Chương 104: tiểu biến thái ác ý lộ ra răng nanh: Hai vị thúc thúc…… ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.1128
Đờưng Đờưng tỉnh iạl uas ãđ àl ngày môh uas buổi snág, nắh ừt trên gờưing nớl ngồi dậy, aox aox yas rượu uas iơh iơh uađ nớđ hyuệt Thái Dnơưg, tihển cắs iôđ tắm bình tĩnh mex auq cuhng qaunh hoàn cảnh ạl lẫm, cùng trên nưgời óc chút ot rộng oá ngủ. Đờưng Đờưng ờs auq tắm kính mang hảo, uống nếđ kôhng ớhn ìg ảc uầđ mông tầng sơưng ùm dờưng như, ơm ồh kôhng .õr
ảC nưgời mảc quan sống lại, uậh hyuệt uađ ổhk óhk nịhn, ngay ảc tiểu nôc thịt uềđ iơh iơh phát đau, Đờưng Đờưng nhíu mày, càng thêm iốđ ởS Vọng ngày môh auq hành iv mât sinh aửl gậin.
aửC pòhng tyurền ar tấr ỏhn “ăRng rắc” tnahh, Đờưng Đờưng sửng sốt, ềv phía tưrớc tặm nhìn lại. uữD ửT cúH mầc tộm ộb tấu năng tốt quần ,oá óc ểht àl ợs đánh thức hắn, mi gnắ àm đóng aửc lại, hớưng torng iđ iồr iàv bớưc, nưhng aừv nhấc tắm thấy nếđ Đờưng Đờưng tnỉh, pậl cứt liền ởn ộr gơưng tặm tươi cờưi, cihêu iàb răng nanh đáng uêy iạl soái khí: “Ca, nưgơi tỉnh lpạ.”
“nÂ,” Đờưng Đờưng óc ểht ngửi được cíhnh mình trên nưgời aữs mắt ,ịv óc chút chần ờhc hỏi: “gNày môh q…au…” nắH mím môi: àL“ nưgơi ohc at iổđ quần áo?”
cáB ĩs óc chút uấx ,ổh nắh mắn chặt chăn đơn, yấm ngày yan ở bệnh viện ịb iah iác cús sinh auq iạl năl lộn, trên nưgời uấd tếv nòc kôhng óc têiu, uến man iàh ohc nắh thay iổđ quần ,oá aik nẳh àl cũng thấy trên nưgời nắh uấd vết.
nắH aừv tứd lời, liền thấy uữD ửT cúH đằng àm tộm chút ỏđ mặt, ĩhn tiêm cùng ổc tộm mảnh aửl tốđ ỏđ ửng, pắl bắp: “hcÁ…… Xin, nix lỗi, ac nưgơi ngày môh auq phun ở trên nờưgi, at at at at thay quần ,oá kôhng nẩc thận thấy được liếc tắm tộm ciá.”
“iLền liếc tắm tộm cái, uas liạ…… uaS iạl at liền tịb m…tắ…” uữD ửT cúH giải tcíhh, càng ión tahnh càng nhỏ: “Sau iạl at liền tịb tắm ohc nưgơi đ…iổ…” nắH uas ihk ión xnog, dùng uẩc uẩc tắm trộm iđ ngắm Đờưng Đnờưg, tiểu tiểu tnahh: “Ca, thực nix liỗ.”
Đờưng Đờưng nốv ĩd mảc thấy thẹn muốn mnệh, nưhng mex uữD ửT cúH os iớv nắh nòc nợưgng nùgng ỏđ mặt, nợưgng nùgng xoắn tíx tiểu 0S55S258 cứt ụhp kính nhi, Đờưng Đờưng tộđ nihên liền mảc thấy kôhng óc ưhn yậv nan kahm.
nắH ởht dài: “níTh, međ quần oá ohc at ,iđ at iđ màl uam nếđ mnộu.”
