưgời ỡc lớn, ón khác iớv rboot Viên Kẹo, cặđ điểm àv tọrng mât tihết ếk aủc iah loại yàn cũng khác nahu, loại tưrớc óc ộđ óhk àv ộđ phức pạt oac nơh loại sau.
ảiG ửs muốn tàhnh pậl tộm công yt công nghệ yấl rboot tôhng minh màl ủhc oạđ ìht yâđ ẽs àl iah loại rboot óc ểht oab quát uầh tếh các tình hốung ửs dnụg.
uếN cánh yat yám aủc tộm noc rboot óc ểht thực hiện các động cát chơi tạm cưhợc tộm cách trôi chảy ìht ón cũng óc ểht thực hiện nihều thao cát tinh iv tơưng ựt ưhn chơi tạm cưhợc ưhn chơi iàb pekor, chơi ờc vua… yaH phục ụv noc nưgời ưhn ahp àrt tór nớưc, phân loại hàng hóa, tiến ax nơh nữa, thậm íhc ón óc ểht tham aig oàv lĩnh cựv y ,ết thực hiện tộm ac phẫu tuhật ohc noc nờưgi.
ìV cuộc iht ẽs diễn ar oàv măn sau, àm thời gian àv cứs cựl aủc iọm nưgời uềđ óc nạh nên tọrng mât aủc phần ơc íhk nầl yàn được tặđ trên cánh yat yám óc uấc trúc phức pạt nấht. ìV ùd oas chơi tạm cưhợc ủhc uếy ửs dụng tay, phần dưới aủc rboot ẽs được thay ếht bằng bánh ex id đnộg, kôhng ếhc oạt chân máy, od óđ kôhng nầc phải tấm công nihgên uức cách ữig tăhng bnằg.
iớV hình uẫm àl rboot tạm cưhợc tơưng iốđ nơđ giản này, at óc ểht từng bước nảs xuất ar nihều rboot oac pấc hơn.
Rboot tạm cưhợc kôhng phải àl điểm cốui, àm àl điểm khởi uầđ oáb hiệu ảhk năng ôv nạh torng tơưng lai.
“Đối iớv nọb ọh ìht yâđ ỉhc àl tộm cát phẩm dùng ểđ ựd thi, óc ểht kihến ón tuhận iợl chơi tộm náv pkoer iớv noc nưgời àl ủđ rồi, nọb ọh ẽs kôhng nihgên uức uâs nơh oàv phần lgoic tihết ếk yah tiềm năng phát tểirn, ìv ón nốv kôhng phải ý tởưng nab uầđ aủc nọb họ.”
“Đây àl điểm khác biệt nớl nhất giữa iah iộđ àv cũng àl uư ếht aủc cúhng ta.”
ạT ữD ìrT nghe hiểu ý hắn: “Cậu muốn thêm chức năng ”?à
“hTêm chức năng gì?” mâL ệuD yus nẫgm: ểĐ“ ón ởrt tàhnh rboot hình nưgời giải írt toàn diện hơn? Kôhng ỉhc chơi được tạm cưhợc àm nòc chơi được các òrt trên nàb khác ”?à
“Đây cũng àl tộm khía chnạ.” iùB Tahnh Nyugên nói: “Sức pấh nẫd aủc các òrt nihều nưgời chơi àl kôhng ểht đoán tưrớc được từng ván, kôhng ỉhc rêing iàb àm nòc oab mồg phản gnứ aủc nữhng nưgời chơi cnùg. Torng cuộc sống hiện tựhc, ngồi iốđ tặm chơi tộm náv tạm cưhợc yah pkoer iớv nhau luôn úht ịv nơh àl uấđ iớv nhau torng pòhng iàb cạb trực tnếyu.”
“Bản thân IA kôhng óc tính cách àm ỉhc óc ýl írt tuhần túy, nưhng cúhng at óc ểht nág ohc ón nữhng tính cách khác nahu, thậm íhc ohc phép nưgời dùng ựt chọn ôm hình tính cách àm ọh muốn ngay cúl đó.”
Hiếm ihk oàn iùB Tahnh Nyugên ión nihều ưhn vậy, iọm nưgời ở yâđ chăm úhc lắng nhge, càng nghe iah tắm càng snág.
