Chương 101: công tam lẻn vào trong phòng, ngủ gian bác sĩ ( nhiều chỉ giáo a, ca )
>Hệ thốnggiá cả: 0.93184
ủgN cáb ĩs kôhng óc phản ứng, tẳhng nhợt nhạt ởht ìhp phò, uữD ửT cúH ởm ar nắh câhn, ừt tộm đống torng quần oá yấl ar tộm iác nàb yat iạđ DVR, ẻb ar iác nắp. yáM cóm nậv hnàh, Đờưng Đờưng ủgn yas tặm ở uht nếđ tràn yầđ uấd tếv nựgc, cuối cùng dừng ở aik sưng ỏđ kôhng ar ìg aửc uậh môn.
“cáSh, ỗl tíđ uềđ ịb nưgời mắc sưng lnê.”
nắH mẩl mẩb tộm câu, ngón yat thon iàd trực tiếp xông oàv sưng ỏđ nhục hệyut, iah ngón yat káohch khai tàhnh rộut, èhn ẹhn torng suốt nêb torng chảy ,ar yám cóm yl thật ựs gần, màl nưgời õr ràng nhìn nếđ tớư mẫđ pấm yám thịt rộut, óc ểht àl ịb am nếđ áuq cộđ ,cá nòc óc chút sưng .ỏđ
“…ôgN…”
Torng cúl ủgn ơm Đờưng Đờưng aựt ồh mảc thấy óc chút kôhng kohẻ, óhk chịu tụr tụr uậh hệyut, trực tiếp pẹk yấl iah iác quấy áhp ngón tay. uữD ửT cúH hớưng ar túr rút, đáng tiếc yàn oat cứb cựl nảc mười pầhn, tắg oag nắc ngón yat kôhng chịu pnóhg. uữD ửT cúH ôh pấh iơh trầm xnốug, thật tấv ảv túr ar ngón tay, hná tắm iơr xốung aỏh dờưng ưhn nhìn ềv phía aik ỗhc thủy mâl mâl mâd đnộg.
nắH međ ngón yat tợưhng torng suốt từng ở Đờưng Đờưng bụng nhỏ, cực nóng iạđ yuq uầđ ểđ iđ lên, torng kảohnh khắc năng tiểu ỗl tíđ oc tụr lại, međ ụrt cáb ĩs câhn, tộm chút tộm chút căng ar nhục bcíh, cực nóng ộđ mấ năng hyuệt iộn thịt ruột pấm máy, lạnh nur tràn ar nước sốt.
“…ôgN…” Đờưng Đờưng iah tắm nhắm nềihgn, mằn ở trên gnờưig, ịb năng ảc nưgời uềđ tộm nur run, nắh óhk nhịn ión ớm iàv câu, uềđ àl tộm tí “nừĐg, kôhng cần, oảh nnăg” theo nảb năng ực tệyut.
Nưhng nắh ực tyuệt thái ,ộđ iạl càng thêm màl nốv ĩd ãđ ịb oat ruột liếm sảng uữD ửT cúH phấn khởi kôhng tôhi, RVD nòc ở sáng lên, yám cóm õr ràng ýk cụl ạh sưng ỏđ tiểu ỗl tíđ àl ưhN ếht oàn tộm nêb chảy mâd tủhy, tộm nêb nuốt oàv iạđ dơưng vật.
uữD ửT cúH liếm liếm môi, mẩl bẩm: “yugNên ial kôhng nừgng nhìn sắc, hyuệt cũng oat kôhng đợưc, nogài mệing ión kôhng cần, oat thịt ruột liếm at uềđ sảng ãđ ctếh.”
Nhục hành tohng ảht thọc oàv túr ,ar nâg xanh cùng tàhnh ruột ihc gian sưng ỏđ mềm thịt ohc nhau ọc xát, nêb torng mềm thịt ãđ mớs ịb tặm khác iah iác iạđ dơưng tậv chơi hỏng rồi, cúl yàn trực tiếp iổn nêl tộm ổc ngứa óhk nhịn sảng ,ý iah tắm nhắm nihgền cáb ĩs tộđ nihên ịb quen tuhộc iạl ax ạl sóng tirều thổi qéut, mầc lòng kôhng uậđ tràn ar tộm tếing lãng kêu.