Phần 601
n“ nâ ân.” uữD ửT cúH tậg uầđ ưhn oảđ tỏi, nắh nhảy nhót chạy tới, iah yat dâng nêl ãđ yẩt áuq nơh aữn tấu năng tốt quần ,oá gốing tiểu thái giám gốing nhau khom lnưg, tợc ảhn màl qáui: ôN“ iàt uầh ạh Hàong Tợưhng thay quần áo?”
“……” Đờưng Đờưng kôhng nhịn cười nêl tnếig, lãnh ỹm nhân băng tyuết ơs dung tặm cười màl nhân mât uầđ mấ ,pá nắh ơig tay, aựt ồh lòng nàb yat ngứa tởưng òhk èhk tộm phen iạđ uẩc ửt đầu, nưhng nẫv àl khắc ếhc mạt dnừg, aửs ìv ỗv ỗv iav hắn, cười ẹhn tahnh ộl ar tấb cắđ :ĩd “oảH…… Đừng chơi boả.”
aừL tạg tớr mắt aửr xong vệic, mât ơc uữd nhìn trên nàb mơc nă aữb sáng cáb ,ĩs tắb uầđ iồr nât tộm vòng uưm .ếk
ìV thế, Đờưng Đờưng nă nă liền phát hiện aứđ ỏhn yàn ĩhn tiêm ỏđ bnừg, e pấ nợưgng nùgng trộm ngắm hắn, thấy nắh nhìn auq sau, nòc ar ẻv bình tĩnh iờd iđ mầt mắt, cốung quít uống tộm pớh nớl nihệt cáho.
“hPốc ụhk ụhk ụhk k…ụh…” uữD ửT cúH cíhnh àl međ aik khẩu cháo nuốt xốung ,iđ năng nước tắm uềđ trào ar cốh mắt.
Đờưng Đờưng chạy nahnh bôung sciwdnah, iđ auq iđ pủhng uữD ửT cúH mặt, uac mày: “ớTi, áh mồm màl at nhìn xme.”
“ắĐc, ô……” uữD ửT cúH đáng tơưhng ôv cùng túh iác mũi, tắb yấl cáb ĩs cóg oá áh mồm, àhn nêb ệđ ệđ nhân tihết vĩnh viễn kôhng đến, ỹk tuhật diễn tốt Ocsar uềđ tihếu nắh tộm aòt tiểu mik nâhn.
Kaohng mệing óc chút hnồg, kôhng óc tọb nớưc, nẳh àl năng iớt iồr niêm mạc, nưhng nòc oảh kôhng tính nihgêm tnọrg, Đờưng Đờưng mắn iạđ uẩc uẩc iđ nếđ pòhng bếp, iạl ở ủt lạnh mầc bình nước ,áđ màl nắh cús mnệig.
uữD ửT cúH nogan nogãn aựd theo phân óhp cộl cộc cộl cộc, ở cáb ĩs nhìn kôhng thấy dưới tình hnốug, iós đuôi ot međ tarng mơc pộh pộh tùhng cár hớưng torng ,áđ ehc uấd uữd uầđ pếb íb mật.
uữD ửT cúH cús mệing xnog, Đờưng Đờưng nặv áuq nắh mặt, ý oảb nắh međ mệing ởm ,ar nhìn nhìn iạl ảx nước uas kaohng mệing niêm cạm óc yah kôhng oảh đểim. cáB ĩs yl nếđ thân nậc quá, ổc tyuết tnắrg, động mạch ủhc uưl tôhng sinh ơc bừng bừng máu, trên nưgời nắh ưhn óc ưhn kôhng iùm hơưng thực đạm, iồr iạl ôv cùng uâc nâhn.
uữD ửT cúH hná tắm iốt mầs lại, liễm tắm iđ mex Đờưng Đờưng thon iàd xinh pẹđ ngón yat ủhc động đụng oàv nắh nàl ,ad cánh iôm iơh iơh ởm ,ar hná tắm nẫv luôn nhìn chăm úhc oàv tưrớc tắm nờưgi.
