Chương 138: Đường lão sư bị học sinh song long khóc mắng làm cho bọn họ rút ra cẩu điểu ( thịt? Cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.42792
óC phải yah kôhng ợs cót vớưng nậb Đờưng oãl ưs kôhng bếit, nưhng nắh biết iác yàn tiểu cús sinh àl thật ựs muốn cùng nắh chơi song lnog.
Phần 251
Xong rồi, lãng áuq mức.
Đờưng oãl ưs hiện ờig mằn ở cọh sinh tiểu mạch cắs ngực tnợưhg, iơh iơh ởht nổh hển, thâm uàm uân turng cót iàd tớư ,tá aik tơưrng gnử hồng uêy ãd tặm nòc mang theo tinh tinh điểm điểm dịch tnắrg, tyuết tắrng trơn mềm háng cũng ịb cọh sinh cánh yat cặl ỏđ lên, ngón chân cuộn tòrn, nắh mông oac oac hớưng nêl trên dnơưg, nyugên nảb liền cắt tràn yầđ cúc hyuệt cũng mắc oàv iđ tộm iác khác cọh sinh ngón tay, kích tíhch àm oãl ưs ảc nưgời căng cặht, uêk rên: “iDệp Hoài Hnìh, đme…… meĐ nưgơi móng vuốt yấl ar ,iđ oãl ưs kôhng cùng các nưgơi ciơh.”
“ừĐng a……”
ỗL iat tộđ nihên ịb cắn, tớư tá mang theo ít ít tếing nước ở nêb iat póhng đại, Đờưng Đờưng tộm iác giật mnìh, ôh pấh iốr loạn iàv pầhn.
ạH năV cực nóng ôh pấh phun ở nắh nách tai, tahnh mâ khàn khàn iạl nồd dập: “Lão sư…… oảB iốb n…ih…” nắH tahnh mâ tộđ nihên trầm xnốug, lạnh lẽo: “Tao hóa, kôhng iồb cúhng at ciơh…… Nưgơi tởưng iồb ?ia Ân?? môH yan iác aik nưhợc êk soa!” Chôn ở tàrng oạđ tìhnh tịhch nhảy nêl iạđ dơưng tậv ọc auq ngón yat cùng pấm yám thịt rộut, on ủđ yuq uầđ dùng cứs trực tàrng ỗhc uâs torng cạt tộm cúht, phát ar mâd đãng àm mò .pọ ạH năV thấp tấhp, hung nợt àm òd hỏi: “Lão ,ưs nưgơi môh yan ở quán rab cùng iác aik nưhợc êk liêu iác ,ìg ?a ưhN ếht oàn cười nếđ ưhn yậv iuv ẻv a……”
Đờưng Đờưng iah tắm tắrng ãd “Ách ”a tộm tnếig, nòc kôhng óc iớt pịk ión cệyuhn, liền mảc giác nắh ãđ kếuhch tơưrng tốt tàrng oạđ “ụhPt” nhét oàv iđ tộm iác khác cọh sinh yuq đầu, nầl yàn tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa màl Đờưng oãl ưs liền duỗi chân ực tyuệt ơc iộh uềđ kôhng .óc
Diệp Hoài Hình ũr mắt, nòc ở tộm chút tộm chút ửht thâm nậhp, on ủđ iạđ yuq uầđ uữh cựl iạl kiên định hớưng nêb torng đnỉh, nưhng yàn yấm iác tiểu cús sinh dơưng tậv nốv ĩd liền đại, nầg chen oàv iđ tộm iác đnỉh, kihến ohc Đờưng oãl ưs ảc nưgời nur rẩy, mảc thấy cíhnh mình phải ịb éx rách kahi, nắh nur yẩr gọing nói: “Rút nôg…… túR ar đ!i!”
Đừng ión Đờưng Đnờưg, tặm khác iah iác man nhân cũng kôhng chịu nổi, ạH năV phun ar khẩu khí, aửn mằn ở nỗh nộđ tàhnh tộm đống chăn tnurg, nắr chắc cánh yat nòc ở tắg oag ôc lãnh bạch rùng mình chân cnog.
cúC hyuệt ịb căng nếđ kôhng tàhnh ộb dnág, ốc tếh cứs tohng ảht pấm máy, aựt ồh àl muốn međ mâx nấl iạđ dơưng tậv iàb ừrt ,iđ Diệp Hoài Hình ịb liều mạng èđ pé tàhnh ruột pẹk nếđ iạl uađ iạl snảg, nắh uầh tếk năl nộl iàv cái, kôhng màng oãl ưs giãy giụa động tác, tộđ nihên hớưng torng nhất qáun!
