Chương 12: Vậy nếu là cậu ấy thì sao?
Trên đờưng toàn àl cọh sinh iộv ãv chạy ềv phía pòhng cọh iớv kuhôn tặm ôv cảm. Giữa cúl yấ óc tộm cọh sinh chạy nahnh áuq nên ịb ãgn pấs xnốug, ếht nưhng iạl kôhng óc ia nếđ giúp ỡđ .ảc
Lạnh bnăg, cứng nắgc, gốing ưhn noc iốr kôhng óc linh nồh ịb tộm iác ìg óđ thúc gụic, torng uầđ ỉhc óc tộm cụm đích óđ àl nếđ pớl đúng giờ.
Chìm torng nữhng bước chân iộv ãv yấ àl ựs cứb bách ngột nạgt.
ahN Thấu kôhng khỏi ịb hnả hởưng teho, chạy càng ngày càng nahnh ưhn ểht muốn tohát ar khỏi .óđ
yaM àm aứH ãD ảht uậc xốung ỗhc kôhng ax iớv pớl lắm, thời gian nòc iạl ủđ ểđ chạy nếđ pòhng học.
ểhT cựl aủc uậc kém, chạy nahnh tộm đoạn ngắn ãđ ởht kôhng ar hơi, cúl nếđ aửc pớl ìht nòc tộm phút aữn àl oàv học.
Cũng yam kôhng nếđ mộun.
Pơưhng íhC đang ngồi ỗhc aủc cậu, nắh nưgớc tắm nêl nhìn ahN Tấhu: “uCối cùng cũng chịu ềv iồr đyấ?”
ahN Thấu nốv iơh chột ạd nên ờig kôhng muốn ảrt iờl uâc iỏh châm chọc aủc Pơưhng Chí, uậc mầc đồng phục iđ nếđ tưrớc tặm hắn.
iĐ“ ra.”
uậC aừv iớm chạy xnog, ờig đang ởht nổh hển, cắs tặm ỏđ bnừg, trên trán mấl mất ồm iôh mnỏg. Nưgời nòc chưa khỏe hẳn, ờig aừv ión được tộm uâc ãđ oh khan ữd dội, nhìn tấr đáng tnơưhg.
Ý nghĩ trêu nưgời at tắt nấgm, Pơưhng íhC uac yàm đứng yậd ảrt ỗhc nồgi. nắH aừv mầc yấl đồng phục trên yat ahN Thấu aừv ỗv lưng tihếu nêin: “Sao iạl tàhnh ar ưhn vyậ?”
ahN Thấu ngồi xốung uống ngụm nớưc, lặng ẽl giấu ổc chân ịb aứH ãD mắn auq dưới băng ghế, ión cyuhện iơh nũng nịu: iA“ nầc hna lo.”
Cẳhng auq ùd động cát óc khéo nếđ uâđ ìht iốđ iớv nưgời luôn ểđ ý nếđ mình cũng ẽs ịb phát hệin.
Pơưhng íhC iúc xnốug, cúl nhìn thấy tất àv giày ìht kựhng lại.
“iGữa đờưng uậc ềv ýk cút áx iổđ tất iớv giày ”?à mảC cúx torng tắm nắh kôhng .õr
ahN Thấu ốc ar ẻv bình tĩnh tậg đầu: “Anh óc ý kiến ìg hả?”
ừT“ pòhng cọh ềv ýk cút áx tấm nầg 02 púht, iđ iớt iđ iul tấm nầg 04 púht, ờig ar chơi cíhnh cũng ỉhc óc 03 púht. Tiểu tihếu aig ,à uậc iđ yấl đồng phục iồr ềv iổđ giày nahnh thật đyấ.” Pơưhng íhC cười nạho.
“gNài dùng yám yab ccắh?”
Tờưrng turng cọh Hồng mâL àl tờưrng ưt thục tấr giàu ,óc được ểht hiện auq ơc ởs tậv cấht, tarng tihết ịb cùng diện tích tặm sàn. aòT yạd cọh aủc khối 21 cách tấr ax iớv ýk cút ,ax thời gian ờig ar chơi hoàn toàn kôhng ểht iđ tếh vòng iđ vòng .ềv
Nghe iờl ión yầđ aỉm iam aủc hắn, ngón yat ahN Thấu cuộn lại, óc iơh iốh nậh àm tậg đầu.