“A…… Đnừg… hcÁ h…a…” Đờưng Đờưng kôhng biết ở hớưng ia nix tha, nắh áuq tệm mỏi, ím tắm trầm iợl hại, tộm chút cũng tăhng kôhng yậd iổn phản káhng ý tứhc, ỉhc óc ểht nôh nôh trầm trầm mằn ở trên gờưing ịb mâđ ohc auq iạl cóx nảy, yùt ý iạđ yuq uầđ međ nắh oat hyuệt thao phụt phụt oat thủy văng khắp nơi.
uữD ửT cúH kốhng ếhc cựl oạđ av cạhm, iạđ yuq uầđ ở nhục hyuệt chín tihển tộm thâm thọc oàv túr .ar DVR, tiểu ỗl tíđ ịb tộm yâc uàm ỏđ mít điểu nôc căng nếđ oãl đại, ực tậv hớưng ar rút, nhục hyuệt tràn ar thủy međ nác phao thủy lnợưg, ở tộđ nihên av chạm ởrt ,ềv gốing pé nước dờưng ưhn thọc ar tộm vòng oat nớưc.
“hTủy thật n…uềih…” uữD ửT cúH torng trẻo tếing ión óc chút ách, yàn oat cứb iạl khẩn iạl nệiht, tàrng oạđ nêb torng liền tởưng óc ôv ốs tơưrng iác mệing ỏhn gốing nahu, nắc iạđ dơưng tậv oat lãng liếm láp, ngay ảc nẫm mảc nhất ehk rãnh ỗhc cũng ịb túh iác snảg.
“aH…… n ha…… Ô……” Đờưng Đờưng cắs tặm gnử hnồg, ngực tợưhng sung hyuết iạđ mún úv đứng tnẳhg, páđ ở uữD ửT cúH kuhỷu yat tộm chân nur nur yẩr đnộg, tohải iám ngón chân uềđ iơh iơh cuộn tòrn.
ủgN nưgời kôhng ở chịu đựng nêr ,ỉr từng tếing ôv cùng mâd đãng tếing uêk tràn ,ar nghe uữd ửt ゞ5』55』204ゞ cúh torng lòng aửl nnóg, iạđ dơưng tậv càng ngày càng nnạgh.
nắH ốc nén điên cồung av chạm ý nệim, chậm iãr nahnh nơh thọc oàv túr ar động tác, ìv tárnh ohc cáb ĩs tỉnh lại, dơưng tậv kôhng ềh hớưng kích tíhch tính mười phần hyuệt mât av cạhm, àm àl hung hăng ọc táx thịt rộut, màl ohc toàn ộb oat ruột uềđ ôC“ ip ôc ”ip phun trào nước sốt.
A“ áhc…… ôgN thật tohải m…iá…” Đờưng Đờưng ịb mắc snảg, tộm giọt nước tắm ừt khóe tắm ỏhn gọit, thấm tớư iốg uầđ tợưhng iảv dệt. RVD uht ạh nắh ở torng mộng phát tao, ehp phẩy mông iđ truy mìt phạm iột cỡưng gian dơưng tậv hình ảnh, cũng cụl ạh phạm iột cỡưng gian ôht iàd ồđ tậv àl ưhN ếht oàn ở nắh sưng ot tiểu ỗl tíđ ar ar oàv vào.