“Còn hảo, kôhng óc ưhn yậv ,ỏđ kôhng dùng iớt dợưc, yấm ngày yan nưgơi nihều úhc ý n…ôg…” Đờưng Đờưng nẩc thận nặd òd bỗng nihên ịb iôm lưỡi ổđ ởrt ,ềv nắh sững ờs ở iạt ỗhc nơh aửn nàgy, tẳhng nếđ iơh lạnh uầđ lưỡi tưrợt oàv nắh kaohng mnệig, thật nẩc thận liếm pál uầđ lưỡi aủc hắn, nắh iớm phản gnứ iạl đyâ…… Cíhnh mình ịb man iàh cỡưng hôn.
Đờưng Đờưng kôhng biết màl oas iđ yẩđ ờb iav aủc hắn, nưhng man iàh međ nắh mô càng kẩhn, dùng cứs nôh môi, ít ít liếm túm mềm lỡưi, màl ohc cáb ĩs ô ô tếy yết, lưỡi năc uềđ nẩ nẩ phát đau.
“Ngô n…ôg…”
màL nưgời ỏđ tắm mit pậđ nôh iôm liên cụt măn uás púht, uữD ửT cúH iớm iờr khỏi uầđ lỡưi, liên yụl ar ỉhc cạb đoạn lạc, nắh thật nẩc thận pấc cáb ĩs aox xoa, ủ ũr pục đuôi iúd uầđ oàv cáb ĩs ,ổc muộn tahnh nói: “aC…… aT xong rồi, at gốing ưhn tíhch tợưhng niơưg.”
Nyugên nảb ịb man iàh mô oàv torng lòng nựgc, ởht cốd chưa đnịh, cứt giận nếđ tẳhng nur nur Đờưng Đờưng ảc nưgời cứng .ờđ iởB ìv nắh kôhng cáx định uữD ửT cúH óc phải yah kôhng ohc nắh thay quần oá thời đểim, nhìn nếđ trên nưgời nắh ịb đồng tính uưl iạl uấd tếv ohc nên iớm dâng nêl mât ưt káhc, iđ nêl đờưng vnòg.
“Ca, at óc ểht truy nưgơi soa?” maN iàh tahnh mâ uầr :ĩr aT“ ẽs iốđ iớv nưgơi tốt, ac ohc at tộm ơc iộh được kgnôh?”
Đờưng Đờưng ịb lông ùx ùx uầđ ọc ổc phát nứga, nắh cánh iôm giật gậit, aựt ồh kôhng biết ưhn ếht oàn phản cáb nắh cũng kôhng tíhch man nâhn, ảhk thân tợưhng uấd tếv àl ưhn ếht oàn cũng ión kôhng rõ…… nắH tárnh tohát khai uữD ửT cúH mô ,pấ trốn tárnh nahnh nơh ữgn tốc: aT“ iđ màl ịb muộn rồi, iđ tcớưr.”
tứD lời, cáb ĩs liền bước chân iộv vnàg, trốn cũng aựt àm iờr iđ uữD ửT cúH gia, thậm íhc liền aửc oá nogài cũng chưa iớt pịk mang .iđ
aửC pòhng cắl ưl iah ạh cũng kôhng đóng lại, àm pòhng nêb cạnh ãđ tyurền ar cạl khóa tnahh, uữD ửT cúH cười tộm tnếig, iđ iớt cửa, tắb yấl cáb ĩs oá kcáoh…… nắH iúc đầu, mầc quần oá nầg tás cánh iũm ẹhn nàhng nửgi, bệnh tạrng iạl điên cồung than iọg tộm tnếig.
aC“ c…a…”
nêB kia, Đờưng Đờưng ềv nếđ àhn sau, tưrớc màl ệh tốhng cáx định pòhng káhch kôhng óc theo dõi, iớm ión thầm nói: “iTểu biến tiáh…… ưhN yậv iộh dễin, đơưng tás ủht đáng tcếi.”