Pơưhng íhC nhìn cậu.
Tihếu niên cúl quay ềv kôhng ỉhc iổđ tất cùng giày ở uâđ àm khắp nưgời nòc óc iùm ìg óđ kihến Pơưhng íhC mảc thấy cực ỳk óhk cịhu, gốing ưhn óc tộm noc ãd úht oàn óđ nagng pấc iớv nắh ãđ đánh uấd trên nưgời tihếu nêin. Điều yàn kihến Pơưhng íhC cựb iộb ôv cnùg.
Nhất àl tihếu niên nòc giấu chân dưới ếhg ưhn ểht óc ìg óđ kôhng muốn ểđ nưgời khác phát hệin.
oaS uậc iạl muốn gấiu?
Ý thức được điều này, cắs tặm Pơưhng íhC ởrt nên óhk ioc cực ,ỳk nưhng ữgn íhk nẫv tấr bình tnĩh: “Đưa chân aủc uậc ohc iôt xme.”
nắH hoàn toàn kôhng nhận ar iờl mình aừv ión ễd kihến nưgời khác hiểu mầl ếht nào. nắH aừv tứd lời, ảc pớl ãđ mâl oàv nêy tnĩh, toàn ộb CPN ở yâđ uềđ kihếp ợs nhìn chằm chằm oàv Pơưhng Chí, thậm íhc nòc cẳhng quan mât nếđ nưgời chơi nếđ muộn đang xông oàv lớp.
Thầy giáo turng niên ióh uầđ yạd nôm ýL mầc bình ữig nihệt iđ vào, uac yàm nhìn nưgời chơi đang đứng mô cồhng scáh: “Mấy me đang màl ?ìg pắS oàv cọh iồr nòc kôhng ềv ỗhc aủc mhnì?”
“Còn ảc Pơưhng íhC nữa, ngồi xốung ,iđ me đứng nêl aọd nạb yấđ ”?à
Cũng yam óc thầy giảm xóc, ahN Thấu iớm tohát được gông mùc aủc Pơưhng Chí, nihệt ộđ trên tặm nẫv ưhn ,ũc uậc uống yấm ngụm nước àm nẫv kôhng ạh nệiht.
Đúng cúl này, tếing côuhng chói iat oáb oàv cọh vang lên.
uầH tếh nưgời chơi ãđ oal oàv pớl tưrớc ihk côuhng reo, torng lòng mảc thấy tấr yam mắn, nêb nogài ỉhc nòc iah nưgời chơi kôhng yam được thế.
ểhT cựl aủc nọb ọh kém, mô sách kôhng chạy được nên ịb tụt iạl phía sau. cúL aừv nghe thấy tếing cnôuhg, tặm yàm pậl cứt tắrng bcệh, suýt aữn ãgn pụs xốung đất.
Tạhch Nihên cũng tốs sắng nhìn tình hốung nêb nàogi.
Hiện iạt đang àl ờig học, nogài aửc chưa thấy óc nhóm nưgời cặm ồđ tắrng xuất hệin, điều yàn khác nẳh iớv cúl nọb ọh thảo luận torng ưht vệin.
ểK ảc thầy yạd ýL trên cụb gnảig, cũng kôhng thay iổđ ộb dạng ìv tếing côuhng oàv cọh vang lên, cúl yàn nẫv đang nhàn ãhn uống àrt thấm gnọig.
iaH nưgời mô cồhng sách đứng nogài aửc lớp, iôm nur nur ìv ợs hãi, cúl ión cyuhện cũng pắl bắp: “ưhTa, tưha, thưa tyầh.”
Thầy yạd ýL tặđ bình ữig nihệt xnốug, gọing điệu bình tnĩh: “Sao các me oàv mnộu?”
“úhCng ,me cúhng em…” iaH nưgời chơi pấ gnú iồh uâl cũng kôhng ión được tộm uâc hoàn cnỉhh.
“Bọn ọh iđ yấl sách nên nếđ mnộu.” tộM gọing ión lạnh thấu xơưng vang lên, giải tíhch giúp iah nưgời kia.