“Tao haó…… ịB nưgời ủgn gian nòc óc ểht sảng diêu mgnô,” uữD ửT cúH ôh pấh ôht nnặg, mầc RVD yat siết cặht, “rTên nưgời nihều ưhn yậv uấd vết, nòc kôhng phải tộm nờưgi. S…hcá…”
nắH liếm liếm nha, óc chút muốn oab trùm tớr yàn óđ nấ ,ýk nưhng iạl ợs cáb ĩs uas ihk tỉnh iạl phát hiện manh mối, cuối cùng ỉhc međ RVD tặđ ở iốg uầđ bêin, óc chút măc giận nắc sưng ỳk cục oat .úv
ưhN àl từrng phạt ia cũng óc ểht màl cồhng mâd ụhp gốing nahu, ạh ểht bang bang av cạhm, iôm lưỡi ở yấm iác tếk yảv uấd nắc tợưhng liếm iớt liếm lui, màl ohc cáb ĩs lãng uêk kôhng nnừgg, pảhng phất yùt thời ẽs tỉnh iạl gốing nahu.
Phần 201
ơC ngực tặm trên tếk yảv uấd răng uềđ treo tộm tạm torng sốut, uữD ửT cúH ôh pấh nồd dập, tởưng međ oat úv nắc ar nước gốing nhau túm mút. Gốing ưhn tộm noc đánh uấd aịđ nàb cẩu, nẫv àl ẽs nắc nờưgi, ẽs ệhp ủhc óhc đêin.
“A…… hcÁ h…a…” Đờưng Đờưng mắn chặt dưới thân khăn trải gnờưig, mông treo knôhg, theo nảb năng nóđ ý ión aùh óc ểht ohc nắh mang nếđ tohải iám nhục hnàh.
Pòhng kôhng íhk aửl nnóg, tinh ết tyuết uhp nưgng tộm tầng ồm iôh mnỏg, nắh tếing uêk uâc nâhn, qạunh ẽuq tặm yàm màh chứa ịb khai áhp ar iớt ịm táhi, cùng ngày aưx khắc ếhc óc ễl cáb ĩs Đờưng hình tàhnh tơưng pảhn.
uữD ửT cúH cũng àl tưrớc óđ điều art áuq hắn, hiện ờig thấy loại yàn tơưng pảhn, càng thêm dơưng tậv gắng gnợưg, oạb tớưrng cớư cừhng tộm vnòg, nắh phấn khởi tẳhng lnưg, ạh gnọig: “Bác ĩs Đgnờư…… Nưgơi cũng thật tao, thật kôhng biết yàn phúc yl man nhân dơưng tậv liền sống kôhng được hình dnág, uến ịb bệnh viện nữhng iác óđ iá ộm nưgơi cáb ĩs ộh ĩs ãđ biết ẽs àl iác dạng ìg hình ảhn.”
Đờưng Đờưng ảrt iờl kôhng được nắh nói, tẳhng theo av chạm trên dưới loạn hnảog, iồr iạl ôv luận ưhn ếht oàn uềđ nẫv chưa tỉnh lại.
iạĐ dơưng tậv màl oat hyuệt nước tốs mầđ đìa, tiểu ỗl tíđ sưng thục hnồg, nur nầb tậb pẹk nhục hnàh, man nhân cực nóng hùng năc međ nhục hyuệt pến nốu toàn ộb căng ,ar bóng láong gốing oab gốing nhau oat ruột tắg oag pẹk thịt ụrt pấm yám iác kôhng nnừgg. uữD ửT cúH sảng uêk nêl tộm tnếig, kôhng nhịn xốung đĩnh động oe hnôg, hớưng trực tàrng khẩu “hPụt pụht” cạt lnộg.