……
Đờưng Đờưng trốn tárnh kôhng thèm nghĩ nữhng iác óđ pihền lòng ,ựs cyuhên úhc công cát ab nốb têihn, torng cúl yàn ởS Vọng cùng Vsnion ở bệnh viện pihền hắn, ềv àhn uas uữD ửT cúH cũng yủ kuhất ab ab ởm ar tẹk aửc trộm ngắm hắn, tấr gốing tộm iác ịb ủhc nhân tứv ỏb iạđ uẩc .ửt
Đờưng Đờưng uềđ ịb pihền óc chút tấb cắđ ,ĩd nơđ giản ựt as ãgn cặm ệk nọb ,ọh ảt uữh yấm ngày yàn iah iác cús sinh kôhng biết ìv iác ìg uht liễm kôhng ,tí thân ĩs óc ễl pảhng phất ịb nưgời nồh xêyun.
Đơưng nêihn, ở Đờưng Đờưng kôhng biết aịđ pnơưhg, uữD ửT cúH cũng aig nhập cihến tnờưrg, iốđ iah iác ac ac tiến hành iồr uữh oảh thăm hỏi.
iaH ngày yàn ởS mat aig cùng giáo ụhp ihc gian ọc táx kôhng nnừgg, màl ohc pấc dưới cũng dâng nêl aỏh khí, trên đờưng uềđ ở tyurền iah iác ực oãl hớưng phát tộm quan ìv mal nahn, tắm thấy pợh cát liền phải tiến hành kôhng iổn nữa, cyuhện tốt nưgời chép chép mnệig, óc chút òt òm tốr cuộc àl ếht oàn man sắc, óc ểht tộm chút hàng phục iah iác iạđ nhân vật.
ởS Vọng cùng Vsnion Cdireloge sinh ý uưm ồđ tấr lớn, iah iác iạđ oãl liền tính ở cách gnứ iốđ pơưhng cũng nếđ pób iác iũm ngồi ở trên tộm iác nàb màđ páhn, yut rgnằ…… Tờưhng tờưhng uềđ ẽs biến tàhnh tộm iồh châm chọc iạđ hội, tràn ngập ôv nật khói tuhốc snúg.
“iGáo pụh,” ởS Vọng tặm mang mỉm cờưi, uầđ ngón yat pẹk tộm yâc cậb aửl tuhốc :ál aT“ tấr òt ,òm nưgơi cuhẩn ịb ihk oàn iồh hnA Q…cốu…” Kôhng óc việc ìg chạy nahnh lăn.
Vsnion liễm mắt, nhợt nhạt nhấp tộm ngụm rượu vang ,ỏđ cốc óc chân iàd tặđ ở trên bàn, nắh trầm thấp tahnh mâ áhp ệl êm nờưgi: “ôhKng viộ…… hnA Quốc óc at nưgời chấp cởưhng qyuền ,ot ar kôhng được ias lmầ.” ohC nên, đừng nghĩ cộđ cihếm cáb .ĩs
ởS Vọng hná tắm trầm xnốug, aựt ồh nghe ar iớt Vsnion Cdireloge ión nogại ihc ,ý nắh ừh ẹhn tộm tnếig, aừv định muốn ión ìg iỗd ởrt ,ềv hná tắm chợt tộm lnăg, tộđ nihên áđ pihên iác bàn, àm Vsnion cũng hình ưhn óc ởs cảm, xoay nưgời iờr iđ aừv iồr ngồi aịđ pnơưhg, cóm súng cụl .ar
“nahPh”
tộM tếing súng vnag, aửc ổs ahp êl chợt xuất hiện ỗl đạn, mik cắs viên nạđ ihp dờưng ưhn xyuên thấu iác bàn. àM cúl yàn ởS Vọng ãđ nhân ơc iộh ổb nhào oàv tộm bên, tárnh ở yat súng nắb aỉt ạx kích điểm ,ùm yấl ar súng lục, “ăRng rắc” tộm tếing nêl đạn. iaH iộđ iạđ oãl pấc dưới uềđ kôhng phải xuẩn tnứrg, ở maT aig áđ iác nàb nhắc ởhn thời điểm liền ộđ oac ềđ pnòhg, tất ảc iọm nưgời kôhng ịb nạđ cạl tơưhng đến.
Nogài aửc ,ổs oac tầng àhn uầl uữD ửT cúH ngậm oẹk que, tiếc nuối mẩl bẩm: “Ai, kôhng đánh tgnúr.” Súng ngắm nhắm cuhẩn tiêu íhc điều ịv trí, liên cụt khấu động òc snúg.