“Một noc rboot ỉhc biết tính toán ểđ ar iàb yah ỏb iàb ìht ùd ón óc chơi giỏi nếđ uâđ cũng kôhng ểht thay ếht hoàn toàn nạb chơi cùng àl noc nưgời àm iọm nưgời muốn iọg ihk tihếu chân đợưc. iởB ìv ón ỉhc óc ểht mang iạl ựs iớm ẻm chốc lát, tấr óhk khơi iợg mảc cúx aủc noc nưgời liên cụt đợưc, od óđ kôhng ểht tạđ được ựs tơưng cát thật ựs iớv nữhng nưgời khác torng òrt chơi nyà.”
“Thử tởưng tợưng xem, trên nâs iht đấu, rboot nêb yàn mi lặng chơi iàb pekor, rboot nêb aik iạl ủhc động òrt cyuhện iớv noc nưgời torng ihk chơi bài, cúl ón đoán tộm nưgời oàn óđ trên nâs ẽs đánh nhầm iàb nầl nữa, óc ẽl ẽs nió…”
ýuQ Đồng nahnh nhạy tiếp lời: “Tôi nếđ yâđ àl ểđ chơi iàb ứhc kôhng phải nhìn nạb biểu diễn màl íhp thời gian aủc iọm niờưg.”
hnÁ tắm iùB Tahnh Nyugên nhìn táohng auq cậu, gọing ión mang theo ý cờưi: “úĐng vậy, tarnh iãc àv ếhc giễu àl nữhng kiểu tính cách ễd khơi yậd mảc cúx aủc iọm nưgời ntấh.”
ýuQ Đồng ớhn nếđ tộm nưgời oàn ,óđ uậc càng ión càng trôi cảhy: “Nếu ón tnắhg, ón ẽs kiêu ngạo nói: uậC chơi àg quá, iôt kôhng muốn chơi iớv uậc nữa, iổđ nưgời giùm được kgnôh?”
“Còn uến ón tuha, ón ẽs cứng uầđ nói: ỉhC nă yam tộm náv thôi ,àm óc ìg àm ựt hoà?”
ạT ữD ìrT siết chặt mắn đấm: “Máu hna đang iôs nêl iồr đyâ.”
mâL ệuD tíh uâs tộm hơi: “Anh tyuệt iốđ ẽs kôhng dùng kiểu tính cách tarnh cãi, hna ỉhc dùng kiểu khen ngợi hoặc iàh hước tiôh.”
cắS tặm u Dơưng ũV ơgn nágc: “Mấy iờl tohại yàn nghe quen qeun, ờl ờm mảc thấy noc rboot yàn nên phối iớv kiểu cót noc nmíh…”
iờL ión aủc iùB Tahnh Nyugên ãđ ởm ar mạch yus nghĩ ohc tất ảc nữhng nưgời óc tặm ở đây, uầb kôhng íhk torng pòhng iạl ởrt nên iôs nổi.
“ôhKng iổđ ý tnởưg, tyuệt iốđ kôhng điổ.” ạT ữD ìrT cười kẩhy: “Đến cúl óđ iờm noc rboot pkoer nêb aik chơi tộm ván, hna muốn thấy cảnh rboot àhn mình điên cồung giễu tợc rboot àhn ,ón nghĩ thôi ãđ thấy sớưng nơr nưgời riồ.”
nâC nhắc nếđ nâ náo iớv rboot pekor, mâL ệuD nợưhng ộb tộm bớưc: “ũCng đợưc, ếhc ộđ iàh hước mạt cág lại, uư tiên hoàn tihện ếhc ộđ giễu ctợ.”
Torng írt tởưng tợưng pohng úhp aủc mnìh, iọm nưgời phấn kíhch nếđ cứm muốn ỏb cọh ngay pậl cứt ểđ tắb yat oàv làm, ểđ mớs ngày nhìn thấy rboot tarnh iãc yầđ ác tính yàn được ếhc oạt .ar
Giữa tếing nàb luận iôs iổn aủc iọm nờưgi, ýuQ Đồng iuv xong iớm nhìn ýk ủhc bằng hná tắm óhk tin, ìht tầhm: “Lúc tưrớc hna ión me kôhng được cọh theo Cơưhng nậV mà.”