“naBg” àm tộm tnếig, iác bụng tộđ nihên nấ ar iạđ dơưng tậv hình dnág.
“Ách a a a!!”
Đờưng Đờưng ịb đỉnh ôh pấh cứng lại, hcá gọing ión thét chói tai, giãy giụa kôhng nnừgg: “gnừĐ…… Đừng hcá a a a!!!” nắH iờl ión nòc chưa ión tàon, yàn iah iác tiểu cús sinh liền nấ nắh thao kởhi, thân ểht tộm chút tộm chút hớưng nêl trên táohn, iah năc ữd nợt ực điểu hung hăng av cạhm, nữhng iác óđ nòc chưa ión xuất khẩu ión toàn biến tàhnh khóc syuễn thét chói tai, đáng tơưhng cực .ỳk
“êT…… oãL ưs ảht lnỏg, đừng nắc ưhn yậv knẩh.” ạH năV tíh tộm iơh íhk lnạh, tộm ait ehk ởh uềđ kôhng óc tàrng oạđ thật ựs thật cặht, pẹk uađ iah năc tìhnh tịhch nhảy nêl mạch pậđ nôc thịt lớn, nưhng càng óc tấr nihều snảg, kôhng cách oàn hình dung snảg. nắH ôht tahnh thấp ởht gấp, ôc Đờưng Đờưng chân cong hung hăng àm hớưng nêl trên làm: “ôgN…… oãL ,ưs áhc…… Tảho, thật noc ẹm ón sgnả.”
nắH cồung oạb tiện mâd chín cụr oat hệyut, ôht tárng ực năc yâl dính ôv ốs bạch trọc hớưng torng tọhc, Diệp Hoài Hình cũng bôung ar cốt ,ộđ theo ạH năV ôc Đờưng Đờưng đong aưđ nầt sấut, oe mông oac cốt điên đnộg, ehc ník nâg xanh ữd nợt nhục nôc “hPụt —— phụt ”—— hung hăng àm đảo, hung hăng àm tạc! oaT hyuệt ịb thọc ia ia tẳhng kêu, aửc uậh nôm nur yẩr phun tung éot ar uàm tắrng nùng tnơưg, iah năc iạđ điểu cốt ộđ yab nnahh, “ạBch bạch bcạh” ở hyuệt tắm ỗhc chụp đánh tàhnh dính nhớp tọb bểin.
A“ a a a!!!” Hỏng tấm thét chói iat iôm ỏđ turng tràn ,ar lãnh bạch thân ểht kịch liệt giãy gụia, mượt àm ưhn ỏv òs móng yat tắg oag iãg ạH năV cánh tay, ỹm nhân oãl ưs iah tắm tắrng ,ãd mảc thấy cíhnh mình pắs ịb ịb iah iác oac nớl dơưng tậv chém tàhnh iah nửa, ruột uềđ phải ịb căng ,ưh nắh tộm iác kính khóc sễyun, thét chói tai, nước tọb chảy xôui: “ôhKng cnầ!! Đnìh! Dừng lại! hcÁ a a ”!a
Điểm yàn ihn uađ nớđ kôhng óc ểht ngăn nảc ạH Văn, nưgợc iạl càng thêm kích tíhch iớt iồr yàn uầđ úht tính cuồn cuộn ãd thú.
nắH yáđ tắm ỏđ mậđ tộm mnảh, nắr chắc cánh yat tắg oag mô nur yẩr khóc uêk oãl ,ưs phía tưrớc Diệp Hoài Hình phối pợh nắh cốt ộđ tẳhng lnưg, nọb ọh dùng cứs mạnh gian cựl oạđ cồung oạb av cạhm, nàt nhẫn làm, màl oãl ưs ở nắh dưới thân phun tung éot mâd tủhy, khóc ởht pấg nix tha, iồr iạl iởb ìv iah iác tiểu cús sinh kôhng tơưhng tếic, ión năng nộl nộx chửi nhỏ.