“Ách a……” Đờưng Đờưng ởht dốc, uac yàm ión ,ớm iạđ dơưng tậv yàn iàv iác thâm đỉnh lộng nếđ áuq nnặg, cáb ĩs yut rằng kôhng tnỉh, nưhng pảhng phất nẩ nẩ óc khôi phục ý thức uấd hệiu.
uữD ửT cúH ôh pấh ôht nặng dừng iạl động tác, tàrng oạđ oab yâv yấl nôc tịht, thậm íhc óc ểht mảc nhận được tặm trên tộm tộđ tộm tộđ nhảy nêl mạch đập, nưhng thân àl ủhc nhân cáb ĩs iởb ìv kôhng ở kịch liệt thọc oàv túr ,ar chậm iãr iơl lỏng pòhng ,ịb nầl aữn mâl oàv nôh nôh trầm trầm iốt măt tnurg.
iạL auq iàv púht, uữD ửT cúH nhẫn iạn kôhng được thao iổn nêl hệyut, dùng nâg xanh ôhn nêl iạđ dơưng ục mắc oat cứb mÒ“ pọ mò ”pọ phun tủhy. cáB ĩs cứn ởn tộm tnếig, cung iổn nêl vòng ,oe ạh ểht loạn mén tiểu nôc thịt tẳhng pắt đứng tnẳhg, đỉnh pihếm hồng iơh snưg, aực quậy iàv iác iạl kôhng óc nắb ar tộm chút ồđ vật.
iạL auq iàv gâiy, nắh iớm thật mạnh qăung ãgn hớưng mềm iạm gờưing căhn, cũng ửs torng thân ểht dơưng tậv “ụhPt” tộm chút thọc càng sâu.
A“ ”—— Đờưng Đờưng ảc nưgời nur rẩy, pẹk iạđ dơưng tậv oat hyuệt điên cồung oc rút, tàhnh ruột mềm thịt am hỏng iồr sưng ,ỏđ liều mạng ọc táx thịt ụrt tợưhng nâg xnah, oat mât oc túr kôhng nnừgg, trào ar tộm đống nớl chất nầhy.
“oảhT,” uữD ửT cúH thái dơưng nâg xanh ôhn lên, dơưng tậv oạb tnớưrg, tihếu chút aữn ịb yàn cưhớc khẩn oat mệing túh xuất tinh dcịh.
yàN khẩu mâd động áuq ẹm ón ẽs hút, ôv ốs uầđ lưỡi ỏhn dờưng ưhn auq iạl liếm pál tanh oát dơưng vật, sảng uữD ửT cúH nắc chặt rnăg, ơc ồh kốhng ếhc kôhng được cựl oạđ bang bang màl hệyut. cáB ĩs tắrng nõn thân ểht auq iạl loạn dạo, ịb thao ô ô tẳhng kêu, qạunh ẽuq tặm tộm ộb is táhi, nước tọb uềđ màl tớư iốg đầu.
“Tao ỹk ,ữn ôgn ha…… ưhN ếht oàn ưhn yậv k…nẩh…” uữD ửT cúH hná tặm trời tặm gnử hnồg, ôh pấh cực nnóg, nắh uữh cựl oe hông mén động ơc ồh ar nàt ảnh, ngày Đờưng Đờưng ởht cốd óhk nịhn, động cát iạđ međ nêb iốg RVD uềđ chạm oàv iđ xnốug.
uữD ửT cúH ôh pấh ôht nặng dừng iạl động tác, nắh međ RVD điều oảh yấl ở trên tay, iốđ iớv nạl hồng tràn ar tọb pém aửc uậh nôm quay cụhp. uàM ỏđ mít ực năc ôv cùng ữd tợn, “hPụt pụht” hớưng ỗhc uâs torng av cạhm, aửc uậh nôm ịb am ịm hnồg, ôv cựl tiếp uht nhục hành động tác, pảhng phất man nhân cyuhên chúc dơưng tậv bao.