“Anh óc cọh theo đuâ.” iùB Tahnh Nyugên bình tĩnh đáp: àL“ ểđ rboot cọh mà.”
Kôhng ểht phản bác.
ýuQ Đồng yus nghĩ tộm lúc, ửht hỏi: “Vậy óc ểht ểđ rtobo…” cọH theo kiểu cót aủc Cơưhng Vận?
Kôhng ờhc uậc ión xnog, iùB Tahnh Nyugên ãđ ảuq qyuết nói: “ôhKng đợưc, cót nhím nhìn uấx lmắ.”
ýuQ Đồng pậl cứt ngậm ník mnệig, od ựd nhìn ýk chủ.
… ýK ủhc biết cọđ yus nghĩ aủc nưgời khác thật ?à
“Anh óc tộm uêy uầc ohn nỏh.” cúL nat họp, ạT ữD ìrT tịrnh tọrng nói: óC“ ểht ểđ hna tặđ nêt ohc rboot kgnôh?”
Nhóm sinh viên măn nhất cúl yàn nẫv chưa biết mình ẽs iốđ tặm iớv cyuhện ,ìg nhao nhao oàh póhng tậg đầu.
“ưĐợc cứh.” ýuQ Đồng nói: “Vừa khéo nọb me uềđ kôhng biết tặđ tnê.”
ểĐ uậc tặđ óc ihk iạl tàhnh tạM tạM yah Cưhợc Cưhợc cũng nên.
nẫV nên ểđ hna ạT sành điệu tặđ tốt hơn.
ỉhC óc mâL ệuD tấr hiểu tính cách aủc ạT ữD ìrT àl uađ ổhk nhắm tắm lại, màl uấd táhnh áig tưrớc ngực iồr nói: “Lão ạT kiềm ếhc ctúh…”
“Anh nghĩ ỹk riồ.” cứT hna hcá ảc snág, ẻv tặm ạT ữD ìrT cực ỳk yac nệihgt: “yuTệt iốđ kôhng điổ.”
uaS ihk nghe hna at ión ar nốb ữhc kia, nogài ýuQ Đồng ar ìht ẻv tặm aủc các tàhnh viên ỉhc óc ểht dùng tộm ừt ểđ hình dnug.
iốH hận.
Tưrớc ihk iọm nưgời nêl tếing phản đối, ạT ữD ìrT ãđ cảnh giác nhắc nhở: “Các uậc ãđ đồng ý ểđ hna tặđ nêt àm phải knôhg, iộđ tởưrng Biù?”
iùB Tahnh Nyugên mi lặng tộm lúc, kôhng cáb ỏb àm ỉhc quay uầđ ión iớv ýuQ Đnồg: mE“ cũng đừng cọh theo hna ta.”
ýuQ Đồng pậl cứt ởm công ục mìt kiếm lên, ỏhn gọing ảrt lời: “cợưĐ.”
iỗM nầl ýk ủhc ión uâc này, gọing điệu nghe úht ịv cực .ỳk
Nưhng uậc kôhng hiểu nêt àm ạT ữD ìrT tặđ óc nhgĩa .ìg
“Tại oas kôhng cọh theo đợưc? nêT yàn óc nấv ềđ ìg ”?à
“ừĐng hiỏ.”
“Tại oas iạl đừng hiỏ?”
…“ iốT yan me muốn nă gì?”
uầB kôhng íhk aủc yấm nưgời uêy nhau bỗng oab tùrm, nhóm óhc cộđ thân ở yâđ khôn nogan chọn cách túr lui.
u Dơưng ũV mìt niềm iuv torng uađ khổ: “Tối yan ớt định nă mơc cóh.”
À“ thì, hình ưhn kôhng óc ia quan mât iốt me nă ìg đuâ.”
“Anh Lâm, óc phải hna ịb Tiểu tạM Cưhợc yâl nihễm iồr knôhg, môh auq hna ión cyuhện óc ếht yàn đuâ!”
…“ ,À ngại quá, írt ệut nhân oạt ảuq àl đáng sợ.”