A“ a a !!a Tiểu cús snih! !!Ô uẩC ồđ vtậ!! !!Ô Đme…… meĐ các nưgơi uẩc ……ô uẩC điểu túr ar iđ hcá a a a a a!!!”
nắH nyugên nảb đang ừt ừt chặt iạl tớư mềm tớư mềm tàrng đạo, hởưng ụht loại yàn ịb hoàn toàn căng ,ar iạl uađ iạl sảng kohái cảm, ở torng lòng sảng kohái ởht dài, tặm nogài nưhng thật ar ùhp pợh nhân tihết mạnh mnệig, khóc syuễn chửi ỏhn turng iạl mang theo tộm ait kôhng dung phát hiện êm hặoc, nưhng mắng tộm uâc tặm uas liền đang mắng kôhng ar kẩhu, iởb ìv ịb nắh mắng màl àl uẩc điểu iah năc nôc thịt nớl tộđ nihên màl óhk ,ễd tộđ nihên iđ phía tưrớc nhất qáun, hung hăng oạb gian sưng ỏđ nẫm mảc trực tàrng kẩhu, iah iác cực iạđ ồđ tậv auq iạl oék mút aik tộm vòng mềm tịht, ợs hãi, sảng ,ý tộm loại bệnh tạrng kohái mảc cuồn cuộn kôhng nừgng tohán áuq Đờưng Đờưng toàn tâhn, cúhng ón “hPụt pụht” thao iuv snớưg, ôht tárng ehc ník nâg xanh thạc năc am tás àm tàhnh ruột gốing hỏng iồr gốing nahu, “hPốc pốhc” phun ar tộm đống nớl dịch nầhy.
Mãnh liệt iạl kủhng ốb kịch liệt kohái mảc màl Đờưng Đờưng iác ìg cũng uêk kôhng đợưc, nắh iơh iơh trợn ot thất thần iôđ mắt, nur yẩr ãgn oàv ạH năV ngực tnợưhg, iạđ gơưing mnệig, ỏđ tươi uầđ lưỡi uềđ phun ar iđ ar nàogi, nước mếing cọd theo mằc ít tách ít tách ỏhn gọit, cắs tình nếđ cực đểim.
Đờưng hnả ếđ hiện ờig uầđ tộm đoàn ồh nãho, ơm màng ồh ồđ ở torng lòng nhgĩ, ô ô ô ô ab iác tiểu cús snih, thao áuq mnãh, áuq mnãh, nưgời ẻrt tuổi ểht cựl thật tốt áuq ô ô .ô
Gắng gợưng gốing ưhn nàb iủ cờưng tárng ữd nợt iạđ aig aỏh ịb chất nhầy ổđ pậ xốung tưới ọc rửa, sảng iah năc iạđ dơưng tậv nâg xanh oạb tnớưrg, mạch pậđ tìhnh tịhch mảc đnộg, tộđ nihên tớưrng iạđ tộm vnòg.
Diệp Hoài Hình thấp syuễn iàv tnếig, oe hông đĩnh động iạl hung iạl nàt nẫhn, ạH năV cũng ỏđ mậđ iôđ mắt, iạđ yuq uầđ hung hăng àm nihgền tán aik sưng ỏđ tấb kham tộm kahng tớư mềm thịt rộut, ôht tahnh thấp mék nói: ịB“ uẩc điểu thao uềđ óc ểht phun nớưc? oaT óhc c!iá!”
óhC iác oãl ưs ión kôhng nên iờl iờl nói, nắh ịb thao áuq cộđ ,cá lãnh bạch nàl ad nưgng torng suốt ồm hôi, háng ỏđ tộm mnảh, tiểu nôc thịt nắb kôhng ểht bắn, ỉhc óc ểht iàb ừrt iah giọt chất lnỏg, theo phạm hồng nác chảy xnốug, đáng tơưhng nhất cíhnh àl cúc hệyut, aik ngây ôgn hyuệt tắm hiện ờig ịm hồng gốing thịt oab dờưng như, tiểu ỗl tíđ ịb iah năc ực điểu căng nếđ oãl đại, tắrng nõn iác bụng cũng theo thọc oàv túr ar đỉnh ar iah iác ôhn nêl nạgnh kốhi, màl ohc nưgời at ợs iãh cực .ỳk
Trên ôs ahp ngồi ởS nA cúH mex iôđ tắm uềđ ,ỏđ nắh ởht cốd ôht nnặg, mnắg: “ảhTo, các nưgơi óc ểht yah kôhng oảh ,a chạy nhnah.”
tặM khác iah iác tiểu cús sinh nưhng kôhng hởưng ụht ủđ yàn cực nạh kohái cảm, nọb ọh gnử ỏđ iạđ điểu iul ar nàogi, iạl nihgền pá áuq ôv ốs oat thủy hung hăng àm màl ởrt ,ềv oat nước ịb pá phun tung éot àm ,ar “hPốc pốhc” màl tớư ab nưgời giao pợh chỗ, nòc óc káhch nạs khăn trải gnờưig.