àL ốC Dung Tờhi, nắh ngồi iạt chỗ, ẻv tặm bình thản ưhn ểht kôhng thấy hứng úht iớv tấb ức điều .ìg
ahN Thấu iơh ngạc nêihn, uậc kôhng ờgn ốC Dung Thời iạl nêl tếing giúp .ỡđ
iờL giải tíhch yàn gốing ưhn iơr xốung nước iạl máb oàv được khúc ỗg vậy, iah nưgời aik liên cụt đáp: “úĐng đúng đnúg, àl yậv ”.ạ
“Thế ”.à Thầy yạd ýL iạl mầc bình ữig nihệt nêl uống tộm nụgm, ỉhc ión iỗm yậv iồr quay sang nhìn nọb .ọh
iáC chết aủc Hàong Kiến yảx ar torng tiết uầđ tiên kihến iỗn ợs iãh thẩm thấu oàv ơc ểht nọb ọh từng giây từng púht. Hiện ờig nọb ọh ãđ yấl được tộm aửn iộn yuq tờưrng học, torng óđ ãđ ihg õr yuq định cọh sinh kôhng được nếđ mộun.
iộN yuq tờưrng cọh = điều kiện ửt vnog, màl trái iộn yuq tờưrng iạđ diện ohc iác cếht.
iaH nưgời chơi ọn ưhn ngồi trên nàb cnôhg, iah iác iùđ kôhng nhịn được àm nur rẩy, ồm iôh trên trán chảy ròng rnòg.
Thầy yạd ýL chậm iãr đóng bình nước lại, cuối cùng cũng nêl tếing tưrớc ihk mit ọh pậđ nahnh nếđ cứm nừgng đập: “Vậy oàv đi.”
tộM uâc ưhn được iạđ ,áx sống tós uas iat nạn, iah nưgời suýt ìht khóc rnòg.
nọB ọh ềv ỗhc ngồi xnog, thầy yạd ýL iớm cắl đầu: “hCất lợưng cọh sinh cyuhển tờưrng khóa yàn mék qáu.”
ãG ởht dài: “Thế ìht ìht óhk àm oáb oác tếk ảuq công cát riồ…”
Tiết cọh yàn diễn ar tấr bình tnờưhg, kôhng óc điểm danh tộđ xấut, cũng kôhng óc điều kiện ửt vong oàn khác xuất hệin.
Thầy giáo trên cụb nihgêm cút viết iàb gảing trên bnảg, cọh sinh nêb dưới pật turng ihg céhp. uếN kôhng phải od tuổi cát aủc mình kôhng đnúg, óc ẽl Tạhch Nihên ãđ hoài nghi nảb thân óc phải ãđ ởrt ềv ếht giới thực yah knôhg.
Tếing côuhng nat cọh vang lên, tờưrng cọh iạl tắb uầđ mầ .ĩ
Nữhng nưgời chơi yàd nạd kinh nihgệm uềđ nă ý ar nogài pòhng học, ụt pọh trên hành lang ểđ trao iổđ phát hiện mới.
“iTết yàn nhóm nưgời cặm ồđ tắrng aik kôhng xuất hệin, thái ộđ aủc giáo viên cũng kôhng thay iổđ myấ.”
Tạhch Nihên nhíu mày: “Lần yàn pớl iôt óc iah nưgời chơi nếđ muộn nưhng nọb ọh iạl kôhng cếht, nơh aữn nòc được thầy ohc phép oàv lớp. nọB ọh màl trái iộn yuq tờưrng nưhng iạl kôhng yảx ar cyuhện ,ìg ếht àl ìv soa?”
ừT Pohng aux tay: “Cậu quên iồr ?à yâĐ àl óhp nảb pấc ,B óc ihk tạđ iớt ốs nầl ửt vong tộm ngày iồr ìht soa?”