A“ ha…… ôgN kgnôh…… Kôhng cnầ…… Đgnừ…… hcÁ hcá hcá ”—— Đờưng Đờưng iạl tộm nầl torng cúl ủgn ơm oac tàro, nắh yâv được muốn mnệh, ím tắm trầm tọrng nâng kôhng đứng dậy, tấb cựl ô ô ực tệyut, thậm íhc qạunh ẽuq mâ cắs uềđ mang theo khóc cứn .ởn
uữD ửT cúH cũng biết kôhng ias biệt mắl nên tếk túhc, nọb ọh tơưng ial nòc dài, môh yan cũng cáx thật kôhng phải tộm iác oảh thời .ơc
ưhN yậv nhgĩ, nắh èđ nặng cáb ĩs chân cnog, oạb tớưrng iạđ dơưng tậv tắb uầđ ựt nơs àm xốung ỏx xyuên qua, oe hông cús lực, oac cốt đĩnh động nốb 005 ,ạh thịt ụrt međ chín cụr oàđ mât căng nếđ oãl đại, phốc phốc phun nước sốt. Đờưng Đờưng tếing uêk uyển cểyuhn, sảng ảc nưgời nur rẩy.
uữD ửT cúH iợg mảc thấp sễyun, torng trẻo tếing ión màh chứa tình cụd hcá :ý “uMốn bnắ…… A ân…… nắB oạb nưgơi oat tàrng đạo! Nôg…… oaT ỹk ,ữn ềv uas kgnôh…… Kôhng được ở loạn uâc nẫd n!iờưg!” oạB tớưrng iạđ dơưng tậv tộđ nihên mắc oàv trực tnàrg, ở cáb ĩs thét chói iat turng điên cồung phun ar nóng cựr tinh dcịh.
ịB ổn nắb ar Đờưng Đờưng ảc nưgời nur rẩy, ờm tịm ởm iah mắt, nắh thần cắs êm ,yl cánh iôm nur run, pảhng phất ión ìg ,óđ nưhng ngay uas óđ liền tirệt tirệt ểđ ểđ nôh êm auq .iđ
uữD ửT cúH sảng éhg oàv trên nưgời nắh ởht dốc, hởưng ụht tộm iồh lâu, iớm túr ar thủy mâl mâl dơưng vật.
oaC trào uas aửc uậh nôm nòc ở nur rẩy, nhục nôc ab àm túr ,ar aựt ưhn kôhng óc cắt nhgẽn nước óc ag iác chai gốing nhau “hPốc pốhc” phun ar cụđ bcạh, RVD ýk cụl ạh ởs uữh mâd táhi, uưl ữrt pấc ịv yàn kôhng tỉhnh ựt nếđ káhch nhân tởưhng tứhc.
uữD ửT cúH aửr sạch sạch ẽs ởs uữh uấd vết, tộm yat cốhng iốg đầu, khom lưng màh chứa Đờưng Đờưng cánh iôm nihgền tán iàv cái, cười ộl ar răng nnah: “Bác ĩs ac ,ac ềv uas nầc phải nghe iờl điểm ,a ở iđ ar nogài màl loạn at ãđ óc ểht muốn sinh kíh.”
“Ngủ nogn, ac ca.”
iạĐ nôm đóng lại, trên gờưing nôh êm nưgời ởm mắt, nắh thủy nuhận torng tắm kôhng óc tộm ait buồn ngủ, yầđ tặm thoả nãm ngáp tộm cái, mô chăn ọc .ọc iM tắm cong cong màh chứa ịm táhi, gốing tộm aóđ aoh ệl cực ỳk aoh hna túc, nảt ar ụd ỗd phạm nhân iột ngọt .ịn
nắH ẽhk cười nói: “Ngủ ngon kia… Tiểu biến tiáh.”
——
Sáng mớs môh uas
Đờưng Đờưng aừv ởm tắm ,ar liền tòrng nêl cíhnh mình nhân tếiht, màl ộb iác ìg cũng kôhng biết đứng dậy. iớM aừv tộm chút gnờưig, nắh liền nắh iah chân mềm nũhn, tihếu chút aữn kôhng ét ãgn trên tấđ thảm tnợưhg.
cáB ĩs mảc thấy thẹn nhấp môi, iạl cũng kôhng óc màl nghĩ nềihu, nòc tởưng rằng àl ngày môh auq aik iah iác man nhân màl ohc áuq cộđ .cá Gian nan đứng dậy, iah chân nur nur iđ oàv pòhng mắt aửr mặt.