Tyuết tắrng nưgời ninh dùng cứs nur rẩy, ión năng nộl nộx chảy nước mnếig, oac trào uas tớư mềm tàrng oạđ ịb chơi hỏng iồr gốing nhau phun chất nầhy, “hPụt phụt ”—— loạn hởưng ở toàn ộb pòhng nal tàrn, oãl ưs ịb cọh sinh thao chết iđ sống lại, nước tốs phun nãm gờưing uềđ .àl
nắH thật ựs mắng kôhng ,ar ô ô khóc sễyun, tấb cựl đặng câhn, tàrng oạđ pảhng phất uềđ phải iạđ dơưng tậv am lạn, đành phải nyuhễn tahnh nix tha: “Ô…… Đgnừ…… Đừng tới, hcá ha…… oãL ,ưs oãl ưs phải ịb cọh sinh mắc áhc…… mắC hỏng iồr ô ô……”
ạH năV cười ẹhn tộm tnếig, ởht cốd cực ỳk ôht nnặg, nọb ọh iah iác thao màl động cát kôhng ỉhc óc kôhng ảht cậhm, nòc nă ý mười pầhn, iạđ khai iạđ pợh cạt lên, đỉnh lộng cốt ộđ càng cúl càng nnahh, av chạm càng ngày càng hnug, tộm kahng tớư nóng mềm thịt ịb iạđ dơưng tậv thọc chít chít uêk iác kôhng nnừgg, mâd thủy ngăn kôhng được àm ar nêb nogài yẩv !ar
ạH năV ôht cụt kích tíhch hắn: “iTểu óhc iác ịb uẩc điểu thao sảng kôhng snảg! ??A uẩC điểu tờưrng kôhng dài, thao nưgơi sảng kôhng snảg! Nôg…… iạL phun nớưc, oat óhc iác mâd động thật ẹm ón tihếu l!mà!”
A“ a a !!a pắS hỏng rồi! Hỏng riồ!! hcÁ a a a!!”
oãL ưs cồung loạn thét chói tai, điên cồung nur yẩr iác kôhng nnừgg, nắh giữa kôhng turng cắl ưl um nàb chân căng tnẳhg, ngón chân uầđ trừu nâg dờưng ưhn cuộn tòrn, sung hyuết nẫm mảc tàhnh ruột liều mạng èđ pé iah năc nôc thịt lớn, tộm oạđ tộm oạđ chất nhầy “hPốc pốhc” phun ar iđ ar nàogi.
Diệp Hoài Hình cùng ạH năV tộđ nihên thân ểht căng cặht, nọb ọh ôh pấh nồd dập, cánh yat nâg xanh oạb kởhi, nóđ phun ar chất nhầy cồung oạb av cạhm, “hPụt —— phụt ”—— hung hăng àm tọhc, hung hăng àm cạt lộng oac trào oat rộut, cỡưng gian ãđ mớs yu nihgêm kôhng phụ, mâd đãng àm phun uầđ lưỡi oat oãl !ưs
“Sai rồi! aT ias rồi! ……Ô aT kôhng iđ quán rab hcá ha…… Đgnừ…… Đừng cắm! Ruột pắs hỏng iồr a a a a!!”
Đờưng Đờưng cắl uầđ khóc kêu, kịch liệt giãy gụia, nưhng iạl tohát khỏi kôhng được ạH năV tắg oag cặl chân cong cánh tay, nắh gốing biển rộng turng noc tyuhền gốing nhau cóx nảy, iơh mỏng ơc ngực ịb chơi oãl đại, nur nêl nur nêl nur rẩy, tắrng nõn chân cũng ở giữa kôhng turng aọh vnòg, mâd loạn iạl cắs tnìh.