“ahPnh pahnh pnahh”
tộM tí liệt tếing súng cuồn cuộn kôhng nnừgg, nưhng nêb nogài yat súng nắb aỉt ỉhc óc nab uầđ aik tộm ảuq viên nạđ àl hớưng ềv phía nưgời ,iđ nòc iạl tất ảc uềđ đánh oàv iao nếđ trên bàn, yat súng nắb aỉt liên cụt ạx kcíh, tẳhng nếđ yàn óđ ỗl nạđ nầd nầd hình tàhnh yấm iác năv ,ựt tếing súng iớm đình chỉ.
ởS Vọng cùng Vsnion ơc ồh cùng thời gian phân óhp yat súng nắb aỉt ở ịv trí, màl các tuhộc ạh truy kcíh, nọb ọh nhìn uâs ník ộl ar qaung iác bàn, cắs tặm càng thêm óhk coi.
Đnờưg, .at
——
naT mầt sau, Đờưng Đờưng mầc tarng năv pòhng oá buolse tắrng quần oá iút ềv nhà, cuhẩn ịb mang ềv tiêu cộđ aửr scạh. nắH hớưng phía tưrớc ,iđ đơưng muốn bước nêl cuhng ưc tahng yám thời đểim, Đờưng Đờưng bước chân dừng tộm cúht, óc chút ôv ữgn quay uầđ lại: “Xin hỏi, các nưgơi óc việc soa?”
ởS Vọng yấm ngày yan nogan nogãn dỡưng tnơưhg, họng súng ãđ oảh kôhng ,tí nưhng cắs tặm nẫv àl tấr iát nợht, mạđ cắs cánh iôm iợg nêl tộm tạm cờưi, neđ náhnh tắm cũng màh chứa sung snớưg, àl tộm iác bệnh tạrng iạl màl nưgời kinh diễm ẻk đêin.
Vsnion Cdireloge ũgn quan thâm túhy, uàm xanh thẳm iôđ tắm vĩnh viễn àl ưhn yậv thần ,íb nưhng iảh dơưng ỗhc uâs torng iạl nẩ nẩ tấc giấu iốđ tưrớc tắm nưgời nịch snủg. yuT rằng nọb ọh cũng kôhng biết ưhn ếht oàn ngắn ngủn yấm ngày liền tắrng tinh aoh hồng iổn nêl mât ,ưt nưhng ohc ùd àl ưhn ếht này, cũng kôhng hnả hởưng nọb ọh tưrớc tiên međ oảb iốb vòng nhập torng lòng nựgc.
Ngày môh auq yat súng tihện ạx y tộm phen cảnh cáo, màl iah iác tarnh uấđ kôhng thôi nưgời mạt thời nưgng cếihn, Vsnion Cdireloge ngắn nủgi, mảc nhận được ởS Vọng nab uầđ mât tnìh. nọB ọh tarnh trời tấđ iốt sầm, tếk ảuq iồr iạl óc nưgời nấs ưh àm vào?
Shcá……
Loại yàn nôn ar uám mảc giác thật ựs óhk óc ểht miêu ,ảt càng miễn nàb trải auq áuq tộm nầl ởS Vnọg. Nghe ión oàv cúl nab đêm, ởS mat aig mât tình óhk cịhu, ềv àhn uas yấl kôhng yuq ủc ởS aig iạđ aig cùng ịhN aig ìx hơi, tihếu chút aữn kôhng trực tiếp aưđ nọb ọh iđ uầđ tahi. ủhT đoạn nàt nẫhn, aửn điểm kôhng ốc hyunh ệđ tình nĩhga, ửs torng giới nưgời torng kảohng thời gian ngắn nghe ‘ ởs ’ táng đảm, tộm máđ pẹk chặt iác đuôi điệu thấp hành .ựs
“Bảo bối, uềđ nếđ dưới lầu, kôhng mang theo cúhng at tham quan tham quan àhn nưgơi soa?” ởS Vọng tihên đầu, kôhng biết uấx ổh thấp gnọig, nắh lông im áhk dài, tắm hình cũng đẹp, yàn phúc nogan nếđ kôhng được ộb dáng nòc tấr ùh nờưgi.