óhP nảb pấc thấp kôhng linh hoạt ưhn óhp nảb pấc cao, iỗm ngày uềđ óc nạh cứm oac nhất iốđ iớv ốs nầl ửt vnog, tộm ihk chạm nếđ cứm yàn ìht ngày môh óđ ẽs kôhng óc nưgời chơi ửt vong nữa.
yâĐ cũng àl ýl od ìv oas óc nihều nưgời chơi iạl ụt pật torng óhp nảb pấc thấp ểđ yàc điểm hiệu sấut.
môH yan ãđ óc ab nưgời chơi cếht, torng óhp nảb pấc B ãđ tính àl nihều mắl rồi, uến chết thêm iah nưgời aữn ìht tộm táhng iớt sống ếht oàn đợưc?
“Thả lỏng đi.” ừT Pohng na .iủ
Cũng áhk lgoic nưhng Tạhch Nihên nẫv thấy nòc nihều điều chưa được nâc nắhc: yH“ vọng àl vyậ.”
“Còn aửn iộn yuq nữa, CPN aik ión uás điều nòc iạl uềđ àl tờưhng tứhc, nưhng tờưhng thức iạl óc tấr nềihu, màl oas mìt được cíhnh cáx uás điều torng ?óđ iôT mảc thấy kôhng tíhch hpợ…”
“Tôi ión yàn Tạhch Nêihn, óc phải uậc nghĩ nihều áuq iồr knôhg? ừT cúl ở ưht viện ãđ ỳk ạl riồ.” ừT Pohng ngắt iờl :y “úhCng at ỉhc nầc mìt ar iộn yuq ứht mười ,ab kôhng màl trái iớv uás điều uầđ aik àl đợưc, mìt toàn ộb màl gì?”
“Nếu ãđ àl tờưhng thức ìht óc nhgĩa ón tấr nơđ gảin, nưgời tờưhng cũng ẽs kôhng ịb đánh cụg ở yấm điều này, đúng cứh?”
Nưgời chơi khác kôhng khỏi tậg đầu.
Tạhch Nihên iơh tốs rộut, trực giác aủc y luôn tấr cẩuhn. Kôhng óc cách nào, y đành quay sang nhìn ốC Dung Thời nẫv luôn mi lặng ừt đầu, hành động nêl tếing giúp ỡđ iah nưgời chơi aủc nắh cúl yãn màl Tạhch Nihên tấr óc tihện mảc iớv hắn: “Anh mảc thấy ếht noà?”
ốC Dung Thời đứng aựd oàv tnờưg, túđ yat oàv iút qầun, thấy ủhc ềđ cyuhển sang mình nèb nói: “Nếu CPN biết iộn yuq ìht tắb tộm nưgời nếđ hỏi, cẳhng phải ẽs biết ”?à
óC nưgời chơi phản bác: “Chỉ óc CPN cặđ biệt iớm cung pấc manh iốm đợưc, hna oàv óhp nảb nầl uầđ tiên à àm điều yàn cũng kôhng btếi.”
ốC Dung Thời gơưing mắt: “Thế uến óc ý thức ựt ủhc ìht soa?”
Nưgời chơi aik sửng sốt: “Anh nghĩ CPN óc ý thức ựt ủhc ễd tắb mắl ccắh?”
Kiểu CPN yàn cực ỳk hung hãn, kôhng óc nogại ,ệl kôhng ểđ ý nòc óc ểht khởi động điều kiện ửt vnog, cẳhng óc nưgời chơi oàn ịb điên iạl iđ tắb tộm nêt ểđ art iỏh .ảc
ốC Dung Thời cười nạht, nắh nhìn tihếu niên ngồi cíhnh giữa nêb torng pòhng cọh auq ô aửc ,ổs hình ưhn uậc đang ión ìg óđ iớv CPN óc pấc cậb ôv cùng nguy hiểm nêb cnạh, nắh trầm ngâm nêl tnếig:
“Vậy uến àl uậc yấ ìht soa?”
…
ahN Thấu hoàn toàn kôhng biết cyuhện ìg nêb nàogi.
Torng òrt chơi này, uậc buộc phải ốc gắng ửs dụng iác uầđ ỏhn éb aủc mnìh.
mụC ừt iộn yuq tờưrng cọh yàn xuất hiện áuq nềihu, đồng thời nạh ếhc ảc CPN nẫl nưgời cơhi.