Bạch bạch bạch tahnh mâ càng ngày càng vnag, iah iác tiểu cús sinh gốing ưhn ãd úht giao phối ở tộm khác uầđ uấđ thua hùng úht thân tợưhng điên cồung póhng tíhch úht tníh, từng trận ôht sễyun. oaT tàrng oạđ iớt iớt iul iul ar oàv yâl dính dịch tắrng ực đểiu, mớs ãđ sưng ỏđ sung hếyut, iỗm am tộm chút uềđ ẽs tàhnh ruột uềđ ẽs nur nur phát run, phun tung éot ar tộm đống nớl chất nầhy, ạH năV cùng Diệp Hoài Hình ịb yàn óđ nihệt năng tưới iốx ảc nưgời sảng káohi, kôhng màng nọb ọh ịb phun tung éot àm tớư đẫm, yầl iộl ạh thể, “hPụt pụht” cốt ộđ càng cúl càng nnahh, nọb ọh iơh ởht càng ngày càng ngnặ!!
iạĐ yuq uầđ tắg oag thao lộng trực tnàrg, av chạm sưng ỏđ kahng đạo, tốr cuộc ở oãl ưs mảc thấy cíhnh mình pắs cếht, uam ịb cọh sinh ôhk chết thời đểim, cờưng tárng ực năc “ụhPt” hớưng torng nhất qáun, on ủđ iạđ yuq uầđ ở iác bụng ôhn lên, nọb ọh nur rẩy, pấg kôhng ờhc iổn àm međ ôv ốs nihệt năng nùng tinh nắb oàv oat oãl ưs tàrng oạđ ỗhc uâs tnorg, đánh tợưhng ýk hệiu!
ạH năV mầg nhẹ: “Tao óhc cái! ôgN bnắ!! uềĐ ohc nơưgi! uềĐ nắb ohc niơưg!! pấC oãl ửt hoài tộm ao óhc cno!”
nòC ở phun tinh nôc thịt nớl hung hăng hớưng torng đnỉh, dùng cứs hớưng torng đnỉh, iác bụng thịt thấy óc ểht thấy được pồhng nêl tộm iác đáng ợs ộđ cnug, nóng cựr “ìhTnh tcịhh” àm đánh oàv nẫm mảc chín cụr trên tàhnh rộut.
A“ oảh tnao!! oảH toan oảh toan a a a á!!hc!! ãĐ cếht! Muốn c!tếh!”
Đờưng oãl ưs a a a nhgẹn ngào thét chói tai, nắh biểu tình nặv vẹo, tắg oag tắb yấl ạH năV cánh tay, nước tắm theo khóe tắm iơr oàv iợs tóc, nháy tắm biến mất, ịb tinh dịch năng chết iđ sống lại, pặc aik xinh pẹđ uàm ổh páhch đồng ửt tất ảc uềđ àl nat ãr iơh nớưc.
Diệp Hoài Hình cùng ạH năV nắb iác tốhng tốhng kohái káohi, ôht tárng ệh ễr nur yẩr iàv cái, međ cuối cùng tộm giọt nùng tinh nắb oàv ,iđ iớm bôung ar Đờưng Đnờưg.
nọB ọh ab iác màl ổđ ồm iôh mầđ đìa, nắb xong tinh sau, aửn mềm ực điểu tuhận ếht ừt cúc hyuệt hoạt iđ ar nàogi, mâd đãng nhục động kôhng óc cắt nẽhgn, gốing ưhn ôh pấh gốing nhau pấh pấh pợh hợp, nữhng iác óđ cụđ dịch ừt chín cụr tiểu ỗl tíđ chảy ỏhn giọt chảy ,ar theo ẽk mông ít tách ít tách tích ở ạH năV dưới háng nồng mậđ lông cót tnợưhg, nốv àl yâl dính dịch tắrng nôc thịt nớl cũng kôhng tárnh được ,iđ ịb cụđ dịch iốx nếđ tộm thịt ụrt uềđ .àl
ởS nA cúH ãđ mớs nhịn kôhng đợưc, iđ nahnh tiến lên, tưrớc ỡđ cíhnh mình tỉnh phát uađ ực năc thọc oàv tớư mềm tàrng đạo, pấl ník aik chảy ỏhn giọt uưl tinh cúc hệyut, ở mô Đờưng Đờưng lên.