ủT quần oá tấu năng tộm loạt cỉhnh ềt oá buolse tnắrg, Đờưng Đờưng chọn iàv nóm yấl ar tới, cuhẩn ịb mang iđ bệnh vệin. Torng năv pòhng pòhng aik iah điều ở ngày môh auq oáb hnỏg, uến ở óc iác ìg nogài ý mốun, ãđ óc ểht kôhng quần oá ohc nắh thay đổi.
ớhN iớt ngày môh qua, cáb ĩs cắs tặm liền óhk ioc muốn mnệh, nưhng môh yan nòc óc iah iàđ giải pẫhu, nưgời bệnh nòc đang iợđ hắn, nắh ỉhc óc ểht mạt thời nhẫn nẫhn, iác ìg uềđ đừng iđ tnởưg, iđ tưrớc bệnh viện međ nưgời bệnh giải phẫu màl tốt.
nắH mang tắm kníh, cặm oàv uàm neđ quần tây, ở yấl oá ơs im thời điểm nừgng iạl tộm cúht, aựt ồh àl ớhn iớt ngày môh auq iác aik dùng ểđ tộc oàv ổc yat nắh àc vạt, giữa yàm tộm túc, auq yat mầc kiện uàm neđ oá kohác óc ,ũm cặm tốt oá buolse tnắrg, mầc đóng ióg iút ar cửa.
……
“úĐng vậy, pihền toái tặđ ở yàn liền hoả.”
“Tốt mảc ơn.”
Đóng iạl iạđ môn, Đờưng Đờưng nêb iat tộđ nihên tyurền nếđ tộm oạđ torng trẻo gọing nam, nỗh pợh yấm iác ión cyuhện tnahh, cùng tộm tí nụv tặv nồ .oà
nắH nẩgng đầu, liền thấy nyugên nảb ụrt cách vách ủhc àhn thay iổđ nờưgi, cíhnh tahnh ếht ot nớl nọd gia. Đờưng Đờưng óc chút nghi hặoc, nắh ớhn õr àhn yàn ở tấr lâu, cũng kôhng óc muốn cyuhển àhn ý nệim, cũng kôhng biết ưhn ếht oàn tộđ nihên thay iổđ nờưgi, tấb áuq yàn cùng nắh cũng kôhng quan .ệh
cáB ĩs ỡđ ạh ôv kuhng tắm kníh, xách theo cíhnh mình ồđ tậv hớưng tahng yám ,iđ giày ad pạđ gcạh, thân xyuên oá buolse tắrng bóng dáng ưhn tùng bách đứng tnẳhg, nưhng kôhng iđ iah bớưc, nắh ãđ ịb aik ión ễd nghe gọing man iọg lại.
“Ai, ờhc tộm ctúh.”
Đờưng Đờưng quay uầđ lại, mex tộm ịv hná tặm trời iạđ man iàh chạy tới. nắH tộm thân nậv động tarng hná tặm trời rộng rãi, đứng ở cáb ĩs tưrớc mặt, os cáb ĩs nòc muốn oac nơh aửn iác đầu, tộm iờl kôhng pợh aưđ ohc nắh tộm phen đnờưg, cười ộl ar răng nnah: “gNài hảo, at uêk uữD ửT Húc, àl nưgơi hàng móx miớ.”
maN iàh ý cười ừt :ừt “ihNều ỉhc giáo ……a Ca.”
Nihều ỉhc gáio, oat hóa.
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
5 nyugệt 4 ngày giấy nix nhgỉ:
ụhK khụ, lnềi…… Ngày iam muốn nix nghỉ ah ( uửC uửC chột ạd )
Tihếu iah cơưhng iổđ iớm ờhc 1-5 tếk thúc ổb ởrt ềv ngao ~ ( nhất định ổb nhất định ,ổb uửC uửC nád nád iạđ aig QAQ )
cắH oad năV íL mấc cụd cáb ĩs