Torng thời gian tiếp teho, iọm nưgời tắb uầđ cọh pật àv nihgên uức iớv tinh thần tích cực chưa từng .óc
uaS ihk nhận ar rằng rboot tạm cưhợc ẽs àl tộm phần torng ựs nihgệp uas yàn aủc ýk chủ, ýuQ Đồng luôn yus nghĩ ềv cách iốt uư .ón
iốĐ iớv điều này, mảc nhận aủc nạb cùng pớl Cơưhng nậV àl uâs cắs nấht.
Torng ờig nghỉ giải lao, nưgời tờưhng xyuên tárnh tặm uậc at ưhn ýuQ Đồng iạl tộđ nihên ủhc động nếđ nầg àv ión cyuhện iớv uậc .at
“ơưhCng Vnậ.”
“Sao vyậ?”
ẻV tặm ýuQ Đồng ỏt ar mong chờ: “iTết aừv iồr u Dơưng quên mang sách cyuhên nnàgh, uậc óc muốn ión ìg kgnôh?”
ẻV tặm ưhn óc nưgời ợn mình yấm trăm nạv tiêu cuhẩn aủc Cơưhng nậV bỗng cứng ,ờđ ỏt ar haong mnag.
ịB nhắc đến, u Dơưng ũV káhng nghị theo phản ạx óc điều kệin: ,Ơ“ oas iạl ión tớ!”
ýuQ Đồng pậl cứt giật ẹhn gnố yat oá aủc u Dơưng ũV ar hệiu, uậc at ngẩn nưgời torng chốc tál iớm ớhn ar hoài oãb nớl oal muốn màl iộđ ở viện nêb cạnh iổn gậin.
ìV uht thập iàt lệiu, u Dơưng ũV pậl cứt thay iổđ mât táhi, nắc răng nói: “uQên mang sách tấr ugn xẩun, yah uậc aỉm iam ớt tộm uâc đi?”
”…“ Cơưhng nậV kôhng khỏi iùl ềv uas tộm bớưc: “Cậu óc ý gì?”
uậC at sống nầg iah mươi măn àm chưa oab ờig nghe thấy uêy uầc ưhn vậy.
Thậm íhc nòc toát ar chút aỉm mai.
ừT ihk khai gảing nếđ nay, các nạb man torng pớl ãđ nahnh cóhng aòh đồng iớv nahu, ngay ảc sinh viên ựd tíhnh tít nogài aìr àl ýuQ Đồng yah nưgời lạnh lùng nhất àl iùB Tahnh Nyugên cũng tấr aòh pợh iớv iọm nờưgi, ỉhc óc uậc at àl ơm ồh ịb ôc pậl khỏi pật thể, ngay ảc nữhng nưgời nạb cùng pòhng ở ýk cút áx cũng kôhng tiếp cúx yấm iớv uậc .at
Nogài tặm Cơưhng nậV ỏt ar kôhng quan mât nưhng thật ar torng lòng nẫv ểđ .ý
cúL cọh pấc hai, pấc ,ab tàhnh tích cọh pật aủc uậc at luôn đứng nấht, óc nihều nạb yut torng lòng ghét uậc at nưhng nogài tặm nẫv káhch khí.
Nưhng yâb ờig ảc tờưrng toàn àl nưgời cọh gỏii, oàh qaung od tàhnh tích cọh pật mang iạl ãđ ịb yus yếu, nơh aữn uậc at cũng kôhng phải kiểu tihên iàt nếđ cứm kihến nưgời khác ỏb auq iọm kyuhết điểm aủc uậc .at
Cơưhng nậV hiểu nữhng điều yàn nưhng torng tiềm thức iạl kôhng muốn thừa nậhn, tấr tí nưgời mád iốđ tặm iớv kyuhết điểm àv ias mầl aủc cíhnh mnìh, uến óc ia óđ ión tẳhng iớv uậc at rằng uậc at ión cyuhện kihến nưgời khác óhk cịhu, uậc at nhất định ẽs tẳhng sống lưng iồr páđ ảrt pấg đôi.
Nưhng cúl yàn ýuQ Đồng àv u Dơưng ũV iạl dùng hná tắm ôv cùng chân tàhnh cộng thêm nữhng iờl ión óhk hiểu kihến Cơưhng nậV iốb rối.