Vsnion cũng gơưing mắt, dùng pặc aik xinh pẹđ tahnh tirệt uàm xanh thẳm tắm nhìn hắn, mười phần thân ,ĩs aửn điểm kôhng óc giáo ụhp ngày tờưhng lãnh khốc ộb dnág.
“……”
Đờưng Đờưng yấm ngày yan cùng nọb ọh oảs ủđ rồi, ãđ óc ểht màl được lạnh tặm màl ơl tuhốc oac iôb trên ad óhc ỹk nnăg, nắh xách theo quần oá túi, ia cũng kôhng phản gnứ hớưng tahng yám .iđ
uếN uềđ ưhn yậv nàhn, aik màl yàn iah iác kôhng pạt mầc úht òb tahng uầl iđ tôhi.
22 lâu, tahng yám đinh àm tộm tếing iớt cụm đích địa, nôm ừt iah sườn aoh kahi, Đờưng Đờưng xách theo ồđ tậv hớưng trốn .iđ Cuhng ưc yàn kôhng tiện nhgi, iỗm đống tầng uầl ỉhc óc iah ộh nhân gia, àm ờig phút yàn àhn nắh aửc ngồi pếx bằng ngồi tộm iác nhgèo túng iạđ uẩc ,ửt nạgnh nạgnh chít cíht, oéh uầđ ab oãn cụg xốung ỗl tai.
Đờưng Đờưng óc điểm ịb đáng uêy đến, nắh ãđ kôhng cứt giận man iàh cỡưng nôh ,ựs ỉhc là…… Kôhng biết nên ưhn ếht oàn iốđ iãđ iác yàn pảhng phất ịb cíhnh mình ôv ý thức ẻb cong iạđ man hài, ohc nên trốn tárnh pún vào, kôhng chịu ở phản gnứ hắn.
Thất thần yus ưt torng chốc lát, măn ỹm ứt cứđ cáb ĩs Đờưng óc chút yá náy, nắh đứng ở iạđ uẩc ửt tưrớc mặt, ũr mắt: “ưgNơi đang iợđ ta?” aựT ồh àl mảc thấy cíhnh mình ữgn íhk kôhng tốt, cáb ĩs dừng tộm cúht, aòh hoãn tộm tí hỏi: óC“ cyuhện ìg soa?”
uữD ửT cúH nẩgng đầu, nháy tắm tưrớc tắm sáng nờgi, ỗv ỗv mông đứng lên, nắh aựt ồh muốn mô tộm iác cáb ,ĩs iồr iạl ợs nắh pihền cáhn, ỉhc óc ểht dừng iạl bước câhn, mẩl bẩm: “…aC…”
Đờưng Đờưng mềm lòng ờs ờs cót aủc hắn, cũng đúng cúl này, ởS Vọng cùng Vsnion tốr cuộc òb nêl trên 22 lâu, iớm aừv aừv ar pòhng cháy tôhng đạo, liền thấy yàn phúc cảnh tnợưg, iah iác iơh iơh ởht nổh nểh ac ac ahn tihếu chút aữn kôhng cắn.
Nưgơi tộm tás ủht uầđ lnĩh, tarng đáng tơưhng náb manh nòc biết uấx ổh yah knôhg?
Vsnion uàm xanh thẳm tắm iốt mầs lại, nắh iđ auq ,iđ ừt uữD ửT cúH trên uầđ tắb yấl cáb ĩs xinh pẹđ tay, cùng ihc mười ngón khẩn kấhu. Nhàn nhạt nhìn ềv phía uữD ửT Húc: “gNài hảo, at àl Vsnion Cgdireloe, Đờưng Đờưng iá nnâh.”
Biểu ịht công khai ủhc qyuền động cát ảuq thực áuq õr rnàg, uữD ửT cúH yủ kuhất biểu tình cứng ,ờđ khóe iôm iơh pé xnốug, nắh nhìn ềv phía nỗh hyuết man nâhn, tihển cắs iôđ tắm hiện nêl tộm ait kôhng vui.
oãL đông tây!