Đờưng Đờưng iôđ tắm êm ,yl ịb nưgời ếb nêl iớt thời điểm theo nảb năng mô tás ổc hắn, ức ưhn yậv ảc nưgời treo ở ởS nA cúH trên nờưgi, ởS nA cúH cánh yat xyuên auq oãl ưs gnử ỏđ chân cnog, nàb yat ot tắb yấl thủy mâl mâl mnôg, tộm nêb aox bóp, tộm nêb hớưng pòhng mắt ,iđ nòc tấr kôhng biết uấx :ổh “Lão ưs đừng ,ợs at mang nưgơi iđ aửr sạch aửr s…hcạ…”
ạH năV aựd gnờưig, ihc lăng khởi tộm iác nắr chắc uữh cựl chân dài, yấl áuq trên ủt uầđ gờưing pộh tốuhc, ừt nêb torng túr ar tộm yâc tuhốc ál đểim, iạl međ ưd iạl mén ohc Diệp Hoài Hnìh.
Tiểu mạch cắs ngực phập pnồhg, tộm giọt ồm iôh chậm iãr chảy xốung ở ãm liệt cỉhnh ềt ơc bụng tnợưhg, ạH năV iơh iơh ngửa đầu, iợg mảc uầh tếk năl lộn, nắr chắc cánh yat tợưhng nòc mang theo yấm iác ỏđ tươi tếv tảro, nắh nghe được ởS nA cúH nói, kôhng nhịn xốung ừh cười tộm tnếig, iôm mỏng ngậm năc cậb aửl tuhốc ,ál thoả nãm píh mắt, tíh yâm ảhn kóhi.
nọB ọh ab nưgời tnurg, ỉhc óc ởS nA cúH kôhng túh tuhốc ál kôhng uống rợưu, Diệp Hoài Hình ngẫu nihên ẽs trừu tộm cây, nưhng kôhng ểht ión tcíhh, môh yan óc ểht àl màl hyuệt màl snảg, nắh tiếp nhận ạH năV mén ohc nắh nêy cậb lửa, kôhng óc ìg od ựd cậb lửa.
Diệp ủhc tịch thúc tàhnh đuôi ngựa cót iàd óc chút lạon, nắh ũr tắm ngồi ở ôs pha, iah ngón yat gian pẹk điếu tốuhc, iát nhợt iạl kôhng tấm cựl lợưng thân ểht cũng ar tộm chút ồm hôi, hồng nuhận iôm ngậm tuhốc ál sơưng ùm phun ar nuốt vào, iốt măt iạl lãnh giàu óc cựl công kích iôđ tắm cũng thoả nãm àm iơh iơh híp, nhìn liền tấr kôhng ễd cọhc.
Phần 351
Ntociin tôhng auq kaohng mệing niêm cạm tiến oàv iạđ não, màl iah iác ở oãl ưs trên nưgời phát tiết áuq úht tính mầc úht nọb cọh sinh tohải iám than iọg tộm tnếig.
Kôhng oab lâu, pòhng mắt kôhng ềh nogài ý muốn tyurền ar ô ô khóc kêu, tộm tếing tộm tgnếi…… uâC nhân cực ,ỳk cũng kôhng biết nêb torng “aogNn” cọh sinh àl tốr cuộc ưhn ếht oàn aửr scạh, oas óc ểht màl oãl ưs khóc pảhng phất muốn chết ở nêb torng gốing nahu.
Torng pòhng mắt khóc syuễn kôhng nnừgg, oà oà tếing nước cũng tấr lớn, gốing ưhn iah nưgời ở nồb mắt điên loan oảđ pnợưhg, tộđ nêihn, tộm trận bạch bạch bạch tahnh mâ ịd tờưhng vang dội, iơn óđ tặm nốv ĩd liền óc iồh ,mâ iác yàn nầg nấht, cọh sinh ĩd ạh phạm tợưhng đánh oat oãl ưs mông tahnh mâ liền cặđ biệt õr rnàg.
A“ a a kôhng cần! Đgnừ…… Nôg…… Mông uađ áuq ô a!!!”
oãL ưs uađ iợl hại, yut rằng àl nix aht khóc kêu, nưhng iạl gốing ưhn tưrớc uas pihếm tộm ổc ửt ngọt oat iùm ,ịv áuq uâc nâhn.
ạH năV uầh tếk năl lăn: “hcáS,” nắh ngậm tuhốc ál xốung gnờưig, oàv pòhng tắm.
iạL tộm tál sau, torng pòhng mắt oãl ưs thét chói iat tahnh mâ nớl nơh nữa, tếing nước cũng càng thêm vnag, Diệp Hoài Hình lẳng lặng trừu xong yàn điếu tốuhc, nấ diệt nàt tốuhc, cũng đứng yậd oàv pòhng tắm.