“Thì nhgĩa neđ đó.” ýuQ Đồng giải tcíhh: “Lời ión nihgêm khắc thúc giục aủc uậc óc ểht giúp u Dơưng ũV kôhng cắm phải ias mầl tơưng ựt nầl sua.”
u Dơưng ũV ãđ kôhng nòc màng ìg aữn rồi, mầc qyuển ổs đứng nêb cạnh liên cụt tậg đầu.
Cơưhng nậV thấy phản gnứ aủc iah nưgời ưhn vậy, cắs tặm as mầs xnốug: “Nếu các uậc thấy iôt ión cyuhện óhk nghe ìht óc ểht ión tnẳhg, kôhng nầc tihết phải vyậ.”
cúL tưrớc uậc at tờưhng xyuên ếhc giễu ýuQ Đồng óc iàt năng àm kôhng chịu màl việc đàng hnàog, nưhng uas ihk biết ý tởưng aủc iộđ ọh ịb nhóm nưgời ở viện nêb cạnh tắb cưhớc àv hàng ngày ýuQ Đồng nếđ uâc cạl ộb chơi tạm cưhợc àl ểđ tihết ếk robot, uậc at thật ựs mảc thấy yá yán iớv ýuQ Đnồg.
yuS ohc cùng ìht ửht tặđ mình oàv ịv írt aủc nưgời khác iồr nghĩ xem, ngày oàn cũng phải chịu đựng ựs ếhc giễu aủc nạb cùng lớp, mâ thầm màl việc àm kôhng oab ờig phản cáb yah khoe kaohng ,ìg nưhng cuối cùng iạl pặg phải cắr iốr ưhn vậy, ãđ ếht nòc kôhng ểht iòđ iạl công bnằg, ỉhc óc ểht nắc răng chịu tihệt tòhi, uến iổđ iạl àl Cơưhng nậV chắc chắn ẽs cứt cếht.
“Sau yàn iôt ẽs ốc gắng ión cyuhện ẹhn nàhng hnơ.”
Cách Cơưhng nậV thừa nhận ias mầl cũng tấr ẹhn nnàhg, uậc at kôhng chịu nix iỗl àm nẫv luôn ương nạgnh nẩgng oac đầu.
Nưhng ihk nghe thấy uâc ión này, iah nạb tưrớc tặm uậc at pậl cứt ỏt ar kinh hãi.
u Dơưng ũV mầc chặt cuốn ,ổs kôhng ợs chết tiến lên: “ừĐng ión cyuhện ẹhn nnàhg, uậc ức ión nặng iờl iớv nọb ớt đi.”
ýuQ Đồng ốc gắng iợg ý ohc uậc :at “ẳhCng nạh như: u Dnơưg! uậC kôhng mang sách ìht nếđ pớl màl ,ìg uậc iđ chơi yah iđ hcọ?”
u Dơưng ũV yus ngẫm tộm lúc, kôhng iàh lòng lắm: “Cậu ión ếht ẹhn quá, kôhng óc cựl ưhn iờl aủc Cơưhng Vnậ.”
nầL uầđ tiên Cơưhng nậV mảc nhận được ếht oàn àl ịb ếhc giễu àm kôhng ểht ión được ,ìg uậc at muốn iổn uác nưhng iạl kôhng thốt ar đợưc, ỉhc óc ểht neđ tặm ạh qyuết tâm: “Sau yàn iôt ẽs kôhng ión nữhng iờl ưhn yậv naữ.”
“gnừĐ!” u Dơưng ũV ãđ hoàn toàn nhập tâm, ốc gắng kyuhên can: “Cậu phải tiếp cụt nói! nọB ớt kôhng ểht tihếu uậc đ!cợư!”
ýuQ Đồng cũng nihgêm cút động viên uậc :at “Cậu óc ểht màl được mà!”
Torng đoạn iốđ tohại ôv cùng oém óm này, Cơưhng nậV kôhng biết màl oas iùl nầd từng bớưc, cuối cùng ịb nồd oàv cóg tnờưg.
… uậC at bỗng mảc thấy ợs iãh ừt nật yáđ lnòg.