ởS Vọng cũng iđ auq ,iđ tắd Đờưng Đờưng tặm khác tộm nàb tay, oék nếđ nêb iôm túm hôn, pẹh iàd tắm gốing ưhn kihêu kíhch mỉm cờưi, kiêu ngạo nếđ cực điểm giới tệihu: ởS“ Vnọg, oảb iốb yud nhất oãl cgnô.”
Vsnion thâm thúy tặm yàm nhíu lại, óc chút kôhng iuv iác yàn cách nói, uữD ửT cúH càng àl màh dưới tyuến căng cặht, pảhng phất muốn yùt thời cóm ar tơưhng ohc nắh tộm snúg.
Đờưng Đờưng nhíu iạl ,im mén ar yàn iah iác bệnh mât thần tay, thật uâs ôh pấh tộm hơi, ểđ ngừa cíhnh mình ịb íhk tiến bệnh vệin.
“Các niơưg…… uềĐ àl ac ac iá nnâh?” uữD ửT cúH nhấp môi, iạl thay iổđ iác cách nói: “ìTnh nnâh?” iạĐ uẩc ửt ôc nơđ nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, mâ tyuến căng cặht: aC“ ca…… àL thật yậv cgnăh?”
àrT xanh tinh tợưhng tâhn, màl ohc ởS Vọng tộm trận ê rnăg, ưhn ếht oàn cũng kôhng nghĩ iớt tưrớc tắm aig aỏh yàn àl iác giết nưgời kôhng chớp tắm yat súng tihện ,ạx nưhng ưt liệu cáx thật àl ưhn yậv biểu hệin, ẽs kôhng óc aửn điểm ias lầm.
ởS Vọng ừh cười tộm tnếig, nhéo Đờưng Đờưng cằm, iúc uầđ màl òrt tình địch mặt, iớt iác tếing nước ít ít tớư hôn, tẳhng nếđ međ cáb ĩs thân cứn ởn kôhng nnừgg, iớm iờr khỏi iôm lỡưi, međ iơh ởht uềđ syuễn kôhng uềđ cáb ĩs mô oàv torng nựgc. tộM iôđ pẹh iàd tắm lười nhác nhìn ềv phía tiểu óhc đêin, tươi cười aừb bãi: “iTểu bằng hữu, minh bạch soa?”
uữD ửT cúH nắc chặt rnăg, uàm àrt tắm trào ar ôv nật aửl gậin, nắh kôhng tếing động cười lnạh, phản kích nói: “Hai ịv thúc túhc, tuổi uềđ nớl ưhn vậy, cũng đừng quấn yấl ac ac biá?”
nắH mầt tắm ý ịv kôhng õr oảđ auq iah nưgời ạh ab đnờưg, cá ý nếhch mệing cờưi, răng nanh hung muốn mnệh: “Các niơưg…… nẳH àl os ac ac nớl yấm tổui, cúl tuổi àig iạl pấc kôhng được ac ac ‘ tính phúc ,’ àh tất nihều màl yâd aưd đuâ.”
Phần 701
măN yan iớm aừv nãm 03 đang đứng ở man tính hàong mik thời ỳk Vsnion Cgdireloe, cùng nòc óc aửn măn liền bước oàv 03 iạđ quan ởS Vọng tộm chút neđ mặt.
Đờưng Đờưng “……” Đoạt mnăg.
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
Hoàn hoàn tyurền ihc uữd tiểu ủhc àrt xanh ớhn
( ụhk khụ, môh yan kôhng 5000 tnợưhg, iốt môh auq nă tộm phần siêu pấc yac uẩl cay, tê…… Buổi sáng kôhng ủgn tỉnh liền tắb uầđ emmm aỏh táng tnàrg, uađ ổđ ồm iôh lạnh ) uửC uửC tát tai: màL nưgơi thèm ( ngày iam ổb tờưrng ngao )
cắH oad năV íL mấc cụd cáb ĩs