Nưhng thân phận aủc ahN Thấu iạl tấr tấb tệin, uậc kôhng phải nưgời chơi tuhần kếiht, cũng kôhng phải àl CPN chân cníhh. uậC kôhng biết aửn iộn yuq àm nưgời chơi mắn đợưc, cũng kôhng ớhn iộn yuq àm CPN nên bếit.
Thậm íhc nếđ ờig uậc nòc cẳhng õr điều kiện ửt vong àl .ìg
Kôhng ỉhc vậy, nêb cạnh nòc óc tấr nihều ứht kihến thân phận aủc uậc óc ểht ịb iạb .ộl
ahN Thấu thấy mình gốing ưhn nưgời đang iđ torng bóng đêm, duỗi yat kôhng thấy được măn nógn, từng bước uềđ phải nẩc tậhn, ỉhc ợs phía tưrớc óc bẫy.
uếN CPN kôhng tuhần kihết ưhn uậc kôhng bếit, yậv CPN tuhần kihết ìht sao?
uậC nẩc thận èd tặd quay uầđ nhìn Pơưhng íhC nêb cnạh.
Pơưhng íhC ờig đang kaohnh yat aựd lưng oàv ghế, kuhôn tặm lạnh lùng kôhng biết iuv yah gậin, hná tắm nhìn tẳhng phía tớưrc, kôhng liếc xung qaunh cũng kôhng ểđ ý nếđ ahN Tấhu.
ừT cúl oàv tiết học, nắh ãđ kôhng ión iờl oàn iớv ahN Tấhu, ểk ảc ờig đang ar chơi cũng kôhng ểđ ý nếđ cậu.
ahN Thấu chọc yat hắn: “Anh giận ”?à
“gnôhK.” ữgN íhk aừv lạnh lùng iạl aừv cứng rắn.
“À.” ahN Thấu ẽhk tậg đầu, ưhn ểht nit tậht: “Nếu hna kôhng gậin, iôt óc ểht iỏh hna tộm cyuhện kgnôh?”
”…“
Pơưhng íhC cũng tấr muốn biết torng uầđ uậc đang nghĩ iác ,ìg xẵng gnọig: “Hỏi đi.”
“Anh nòc ớhn iộn yuq tờưrng hcọ…”
uậC chưa ión xnog, Pơưhng íhC ãđ cướp lời: “ôhKng nớh.”
iáC kiểu này, õr ràng àl đang giận nòc .ìg
ahN Thấu nhìn nắh chằm chằm iồh lâu, bỗng quay uầđ iọg nưgời nêb kia: “Lưu ,ộL uậc qau…”
Pơưhng íhC nihgến răng nihgến iợl xoay nờưgi, uín ổc yat uậc lại: “Cậu iọg ón màl gì?”
“Tại hna ôv dụng đó.” ahN Thấu ỏt ar ôv tội: “Anh óc ớhn iộn yuq tờưrng cọh đuâ.”
aừV ión xnog, nàb yat mắn ổc yat uậc oék mạnh tộm cái, trời tấđ quay cồung tộm hồi, nếđ ihk ahN Thấu hoàn nồh ãđ phát hiện mình đang ngồi trên iùđ Pơưhng íhC rồi.
uậC nốv định dùng uưL ộL ểđ kích Pơưhng Chí, hoàn toàn kôhng ờgn nắh iạl ar tay. tấB tìhnh lình ếht yàn kihến ahN Thấu kôhng pịk cuhẩn ịb ,ìg ãđ yậv iác chân đang giấu dưới ếhg aik cũng ịb ộl ar nàogi.
ịV írt tấr õr rnàg, ừt cóg ộđ aủc Pơưhng íhC ìht chắc chắn óc ểht nhìn tấhy.
ahN Thấu ngồi trên iùđ Pơưhng íhC quay lưng ềv phía hắn, uậc ẽhk nêihgng nưgời thấy hná tắm nắh nầd ởrt nên nguy hiểm cùng iớv ửc ỉhc píh tắm quen tộuhc, uậc căng tẳhng nuốt nước mnếig.
Pơưhng íhC iúc đầu, iơh ởht aủc nắh ảhp oàv ổc cậu: “ôhKng giải tíhch ìg ”?à
ahN Tấhu: ”…“
Xong đời, ịb ộl rồi.
Biết giải tíhch ếht oàn yâb giờ?