Bnag, nôm ịb đóng lại, oãl ưs tếing thét chói iat tộđ nihên mi bặt, ỉhc nòc iạl óc ô ô gọing mũi.
Trời nòc chưa snág, pòhng mắt nôm tốr cuộc ịb ởm ,ar Đờưng Đờưng yầđ nưgời uấd vết, ôv cựl ịb nưgời mô iđ ar nàogi, nỗh nộđ gờưing nớl ãđ mớs ịb Diệp Hoài Hình trên đờưng uht thập hảo, khăn trải gờưing cùng chăn uềđ thay iổđ iác lềin, mấ pá ễd cịhu, Đờưng Đờưng ảc nưgời trần trụi ao 『2L75L203』 iđ vào, kôhng iàv giây ím tắm liền tắb uầđ đánh nahu.
ạH năV màh khẩu nước mấ iđ yu hắn, Đờưng Đờưng kôhng biết uầh ạh ab iác tiểu cús sinh oab nihêu lần, cũng khát iợl hại, kôhng ghét ỏb ạH năV ịn iao hành đnộg, túm nắh môi, tinh oảx uầh tếk trên dưới năl lăn, nuốt iàv kẩhu, iớm mảc thấy torng ổc họng kôhng ưhn yậv đau.
Đờưng oãl ưs ảrt ùht nắc cíhnh mình cọh sinh tộm nụgm, tộm nầl aữn ao iồh gnờưig, iớm phát giác cíhnh mình ạd yàd ộb óc chút óhk cịhu, iảr tính tình aựt àm dùng chân áđ ởS nA Húc, hcá gọing nói: aT“ ióđ bgnụ.”
ởS nA cúH cách chăn mỏng mắn yấl oãl ưs câhn, ẹhn gọing hỏi: aC“ ac muốn nă iác gì?”
nêB nogài tihên nòc kôhng óc iạđ lnợưg, mấ uàm vàng hná nèđ cihếu iọr trên gờưing nờưgi. Đờưng Đờưng iôđ tắm cùng chóp iũm uềđ àl hồng hnồg, lông im iơh ướt, nắh ngáp tộm cái, khóe tắm tràn ar iàv giọt nước mắt, hiện ờig ao ở uàm tắrng torng căhn, ỉhc ộl ar xinh pẹđ kuhôn mặt, óc ẻv ôv iột iạl đáng tnơưhg, óc chút buồn ủgn mẩl bẩm: “iSnh tiên ,iđ nihều póhng dmấ.”
Sinh tiên màl tốt nẫv àl tờưrng cọh nêb cạnh A ýK sinh têin, yut rằng ión tặm tiền aửc hàng tấr nhỏ, nưhng sinh tiên ad mỏng nhân đại, phía dưới ad tặm pốx gòin, thịt cũng khẩn tậht, tộm nắc nihệt năng nước tốs uềđ toát ar ,iđ kôhng nừgng oãl ưs cùng cọh sinh tíhch ,nă kôhng tí nưgời cũng uềđ tíhch ở uâđ nă aữb snág.
Cíhnh àl yl nếđ áuq ,ax tộm iác ở yâT Tnàhh, tộm iác ở Đông Tnàhh.
ởS nA cúH nhìn táohng auq đồng ,ồh hiện iạt 3 ờig snág, pỏhng cừhng nhân aig aừv iớm tắb uầđ cuhẩn ,ịb kôhng ở nghĩ nềihu, nắh auq iđ nôh nôh Đờưng Đờưng iác tárn, cốhng thân mình mex hắn: “ảHo, at iđ mua, ac ac tưrớc ủgn tộm hiồ.”
Đờưng Đờưng iạl yâv iạl đói, iôđ tắm uềđ kôhng ởm ar đợưc, màh ồh “gNô” tộm tnếig, ờhc ởS nA cúH cùng Diệp Hoài Hình cùng nhau sau, auq iàv gâiy, iạl óc tộm iác áb oạđ cánh yat međ nắh mô ở torng nựgc, Đờưng Đờưng kôhng giãy gụia, nắh ao tiến cọh sinh nóng hừng cựh nựgc, láong táohng nhgĩ.
Nôg…… Tiểu cús sinh tahnh mâ thật àl ễd nhge.
auQ kôhng ias biệt mắl tộm giờ, ơm màng pắs ủgn Đờưng oãl ưs ịb đánh tứhc, nắh ạd yàd tốrng kôhng óhk cịhu, năc nảb kôhng ưhn ếht oàn ủgn say, ohc nên nghe được óc nưgời uêk hắn, iớm kôhng phát gậin, ơm ơm màng màng òb dậy, ờhc ạH năV ohc nắh xyuên oá mắt iàd cùng gàiy, iạl gốing iác đáng uêy tiểu ếhp iàs gốing nahu, màl nưgời mô nếđ pòhng kcáhh, ngồi ở tól mềm iạm mệđ ếhg têrn.
Ân…… iaV cíhnh nất công cọc đánh thực mnãh, xong việc cihếu ốc cũng ihp tờưhng thoả đnág, tiểu ếhp iàs aựt tỉnh ihp tnỉh, mảc thấy ỹm nãm àm ở torng lòng ohc nọb nắh pốb pốb pốb pốb ( ổc iác cởưhng .)
Nưgời ẻrt tuổi ểht cựl thật tốt ……a
……
Sinh tiên iùm hơưng ở pòhng káhch kếuhch tán, yàn yấm pộh sinh tiên ịb ởS nA cúH ộb torng ab tầng nogài ab tầng ữig mấ iút mang iạl đây, nẫv àl mấ .pá
Đờưng Đờưng ngáp tộm cái, pẹk nêl tộm iác điểm xyuết tạh èm sinh tiên oab dính dính dấm, tiếp theo tốrng kôhng đóng ióg pộh nắc tộm nụgm, nước tốs tràn ,ar quen tuhộc hơưng ịv ở torng mệing nal tàrn.
nắH iơh iơh mạt dừng tộm cúht, chậm ìr ìr nă xnog, iạl iđ pắg tộm cái, iốđ diện ngồi Diệp Hoài Hình đứng dậy, međ tộm pộh cháo tặđ ở oãl ưs phía tớưrc, tahnh lãnh tahnh mâ iơh iơh póhng nhu: “Lão ưs uống điểm cáho, mơc nước xong iạl iđ torng pòhng ủgn tộm hồi, môh yan buổi sáng kôhng óc tếing hnA kóha, cúhng at ohc nưgơi oảh nix nỉhg.”
Đờưng Đờưng “gNô” tộm tnếig, iạl chậm ìr ìr uống khởi cháo tới.
ởS nA cúH cùng Diệp Hoài Hình aum tấr nềihu, iảr cár ơc ồh muốn iãb yầđ nàb dài, nưhng nậv động tộm đêm, yấm man nhân uềđ ióđ tựhc, cuối cùng nihều ưhn yậv sinh tiên ếht nưhng tộm iác cũng chưa từha.
nĂ on cơm, Đờưng Đờưng cús mệing xnog, ơm ơm màng màng òb nêl trên gờưing ngủ, trực tiếp ủgn nếđ giữa tưra, iớm mảc thấy cíhnh mình sống lại.
……
Cihều yan liền tộm tiết kóha, Đờưng oãl ưs mang iat nhge, kôhng chút uẩc ảht đứng ở cụb gảing tưrớc gảing bài, nắh tahnh mâ nòc óc chút ách, óc đồng cọh iỏh liền ión àl ịb cảm, xoay nưgời viết viết bảng thời đểim, lãng áuq cứm cát dụng chậm ihn liền tohán nêl đây, dưới chân mềm nũhn, tihếu chút aữn kôhng trực tiếp pấc quỳ.
Đờưng oãl ưs tíh oàv tộm hơi, torng lòng mắng aik yấm iác tiểu cús sinh tộm chút cũng kôhng biết nặng nhẹ, nắh dùng cứs viết xong viết bnảg, quay nưgời lại, phát hiện pớl nọb cọh sinh uềđ ở nogan nogãn iúc uầđ cuhẩn ịb bài, ỉhc óc ab iác tiểu cús sinh mex aoh dờưng ưhn mex hắn, lạnh lùng cong môi, yấl ar tộm yâc phấn vếit.
Thật dià……
Tròn tròn phấn vếit.
“naBg” àm tắc tàhnh iah nửa.
aB tiểu cús sinh tộm nur run.
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
ãĐ iớt chậm ãđ iớt chậm ~
( nád nád iạđ aig )
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs